Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10
10

❊ ❊ ❊

Ánh sáng từ các vì sao không đủ soi sáng con đường hẹp. Emma và Pierre, bước đi chậm rãi sát bên nhau. Họ theo con đường lớn trải nhựa rồi theo con đường nhỏ ngoằn ngoèo ở trên vách đá dựng, giữa đám cỏ cao, rồi chẳng mấy chốc họ thấy được Arromanches ở phía dưới. Hai người nói chuyện khẽ khàng. Pierre đã không có thì giờ trả lời khi Emma đưa ra lời nhận xét về Internet, nhưng bây giờ anh chẳng muốn đề cập đến đề tài này chút nào.

Đến một mũi đất nhô ra biển, họ ngồi xuống trên một tảng đá rộng chế ngự cả vách đá dựng và bãi biển tên là Gold Beach, Bãi biển Vàng, như mấy ông tướng lãnh của ngày 6 tháng 6[1] đã đặt tên. Một cái tên quá xinh đối với một bãi chiến trường, Emma tự nhủ. Vài giây im lặng, hầu như không bị khuấy động bởi tiếng sóng trào lui bên dưới, dưới nơi họ đứng. Và một nụ hôn, rồi hai.

— Tại sao lại là anh? - Pierre hỏi đột ngột.

Câu hỏi làm Emma ngỡ ngàng.

— Tại vì…

Nàng hiểu ý câu hỏi nhưng không chắc có thể trả lời. Khuôn mặt Pierre nổi rõ trên nền trời, biển và trảng đất cằn cỗi là tấm cảnh phông, tất cả mang lại cho nàng câu trả lời, hầu như không tự nguyện.

— Tại vì… em thấy anh đẹp.

Anh đáp trả:

— Anh hy vọng không chỉ vì thế.

Giọng nói thô bạo quá. Nhưng anh hy vọng cái gì cơ chứ khi hạch hỏi nàng như vậy? Rằng nàng báo cho anh biết là nàng yêu anh, rằng nàng yêu anh từ ngày đầu tiên, rằng anh là người đàn ông của đời nàng, hay sao? Chắc chắn là không rồi, nàng không biết nói dối. Nhưng, ngược lại, lẽ nào nàng có thể để anh tin là nàng quen thuộc với kiểu ve vãn khêu gợi này sao được?

Từ ngày chung sống với Bradley, đây là lần đầu tiên nàng ôm hôn một người đàn ông khác. Không bao giờ nàng bị cám dỗ bởi những cuộc phiêu lưu một đêm mà các bạn gái nàng hay kể lại, những người đàn bà cứ hai tuần thì đi xa một tuần. Những doanh nhân nàng gặp trong các khách sạn hay tại những doanh nghiệp mà nàng thăm viếng, thường tán tỉnh nàng – ở các nước la-tinh, một số đàn ông cảm thấy bắt buộc phải làm thế, vì nịnh đầm, gần như vì phép lịch sự – nhưng nàng đẩy họ lùi một cách nhỏ nhẹ. Với thời gian, nàng nhận ra rằng một vài lời nói, một vài cử chỉ, một vài nụ cười được diễn dịch ra là những mời gọi, mở ngỏ. Nàng cẩn thận tránh chúng. Nàng cũng đã học được những cách từ chối ít làm đàn ông tức mình nhất, một sự phòng ngừa cần thiết khi hai bên phải tiếp tục hợp tác trong công việc. Nàng lấy cớ – theo thứ tự – phải làm việc thêm, thiếu thì giờ, thể xác suy yếu, và giữ lại câu nói xúc phạm nhất này khi rơi vào đường cùng: “Ông không phải loại đàn ông hợp với tôi.” Thế nhưng, cái lý lẽ búa bổ, duy nhất thành thực, “tôi không muốn lừa gạt chồng tôi”, nghịch lý thay, thì ít hiệu nghiệm nhất, vì nói chuyện chung thủy với chồng với một tên “don Juan”[2] thì chẳng khác nào vẩy vẩy tấm vải đỏ trước mắt con bò mộng. Với các ông mò gái, chỉ có một giải pháp tháo gỡ, về mặt lý thuyết, hiệu nghiệm hơn sự gợi ý về lòng chung thủy: trưng ra sự đồng tính luyến ái. Nhưng việc này có thể tỏ ra còn nguy hiểm hơn nữa. Một trong những bạn gái của nàng mới đây đã trả giá khi khám phá ra điều đó. Thật vậy, càng ngày càng có nhiều bậc tu mi nam tử ấp ủ cùng một giấc mơ: tìm cách đưa một cô nàng đồng tính trở về “chính đạo”…

Người đàn bà Mỹ này không biết cách nào làm cho Pierre hiểu rằng thái độ của nàng là biểu hiện một điều bất thường, một sự ngông cuồng mà nàng không tài nào tự mình giải thích nổi. Tại sao bất thình lình nàng nẩy ra sáng kiến gọi điện cho anh? Nhưng, về phần anh, trái với mọi trông chờ, tại sao anh lại ôm chặt nàng trên đường đi? Nàng đoán, theo cách mà anh đã bày tỏ câu hỏi của mình (“tại sao lại là anh?”), rằng anh không phải loại đàn ông đi sưu tầm mấy chuyện trăng hoa với đàn bà. Dù thế nào đi nữa, anh không nổi tiếng về ba chuyện này ngày xưa, khi còn làm ở công ty Supra Data. Vậy thì nàng quyết định nói ra sự thật, hy vọng anh sẽ tin nàng. Và anh sẽ hiểu.

