Bresil Đỏ

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

❊ ❊ ❊

Một năm đã trôi qua từ ngày tàu Grande-Roberge về Pháp. Mùa đông lại trở lại với khí trời ẩm ướt, với những trận mưa to làm đất sũng nước. Rồi nó nhường chỗ cho mùa hè nhiệt đới dài dằng dặc. Thật là một năm trời khốn khổ vì khan nước, mặt trời ác nghiệt còn bắt những binh sĩ bảo vệ đồn Coligny chịu thêm một cực hình nữa: nóng, nóng nung người, nóng khát khô kéo dài hàng tháng. Tất cả những cây trên đảo đều bị đốn hết, nên một bóng râm nhỏ không có. Và những đêm oi bức, đến lúc ngủ cũng không ngủ được, ai nấy đều trằn trọc trên võng.

Công việc chậm lại hẳn. Ai nấy gầy rộc, mệt mỏi, nhiều người lên cơn sốt, chẳng mấy người còn tâm trí để lao động. Việc xây đồn trì trệ. Tường thành dở dang như báo hiệu rằng tham vọng của Villegagnon là vượt quá khả năng con người. Mùa mưa đến lại làm cho những gì xây dựng được lở lói dần. Tinh thần xuống thấp hơn bao giờ hết.

Trong tình hình ấy thì cảnh tượng đất liền phía bên kia với rừng rậm xanh um, bóng cây râm mát, có sức hấp dẫn mãnh liệt. Dù việc kiểm tra canh gác được tăng cường, chín người lại vượt biển bỏ trốn.

Trong thời gian một năm ấy, Just đã trở thành trang nam nhi thật sự ở tuổi sung sức. Chàng đã đọc tất cả các sách trong thư viện của Villegagnon, có đủ kiến thức để bàn luận về các vấn đề lớn của thời đại. Những bài học đấu kiếm đã tạo chàng thành chiến binh thực sự, cầm kiếm giỏi mà bắn súng cũng cừ, mặc dù lúc này chàng cũng như những người khác, có vóc người hốc hác, da dẻ lở loét. Người chàng đã mỏng dính, thế mà bệnh ngoài da lại hoành hành ác liệt đến mức thấy rõ bộ khung xương. Trên khuôn mặt chỉ thấy đôi mắt đen mở to, phần còn lại toàn là râu lâu ngày không cạo do thiếu nước. Chỉ còn mỗi mái tóc là vẫn giữ được vẻ tốt tươi đen nhánh. Villegagnon đã coi chàng như cánh tay phải của mình, ngang hàng với Le Thoret đặc trách chỉ huy các hiệp sĩ.

Just được giao phụ trách công trường xây dựng. Đây là công việc khó khăn nhất, phải quan hệ với thợ thuyền và ép họ lao động, mà họ thì lấy cớ đói rách để thoái thác. Tuy nhiên, lý do chính để họ không chịu làm việc bắt nguồn từ sự căm ghét Villegagnon. Họ đổ tất cả tội lỗi lên đầu ông: bỗng dưng bắt họ đến hòn đảo hẻo lánh, bắt họ phải cai rượu và đàn bà, rồi lại bị canh gác nghiêm ngặt như tù. Just bây giờ đã thấm nhuần những tư tưởng của Villegagnon về nước Pháp Nam cực, về sự cần thiết phải sống chay tịnh và hỉ xả, nên cũng bị anh em ác cảm không kém. Khi chàng đốc thúc họ cố xây xong trước mùa mưa và nhất là khi nói đến cần phòng thủ trước nguy cơ bị quân Bồ Đào Nha tấn công, họ có vẻ không sợ hãi mà còn lóe lên niềm hi vọng. Gì thì gì còn hơn ách độc tài của Villegagnon. Quân Bồ Đào Nha tới đây, họ sẽ hoan nghênh như những người đến giải phóng. Cũng không loại trừ xẩy ra một cuộc nổi loạn mới. Ban đêm, Just và các hiệp sĩ đều phải ngủ tập trung và cắt phiên gác chặt chẽ. Chắc cảnh bình minh huy hoàng của vùng nhiệt đới, biển cả màu ngọc bích lấp lánh và bầu trời trong sách không mây, tất cả không còn ý nghĩa gì nữa, bởi, lấn át mọi tình cảm khác là sự sợ hãi và hận thù, trông thật ghê sợ, như ghê sợ lớp kem phấn,vì độc ác, và người ta trát lên bộ mặt nhăn nhúm của một kẻ đang hấp hối.

