Triệu Hoán Thánh Kiếm

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 58
Lời mời từ gia tộc Keller

❊ ❊ ❊

Những chuyện xảy ra với Hồng Ưng dong binh đoàn khiến Rhodes có chút nghi hoặc, đồng thời cũng thầm cảnh giác. Mặc dù chuyện này trong mắt người khác chỉ là một tai nạn, nhưng Rhodes luôn cảm thấy có điểm không đúng. Giống như Shana đã nói, đối phương đã trả trước một trăm năm mươi đồng tiền vàng làm đặt cọc, số tiền lớn như vậy nếu chỉ để đùa giỡn người khác cho vui thì quả thực quá mức chịu chi rồi.

Đằng sau chắc chắn có vấn đề.

Dù Rhodes suy nghĩ như vậy nhưng anh không để Lijie đi thám thính tin tức từ phía Hồng Ưng. Dù sao chuyện của Barney trước đó đã khiến không khí giữa hai dong binh đoàn có chút ngượng ngùng, Rhodes cũng không muốn rắc rối thêm, vì thế anh để lão Walker quay lại dong binh hiệp hội để "hành nghề cũ".

"Tôi hy vọng ông có thể giúp tôi chú ý đến động thái gần đây của hiệp hội."

Ngồi trước chiếc bàn gỗ hơi cũ kỹ trong thư phòng, Rhodes vừa viết viết vẽ vẽ trên giấy, vừa điềm tĩnh nói với lão Walker.

"Xem gần đây có chỗ nào đặc biệt kỳ lạ không, nếu có bất kỳ điểm bất thường nào thì báo cho tôi ngay lập tức. Còn nữa, tôi hy vọng ông có thể giúp tôi để mắt tìm trong hiệp hội, kiếm một MT."

"Em ti? Chưa từng nghe qua."

"Người có thể đứng chặn ở vị trí đầu tiên của đội ngũ trong những lúc nguy cấp."

Rhodes đưa tay gõ gõ vào trán mình, sau đó sửa lại cách nói.

"Nhớ kỹ, tối đa không được quá hai người. Tuy hiện tại nhân số dong binh đoàn chúng ta rất ít, nhưng điều chúng ta cần trước mắt không phải là mở rộng nhân sự, mà là sự phối hợp ăn ý và làm việc nhóm với nhau."

"Người có thể đứng chặn ở vị trí đầu tiên của đội ngũ trong những lúc nguy cấp sao..."

Nghe yêu cầu của Rhodes, lão Walker nheo mắt, vuốt chòm râu lởm chởm trên cằm bắt đầu suy nghĩ.

"Ừm... Ta đúng là có nhân tuyển như thế, nhưng nhóc à, ta nghĩ ngươi phải bỏ ra không ít tiền đấy."

"Bao nhiêu tiền?"

Rhodes ngẩng đầu nhìn ông lão đang ngồi trước mặt mình, lão Walker nhún nhún vai, sau đó nhe răng cười.

"Ba trăm đồng tiền vàng."

"Nhiều vậy sao?"

Nghe đến đây, Rhodes nhíu mày. Lần này hoàn thành nhiệm vụ tổng cộng mới nhận được năm trăm đồng tiền vàng thù lao, lão Walker vừa mở miệng đã lấy đi hơn một nửa, điều này thực sự khiến Rhodes rất nghi hoặc. Phải biết rằng chi phí thuê dong binh bình thường không tốn bao nhiêu, một dong binh có thân thủ khá gia nhập dong binh đoàn cao nhất cũng chỉ chừng một trăm đồng tiền vàng là cùng. Thậm chí có không ít dong binh thà không lấy tiền cũng muốn gia nhập vào những dong binh đoàn đó. Mà lão Walker và Marlene lại thuộc loại này, người trước chỉ lấy năm mươi đồng tiền vàng, người sau bản thân vốn không thiếu tiền, thứ thiếu chỉ là kinh nghiệm chiến đấu, nên Marlene cũng không đòi tiền Rhodes. Vậy mà bây giờ lão Walker lại muốn tiêu ba trăm đồng tiền vàng để thuê người?

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc lộ ra trên mặt Rhodes, lão Walker vuốt râu nở nụ cười đắc ý. Kể từ khi gia nhập dong binh đoàn, Rhodes hết lần này đến lần khác châm chọc ông, hiện tại cuối cùng đã chộp được cơ hội trả thù. Tất nhiên, lão Walker cũng không phải nói bừa, dù sao bây giờ nơi này cũng coi như là dong binh đoàn của chính mình, ông chưa đến mức lẩm cẩm đi tìm phiền phức cho đội ngũ của mình. Chỉ là... hắc hắc, tiền nào của nấy mà, muốn có thứ tốt nhất thì phải bỏ ra nhiều tiền hơn chút chứ.

