Một rặng liễu dài tít tắp, trồng thẳng hàng như một một hàng lính cầm kích, chạy thoai thoải từ đồng cỏ đến bờ vách đá. Biển ở dưới chân nhưng bị che khuất không nhìn thấy, chỉ nghe tiếng sóng vỗ rì rào. Gió nổi muộn từ ngoài khơi thổi vào, xua đuổi những đám mây rộng lớn phủ kín bầu trời, để lộ một vầng mặt trời nhợt nhạt không làm khô nổi cỏ ướt.
Trên bãi xanh rờn, một con ngựa hồng lặng lẽ gặm cỏ, chỉ thỉnh thoảng ngọ nguậy cái đuôi để xua đám ruồi nhặng vo ve làm khuấy động khoảng không gian quang đãng sau trận mưa dông ẩm ướt.
- Nhìn kìa, nó đấy – Just thì thầm.
- Sao anh biết? – Cô bé nằm bên cạnh, hỏi một cách e ngại.
- Thì ba đốm lang chân, là ngựa tiến vua mà – Just đáp.
- Ba đốm? – cô bé lại hỏi.
- Ừ – cậu con trai sốt ruột nói. Đấy, những đốm trắng ở chân, nó có ba cái. Ngựa tiến vua mà.
- Thôi, anh đừng ra vẻ thông thái và đừng cư xử với em như với đứa bé con nữa đi, anh nghe lỏm được cái từ ấy khi lởn vởn quanh các ông thợ cày chứ gì.
- Colombe, khẽ chứ! Nhỡ có người để ý.
Nhưng con ngựa vẫn lặng lẽ gặm cỏ. Cô bé càu nhàu:
- Mà đốm hay không, cũng dễ đoán đó là con ngựa giống nhà ông Griffes.
Hai đứa trẻ đang lẻn vào lãnh địa của lão hàng xóm giầu có, nên Just tỏ ý bực mình khi nghe nhắc đến tên y:
- Không nói gì đến lão, được không?
Cậu nhìn con ngựa, vẻ thèm thuồng. Colombe đấu dịu:
- Thôi được. À mà có khi đây là… con Gringalet!
- Gringalet, con ngựa duyệt binh của hiệp sĩ Gauvain! – Just cười.
Hai đứa trẻ bâng khuâng nằm ẹp trên cỏ, mặc cho hơi ẩm từ đất bốc lên và lá nhọn của đám bả chó đâm khẽ vào da qua làn áo vải mỏng.
Con ngựa bỗng nghểnh cổ hít hít luồng gió mằn mặn đưa một mùi lạ đến khiến nó cảm thấy bất an, không biết là mùi cá tôm hay chim chóc thối rữa, và trong một lúc, nó có vẻ như lắng nghe tiếng lăn của đá cuội từ phía xa. Colombe nói:
- Chắc chắn là chủ nó hay thì thầm vào tai nó. Nó đang lắng nghe đấy, anh ạ.
Nghe gợi tên Gauvain, vị hiệp sĩ tự do, bôn ba tứ hải, người cháu vinh quang và phong nhã của vua Arthur xứ Galles, nhân vật huyền thoại mà cậu say mê đọc trong những ngày dài đằng đẵng ở Noóc-măng-đi, đôi mắt cậu bé vụt sáng. Vẫn ở tư thế nằm, cậu rướn nhẹ về phía trước. Colombe khích:
- Vậy ra tay đi!
Just như chợt tỉnh mộng, nhìn em gái, nắm chặt đoạn dây đang cầm ở tay phải rồi không nói không rằng, lẳng lặng đứng dậy.
- Nào, hãy tưởng tượng anh là Chàng Trai Dũng Cảm, còn em là người đẹp của chàng. Vì em, anh hãy hành động đi.
Cô bé nói dõng dạc như ra lệnh. Cậu bé lo con vật có thể nghe thấy và bỏ chạy. Cậu liền lao ra, không do dự.
