Sau khi Laura chết anh đề nghị chị về chung sống. Nhưng Anna từ chối.
Thực ra mối quan hệ giữa hai người chẳng khác trước, ngoài khoảng trống, khoảng không gian câm lặng hình thành từ sự thiếu vắng mà hai người ngầm thỏa thuận với nhau đừng xâm phạm nào. Trong nhiều tuần, cơ thể Anna vốn rất nhạy cảm nay lại phản ứng như thể các giác quan đều ngủ im. Peter không muốn nài ép. Dần dần chị như thức tỉnh từng phần khi anh ôm ấp. Và sáng nay, đã lâu lắm anh mới lại thấy chị bận áo tắm đứng cạnh bể bơi. Anh sửng sốt trước cảnh đó và nghĩ bụng: Phần xác thịt đã tỉnh dậy đòi quyền sống. Phần còn lại sẽ mang vết thương qua nhiều thế kỷ không lành.
— Em có muốn hai đứa mình cùng đi tới một nơi nào đó không?
— Đi đâu?
— Châu Âu, châu Á. Em thích đi đâu thì đi. Anh và em cùng đi.
Chị phác một cụ cười, đặt tay lên tay anh.
— Ở đây không thích sao?
Như thường lệ, John dọn bữa tối cho họ.
Peter đã ở đây bẩy năm mà vẫn chưa thấy quen. Có những ngày anh thấy như mình có lỗi với kẻ ăn người ở trong nhà vì đã đến ở đây.
Anh nhận dinh cơ này từ tay Don Merril nhà sản xuất lốp ô tô. Có những tên lưu manh dùng dao cạo rạch lốp do anh ta sản xuất lắp ở những chiếc xe đang đỗ. Nhiều tai nạn chết người xảy ra. Chỉ sau vài tháng doanh thu của xưởng tụt mất sáu mươi phần trăm. Peter tóm cổ bọn lưu manh. Anh chỉ làm nhiệm vụ của người cảnh sát. Hơn nữa, chưa lần nào trực tiếp gặp Don Merril. Vậy mà một sáng kia, anh được mời đến văn phòng luật sư nổi tiếng.
— Nếu anh thích, - Anna nói - em sung sướng được cùng đi.
Peter mỉm cười.
— Ta sẽ đi ngay thôi.
John ghé tai anh thì thầm. Peter bảo Anna.
— Anh xin lỗi một phút.
Máy điện thoại ở phòng bên.
— Tôi nghe đây.
— Xin lỗi trung úy Pieitelli đây.
— Chào.
— Thưa trung úy, có tin mới. Mất đứt ba tháng mới tăm được.
— Tin gì?
— Về Arthur Boswell, thưa trung úy. Ngoài viên sĩ quan hải quan Rudy Disler, tôi đã biết có hai người gặp anh ấy ở Los Angeles.
Peter cảm nhận rất rõ luồng nóng mãnh liệt rần rật trong người.
— Nói đi!
— Trước hôm lên đường anh ấy ăn tối trên đường La Cienega với một thiếu phụ. Tiệm Monkey.
— Cô nào vậy?
— Patricia Rose, hai lăm tuổi. Nhân viên Công ty biểu diễn ở Century City. Ngủ đêm với nhau. Ở nhà riêng của Boswell.
— Bây giờ cô ta đâu?
Anh thấy rõ Pieitelli ngập ngừng.
— Chết rồi, trung úy. Lúc 6 giờ sáng từ nhà Boswell ra đi, cô ấy bị xe chẹt chết.
— Người gây tai nạn là ai?
— Không phải tai nạn, trung úy. Tôi có tìm ra một người làm chứng. Xe chồm thẳng vào cô ấy.
— Cứt quá! Peter gầm lên.
— Người thứ hai là nhân viên bốc xếp của một kho hàng. Trước khi ra sân bay Boswell đã dừng xe lấy ở nhà người này một chiếc hòm.
— Đựng gì?
— Không biết, thưa trung úy.
— Sao? Cậu không tìm để biết à?
— Không thể. Kho đã cháy rụi. Công ty bảo hiểm kết luận nó bị đốt.
— Người nhân viên bốc xếp?
— Chết cháy luôn, thưa trung úy.
— Này mấy cậu! Vào nhầm cửa rồi, Tony hét to, tay theo thói quen tự nhiên sờ vào cán dùi cui.
Phải táo bạo lắm mới dám hy vọng lọt được vào Vườn Cam trong bộ tịch lố lăng thế kia. Một gã quấn trên đầu dải băng đỏ rực. Gã kia đội mũ lưỡi trai của cầu thủ bóng chày chụp xuống tận tai.
