Mật Danh Hoàng Hôn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1

❊ ❊ ❊

Kostia nhìn hai gã ngồi đối diện, bên kia chiếc bàn bé tẹo. Cả hai mặt mũi đỏ gay, trong bộ đồ dạ màu tối, thắt chiếc cravát đen gớm chết như sợi dây quấn cổ, mắt nhìn li rượu sake trước mặt.

Kostia chỉ uống trà thôi. Còn Boris và Rodion đã quật ngã nhiều can bia Kirin nhậu với món gỏi cá hồi. Lúc này bữa nhậu đã tàn. Nhiều khách lục tục đứng lên. Kostia ra hiệu tính tiền. Hai thiếu phụ trẻ kín đáo bước vào quán ngồi xuống quanh chiếc bàn vừa vắng khách. Từ cuối phòng, một hầu bàn cất giọng giễu cợt:

— Zubicô! Zubicô!

— Nó nói gì với hai cô ả? Rodion hỏi.

Rodion cũng như Boris không biết tiếng Nhật.

— Nó bảo hai con bé đó là đồ đĩ, Kostia đáp.

Rodion trợn mắt sửng sốt.

— Cậu không đùa đấy chứ?

— Hoàn toàn không.

— Nó quen biết họ?

— Có lẽ không?

— Thế tại sao?

— Lệ ở đây như vậy.

Nhiều hầu bàn khác hùa theo. Hai thiếu phụ khinh bỉ nhìn họ. Không người nào dám nhìn lại nhưng tiếng châm chọc vẫn nối nhau ồn ào.

— Zubicô! Zubicô!

— Bọn đĩ điếm! Kostia dịch.

— Kitanai yarô!

— Đồ lợn nái thối thây! Kostia dịch tiếp.

Một giọng the thé trùm lên tiếng ồn ào:

— Kusô baba!

Kostia cắn môi, cúi mặt tỏ vẻ lúng túng. Rodion đưa mắt háo hức nhìn anh ta.

— Túi cứt, Kostia nói.

— Chưa từng nghe như vậy bao giờ! Boris lẩm bẩm.

Kostia nhún vai, chỉ vào đám hầu bàn.

— Họ từ một hòn đảo phía Bắc về đây. Hễ thấy phụ nữ là họ sỉ vả thật cay độc.

— Giới nữ chịu để yên sao? Rodion hỏi.

— Một tập quán rất bí ẩn. Ở Tokyo này không ai bất bình về chuyện đó. Hình như trên đảo ấy tất cả đàn ông đều phải kìm nén tình dục.

Khi hầu bàn mang bản tính tiền đến, Kostia đòi phải đóng dấu như mọi bận. Boris hí hoáy xếp mảnh vỏ cam do cậu hầu bàn vừa gọt rất nhanh thành hình bông hoa. Rodion liếc trộm hai thiếu phụ trẻ. Cơn giông đã tan. Hầu bàn đến nhận đặt món. Một cậu mang hóa đơn trở lại bàn. Kostia nhét vào túi, bỏ vài tờ lẻ vào đĩa. Và hỏi:

— Ta đi chứ?

Họ bước ra ngoài. Hè đường đông đến nổi ba người phải đi thành hàng một: Boris đi đầu, Kostia đi giữa, Rodion sau cùng. Thông thường họ vẫn dàn hàng ngang, Kostia đi giữa, Rodion bên phải, Boris bên trái. Họ đã ở Tokyo được năm tuần. Dự định mai sẽ lên đường.

— Còn xa không? Boris hỏi.

— Năm trăm mét, Kostia đáp.

Nhằm mục đích dụ Rodion và Boris đến nơi định trước, anh ta viện cớ không thể không đến tham quan Okura Chukokan. Tuy nhà bảo tàng này chẳng có gì hấp dẫn, nhưng có lợi thế: nó nằm cách chỗ thoát của Kostia có hai khối nhà, trên cùng một vỉa hè.

Đường lên dốc. Anh ta đi chậm lại. Ngay lập tức cả Boris và Rodion đều nhịp bước chân theo.

Đúng lúc ấy, anh ta nhìn thấy cửa hàng. Trong trí nhớ chợt nhấp nháy thành ngữ tiếng Latinh của thời niên thiếu: Hic et nunc..."Tại đây và ngay bây giờ". Vậy là mạng sống của một con người, của chính anh ta sẽ được định đoạt ngay tại đây, ở Tokyo giữa Minato Ku và phường Akasaka, vào lúc xế trưa một ngày thứ ba. Anh ta đứng khựng lại trước tủ kính đầy ắp máy ảnh và camera tinh xảo, thở dài:

— Các cậu thấy đấy. Nếu chúng đừng keo kiệt quá, chúng mình đã có thể mua ít cái mang về nhà.