Vốn đã quen săn bắt thỏ hoang, hai người trẻ tuổi khôn ngoan mai phục ngược hướng gió để con vật không cảnh giác. Muốn đến gần nó, phải lợi dụng yếu tố bất ngờ nhưng không được thô bạo. Cậu chậm rãi nhưng kiên quyết tiến về con ngựa, tay cầm dây thừng giấu sau lưng. Con ngựa nhìn người lại gần, không cụp tai, chớp mắt. Just thong thả với tay lên cổ con ngựa hãy còn ướt nước mưa, đưa tay ra vuốt ve liên tục. Con ngựa có u vai rất cao, và Just chỉ đứng đến lưng nó. Cậu lại gần và vòng tay ôm cổ nó.
Just cảm thấy mình thực sự yêu quý con vật này, không phải chỉ vì nó – đấy là tưởng tượng của hai anh em – là con Gringalet, chú ngựa trung thành của hiệp sĩ Gauvain, mà chủ yếu vì cậu thích nó, cậu thích những sợi lông cứng thẫm đen phơn phớt màu lửa ở gáy và đuôi nó, giống như mớ tóc bù xù rối tung của cậu. Quàng được sợi dây vào cổ nó rồi, cậu bé mới chập hai đầu lại và thắt một cái nút tạm bợ dưới mõm. Con vật để yên, và khi Just cầm đầu dây kia kéo căng ra, cậu hài lòng cảm thấy từ giờ nó sẽ tuân theo ý mình. Cậu kéo nó chạy một vòng rộng quanh bãi cỏ. Mặt biển xa đến tận chân trời, ngăn cách đồng cỏ xanh mướt với bầu trời xám xịt, nơi mây đen đã lại tích tụ, báo hiệu một cơn mưa khác. Just cho ngựa xoay đi một chút để ánh mặt trời nguy hại lấp lánh trên cỏ ướt không đập vào mắt nó. Rồi nhún một cái, tay bám chặt bờm và chân lấy đà tì lên cẳng ngựa, cậu đã nhẩy phắt lên lưng con vật. Cậu lấy chân thúc mạnh, ngựa lập tức tuân lệnh chủ mới. Cậu gọi:
- Colombe, em lại đây được rồi!
Just ngồi thật thẳng, tuy có hãnh diện nhưng hơi sợ. Cậu chỉ quen cưỡi những con ngựa còm của trang trại. Cậu cố giữ nét mặt bình thản, tuy mắt lấp lánh niềm vui và môi bặm lại cố giữ không reo hò. Cậu cầm hờ sợi dây dùng tạm làm cương trong đôi tay thon dài. Cái vật nối lỏng lẻo giữa quyết tâm của người và sức mạnh của ngựa tỏ ra gần như không cần thiết nữa do sự hòa hợp tự nhiên giữa con vật cao lớn với cậu kỵ sĩ mới mười lăm tuổi.
Colombe chạy tới, không để ý gì đến bộ váy áo ẩm ướt dính vào người, nét mặt rạng rỡ trước thành công của anh.
- Hoan hô, cho em lên với.
- Lên ư? Không, em là một phu nhân, mà phu nhân thì không cưỡi ngựa diễu binh.
- Thôi đi anh. Không phải ngựa diễu binh, nó là tuấn mã của ông Griffes chứ. Nào, đưa tay kéo em lên.
Mớ tóc vàng của Colombe, đậm màu và bớt xoăn hơn do nước mưa, dính bết vào mặt cô. Lông mày cũng ướt, tạo đường viền long lanh khiến đôi mắt thêm sắc sảo. Cô bé đã sớm hiểu sức mạnh của cái nhìn sâu thẳm có tác dụng kích thích, gây xao xuyến. Cô mà nhìn ai, như lúc này đang nhìn Just, là với quyết tâm phá tan mọi ý đồ phản kháng.
- Thôi được! – Just nhượng bộ – Bám lấy tay anh đây.
