Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 43
43

❊ ❊ ❊

Barett bất ngờ buông Rebecca ra, và cô ngã xuống đất.

— Ông nói cái gì thế?

— Rebecca là con gái ông đó, Barett! - Granier kêu lên.

— Ông muốn nói cái gì?

— Cô ấy đến từ ông! Rành rành như mũi ở giữa mặt!

Rebecca nằm trên bãi cỏ, vẻ mặt hốt hoảng. Cô không còn kêu rên. Barett thì đứng khựng lại.

— Làm con tính này đi! - Granier nói tiếp, khiêu khích. - Cô ấy sinh vào tháng mười hai năm 1990. Ông còn ở đại học với Emma chín tháng trước đó, đúng không nào? Và ngay trước mùa hè, khi bụng chửa sắp sửa thấy rõ, nàng bỏ đi sang Pháp để hoàn tất việc học… Một sự trùng hợp lạ lùng, không đúng à?

Barett hạ súng xuống và nhìn Rebecca. Mặt ông trở nên nhăn nhó vì ngán ngẩm. Pierre đoán ra điều ông đang nghĩ: cái hình dạng mềm yếu và rên rỉ đang nằm dưới chân ông không thể nào là sản phẩm của gien ông được.

— Rebecca không biết chuyện này và ông cũng không biết nữa, - Granier nói tiếp. - Vậy thì hãy hỏi nàng đi!

Gã hất hàm chỉ sang Emma; nàng vẫn im lặng.

— Nàng kể cho con gái nghe rằng cô ấy bị sinh non, - tên nhà văn nói tiếp. - Rằng cha cô là một phi công máy bay tiêm kích mà nàng gặp vào tháng sáu khi đến Paris. Rằng ông ấy đã bỏ nàng vào tháng chín ngay sau khi biết nàng mang thai.

— Tại sao lại kể cho ta tất cả chuyện này, ta biết mà! - Barett đáp trả, cao ngạo. - Ta cũng biết là Emma không bao giờ quan tâm đến con gái mình. Ông muốn làm ta tin là nàng luôn nói láo với ta sao?

Emma nghiến răng.

— Chắc chắn là không rồi, Dan! Hắn cứ nói chuyện vớ vẩn!

— Vớ vẩn à? - Granier nhấn mạnh, tỏ ra nóng nảy. - Các ông bà có biết nhiều đứa con nít sinh non mà cân nặng đến ba ký rưỡi khi ra đời không? Tôi thì không! Tôi đã xem sổ sức khỏe của Rebecca.

Đã quên rồi tính khôi hài chua chát, sự hoạt bát giễu cợt, thói tự trào. Tên nhà văn của Saint-Germain-des-Prés lúc này trở nên hung hăng.

Thấy Barett không nghe nữa, gã bắt đầu gào lên:

— Chỉ cần làm xét nghiệm ADN là đủ để kiểm tra là tôi có lý. Ông cho làm xét nghiệm ADN đi!

Barett, bực dọc, chấm dứt chuyện dông dài vô bổ này.

— Ta không muốn mất thì giờ. Đi nào! Tất cả xuống hầm!

Ông chụp cánh tay Terry và kéo hắn về phía lối vào đường hầm bí mật. Những người khác không phải thắc mắc lâu la là làm sao đi xuống các bậc thang khi chân tay đều bị trói: Barett bắt Terry ngồi xuống bên mép lỗ rồi nhảy xuống. Rớt sâu hai thước, thân thể hắn gây một tiếng động đục, theo sau là tiếng thét đau đớn.

— Tôi không chịu xuống dưới đó! - Granier gào lên, cuồng loạn.

— Tùy ông thôi, - Barett thốt ra và hướng nòng súng về phía Granier.

Ông im lặng nhắm chân tên nhà văn và bắn. Granier ngã xuống, đạn găm vào đùi.

— Jean-Philippe! - Rebecca la lên.

Tên nhà văn quằn quại vì đau trên cỏ. Emma bước về phía gã.

— Bảo hắn câm miệng lại và nằm im đó! - Barett ra lệnh.

Tiếng súng nổ làm Kagébé hoảng sợ. Nó sủa. Đôi mắt nó quét qua mặt đất với những ánh chớp đỏ.

