Triệu Hoán Thánh Kiếm

Lượt đọc: 8 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 69
Tiến thoái lưỡng nan (Chương gộp hai phần)

❊ ❊ ❊

Hai người nhìn nhau không nói lời nào.

Rhodes chắn trước người Marlene, nghiêng kiếm, nhưng trong lòng cũng không khỏi thầm than khổ. Hắn sợ nhất là đối kháng trực diện với chức nghiệp đã tiến giai. Bởi vì tiến giai đại diện cho việc đẳng cấp sức mạnh của họ đã vượt qua trình độ phàm nhân, chính thức bắt đầu bước vào hàng ngũ siêu nhân. Tuy Mật thám vốn không lấy sức mạnh làm sở trường, nhưng điều này cũng không ngăn cản được việc họ sở hữu sức mạnh cường đại. Huống chi Mật thám có tốc độ cực nhanh, người bình thường căn bản rất khó phản ứng kịp. Hơn nữa... đây là con người, nếu là lũ dã thú hay sinh vật luyện kim chỉ có chút trí tuệ ít ỏi kia, thì ngược lại còn dễ đối phó hơn nhiều.

Nhưng giờ hối hận cũng vô dụng.

"Marlene, chú ý thời khắc, hễ có cơ hội là khóa mục tiêu tấn công hắn, hiểu chưa?"

"Tôi thử xem."

Lần này đối mặt với mệnh lệnh của Rhodes, Marlene vốn luôn tràn đầy tự tin và kiêu ngạo cũng trở nên thận trọng. Tốc độ nhanh đến mức này gần như là lần đầu cô được chứng kiến, cộng thêm việc đối phương lại có thể phá vỡ lá chắn ma pháp của mình, khiến Marlene vô hình trung cảm thấy thêm vài phần nguy cơ. Cô lùi lại vài bước, lúc này mới ổn định tâm thần, sau đó giơ pháp trượng lên.

Ngay lúc này, thân hình Mật thám khẽ động.

Tốc độ thật nhanh!

Gần như chỉ trong chớp mắt, Rhodes đã nhìn thấy lưỡi dao lạnh lẽo kia đã kề trước mắt mình. Hắn giật mình, theo bản năng lật ngược thanh trường kiếm trong tay, miễn cưỡng đỡ được lưỡi dao ngắn kia.

Nhưng ngay sau đó, Rhodes cảm nhận được một luồng sức mạnh to lớn truyền đến từ thân kiếm, thân thể hắn lúc này cũng văng ngược ra sau, bay ra mấy mét mới rơi nặng nề xuống đất. Tuy đòn này giáng cho Rhodes một cú nặng nề, nhưng hắn vẫn nghiến răng, lăn một vòng đứng dậy, thanh trường kiếm trong tay gần như theo bản năng vung thành một vòng tròn bên cạnh, sau đó một lần nữa chặn đứng lưỡi dao tập kích từ trong bóng tối.

"Ầm!!"

Thân hình Rhodes lảo đảo, nửa quỳ xuống đất, vũ khí ma pháp trong tay phát ra tiếng ma sát chói tai, uốn cong ra sau, trông chẳng khác nào một cây cung dài.

Đây là Dã Man Nhân hay Mật thám vậy chứ!

Rhodes một tay nắm chuôi kiếm, một tay ấn trên thân kiếm, đồng thời trong lòng thầm than khổ. Gã này thật sự quá khó đối phó, tốc độ nhanh, sức mạnh lại lớn, nếu không phải kinh nghiệm của mình vẫn còn, e là giờ này đã trở thành một cái xác trên mặt đất rồi.

"Hả?"

Nhìn vẻ chật vật không chịu nổi của Rhodes, trong mắt Mật thám áo đen lóe lên một tia nghi hoặc.

