Trong rừng loang loáng một luồng sáng ngoằn ngoèo như rắn. Just tới gần, nhận ra đó là những bấc dẫn dầu đựng trong những sọ dừa khô bửa đôi, đặt ở từng bậc thang làm bằng thân cây. Ánh sáng yếu ớt đủ làm ta nhìn rõ cả một cầu thang dài men theo sườn núi. Các bạn đồng hành người Anhđiêng của Just hoảng sợ trước cảnh rừng lốm đốm những ngọn lửa nhỏ. Ðối với họ, bóng tối đã luôn lởn vởn những hồn ma, còn ánh sáng bất thường này sẽ gọi chúng hiện lên đông đúc hơn. Thấy thái độ nhút nhát của họ, Just bèn mạnh dạn bước lên thang trước. Từ xa, chàng đã nhìn thấy hai bó đuốc lớn sáng trưng trước một bậu của. Khi đặt chân lên nền gạch bên trong, chàng thấy những đồ bằng sứ và bằng bạc lóng lánh trong bóng tối. Căn nhà lặng như tờ, nhưng không gây cảm giác sợ hãi. Những đồ vật bên trong bày lộn xộn, song tạo ra không khi thân thuộc, khiến người ta đỡ e ngại những vùng tối trong căn nhà. Nhiều cây đèn nhỏ chiếu sáng khung cảnh và xua đuổi bớt những nét mờ ảo, như thể một công trình bằng men khảm lấp lánh đặt giũa một cái khay lớn bằng gang đen xì, được gia công rất tỉ mỉ. Vào tới một phòng rộng hơn, và nhìn thấy Colombe đứng ở giữa.
Ðã được báo tin từ hôm trước, Colombe đã lục tung các hòm của Paylo để lại; một vài cái đựng đầy quần áo mà chẳng ai nghĩ đến việc mở ra xem từ sau vụ tàu trôi giạt vào đất Brésil. Nàng chọn ra được một bộ váy áo dài bằng nhung xanh, may theo kiểu Anh, mặc vào trông như một bà quý tộc trong triều. Áo đó phải có chuỗi hạt kim cương đi kèm, Colombe thay thế bằng một vòng cổ tết bằng vỏ sò.
Mái tóc vàng óng tết thành bím được quấn lên cao rất khéo léo, theo kiểu Florence. Hai cây nến cắm trên để soi rõ một nửa người nàng nhưng không được lâu vì nàng đứng ngồi không yên. Và Just bắt gặp nàng đúng lúc nàng đang đi đi lại lại trong phòng để chờ đợi.
Vừa mải miết trên đường xa, Just chưa kịp chuẩn bị gì cho cuộc gặp này. Trên người, chàng vẫn mặc chiếc gi-lê nhung Villegagnon may cho hổi trước. Nhưng mái tóc rối tung, mạch máu thái dương còn phập phồng do vừa phải leo dốc, bộ mặt dãi đầu lại thêm võ vàng vì mấy đêm mất ngủ, vẫn tạo cho chàng một vẻ đẹp tự nhiên, trẻ trung.
Họ nhìn nhau, hơi mỉm cười mà không nói, cố giấu về bối rối, ngượng ngập. Cả hai người đến mong ước cuộc sum họp này và, mặc dù được báo trước, họ vẫn không tránh khôi ngỡ ngàng.
Ðể khỏa lấp nỗi xúc động nghẹn ngào, Colombe không biết làm gì hơn ngoài việc tỏ ra quan tâm thiết thực đến Just. Nàng cất tiếng đề dặt hỏi Just có mệt không, có khát nước không. Rồi không chờ câu trả lời, nàng đưa tay run run rót hai cốc nước.
Họ hàng cốc lên môi, không phải để giải khát mà để cho miệng có có chưa phải nói gì vội.
Lát Sau, Just đặt cốc xuống, làm vẻ ngạc nhiên nhìn quanh phỏng, nói:
- Anh tưởng em ở cùng với thổ dân.
Nàng bật lên cười, và khi mắt nàng nhìn chếch sang mẩy bó đuốc, chàng nhận ra ánh mắt đặc biệt bí ẩn chỉ mình nàng có.