Anh không phản ứng lại câu chuyện nàng kể. Nàng đã nằm mơ về anh, được thôi! Nhưng anh phải nghĩ gì về cái “nghĩa vụ tìm hiểu anh” không thể kìm hãm được mà nàng diễn tả, và theo nàng, nó là hệ quả của giấc mơ căn bản đó? Anh đã từng nằm mơ. Thường là cùng một chuyện: mơ thấy niềm vui vỡ òa ngày anh thắng trận đấu hữu nghị đầu tiên môn bóng “rugby”, mơ thấy mình rơi xuống lũng sâu chóng mặt, cũng mơ thấy những cô gái đẹp… nói chung, chẳng có gì độc đáo lắm. Và nhất là chẳng có gì, khi tỉnh giấc buổi sáng, dẫn mình đến chuyện phân biệt giữa những kỷ niệm của một giấc mơ lại có một dấu hiệu của số mệnh. Và muốn mang nó vào hiện thực thì lại còn ít hơn.

Pierre lấy vợ được mười lăm năm và anh bao giờ cũng chung thủy. Khi còn ở đại học, anh đã ngủ với nhiều cô gái nhưng khi gặp Clara, anh thấy nàng vượt xa các bạn cùng trang lứa đến mức khiến anh buột miệng thề thốt, nếu chinh phục được nàng thì anh sẽ không bao giờ để mắt nhìn ai khác nữa. Anh đã làm y thế. Mặc cho nỗi ngạc nhiên gây ra bởi điều mà anh khám phá ra sau này. Cái tật của Clara. Nàng thích mua sắm, mức sống hai người càng cao thì nàng càng phóng tay tiêu xài cuồng nhiệt. Thoạt đầu Pierre chẳng buồn để ý đến. Clara muốn, giống như tất cả các bà hàng xóm, theo học những khóa thể dục và đi nghỉ hè ở Club Med[3], chứ không thèm VVF[4]. Được thôi. Nhưng rồi từ từ nàng cho leo thang những đòi hỏi của mình: đi nghỉ ở đảo Maldives vào mùa đông, nhà bếp Boffi với giá ba mươi ngàn euro, những màn cửa hòa hợp với các tấm thảm, thích Smart hơn là Twingo, và tiếp tục như thế. Phần anh, tất nhiên, phần lớn thời gian thì ở văn phòng – nhất là từ khi anh dời xuống Marseille nắm lại doanh nghiệp của em trai mình – và anh xem thái độ tiêu xài của vợ mình như là sự bù trừ chính đáng cho nhiều buổi tối anh ngồi trước máy tính.

Anh đã trao đổi với Anita, một người bạn gái, chuyên gia tư vấn nghề nghiệp cho nhân viên trong xí nghiệp. Anh đã vẽ ra, cùng Anita, tấm bản đồ những lãnh vực đời sống của mình: phần dành cho vai trò làm cha, phần làm chồng, phần làm chủ doanh nghiệp, vv… Cái tập hợp thứ ba này trở nên quá quan trọng nhưng Pierre không tỏ ra lo ngại. Hai cái còn lại, Clara chẳng có gì mà sợ. Anh không để ý đến những dấu hiệu phát ra từ những người đàn bà khác. Anh đã đặt những miếng da che mắt ngựa lên cuộc đời yêu đương của mình, một quyết định nhiều hay ít bị áp đặt bởi thời gian biểu làm việc nặng nề, nhưng cuối cùng nó cũng mang đến cho anh một lối sống ngăn nắp, sạch sẽ nào đó. Vả lại, cuộc sống nền nếp và sự nổi tiếng của anh, hai điều này đã khiến cho những sự ve vãn của phụ nữ giảm xuống.

Dù sao đi nữa, nếu mà anh phải chọn một “phòng nhì” thì anh sẽ không quay về phía Emma đâu. Vóc dáng của nàng, tất nhiên, không để anh vô cảm. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, khi ông chủ lớn của Supra Data giới thiệu hai người với nhau, anh đã tự nhủ: “Ôi, thật là trời đi vắng, ông già này có gu đấy!”. Nhưng có cái gì đó nơi nàng làm anh bất an. Thiếu dịu dàng và nữ tính. Nỗi bực dọc nàng thường gây ra nơi anh trong công việc. Sự thành đạt của nàng, dưới mắt anh, có vẻ quá dễ dàng và ở đâu đấy, là không chính đáng.

Thực ra, điều làm anh bực dọc một cách sâu sắc – bây giờ anh nhớ lại – đó là khía cạnh học sinh giỏi, đúng đắn về mặt chính trị[5] của cô gái trẻ này. Anh hình dung nàng ở trường trung học, hỏi gì cũng trả lời được, về toán hay vật lý, chắc là được bầu làm trưởng lớp từ khi còn bé. Rồi thêm vào đó là một chút thiên hướng nghệ sĩ, kiểu có năng khiếu chơi vĩ cầm hay dương cầm. Tóm lại, một cô gái hoàn hảo, nhìn từ phía cha mẹ và thầy cô. Và cũng từ phía các chủ hãng: ở Supra Data, nàng lãnh lương cao hơn anh một chút cho những công việc phụ trách hầu như giống hệt nhau, và nàng là một trong những người hiếm hoi nhận hưởng một xe hơi công vụ. Tuy nhiên, nàng tự khoe là không biết gì nhiều về tin học. Bực thật! Anh đã từng nghĩ, trong một thời gian dài, là nàng giật được chỗ làm này chỉ nhờ vào hệ thống hạn mức hiện hành trong các xí nghiệp Mỹ, cái hệ thống áp đặt một tỉ lệ tối thiểu các chức vụ kỹ thuật, thường do đàn ông gánh vác, là phải dành cho chị em phụ nữ. Anh cũng đã nói ý này với nàng, nhẹ nhàng thôi, vào ngày nàng loan báo mình sẽ đi San Francisco. Khiến nàng giận tím mặt. Giá như anh nói bóng gió là nàng đã hưởng sự “thăng quan, tiến chức nhờ lên giường với xếp” thì nàng hẳn là ít tức tối hơn.

