“Ours”, giống như “le nôtre”. Hay đúng hơn, “Le Nôtre”.
Emma suýt chút nữa nhào vào lòng Pierre, giống như một cầu thủ bóng đá mừng vui. Nhưng nàng không dám. Sợ làm trò cười. Hay nói cho đúng hơn, sợ nổi lên lại sự cuốn hút nam châm kỳ dị mà nàng cảm thấy khi đụng đến người chàng.
— Pierre, ở đó mà, em chắc thế. Tập tin ở trong nấm mộ này! Dan đã cất giấu nó tại đây!
Anh khoát tay ra dấu để nàng bình tĩnh lại.
— Emma, từ từ đã nào! Chắc chắn là Dan đã cho xây ngôi mộ này. Nhưng ông ta có cất giấu gì trong đó không? Đất thì ẩm ướt, không phải là chỗ tốt nhất để giấu đĩa CD-Rom…
— Anh ấy có lẽ để nó trong hòm?
— Và tại sao không để nó trong một phi thuyền? Xin lỗi, em biết ông ta nhiều hơn anh, nhưng anh không nghĩ rằng kiểu người như Dan Barett lại gửi những tệp tin học của mình cho mấy con giun đất ăn.
Nhưng Emma không còn nghe anh nữa. Nàng đã ngồi xổm sát bên cạnh tấm bia, cho hai bàn tay trượt dọc trên mặt bia, rồi ấn mạnh vào hai bên, tìm cách làm cho nó xê dịch. Pierre nhìn nàng, không nói gì. Sau năm phút làm đủ cách mà không có kết quả, nàng quay về phía anh, thở dài.
— Nếu ta thử dùng kỹ thuật thường lệ thì hơn? - Anh nhếch mép cười.
— Anh muốn nói gì thế?
— Như vậy đó, giống như mấy ảo thuật gia! Anh vừa nói, vừa lấy tư thế của người làm trò ảo thuật đang chờ tiếng trống nổi lên.
Anh dang tay về phía tấm bia của Ours rồi nói to giọng, phát âm rõ từng âm tiết:
— Le Nôtre!
Sau thần chú của anh là một sự im lặng kéo dài. Trời nóng đến mức làm nhẹ bớt tiếng ầm ầm của xe cộ ngoài đại lộ. Một con chim sẻ đến đậu trên nấm mộ, như thể coi thường hai người. Emma không biết có nên cười trước những điệu bộ giả vờ của Pierre hay nên xem chúng là cách riêng của anh xua đi sự căng thẳng.
Nhưng, xét cho cùng, bởi vì mọi thứ ở đây đều hoạt động theo tiếng nói thì tại sao không với các ngôi mộ chứ?
— Bây giờ đến phiên em, - nàng nói, vẻ mặt tập trung.
Nàng hít vào rồi nói rất to về phía mộ phần.
— Le Nôtre!
Kết quả chẳng cần chờ đợi. Tấm bia tự xoay trên chính nó, không gây tiếng động, đẩy luôn cái đế bằng đá. Pierre và Emma thấy hiện ra một lỗ hổng vuông vắn, to như miệng ống cống. Nàng đặt bàn tay mình lên cẳng tay Pierre; chàng tiến tới vài bước về phía lỗ hổng rồi khom người nhìn vào trong. Khoảng một chục bậc thang nhỏ, thẳng đứng, dẫn xuống dưới đất. Đường hầm có vẻ bắt đầu ngoặt khuỷu tay. Xa hơn là bóng tối.
— Một đường hầm! Khó tin thật. Anh nghĩ nó sâu lắm. Anh không nhìn thấy đáy.
Emma ngồi chồm hổm sát bên lối chui xuống. Nàng run rẩy. Chức năng điều khiển bằng tiếng nói của ngôi mộ đã phản ứng trước giọng nói của nàng, của chỉ riêng nàng thôi.
— Pierre?
— Gì đấy?
— Em nghĩ đó là lối vào cái đường hầm mà Dan đã khổ công tìm kiếm! Bây giờ thì em hiểu tại sao anh ấy đã mua biệt thự này! Biệt thự Trianon!
— Ông ta tìm đường hầm à?
— Anh ấy tin chắc là ở Trianon có một căn phòng mà trong đó các vua nước Pháp, kể từ Louis XIV, cất giữ những tài liệu lưu trữ bí mật, và người ta vào được nó bằng một đường hầm.