Bên phía đất liền, Martin đã thế chân Quạ, ra sức bành trướng thế lực. Để chơi khăm những người Nóoc măng bờ bên kia đang mở rộng hoạt động sang tận vùng sông hồ Cabo Frio, hắn đã lập một mạng lưới quan hệ với những vùng đất liền kề ở phía nam, xa hơn hồ Vases, và về phía Bắc, tới tận bang Bahia ở phía đông. Người ta nói hắn còn tiếp xúc với người Bồ Đào Nha ở Sao Salvador. Hắn rất căm thù Villegagnon, cấm tiệt người bên đảo không được đặt chân lên đất liền, tấn công các sà lúp, không cho thổ dân bán thức gì cho người ngoài đảo. Tuy nhiên, ảnh hưởng của hắn chỉ có những phạm vi nhất định. Trừ những bộ tộc ven bờ trực tiếp chịu sự thống trị của Martin, phần lớn người Anh điêng vẫn trung thành với Paylo, mà Colombe đã gặp ở Tijuca. Nhờ sự thương lượng của nàng, đảo vẫn nhận được sắn, cá khô và hoa quả. Đêm đêm sà lúp vẫn đến lấy hàng ở một chỗ khuất sâu trong vịnh, nơi Martin và đồng bọn không kiểm soát nổi. Vì thế, Villegagnon chưa phải nhờ đến các cơ sở Noóc măng ở bờ bên kia.

Sau thành công ấy, Colombe được giao cùng với Quintin thường xuyên liên lạc với Paylo. Just không thích em mình luôn phải đi lại nguy hiểm trên đất Anh điêng, song cũng hiểu là không thể làm khác. Hơn nữa, chàng phải mừng vì em gái mình là người duy nhất trong cộng đồng vẫn khỏe mạnh, rực rỡ, nhờ được tắm nước trong lành trên núi, nhờ bóng mát êm dịu của rừng và nhờ hoa quả tươi hái ngay từ trên cây xuống.

Nàng ra đi được một tháng thì một ngày chủ nhật tháng ba, lính trên đài quan sát của đảo ra dấu hiệu báo động: có bốn con tàu đang thẳng tiến vào cửa vịnh. Đây không phải lần đầu có chuyện tương tự. Nhưng những lần trước chỉ là tàu lẻ đi về hướng các cơ sở Noóc măng. Lần này bốn tàu phăm phăm tiến vào đồn Coligny. Do gió ngược, tàu đi chếch nên chưa nhìn rõ cờ hiệu.

Toàn đảo xôn xao lo lắng. Nếu là hạm đội của Bồ Đào Nha, thì không cách gì chống cự nổi. Lệnh báo động ban ra đáng lẽ phải làm ai nấy thêm hăng hái quyết tâm, thì ngược lại càng phơi bày sự yếu thế. Thành đang xây dở, chỉ cần vài phát đại bác bắn vào chắc sẽ nát vụn. Trời mưa lâu ngày, đạn dược, thuốc súng ẩm ướt, liệu có phát hỏa được không. Lính tráng thì mệt mỏi, ốm o, đến một nửa không đáng tin cậy, có khi chúng không đánh địch mà còn thừa cơ bắn vào lưng đồng đội cũng nên.

