Đài truyền hình phát đi hình ảnh những cảnh hoảng loạn mới ở Manhattan. Khoảng chục người đã chọn nhảy dù khỏi cửa sổ các tòa nhà bằng dù dành cho dân làm việc văn phòng hơn là chạy xuống bằng cầu thang bộ hay chờ đội cứu hộ; một thái độ thiếu suy nghĩ, bởi vì lần này không có một đám cháy nào, không có một nguy hiểm tức khắc nào đe dọa các cao ốc, chúng chỉ mất điện thôi. Và vì tất cả những tên khôn vặt này, nói chung, dùng các vật dụng đó lần đầu tiên, ba người trong bọn họ đã đâm sầm xuống đất trước khi mở được cái dù.
“Sự tái lập hoạt động của nhà máy điện phục vụ tiểu bang New York có vẻ phức tạp hơn dự đoán”, người bình luận thêm vào.
Ông ta gợi ý rằng mọi sự xảy ra như thể mỗi lần mà các kỹ thuật viên sắp tới đích, mỗi lần họ nhận dạng ra nguyên nhân gây ra sự rối loạn chức năng thì y như rằng một điều bất thường khác có nguồn gốc tin học – hoàn toàn không thể dò ra vài phút trước đó – bắt đầu hoạt động.
“Những tên tin tặc chơi trò trốn tìm với họ,” Pierre nghĩ, “bây giờ đã trở lên phòng mình. Và chắc chắn là chúng có thông đồng nội bộ, những kẻ đồng lõa có thể hành động ngay trong lòng hệ thống.”
Từ nửa giờ rồi, anh dò tìm trên những mạng Internet của các nhà nghiên cứu và các chuyên gia chống virus mà anh biết. Mọi người từ nay đều đồng ý về kết quả chẩn đoán, nhưng chưa ai tìm ra được nguồn gốc con virus đã biến tất cả máy tính trên trái đất, hay hầu như tất cả, thành ma quỷ.
Thình lình điện thoại di động của anh reo lên. Pierre đã mất đi thói quen nghe cái âm thanh này và thấy mình hoang mang khi mở nắp máy.
— Chào mày, Franck đây, - một giọng nói cất lên.
— Franck à! Mày đó sao! Mày không thể biết là nghe tiếng mày, tao vui như thế nào! Mày đang ở đâu đó?
— Nhà mẹ vợ tao, ở Nice. Người ta phải di tản cả khu phố, dù rằng khu vực chúng ta chắc là không bị đụng đến. Tao được biết Clara ở nhà mẹ nàng với các con vào lúc thảm họa xảy ra, đúng không?
— Đúng đấy, một phép lạ đó. Nhưng mày và gia đình thì sao? Mấy đứa đồng nghiệp? Thằng bạn thân Jérôme của mày?
— Ổn thôi. Gia đình tao cũng vậy. Mọi người ổn cả, mấy đứa đồng nghiệp, mày biết đó, phần lớn chúng ở Aixen-Provence… Nhưng, về phần Jérôme, tao chẳng có tin tức gì cả. Và mày, mày có biết gì không?
Hai người nói chuyện một lát về những người quen biết chung và về những hậu quả đối với thành phố Marseille. Rồi Pierre không thể dằn được, buột miệng báo cho bạn mình cái giả thuyết của anh. Giả thuyết về một âm mưu “toàn cầu”.
Franck cũng có ý như thế. Anh ta nói, giọng điềm tĩnh, như thể việc gợi ra những khía cạnh lâm sàng của cuộc khủng hoảng thì đẩy lùi những hậu quả của nó ra phía sau.
— Mày nghe này, - anh ta nói, - tao cũng vậy, tao chắc chắn là có mối liên hệ giữa sự cố tê liệt Internet toàn thế giới và các thảm họa xảy ra ngày hôm sau và ngày hôm sau nữa. Có cái gì đó khiến tao nghĩ là, nếu ta giải thích được sự cố tê liệt đầu tiên thì ta sẽ hiểu được phần còn lại.
