Bresil Đỏ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Giơ tay lên, không đụng đậy!

Phát súng bắn ra được rừng rú đáp lại bằng tiếng vọng, và viên đạn lạc đâu đó lên một tán lá dừa. Thật khó biết là người bắn cố tình ngắm lên cao, hay đường đạn chếch đi do hắn đứng trên sà lúp chòng chành. Colombe đang đàng hoàng tiến bước trên cát bỗng dừng lại, kinh hoàng.

- Nào! Giơ tay và tiến lên!

Nghe giọng nói quen quen. Nàng phân vân: hay là quay lại, mau chạy trốn vào rừng? Nhưng mấy bạn Anh điêng chắc đã đi rồi, chẳng còn ai dẫn lối. Trên sà lúp có sáu người, và một người có súng. Nhưng trong thời gian nàng còn do dự, người đó đã kịp nạp đạn tiếp và đang nhằm vào nàng.

- Không lẽ chúng lại giết ta – nàng nghĩ.

Đành rằng nàng sẽ bị trừng phạt, một khi Villegagnon biết nàng giấu giếm sự thật. Nhưng đâu đến nỗi bị bắn hạ như một con thú trong rừng.

Phút yên lặng kéo dài trong tiếng sóng rầm rì. Cả hai bên – Colombe trên bãi, và những tay chèo trên sà lúp – đều gườm gườm quan sát, dò xem đối phương định mưu đồ gì. Chợt Colombe nghe tiếng kêu to của một người nhìn không rõ mặt:

- Các bạn, khoan đừng bắn! Xem như người quen.

Đúng lúc đó, Colombe nhận ra giọng nói, thốt lên:

- Bác Quintin!

Ông già nhẩy xuống nước, lội vào bãi cát. Colombe chạy lại ôm chầm lấy ông, chẳng còn nhớ gì đến mối đe dọa bị bắn và hình phạt đang chờ mình ở đồn. Ông đưa hai tay gầy guộc ghì chật lấy nàng, rền rĩ:

- Ôi con ta, con còn sống! Lạy Trời phù hộ, ta vẫn tin là con không chết mà.

Đôi hàng nước mắt lăn trên hai đường rãnh hằn sâu mà không biết bao nhiêu giọt trước đã để lại dấu vết trên gò má nhăn nheo của ông ta trong những năm qua. Trong lúc đó, chiếc sà lúp vẫn chòng chành cách đó mấy sải dây. Một người chụm hai tay làm loa, hỏi to:

- Chúng tôi làm gì đây?

- Cứ đi lấy nước ở cầu tàu đi, rồi ghé vào đây đưa chúng ta về.

Con thuyền từ từ ra xa. Quintin quay lại nói với Colombe:

- Để ta đọc một đoạn kinh cầu nguyện đã.

Ông quỳ xuống cát, ngước mắt nhìn lên trời, lẩm nhẩm nói lời tạ ơn. Colombe cũng nhìn lên như một cái máy. Đã quen với sự sống lúc nhúc trong rừng rậm, nàng thấy bầu trời sao mà trống rỗng và lạnh lẽo đến thế.

Quintin đứng lên và cầm tay Colombe hỏi:

- Vậy cháu ở đâu ra? Một tháng trời liền… anh cháu lo đến phát cuồng.

- Thế bọn lính về không nói gì sao?

Mỗi khi nghĩ đến họ, Colombe không khỏi tức giận. Cô vẫn còn nhớ như in vẻ mặt phẫn nộ của tên lính người Ban-tích khi cô cởi áo.

- Nói gì được nữa! Khốn nạn! Lúc người ta tìm thấy chúng, thì chúng còn nói sao được.

- Có nghĩa là?

- Nhưng vậy chúng không biết gì ư? Cháu cũng đi với họ mà.

- Không. Cháu ở lại một làng Anh điêng.

- A! Ta hiểu rồi – Quintin thốt lên, và trên khuôn mặt xanh xao ốm yếu, héo hon vì những giọt nước mắt, hé lộ một nụ cười – Thật là may! May quá!

Colombe tưởng ông mừng đến phát rồ. Nhưng ông đã nghiêm giọng, nói tiếp:

- Họ chết cả, cháu ạ. Chết hết. Và riêng cháu còn đây.

- Chết? Ở đâu? Thế nào?

- Khủng khiếp. Khi tìm thấy họ ngoài bãi, cách đây một quãng – và Quintin chỉ về phía hòn núi giống như cái bình đựng bơ – Họ đã… Ôi, cháu còn trẻ, không nên nghe…

- Ông cứ nói.