Nhưng nếu đây là tàu Pháp, thì thật là phúc lớn.

Một giờ trôi qua, vẫn chưa phân biệt được quốc tịch của đoàn tàu. Đám hiệp sĩ chỉ còn biết cầu Chúa, còn nhiều người lại cầu quỷ sứ đến thanh toán họ cho rảnh nợ. Trời nóng kinh người, muỗi từ đầm lầy bay vo ve như muốn làm không khí thêm căng thẳng.

Cuối cùng, Villegagnon đã nhìn thấy cờ hiệu qua ống nhòm: đó là cờ hoàng gia Pháp.

Hy vọng là một điều gì đó luôn xoay chiều: người ta mà không cung cấp thức ăn mà nó thích thì nó sẽ chấp nhận một loại khác, miễn là sống được. Bây giờ thì tất cả những kẻ ghét Villagagnon và mong chờ quân Bồ Đào Nha đến giải cứu đều quay ra hoan hô tàu Pháp: tuy có cái dở là những người mới đến sẽ không xử lý đô đốc, nhưng chí ít cũng có cái hay là cứu sống họ. Trên đảo ồn lên tiếng hò reo, những bộ mặt hốc hác, râu ria xồm xoàm ôm chầm lấy nhau. Villegagnon lệnh cho hai sà lúp nhổ neo, bản thân ông lên một chiếc làm hoa tiêu dẫn đường cho đoàn tàu tránh bãi đá ngầm. Dù giữa trưa nắng chói, ông cứ đứng đầu trần, bên cạnh là Just áo phanh ngực, đứng giữa mớ dây dợ vứt thành từng đống trong lúc vội rời bờ. Khi sà lúp áp sát chiếc tàu đi đầu mà mạn phủ một lớp vỏ ốc trắng phếch, họ trao đổi vài lời chào hỏi. Những người trên tàu tỏ ý muốn đổ bộ ngay. Viên thuyền trưởng thả thang dây xuống hai sà lúp. Ba nhân vật trịnh trọng leo xuống, một người ăn mặc kiểu quý tộc nông thôn, hai người kia đều bận đen tuyền. Cả ba đều có vẻ khỏe mạnh dù vừa qua bốn tháng lớn lênh đênh trên biển.

Cuộc giới thiệu ra mắt được tiến hành ngay trên sà lúp. Người thứ nhất, áo chẽn bằng nhung đỏ, quần nịt cũng đỏ, tự xưng:

- Philippe de Corguilleray, tức DuPont.

Ông ta giơ tay cúi rạp xuống chào như trong cung đình, nhưng một con sóng bất ngờ làm thuyền chao đảo, và ông ngã xuống lòng một thủy thủ.

Một người mặc áo đen giữ nét mặt nghiêm trang, tự giới thiệu:

- Pierre Richer.

Ông này có chòm râu cằm ngắn, cắt nhọn. Áo dài từ đầu đến chân, đen tuyền như quạ. Ông ta tỏ ra mình là người đứng đầu cả nhóm bằng cách chìa tay giới thiệu nhân vật đen tuyền thứ hai:

- Guillaume Chartier.

Lại một con sóng nữa làm thuyền chòng chành, nhưng Villegagnon cố đứng vững hai chân để giữ tư thế, và hỏi, trong lòng phân vân không biết nên tạ ơn ai đã cử đoàn tàu này tới để cứu nguy cho mình:

- Các ngài là phái viên của Hoàng đế nước Pháp?

- Không – Richer đáp. Chúng tôi là người của Calvin, ở Genève.

Sóng đã yên, thuyền đã lặng, nhưng lần này thì Villagagnon bật ngửa về phía sau vì quá bất ngờ và quá xúc động. Cả thân hình cao lớn của ông ngã khuỵu xuống, làm con thuyền suýt chìm nghỉm.

