Lúc 7 giờ sáng, một chiếc xe buýt mini của thành phố chở họ đến Whittier.
Như mọi bữa, Esperanza người giữ chìa khóa mở cổng trường, tránh cho bốn đồng nghiệp vào cổng rồi khóa chặt lại.
Họ đã phân công nhau phụ trách từng khu vực từ lâu. Mỗi người đều biết rõ mình phải làm gì nên công việc sẽ được hoàn tất sau một tiếng đồng hồ. Họ đến kho để dụng cụ. Esperanza mở khóa. Trong kho có xô, giẻ lau sàn, bình bột giặt, chổi, bàn chải, áo lao động màu xanh dương để mặc ngoài.
— Lát nữa lại gặp nhau. Esperanza nói.
Maria béo lùn tóc đen nhánh nhặt một chiếc xô vàng, một chiếc xanh, châm điếu thuốc rồi đi vào dãy toilet. Trong đó chị ta thường thấy nhiều thứ quái lạ: quần lót, nịt vú, giầy, thư tình, và nhiều khoản ít thơ mộng hơn vẫn hay rơi vãi ở những chỗ như thế này. Chị đẩy cửa, đặt xô xuống nền gạch men trắng, nhìn hai dãy phòng vệ sinh.
Chị ta đứng im vài giây dỏng tai nghe ngóng. Rồi nhón gót đi trở lại ghé mắt nhìn ra ngoài: các đồng nghiệp đã bắt đầu quét dọn. Maria nhẹ nhàng đóng cửa ngăn, đặt chiếc xô chèn cửa. Không thể xảy ra chuyện bị bất chợt nhưng chị ta có thói quen đề phòng cẩn thận. Chị ta đi thẳng đến phòng thứ ba dãy tay trái, nhấc chiếc nắp sứ nặng vẫn đậy thùng nước tháo và thò ngón tay bóc miếng băng dính lấy ra một gói nhỏ bọc nhựa trong thùng.
Chị mở ra đếm thật nhanh các tờ giấy bạc trong gói. Có bốn tờ 100 đô, hai tờ 50, ba tờ 20 và bốn tờ 10. Chị lấy 60 đô bỏ vào túi quần, nhét số còn lại vào dưới nịt vú giữa bộ ngực đồ sộ, rồi ném miếng nhựa xuống nước, đậy nắp, châm lại mẩu thuốc tắt ngấm, đi ra cửa, mồm huýt sáo một điệu Mexico. Chị nhấc xô, mở cửa, bắt đầu công việc được trả công 5 đôla một giờ.
7 giờ 25 phút Esperanza vào toilet.
— Ổn chứ?
Maria quỳ trong góc cùng đang hăm hở chùi viên gạch lát nền.
— Ổn cả.
Esperanza chúm môi huýt gió tán thưởng, nói bằng tiếng Tây Ban Nha.
— Bóng lộn như trong nhà thờ ấy, không phải là chỗ đái nữa.
Maria ngẩng lên tủm tỉm cười.
— Mở cho bọn đàn ông vào được rồi, Esperanza nói.
Chị bỏ đi. Sáng nào cũng thế, vào lúc 7h30, ba nhân viên nam đến cọ sân và chái ngôi trường.
Maria ra cửa, nhìn thấy Enrico, Antonio và José phía sau cổng sắt. Esperanza tiến về phía họ.
Maria rút tập bạc trong ngực, cuộn vào tờ giấy báo rồi nhét xuống đáy chiếc xô vàng, phủ giẻ lau nhà lên. Chị mang xô đi, tiện tay đặt xuống trước cửa kho dụng cụ.
Ba người đàn ông bước đến.
— Này Maria! Chiều thứ bảy rỗi chứ?