- Xác nào cũng bị chặt đầu, xiên vào cọc treo giăng giăng…

- Nhưng ai làm thế? – Colombe bỗng thấy xấu hổ về những ý nghĩ trả thù của mình.

- Mới đầu tưởng là bọn Anh điêng. Nhưng bên cạnh các xác, có dòng chữ nguệch ngoạc trên cát: “Ad majorem dei gloriam”[1]

Quintin đầm đìa nước mắt, chắp hai tay rền rĩ:

- Chúng độc địa đến thế!

- Thì ra bọn anabaptit… Colombe nhìn về phía rừng, lầm bầm.

- Không bao giờ ta nghĩ bọn chúng lại đang tâm…

Quintin nức nở.

Colombe nhớ lại hình ảnh thật hiên ngang của ông Quintin trên tàu, ông đã dám nằm trong chiếc võng mắc lơ lửng trên nòng khẩu thần công, trong khi sáu tên khốn kiếp ấy ngủ dưới sàn, xung quanh ông.

- Chuyện xẩy ra khi nào?

- Cách đây tám ngày. Chúng ta đang tính nhiều cách. Villegagnon định lập một đội tiểu phạt để truy lùng chúng. Còn anh cháu khổ thân nó, sẵn sàng chịu mọi hy sinh để trả thù cho cháu. Vì ai cũng nghĩ là cháu bị chúng bắt và giữ lại để…làm nhục.

Colombe nghĩ đến những ngày vô tư sống với người Anh điêng, những cuộc bơi lội tắm táp với Praguacu, những đêm lễ hội tưng bừng, lấy làm vô cùng hối tiếc đã quên phắt cuộc đời còn lại.

Một con thuyền khác đang trên đường về đồn Coligny. Quintin vẫy lại và hai người bước xuống.

༺༒༻

Hòn đảo đã thay đổi nhiều. Khi đặt chân lên, Colombe ngỡ ngàng tự hỏi: Phải chăng đây là nơi mình đổ bộ cách đây ba tháng? Toàn những gốc cây trơ trụi, không còn đâu rặng cọ, rặng sồi cả những khóm lau sậy cũng bị cắt sát chân. Nhiều chỗ đã được san phẳng, xây tường chắn. Trên hai điểm cao phía nam và bắc, mọc lên hai chòi canh, có lính gác. Họ đến thẳng dinh thống đốc. Nơi này không còn sơ sài như trước nữa. Mái được lợp bằng ngói gỗ, che cho những phòng chính, đề phòng mùa mưa sắp tới. Những bức vách bằng lá cọ cao tới đầu người che tầm mắt không cho người ngoài nhìn vào.

Hai người vào gặp đô đốc và Just trong phòng lớn, nơi có chiếc hòm gỗ mun đựng sách. Khi bước vào, Colombe bị chói mắt vì ánh nắng ban trưa khúcoộoojhhhhhhhhh]d

 xạ qua các tấm liếp, Just vụt đứng lên, xô đổ cả ghế. Nàng nhìn thấy anh sấp bóng, trông to khỏe, cao lớn hơn bình thường. Không cách nào mô tả nỗi niềm khát khao của họ được gặp nhau. Ôm chầm lấy nhau không thể hiện được tình cảm bằng cách họ làm là im lặng đứng như trời trồng, người run bần bật. Họ vô cùng biết ơn Villegagnon đã giơ tay ra, ngăn chặn sự biểu lộ tình cảm tràn trề mà cả hai đều cảm thấy ngượng nghịu.

- Bấy lâu nay cháu ở đâu? – Đô đốc cao giọng hơn mức bình thường để che giấu niềm vui đến nghẹn ngài làm cổ họng ông thắt lại.

- Bấy lâu nay cháu ở đâu? Cả người sáng rực ánh nắng lọt qua khe lá cọ. Colombe cảm thấy mình càng xứng với cái tên Mắt-Mặt trời hơn bao giờ hết.

Villegagnon chớp chớp mắt.

- Bọn chó a-na-báp-tit-xtơ ấy có làm gì cháu không?

Colombe kể vắn tắt đầu đuôi.

- Sao cháu ở lâu vậy?

Mối lo của Colombe hóa ra là vô ích: Villegagnon chưa biết gì về bí mật của nàng. Nàng vội đưa tay khép lại cổ áo vì đã để phanh nó hơi rộng, nghĩ rằng từ nay không cần đóng kịch nữa.

- Cháu học tiếng nói – Colombe đáp.