༺༒༻

Villegagnon được đưa ngay về phòng và dần dần hồi phục. Ông ra các chỉ thị cần thiết cho Thoret và Just tiếp đón các vị khách. Đã từ rất lâu rồi ông mới tự cho phép mình nằm nghỉ một ngày trên giường, dành thời gian để nghiên cứu lá thư của Calvin do DuPont chuyển tới.

Các tàu mới đến bỏ neo cạnh hai tàu trước, họp thành một hạm đội oai nghiêm dưới ánh mặt trời. Các sà lúp liên tục qua lại như con thoi để chở từng đoàn người trên tàu xuống đảo. Cuộc đổ bộ này khác xa với hồi hai năm trước lúc đoàn người của Villgagnon là những người Pháp đầu tiên đến chiếm lĩnh hòn đảo hoang vắng. Trước hết, các vị mới đến đều khỏe mạnh. Tàu của họ không có chỉ huy như Villegagnon ra lệnh cướp bóc, nên dọc đường họ đã tranh thủ cướp được mấy miếng mồi ngon: những tàu đi buôn lẻ, những tàu không đủ lực tự vệ, và cả một số tàu chiến nhưng kém hơn về lực lượng và súng ống. Vì vậy nên cả mấy tháng trời, họ không lo thiếu lương thực thực phẩm, còn thừa thãi là khác. Ngay khi mới nhổ neo, họ đã vớ được một thuyền chở rượu vang, đủ để say sưa suốt tuyến. Tiếp đó là một tàu từ Anh đi Portsmouth, gần như còn nguyên thực phẩm tươi sống. Cuối cùng, trước khi đến vùng Cabo Frio, là một thuyền Tây Ban Nha chở đầy thịt ướp và cá muối. Họ móc luôn thuyền này đi theo, sau khi đã đuổi hết thủy thủ xuống hai sà lúp mặc cho trôi dạt đến đâu thì đi. Cho nên lúc ở Pháp đi chỉ có ba,khi đến Guanabara, họ có bốn tàu thuyền tất cả. Được qua một chuyến đi thuận lợi, đánh đâu được đấy, ăn uống đầy đủ, béo tốt, người mới đến không khỏi kinh hãi nhìn thấy người đến trước mình đều ốm gầy, nhem nhuốc.

Người đến trước thì vừa xấu hổ vừa sĩ diện hão. Xấu hổ vì tự so sánh thấy mình quá tiều tụy, gần như trở thành man ri mọi rợ, bị nhốt trong một vùng đất mà chính mình đã xáo tung. Sĩ diện vì từ nay có những kẻ ngây thơ chưa biết gì về thực tế cuộc sống ở đây để mà dạy bảo. Hóa ra không chỉ có mình mình phải chịu cảnh khổ ải này, bây giờ đã có người đến chia sẻ. Cuộc tiếp xúc hòa nhập diễn ra nhanh chóng theo kiểu đồng thanh tương ứng: lính tráng bên này tìm đến lính tráng bên kia; phía thợ thuyền cũng vậy, người ở ngành nghề nào lại tìm đến các đồng nghiệp của mình. Họ đưa nhau đi thăm đảo, chỉ nơi ăn chốn ngủ, tức là ngay mặt đất, dưới mái che bằng lá cọ, rồi giờ giấc sinh hoạt và công việc, đó cũng là một cơ hội để làm quen nhau. Người mới đến hoang mang, thất vọng ra mặt, người cũ thì nhìn đó tính toán xem có thể kiếm được cái gì có lợi cho mình.