— Mày có tin chuyện đó không, chuyện lá thư điện tử mang theo con virus mà không ai tìm ra dấu vết? - Pierre vẫn hỏi.
Franck trả lời bằng một câu hỏi khác.
— Mày đã xem blog của Brothers rồi chứ?
Bobby Brothers, một người Mỹ mười bảy tuổi, sinh ở New York, bố mẹ là người Đài Loan (Bobby Brothers là bí danh), đã tạo ra một “sổ ghi chép công nghệ” trên Net, một sổ tay riêng tư trên mạng mà người ta đồn là càng ngày càng có nhiều người truy cập. Chàng thiếu niên này đã có vài thành tích gây ấn tượng trong cộng đồng tin học, nhưng các thành tích cũng có thể đưa hắn ta thẳng vào tù: nhất là hắn đã thâm nhập vào hệ thống tin học của Hải quân Mỹ, và để chứng minh thành tích này, cứ mỗi tuần hắn đưa thêm tên tuổi những nhân vật nổi tiếng vào trong tệp ghi danh những người đăng lính. Quân đội không tỏ ra khó chịu khi tuyển mộ Jacky Chan[1] hay James Bond[2], tuy cả hai đều đầu quân cùng ngày, và rốt cuộc cũng khám phá ra điều bí mật của vụ việc này, những ba tháng trời sau đó, khi họ thấy tên của Arnold Schwarzenegger và Tom Cruise[3] xuất hiện trong tệp.
— Không, tao không vào blog của hắn từ ba tháng nay, - Pierre thừa nhận.
— Mày nên vào đi! Brothers chắc là đã hiểu được chuyện gì xảy ra. Vả lại người ta cũng tự hỏi không biết hắn có gây ra cái bug cực khủng này không.
— Franck, mày điên à! Mọi người đều biết Bobby Brothers là người yêu chuộng hòa bình mà.
— Người ta đồn thế thôi. Tao không chắc lắm về chuyện này. Dù sao đi nữa, hắn bắt đầu từ định đề mà không ai đã đặt ra trước hắn: để mà hàng trăm triệu máy tính tải xuống con virus thì các chủ nhân của chúng phải tự nguyện làm thế. Thực vậy, mày biết rõ là ngày nay mọi người đều nghi ngờ thư điện tử và chẳng ai còn mở mấy lá thư chứa đầy văn bản đính kèm khả nghi đó cả. Vậy thì, chính là do không hay biết gì cả mà người ta đã tải xuống cái tệp chứa virus. Thế mà, những tệp nào đã được tải thường xuyên nhất từ vài năm nay? Các bài hát thịnh hành của Noah, các phim có Emmanuelle Béart đóng, Star Wars III[4]… Tóm lại, các ca khúc, các hình nền hay các phim ảnh. Mày theo kịp chứ?
Pierre không biết Franck lập luận đến đâu, tỏ ra nóng ruột chờ chàng ta nói tiếp.
— Đơn giản thôi bạn ơi. Lấy một bài hát làm ví dụ đi. Mày biết hiện tượng này mà: hàng ngàn người mỗi ngày vào Internet để tìm những ca khúc ưa chuộng. Họ kết nối vào một trang web cho phép họ liên hệ với một danh sách những cư dân mạng khác lúc đó đang có sẵn ca khúc trong máy tính của mình. Người ta chỉ việc tải xuống bài hát họ thích và…
— Franck, mày giỡn mặt tao hay sao? Tao đâu cần nghe giải thích nguyên tắc peer-to-peer!
Pierre phát bực. Kazaa, eMule… Anh biết cái hệ thống trao đổi tệp giữa đám cư dân mạng từ lâu rồi. Chính anh đã là một trong những người đầu tiên dùng nó. Franck nói tiếp:
— Nếu một tên tin tặc đặt được một bài hát nhiễm virus, ví dụ thế, vào trong những mạng được truy cập nhiều nhất thì hắn có mọi cơ may đưa vào hoạt động cái chương trình trời đánh của hắn, trên quy mô lớn. Và không mảy may tổn sức chút nào. Người ta tự mình truyền nhiễm lẫn nhau cái malware[5] này bằng cách tải xuống âm nhạc yêu chuộng.