- Thì em sống cùng thổ dân đây thôi – nàng nói.
- Nhà này đẹp đấy – Just tự trách mình không biết nói gì hơn.
- Anh thấy nó đẹp, làm em vui. À, mà để em đưa anh đi xem.
Sự ngượng ngập đã bị phá vỡ. Hai người đi vào phòng trong. Ngoài sân trời, hai ngọn đèn mờ cho thấy sàn được ghép bằng những cây xà nhẵn, nhưng không có vách tường vì vậy có thể nhìn ra xa, vào bóng tối của rừng, ra đến tận mặt biển lấp lánh ánh trăng vàng. Hai anh em đứng ngắm trăng một lúc rồi đi vào một phòng khác. Colombe giới thiệu:
- Ðây là phòng của ông Paylo.
- Của ai kia?
- Ông ấy là chủ cái nhà này. Tiếc rằng anh không được gặp. Ông ấy mới chết tháng trước.
Từ ấy, cuộc sống không thay đổi, nhưng mỗi vật đều gợi nhớ đến vị già làng. Như tiếp thu một di chúc vô hình, Colombe đã ở đây, và các chiến binh thường đến báo các tin tức và xin ý kiến nàng.
Gian phòng của Paylo vẫn giữ nguyên vẹn, kể cả chiếc võng giờ không có người nằm. Họ đi thăm các gian khác rồi trở ra phòng lớn. Bỗng nhiên, khi hai người vừa bước vào, Just bật kêu lên một tiếng. Colombe quay phắt lại và thấy anh mình đương đầu với một bóng đen đang quắp chặt móng vào áo.
Nàng lao tới, đưa tay ra túm lấy kẻ tấn công đầy lông lá đã làm chàng hiệp sĩ trẻ giật mình và lôi ra khỏi vai chàng một con vật to cỡ một chú khỉ.
Nàng cười rất tươi và bảo anh:
- A! Như vậy là con hô này nó thích anh lắm đấy.
- Con hô ư – Just ngơ ngác hỏi và xoa vết cào do móng sắc của con vật để lại trên cổ chàng.
Con thú mà Colombe vẫn đang túm chặt chân trước bỗng thở dài não nể.
- Anh không biết con hô sao? – Colombe ngạc nhiên hỏi – Con này sống trong nhà này đã nhiêu năm rồi.
Nàng đặt nó xuống mặt tủ. Just chưa bao giờ được thấy loài này. Con thú có bốn chi dài bằng nhau, nét mặt buồn thảm và móng rất dài. Lúc này, nó đang bám vào góc tủ và hình như đã ngủ thiếp rồi.
- Người Anhđiêng đặt cho nó cải tên: con thú ăn gió. Người ta chẳng bắt gặp được nó ăn uống bao giờ. Ông Paylo thường gọi nó là thẩn lười đấy.
Hai anh em cũng bật cười. Việc nhỏ nhặt vừa rồi đã cho họ một để tài để nói chuyện tự nhiên và kể từ lúc đó, thái độ của họ đã không còn ngượng ngập nữa. Colombe và Just đến ngồi ở một đầu của chiết bàn dài, trên đó có đặt hai cây nến.
Colombe ân cần hỏi:
- Vết thương anh khỏi chưa?
Just xấu hổ thấy Colombe đã biết chuyện. Chàng nghĩ đến hoàn cảnh mình bị đâm mà đỏ mặt:
- Không hể gì, khỏi rồi.
Nhắc lại câu chuyện trong đó Aude là nguyên nhân, Colombe khiến Just nghĩ rằng chàng cần phải nói mấy lời thanh minh. Nhưng không, trong khung cảnh đẹp đề dường này, nhìn Colombe lộng lẫy dường này, chàng thấy vấn đề ấy thật lạc lõng, không cần nhắc lại.
Colomba đặt lên bàn một bát thiếc lớn đầy củ từ luộc. Mấy món thịt ninh với nước xốt và hoa quả bày la liệt xung quanh.
- Chắc anh đói rồi, phải không?
Song Just vẫn còn xúc động đến nghẹn cổ, chỉ uống một cốc nước đầy, không ăn gì.
- Người liên lạc nói rằng anh muốn gặp em gấp – Colombe nói.