Cho nên khi nàng đã về Mỹ, anh không phán đoán đó là một sự mất mát không thể vãn hồi được đối với xí nghiệp của mình. Và anh xóa mờ dần dần hình ảnh nàng.

Tuy vậy, hình ảnh nàng vẫn trở lại, một hay hai lần mỗi năm, khi anh đưa các con đến chơi trong một công viên trò vui. Một kỷ niệm bất chợt sống dậy trong trí nhớ anh. Ở Supra Data, trong những năm 1990, các nhà lãnh đạo xí nghiệp tổ chức hàng năm một hội thảo chuyên đề về động cơ cá nhân. Một ngón nghề thông thường nhằm thắt chặt sự liên kết giữa đám nhân viên. Nhờ thế mà Pierre và các đồng nghiệp mới có dịp chèo xuống khe lũng Verdon bằng bè hơi, bước đi trên than hồng ở Marrakech hay chơi “paintball”[6] ở trong rừng xứ Transylvanie. Rồi có một cuộc thực tập làm phi công vũ trụ. Năm đó Emma tham dự vào chuyến đi. Trước tiên, mọi người trải qua vài giờ trong một máy phỏng tập bay: họ lái phi thuyền và cảm nhận áp lực từ cuộc cất cánh thực sự khi thân thể mình bị ép cứng vào ghế ngồi. Rồi họ thử nghiệm máy phỏng vô trọng lượng: trong một buồng dài đóng kín mít, trải nệm mút, người không còn trọng lượng, họ “bơi” lên trần và bước đi trên vách, trông như những con rối nhảy múa, tự do và vụng về.

Lúc bấy giờ thì xảy ra một điều lạ: cuối bài tập, Pierre và Emma thấy mình ở bên cạnh nhau, nằm ngang giữ thăng bằng trên vách cuối buồng, như thể hai người sắp sửa nhào lặn từ ván nhún ở một hồ bơi. Và ngay vào lúc tung người vào khoảng không, thay vì nhìn thẳng trước mặt mình, họ lại mỉm cười với nhau rồi cùng nhảy, bốn mắt không rời nhau. Anh vẫn nhớ rõ cảnh này. Khuôn mặt người đàn bà trẻ, tóc nâu bay phất phới xung quanh vầng trán, chỉ trong vài giây phút ngắn ngủi này thôi mà ngay cả thời gian cũng có vẻ ngừng trôi.

Từ đó, khi anh ngồi vào trò chơi vòng lượn số 8 lớn cùng với các con hay khi anh xem hình ảnh các phi hành gia, anh lại nghĩ đến Emma. Anh đem chuyện này ra giễu cợt với Anita nhưng Anita, dĩ nhiên, thấy đó là dấu hiệu của sự ham muốn bị đẩy sâu vào vô thức. May thay, Pierre đã học để biết tương đối hóa những suy nghĩ cũng như cái thiên hướng phân tâm học hoang dã của cô bạn này, như anh nói.

Một ngày nọ, Anita dám chắc với anh là những người không yêu thích các thú vui ở bàn ăn thì cũng không yêu thích các thú vui trên giường. Nói cách khác, sự thèm khát tình dục thì tương liên với sự thèm ăn không hơn không kém. Tai hại hơn nữa, cô ấy còn mở rộng lập luận của mình tới tất cả những ai không thích làm bếp. Cái cách luôn luôn nhìn thế giới qua lăng kính “freudien”[7] làm anh bực mình không ít. Càng bực mình hơn nữa là vào thời điểm đó, Clara lại theo chế độ ăn kiêng, chỉ ăn xà lách với sữa chua.

“Tại sao lại là em?” Emma không có ý định quay ngược câu hỏi lại cho Pierre. Chung quy lại, chính nàng đã điện thoại trước, dù chính anh đã ôm hôn nàng. Và ngay cả hai người đã chia sẻ niềm vui khi khiêu vũ với nhau, rõ ràng thế rồi, nhưng liệu nàng có thể đoán được gì về những lý do thúc đẩy Pierre ôm nàng trong vòng tay không? Giá mà nàng dám hỏi, có lẽ anh sẽ nói là, cũng giống nàng thôi, anh không muốn từ rày về sau bỏ qua những cơ hội gắn bó với nhau một cách sâu sắc hơn là các quan hệ nảy sinh từ cuộc sống hàng ngày. Và ngay anh cũng cảm nhận vị dịu ngọt mới mẻ của nụ hôn này.

Họ tiếp tục bước đi. Khi cánh tay Emma ôm vòng quanh hông mình lần nữa, Pierre cảm thấy cực kỳ thoải mái, đến nỗi xao xuyến cả người. Tại sao mình lại cảm thấy cuốn hút mạnh như thế bởi một người đàn bà? Trong mười lăm năm qua anh đã không có một cảm xúc như vậy.

— Và Barett, về chuyện ấy? - Anh hỏi, hướng câu chuyện sang một đề tài trung hòa. - Em gặp ông ta ra sao?

— Không có gì độc đáo cho lắm. Trong một dạ hội, ở đại học.