Chị ta đã có chồng, có bốn con. Chị phì cười, chào họ, quay trở lại chỗ cũ. Mắt chị liếc thấy Enrico xách chiếc xô đi vào kho trong khi José và Antonio trao đổi vài câu vớ vẩn với Esperanza. Vào đến toilet Maria châm điếu thuốc và đưa mắt kiểm tra lại: tất cả đều không chê được. Chị mơ màng rít vài hơi, ném điếu thuốc vào bồn rửa mặt, mở vòi cho tan hết thuốc rồi ra cửa đứng. Enrico trong bộ quần áo lao động đỏ rực đang đi xa dần. Bên trái, chiếc xô đặt dưới đất sát tường. Chị xách xô đi vào phòng số ba dãy trái, bới tung đống giẻ lau sàn, mở gói bọc giấy báo lấy ra chiếc túi nhựa trong suốt.
Nắn bên ngoài túi, chị biết trong đó có sáu bao nhỏ.
Như hồi nãy, chị nhấc nắp sứ thùng nước tháo, gắn túi nhựa vào thành của thùng bằng đoạn băng dính Scotch.
Chị đậy nắp, rửa tay rồi ra sân đi thay bộ đồ lao động.
Năm phút nữa chiếc mini buýt sẽ tới.
Gần 8 giờ rồi. Bắt đầu một ngày.
Lúc 8 giờ 10 Peter O’Toole bảo Marc đỗ cho anh xuống góc đường Whittier và Santa Monica. Anh bận bộ đồ tập chạy. Trên người không có gì khác ngoài tấm thẻ cảnh sát nhét trong túi sau quần ngoài.
Anh bắt đầu đi theo nhịp bước ngắn dọc đại lộ về phía đường Hoàng Hôn. Đến ngã tư có ngôi trường anh rẽ phải theo đường Elevado.
Liếc mắt vào chỉ thấy ba người bận đồ lao động đỏ rực đang quét sân, ngoài ra chưa có ai. 8h30 mới vào học. Anh lại lắc lư đi thêm độ tám trăm mét, rồi quay lại, nhăn mặt thấy mình thở dồn dập, và quay lại điểm xuất phát vừa rồi.
Lần này trước cổng trường nhộn nhịp người xe. Các thiếu nữ từ trên xe đậu sát hè ngay cổng trường bước xuống. Một bà to béo tóc bạc bận bộ cảnh phục thành phố đứng giữa đường giơ tấm biển "Stop", thân hình đồ sộ chặn đứng dòng xe.
Các cô bé vào sân trường tụ tập thành nhóm thân quen. Có những cô gào lên cười rũ rượi. O’Toole đã thuyết phục các nhân chứng của thảm kịch đừng tiết lộ với báo chí: không có bài nào đăng tải cái chết của Laura.
Anh cúi xuống vờ buộc dây giầy để ghi nhận thật kỹ quang cảnh đang diễn ra. Anh đang ở trong môi trường lạ. Muốn hiểu, anh phải thâm nhập bầu không khí, âm thanh, mầu sắc của nó. Thỉnh thoảng có những người đàn ông là thân thích hoặc vệ sĩ hộ tống các nữ sinh vào tận trong trường.
Phụ nữ hay trẻ con? Chúng còn ở độ tuổi từ mười bốn đến mười sáu. O’Toole thừa biết chúng già dặn sớm hơn các cô bé của thế hệ anh. Nhiều lần trong tuần, đồn anh vẫn tiếp nhận các runaway kids, các cô bé từ mười hai đến mười bốn tuổi. Bị bố mẹ mắng, hoặc vì bất hòa trong gia đình, các cô bé bỏ nhà vẫy xe đi California. Sau vài ngày lưu lạc các cô bị bắt trên vỉa hè nào đó.
Đánh đổi lấy miếng ăn một lon Côca, một ổ bánh kẹp thịt hoặc một tấm vé xem phim, nhiều cô chịu đánh đĩ, hoặc cũng biến thành diễn viên trong những cuốn phim đặc biệt bán với giá ngang vàng cho những khán giả đồi trụy. O’Toole ngửng lên. Quang cảnh thật hấp dẫn, khó lòng bỏ đi. Anh nhảy lò cò tại chỗ, dang tay tập thở theo nhịp chân.