Colombe nắm khuỷu tay anh, và Just kéo cô lên. Tuy kém anh hai tuổi, cô cũng gần bằng anh nhưng thân hình mảnh dẻ hơn. Cô nhẹ nhàng dọn chỗ ngồi chắc chắn trên mông ngựa rồi rất tự nhiên đưa đôi cánh tay trần vòng qua eo chàng trai, thì thầm vào tai anh:
- Hỡi Chàng Trai Dũng Cảm, nếu đây đúng là con Gringalet, nó sẽ đưa ta phi đến những miền hoang lạ.
Nhưng Just thận trọng chỉ cho ngựa đi bước một. Cậu hơi lo vì cảm thấy con vật không thuần như lúc đầu. Mặc dù lúc nào cũng có vẻ lơ đãng, chìm ngập trong mộng tưởng, gần như ngái ngủ, nhưng cậu có cảm nhận rất nhậy bén với muông thú, cỏ cây, với cả những vật câm lặng của thiên nhiên. Cậu cảm thấy con ngựa cũng tỏ vẻ tần ngần, có lẽ vì những tiếng thét to của Colombe. Ngược lại, cô bé mắt lúc nào cũng nhấp nháy, hiểu rất sâu mọi ngóc ngách của tâm hồn con người, lại dửng dưng trước những vật của tạo hóa được coi là không có tâm hồn. Cô tiếp tục cười khanh khách và cất tiếng the thé:
- Ta ra bờ rào đi! Cho ngựa đi ra đường cái!
Just cũng muốn phi ngựa đi thật xa. Nhưng cậu sợ. Ra đến hết bãi cỏ, Colombe sốt ruột lấy chân đạp tung cái cành cây đặt ngang dùng làm cửa rào. Con ngựa lồng lên một bước, khiến hai anh em suýt ngã.
- Colombe, nhẹ nhàng thôi!
Con ngựa thủng thỉnh đi bước một ra tới đầu rừng. Chẳng mấy lúc họ đã ở giữa những cây sồi hiền lành có những chạc cây cao đến nỗi khu vực gần mặt đất rất sáng sủa và an toàn. Con ngựa có vẻ đã bình tĩnh lại. Con đường bắt đầu lên dốc, và đến cửa rừng, họ leo lên một mô đất, từ đó có thể nhìn bao quát cả thung lũng và những cánh đồng san sát. Xa xa, họ trông thấy tòa nhà mới của ông Griffes tọa lạc trên một khu đất trũng, tua tủa những cột gỗ. Thợ thuyền đang lợp nốt mái của những lầu canh và hoàn thiện chiếc cầu thang lớn.
- Ta không nên ở lại đây, sợ người ta trông thấy – Just nói để có cớ thúc ngựa đi, và có lẽ cũng để giấu nỗi xúc động mỗi khi cậu nhìn thấy tòa nhà xây dở nọ.
Những cửa sổ lớn chan hòa ánh sáng kia, những ban công có cột hình vặn thừng kia, những mặt tiền có hoa văn kiểu cổ kia, là những thứ mà họ rất thích vì là đặc trưng của nước Ý, nhưng ở đây nó thuộc sở hữu của lão Griffes đê tiện. Là quan chức, thương nhân, thêm nghề cho vay nặng lãi, lão vơ vét đủ thứ. Trong khi hai anh em từ nhỏ lớn lên trên mảnh đất là cái nôi của nghệ thuật nhưng phải đi theo một người cha chuyên về binh nghiệp, luôn chinh chiến khắp nơi, toàn phải sống trong các trại binh.
Những ý nghĩ trên làm họ đượm buồn, không nói gì trên quãng đường dài. Đường tiếp tục lên cao, và lâu đài Clamorgan, dinh cơ cũ của họ đột ngột hiện ra.
Trước đây lâu đài này rất đàng hoàng, có vọng lâu, tường thành, hào sâu có cầu rút. Than ôi, giờ lại gần, thấy hào cạn nước, cầu không rút lên được nữa, vọng lâu thì phó thác số phận cho một giàn trường xuân rậm rì to như trái núi.
Nhìn từ xa, Clamorgan vẫn còn bề thế; Colombe và Just tạm bằng lòng vậy. Nhưng đất đai mênh mông quanh lâu đài thì bị bỏ hóa, ngược lại với đồng ruộng của lão Griffes, luôn được các tá điền chăm sóc cẩn thận.