Năng đăm đăm nhìn Just. Có sự mỉa mai, giận dữ gì không hay chỉ đơn giản là sự quả quyết mà xưa kia chàng chỉ có mỗi một việc là chịu phục tùng trong cái nhìn đó, chàng không thể hiểu. Chàng bèn vận dụng hết hình tĩnh và mặc dù khá lo lắng về phản ứng của em gái, chàng vẫn tự tin đọc một lèo bài diễn văn đã chuẩn bị kỹ trên đường đi tới đây.
- Quân Bồ Ðào Nha sắp kéo đến nơi rồi. Chỉ ba, bốn hôm nữa là hạm đội của chúng sẽ có mặt. Từ khi Vìllegagnon đi, anh là người chỉ huy đảo, mà người thì ốm chết gần hết, không đủ lực lượng để chống lại.
Nàng ngồi yên nghe, không đụng đậy.
- Anh đến để cầu cứu em.
- Cứu? Bằng cách nào? – Nàng vẫn giữ trên môi một nụ cười khó hiểu.
- Em thân với thổ dân. Em có thể động viên họ đến chiến đến cùng anh.
Colombe vẫn yên lặng.
- Anh biết là chúng anh đã cư xử không phải với em. Nhưng lúc này anh chỉ còn một mình. Và anh thật sự mong em trở về.
Có phải Just đang nói về hiểm họa Bổ Đào Nha, hay bằng lời khẩn cầu vừa rồi, còn một lời kêu gọi khác? Colombe chưa vội trả lời, khiến chàng có thêm thời gian để tự đặt câu hỏi ấy cho chính mình.
- Cứu các anh ư…. – nàng thong thả trầm ngâm nói.
Nàng quay đầu nhìn ánh lấp lánh của đồ pha-lê trên bàn.
- Cứu cái gì, hả anh Just? Cứu nước Pháp Nam cực ư?
Nàng nói dằn từng tiếng một, như buộc phải sử dụng một dụng cụ lạ hoắc vừa đi mượn về.
- Colombe, em hãy nghe anh. Mấy hôm nay anh đã cân nhắc kỹ tình hình. Quay nhìn phía nào, anh cũng chỉ thấy chết chóc. Bên châu Âu, nạn cuồng tín lan tràn, các phe phải cẩu xé nhau, ai cũng nói Chúa là ở phía mình. Còn ở đây, thì là nạn ăn thịt người, kinh hoàng không kém.
Colombe đưa tay vân vê mép khăn bàn, nói nhỏ nhẹ:
- Em không biết. Có thể anh nói đúng, song em không có ý kiến về những điều trừu tượng ấy. Em chỉ biết em ở đây rất thoải mái, và muốn ở lại mãi.
- Vậy là chúng ta đã nhất trí. Anh yêu cầu em giúp anh cũng bảo vệ một nơi ở đó ta sẽ tự do… và hạnh phúc.
- Tức là đảo?
- Ðúng.
Colombe đưa mắt nhìn xuống. Nàng im lặng một hồi lâu, làm Just tướng nàng đã siêu lòng. Vì thế chàng hơi thất vọng khi Colombe đặt câu hỏi:
- Villegagnon sắp trở về, có phải không?
- Ðúng là ông có ý định ấy – Just miễn cưỡng đáp.
- Và ông ta sẽ mang theo về nhiều lính mới chứ gì?
- Tất nhiên.
Nàng nhìn chòng chọc vào Just. Chàng không còn vui vẻ và tự tin nữa mà đã trở nên lúng túng và buồn bã.
- Theo anh, giữa Villegagnon và quân Bồ Ðào Nha, có gì khác nhau?
Just chưa bao giờ tự đặt câu hỏi này. Chàng có lời đáp đơn giãn, khiến chính mình bất ngờ:
- Villegagnon, là nước Pháp.
Cảm thấy lời đáp ấy sẽ kéo thêm nhiều câu hỏi khác càng ngày càng rắm rối, và phía sau những lập luận rất khớp ấy còn có một cái gì đó nữa không thể làm chàng mãn nguyện được, chàng tiếp luôn một mạch:
- Anh đã thề bảo vệ mảnh đất ấy. Nhân danh cha anh, anh đã thề sẽ chiến đấu vì nước Pháp, cũng như người.