- Và thạo chưa?

- Cũng khá ạ.

- Vậy ít nhất cháu ở lại đã không vô ích.

Just vẫn chăm chăm nhìn em gái. Anh thấy nàng khác trước, vừa dịu dàng vừa kiên quyết hơn, bộ ngực đã hình thành, vẻ đẹp đã thoát khỏi những nét trẻ thơ. Anh lo lắng tự hỏi liệu có giấu mãi Villegagnon được không.

Nhưng ngài đô đốc đã lại mải suy nghĩ về những mối lo lớn hơn. Ông mê mải theo đuổi những ý nghĩ riêng của mình một lúc lâu rồi đập tay lên bàn, gầm lên:

- Chúng không coi nước Pháp Nam cực ta ra cái gì! Sáu chiến sĩ ta đã chết. Về đội tiểu phạt cùng thời đi về hướng ngược lại, đến nay vẫn chưa có tin tức gì. Một bọn vô lại đang làm loạn quanh khu vực bờ biển này. Còn ở đây thì nạn dâm loạn đang hoành hành.

Ông đưa mắt nhìn qua liếp ra ngoài:

- Nhìn bọn chúng xem! Say rượu. Trai gái. Thừa dịp là nhẩy sang đất liền, ta biết tỏng để làm gì rồi! Chạy theo gái do bọn khốn khiếp bên ấy cung cấp. Trong khi đó, công việc ở đây không tiến triển. Mùa mưa tới nơi rồi, mà chưa đâu vào đâu! Công việc phòng thủ không ra sao. Bọn Bồ Đào Nha tấn công lúc này thì toi hết!

Ông ngồi phịch xuống một chiếc ghế cứng.

Ông đưa mắt nhìn quanh nhà, vẻ tuyệt vọng như một con thú tìm lối thoát trong cuộc vây dồn. Đôi mắt ấy dừng lại một lúc trên cái bàn chất đầy sách vở rồi chuyển sang Colombe, quay trở lại với Just và cái tủ gỗ mun rồi lại phóng ra ngoài. Đột nhiên, ông gầm lên:

- Tất cả, chỉ vì Đàn Bà.

Colombe giật mình, song đô đốc nói mà không nhìn nàng:

- Đàn bà làm hỏng hết thẩy. Đã đến lúc các cháu phải nhớ điều đó, và bố các cháu nếu sống lại cũng dạy các cháu thế.

Just và Colombe đưa mắt nhìn nhau. Villegagnon ưỡn ngực:

- Đàn bà là nguyên nhân của Sa đọa, là mầm mống của Cám dỗ, của cái Ác, các cháu hãy luôn luôn ghi nhớ mỗi khi bị xác thịt mời gọi và hấp dẫn.

Một đám thợ từ công trường đi xuống, vừa đi vừa hát. Villegagnon nhăn mặt chán ngán. Nhưng khu nhìn tiếp quanh phòng, mắt ông dừng lại ở bức họa của Titien, nước da hồng hào mịn màng của Đức Mẹ Đồng Trinh và cử chỉ che chở âu yếm của Bà đối với Chúa hài đồng. Nét mặt ông rạng lên một chút:

- May sao, Chúa đã muốn rằng cái vực thẳm tội lỗi ấy, cái nhân tố dẫn đến trụy lạc ấy lại cũng là...

Ông âu yếm nhìn lên hình Đức Mẹ:

-... con đường lớn đi tới giải thoát.

Colombe chỉ muốn Villegagnon kết thúc nhanh lời độc thoại để được chạy tới cầm tay Just kéo ra bãi cát kể lể nỗi nhớ nhung. Song ngài đô đốc đang say sưa, chưa chịu ngừng. Điều lạ là Just có vẻ nghe một cách ngưỡng mộ và đồng tình với ông ta.

- Càng nghĩ- đô đốc nói – ta càng thấy tình hình này, cần phải đề cao nghi thức chính là lễ cưới. Chỉ có thế mới chính thức hóa các cuộc hôn phối, đưa sự lộn xộn trở về trật tự. Cứ việc đi lùng con gái, trả tiền những con mọi rợ đó, cưỡng bức họ, thậm chí hãm hiếp họ, nhưng tất cả phải làm trước mặt Chúa!