— Tránh xa ngay lấy lối cho khách bắt đầu ra. Lộn xộn quá chừng.
Với thân hình đô vật, xưa nay chưa lần nào Tony phải nhắc lại lệnh đó lần thứ hai. Gã quay đi.
— Đồ nhà quê, muốn tớ nhét chiếc dùi cui của cậu vào họng chắc?
Cùng lúc, một sức mạnh lạ thường làm gã xoay hẳn người, hai ngón tay người đội băng đỏ bấm sâu vào giữa huyệt làm gã đau điếng. Chưa kịp phản ứng đã thấy tấm thẻ cảnh sát của gã đội mũ lưỡi trai gí sát mũi. Tony làu bàu:
— Sao chẳng bảo ngay từ nãy!
— Bàn thu tiền ở đâu? Lee hỏi.
Họ đã phục trong đống đồng nát hai tiếng rồi. Lả đi vì đói. Tốt hơn hết là đừng chọc tức họ. Tony trả lời:
— Vào cửa, bên tay trái. Các ông tìm gì?
— Sẽ viết thư cho cậu sau béo phị ạ, Dick đáp.
Hai người qua cửa. Quầy rượu bên tay trái. Chị thu ngân ở cuối phòng.
— Cảnh sát đây, Lee chìa thẻ.
Sau thoáng ngỡ ngàng chị ta nhăn nhó nụ cười.
— Hai ông cần gì, tôi sẵn sàng phục vụ.
— Chị có khách hàng tên là…
— Rinaldo Kubler, Dick cắt ngang.
— Ông Kubler? Vâng, đúng là có.
— Ông ta ăn gì? Lee hỏi.
— Tôi không hiểu ạ, chị thu ngân trợn tròn mắt.
— Cho xem hóa đơn, Dick chữa lại. Có bao nhiêu khách mời tối nay?
Chị ta đưa cuống hóa đơn. Lee chăm chú đọc.
— Tối nay ông Kubler mời mười khách.
Lee ngẩng đầu lên, cằn nhằn:
— Saint-Estève là cái quái gì?
— Một loại vang Bordeaux, thưa ông.
— Hai ngàn mốt đôla một chai? Chị giỡn tôi hả?
— Đó là chai Lafite rothschild thưa ông, từ một năm ngon cực kỳ: năm 1945.
Dick thúc cùi chỏ vào Lee.
— Cậu đọc trên bảng kia kìa, có viết trên đó.
— Họ uống mấy chai?
Chị thu ngân đưa ngón tay dò trên hóa đơn.
— Bẩy.
Dick và Lee nhìn nhau không tin.
— Tổng cộng tất cả bao nhiêu tiền?
Chị bấm máy tính.
— Cho đến lúc này là… cộng với rượu… cá… tôm hùm trộn salát với mận vườn và gừng… xem đã…
Số tiền từ miệng của chị thu ngân rơi tõm xuống nặng như tảng thiên thạch.
— Mười sáu ngàn chín trăm đô.
Là người tốt bụng nên chị ta để hai cảnh sát kịp hoàn hồn mới giáng đòn chí tử.
— Cộng thêm tiền rượu Armagnac chưa tính, và mười lăm phần trăm dịch vụ nữa.
Lee quàu quạu!
— Kubler có tới đây ăn thường xuyên không?
— Rất đều, thưa ông. Mỗi tuần vài ba lần. - Thưa quý ông, có cần đến tôi phục vụ không.
Hai người quay phắt lại nhìn Gilles phụ trách phòng đang nhìn họ có vẻ lo lắng. Dick đáp:
— Có chứ. Cho một bánh kẹp phô mai. Một cái cho hai người. Để mang đi.
*
* *
Paulo thề sẽ gọi lại cho cô sau khi tiếp xúc được với “Số 2”. Bốn tiếng đã trôi qua.
Vẫn không có tin.
Cô không hé môi nói cho ai biết chuyện này. Sau khi nhấm nháp mấy lát bánh mỳ nướng với món salát do Adjibi chuẩn bị, Vladimir và Kostia ngồi chơi cờ trong phòng khách. Còn Jenny nằm dài trên giường khắc khoải chờ.
Hai tiếng gõ cửa nhẹ.
— Mời vào.
Kostia vào. Tới ngồi lên giường, đưa tay vuốt mái tóc cô.
— Schneiderman của em làm anh mệt lử.
Cô lim dim mắt dưới bàn tay vuốt ve.
— Em còn hơn thế.
— Vladimir kể tội hắn nhiều vô kể.
— Ghen nhau. Bo chỉ có những tính tốt thôi. Dối trá, cơ hội, tâm ngẩm, bạc bẽo.