Colombe đưa tay nhón hai quả nho chín mọng, đưa lên miệng:
- Trước khi đi hẳn, ông Thoret đã qua đây.
Just ngơ ngác trước câu chuyện được là sang một hướng bất ngờ.
- Ông ấy đã nói chuyện với em về trận Cérisole.
Chàng giật thót.
- Và kể về một bé gái tìm thấy trong vựa thóc – nàng tiếp.
Tay nàng run run, nắm chặt chiếc cốc đang cầm:
- Anh đã biết từ trước?
- Có – chàng đáp.
Gian phòng mờ tối rải rác những hòm cổ kính và những vật linh tinh vớt từ tàu đắm này, phải chăng chính là ngôi vọng lâu trong lâu đài Clamorgan? Họ như được kéo trở lại thời thơ ấu cực kỳ thân thiết ngày xưa, nhưng với những tấm thân rắn rỏi của tuổi trưởng thành đầy ham muốn, đam mê.
- Ông ấy đã kể về cái chết của người, ở Sienne – nàng nói.
- Cái chết… của Cha.
Nàng khẽ gật đầu. Thấy Just yên lặng chờ đợi, nàng hiểu ra là chàng chưa biết gì về điểm này. Nàng nói thật rành rẽ:
- Hổi đó nước Ý đang bình yên. Nhưng hoàng đế nước Pháp muốn khơi lại chiến tranh, đã cử những kẻ khiêu khích đến xúi giục xứ Toscane nổi dậy.
Ngài Clamorgan đã đem hết sức lực để ngăn chặn âm mưu ấy.
Just giật mình khi nghe kêu tên Clamorgan, mà Colombe không gọi là “cha”.
- Ngài hiểu, khi kích động thành Sienne nổi dậy, quân Pháp chỉ kiếm cớ để trở lại nước Ý. Nhưng họ làm gì có phương tiện bảo vệ dân chúng trong thành. Tóm lại, họ đưa dân thành Sienna đến chỗ chết.
Just bắt đầu nhìn ra sự thật. Chàng ngồi yên, cô nén hơi thở dốc. Toàn bộ các cơ trên mặt chàng đều bất động. Colomba vẫn đều đều nói tiếp:
- Ngài Clamorgan thật sự yêu quí nước Ý. Ngài đến chính chiến ở đó, nhưng những gì ngài nhìn thấy đã chính phục trái tim ngài. Ngài yêu đất nước, con người và phong cảnh, yêu nến mỹ thuật, âm nhạc nước Ý toát lên tinh thần tự do chân chính.
Colombe vừa nói vừa không rời mắt nhìn Just, song có lúc ánh mắt nàng như nhòa đi, dường như nàng không nhìn chàng với con người hiện tại, mà là hình ảnh từ bên trong. Cuối cũng bằng giọng lạnh lùng, nàng đi tới câu kết luận đáng sợ:
- Khi hoàng để nước Pháp biết ngài Clamorgan đang làm thất bại kế hoạch đen tối của mình, người đã sai hạ sát ngài.
Niềm xúc động đột ngột dâng lên, Just vừa muốn khóc vừa cố ngăn dòng nước chảy. Lòng trung thành, vốn là cốt lõi tâm hồn chàng, vỡ ra thành hai mảnh đối nghịch, mỗi người thể hiện một mảnh. Và chàng hiểu ra rằng chính em, Colombe, đã chọn đứng về phía đúng nhất.
Gia tài mà dòng họ Clamorgan để lại không phải một lãnh địa hay một đất nước hay một danh hiệu, mà là lòng khao khát tự do, không chấp nhận bất cứ giáo điều hoặc biên giới nào, không chịu khuất phục bất công hoặc quyền lực.
Colombe đứng đậy bước ra ngoài sân. Khi nàng quay trở lại, Just được chiêm ngưỡng nàng toàn vẹn trong bộ váy áo nhung. Nàng, chỉ riêng mình nàng, là hiện thân của nước Ý xanh biếc, nguồn cội của bao cảm hứng nghệ thuật; nàng là bà con của những thiên nhan sắc chim sa cá lặn ở thành Roma, mà chỉ đá hoa cương mới tạc được vẻ đẹp huy hoàng.