- Đi nhanh nữa đi, Chàng Trai Dũng Cảm! – Colombe giục. Hình ảnh tòa lâu đài khiến cô bé lại tiếp tục tưởng tượng về một cuộc phiêu lưu trên lưng ngựa. Song Just không muốn thúc ép con vật. Đám mây lúc nẫy mở cửa ra để mặt trời le lói, nay đã khép lại. Trời đột ngột trở nên u ám, đầy khí lạnh. Con ngựa nghếch đầu, như nghe ngóng cơn dông sắp tới. Just điều khiển cho nó quay vòng trở lại.
- Ta về thôi.
- Không! Colombe kêu. Ở chơi lát nữa, đang vui.
Cái chính là cô bực mình vì ý muốn không được chấp nhận. Nhưng Just đang ngồi quay lưng vào cô, cô không thể dùng đôi mắt để gây áp lực. Cô lấy tay đấm thùm thụp lên lưng anh. Tuy nhiên nắm tay yếu ớt chỉ lộp bộp trên tấm thân vạm vỡ của người con trai, và cậu tiếp tục điều khiển con vật quay trở về. Colombe sắp òa khóc, bỗng nhìn thấy một cành liễu lòa xòa sát vệ đường. Lúc ngựa qua ngang tầm, cô với lấy và nhẹ tay bẻ gãy. Lá bị tuốt bỏ hết, cành liễu trở thành một cái roi thật vừa tay. Thế rồi, cô lấy đà, một tay nắm chặt cái roi, một tay bám vào áo Just, cô quất mạnh lên mông ngựa. Con vật lồng lên phi nước đại, không phải do đau đớn, mà do sợ hãi. Just vội nắm cả hai tay vào đám lông bờm cho khỏi ngã nhưng lại thả dây cương ra, sợi dây đập liên tiếp vào má ngựa, làm nó càng sợ hãi và càng phi nhanh.
Cứ thế, bộ ba lao về phía lâu đài, rồi, chợt con đường lượn lại ra biển, họ phải tách ra và hướng tới một mảnh đất bỏ hóa chạy dọc theo một bức tường. Just cuống lên vì sợ, không biết làm gì hơn là cố giữ mình khỏi ngã. Sắp qua một con suối; cậu nhẩm nghĩ có lẽ nên lao cả hai anh em xuống đó, có nước và bùn sẽ đỡ đau hơn. Nhưng con ngựa không để cậu chờ đến lúc đó. Khi phi đến gần một đài nước xây trên bậc đá, nó né mình tránh, luôn tiện hất cả hai kỵ sĩ xuống đất. Just lăn tròn xuống một bờ ruộng có cỏ rậm nên không sao. Colombe nhẹ hơn, bắn ra tận đài nước, đập đầu vào đó, nằm vật ra, mặt chảy máu. Just chạy đến, thấy cô bất tỉnh.
Cậu đỡ nhẹ đầu cô, ôm lấy cổ, vỗ về cô. Thời khắc trôi qua, cậu chỉ còn nghe tiếng ngựa lồng lên phía xa, và tiếng róc rách của đài nước gần kề. Và Just, người thừa kế của dòng họ Clamorgan cao quý, Just, một cậu thiếu niên bình thường nhưng lại được cô em gái ngưỡng mộ đặt cho cái tên là Chàng Trai Dũng Cảm, lấy lại được bình tĩnh. Colombe vẫn chưa tỉnh. Cậu thét lên một tiếng, một tiếng xé tai, ồm ồm của người vừa vỡ giọng. Cậu nghe ngực em; tim vẫn đập. Em vẫn sống. Cậu bế em lên tay, còn kịp nhận ra em quá nhẹ, người ướt đẫm và lạc đâu mất một chiếc giầy. Rồi cậu chạy đi, đôi mắt đẫm lệ dán chặt vào gánh nặng trên tay vẫn bất tỉnh:
- Em yêu, em yêu, đừng chết! Đừng bao giờ chết! Anh sẽ ở bên em mãi mãi.