Hắn không hề khinh thường Rhodes, từ việc Rhodes có thể âm thầm tiêu diệt hai thủ hạ của mình, Mật thám áo đen có thể thấy chàng thanh niên này có dũng có mưu, hơn nữa còn rất giàu kinh nghiệm chiến đấu. Hơn nữa hắn lại có thể phát hiện ra sự tồn tại của mình ngay lập tức, né được đòn đánh lén, tất cả đều chứng tỏ chàng thanh niên này không dễ đối phó. Cho nên sau khi lần ám sát đầu tiên thất bại, Mật thám áo đen đã không còn nắm chắc phần thắng, những đợt tấn công sau đó cũng chỉ là tận nhân sự, tri thiên mệnh mà thôi.

Nhưng không ngờ đợt tấn công này của hắn, biểu hiện của chàng thanh niên lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Mật thám áo đen.

Hắn không đỡ nổi đòn tấn công của mình?

Nhìn chàng trai tóc đen đang khổ sở chống đỡ trước mắt, Mật thám áo đen trăm mối tơ vò. Hắn tự hiểu, kẻ ngay cả đòn tấn công chính diện của mình cũng không đỡ nổi, chắc chắn chưa tiến giai. Nhưng một Kiếm sĩ chưa tiến giai như thế này, lại có thể âm thầm hạ gục hai thủ hạ của hắn? Điều này quá mức quỷ dị.

Thông thường, kinh nghiệm chiến đấu chắc chắn gắn liền với thực lực, kinh nghiệm càng phong phú thì thực lực càng mạnh, điều này rất bình thường. Nhưng một người kinh nghiệm chiến đấu phong phú mà thực lực lại yếu thế này là sao? Mật thám áo đen tất nhiên không biết kinh nghiệm chiến đấu của Rhodes hoàn toàn đến từ một thế giới khác gần như y hệt thế giới này. Là một Mật thám, thận trọng cẩn thận mới là bản chất của hắn, sự việc bất thường tất có yêu quái, thấy hắn ra tay quyết đoán dứt khoát như vậy, không chút dây dưa, những gì thể hiện trước mắt rất có thể chỉ là giả tượng, mình phải cẩn thận, tránh để lật thuyền trong mương, lúc đó mới là phiền phức.

Nghĩ đến đây, Mật thám áo đen không khỏi thu bớt sức lực.

Cảm nhận được điểm này, Rhodes cũng vội vàng phản ứng. Tuy không biết tại sao Mật thám này lại "rụng xích" đúng lúc này, nhưng cơ hội không thể mất, mất rồi không bao giờ trở lại, hắn mới không ngốc đến mức bỏ qua cơ hội tốt như vậy!

Bàn tay trái đang tì trên thân kiếm duỗi ra, sau đó thuận theo thân kiếm vuốt mạnh một cái!

Ngọn lửa đỏ thắm đột ngột bùng phát từ lòng bàn tay Rhodes, gầm thét lao về phía Mật thám áo đen. Kèm theo một tiếng hú, Hỏa Diễm Sát Thủ đen kịt một lần nữa lao ra từ ngọn lửa, há cái miệng rộng chồm tới.

"Đây là thứ quỷ quái gì thế!!"

Thấy ngọn lửa trước mắt bùng phát không chút báo trước, Mật thám áo đen vô cùng kinh ngạc. Hắn vội vàng lùi lại, né tránh sự xâm lấn của ngọn lửa, nhưng chưa kịp hoàn hồn, Hỏa Diễm Sát Thủ đã từ trên không trung lao xuống, hàm răng sáng quắc trong cái miệng đang mở rộng khiến Mật thám áo đen thầm kinh hãi. Tuy nhiên, là một chức nghiệp giả đã tiến giai, hắn chưa đến mức bị thứ này dọa cho mất mật. Đối mặt với con chó săn màu đen đang lao tới, Mật thám áo đen hừ lạnh một tiếng, sau đó hai tay vung mạnh, kèm theo hai vòng cung sáng chói lóe lên, Hỏa Diễm Sát Thủ đang ở trên không trung liền bị tách rời thi thể.

Mật thám áo đen hừ lạnh một tiếng, nghiêng đầu định tránh né xác của con chó đen. Phải nói rằng lựa chọn của hắn thực ra không sai, nếu không cân nhắc đến đặc tính của Hỏa Diễm Sát Thủ...