— Em nhảy với ông ta, rồi sau đó em gọi điện thoại cho ông ta…

— Thôi đi mà! Dan không biết nhảy. Anh ấy ghét nhảy lắm. Tụi em bắt đầu thảo luận về tương lai các phần mềm phục vụ công việc văn phòng, nếu em còn nhớ rõ… Anh thấy đấy, đâu có phải mới đây đâu.

Các phương tiện truyền thông đã thuật lại câu chuyện của Emma và Dan như một chuỗi sự kiện khách quan nối tiếp nhau một cách lô-gích: một cuộc tình thoáng qua vào thời sinh viên, sau đó là sáu năm ngắt quãng, rồi gặp lại nhau trong một buổi hội thảo do Esther Dyson, một bậc thầy tin học, tổ chức ở New York. Một chuyện tình độc đáo nhưng ít đam mê và nhất là mất thăng bằng. Nàng sẵn sàng kết hôn, Dan thì không. Nàng đã đợi chờ, rồi rời bỏ chàng. Dấu chấm. Ngoại trừ đó là một bản tường thuật bóp méo thực tế. Barett và Shannon hẳn là có nhiều sở thích chung, và nhất là có sự tâm đắc tương giao lạ lùng và bất tận về trí tuệ, thế nhưng hai người lại không có cùng ham muốn cũng chẳng cùng quan điểm triết lý về cuộc sống.

— Em không muốn từ bỏ việc làm của mình ở Frisco… hơn thế nữa, vào thời đó, Dan lại không muốn có con. Nhưng tất cả mấy thứ đó đã là chuyện xưa tích cũ rồi mà anh.

Qua cách nói mà nàng sử dụng, qua giọng nói ít tự tin hơn, Pierre nghi rằng vết thương lòng không quá cũ như nàng quả quyết.

— Và có thực là trong hôn ước của ông ta có điều khoản cho ông ta cái quyền mỗi năm sống một cuối tuần với em không? - Pierre hỏi.

Nàng thở dài. Thông thường thì câu hỏi thứ hai được tung ra: “Đó có phải là được phép ngủ với nhau không?” Nàng trả lời cùng lúc hai câu hỏi.

— Đúng thế, cho câu hỏi thứ nhất; không đúng cho câu hỏi mà anh đã không đặt ra.

— Nhưng anh có nói gì đâu!

— Được rồi, vậy thì ta nên rõ ràng với nhau, - Emma nói tiếp, giọng lộ ra một chút nóng nảy, - thực vậy, quyền sống cuối tuần với nhau hàng năm là được ghi trong hôn ước của anh ấy, nhưng nó không có nghĩa là… Vả lại, khi anh ấy yêu cầu Amelia chấp nhận điều này, cô ấy đâu làm khó dễ gì đâu. Anh biết không, cô ấy chẳng bao giờ nhìn em như là một tình địch. Em và Dan đã chia tay nhau trước khi anh ấy gặp Amelia mà. Sau nữa, làm tình bao giờ cũng là chuyện phụ trong quan hệ của bọn em.

Trong bóng tối, Pierre nhếch mép mỉm cười hoài nghi. Anh đã hôn nhẹ lên môi nàng, bây giờ thì anh vuốt ve đôi vai nàng. Anh không thể tin là Dan Barett một người đam mê trao đổi trí thức như thế, lại có thể tỏ ra vô cảm trước các hình thức trao đổi khác với nàng. Nhưng nàng đi trước câu hỏi của anh.

— Dù anh muốn tin hay không, những giờ phút tuyệt vời nhất mà bọn em trải qua là lúc bọn em cùng nhau thảo luận sau khi… Trên cái bàn đầu giường bao giờ cũng có hai ly uống rượu và một chai vang. Tụi em uống nửa chai, và nói chuyện với nhau suốt đêm.

— Nhưng nói chuyện gì chứ?

— Các liệu pháp gien, du lịch trong vũ trụ hay các trải nghiệm thần bí trong các chủng viện La Mã…

Anh suýt buột miệng hỏi nàng làm sao bộ óc của chính nàng lại có thể tranh đua với bộ óc của một thiên tài về phần mềm đó. Nhưng anh không tìm được cách nói khéo léo để khỏi làm nàng phật ý. Vả lại, một lần nữa nàng đã trả lời anh, trước khi anh kịp đưa ra câu hỏi:

— Anh biết đấy, đối với Dan, em chỉ là một sparring partner[8]. Anh ấy tung ra các ý tưởng, em hứng lấy rồi đẩy lên. Hay em chống lại anh ấy. Em mang lẽ thường vào giữa những cái điên rồ của anh ấy. Về mặt kỹ thuật, những cộng tác viên chính yếu của anh ấy đều là đàn ông, em bù vào mà.

— Ông ta không thể tìm ra trong công ty mình một sparring partner phái yếu sao?

— Chắc chắn là được thôi. Nhưng em nghĩ là đâu có giống nhau. Anh ấy quen với em rồi. Ngoài ra, em có cái nhìn của người ngoài cuộc, có thể có ích cho anh ấy. Người ta mang đến cho em cả đống cái mới lạ, em gặp gỡ nhiều nhà phát minh, và em thường có tầm nhìn thực dụng hơn anh ấy về những tiến hóa của công nghệ…

— Và hai người luôn có chai rượu vang bên cạnh giường? - Anh hình dung là nó không phải “cabernet”[9] của California!

