* * *

Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 52 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
33

❊ ❊ ❊

Phi công, phi công phụ, tiếp viên và cô phục vụ trên máy bay hộ tống họ đến chỗ hải quan. Kostia kinh ngạc thấy những người mặc đồng phục cúi rạp đầu, đến hộ chiếu cũng không buồn hỏi họ.

— Tôi sẽ ở lại khách sạn để phục vụ quý vị, viên phi công nói. Máy bay và đoàn phi hành sẵn sàng tùy quyền các vị sử dụng, bao lâu cũng được, theo ý thích các vị. Tôi chờ lệnh của các vị.

Người ta mở cửa một chiếc xe Cadillac mời họ lên. Chẳng bao lâu họ đi trên một con đường núi nhỏ gập ghềnh, ngoằn ngoèo bên trên một chỏm núi.

Ngoài vùng ánh sáng đèn pha chiếu rọi, trời tối đen như mực. Thỉnh thoảng, những túp lều nhà đất quét vôi trắng lại nhô vào vũng sáng, phô ra những con chó mực gầy nhom, những đứa trẻ bất động, vài ba khóm chuối. Bóng tối lại đen kịt cho đến khi tới một trạm xăng hay một cửa hàng tạp hóa sáng trưng ánh đèn néon nhức mắt. Hai mươi phút sau, họ rời đường cái rồi ngoặt sang trái, vào một con đường nhỏ bụi bặm hai bên bờ mọc đầy xương rồng.

— Twin Dolphin, người tài xế nói với họ với một nụ cười niềm nở.

Họ đã tới nơi. Họ nhìn thấy một cái sân kiểu Tây Ban Nha mênh mông với những cột to vây xung quanh. Những người thông thạo đã đến Cabos San Luca từ khắp nơi trên thế giới. Là thiên đường của các vụ làm ăn lớn, chỉ cần là tỷ phú là có thể mùa nào cũng thu được ở đây những mối lợi thần kỳ.

Đa số đều xuống Twin Dolphin.

Trong khi người tài xế làm các thủ tục đăng ký, người ta mang hành lý của họ và dẫn họ vào các bungalow[1] dành cho họ, xuyên qua một con đường mòn có những ngọn đèn nhỏ làm cọc tiêu đặt rải rác là là mặt đất. Dốc đổ xuống, khô cằn.

Jenny đứng không nhúc nhích và bíu lấy cánh tay Kostia.

— Lắng nghe xem, nàng nói.

Tiếng sóng nhè nhẹ dâng lên từ mặt biển mà họ đoán thấy trong đêm qua mùi hương của nó. Kostia ngẩng đầu lên.

Ngàn vạn vì sao chen nhau trên vòm trời hoàn toàn tinh khiết.

— Em biết một người, cha của một cô bạn, Jenny nói. Một kỹ nghệ gia. Ba mươi năm trước, ông ta đến đây câu cá trong buổi nghỉ cuối tuần.

— Bây giờ ông ta vẫn ở đây, Kostia kết luận.

— Sao anh biết?

Anh quàng eo nàng và kéo nàng đi.

— Khó gì đâu. Anh, anh cũng làm như vậy.

Zizi Mac Cormick nhìn hau háu vào cái chai rượu Phần Lan mà O’Toole mang đến cho y. Y day day mắt.

— Noel chăng?

— Cứ cho hôm nay là ngày nhân từ của tôi đi.

Zizi chộp lấy cái chai để mở nút.

— Không, chưa phải lúc, Peter nói. - Tôi muốn xác minh một việc.

— Anh sẵn sàng uống với tôi một ngụm?

— Đồng ý, nếu cậu muốn.

Zizi xé giấy bọc chồng cốc buộc kèm vào chai rượu, lấy ra hai cái cốc và rót đầy tràn.

— Chúc anh!

— Chúc cậu! Peter nói.

Anh để cho y lặng lẽ nhấm nháp ngụm rượu đầu tiên.

— Chiều hôm nọ cậu bảo tôi là Botero có một công ty cho thuê máy bay?

— Đúng. Để đưa các cụ già đi dạo mát.

— Trụ sở kinh doanh đặt ở đâu?

— Florida. Miami.

— Cậu có nhớ tên cái công ty ấy không?