"Được thôi."

Nhưng nằm ngoài dự đoán của lão Walker, Rhodes ngoài sự kinh ngạc ban đầu ra, không hề tỏ ra tức giận, khó chịu hay chửi bới như những người khác. Ngược lại, anh kéo ngăn kéo ra, lấy một túi tiền ném lên mặt bàn.

"Trong này có năm trăm đồng tiền vàng, ông cầm lấy đi."

"Hả?"

Đối mặt với hành động của Rhodes, lão Walker cứng đờ người.

"Này, nhóc, đây không phải là thù lao nhiệm vụ lần trước của chúng ta sao? Cậu cứ thế đưa hết cho ta?"

"Không sao, dù sao tạm thời cũng không có chỗ nào cần dùng tiền, đã là ông cần dùng thì cứ cầm đi."

Lần này, đối mặt với sự bất an hỏi lại của lão Walker, Rhodes thậm chí không hề ngẩng đầu lên. Anh vừa cầm tờ giấy trước mặt vừa thản nhiên đáp. Mặc dù năm trăm đồng tiền vàng trong mắt lão Walker coi như không ít, nhưng trong mắt Rhodes thì thật sự chẳng đáng là bao. Phải biết rằng trong thời gian anh làm hội trưởng công hội, số tiền vàng qua tay đều lên đến hàng triệu, năm trăm đồng tiền vàng này trong mắt Rhodes còn chẳng đủ tạo nên một con sóng nhỏ. Hơn nữa, Rhodes cũng không lo lão Walker sẽ lấy số tiền này đi tiêu xài bừa bãi, nếu ông ta thực sự làm vậy, thì cùng lắm anh trừ đi những tổn thất từ thù lao của ông ta là xong.

Nếu lão Walker biết suy nghĩ trong lòng Rhodes là như vậy, thì chắc chắn ông sẽ cân nhắc lại lời đề nghị này. Nhưng đáng tiếc, lòng người khó đoán, cho nên trong mắt lão Walker, Rhodes tỏ ra hào phóng như vậy thực sự khiến ông có cái nhìn mới về cậu nhóc lúc nào cũng mặt lạnh, không nói được nửa câu tử tế này.

"Yên tâm đi, nhóc."

Lão Walker cầm túi tiền, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ nghiêm túc.

"Ta đảm bảo sẽ mang về một nhân tuyển khiến ngươi hài lòng."

Nói đến đây, lão Walker khựng lại một chút, sau đó, trên khuôn mặt già nua đó lộ ra một nụ cười kỳ quái.

"Đảm bảo số tiền này của ngươi tuyệt đối không phí phạm."

"Hy vọng là vậy."

Vì sự chú ý của Rhodes đều tập trung vào tờ giấy trên tay, nên anh không nhìn thấy nụ cười kỳ quái trên mặt lão Walker. Tuy nhiên lúc này, Rhodes cũng đã đặt bút xuống, gấp tờ giấy lại.

"Còn chuyện gì khác không?"

"Phải rồi, ta muốn hỏi, tiếp theo khi nào chúng ta xuất phát làm nhiệm vụ?"

"Tôi đã nhận rồi, hai ngày nữa sẽ xuất phát."

"Hai ngày nữa?"

Nghe câu trả lời của Rhodes, lão Walker nhíu mày.

"Vậy ta còn thời gian để đến hiệp hội thám thính tin tức không?"

"Nhiệm vụ lần này chỉ có tôi và Marlene đi thôi."

Rhodes lắc đầu, sau đó đáp.

"Lijie thời gian này cần chuyên tâm học linh kỹ mới, ông cũng có nhiệm vụ phải làm, cho nên lần này chỉ hai người chúng ta đi. Yên tâm đi, chỉ là đến Hoàng Hôn Sâm Lâm thu thập một ít thực vật giả kim, nhiệm vụ hai sao, độ khó không lớn. Cho nên ông không cần lo lắng gì cả, cứ an tâm làm tốt việc của mình là được."

Nói đến đây, Rhodes liếc nhìn vị tiểu thư quý tộc đang ngồi đọc sách ở góc khác trong thư phòng. Nhận ra ánh mắt của Rhodes, Marlene lộ ra một nụ cười kiêu hãnh và đắc ý, khiến Rhodes không khỏi bất lực thở dài trong lòng.