— Nhưng…
— Thôi tao biết rồi, mày sắp sửa nói là các cư dân mạng không nhất thiết tải xuống cái tệp mắc bệnh giang mai của bài hát đó chứ gì, nhưng tải một bản khác, trên một cái tệp lành lặn, bởi vì họ có thể chọn lựa giữa nhiều bản.
— Mày nói giùm tao rồi đó.
— Ý mày thì đúng đấy. Ngoại trừ trường hợp mấy tên tin tặc đã dự phòng chuyện này. Chúng có thể làm ra một hệ thống đủ sức đặt bài hát nhiễm virus một cách tự động lên đầu bảng danh sách! Lúc đó thì, mày hiểu chứ, mọi người tải bài hát đó xuống…
Pierre đã hiểu. Khi anh hay các cô con gái anh sử dụng các mạng trao đổi miễn phí để nghe một ca khúc thịnh hành nào đó, họ làm như mọi người khác: chọn lấy bản đầu tiên nằm ở đầu danh sách. Và anh có thể hình dung rất rõ là các tin tặc nghĩ ra một phương thức kỹ thuật cho phép ca khúc bị nhiễm tự động chiếm chỗ đầu bảng. Hơn nữa, một bài hát càng được tải xuống nhiều thì nó nổi lên đầu bảng càng nhanh hơn. Các tin tặc chỉ cần cài đặt con virus của chúng trong một bài hát thành công rất nổi tiếng và rất được tìm nghe vào thời điểm này thì đủ rồi. Nhưng chúng có thể làm chuyện này song vẫn để cho cư dân mạng nghe bài hát mà họ chẳng nghi ngờ gì cả không? Mặt khác, con virus phải đủ nhẹ để mà bài hát bị nhiễm “đi đây đi đó” dễ dàng trên mạng. Pierre lưu ý là anh đã không biết đến một kỹ thuật như thế.
— Nhưng Pierre, mày bị tụt hậu hay sao đấy? Bây giờ thì người ta nắm vững cái này rồi. Dù sao chăng nữa, phần bọn nó thì bọn nó nắm vững.
— Ý của mày là bọn tin tặc đã chuẩn bị chơi cú này từ mấy tháng trước, là chúng đã biết bài hát nào sắp sửa được yêu cầu nhiều nhất, phải vậy không?
— Một cú chơi tầm cỡ thế này thì không thể “cương” ra được! Chắc chắn là chúng đã nghiên cứu các sở thích của mọi người, từng đất nước một, và chúng đã đặt một cách thường trực con virus của chúng vào trong bản hát mà người ta yêu cầu qua Internet nhiều nhất…
— Ta thừa nhận vậy đi. Điều này có thể giải thích cái bug to lớn trong Internet đó. Nhưng, Franck này, nó lại không cắt nghĩa chuyện tiếp theo. Mày quên là các máy tính của những nhà máy điện mà bọn tin tặc có lẽ đã thâm nhập thành công đều được trang bị tối ưu với tường lửa và hệ thống chống xâm nhập. Mày tin là người ta vào trong một xưởng máy, một nhà máy lọc dầu, một nhà máy phát điện tự do thoải mái y như vào chợ hay sao?
— Này, mày làm tao thất vọng đó, ông bạn vàng ơi! Mày biết Philippe, thằng em tao chứ? Nó hiện nay làm việc ở chỗ một chuyên viên về các thử nghiệm chống xâm nhập: mày biết họ mất bao lâu để vào được, cả hai người, hãng France Télécom không?
— Hai giờ đồng hồ.
— Ba phút rưỡi thôi. Tao không biết có cái hệ thống nào mà bảo đảm được cả một trăm phần trăm. Các xí nghiệp được trang bị an toàn nhất bao giờ cũng có một điểm yếu, tức là có một máy tính được bảo vệ ít tốt hơn các máy khác: ví dụ như cái máy tính được kết nối với anh bán máy sao chụp, để tự động báo hiệu thông qua Internet mỗi khi bị hỏng. Hay máy tính của một cậu tập sự mang về nhà mình và nối vào mạng nội bộ. Thằng em kể tao nghe là, mới tháng trước đây thôi, một ông PDG[6] đã lan truyền một virus trên mạng của xí nghiệp mình, mày biết làm sao không? Cuối tuần ông ta mang laptop của mình về nhà và đã để thằng con trai cài đặt các trò chơi vào máy. Sáng thứ hai, khi ông ta tái kết nối với mạng của xí nghiệp… Sai lầm hoàn toàn!