"Ầm!!!"

Vụ nổ dữ dội bùng lên từ mặt đất, ngọn lửa đỏ thắm cuốn theo khói dày đặc lan tỏa ra xung quanh, thậm chí chấn động làm cả cung điện bắt đầu rung chuyển. Mật thám áo đen chật vật rút lui từ trong đó, lúc này hắn đã không còn sự trầm ổn như trước, trong mắt đã lộ ra vẻ hoảng loạn.

Quả nhiên suy đoán của mình không sai, chàng thanh niên này đúng là có vấn đề!

Vứt con dao găm đã bị tan chảy hoàn toàn trên tay trái, Mật thám áo đen nghiến răng, hắn chưa từng thấy thuật triệu hồi Tinh linh nào quỷ dị như vậy, không cần tụng niệm, không cần chuẩn bị, có thể phát động trực tiếp. Hơn nữa Tinh linh triệu hồi ra còn có hiệu quả như thế này?

Đây là sức mạnh của trang bị ma pháp nào đó, hay năng lực của chính hắn?

Ngay lúc Mật thám áo đen đang nghi hoặc bất định, một luồng sáng sắc bén xé tan khói bụi, đánh úp về phía hắn.

Đó là một thanh trường kiếm trắng muốt không tì vết!

"Đáng chết!"

Mật thám áo đen chinh chiến bao năm, nhìn kiểu tấn công không chịu buông tha của đối phương, hắn lập tức biết chuyện không ổn. Cách chiến đấu quỷ dị của Rhodes đã khiến hắn có chút không kịp đề phòng. Hắn vung dao găm hất văng thanh trường kiếm kia, rồi nhanh chóng lùi lại. Lúc này Mật thám áo đen đã từ bỏ ý định tiếp tục tấn công, tạm thời rút lui, "ngày dài tháng rộng", đằng nào họ cũng tuyệt đối không thể ở mãi trong này mà không ra ngoài!

Nhưng đúng lúc này, một chuyện nữa mà Mật thám áo đen không hề nghĩ tới đã xảy ra.

Ngay khi con dao găm của hắn vừa hất văng thanh trường kiếm kia, thanh kiếm vốn đang xoay tròn trên không trung bỗng nhiên biến đổi, trở thành một con chim màu xanh lục, bán trong suốt. Nó xoay một vòng trên không, sau đó hót khẽ một tiếng, vỗ cánh lao xuống.

Chết tiệt, rốt cuộc đây là thứ quỷ quái gì!!

Dù là một Mật thám chinh chiến bao năm, lúc này cũng hoàn toàn phát hoảng. Tất cả những gì đang diễn ra trước mắt đã hoàn toàn vượt quá phạm vi hiểu biết của hắn: một Tinh linh triệu hồi biết nổ, một con chim có thể biến thành kiếm? Hay là một thanh kiếm có thể biến thành chim? Thánh Hồn phù hộ, nó còn có thể loạn cào cào hơn thế này được nữa không?

Dù lúc này Mật thám áo đen tràn đầy u uất, nhưng hắn chẳng có chút thời gian nào để trút bỏ nó, bởi vì hắn nhìn thấy rõ ràng, ngay phía sau con chim không xa, bóng dáng Rhodes xuyên qua làn khói dày đặc, đang cầm trường kiếm đâm thẳng về phía mình!

"Hừ!!"

Sự đã rồi, Mật thám áo đen cũng không do dự nữa. Hắn rút mạnh con dao găm còn lại từ sau lưng, vung vẩy nhắm vào con chim linh hồn đang bay tới, tay phải thì nắm chặt dao găm thủ trước ngực. Sau lần giao phong vừa rồi, Mật thám áo đen cũng đã khôn ra, đối phương trước đó triệu hồi ra một con chó biết nổ, nếu bây giờ lại đến một con chim biết nổ thì chẳng phải mình lại gặp xui xẻo sao?

Quả nhiên là vậy.