— Carribean Sun.

O’Toole cố gắng lắm mới giữ được vẻ mặt thản nhiên. Muốn khỏi bối rối, anh tợp một hớp vodka nữa.

— Để làm gì đấy?

Peter hờ hững nhún vai.

— Theo lệ thường.

Anh uống cạn sạch cốc rượu. Zizi cũng làm như vậy. Peter hào phóng rót cho cậu ta đầy tràn một cốc nữa.

— Anh không tiếp tục?

— Không. Tôi phải đến chỗ đó.

Điều anh vừa biết làm cho anh như bị kiến cắn khắp người: quá dơ dẩn, không biết có thật không. Anh cần phải gặp Lee, và Dick, thật mau! Nhưng trước đó, phải kiểm tra lần cuối đã.

Tuy bị kích động, anh vẫn giữ được giọng nói bình thường.

— Kìa, viên phi công phản đối. Ít ra anh cũng có thể để nó lại cho tôi chứ!

Peter khinh bỉ nhìn y, vẻ nghiêm nghị:

— Mày tưởng mày ở chốn nào? Không phải khách sạn Ritz mà ở đây, trong trại giam!

*

* *

Đã năm phút Janis do dự chưa biết nên ngủ hay nên đọc cuốn sách nấu ăn của anh em nhà Troigros, hoặc quyển Đạo đức của Spinoza.

Dây nói kéo chị ra khỏi sự lựa chọn đang dằn vặt.

— Tôi nghe…

— Lá thư chị truyền đạt đã giúp tôi thoát chết!

Một giọng vui đùa. Chị cười rúc rích: Marvin.

— Tôi tưởng anh đã lại tếch rồi.

— Ngày mai. Tôi có tin tức đây.

— Tốt chứ?

— Xấu.

— Của ai?

— Của cái người mà các bạn chị tìm kiếm.

— Nói đi.

— Lần cuối cùng người ta nhìn thấy cậu ta còn sống, “vua Arthur” đi một chuyến bay thám thính với “Thổ dân châu Mỹ”.

“Thổ dân châu Mỹ” là mật danh của Botero theo quy ước giữa hai người.

— Bốn mươi phút sau, Thổ dân châu Mỹ quay về căn cứ. Một mình.

— Một mình trên máy bay?

— Một mình.

— Làm thế nào nó hạ cánh được?

— Phải tin là nó biết lái.

Janis suy nghĩ nhanh như chớp.

— Điều đó đâu có chứng tỏ người bạn của các bạn chúng ta đã chết.

— Đúng thế. Nhưng còn có cái khác. Ba hôm trước, bọn ngồi câu cá trong một cái hồ kéo lưới về thấy bên trong có xác một người da trắng. Nói cho đúng, những gì còn lại của nó.

— Cách căn cứ bao xa?

— Mười lăm, hai mươi dặm…

— Cái gì làm cho anh tin…

— Một lẽ rất giản đơn: trong cái xó ấy, những gã tóc hung cao hơn hai mét, tìm cho ra có dễ dàng đâu.

*

* *

— Thế nào? Peter nói.

— Không một chiếc Jet - Lear nào hạ cánh xuống Montreal ngày hôm nay.

— Chắc không?

— Chắc ạ, Lee khẳng định.

— Có xảy ra tai nạn nào không, một máy bay mất tích hoặc gặp khó khăn, hoặc phải quay lại vì lý do khí tượng, hoặc một chuyện gì đại loại như vậy không?

— Không, thưa trung úy, Dick nói. - Người ta đã cho kiểm tra tất cả các sân bay. Không có gì báo về.

— Tuyệt thật. Một máy bay đã cất cánh ở Los Angeles. Thế các cậu cho là nó không hạ cánh ở bất cứ đâu?

— Đúng thế.

— Người ta còn chịu khó đánh telex cho tất cả các căn cứ hàng không, vẫn bặt tăm.

— Thế là tốt? O’Toole mỉa mai.

— Cái gì kia ạ, thưa trung úy?

— Bữa ăn chiều của các cậu!

— Một trong những cái sandwich kẹp pho mát ngon nhất đời tôi, phải không, Dick?

— Còn côca nữa! Lee nói phóng thêm. Hương vị của nó mới tuyệt làm sao!