Emma giữ im lặng, thấy vui hơn là bực trước cái mỉa mai ghen tức mà nàng cảm thấy ló ra trong lời nói của Pierre. Làm sao giải thích đây? Các quan hệ rời rạc giữa nàng với Barett thì chẳng giống ai chút nào. Cho dù nói ra thì có vẻ tự phụ, nhưng các quan hệ này, trước hết, nặng về trí tuệ. Có phải Proust[10] hay Oscar Wilde[11] đã quả quyết rằng “tình bạn giữa đàn ông và đàn bà là khả thể… nhất là khi có một sự ác cảm về nhục thể kèm theo” không? Nàng hẳn là không có ác cảm gì đối với thể xác của Dan nhưng nàng không bao giờ cảm thấy – với chàng hay với bất cứ ai, cho tới ngày nay – nỗi ham muốn hợp nhất không thể nào cưỡng được, một nỗi ham muốn đôi khi phát sinh từ hai con người vào lúc bàn tay họ chạm nhau hay vào lúc ánh mắt họ đan xen trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Bãi Golden Beach bây giờ đã ở sau lưng họ. Emma và Pierre đến một con đường nhỏ lót đá dăm cắt ngang con đường mòn, và dẫn đến, ở phía Nam, ngôi làng Longues-sur-Mer, hay ở phía Bắc, đi xuống mé biển bằng sườn dốc đứng. Họ bước trên những hòn đá cuội ẩm ướt cho tới bãi biển rồi băng qua một dãi cát có hình dạng con cá trắng nổi bật ngay giữa bãi đá. Phía bên phải, sau vách đá dựng của mũi Manvieux, họ thấy được một chuỗi sẫm màu gồm những chiếc thuyền bồng bềnh trong vịnh Arromanches.

— Đáng lẽ ta nên đem theo quần áo tắm, - Pierre chép miệng tiếc.

— Ta có thể tắm với áo quần lót, không được sao? - Emma nhún vai trả lời.

Nàng cởi quần jean và áo thun. Ngay lúc bắt chước nàng cởi đồ, anh lại ngừng tay ngoài ý muốn. Emma mặc một bộ đồ lót trắng từ trên xuống dưới, tạo ra trên thân thể nàng những hình dạng mà anh không hình dung trước đó. Anh nhìn theo nàng đang bước xuống nước: cổ gầy, hai vai rộng và tròn trĩnh, bàn tay thanh tú nối cánh tay dài và rắn chắc. Không đợi anh, nàng nhào người xuống biển.

— Anh xuống chứ? - Nàng kêu to.

Một tảng đá phẳng nhô khỏi mặt nước chút xíu, nằm cách bờ khoảng hai chục thước. Nàng leo lên, ngồi trên mặt đá bằng cách gập hai chân về một bên và khoanh hai cánh tay trước ngực như thể để che giấu hai bầu vú.

— Cái này không làm anh nhớ đến gì cả à?

Pierre vừa đến chân tảng đá, quá nhỏ để hai người ngồi, tỏ vẻ chưng hửng. Emma Shannon, bà Emma Shannon, chủ tịch công ty Berkings & Shannon, đang õng ẹo làm duyên đấy…

— Không.

— Anh không bao giờ đi Đan Mạch à?

— Có đi chứ.

— Đến Copenhague không?

— Có, rồi sao nào?

— Anh không biết phúc thần của dân Đan Mạch sao?

Nàng thở dài.

— La Petite Sirène[12] đó mà, Pierre ơi.

Nàng bật cười. Pierre thấy mình không cưỡng nổi. Nàng nghiêng đầu về phía anh. Anh chống hai tay đưa người ra khỏi nước, về phía môi nàng. Có chút vị muối thoáng qua rồi một vị dịu ngọt nồng nàn. Như thể tính cách hiển nhiên của nụ hôn này tràn ngập anh một lần nữa.

Từ từ anh để người tụt xuống và úp mặt lên bụng nàng, nín thở. Rồi anh phủ lên đó bằng những nụ hôn hòa với bọt nước biển. Emma không nhúc nhích người nữa. Nàng giữ thế ngồi chống lên hai cánh tay, bên mép tảng đá. Nàng thấy bầu trời phía trên nàng chỉ có một đường lớn lốm đốm những vì sao. Giá mà Dan ở đây thì hai người chắc sẽ tranh luận về nguyên nhân của hiện tượng này – sự tiết ra chất “endorphine”?[13] hay trạng thái nhập đồng? – nhưng vào khoảnh khắc chính xác này, bộ óc nàng đành bất lực, không thể suy luận chút nào. Chỉ tràn ngập ham muốn rạo rực.

Emma và Pierre bơi cạnh nhau vào bờ. Anh nhìn nàng kéo dài sải bơi, hai bàn tay chạm nhau, đôi vai lấp lánh ánh trăng. Nàng liếc nhìn anh. Anh thấy đôi mắt nàng màu lục, lóe sáng, đôi mắt mà anh đã không bao giờ tưởng tượng ra là chúng biến đổi như thế nơi người đàn bà này.

Họ nằm dài, quay người vào nhau, trên cát lạnh. Thấy nàng hơi run rẩy, anh kéo nàng lên trên người mình, bắt đầu xoa lưng để làm ấm người nàng. Rồi anh xoa chậm lại. Với đầu các ngón tay, anh vuốt nhẹ sống lưng nàng, từ thắt lưng lên đến gáy. Anh cảm thấy người nàng ưỡn ra đàng sau, càng lúc càng rung động. Và anh chợt nghĩ, cùng lúc với nàng, anh chắc thế, là thân thể hai người hợp lại với nhau như hai nửa của cùng một trái cây. Hai người khám phá ra sự hòa hợp tuyệt đối, vượt qua lời nói, qua dấu hiệu, qua tất cả những cử chỉ cần thiết cho một khởi đầu gần gũi, quen thuộc với nhau.

Nàng xoay người nằm dưới anh, và họ làm tình như thể đó là điều tự nhiên nhất trên thế gian. Và cũng nhanh chóng nhất.