Thu trọn phản ứng của Mật thám áo đen vào mắt, trong lòng Rhodes vui mừng. Ngay từ lúc Mật thám áo đen thu dao vừa rồi, hắn còn chút nghi hoặc tại sao đối phương không nhân cơ hội trực tiếp oanh sát mình luôn, còn tưởng gã này có sở thích đùa giỡn con mồi hay không, còn bây giờ hắn đã hiểu, đối phương đang sợ mình!

Hay nói chính xác hơn, hắn đang sợ hãi cách chiến đấu của mình!

Vừa nghĩ tới đây, Rhodes liền đưa ra quyết định, cơ hội không thể mất, mất rồi không bao giờ trở lại, đối phương đã không hiểu rõ cách mình chiến đấu, vậy tất nhiên hắn sẽ phải dè chừng. Thế giới này không có Kiếm sĩ Triệu hồi, họ tất nhiên không có kinh nghiệm chiến đấu với Kiếm sĩ Triệu hồi, nên mới theo bản năng mà kiêng dè. Và đây cũng là cơ hội tuyệt vời của Rhodes, một khi bị gã này hiểu rõ con bài tẩy của mình, thì Rhodes chắc chắn mình chỉ còn đếm ngược ngày chết mà thôi.

Tuy nhiên Rhodes cũng không phải kẻ ngốc, thấy Mật thám áo đen rõ ràng đặt trọng tâm phòng bị vào phía mình, hắn cũng không ngốc đến mức lao lên. Chỉ thấy Rhodes đột ngột dừng bước, sau đó nắm chặt thanh trường kiếm đỏ thắm trong tay, vung mạnh về phía trước.

Vòng cung sáng bạc xé tan bóng tối, bay vút về phía trước.

Rốt cuộc đang giở trò gì thế này!

Thấy chiêu kiếm này của Rhodes, Mật thám áo đen suýt chút nữa ném luôn con dao găm trong tay. Ngưng tụ kiếm khí, tấn công từ xa, đây rõ ràng là dấu hiệu của Kiếm sĩ đã tiến giai! Quả nhiên mình đã bị thằng nhóc đó lừa!! Nhìn cái vẻ giả bộ lúc trước của hắn, mình suýt chút nữa đã mắc mưu!

Nghĩ đến đây, Mật thám áo đen không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Lẽ nào tên này còn có sở thích đùa giỡn con mồi của mình?

Hắn rất quyết đoán đem lời đánh giá của Rhodes về mình một phút trước trả lại nguyên vẹn.

Quả là một hiểu lầm vô cùng "đẹp đẽ".

Đối mặt với kiếm khí đang bay tới, lần này Mật thám áo đen cuối cùng không ngốc đến mức lấy tay đỡ, hắn nhảy lùi ra sau, né tránh đòn tấn công của Rhodes. Nhưng ngay lúc này, âm thanh khẽ khàng truyền đến trong không trung lại khiến tim Mật thám áo đen như rơi xuống hố băng!

"Soạt soạt!!!"

Đúng lúc này, Marlene cuối cùng đã khóa được bóng người vẫn đang không ngừng lắc lư kia, sau đó cô giơ pháp trượng lên, chỉ về phía trước!

Lưỡi dao gió vô hình bắn ra, bay về phía mục tiêu.

"Ưm!!!"

Tiếng kêu trầm thấp vang lên.

Tuy thân thủ của Mật thám áo đen không tồi, nhưng tốc độ con người dù sao cũng có giới hạn. Để né tránh đòn tấn công bất ngờ của Rhodes, hắn đã làm tốt nhất có thể, nhưng đối mặt với Lưỡi dao gió của Marlene, Mật thám áo đen lại không có sức chống cự, việc duy nhất hắn có thể làm là lăn lộn tại chỗ, liều mạng né tránh đòn tấn công của Lưỡi dao gió. Tuy nhiên, dù vậy vẫn có vài lưỡi gió sắc bén sượt qua người, để lại trên người hắn từng vết thương.

Khi hắn đứng dậy lần nữa, toàn thân đâu đâu cũng là vết thương, thậm chí đến cả tấm vải đen che mặt ban đầu giờ cũng rơi xuống đất.

"Hả?"