Peter bỗng chìa vào mũi hai gã một tấm ảnh anh rút ra từ trong một chiếc phong bì bằng Cellophane.

— Các cậu có thấy gì ở cái này không?

Dick giật thót người, ngắm nghía tấm ảnh:

— Mẹ kiếp! Y thốt lên. Felipe Sanchez!

Lee xác nhận. Mồm há hốc, y nhìn Peter chòng chọc cứ như anh ta là Đức Chúa Cha.

— Ngài đã làm thế nào?

— Rất giản dị, O’Toole nói. - Đến bộ phận lưu trữ tư liệu và yêu cầu ảnh chụp Luz Botero.

Lee và Dick sững sờ nhìn nhau không chớp.

Peter lẳng chân đá bốp một cái vào bàn làm việc.

— Sanchez, đó là Botero! Botero ở thành phố, thế mà người ta để cho nó chuồn mất như những thằng ngu!

— Thưa trung úy… Lee ấp úng.

— Như những thằng ngu! O’Toole đùng đùng nổi giận gào lên. Trên đất Mỹ!… Ngay đó!… Dưới bàn tay!…

Cửa chợt mở.

— Báo cáo trung úy, Harry Bloch nói. - Một chuyện đau đầu.

Làm cho O'Toole choáng người.

— Nói đi, Harry, làm tôi đau đầu nữa đi. Trước khi tôi bắn một phát vào đầu mình cho chết quách.

— Đó là vì vụ giết người ở Hoàng Hôn. Bọn cưỡi môtô mang súng… ông lắp bắp giữa câu nói chót tuôn ra.

Ông sẵn sàng mất gì cũng được để có thể ra ngoài. Ông lùa một bàn tay bối rối vào trong mái tóc bạc bù xù, trỏ mơ hồ vào tờ giấy ông cầm trong tay và lắp bắp:

— Không sao, thưa trung úy. Chuyện đó có thể gác lại sau.

Ông chuẩn bị quay gót.

— Harry! O’Toole nói, giọng chợt lạnh băng. - Tôi muốn nghe tiếp.

Lee và Dick không biết chúi vào đâu.

Harry nuốt nước bọt.

— Trước hết, bọn cưỡi môtô… thật không may. Bọn Hells Angels. Hai người chết, họ sẽ không bỏ qua chuyện đó đâu.

— Lee… Dick…

— Báo cáo trung úy, rõ…

Hai gã trao đổi với nhau một cái nhìn nhẫn nhục: lại bọn Hell’s Angels! Đừng có hòng nay mai chúng nó bỏ dở công việc nửa chừng.

— Và vừa đây, có người giấu tên gọi tới. Một nhân chứng. Người ta đã biết là tên sát nhân từ trong một chiếc Chrysler nhảy ra. Nhưng có điều người ta chưa biết nó chỉ có mặt ở đó để bảo vệ một chiếc Limousine đen.

— Limousine đen nào?

— Nó biến ngay lúc bắt đầu xảy ra ẩu đả.

— Ông có số xe không?

Harry xác nhận bằng một cái chớp mi.

— Đó là một cái xe Hertz. Các thủ tục thuê xe do văn phòng một phòng luật sự thực hiện.

— Ralph Nadelman? O’Toole nhẹ nhàng hỏi.

Harry trợn tròn mắt.

O’Toole cầm lấy tờ giấy từ trên tay ông.

— LU 36238… Phải thế không?

Lee đã nhấc một ống điện thoại.

— Cho tôi danh bạ một chiếc xe Limousine do Nadelman thuê cho Felipe Sanchez.

Giờ đây mọi người đổ dồn cả mắt vào gã. Gã chờ trả lời trong vài ba giây, lắc đầu, đặt ống nói xuống không nói không rằng và bảo O’Toole với một giọng không ngữ điệu:

— LU 36238, thưa trung úy. Vẫn cái xe đó.

*

* *

Họ bị những tiếng gõ ầm ầm ngoài cửa dựng dậy.

— Kostia!. Kostia!…

Vladimir. Jenny giật nảy mình nhỏm dậy và nhìn Kostia lo lắng.

— Để anh ra xem, anh nói.