Emma tìm thấy lại những cảm xúc đã xuất hiện trong giấc mơ ngày trước. Nhưng niềm khoái lạc thì cháy bỏng hơn, mãnh liệt hơn. Trong vài khoảnh khắc nó làm hơi thở nàng đứt quãng, làm trí óc nàng rã rời.

Nếu đã có thể thì Pierre lại thích nằm im hơn, sâu trong người nàng, môi trên màng tang, để chìm đắm trong nỗi xúc động lan tỏa trong người. Nhưng hạ bộ nàng cứ cử động không ngừng, lôi anh vào một cuộc khiêu vũ điên dại. Nàng đã đưa các ngón tay luồn vào mái tóc ướt của người bạn tình, ở sau ót. Với bàn tay khác, nàng sờ soạng như thăm dò cho kỹ các chỗ lõm trên khuôn mặt, hai vai, tấm lưng anh, như thể nàng sợ một ngày kia sẽ quên chúng mất. Nàng lại không nhận ra là mình kêu rên càng lúc càng to. Và thình lình anh cảm thấy, cuối một tiếng rên hầu như vô tận, một làn sóng dài và mềm như lụa phủ ngập anh.

Khi nàng nằm im, anh xoay người rơi sang một bên, đầu hơi choáng váng. Anh cầm bàn tay mỏi mệt của nàng đưa lên môi mình, thấy miệng nàng vẫn còn mở nửa chừng. Bụi cát làm rõ thêm các quầng thâm dưới mắt nàng.

— Em giống như một con gấu trúc, - anh thầm thì.

Nàng nhíu mày, không biết mình nên mỉm cười hay tức tối. Anh thêm:

— Anh rất thích mấy con gấu trúc. Khi em giống con gấu trúc anh lại thèm muốn em hơn.

Hai người nói chuyện rất lâu để bắt kịp những năm tháng đã mất. Và họ làm tình lại, lòng còn hoài nghi trước sự cảm thông, hòa hợp mà họ đã thực hiện viên mãn, nó có vẻ phi thường quá đi. Sau đó nằm dài trên cát, hai tay gối đầu, Pierre ghi nhận một hình ảnh mà nó sẽ không rời bỏ anh nữa, ngay cả khi quan hệ với người đàn bà trẻ này thay đổi bản chất: Emma, mặc đồ lót quỳ gối bên cạnh anh, đột nhiên ngừng nói để mỉm cười với anh, khuôn mặt nghiêng xuống. Anh có cảm tưởng rằng, trong khoảnh khắc chính xác này, dưới ánh trăng, nửa thân trên của người bạn tình – đường cong của đôi vai, gò ngực, bụng nhẵn – là một bức tranh đẹp nhất thế gian. Anh thèm muốn Emma với tất cả sức lực bình sinh của mình, không cần phải chạm đến nàng, không cần nàng chạm đến anh, đơn giản chỉ ngắm nhìn nàng. Đó là một xúc cảm mới mẻ và gây bất ổn.

Với Clara thì anh và vợ đã có thói quen chung. Làm tình là một hoạt động tự động. Thích thú, nhưng thiếu phóng khoáng, thiếu buông thả. Vợ anh thì tỏ ra dịu dàng trong những giây phút đó; nàng nói nhiều với anh, thân thương, trìu mến, và anh yêu sự dịu dàng mà nàng ít tỏ lộ trong đời sống hàng ngày. Tình yêu đó, mặn nồng và yên tâm, không làm anh rối trí chút nào. Đó là môn thể dục dễ chịu trong đó anh luôn ý thức mình đang làm gì. Trái lại, với Emma thì anh trở nên mãnh liệt, anh là tù nhân của lòng khao khát nhục thể, như thể có một sức mạnh bên trên áp đặt ý chí lên anh.

Đối với Clara, làm tình là một chuyện nghiêm chỉnh mà nàng chuyên chú. Nàng có vẻ tìm thấy vui thú ở đấy nhưng anh cảm thấy một cách lẫn lộn là niềm vui của nàng đã bị thuần hóa. Quá ước lệ. Quá kiềm chế. Ngay cả gượng gạo, đôi khi.

Emma, về phần nàng, không có vẻ coi chuyện làm tình là cái gì nghiêm trọng lắm đâu. Vừa rồi nàng đã cười phá lên, tỏ vẻ chống đối, cặp mắt long lanh. Khiêu khích Pierre. Nàng quả quyết là, khi vuốt ve đôi vú nàng, anh đã đùa nghịch với chúng. Anh rất thích nhìn nàng cười, nhưng càng yêu hơn khoảnh khắc nàng ngừng cười, khi ánh mắt tinh quái của nàng nhường chỗ cho nỗi bối rối. Cái khoảnh khắc mà thể xác nàng, cuồng nhiệt, lại trở nên ngoan ngoãn.

Mặt trời sẽ lên trong chốc lát. Họ phải trở lại nếu không muốn thiên hạ nhìn thấy khi về đến khách sạn. Nhưng Pierre, còn nhắm mắt, chần chừ không muốn ra hiệu lên đường. Emma, về phần nàng, đã tỉnh lại. Nàng tin là người bạn tình đã bắt đầu suy nghĩ về những hậu quả của cuộc trốn đi chơi đêm này. Cái gì sắp xảy ra sau này? Số mệnh của mối quan hệ khó tin này sẽ ra sao? Rồi Clara, rồi Brad, họ sẽ ra sao? Nàng muốn làm anh yên tâm về những ý định của riêng mình và nằm dài sát bên anh. Nàng cảm thấy cánh tay Pierre tự động ôm quanh người nàng. Rất gần, nàng thấy anh có vài sợi tóc bạc, không phải hai bên thái dương nhưng thấp hơn một chút, sau hai tai.