Kostia bật cười.
— Có đúng là hắn cài mật vụ trong các xưởng phim?
— Trong mỗi hãng lớn đều có một nữ thư ký, được hắn trả lương hàng tháng. Để tâu với hắn mọi chuyện đang được bàn tính. Tốn vào đó mỗi năm một trăm ngàn đô, nhưng mỗi phim khiến hắn được lợi một triệu là ít.
— Còn chuyện gắn micrô?
— Đã thành truyền thuyết. Hàng năm sau lễ trao giải Oscar, hắn mời cả Hollywood dự một dạ hội linh đình.
— Tưởng hắn thuộc loại ki bo lắm?
— Được tài trợ hết! Nếu thực đơn có món cơm, hắn thỏa thuận với tiệm Chú Ben chi ra. Rồi bán ảnh chụp dạ hội cho các báo nữa. Giấu micrô trong các chậu hoa. Khi mọi người về hết hắn ngồi nghe lại mọi lời bình luận. Kỳ cục!
Điện thoại reo. Jenny giật nẩy.
— Nghe đây… Ừ… Nói đi.
Vẻ mặt cô căng thẳng, xúc động.
— Ừ… ừ… Rồi sao?
Cô nắm chặt hai tay đập xuống giường thích thú, cắn môi.
— Ừ… ừ… Nói tiếp đi!
Cuối cùng cô nhắm nghiền mắt như cầu nguyện.
— Em không bao giờ quên ơn anh, anh Paulo. Anh đòi hỏi gì ở em cũng được hết… Nghe rõ không, Paulo? Bất cứ điều gì? Em vô cùng sung sướng. Mai sẽ gọi cho anh thật lâu! Cảm ơn! Cảm ơn.
Cô gác máy, bưng mặt Kostia trong hai bàn tay mình và nói giọng khàn đục:
— Anh được giấy tờ rồi.
— Anh không tin, Kostia đáp, cảm thấy bàng hoàng.
— “Số 2” thu xếp xong trong vài giây. Em nói rất đúng. Ông chủ thực sự của Hoa Kỳ là thợ bới tóc của em.
— Jenny, thật chứ?
— Một tờ thông hành của Nhà Trắng còn chưa đủ sao? Ghi thế nào anh biết không? “Vì công vụ”!
— Anh rất muốn biết công vụ gì, Kostia bật cười.
Cô ngả người đè lên anh, hôn tới tấp lên mặt.
— Công vụ: không rời em.
*
* *
Bo Schneiderman lo ngay ngáy sợ Janis làm gã sạt nghiệp. May thay: chị ta chỉ gọi một đĩa salát. Và tế nhị tránh né sức ép của tay đầu bếp định hướng chị ta vào chai rượu hai mươi đôla, chỉ gọi chút vang trắng bán lẻ từng cốc.
Bo ngồi ngắm chị nhai củ cải: đúng kiểu cách con nhà. Mỗi lần chị xiên vào nĩa chỉ vừa vặn đủ một miếng. Bản thân gã chưa bao giờ làm được như vậy. Gã bối rối, bắt đầu tấn công món gan mõ chài.
— Chị có xài Cocain chứ?
Câu hỏi tự nhiên vọt ra khỏi miệng gã, không hiểu do đâu, bất lịch sự chẳng khác gì hỏi chị ta mặc quần lót của hãng nào. Buột miệng xong gã hoảng hồn vội lấy khăn che mặt.
Gã nhìn Janis.
— Tôi rất ân hận. Chẳng hiểu tại sao bỗng dưng hỏi chị câu ấy.
Nụ cười thiên thần của Janis làm gã nhẹ hẳn người:
— Hỏi thế cũng không ngu ngốc hơn hỏi tôi có trượt tuyết không. Thế anh, anh xài chứ?
Bộ mặt chị ta hiền dịu như mặt bà mẹ cao cả, độ lượng, người mà ta có thể dốc hết bầu tâm sự, người sẵn sàng thông cảm tuốt và không bao giờ phán xét.
— Đôi khi cũng có xài. Như mọi người.
— Tôi thì chỉ mê của ngọt.
Chị gặm mẩu vỏ bánh mì.
— Tất nhiên thứ đó rẻ hơn nhiều, nhưng anh xem hậu quả đây này.
Chị vui vẻ vỗ lên hông.
— Tôi cho rằng làm nghề của anh, nhất định cần có thứ kích thích.
Bo nhìn chị đầy vẻ biết ơn.
— Giá chị biết nó cực nhọc đến mức nào!