Just được giao nhiệm vụ đưa dẫn những nhân vật quan trọng nhất của đoàn mới tới đến nơi ở, đó là DuPont, Richer và mười thợ thủ công theo đạo tin lành, đệ tử của Calvin, những người này đều mặc đồ đen như mực sư, luôn làm ra vẻ quan trọng. Lệnh của Villegagnon là lấy khu lán của các hiệp sĩ cho họ ở. Khu này dựa lưng vào chân tường thành đang xây một phần nền được tôn cao bằng đá, mái lớp bằng ván gỗ. Trong cảnh thiếu thốn chung, được thế đã là sang. Khi giới thiệu nơi này, Just nghĩ rằng khách hẳn đã thấy họ được rất chiếu cố. Nhưng, vừa mở cái cửa bằng gỗ thùng của căn phòng bé xíu đầu tiên, Just đã vấp ngay phải một phản ứng phẫn nộ: một tiếng “sì” phát ra từ miệng DuPont:

- Các người định cho chúng ta ở cái hốc này à?

Ông ta trạc tuổi Villegagnon, nhưng vóc dáng gầy gò, khắc khổ hơn. Just lúng búng:

- Chỗ này là…tốt nhất rồi đấy ạ.

- Sao! Hai năm trời, với bao con người tài hoa thế mà không xây nổi những căn nhà tử tế hơn?

- Dạ thưa… Just lại ấp úng – ngài đô đốc đặt vấn đề phòng thủ lên trên hết. Chúng tôi tập trung xây pháo đài…

DuPont ngước mắt nhìn bức tường thành dang dở, tỏ vẻ khinh thường, hàm ý thành này thì còn lâu mới ra thành.

Richer lúc này mới cất giọng ồm ồm:

- Nhưng hình như ta nhìn thấy Villegagnon có chỗ ở đàng hoàng. Thì ra các người cũng xây được dinh thự ra trò đấy chứ.

Just vẫn khoan thai giải thích:

- Vâng, nhưng nhà ấy đâu phải của riêng ông. Cần có một dinh thống đốc để thể hiện sự uy tín của nhà vua trên đất này.

- Dinh thống đốc! DuPont nói, giọng coi thường. Thì cứ cho là thế đi, nhưng quyền gì mà Villegagnon giữ lấy cho riêng mình?

Ông ta sắp nổi cáu, Richer đã níu tay ông ta, đưa mắt ra hiệu, ý nói chưa phải lúc để xới lên vấn đề.

DuPont im không nói gì nữa, húng hắng ho và sau khi đã hít một hơi thật sâu có thể đủ không khí cho cả buổi thăm thú khắp cả hòn đảo, mới bước vào gian đầu. Những người khác nhận lấy gian của mình. Richer chiếm một mình một gian, còn thì cứ hai người một. Sau khi họ sắp xếp xong đồ đạc với vẻ mặt không vui, Just mời đi thăm tiếp công trường xây đồn.

- Ngài đô đốc muốn tránh sự xáo trộn, nên công việc tiếp tục ngay ngày mai. Phiền các ngài lệnh cho quân sĩ có mặt trên công trường sau bữa sáng. Chúng tôi sẽ chia họ thành từng đội. Tôi sẽ có mặt chờ các ngài đến để phân công.

- Phân công chúng ta! – Các vị mới ồ lên.

DuPont lên giọng:

- Vậy ra Villegagnon coi chúng ta là lũ thợ đấu của ông ấy?

- Không phải của ông ấy, thưa ngài – Just vẫn giữ giọng nghiêm trang – mà là của nước Pháp Nam cực. Không một người nào được miễn trách nhiệm. Nhất thiết phải xây xong trước mùa mưa. Đến nay chúng tôi chưa bị bọn Bồ Đào Nha tấn công, nhưng…

DuPont lên mặt kẻ cả:

- Này chàng trai trẻ, ngài đô đốc của các anh có thể giỏi tổ chức…

Ông ta nheo mắt nhìn Richer:

- … nhưng ta nói cho mà biết, ông ấy chả giỏi gì về chính trị. Bây giờ thì Bồ Đào Nha chẳng dại gì mà làm mất lòng nước Pháp ở châu Mỹ này. Từ sau sự thoái vị của hoàng đế…

- Sao! – Just cắt ngang. Vua Chales Quint đã thoái vị?