— Im lặng! - Barett kêu lên.

Con chó không tuân lệnh. Ông đến ngồi xổm trước nó và đưa bàn tay rờ dưới vòng cổ nó. Một tiếng rít chát chúa rồi tiếng bấm click vang lên.

Con rô-bốt trở thành bất động.

— Đó là con chó ngoan, - Barett vừa nói vừa cười mỉm.

Emma lợi dụng khoảnh khắc ngưng nghỉ giữa chừng này để thầm thì vài lời vào tai Rebecca. Cô gái trẻ im ngay tức khắc. Mắt vẫn nhìn vào mắt mẹ, cô ngoan ngoãn đưa hai chân xuống miệng hầm rồi thả người rơi xuống, nhẹ nhàng.

Barett trở lại phía nhóm người nhỏ tụ tập trước các nấm mộ. Ông dùng súng chỉ vào cái lỗ mở toang hoác.

— Và bây giờ phải nhanh lên!

Vào lúc đến phiên mình xuống, Pierre cố bắt gặp ánh mắt Emma. Nhưng nàng cứ nhìn đăm đăm cái nấm mộ được mở ra đó, như thể nàng không có mặt nơi đây. Có phải nàng sợ chịu chung số phận như những nạn nhân khác của Barett không? Pierre hy vọng một dấu hiệu thông đồng, một ánh nhìn, một lời từ giã trong im lặng.

Ngồi ở mép lỗ, anh tự hỏi, như thường lệ, những hình ảnh nào mà trí nhớ anh sẽ gọi lên ngay vào lúc anh bất tỉnh. Có lẽ cái bức ảnh này, đặt trên bàn giấy anh từ mùa hè năm trước: ba đứa con anh, mặt nạ và ống thở cầm tay, đứng chụp hình ở bãi biển đá Piana. Hay kỷ niệm thời thơ ấu: một buổi tối, tỉnh giấc vì ác mộng, anh bất thần thấy bố và mẹ đang khiêu vũ điệu slow trong phòng khách, trước TV đang mở.

Không nói một lời, Pierre nhảy xuống hầm.

Barett lôi Granier đến tận miệng lỗ và đẩy gã xuống. Pierre và Rebecca giúp gã cho nhẹ bớt sự va chạm nhưng gã rú lên thảm thiết khi chạm mặt đất.

Emma, vẻ mặt nhợt nhạt, chờ Dan phán quyết. Nếu ông buộc nàng đến lượt mình nhảy xuống, mọi sự xem như chấm dứt.

— Đóng cửa hầm lại! - Ông ra lệnh, như thể ông còn muốn thử lòng trung thành của nàng đối với ông. - Ta không cần nói với em là phải làm sao.

Người đàn bà trẻ không do dự chút nào.

— Le Nôtre!

Cái lỗ tự đóng lại trong một chuyển động êm ru. Không có tiếng xuýt xuýt để át tiếng rên rỉ của Granier và Terry đang xa dần vì bị hút sâu vào trong những ngõ ngách dưới lòng đất của Trianon.

Barett tỏ vẻ nhẹ người. Ông hất cằm chỉ về hướng biệt thự cho Emma, để vũ khí vào túi và đi theo nàng. Nàng cố gắng bước đi một cách vững vàng, đuổi ra khỏi đầu hình ảnh của Pierre, của Rebecca và của Granier, bị thương, và sẽ hấp hối trong lòng đất dưới Versailles.

— Đúng là không có gì phong lưu mã thượng cả, cái tên Granier này! - Barett buột miệng. - Nói láo, rên rỉ, đó là tất cả những gì hắn biết làm. Khi ta nghĩ đến dân Francs-Comtois mà Louis XIV đã chiến thắng và thôn tính… Em biết họ phản đối bằng cách nào không, những người này? Khi chết, họ đòi được chôn ngược, mặt nằm sát đất. Họ muốn quay lưng về phía mặt trời để thách thức nhà vua ngay cả bằng cách chết.

Emma rùng mình. Dan xác nhận những nỗi lo sợ của nàng: ông chủ ý để tất cả bọn họ chết, nhốt kín trong lòng đất.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.