Đã đến giờ cao điểm. Các nữ sinh cuối cùng đã tới. Theo luật, nam giới bị cấm không được đứng trước trường học của con gái vị thành niên. Anh lại phải lắc lư bước đi, mắt vẫn không rời trường. Một vật cứng bỗng ngoáy vào sườn.
— Đứng im!
Peter liếc nhìn qua vai, thấy một chàng đen cao hơn mình hẳn một cái đầu. Xung quanh không ai trông thấy cảnh đang diễn ra.
— Theo tôi. Đừng đánh bài chuồn.
— Này anh bạn. Tôi cho rằng anh nhầm to.
— Câm ngay!
— Khỉ thật! - Cảnh sát đây, O’Toole nhẫn nhục thở dài, vẫn không dám nhúc nhích mảy may.
— Cái đít người ta!
— Đúng thế, sờ vào đít tớ mà xem. Thẻ để ở mông bên phải.
Anh kia nắn mông O’Toole, nòng súng gí vào sườn vẫn không chịu chệch đi một li nào.
— Tôi là trung úy O’Toole, đồn Hollywood, đội Ma túy. Peter nói để người kia yên lòng. Cậu là ai?
Đột nhiên cảm giác khó chịu về nòng súng tì trên sườn biến mất.
— Tiểu đội trưởng Mac Bride, thưa trung úy. Phân đội Tệ nạn của Beverly Hills.
O’Toole quay người. Mac Bride đưa trả thẻ.
— Có chuyện rắc rối sao trung úy?
Marc đã đứng sau lưng Mac Bride , tay phải thọc kín dưới áo bludông.
— Ok, Marc. Bạn đồng nghiệp đấy. Tiểu đội trưởng Mac Bride. Thám tử Marc Picitelli.
Hai người chào nhau.
— Cậu làm gì ở đây? O’Toole hỏi.
— Giám sát nhà trường, thưa trung úy. Cách đây hai ngày có một cô bé chết.
Đang nói Mac Bride bắt gặp mắt Marc lườm mình có ý ngăn lại nhưng anh đã buột miệng nói mất rồi: thật ngu!
Anh đang tiếp chuyện O’Toole danh tiếng "Ngôi Sao", và trong lúc hăng say làm nhiệm vụ anh sơ ý không nghĩ đến mối quan hệ mà tên tuổi lẫy lừng đó gợi lên.
Bất cứ một viên cớm hạng bét nào của Los Angeles cũng chia sẻ niềm tang tóc này: cô bé chết vì quá liều kia là con gái Anna Keane, người tình của Peter. Không phải mãi đến khi xảy ra thảm kịch này O’Toole mới trở thành nhân vật huyền thoại. Đã từng có giai thoại về dinh cơ Rexford ở Beverly Hills khiến anh là sĩ quan cảnh sát duy nhất trên thế giới được ở trong tòa lâu đài bốn triệu đôla, do một nhà công nghiệp giầu sụ tặng anh khi từ trần để đền ơn anh đã cứu ông thoát khỏi một âm mưu tống tiền. Di chúc ghi rõ mọi chi phí liên quan đến lâu đài, tiền công bốn người hầu đều do nhà doanh nghiệp chi trả suốt đời, với điều kiện O’Toole về đó ở thực sự. Ngoài ra, còn biết bao vụ phá án trọng tội, biết bao đường dây tội ác bị anh chặt tung, biết bao vụ tịch thu ma túy, biết bao tên đầu sỏ bị anh tống vào nhà đá.
Nhưng quan trọng nhất vẫn là lòng dũng cảm, khi anh xung trận, không một cái gì làm anh chùn bước.
— Tôi vô cùng ân hận, thưa trung úy, Mac Bride nói. Anh cắn gần đứt môi, cúi gằm mặt. - Nếu làm được cái gì đó để tiếp tay trung úy...