- Được mười tám tháng rồi. Các người… không biết gì sao?

Sự ngạc nhiên của Just đã là lời đáp án cho câu hỏi. Các vị khách nhìn quanh đảo với con mắt bội phần ngơ ngác. Hóa ra cư dân ở đây sống trong tình cảnh cô lặp chẳng kém những kẻ bị đắm tàu trôi dạt đến nơi vô định. Có lẽ họ là những người Pháp duy nhất không nghe thấy tiếng đổ vỡ của một ngai vàng cỡ lớn nhất thế giới.

DuPont nói tiếp với giọng của thầy dạy trò:

- Cho nên Tây Ban Nha từ nay đã tách khỏi Đế chế. Charles Quint không kịp truyền lại gì cho con trai là Philippe II, và Ferdinand, em trai ông ta, thừa hưởng ngai vàng. Tất cả các cường quốc ở Châu Âu đều đã ký hòa ước. Vì vậy làm gì có chuyện quân đội Bồ Đào Nha đến đây gây rối để…

Ông nhún vai:

- … để chiếm cái hòn đảo bé tẹo này!

Đó là những tin vui, song bao tháng trời phục vụ dưới trướng chủ soái đã luyện Just thành người lính thực thụ. Chàng lắc đầu:

- Không biết. Chừng nào chưa có lệnh của đô đốc, công việc vẫn tiến hành, và ngày mai tôi vẫn chỉ dẫn các vị người nào vào việc nấy.

༺༒༻

Mọi thứ còn ngổn ngang thì trời đã ập tối. Hòm xiểng vương đầy bãi cát, sà lúp đi lại như con thoi. Lợi dụng lúc lộn xộn, mười dân cũ của đảo đã bỏ trốn sang đất liền, sáng hôm sau mọi người mới biết.

Trước đây vì thiếu nến nên cứ tối đến là có lệnh cấm lửa, trên đảo tối om. Những người mới đến thì không thế, họ thắp đèn, đốt đuốc khắp nơi, cứ như trên đảo có hội.

Richer cầm một cây đèn đến tìm Just và nói:

- Giờ trời đã tối, đã đến lúc ta cho lũ con gái lên bờ.

Just há hốc miệng, thoạt đầu tưởng đây là chuyện thầm lén bậy bạ của Quạ trước đây. Nhưng nhìn nét mặt nghiêm chỉnh của ông thầy tu, chàng hiểu ra là không phải. Để đặt chân xuống đất, các cô gái phải trèo qua thành tàu rồi leo thang dây xuống sà lúp thật bất tiện, cần làm kín đáo. Các cô này được đưa đến đây để rồi sẽ tổ chức hôn phối đàng hoàng, vậy không thể để mọi người mục kích cảnh hớ hênh như vậy:

- Các anh định cho họ ở đâu? – Richer hỏi.

Và dường như có ý định sẵn, ông nói luôn:

- Hay là ta đưa họ vào ở ngay trong dinh thống đốc?

Just phát hoảng. Villegagnon đang yếu mệt, cần nằm nghỉ, sao có thể giao ông cho đám đàn bà con gái trông nom được. Nhưng làm thế nào bây giờ đây? May thay chàng nhanh trí nghĩ ra giải pháp, và nói:

- Cho vào lán trại của đội cận vệ Xcốtlen!

Các anh chàng xứ Ca-lê-đô-ni đáng thương đã phải chịu nhiều thiệt thòi rồi. Thôi thì đành phải lùa cả đám lính này ra trú ở phòng ngoài của Villegagnon vậy, như thế ngài đô đốc được bảo vệ chặt chẽ.