Nhưng sau khi nhìn rõ khuôn mặt của Mật thám áo đen, Marlene lại ngẩn người tại chỗ.

Bởi vì dưới tấm vải đen kia, lại là khuôn mặt của một thiếu nữ.

Khuôn mặt trắng trẻo giờ đây tái mét, trong đôi mắt xanh thẳm rực cháy sự phẫn nộ và không cam lòng. Thấy diện mạo thật của mình đã bị lộ, Mật thám áo đen cuối cùng cũng không chọn cách trốn tránh nữa. Cô (giờ cuối cùng đã xác định lại giới tính) gầm lên một tiếng, sau đó giơ dao găm lên, lao về phía Marlene!

"Marlene, ra tay đi!"

Tuy nghe thấy mệnh lệnh của Rhodes, hơn nữa ma lực cũng đã ngưng tụ tại trung tâm pháp trượng, nhưng nhìn cô gái đang nghiến răng lao về phía mình, Marlene lại không nhấc nổi pháp trượng trong tay, dường như cây pháp trượng ngắn ngủn kia lúc này nặng nghìn cân, căn bản không nhấc lên nổi.

Đó là một cô gái trạc tuổi mình, lẽ nào mình phải giết cô ấy?

Ý nghĩ này xẹt qua trong đầu Marlene, khiến tâm thần đang tập trung của cô đột nhiên phân tán. Nhưng chính vì sự do dự này, Marlene đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất.

"Chết đi!!"

Như một con báo cái, Mật thám áo đen chỉ vài bước nhảy đã tới bên cạnh Marlene, sau đó cô hét lớn một tiếng, giơ cao con dao găm trong tay.

"Thật là đáng chết!"

Chứng kiến cảnh tượng trước mắt, Rhodes nghiến chặt răng. Hắn không chạy về phía trước, mà ngược lại, Rhodes giơ cao tay phải, sau đó lùi mạnh ra sau.

Tiếp đó, bóng tối hoàn toàn nuốt chửng bóng dáng hắn.

"A..."

Tiếng gầm giận dữ của thiếu nữ và luồng gió lạnh buốt từ con dao găm cuối cùng cũng kéo tâm thần của Marlene trở lại. Khi cô tập trung chú ý lần nữa, lại nhìn thấy lưỡi hái tử thần đã giơ cao.

Chỉ chờ hạ xuống, thu hoạch sinh mệnh.

"———!!!"

Khoảnh khắc này, Marlene cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, cô nhắm mắt lại, nắm chặt pháp trượng, não bộ trống rỗng.

Mình sắp chết rồi sao?

Đây là suy nghĩ duy nhất của Marlene lúc này.

Con dao găm lấp lánh ánh lạnh hạ xuống, đâm thủng lá chắn lực trường được sinh ra do cảm ứng nguy hiểm, xuyên thấu xương thịt.

"Xoẹt!"

Nhưng Marlene lại không hề cảm thấy đau đớn.

Mình chết rồi sao?

Cô kinh ngạc mở mắt ra, và thứ đập vào mắt đầu tiên, lại là một bàn tay đang mở rộng. Ngay chính giữa nó, con dao găm sắc bén, lấp lánh ánh lạnh đã xuyên thấu lòng bàn tay.

Chủ nhân của bàn tay này chỉ có một.

"Ngài Rhodes!"

"Hừ!!"

Một tay chặn đứng đòn tập kích của Mật thám áo đen, Rhodes hừ lạnh một tiếng, sau đó tay phải hắn đảo ngược trường kiếm, vung mạnh một cái!

Một cái đầu người cứ thế bay vút lên không trung.

Trên khuôn mặt thiếu nữ còn mang vẻ không cam lòng, phẫn nộ, đôi mắt vằn tia máu, nhưng đầu cô cứ thế vạch một vòng cung trên không trung, rơi nặng nề xuống mặt đất. Và mãi đến lúc này, cái xác mất trọng tâm mà lắc lư trước sau cũng đổ gục xuống đất, máu tươi không ngừng phun ra từ cổ, toàn bộ thi thể không ngừng co giật, trông như một con cá chưa chết hẳn, theo bản năng giãy giụa, nhưng đã không còn hy vọng nào nữa.