Khuôn mặt đầy râu của ông bỗng bừng sáng. Nhìn đăm đăm những khe sọc chữ chi của lá cọ, ông có vẻ đang hướng lên Đức Thánh thần. Và giọng ông cất lên êm dịu và véo von như hát:

- Khi đó, những đứa trẻ đẹp tựa thiên thần sẽ sinh ra làm thần dân của nước Pháp Nam cực, chúng sẽ ca ngợi công đức của Hoàng đế. Khỏi cần phải vất vả truyền đạo cho lũ mọi rợ, vì khi mang theo trẻ con, họ sẽ sinh ra những kẻ theo đạo của bố.

Ông trầm ngâm một lúc lâu, rồi quay lại hỏi Colombe.

- Cháu nói được thổ ngữ Anh điêng rồi phải không?

- Vâng.

- Vậy hãy chuẩn bị đem ra thực hành. Bởi vì bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ cho bọn thông dịch viên khốn kiếp ấy biết tay. Chúng ta đã phải chịu đựng tên Quạ ăn chặn và phản trắc ấy quá nhiều rồi. Hắn làm hư hỏng người của ta. Từ hôm nay ta phải chống lại, chính ta đặt ra điều kiện chứ không phải ai khác. Chúng mà phản kháng, ta sẽ cho chúng biết tay. Các cháu đi ra đi, để ta còn phải thảo một bản tuyên cáo.

༺༒༻

Khi Just và Colombe ra ngoài, Quintin đã đi mất. Họ sóng đôi đi lên phía công sự. Đã chiều muộn, nên công trường vắng lặng, trừ vài người thợ còn nấn ná ở các lán. Colombe buồn rầu nhìn những đống đá và cột kèo ngổn ngang. Nàng đi lên đây chỉ cốt để ngắm vịnh với ngọn núi bánh ngọt mà nàng đã xa cách một thời gian. Just lại nhìn công trình với niềm kiêu hãnh của người đã đóng góp mồ hôi và nước mắt. Chàng giới thiệu:

- Chỗ này sẽ là con đường vòng để tuần tra. Súng sẽ đặt như thế này trong lỗ châu mai, đủ để quét tứ phía.

Trong khi anh nói, Colombe để tâm trí tận đâu, nàng nhìn về phía rừng tối sậm, tự hỏi ngôi làng của Paraguacu là ở chốn nào. Nàng ngắt lời Just:

- Suốt thời gian qua, em rất nhớ anh.

- Tưởng không nhớ, nếu nhớ thì đã về sớm hơn.

Đó là một lời trách yêu, và chàng đáp lại như thế để tỏ ra mình không kém cạnh. Tất nhiên chàng rất sợ mất em nhưng không có vẻ khắc khoải nhớ nhung bằng nàng. Nàng nghĩ: bây giờ anh đã là người lớn rồi.

- Bà bác đã đánh lừa chúng mình – Just kể. Bố chết rồi. Lão Griffes cướp dinh cơ Clamorgan rồi.

Colombe chồm lên:

- Em biết mà! Ai bảo anh thế?

- Villegagnon. Ông ấy biết bố hồi ở Ý.

Thực ra, Colombe đã quen với ý nghĩ sẽ không gặp bố. Kỷ niệm về ông rất mơ hồ; nàng buồn vì bố mất một phần, phần nữa là từ nay không biết mình là ai. Nguồn gốc, và quan hệ họ hàng của hai anh em sẽ mãi mãi là điều bí ẩn và điều bí ẩn này sẽ ảnh hưởng đến tương lai của họ nhiều hơn quá khứ. Nàng giận dữ nói:

- Không thể để bà ấy tước đoạt như vậy. Phải đấu tranh chứ, chúng mình có quyền mà. Có thể phải mất mười năm, nhưng...

Nàng ngưng bặt. Just lặng lẽ nhún vai. Cả hai nhìn về phía bờ biển, về phương trời tây đốm hồng. Vào mùa mưa đang tới, các buổi hoàng hôn trên vịnh không còn đẹp như tranh vẽ nữa mà lại bị vằn vện những vết sọc trông như rừng cây ăn quả.

Cảnh tĩnh lặng của thiên nhiên, đôi lúc bị phá vỡ bởi tiếng cười nói của đám đàn ông dưới cảng, đè nặng lên tâm hồn họ. Colombe ngước nhìn Just, giang hai tay anh ra, và mặc cho anh tỏ vẻ ngượng ngập, nàng nép mình vào ngực anh thổn thức.

❀ ❀ ❀

[1] Ad majorem dei gloriam: Vì sự nghiệp vẻ vang của Chúa. (dòng chữ biểu tượng của giáo phái dòng Tên)

nh —★— BRÉSIL ĐỎ Nguyên tác: Rouge Brésil ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2004
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean-christophe Rufin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.