Các cô gái – cùng các bà vú quản lý họ – đang chờ trên một trong ba tàu. Just đi theo Richer lên đón họ. Vào tới khoang tàu chật hẹp, họ thấy năm bóng người mảnh dẻ đang đứng, còn năm bà vú thì ngồi đuểnh đoảng. Căn phòng kín mít nóng kinh người. Thấy Just vào, các cặp mắt nhìn xuống ra vẻ e lệ, nhưng không tránh khỏi lúc lúc lại ngước lên để ngắm chàng trai tuấn tú đi theo ông mục sư. Trong khoang có đèn sáng, nhưng trong lúc nhấp nhóa Just không nhìn kĩ các cô gái, chỉ loang loáng thấy những cánh áo phập phồng với mùi hương đặc biệt trộn lẫn giữa xà phòng với mồ hôi đàn bà.

Trên tàu chẳng có tiện nghi gì, song Just vẫn lo lắng khi nghĩ những con người mảnh dẻ ấy sẽ sống thế nào trong điều kiện khốc liệt của đảo. Chàng quên mất rằng Colombe đã chia sẻ cuộc sống ấy một cách rất tự nhiên, và các cô gái Anh điêng cũng sống như thế bao lâu nay.

Phút xúc động đầu tiên qua đi mọi người ồn ào chuẩn bị. Váy áo loạt soạt, tiếng ríu rít như chim hòa lẫn với tiếng lầu bầu của các bà vú. Mười người đi qua trước mặt Just nhưng chàng chẳng chú ý đến ai, trừ khuôn mặt rất nhăn nheo của một bà thị nữ, khiến chàng liên tưởng đến một con kì nhông. Tự trách mình vì dám so sánh như thế, chàng cúi mặt xuống, mặt đỏ bừng.

Các cô gái tranh nhau bám vào chiếc thang dây, gọi nhau ơi ới.

Richer bảo Just:

- Còn một cô nữa, anh giúp tôi đưa cô ấy xuống.

Just đi theo mục sư vào một góc khoang, có rèm che ngăn cách. Một bà vú ngồi trên giường. Richer hỏi:

- Cô ấy thế nào?

- Phải khiêng xuống thôi – bà vú đáp. Sốt vẫn không giảm.

- Cô này đang ốm – Richer gợi ý: Theo tôi, nên để cô ấy ở một gian còn trống ở khu chúng tôi ở.

Rồi ông làm bộ cúi xuống người ốm. Nhưng với bộ dạng mảnh khảnh ấy, làm sao ông cõng nổi người, dù là con gái. Just đề nghị để mình làm, lập tức ông mục sư nhường chỗ ngay. Người ốm được bọc kín trong một tấm choàng đen có mũ che kín mặt. Just nghĩ bụng: người khỏe mà trùm thế này thì cũng sẽ phát ốm. Chàng luồn hai tay xuống dưới tấm thân mảnh dẻ, đỡ lên và ngạc nhiên thấy nó quá nhẹ.

- Cẩn thận đấy – Richer dặn.

Rồi khỏi để bị hiểu lầm, ông nói thêm:

- Đấy là cháu gái tôi.

Just đã bế cô bé ra ngoài boong. Một làn gió làm lật chiếc mũ trùm đầu. Hai cây đèn treo trên cột soi rõ từng nét mặt cô. Mái tóc đen nhánh ôm sát một khuôn mặt đáng yêu với đôi mắt bồn chồn biết nói, cô gái quả thật là xinh đẹp lạ lùng khiến Just suýt kêu lên một tiếng. Cô hơi mím môi, Just vội ngậm miệng và đưa tay trùm lại mũ như cũ. Chàng nghĩ thầm, ai đó muốn thể hiện cái hôn thì chỉ cần vẽ đôi môi giống hệt này là đạt. Cô gái lại chìm vào bóng tối cho đến lúc chàng đưa nàng về tới nơi ở.

nh —★— BRÉSIL ĐỎ Nguyên tác: Rouge Brésil ebook©MotSAch —★— TVE-4u©BookaholicClub Nhà xuất bản: Hội Nhà Văn 2004
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Jean-christophe Rufin

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.