Nét mặt O’Toole chợt đanh lại, chua xót, anh vỗ vai Mac:
— Anh biết tôi đang tìm gì không?
— Có, thưa trung úy.
— Biết chỗ tìm tôi?
— Biết, thưa trung úy.
O’Toole nháy mắt thân mật rồi quay về chiếc Ford cùng với Marc.
Anh không muốn giáp mặt các thiếu nữ trong bộ đồ tập chạy.
Các lớp đã vào học được mười phút. Đường phố lại vắng tanh. Peter lên ghế sau.
— Nổ máy - anh bảo Marc.
— Ta đi đâu, trung úy?
— Chạy loanh quanh trong phường rồi trở lại đây. Để mình thay quần áo.
Anh cởi áo, mặc chiếc sơmi vừa lấy trong xắc
— Này Marc!
— Tôi nghe.
— Có tin gì về Jennifer Lewis?
— Hình như đang chuẩn bị làm phim.
— Tất cả đều làm phim. Mỗi tháng cô nàng chi 20.000 đô mua Cocain. Urego đã bị loại. Những tên nào bán ma túy cho cô ta?
O’Toole vặn người xỏ chân vào quần. Gã Nga chăng?
— Từ khi đến LA. hắn ở nhà cô ta.
— Cậu đã có báo cáo về hắn?
— Đầy đủ.
— Của ai?
— Sĩ quan phụ trách nhập cư đã kiểm tra hắn khi hắn tới New York.
— Cris Peny phải không? Tôi đã trao đổi với anh ta. Của ai nữa?
— Đại sứ quán ta ở Tokyo nơi hắn đến xin tị nạn chính trị.
— Chưa đủ. Phải đứng tên tôi hỏi thêm Ernie Blackwell ở trung tâm Edgar Hoover, Washington - Ban giám đốc FBI. Anh ấy thường làm việc thẳng với Sếp lớn. Nhất định họ có tin.
— Rõ, thưa trung úy.
— Có đủ hồ sơ chưa?
— Có đủ. Xem ra mọi thứ đều hợp lệ.
— Thời hạn được phép cư trú bao nhiêu?
— Một tháng, được gia hạn thêm.
— Vẫn đến đăng ký ở Sở Nhập cư?
— Rất đều.
— Nguồn sống?
— Hồi ở New York hắn đi chụp tử thi cho sở Căn cước Hình sự.
— Chỗ ở?
— Central Park South, nhà Vladimir Naritsa, chủ nhân Actor’s Studio.
— Kiểm tra thu nhập. Xem có khớp với chi tiêu không. Cần biết hắn kiếm đâu ra chỗ chi trội.
Marc liếc kính chiếu hậu. O’Toole đang thắt cravát.
— Có khi hắn là đĩ đực cũng nên.
— Thây kệ hắn. Vấn đề đối với ta ở chỗ hắn là người Nga, được một mụ ghiền ma túy rất nổi danh cho trú ngụ, sau một lần gặp nhau, tại đám tang một gã ghiền ma túy cũng nổi danh chết vì một cữ quá liều, và ta không biết hắn từ đâu tới, hắn định làm trò gì trên đất Hoa Kỳ.
— Trung úy thấy cần tôi giám sát hắn?
— Từ lúc này trở đi, hãy gắn Dick và Lee vào đít hắn.
— Rõ, thưa trung úy.
— Ok. Quay về trường.
Marc thực hiện cú quay đầu xe nếu do một công dân bình thường làm thì nhất định sẽ bị thu giấy phép lái xe ngay tức thì.
— Marc này!
— Tôi nghe, thưa trung úy.
— Hắn tên là gì ấy nhỉ?
— Vlassov, thưa trung úy. Kostia Vlassov.
*
* *
Rõ ràng Jenny không muốn cho anh gặp cô bạn Irlande tên là Noelle. Đây là lần thứ hai liên tiếp hai cô ăn trưa với nhau, và cũng như bữa qua cô không ngỏ lời mời Kostia cùng dự.