"Phù..."

Mãi đến khi nhìn thấy đối phương ngã xuống, Rhodes lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Hắn nửa quỳ xuống đất, nghiến răng, sau đó đưa tay rút mạnh con dao găm ra khỏi lòng bàn tay. Sau đó, hắn mới quay người lại, trừng mắt dữ tợn về phía Marlene.

"Tôi bảo cô ra tay, tại sao không làm!"

"..."

Marlene ngây người.

Cô chưa từng thấy vẻ mặt giận dữ đến thế của Rhodes. Rhodes trước đây hầu như luôn bình thản, thỉnh thoảng nhíu mày hừ lạnh đã là giới hạn của hắn rồi. Nhưng lần này, Rhodes rõ ràng rất tức giận, khuôn mặt xinh đẹp kia lúc này thậm chí có chút dữ tợn, hai con mắt lóe lên ánh lạnh băng giá, bắn xuyên qua cơ thể thiếu nữ một cách tàn nhẫn.

"Nói!"

"Xin, xin lỗi..."

Marlene cảm thấy mình thật vô dụng, đối mặt với tiếng quát giận dữ của Rhodes, cô thực sự không còn lời nào để nói. Nếu lúc đó làm theo lời Rhodes, thì cô tuyệt đối không thể rơi vào nguy hiểm. Nhưng mình lại bị những suy nghĩ khác làm rối loạn tâm thần, dẫn đến không phản ứng kịp thời, dù thế nào đi nữa, đây cũng là lỗi của mình. Điều này khiến Marlene nảy sinh một cảm giác thất bại sâu sắc, cảm giác này cô đã lâu rồi không nếm trải.

"Tôi... tất cả đều là lỗi của tôi..."

Marlene cúi đầu thật sâu.

"Xin lỗi, ngài Rhodes, tôi không nên lơ là..."

"Tôi không phải không biết cô đang nghĩ gì, nhưng tôi muốn cô biết rằng, vào thời điểm này, sự do dự của cô, rất có khả năng sẽ khiến đồng đội của mình mất mạng!"

Đối với lời xin lỗi của Marlene, Rhodes không nói chấp nhận, cũng không nói không chấp nhận.

"May mà tôi đã chuẩn bị trước, nếu đổi lại là Lijie thì sao? Nếu mục tiêu của đối phương là Lijie, sự do dự này của cô bây giờ, đã đủ để cô ôm xác cô ấy mà khóc cả đời rồi!"

"..."

Marlene co rúm người lại, nhưng không nói được gì.

"...Vì cô đã biết lỗi, vậy thì bây giờ tôi đưa ra hình phạt, cô hẳn sẽ chấp nhận chứ."

"Tất nhiên, ngài Rhodes, xin hỏi ngài muốn tôi làm gì!?"

Nghe thấy mình còn có cơ hội đền bù, Marlene vội vàng ngẩng đầu lên, sốt sắng hỏi, nhưng thứ cô nhìn thấy, lại là Rhodes lật ngược thanh trường kiếm của mình, sau đó đưa qua.

"Dùng thanh kiếm này, chặt đầu hai cái xác kia, rồi thiêu chúng đi."

"Hả?"

"Nếu cô không quen giết người sống, vậy thì trước hết hãy giết người chết để luyện tay đi."

Điều này đối với Marlene mà nói, quả thực là một bài toán khó. Cô do dự nhìn thanh trường kiếm Rhodes đưa tới, run rẩy đưa tay ra, khựng lại trong không trung một chút, cuối cùng nghiến chặt răng, đón lấy.

"Tôi hy vọng cô có thể nhớ kỹ, nếu cô không giết chúng, vậy thì người nằm dưới đất bị chặt đầu lúc này, chính là cô, hoặc là bạn của cô... Hy vọng cô đừng quên điểm này."