Anh mặc vội chiếc quần đùi tắm. Cánh cửa vừa hé mở anh đã phải nhắm mắt vì cái nắng như thiêu như đốt. Naritsa lay lay cánh tay anh:

— Tôi muốn rút lui ngay khỏi chốn này, ngay lập tức!

— Vladimir, tôi van anh, nói khe khẽ đừng oang oang như thế.

— Ta đã bị tách ra khỏi thế giới, Kostia! Bị cách ly! Mất hút!

— Người ta đã làm gì anh?

Kostia điếng người trước cái sự thật khủng khiếp này.

— Họ không có điện thoại.

Anh buông người mềm nhũn trượt xuống đất, hai tay ôm lấy đầu.

— Vladimir, anh chập mạch rồi. Thế mà Jenny lại tưởng là xảy ra động đất.

— Tôi không thể sống tách rời những người thân của tôi như ở thời Trung cổ.

— Ai, ai là những người thân của anh? Kostia vừa nói vừa cố nén một cái ngáp.

— Crurch!

— Thưa ngài! Xe đã sẵn sàng. Người ta sẽ đưa ngài lên thành phố... Telefono.

Vladimir nắm chắc lấy tay người nhân viên mặc y phục trắng toát chạy theo sau anh ta. Họ bỏ đi như ngựa phi.

Kostia lắng nghe tiếng chân của họ giảm nhẹ dần.

Rồi, không còn gì nữa.

Yên lặng… Cái nóng… Tiếng sóng vỗ ì oàm khe khẽ khi bọt biển xô vào vỡ tan trên cát.

Anh liều hé mắt. Phong cảnh bị ánh sáng chói chang thiêu đốt. Trời, cát, nước. Bên phải, nhấp nhô một chuỗi những hòn đá gan gà tạo thành một mũi dài men theo mép đại dương một mầu xanh mịn, thẳm sâu…

Những vùng biển… Gió nóng của sa mạc…

Không một bóng người.

Vũ trụ thật trinh nguyên.

Kostia đứng dậy, bước xuống con đường mòn đá tảng và cát xuôi đến tận bãi cát giữa những cây xương rồng khổng lồ.

Cát xào xạo dưới đôi bàn chân dẫm đất của anh. Khoan thai, khoái trá, anh buông mình trườn vào trong biển.

*

* *

— Thật sự em không bao giờ tập thể dục à?

— Không bao giờ.

— Anh không hiểu làm thế nào em có thể giữ được một tấm thân như vậy.

— Nếu anh biết em hồi còn là thiếu nữ… Năm mười lăm tuổi em to đùng…

— To như thế nào?

Nàng dang hai cánh tay như thể người nàng to hơn gấp mười lần. Nàng ngồi trên cát, vai dựa vào một mũi đá dung nham. Đầu Kostia đặt vào khoảng trống giữa bụng và hai đùi nàng.

Từ khi quen biết đây là lần đầu tiên họ mới thực sự chỉ có hai người với nhau. Thú vị thật. Đã hai tiếng đồng hồ họ chỉ làm có việc nhảy xuống nước, phơi khô người rồi lại bơi.

— Kẻ nào đã làm cho em gầy đi?

Nàng hơi nhăn mặt, cay đắng:

— Lão bố dượng em.

— Bố dượng mà lại ăn calori à?

— Bố dượng em, lão ăn đấy.

Nàng có dáng đi riêng một mình nàng có. Nhún hai đầu bàn chân xuống đất như nhảy như múa. Nàng lao đầu xuống biển, biến khỏi mặt nước… Đầu nàng lại nhô lên. Mái tóc chói sáng nước biển dán chặt vào gáy làm nổi bật vầng trán mênh mông ngự cao trên cái hình trái xoan tuyệt mỹ của gương mặt vô cùng quyến rũ.

Tất cả phụ nữ đều có thể sẵn sàng phạm tội để có một phần sắc đẹp của nàng. Nhưng sắc đẹp của nàng chỉ để cho người khác hưởng: nàng không yêu bản thân mình.

Nàng duỗi dài người nằm ngửa ra phơi mình dưới ánh mặt trời. Nhiều giọt nước li ti đọng lại trên những sợi mi và lấm tấm rắc lên da nàng những vòng sáng nhỏ xíu.

Nàng làm một động tác hất chiếc nịt vú tung móc cài ra.