Emma kể lại, giọng nghẹn ngào, như thế nào, vào hai năm trước, nàng đã đi xuống với Dan, vào trong hệ thống ống dẫn nước của các ngôi vườn, rồi Dan đã dùng ra-đa rà soát các bãi cỏ cũng như các lối đi của Grand Trianon như thế nào. Nàng quỳ một chân dưới đất và nói chậm hơn thường lệ, hai mắt nhìn thẳng lối vào ngôi mộ. Pierre đứng bên cạnh Emma, chốc chốc lại nhìn thấy, đáy lưng nàng mà chiếc áo sơ mi ngắn làm lộ ra theo nhịp thở của nàng. Da nàng tỏa sáng dưới lụa trắng.
— Vả lại, chính Granier đã đưa Dan đi theo hướng tìm căn phòng bí mật này.
— Em quen hắn lúc đó?
— Không có đâu, em chỉ biết việc này từ xa. Nhưng khi đến gặp em ở Arromanches, gã nói với em là có quen biết Dan.
— Vậy thì ta phải nói chuyện gấp với hắn!
Nàng nhìn anh, lộ vẻ bối rối.
— Em không biết. Có điều gì đó làm em băn khoăn. Dan hẳn không bao giờ kể với gã là đã mua cái biệt thự này. Chuyện tìm ra đường hầm cũng không. Dan chắc chắn có những lý do đúng đắn. Rồi…
Pierre cắt ngang.
— Granier đi vào các ngôi vườn trong một hay hai tiếng đồng hồ, dù sao hắn cũng sắp quay về.
— Anh không muốn ta thử đi xuống bây giờ sao? Đường hầm này có lẽ chẳng liên quan gì với những gì ta đang tìm, nhưng ta có thể đi xem, không được sao?
— Muốn xuống thì phải có đèn.
— Terry có đèn đó.
— Em muốn anh đi lấy không?
Lại cái hội chứng chó saint-bernard nữa rồi.
— Không muốn, để em đi lấy cho. Chờ em nghe!
Emma trở lại ba phút sau, tay cầm một đèn pin to. Pierre đã không chờ nàng. Vậy là nàng đi xuống chừng mười bậc thang để vào đường hầm. Nó đi sâu về hướng lãnh địa của Marie-Antoinette. Người ta chỉ có thể đứng trong đường hầm với điều kiện cúi gập đầu xuống.
— Trong này lạnh thật, - nàng nói khi bắt kịp Pierre rồi trao cái đèn cho anh.
— Mát chứ em.
Anh đưa tay lấy cái đèn, chạm qua các ngón tay nàng. Anh thấy hơi run vì vui sướng, lùi người lại, như thể anh đã đến quá gần ngọn lửa một cây nến.
Anh tiến sâu vào lòng đất và Emma bước theo sau. Họ mất mười lăm phút, người gập làm đôi, mới đi hết một cây số từ đầu hầm đến ngõ cụt.
Khi đối diện bức tường bít lối đi, họ phát hiện bên phía tay phải một cánh cửa bằng kim loại.
— Anh thử không? - Pierre vừa hỏi, vừa chụp cái tay nắm bằng thép, không chờ trả lời.
Cửa không khóa, mở ra không kêu kèn kẹt chút nào.
— Nó được ai đó mở, đóng mới đây thôi, - Emma nhận xét, mắt nhìn người bạn đồng hành.
Họ nín thở, đi vài bước trên mặt đất hăng hắc mùi đất của căn phòng bí mật. Im lặng nặng nề và ẩm ướt bao trùm họ, chỉ để tiếng đập của trái tim vang đến tai họ.
— Anh có nghĩ là những tài liệu lưu trữ của các vua nước Pháp còn ở đây không? - Emma thầm thì khi thấy ra một khối đen nằm trong xó.
Pierre quay lại, lộ vẻ hoài nghi.
— Nếu Barett đã tìm thấy chúng, chắc là ông ta đã để chúng ở một nơi an toàn, không phải thế sao?
Một cái rương cũ kỹ được đặt trên mặt đất. Có ổ khóa nhưng không khóa.
Pierre giở nắp rương lên và chiếu một chùm tia sáng vào bên trong.
Nó chứa đựng một máy vi tính xách tay, một CD-Rom và một bộ tai nghe bằng điện cực.