Thực ra Rhodes không định như vậy, anh vốn chỉ định đi một mình, vì muốn nhân cơ hội này đào ra hết những món trang bị cực phẩm chôn giấu trong Hoàng Hôn Sâm Lâm. Không ngờ Marlene sau khi biết chuyện lại kiên quyết từ chối yêu cầu của Rhodes, bởi vì đối với thiếu nữ mà nói, việc quan trọng nhất là ra ngoài mạo hiểm tích lũy kinh nghiệm, cô đã chán ngấy cuộc sống buồn tẻ ở Thâm Thạch Thành rồi, rõ ràng là rất không hứng thú với việc đó. Thế là dưới sự yêu cầu mạnh mẽ của Marlene, cuối cùng Rhodes cũng đồng ý cho cô đi cùng. Dù sao đi nữa, hiện tại Marlene cũng là một thành viên của dong binh đoàn, cộng thêm thực lực pháp sư trung cấp của cô ở đó, dù có xảy ra bất trắc gì cũng có thể giải quyết tốt.

"Được rồi, tôi biết rồi."

Lão Walker gật đầu tỏ ý đã hiểu, sau đó ông mới đứng dậy.

"Vậy ta sẽ chuẩn bị một chút, rồi đến hiệp hội xem tình hình thế nào... Nếu ngươi có việc muốn tìm ta, chỗ cũ, vị trí cũ."

Nói xong câu này, lão Walker định đứng dậy cáo từ, đúng lúc đó tiếng gõ cửa bỗng vang lên. Tiếp đó, Lijie đẩy cửa bước vào thư phòng.

"Ngài Rhodes, đây là người của gia tộc Keller vừa mang đến."

Với chút căng thẳng và bối rối, Lijie đưa bức thư trên tay cho Rhodes. Đó là một thiệp mời tinh xảo, ký hiệu mạ vàng và gia huy lộng lẫy trên đó đều cho thấy thân phận và địa vị của chủ nhân nó.

"Gia tộc Keller?"

Rhodes nghi hoặc nhíu mày, sau đó anh đưa tay nhận lấy thiệp mời Lijie đưa tới.

"Chúng ta có quen mấy người này không?"

Nghe Rhodes hỏi, trên mặt Lijie lập tức lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

"Ừm... Ngài Rhodes, ngài quên rồi sao?"

"Sao?"

"Khi chúng ta từ Hoàng Hôn Sâm Lâm quay về Thâm Thạch Thành, không phải ngài đã từng cứu một vị tiểu thư..."

"Không có ấn tượng."

Rhodes đáp rất dứt khoát, nhìn dáng vẻ của anh, rõ ràng là đã hoàn toàn quên sạch đối phương ra sau đầu. Điều này khiến Lijie sững sờ, cô khẽ thè lưỡi, nhưng vẫn quyết định không nói gì thêm nữa. Dù sao lúc đó hai bên cũng xảy ra chút không vui, vốn dĩ Lijie tưởng rằng sau chuyện này giữa họ sẽ không còn qua lại gì nữa, không ngờ lúc này gia tộc Keller lại tìm tới cửa lần nữa. Không biết lần này họ tìm đến là muốn làm gì?

"Tộc trưởng gia tộc Keller mời tôi đến dự tiệc tối, đồng thời cảm ơn tôi vì chuyện đã cứu con gái ông ta."

Lúc này Rhodes đã xem xong nội dung trên thiệp mời, tiện tay đặt nó lên bàn bên cạnh.

"Có ai định đi cùng tôi không?"

Nghe lời mời của Rhodes, lão Walker là người đầu tiên quay người bước ra khỏi phòng, đồng thời không quên vẫy tay với Rhodes.

"Chuyện uống trà rảnh rỗi với lũ quý tộc đó ta không làm đâu, ta đi trước đây, nhóc. Yên tâm đi, đảm bảo hoàn thành ủy thác của ngươi."

"Tôi, tôi cũng vậy..."

Lijie nói, trên mặt lộ ra vài nụ cười ngượng ngùng, đồng thời lặng lẽ lùi lại vài bước.

"Gần đây đang học linh kỹ mới, tôi nghĩ... tôi tạm thời không rút thân ra được."

"Marlene?"

Thấy lão Walker và Lijie đều không định đi, Rhodes liền nhìn về phía vị tiểu thư quý tộc đang ngồi đọc sách yên tĩnh bên cạnh. Đối mặt với ánh mắt của Rhodes, Marlene suy nghĩ một lát rồi gật đầu.

"Tuy tôi không có hứng thú gì với việc ở cùng lũ nhà giàu mới nổi quê mùa đó, nhưng thỉnh thoảng ra ngoài giải sầu cũng không tệ... Lijie, cô cũng đi cùng đi."

"Hả? Tôi? Nhưng mà..."

"Linh kỹ đâu phải ngày một ngày hai là học được, hơn nữa... cô cũng lâu rồi không tham gia buổi trà chiều như thế này nhỉ, đi thư giãn một chút cũng tốt mà, không phải sao?"

"Chuyện này... tôi..."

Nghe lời đề nghị của Marlene, sắc mặt Lijie trở nên càng ngượng ngùng hơn, cô lén nhìn Rhodes, thấy anh không có biểu hiện gì, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó bất lực gật đầu.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:58
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.