— Pierre, anh biết không… - nàng bắt đầu, cắn môi.

— Ừ, sao?

— Em muốn nói với anh…

— Chuyện gì?

— Đây là lần đầu và cũng là lần cuối đó.

Anh nới lỏng cánh tay, xoay người nằm sấp, hai bàn tay chống cằm và thầm thì:

— Vâng…

Phần còn lại của câu nói suýt mất hút trong cát, nhưng Emma, má dựa trên vai người tình, nghe là:

— Vâng, thưa đại tướng.

Pierre đã phát âm từ “đại tướng” như thể miễn cưỡng chấp nhận một mệnh lệnh. Anh thấy khó mà hình dung ra được người đàn bà trẻ dịu dàng, uể oải đang giấu mặt vào ngực anh lúc này, cũng là một “pin up”[14] độc đoán trong trang phục váy áo mà anh quen biết ngày xưa, một bộ mặt quyến rũ và gớm ghiếc cùng lúc, trong một thế giới mà người ta quen thói loại bỏ những tình cảm bấp bênh.

Khi họ quay lại trên con đường theo vách đá dựng, Pierre để cho Emma bước đi trước mình. Anh nhìn nàng, cần cổ trắng và thanh mảnh, đôi vai u, tấm lưng thon, đôi mông nống lên cao lúc nãy, mái tóc dính bết vì ướt mà anh đã lùa tay vào hay úp mặt lên. Anh lấy làm ngạc nhiên. Làm sao Barett đã có thể, với một người đàn bà hấp dẫn như thế, bằng lòng trong phần lớn trường hợp với một tình yêu từ xa được chứ? Phần anh, sau khi làm tình với Emma thì anh thấy mình còn ham muốn nàng hơn nữa. Và đó cũng chính là cái mới, cái cảm tưởng là anh có thể vuốt ve người đàn bà này hàng giờ liền mà không thấy chán. Ngay cả khi không bị dẫn dắt bởi nhục dục, như thể cội nguồn ý tình ham muốn của anh thì nằm ở nơi chốn sâu thẳm nhất trong anh.

Anh vòng tay ôm ngang người nàng, kéo sát vào mình, miệng thầm thì là anh vẫn còn muốn nàng. Nàng quay đầu, không tin. Hai người đã làm tình nhiều lần. Sao vẫn còn ham muốn nữa được chứ?

Nàng nhếch mép mỉm cười, có vẻ thách thức, và Pierre ôm nàng nằm vật xuống cỏ. Anh thấy mình tan đi trong cùng nỗi choáng ngợp ngây ngất hồi nãy đã cuốn anh đi, và nghe lại một lần nữa một tràng thở dài dồn dập mà trước đó anh đã không bao giờ tin là nàng đủ sức buông thả đến thế, như thể nàng đang giải phóng cho những tiếng rên rỉ bị giam cầm quá lâu.

Khi cơn khoái cảm đã dịu xuống, hai người nhìn nhau mà không nói một lời. Hai má Emma vẫn còn nóng bỏng và Pierre hôn lên đó, chầm chậm. Người này cũng như người kia, cả hai đều muốn nói ra những lời yêu thương gắn bó, nhưng để làm gì chứ? Họ có bao giờ có cơ hội biến chúng thành hiện thực đâu. Họ có bao giờ biết được nếu những giây phút cuồng nhiệt mà thân xác họ vừa sống qua có giống như lửa rơm không, bùng lên rồi tắt ngấm, hay tạo ra một bếp lửa mà than hồng cứ cháy mãi.

Trời hửng sáng khi họ đứng dậy đi tiếp. Hai người tỏ ra rụt rè, lúng túng. Tuy vậy, họ vẫn nói chuyện, so sánh cuộc sống mỗi người với nhau. Của Emma: không lề thói đơn điệu, lặp lại hàng ngày nhưng cuối cùng thì dẫn đến một lề thói tồi tệ hơn nhiều, tức là những chuyến đi được lập trình sẵn, những phòng khách sạn giống nhau, những cuộc gặp gỡ lúc nào cũng với những người mới nhưng nàng không bao giờ hay rất hiếm khi gặp lại.

— Ta thành có thói quen không am hiểu người khác, - nàng kết luận, giọng đầy cay đắng. - Vả lại, có ích gì chứ? Đôi khi chỉ cần biết qua loa tính cách con người họ là được rồi. Ít ra ta không bị thất vọng.

— Ngoại trừ lúc chết, - Pierre thầm thì. - Lúc đó thì ta tự nhủ đáng lẽ ta nên dành nhiều thì giờ hơn để hiểu biết tốt hơn những con người mà ta yêu quý. Nhưng khi đó thì lại quá trễ để mà hối tiếc.

Lời nói bỗng nhiên mang ý nghĩa quan trọng này kéo Emma ra khỏi trạng thái vô thức mà nàng đắm chìm từ vài tiếng đồng hồ. Kỷ niệm về Kathrin Strandberg trở lại trong trí nàng. Nàng chỉ thoáng thấy cô ấy nhưng lạ lùng thay, tên cô thì có vẻ quen thuộc với nàng, và ước gì nàng biết được cô là ai và cô đã sống ra sao: có phải nàng cũng vậy, chỉ biết hời hợt nhân cách của những người mà nàng gặp gỡ, đúng không nào? Hay là có phải nàng đã biết cách chống lại cái thói quen, thường là tiện lợi, với những gì thoảng qua, ngắn ngủi không?