— Bán lại được gấp bốn lần tiền mua. Boris mơ màng.

— Trước hết phải có đủ tiền mà mua. Rodion than thở. - Mười tám tháng lương một chiếc Nikon.

— Ta vào chứ? Kostia rủ.

Anh ta tránh đường cho Boris và Rodion nối đuôi nhau bước qua cửa.

Mọi chuyện diễn ra rất nhanh. Như ánh chớp, bàn chân Kostia bật trúng hạ bộ Rodion với sức mạnh của vó la đá hậu. Người bật lên phía trước, anh ta túm lấy Boris. Hai người ôm nhau thành một khối quay tròn rồi quật xuống chiếc giá thủy tinh chất đầy ống kính đắt tiền làm chúng nổ tung, văng mảnh khắp tứ phía như mảnh lựu đạn.

Mặt tái mét, Kostia sập mạnh cánh cửa. Mảnh thủy tinh chưa rơi tới đất anh ta đã lao trên đường phố, hăm hở điên dại như vận động viên đua tốc độ trong giải chung kết Olympic. Từ lúc này, tính mạng anh ta treo trên sợi tóc, vận may của anh ta và tốc độ của hai kẻ đang rượt đuổi. Nếu không bắt lại được hoặc không bắn hạ được anh ta, chắc chắn họ sẽ bị mục xương trong một trại giam đâu đó ở Siberi.

Một trăm mét...

Còn bốn trăm mét nữa. Kostia không dám quay đầu lại nhìn xem có bị bám sát gót không.

Anh ta nghiến chặt hai hàm răng. Tám chục ký thịt lao nhanh với tốc độ đầu tàu hỏa húc vào khách qua đường khiến họ loạng choạng lảo đảo, và bản thân anh ta cũng phải nhẩy những bước dài như thỏ bị săn đuổi mới lấy lại được thăng bằng. Lưỡi khô cong, người ướt sũng mồ hôi, vừa chạy anh ta vừa dứt tung cổ áo sơ mi và chiếc cravát khốn khổ làm nghẹt thở... Ba trăm mét.

Đạn ríu qua tai...

Khiếp quá anh ta lao thẳng vào dòng xe đang cắn đuôi nhau dưới lòng đường, chạy vòng vèo băng qua đường trong tiếng huyên náo kinh khủng của còi xe gầm rú, phanh rít, sắt thép thùng xe va quệt, tiếng chửi rủa.

May mắn vẫn được nguyên vẹn, anh nhẩy lên hè bên kia. Vừa kịp né tránh một đoàn trẻ con bận đồng phục đen được các cô giáo dẫn đi. Hoảng hồn thấy bước chân chạy của mình bắt đầu loạng choạng, cố huy động bằng hết sức lực còn lại để ép buộc cơ bắp phải tiếp tục hoạt động mặc dầu hai chân đã bắt đầu tê dại vì cơn co thắt đau buốt như bị cắn, mắt đã mờ đi vì những cánh bướm đen xì đang nhảy nhót loạn xạ, và hai phổi bỏng rát như đang bốc lửa trong ngực.

Như một ảo ảnh bên lề thực tại, những vệt lằn màu sắc loang loáng trước mặt Kostia: mấy ngôi nhà nhỏ bám vào sườn đồi, bộ mặt hoảng hốt của người qua đường, những tàu lá rộng ánh bạc nhô lên từ những mảnh vườn nhỏ bé, lá cây ginkgo "cây bốn mươi đồng tiền" tượng trưng cho sự phì nhiêu của đất. Đang tháng tư. Chưa năm nào cây ginkgo đẹp đến thế này. Nhưng nào có đáng kể gì vì anh sắp phải chết.

Tai ù đặc, mồm há to hết cỡ, Kostia gồng hết ý chí cố chạy nhanh hơn nữa.

Hai trăm mét...