Thấy Marlene cầm thanh trường kiếm lên, xoay người đi về phía hai cái xác còn lại, Rhodes lúc này mới thở dài, hắn dựa vào cột đá ngồi xuống, nghiến chặt răng. Phải nói rằng, điều này thực sự rất đau, con dao găm của Mật thám áo đen đã đâm xuyên hoàn toàn lòng bàn tay Rhodes, nỗi đau kịch liệt này rất khó chịu đựng, huống chi bên trên còn bôi kịch độc...

May mà thể chất mình cao.

Giơ tay trái lên, nhìn vết xanh đen thâm tím kinh người ngay chính giữa lòng bàn tay, Rhodes hít một hơi khí lạnh. Vừa nãy hắn đã nhận được tin nhắn hệ thống thông báo mình kháng độc thành công, nếu không Rhodes mới không ngu ngốc đến mức bây giờ còn dạy Marlene cách giết người – có thời gian này thà quay về giải độc sớm còn có lý hơn.

Nhưng cả Rhodes và Marlene đều không chú ý tới, máu nhỏ xuống từ bàn tay trái của Rhodes đã rơi vào khe nứt của phiến đá. Nhưng chúng lại không khô cạn như những vệt máu khác, ngược lại, những dòng máu này như có sự sống, chảy vào rãnh nước hai bên cung điện, sau đó lặng lẽ chảy về phía trước.

Và nơi bóng tối bao trùm, tầm mắt không thể vươn tới, sức mạnh vô hình thu hút máu chảy ngược lên trên, chúng leo qua bậc thang, cột đá, cuối cùng ngưng tụ, hội hợp trong tế đàn...

"Ngài, ngài Rhodes, tôi làm xong rồi."

Đúng lúc này, Marlene cũng đã hoàn thành mệnh lệnh của Rhodes, khuôn mặt cô tái nhợt, không còn chút huyết sắc, có thể thấy đả kích này đối với thiếu nữ nặng nề đến mức nào. Tuy nhiên Rhodes không nói thêm gì nữa, hắn liếc nhìn ba cái xác đang cháy gần đó, lúc này mới đứng dậy, gật đầu với Marlene.

"Được rồi, chúng ta chuẩn bị một chút, rời khỏi cái nơi quỷ quái này thôi. Bên ngoài còn hai tên nữa, chúng ta phải xử lý chúng. Nhớ lấy, đừng bao giờ tái phạm..."

"A!!!"

Rhodes chưa nói hết câu, tiếng thét thảm thiết truyền đến từ phía xa đã ngắt lời hắn.

Chuyện này là sao?

Rhodes cảnh giác nhìn về hướng phát ra âm thanh, đó hẳn chính là lối vào mật đạo, lẽ nào nói, hai tên Mật thám đó đã bị giết? Chuyện gì thế này?

"Cẩn thận chú ý, đi thôi!"

Không màng đến việc băng bó vết thương trên tay, Rhodes kéo Marlene định rời đi, nhưng họ còn chưa đi được bao xa, bỗng nhiên, ánh vàng lóe lên.

Những ký tự thần bí quái dị hiện ra từ không trung, tạo thành một bức tường không thể phá hủy phong tỏa mọi lối đi, và ngay lúc cùng thời điểm đó, Rhodes nhìn thấy những bức tượng vốn đứng sừng sững hai bên cột đá, lúc này trong mắt đang tỏa ra ánh sáng ma pháp!

Vãi thật, không phải chứ...

Như đang chứng thực cho suy đoán của Rhodes, những bức tượng này chậm rãi xoay thân thể, chúng nhìn về phía Rhodes, sau đó giơ cao thanh trường kiếm trong tay!

Sau đó, một giọng nói trầm dày vang lên từ hư không.

"Hậu duệ của kỵ sĩ thủ hộ, ngươi cuối cùng đã đến để tiếp nhận khảo nghiệm rồi sao?"

Khảo nghiệm?

Rhodes và Marlene nhìn nhau.

Khảo nghiệm gì chứ?

"Vừa, vừa rồi tôi giải đọc được một số thông tin từ cột đá, ngài Rhodes."

Marlene lắp bắp nói.