— Có thể được chứ anh?

— Có ma nào đâu. Ai cấm em?

Miếng vải trắng nhỏ xíu rơi xuống cát. Kostia đưa tay vuốt ve dái tai nàng.

— Thật dớ dẩn, sự hiểu lầm ấy.

— Hiểu lầm nào?

— Giữa em và em.

— Em không hiểu.

— Em làm cho tất cả đàn ông trên trái đất ước mơ.

— Thế sao?

— Mà em, em lại ghét em.

Nàng nhún vai.

— Có phải họ mong muốn em đâu. Họ chỉ thích cái hình ảnh mà em biểu hiện. Ví thử em đi bán kem, chẳng ma nào ngó em đâu.

— Em nói nghiêm túc?

— Em là một đứa tồi tệ. Em luôn luôn biết rõ là mình tồi tệ. Em biết điều đó từ thời còn trẻ con. Nhu nhược, bấp bênh, lé mắt.

Kostia cười phá lên.

— Chưa bao giờ em nghĩ là mình đã có thể đổi thay?

— Không.

— Người ta đưa em hàng triệu bạc để em xuất hiện trên màn ảnh, em cũng chẳng yên lòng sao?

— Em chết vì cái đó.

Anh cần thúc đẩy nàng, buộc nàng phải đi xa hơn.

— Tự bao giờ?

— Luôn luôn thế. Em là cái đối lập với hình ảnh đó. Nó không phải là em.

— Vậy em, em là ai?

— Không ai cả.

Anh vỗ đùi.

— Tồi tệ và vô tích sự, nàng nói tiếp với một giọng ủ dột. - Em không hiểu tại làm sao người ta có thể quan tâm đến em.

Kostia hững hờ buông rơi câu:

— Đó không phải là ý kiến của cha dượng em.

Nàng chồm lên, giương mắt, lấy tay che và nghiêm nghị nhìn anh đăm đắm.

— Lúc đó em mười ba tuổi.

Thế đó.

Họ phải mất năm tháng trời mới khơi dậy được cái thời khắc không giấu giếm đánh lừa nhau nữa.

— Anh có thích những chuyện của lũ con sen con đòi? Câu nói không có gì là khiêu khích. Nàng chỉ thốt lên với một giọng thách thức lặng lẽ.

— Phải chăng vì lão yêu em mà em không yêu em?

— Khi người ta bị hiếp dâm ở tuổi mười ba, bởi ông chồng của mẹ người ta, thì tình yêu ở chỗ nào?

Bằng đầu ngón tay trỏ, Kostia vạch lên cát một chuỗi những vòng tròn thật là tròn. Xa xa đôi chút, mặt nước vỡ toang với một tiếng va trầm trầm, hai con bồ nông từ trên trời đâm bổ xuống tìm mồi.

— Ma túy. Vì cái đó?

— Không liên quan gì hết.

— Thế thì tại sao?

— Bởi vì mỗi khi dùng nó em thành một người khác. Em quên em. Người ta không bỏ được nó đâu, Kostia. Khi không dùng nó, em không sao chịu đựng nổi bản thân. Thế mà hễ nếm mùi vào, mình lại ghét mình.

— Em bắt đầu như thế nào?

— Malachian.

Nàng khẽ cất một tiếng cười chua chát.

— Anh ta cam đoan là cái đó làm gầy người. Chỉ một lần này, anh ta không nói dối. Cái Cocain rất thần tình. Người ta không bao giờ thấy đói.

— Em trở thành diễn viên như thế nào?

— Chẳng biết nữa.

— Em có ham muốn không?

— Không hề. Đó là Malachian.

— Em biết anh ta ở đâu?

— Em bán giầy ở Wilshire. Đó là tất cả những gì em tưởng tượng ra cho số phận mình. Một hôm anh ấy vào trong cửa hàng. Nào em có biết anh ấy là ai. Buổi chiều, em có ngay tấm ảnh chụp chớp nhoáng đầu tiên.

Kostia vạch một hình vuông thật là vuông bao quanh các vòng tròn.

— Anh ấy có làm cho em mê không?

Nàng khẽ cất một tiếng cười chua chát.