— Tôi hiểu. Nào stress, nào đua tranh… Bi kịch là ở chỗ có nhiều người không tự kiềm chế được.
Chị đã hớt trên mồm gã câu gã sắp nói!
— Tôi nhắc đi nhắc lại điều đó với các diễn viên của tôi, mệt muốn chết luôn.
— Phải đặt mình vào vị trí của họ mới được. Họ thật yếu đuối!
— Chị tưởng làm viên chức là dễ sao?
— Không dễ. Nhưng anh biết tự chủ.
— Đúng! Tôi khác dân nghiện ở chỗ đó. Tôi làm một cữ như người cần làm một li cà phê. Gần như thế: vẫn hoàn toàn làm chủ mình. Tôi chế ngự được ma túy.
— Tôi cũng nghĩ thế. Gọi một li vang nữa được không?
— Xin mời.
Cậu hầu bàn đi ngang qua. Bo chỉ hai chiếc cốc không, giơ hai ngón tay.
— Trong cái thành phố hư hỏng này, ai mà sống sót nổi nếu không làm một tí.
— Biết kiếm đâu ra?
Gã sửng sốt.
— Chỗ nào chẳng có! Chị cần không? Bất cứ thằng bán rượu nào cũng có thể để cho chị một cữ. Ngoài đường… Trong siêu thị… Trong trường học.
— Hình như Jenny đã có lần định cai thuốc thì phải?
Gã nhún vai bực dọc.
— Không đâu ạ, khổ thế! Chị biết đấy! Cô ấy phải hóa trang xong để sẵn sàng quay từ 6 giờ sáng.
— Một điều vô lý!
— Một bi kịch. Cũng còn may là hiện giờ cái đó chưa lộ rõ trên ảnh.
— Phải, nhưng cứ thế mãi…
— Chị nói đúng. Sớm muộn cô ấy sẽ tung hê sự nghiệp lên trời. Đã có rắc rối rồi đấy! Mà cả các nhà thể thao cũng vậy! Vận động viên quyền Anh, bơi lội, bóng rổ.
— Thế gã Nga?
— Nếu hắn sống với Jenny, làm sao có thể giữ mình được.
Gã thấy thoải mái. Tuồng như lần đầu tiên trong đời vớ được cô bạn gái thân thiết. Gã thấy thèm được thổ lộ, nỗi thèm thật kỳ dị không sao cưỡng nổi.
— Chị thấy đấy Janis, tôi cho rằng dùng tí chút là chuyện rất bình thường. Còn tôi, tôi kiểm soát được!
Gã tiếp:
— Xin lỗi một lát. Chị chọn thức tráng miệng đi. Gã bước xuống toilet.
*
* *
Nếu sau khi ở Vườn Cam ra, Kubler trở về nhà gã thì có lẽ Lee và Dick sẽ thôi không bám theo. Họ không ngờ đêm vui của gã chỉ mới bắt đầu. Rinaldo kéo theo lũ ký sinh trùng đực và cái làm một vòng qua các hộp đêm, quán rượu, bắt đầu từ Tramp trên đường Melrose, kết thúc ở Elena trong khu Downtown. Ở mọi chỗ Kubler đều chi những khoản đế vương. Gã uống độc một thứ Dom Pérignon - ban phát những món boa hào phóng cho cả những nhân viên hạng bét ngả mũ chào gã. Tận 2h30 sáng cả lũ mới lên xe quay trở lại Beverly Hills. Mở đường là Kubler trong chiếc Bugatti mui trần lấy ra từ bộ sưu tập ôtô của gã, một ả tóc vàng chóe kè kè bên cạnh.
Đoàn xe tới trước dinh cơ Rinaldo. Ôm hôn, bắt tay nhau. Tất cả ra về. Cánh cổng sắt mở cho chiếc Bugatti lọt vào rồi đóng lại.
Dick vừa ngáp vừa lầu bầu.
— Phen này ta được ngáy rồi!
Hai người đỗ đống bùn đất của họ ở góc phố, ngoài tầm nhìn
— Gượm đã. Lee đáp.
Dick nhìn anh ta, vẻ lo ngại.
— Cậu sao vậy?
— Im nào… Mũi tớ…
— Có trông thấy con bé ngồi với hắn không? Cậu tưởng hắn sẽ để con bé nguội đi chắc?
— Đốt một điếu rồi lên đường, Ok? Lee cáu kỉnh nói.
Dick phật ý thu mình trên ghế châm một mồi. Ba phút sau cổng mở cho một chiếc Porsche đen chạy ra.
Một mình Rinaldo ngồi sau tay lái. Dick thì thầm.
— Cứt thật. Cậu là phù thủy hay sao ấy?