"Nơi này dường như là nơi một kỵ sĩ nào đó dùng để vượt qua khảo nghiệm, họ tiến hành thử luyện ở đây, sau khi đạt được sự công nhận sẽ được ban cho danh hiệu Thủ hộ giả... Tôi không biết họ thủ hộ cái gì, nhưng dường như là vật rất quý giá..."

"Dù họ thủ hộ cái gì, cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta cả."

Rhodes vẩy vẩy tay trái, đau đến hít khí lạnh. Lijie không có đây, vết thương cũng không có cách nào được chăm sóc tốt, tuy Rhodes cũng tự băng bó qua một chút, nhưng cũng chỉ là "có hơn không". Xem ra đây hẳn là một nhiệm vụ ẩn, nhưng đối với Rhodes hiện tại, hắn đã không còn chút hứng thú khiêu chiến nào, bản thân bị thương, trước đó trong trận chiến với gã Mật thám đáng chết kia cũng tiêu hao không ít sức mạnh, huống chi Hắc Ám Chi Hồn cũng đã sử dụng. Trong tình huống này, bất kể là khảo nghiệm gì, Rhodes đều xin kiếu.

"Xin lỗi, chúng tôi chỉ là đi nhầm đường thôi."

Rhodes nói bừa một câu, sau đó vỗ vỗ vai Marlene.

"Chúng ta đi."

Tuy nhiên đối với câu trả lời của Rhodes, giọng nói kia không hề đưa ra bất kỳ phản ứng nào, nó chỉ dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói.

"Chỉ cần ngươi có thể đánh bại thần niệm của các bậc tiền hiền nơi này, thì ngươi sẽ tiếp nhận sức mạnh và trách nhiệm của họ, kế thừa danh hiệu thủ hộ."

...Đây không phải là thế giới thực sao? Lẽ nào không thể nhân tính hóa một chút? Nhất định phải làm giống như chạy "cutscene" trong game mới thú vị sao?

Phàn nàn thì phàn nàn, nhưng Rhodes cũng biết đây sợ là âm thanh do người tiền nhiệm chết tiệt nào đó để lại, so đo với thứ này là vô ích.

"Marlene, khởi động thiết bị ma pháp của cô, chúng ta đi."

Hắn đưa tay nắm lấy tay Marlene, sau đó nói.

"Vâng, ngài Rhodes."

Nghe thấy lời Rhodes, Marlene gật đầu, sau đó cô nhắm mắt lại, đưa tay phải ấn lên ngực. Rất nhanh, một luồng ánh sáng trắng tỏa ra từ ngực cô, sau đó bao bọc lấy cả hai người... nhưng sau đó lại tiêu tan đột ngột, trở về hư vô.

"Không gian bị phong tỏa! Ngài Rhodes, không gian ở đây bị phong tỏa rồi!"

Lúc này Marlene cuối cùng cũng trở nên căng thẳng, cô lo lắng cầm pháp trượng lên, cảnh giác nhìn xung quanh, nhưng hoàn toàn không biết nên làm gì mới phải. Mà ngay lúc này, giọng nói dở sống dở chết kia lại vang lên.

"Tiếp nhận thí luyện đi, hậu duệ của thủ hộ."

Kèm theo giọng nói này, hai bức tượng bước lên phía trước, chúng một tay cầm kiếm, một tay giơ bằng phẳng, chậm rãi dang ra.

Đợi đã, tư thế này lẽ nào là...

Sắc mặt Rhodes khẽ thay đổi.

Và như đang đáp lại suy nghĩ của hắn, bỗng nhiên, từ lòng bàn tay đang mở phẳng của bức tượng, pháp trận phức tạp huyền bí đột ngột xuất hiện, sau đó, hai lá bài chậm rãi xoay tròn hiện ra trong không trung.

Tiếp đó, bức tượng gầm nhẹ một tiếng, đưa tay nắm lấy!

"Oa!!"

Bụi mù tung bay, hai con báo săn được tạo thành từ đá bỗng hiện ra từ trên sàn nhà, chúng vây quanh bên cạnh bức tượng, trừng mắt nhìn chằm chằm vào Rhodes.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:63
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.