Đến lượt chàng cũng đúng lên, hai người đối diện chỉ cách nhau nửa bước. Lần đầu tiên, sự giữ gìn, e ấp của Just đã bị sức mạnh nào đó cuốn sạch. Người mà chàng quen biết và yêu thương bấy lâu nay, bây giờ chàng mới khám phá lại và chàng có cảm giác rõ rệt, hai người chỉ là một.
Bởi vậy khi đưa tay cho nàng, chàng chỉ làm cái việc nối lại mối gắn bó rất tự nhiên những bấy lâu nay bị đứt quãng. Chàng mơn man cổ, vai, cánh tay trấn của nàng. Nàng nhắm mắt để yên, chìm vào trong lạc thú của cái thời khắc duy nhất trên đời và bấy lâu ao ước, thân thuộc một cách bí ẩn bởi đã mong chờ quá lâu, mà dù sau này có lặp lại bao nhiều lẩn nữa cũng không thể có cái dư vị vô song của lẩn đầu này. Cuối cũng nàng xích lại, nép chặt người chàng, ngả đầu lên vai chàng. Just say sưa ngủi mùi hương của da thịt nàng. Lớp lông tơ mịn màng trên gáy nàng dịu dàng mơn man môi chàng. Chàng cẩm thấy hai tay Colombe quàng lấy ngang thân, ve vuốt lưng chàng. Nàng lùi lại tí chút, ép đôi môi của nàng lên môi Just. Cả cuộc đời hai người, bóng đêm trên đất Brésil và nỗi lo lắng canh cánh nay đã được giải tỏa bỗng tan biến mất trong sự hợp nhất của hai trái tim, trong sự kết nối của hai cặp môi, trong sự gắn bó êm dịu vô song của da thịt mà tình yêu đã hòa quyện đến tận cùng của hai thể xác thành một duy nhất. Mọi rào cản bị phá tan tành, trước mặt họ chỉ còn niềm hoan lạc vô tận mà cả hai cùng hăng hái đón nhận. Họ ôm ghì lẩy nhau, vuốt ve nhau, hôn hít nhau say đắm, quên hết xung quanh. Just thong thả cởi dây buộc áo phía sau gáy Colombe. Nhưng khi bộ ngực trần của nàng hiện ra, chàng bỗng giật mình. Trên làn da trắng mịn, có nhiều hình về loằng ngoằng bằng sơn đen và đỏ hình những tia chớp loằng ngoằng và những vì sao san sát mà nàng vừa mới nhờ người vẽ hôm trước.
Trước mắt Just bỗng hiện lẽn những hình ảnh khủng khiếp của cảnh ăn thịt người. Giấc mơ đẹp đẽ về nước Ý đã bị vẩy máu. Chàng vội lùi lại.
Colombe đã chờ đợi giờ phút này và thậm chí, nàng còn mong nó đến nhanh nữa. Nàng vui sướng thấy khuôn mặt đẹp đẽ mà nàng yêu dấu chợt tách ra xa để được tha hồ ngắm nghía. Ít nhất nàng cũng hy vọng được ngắm nghía thỏa thích một lẩn cuối. Bằng động tác nhanh gọn, nàng trút bỏ hoàn toàn váy áo để chàng được chiêm ngưỡng nàng, để chàng được yêu hàng trọn vẹn. Giấc mơ về nước Ý đã biến mất, chỉ còn lại hai người đối diện nhau. Nàng xích lại, thì thầm:
- Nào, lại đây anh, đừng sợ. Hãy để em... ăn thịt anh…
Just ngập ngừng, nhưng rồi hình ảnh văn minh châu Âu và vẻ đẹp Anhđiêng hòa lẫn vào nhau trong trí. Chàng mỉm cười, ôm chặt Colomba vào trong tay. Trước khi chìm vào hoan lạc, chàng nhìn vào mắt nàng, thấy trong đó hình ảnh thế giới lộn ngược: khoảng trời xanh sáng đẹp giữa một mặt trời chói lọi.
Không ngần ngại gì nữa, chàng lao ngay vào đó.