Không còn suy nghĩ gì được nữa... Đôi chân quyết định thay anh... Không lái được chúng nữa nhưng anh biết chúng bỗng dưng tự tìm cách băng qua đường ngược chiều với Sotobori Dori... Một lần nữa lại ngập trong làn sóng sắt thép nóng hổi... Một xe tải quệt nhẹ vào đùi. Còi xe cảnh sát hú khắp mọi phía. Anh co chân nhẩy qua đầu một chiếc xe không kịp hãm, sượt qua mũi chiếc xe tải suýt tông ngã anh, nhẩy lên vỉa hè vừa rời chân trước đây hai mươi giây, nhìn thẳng trước mặt và chợt nhận ra ở bên tay phải là phía sau tòa nhà Okura. Đối diện, bên tay trái là khối nhà màu be xám của Đại sứ quán Hoa Kì, tường bằng tấm đúc bê tông nhẵn bóng sáng mờ dưới nắng xuân.

Chỉ còn hai chục mét.

Tiếng thét làm anh đứng tim:

— Kostia!

Rodion... Tăng tốc lần nữa... Ba bước nhẩy như điên vượt qua con đường ngang cuối cùng dầy đặc xe cộ... hàng rào bên sườn đại sứ quán... cổng phụ có hai quân cảnh thờ ơ đứng gác... Kostia leo lên bám vào gióng sắt lay thật mạnh. Vô ích: hai cánh cửa sắt có sợi xích chằng kỹ, khóa chặt.

— Hây, người kia!

Hai lính gác tiến về phía Kostia, nòng súng nhăm nhăm.

— Kostia!

Lần này là Boris, gần đến nỗi Kostia tưởng chăng hơi thở của gã đang phả vào gáy mình. Cơ bắp trên lưng co dúm chờ nhận những viên đạn bắn vỡ sọ. Hai phát súng nổ. Kostia không cảm thấy gì nữa, cả lò lửa trong cổ họng, cả gọng kìm đang kẹp nát lồng ngực, cả những chiếc búa đang đập phá trong đầu.

Chân cũng chẳng còn. Tuy vậy anh lại chồm lên, chạy trên lớp bông tơi xốp giữa làn sương đen quánh, với cảm giác kỳ quặc mình chạy tại chỗ và như trong ác mộng, đáng lẽ phải gần tới đích thì trái lại thấy nó càng lùi xa. Nhiều tiếng nổ khác. Góc tòa đại sứ quán... anh rẽ trái, trượt chân ngã lăn hai vòng, người nẩy lên, gượng dậy được, lao dọc theo hàng rào về phía cổng chính đúng lúc các lính canh trông thấy anh ta từ nãy vội đóng cổng không cho vào.

— Cho tôi vào! Kostia gào to.

Vì ngu ngốc, chúng sắp để anh bị giết chết ngay trước mắt chúng. Kostia tuyệt vọng thọc tay qua kẽ hở còn lại giữa hai cánh cổng và thu hết sức lực níu chặt vào một gióng sắt.

Nhiều lính gác chạy tới giương súng ngắm. Cứ bắn đi, dù thế nào cũng nhất quyết không buông tay. Dù cánh tay anh đang bị các hàm sắt nặng nề ngoạm chặt. Bỗng nhiên, cánh cổng hé mở.

Kostia ngã vật xuống sân chính. Hai cánh cổng sắt đóng lại trong tiếng sập khô khốc, bọn lính gác quay súng chĩa ra ngoài đường. Anh loạng choạng, lảo đảo lê chân trên thảm cỏ óng mượt như người say rượu, lấy làm chuẩn lá cờ Mỹ đầy sao đang vuốt ve mặt tường phía trước tòa Đại sứ quán. Anh ta đẩy cánh cửa của một căn phòng.

Bước chân khập khiễng của Kostia trên nền đá cẩm thạch đặt tới đâu là chỗ ấy lập tức yên lặng như tờ; anh cố lết theo sức hút của tấm áo đỏ trên người cô nhân viên tiếp tân ngồi sau bàn làm việc. Còn cách một mét anh đứng lại, trong đầu chỉ có một ý nghĩ: kìm giữ bằng được chân tay đang run cầm cập.

Không được. Anh đứng hớp không khí trong vài giây. Khi đã thấy tự chủ được giọng nói, anh tuôn thẳng một hơi:

— Tôi là Kostia Vlassov. Xin cư trú chính trị.

Cô tiếp tân sửng sốt, nhấc máy điện thoại, quay số.

— Để tôi báo cáo lên trên.

Thế là thoát: anh có thể vào được Thành phố.

DANH HOÀNG HÔN Nguyên tác: Sunset (1988) ebook©MotSAch —★— TVE-4u© Nhà xuất bản Phụ Nữ 2006
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.