— Ừ, Lee thản nhiên đáp.
Rinaldo Kubler có một chuồng khoảng hai chục xe do hai thợ thiên tài mà gã trả lương trông nom. Nhiều loại xe cực mạnh, Ferrari, Lamborghini, Maserati, Porsche. Nhiều xe hòm kính cực sang, Bentley, Rolls Cormiche, Mercedes 600 và ông tổ cao ngạo của chúng: chiếc Rolls 1932 một thời thuộc về Hoàng thái hậu Anh quốc. Rồi đến một loạt đồ chơi tiện dụng, Jeep, Cadillac, Honda, nhiều xe tải, nhiều môtô Nhật đời mới nhất.
Nhưng đêm nay tới Mulholland gã chọn chiếc Porsche Turbo có thể đạt tốc độ 340km giờ. Cuộc đua đặc biệt. Bốn kilômét gấp khúc “cua tay áo” trên đường hẹp không cắm cọc tiêu, một bên là núi đá, bên kia là vực thẳm. Ba yếu tố tạo nên thắng lợi: phanh thật ăn, gia tốc nhanh, ý muốn tự sát của người lái. Kẻ đạp phanh sau chót là người thắng cuộc.
Dĩ nhiên mỗi đợt thi gồm hai xe cùng được thả ra một lúc và chiếm hết mặt đường. Vô phúc có xe chạy ngược chiều là tất cả nổ tung.
Nhưng vào lúc 3 giờ sáng, liệu có người bình thường nào dám chạy xe ở Mulholland?
Rinaldo chạy chậm qua những cua cuối cùng ở hẻm đá Coldwater và tới mô đất dùng làm tuyến xuất phát. Đã khá đông. Càng tốt. Tin gã thắng cuộc càng lan nhanh. Gã quyết định đêm nay sẽ không ai vượt nổi gã.
*
* *
Lúc 2 giờ sáng Peter O’Toole choàng tỉnh. Dỏng tai nghe ngóng. Ngoài tiếng thở đều đều của Anna nằm bên, trong ngôi nhà chìm giữa đêm đen không hề có tiếng động. Peter khẽ nhỏm dậy, vào buồng tắm, đóng chặt cửa rồi bật đèn. Như cái máy, gần như ngoài ý định, anh xỏ chiếc quần jean, đôi giầy Baskets ném chiếc áo khoác lên trên áo pull. Anh tắt đèn, nhón chân đi qua buồng ngủ xuống thang đi ra vườn.
Đến lúc mở khóa điện chiếc Ford anh mới hiểu ra mình làm gì: đi đánh thức Zizi Mac Cormick trong xà lim vặn vẹo cho đến lúc hắn khạc ra lời nói cuối cùng. Những điều Pieitelli tiết lộ làm anh hoảng. Nếu Arthur còn sống, phải làm tất cả để anh ấy có một cơ may. Kể cả việc điều nhiều tiểu đoàn thủy quân lục chiến sang Colombia nghiền nát sào huyệt của Botero.
*
* *
— Có trông thấy ai kia không?
Trong đám người tụ tập, Dick đã nhìn thấy Jennifer và Kostia Vlasov.
— Nhìn bọn kia nữa.
Họ nhận ra bốn, năm tên bán ma túy đang đi từ tốp này sang tốp kia. Tất cả mấy đứa đều đã qua tay họ: Vài tháng trước họ đã tóm cổ ba tên.
— Xem nào… tên Nga, ả nghiện, Kubler, bọn vô tích sự, và gã kia, tên đại ngu diễn viên…
— Jeff Parks, Dick bổ sung.
— Đông đấy chứ, nhỉ?
— Cậu đã hiểu chuyện gì chưa? Chúng sắp moi ruột nhau ở đoạn cua tay áo.
— Làm gì bây giờ? Xông vào à?
Dick nghĩ một thoáng.
— Đại sự đấy, Lee ạ. Phải đánh thức “Ngôi Sao”.
— Vào lúc 3 giờ sáng? Cậu đi mà gọi!
— Được thôi.
Dick trở lại xe đậu giữa các xe khác trên bờ cao, nhấc điện thoại quay số máy O’Toole. Đợi chuông: reo năm lần, mắt dõi theo hai tên đang lần lượt đến các tốp thu tiền cá độ. Rồi gác máy.
— Không trả lời.
— Hay là báo cho đội đến bao vây ngọn đồi lại?
Dick liếm môi khô khốc:
— Không làm gì hết. Chỉ tìm hiểu thôi.
— Chúng nó ních đầy Cocain rồi! Sắp tàn sát lẫn nhau!
— Càng tốt, Dick xoa tay.