Anh muốn xem biển. "Đi theo đường Hoàng Hôn thẳng về hướng tây là ra tới đại dương". Jenny dặn.
Chạy xe mất hai chục phút. Anh băng qua đường cao tốc Pacific Coast gửi chiếc Bentley trong bãi đậu xe mênh mông phủ toàn cát.
Mặc quần đùi, không giầy dép, anh chạy trên cát ướt, sóng biển dào dạt dưới chân. Bãi tắm trải xa tít tắp. Đôi lúc anh đưa mắt ngắm các ngôi nhà sàn bằng gỗ ngập trong ánh Thái Bình Dương xanh mượt. Đàn ông, đàn bà nhiều người chạy ngược chiều với anh, tất cả đều ra hiệu chào thân mật. Những chú cún sướng như điên nhào xuống nước, bì bũm trên ngọn sóng rượt theo chiếc gậy chủ chúng ném ra biển.
Khoáng đãng và bình yên. Chim mòng tung cánh trên trời, dưới bãi đàn chim cao cẳng bé tẹo tíu tít đan đôi chân dài đuổi theo đợt sóng rút ra xa để nhặt lũ trùng nhuyễn thể li ti lộ trên mặt cát. Lần đầu tiên anh trông thấy bồ nông cất cánh giống như những oanh tạc cơ hạng nặng vút lên trời xanh để bổ nhào xuống mồi như tảng đá rơi.
Đôi chân lún sâu vào cát ẩm, theo nhịp chạy anh sung sướng cảm nhận rõ rệt nhịp đập của tim và dòng chảy nóng hổi của máu huyết đang tưới đẫm từng đường gân thớ thịt của mình.
Robert, cậu bán hàng thuê cho hiệu Bijan quả không quá lời: trong khắp vùng Beverly Hills và Hollywood tất cả các cô gái đều là diễn viên, tất cả các chàng trai đều là nhà văn. Lao theo trò chơi, Kostia không biết mệt đặt câu hỏi cho tất cả những người đang làm một nghề nào đó, hầu bàn, bơm xăng, bán hàng, võ sư yoga, buôn lậu. Ảo ảnh của ngành phim nhựa đầu độc thành phố như một thứ ma túy. Riêng các cô gái thật đẹp có câu trả lời khác hơn một chút. Nhưng cuối cùng cũng đều kết luận "Tôi làm người mẫu cho nhiếp ảnh, nhưng thực ra là diễn viên điện ảnh".
Lúc thấy đầu đã nóng bừng, gân cốt mềm như bông, anh buông người xuống cát lấy lại sức. Tay bắt tréo, mặt ngửa nhìn trời, anh khoan khoái thả mình vào không gian choáng ngợp, tiếng chim ca và mùi của biển.
Rồi ngồi dậy đối mặt Thái Bình Dương, nhìn ra mênh mông.
*
* *
O’Toole thực sự ngạc nhiên, hỏi:
— Thưa chị Bryan, mong chị cho phép hỏi một câu thật riêng tư.
Emily Bryan chớp mắt tỏ ý khuyến khích.
— Còn rất trẻ, chị làm thế nào để giành được vị trí quan trọng thế này?
— Tôi cũng xin hỏi lại anh, anh hình dung hiệu trưởng trường trung học phải như thế nào?
— Thắt búi tó, đeo kính trắng, tóc bạc, khoảng sáu mươi tuổi.
— Trung úy ơi, thời thế đã đổi thay rồi. Tôi hai sáu tuổi, đỗ đầu khóa đại học Colombia. Nếu muốn tôi có thể làm giám đốc ngân hàng, được nhiều tiền. Nhưng tôi chọn ngành giáo dục. Lương khiêm tốn hơn thật, nhưng được làm nghề mình ưa thích. Mỗi người một lựa chọn.
Nét mặt cô đổi khác, cô do dự, rồi quyết định.
— Mong anh biết cho, tôi vô cùng đau khổ trước sự mất mát của anh.