Nàng xua đuổi những ý tưởng này ra khỏi đầu. Rõ ràng là vấn đề không nằm ở đây. Nghe nói người đàn bà Thụy Điển trẻ trung này thì rất xinh đẹp, rất dịu dàng. Ai đã muốn tra tấn cô ấy chứ? Ai đã muốn giết cô ấy, chắc chắn vậy?

Bây giờ thì họ về đến gần khách sạn, những biến cố xảy ra trong ngày hôm qua lại nổi lên trong tâm trí họ. Emma quay về phía Pierre.

— Ít ra là anh đã không uống “mélatonine”, phải không anh?

— Anh à? Anh đến thẳng đây từ Marseille mà! Và anh đâu có đi Boston ít ra cũng từ mười năm nay.

— Boston à? Tại sao anh lại nói Boston? Người ta chết khắp nơi mà, mỗi nơi một ít.

— Bộ em không biết à? Trên Internet đó chứ sao. Sáu người đột tử này từ hai hôm nay đều liên quan đến tất cả những người đã trải qua một chuyến bay dài và đã hấp thu những viên thuốc chống “jetlag”, em biết không?

— Vâng, các bác sĩ bảo rằng có thể là do uống quá liều nên gây ra dị ứng…

— Nghe này, đài CBS[15] đã loan tin về các kết quả khám nghiệm tử thi: các nạn nhân không chết vì quá liều “mélatonine”, cũng không vì dị ứng, nhưng chết vì một dạng đầu độc! Các viên thuốc chứa một dược liệu thường được sử dụng để chữa trị bệnh Alzeimer, nhưng dược liệu này, nếu tiêm vào người một liều lượng lớn thì gây ra tất cả những triệu chứng của căn bệnh này… Ít nhiều giống như thuốc tiêm chủng đo sai liều! Chết đột ngột và tàn nhẫn.

Emma sửng sốt. Một dược chất gây ra bệnh Alzeimer, và cái chết, trong một viên “mélatonine” sao? Nhưng tại sao? Đó có phải là do sai lầm khi bào chế hay ra tay giết người một cách cố ý? Nàng bây giờ thấy sốt ruột, muốn về ngay phòng để kết nối Internet và biết thêm về chuyện này. Nàng bước vội hơn.

— Nhưng anh không nói tại sao lại là Boston? - Nàng nài nỉ.

Pierre bắt kịp nàng, rồi trả lời, giọng trầm tĩnh, trái ngược với dáng vẻ hoang mang của nàng.

— Có vẻ như tất cả lô thuốc được phân tích đều cùng đến từ một nơi duy nhất: tiệm thuốc tây trong phi trường Logan, ở Boston. Tất cả những hành khách đột tử đều quá cảnh ở phi trường này.

❀ ❀ ❀

[1] Ngày 6 tháng 6 năm 1944 là ngày quân Đồng minh trong Thế chiến thứ 2 (1939-1945), đổ bộ lên đó.

[2] Nhân vật huyền thoại gốc Tây Ban Nha, nổi tiếng “Sở Khanh”.

[3] Viết tắt của Club Méditerranée (Câu lạc bộ Địa Trung Hải), Pháp, lập ra từ năm 1950, là những khu du lịch nghỉ dưỡng cao cấp, phần lớn nằm ở các bãi biển đẹp trên thế giới.

[4] Viết tắt của Village Vacances Famille, một tổ chức tiên phong trong du lịch xã hội và gia đình ở Pháp, giá cả bình dân để nhiều người có thể đi nghỉ hè, nghỉ đông ở các trung tâm nghỉ dưỡng gọi là “làng”.

[5] Nguyên văn: “politiquement correct”, một thành ngữ thời thượng xuất phát từ tiếng Mỹ “politically correct”, dùng để chỉ thái độ, cung cách, lối suy nghĩ, lời ăn tiếng nói… phù hợp với chuẩn mực, quy ước (không riêng gì về chính trị mà cả về xã hội, văn hóa…) đã được chấp nhận vào một giai đoạn nào đó.

[6] Bắn súng khí ép khi chơi trò dàn trận giả.

[7] Theo trường phái phân tâm học do Sigmund Freud (1856-1939) sáng lập.

[8] Tiếng Anh trong nguyên tác, nghĩa đen là người cùng đánh bốc với võ sĩ quyền Anh để tập luyện; ở đây có nghĩa người mà ta thường thích đấu khẩu, tranh luận, thường trong không khí thân thiện.

[9] Tên một giống nho đỏ dùng làm rượu vang.

[10] Marcel Proust (1871-1922), nhà văn Pháp, tác giả bộ tiểu thuyết lớn “À la recherche du temps perdu” (Đi tìm thời gian đã mất).

[11] Oscar Wilde (1854-1900), nhà văn, nhà soạn kịch Ai-len, tác giả tiểu thuyết “The portrait of Dorian Gray” (Chân dung chàng Dorian Gray). Cả Proust lẫn Wilde đều đồng tính luyến ái.

[12] Tượng nữ thần mình người đuôi cá hay mỹ nhân ngư.

[13] Một hóa chất do chính cơ thể con người tiết ra, có khả năng làm giảm sự đau đớn, và an thần.

[14] Cô gái trẻ đẹp (nổi tiếng hay không) được chụp ảnh, thường là khỏa thân, và bức ảnh được in ra khổ lớn, nhiều bản, để đàn ông ghim lên tường mà ngắm nhìn.

[15] Viết tắt của Columbia Broadcasting Systems, một trong ba đài truyền hình tư nhân lớn nhất nước Mỹ.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.