— Lúc đói hay không đói? Khi người ta đã nếm vào, những kẻ cung cấp nó cho anh trở nên đẹp đẽ hơn cả các thần linh. Anh thử lò dò đi trong phố Hoàng Hôn với một gói bột mà xem. Dù anh có khoèo chân, mồm có như mõm khỉ, chỉ mười phút sau là hàng đàn hàng lũ con gái chạy theo anh. Sẵn sàng làm bất cứ cái gì để quên đi là họ tồn tại. Em cũng như họ. Buổi chiều, trở về một mình. Cảm giác là tất cả trôi đi giữa các bàn tay. Khi anh không biết sống để làm gì thì cuộc sống đối với anh dài đến chết đi được.

Anh muốn kéo nàng lại. Nàng nhẹ nhàng đẩy anh ra.

— Chính anh đã khởi đầu, Kostia. Tại sao không đi cho tới cùng.

Nàng nắm lấy tay anh.

— Anh đã dùng ma túy bao giờ chưa, Kostia?

— Chưa bao giờ.

— Anh có lên án những người dùng ma túy không?

— Không hề.

— Và những gì họ làm khi họ dùng ma túy?

Anh ngập ngừng.

— Nếu họ liên quan đến anh về tình cảm, có lẽ…

— Thoạt đầu, người ta dùng ma túy để lấp một khoảng trống. Người ta dùng ma túy bởi vì người ta không có ai để mà yêu…

— Em chưa bao giờ yêu một ai?

— Anh là người đầu tiên.

Anh biết rằng nàng chưa hề thổ lộ điều đó với bất cứ một ai. Anh cũng cảm thấy là nàng sợ nói thêm nữa.

Nàng đương đầu với tia mắt anh.

— Anh muốn em tiếp tục?

— Muốn.

— Có biết bao nhiêu là Rory Keane khác trong đời em, Kostia… Em chẳng biết cả mặt họ lẫn tên họ. Khi em dùng nó, em chẳng nhớ gì hết, chẳng nhớ đến ai. Em nói với anh điều đó chỉ vì chân tình, để anh biết em là ai xuyên qua cái đã là em. Và để anh nghe từ miệng em nói ra điều mà không một ai có thể tiết lộ với anh. Đó là cái tối thiểu em có thể làm.

Anh ngắm kỹ nàng thật lâu.

— Về lão cha dượng của em, Jenny… Có một điều em cần phải biết.

— Điều gì?

— Tất cả những gì buộc phải chịu đựng đều không tồn tại.

*

* *

Buổi chiều, choáng váng vì mặt trời, họ ngồi vào bàn để ăn tối. Chỉ có một cặp bà cô đang ném những ánh mắt âu yếm cho mấy chàng hầu bàn người Mexico, một nhúm kỹ nghệ gia Hoa Kỳ đang phản đối Hemingway khi nhà văn không còn viết nữa và phàn nàn về đoàn phi hành trên những máy bay riêng của họ. Gian phòng mênh mông mở tung cửa đón gió gần như rỗng không.

Họ hy vọng được ăn cá tươi: người ta lại dọn cho họ món súp hạt đậu già câng, một đĩa xà lách và trái dưa.

— Anh gọi điện được chưa? Kostia hỏi.

Vladimir vẫn cắm cúi ăn bát súp.

— Tôi đã xếp hàng hai tiếng đồng hồ trong một phòng bưu điện đầy những con nhóc kêu eo éo. Mãi mới đến lượt mình thì liên lạc đã bị cắt. Thời Trung cổ…

Kostia và Jenny trao đổi với nhau một cái nhìn đồng lõa.

Mãi tới khuya, khi hai người duỗi dài trên giường trong bungalow của họ, Kostia bắt đầu vuốt ve nàng một cách dịu dàng. Nàng đáp lại, ôm lấy làn da nóng hổi của anh và trao thân với một cường độ chưa bao giờ anh thấy ở nàng.

Khi anh nằm vật xuống bên nàng, nàng òa lên nức nở. Nàng cắn nắm tay, đứng dậy, đập tường và vào giam mình trong buồng tắm, từ đó những tiếng thổn thức não ruột vọng đến tai anh…

Một lần nữa, lại hỏng.

Và chắc là không hy vọng.

❀ ❀ ❀

[1] Nhà có hiên rộng.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.