— Cảm ơn.
— Laura là một trong những em tôi quyến luyến nhất. Sôi nổi, ham hiểu biết, có năng khiếu...
Anh cảm thấy rõ cô thực lòng đau buồn.
— Chị Bryan! Ở đây có nhiều nữ sinh ghiền ma túy không?
— Không nhiều không ít hơn nơi khác. Thực tế là có một số.
Cô ngại anh hiểu sai ý cô.
— Trung úy nên hiểu đúng ý tôi. Các em còn trong độ tuổi từ mười bốn đến mười sáu. Không có những em ghiền kinh niên. Chỉ ngẫu nhiên thôi. Để chơi bời. Thách đố nhau. Thử xem sao.
— Chị làm cách nào phát hiện?
— Thoạt đầu tự các em khoe. Chúng có cảm tưởng đã thành người lớn là thành viên tầng lớp tinh hoa xã hội. Sức quyến rũ của trái cấm.
— Cocain thì sao?
— Tôi đã có lần phải đuổi những em bị bắt quả tang.
— Nó lọt vào đây bằng cách nào?
— Chưa rõ. Nhưng đã có lần tìm thấy trong lớp học, đựng trong cặp, hoặc trong túi nilông dán dưới gầm bàn.
— Chị đã báo cảnh sát chưa?
— Chưa.
— Thế các phụ huynh? Họ phản ứng ra sao?
— Rất lạ. Có những người hình như đổ trách nhiệm lên đầu tôi. Cũng có những người cho đó là chuyện bình thường. Dù thế nào đi nữa, các nữ sinh cũng không quay lại trường.
— Có heroin không?
— Theo tôi thì không.
Cô ngẫm nghĩ hồi lâu.
— Anh trung úy! Trường hợp Laura...
Cô thấy rõ O’Toole nhìn xoáy vào mắt cô.
— Đó là một tai nạn.
— Chị cho rằng một kẻ nào đó đã cho cháu, hoặc dụ cháu dùng LSD?
Cô Bryan gật đầu.
— Em là cô bé rất trong sáng.
— Chị đã hỏi bạn bè cháu chưa?
— Rồi. May ra anh hỏi có kết quả hơn tôi.
— Tôi gặp các em được không?
— Được chứ! Nhưng theo tôi không nên gặp chúng. Các em sẽ hùa nhau chống lại anh. Tôi có chọn ba em đã có tiền sử. Nếu anh khéo léo có thể biết được đôi điều.
— Các em đó tên gì?
— Catherine Hopkin, Vania Michel và Julia Oxenberg.
— Bao nhiêu tuổi?
— Từ mười lăm đến mười sáu.
— Sáng nay mấy em đó có đây không?
— Không. Chiều nay anh mới gặp được.
— Chị Bryan... - O’Toole ngập ngừng giây lát - trong số học sinh có ai tên là Elizabeth Pierson?
Emily Bryan xác nhận.
— Hiện giờ em có đây không?
— Không. Cũng học chiều.
— Chị bảo em đến gặp tôi cùng với ba em kia được chứ?
Thiếu phụ ngạc nhiên nhìn trung úy.
— Tôi có thể biết tại sao được không?
— Không, chị ạ.
— Chắc là em dùng ma túy, cô Bryan cố tình.
Không có lời đáp. Cô thở dài:
— Anh trung úy, theo tôi thì để cuộc điều tra thuận lợi hơn, tôi không nên dự cuộc gặp đó.
— Vâng, chị nói đúng. Mấy giờ tôi quay lại đây.
— 2 giờ bắt đầu vào lớp. Độ 2h15 nhé. Anh có thể sử dụng phòng làm việc của tôi.
Chị chỉ vào máy điện thoại trên bàn.
— Có cần gì đến tôi, anh quay số 9. Tôi sẽ trả lời trên máy.
— Cảm ơn chị Bryan. Tôi rất mừng. Sẽ đúng hẹn.