Pierre đã nghe nói đến các điểm yếu thuộc loại này.
— Đôi khi, - Franck tiếp, - chính sổ nhật ký điện tử mà người sử dụng đã thu vào một bài hát, rồi anh ta điều bộ cái sổ đó với máy tính văn phòng của mình khi đến làm việc sáng thứ hai. Và hấp! Con virus di cư sang mạng của xí nghiệp! Rồi hiện nay còn có các hệ thống Wifi. Theo dư luận thì có một thằng ranh con nào đó ngồi trên ghế dài ở vòng xoay Champs Élysée[7] trước trụ sở của một nhà buôn vũ khí Pháp lớn, đã thâm nhập thành công vào hệ thống kế toán của ông ta!
— Tao đồng ý, nhưng làm sao hình dung được là bọn tin tặc đã có thể thâm nhập vào nhiều nhà máy điện, ở những chỗ khác nhau trên thế giới, và cùng một lúc? Chúng đã tiến hành như thế nào hả?
— Tao không biết… Có lẽ tụi nó đội lốt những người sửa chữa tin học. Hay đội lốt những kỹ thuật viên của Controlware kiểm tra qua điện thoại tình trạng các phần mềm: “A lô, chào ông, bà, tôi là ông Banks thuộc bộ phận an ninh của Controlware. Chúng tôi vừa tìm ra một điểm yếu trong phần mềm của ông. Để giải quyết vấn đề này, chúng tôi đề nghị ông tải xuống phiên bản cập nhật hóa của chúng tôi.” Mày thấy cái mánh khóe đó chứ?
Cái mưu mẹo này có thể thành công, tất nhiên thôi… nhưng với những xí nghiệp cẩu thả. Trong trường hợp hiện tại, thật khó mà hình dung một kẻ đột nhập có thể vào sâu một cách đơn giản như thế trong mạng của một nhà máy tinh nhạy. Của một nhà máy thôi thì còn hiểu được. Nhưng của chục nhà máy ở những địa điểm khác nhau trên thế giới! Làm sao giải thích một cuộc tấn công hàng loạt và đột ngột như thế?
Pierre bị tất cả những câu hỏi này quấy rối. Mệt mỏi vì thức trắng đêm, bây giờ còn thêm rối loạn và lo âu.
Anh còn trao đổi dăm ba câu với Franck, nhưng anh nóng lòng muốn quay về với máy vi tính của mình. Chính anh đã tải xuống hàng chục bản nhạc trong thời gian vừa qua. Nếu vài bài hát bị lây nhiễm thì chắc là chúng nằm trong ổ cứng. Dù sao đi nữa, anh muốn biết rõ ràng đích xác.
— Tao sẽ không ra khỏi đây trước khi hiểu được những gì mà mấy thằng chó đẻ này làm, - anh nói to ngay lúc Franck cúp điện thoại.
❀ ❀ ❀
[1] Tức Thành Long, diễn viên điện ảnh võ thuật- hài khá nổi tiếng ở Hollywood, sau khi thành công ở Hong Kong.
[2] Nhân vật điệp viên hư cấu nổi tiếng của nhà văn Anh, Ian Fleming (1908-1964), thường được biết đến trong tiểu thuyết và phim truyện dưới mật danh 007.
[3] Hai nam diễn viên điện ảnh nổi tiếng ở Hollywood.
[4] Chiến tranh giữa các vì sao, hồi 3.
[5] Phần mềm độc hại.
[6] P-D-G viết tắt của Président - Directeur - Général (Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc.)
[7] Nằm trên đại lộ cùng tên, sang trọng nhất kinh thành Paris.