Viên sĩ quan công an soi sáng lối vào đường hầm bằng đèn pin. Emma, quì bên cạnh nấm mộ, khom người trên miệng lỗ và thấy khuôn mặt Pierre, anh nheo mắt sau cặp kính.
— Emma? Em đó phải không?
— Pierre! Mọi người đều ở đó chứ?
Đến lượt khuôn mặt Rebecca, sưng húp và đỏ ửng vì khóc nhiều, hiện ra.
— Mẹ ơi! Có phải mẹ không? Nhanh đi, con xin mẹ!
Viên công an leo xuống hầm để cắt dây trói cho các tù nhân. Rồi giúp Rebecca trèo lên bãi cỏ. Cô gái trẻ nhào vào lòng mẹ, vẫn còn run rẩy vì sợ. Emma xoa bóp rất lâu sau gáy để cô yên lòng. Những cử chỉ bị quên bẵng, rất ít khi được thực hiện trong thời thơ ấu của cô.
Rebecca bắt đầu bình tĩnh lại khi Terry ra khỏi đường hầm, chân đi cà nhắc, Pierre theo sau, sau khi giúp Terry leo lên trước.
Anh chuyên viên tin học đi vài bước vụng về phía Emma và cuối cùng ngồi bệt xuống cỏ, mặt tái xanh.
— Không sao chứ? - Emma, vẫn ôm Rebecca, vừa bước lại gần anh, vừa hỏi.
— Anh thì ổn. Còn em? Barett đâu rồi?
— Công an đã chế ngự được ông ta.
— Ông ta không làm em bị thương chứ?
— Không. Ông ta vẫn ở trong biệt thự.
— Tiếng ồn địa ngục này, nó là cái gì vậy? - Pierre vẫn hỏi, như thể anh vừa mới nghe nó lần đầu.
Còi báo động vẫn phun ra những con sóng âm thanh chát chúa.
— Tôi đi tắt nó đây! - Terry nói, mắt dò phản ứng của viên công an vừa hiện ra ở miệng hầm.
— Cứ việc đi đi! Thật khủng khiếp!
Trong khi Terry lê chân cà nhắc rời xa, viên sĩ quan leo lên bãi cỏ, xoay người lại và dùng một tay giúp Granier trở lại với ánh sáng ban ngày.
Được viên công an dìu đi, tên nhà văn nhớn nhác, lảo đảo bước tới. Gã nhìn quanh mình, hai mắt trống không. Vết thương ở đùi không còn rỉ máu.
— Jean-Philippe? Anh ra sao rồi?
Rebecca lật đật rời Emma để lao về phía gã. Nhưng tên nhà văn lùi lại.
— Cô muốn gì ở tôi?
— Mẹ ơi! Anh ấy không còn biết chúng ta là ai nữa. Anh ấy đã mất trí nhớ! - Rebecca khóc sướt mướt lần nữa.
Emma, kinh khiếp, bước lại gần Granier. Ánh mắt hoảng hốt, gã phát âm rành rọt những từ nhưng không thành câu. Hai giờ, chỉ hai giờ thôi kể từ khi gã bị viên đạn độc hại găm vào người. Nhưng chất độc đã gây tổn hại những khu vực đầu tiên của trí nhớ. Phá hủy những đầu mút thần kinh. Gã chắc là “quay về phía sau vài tuần rồi”, Dan đã nói thế. Nhưng Granier không nhận ra Rebecca nữa, người mà gã đã gặp sáu tháng trước đó! Loại light của thứ “thuốc” này của Barett cũng không được xử lý tốt hơn loại trước. Có lẽ Granier không sắp sửa chết như những nạn nhân đầu tiên của mélatonine giả mạo. Nhưng gã sẽ từ từ mất đi những điểm mốc. Những tên người quen biết. Những khuôn mặt quen thuộc. Bị suy nhược bởi một thứ bệnh Alzheimer đến sớm và diễn biến nhanh như chớp.
Emma liếc nhìn Pierre một cách kinh hãi.
Vũ khí mà nàng đã dùng để bắn Barett là cùng một thứ đã làm bị thương Granier.
Đột ngột, tiếng còi hụ im bặt.
— Đi theo tôi! - Một viên công an nói. - Bây giờ mọi người vào nhà đi.
Tên sĩ quan xốc vai Granier và ra dấu cho họ bước về phía biệt thự.
Họ đi theo, trên lối đi dọc bãi cỏ. Người ta nghe tiếng đá sỏi lạo xạo dưới bước chân nặng nề của Granier. Và ngoài xa, chắc chắn là ở trước nhà, tiếng quát thét ầm ĩ. Những cánh cửa dập mạnh.
Đến gần khu chuồng ngựa cũ, Rebecca, vẫn nắm tay mẹ, dừng lại, tựa lưng vào cửa. Cô có vẻ kiệt sức.
Bất ngờ Emma nhận ra những chiếc xe công an đậu dưới các cây dẻ. Khoảng một chục nhân viên lăng xăng làm việc. Viên sĩ quan đang dìu Granier bước đến gặp họ và ra dấu cho một người đàn ông mặc áo bơ-lu trắng đến chăm sóc Rebecca và mẹ cô.
— Được, anh có thể đưa nó đi. Nó kiệt sức rồi. Và đang mang thai đó, - Emma giải thích khi viên bác sĩ đến gần nàng.
— Và còn bà thì sao ạ?
— Không sao cả.
Viên bác sĩ dìu Rebecca đến tận xe cứu thương đậu gần căn nhà Terry. Emma không đi theo. Pierre ở bên cạnh nàng. Anh gỡ kính ra và dụi mắt. Nàng quay sang anh và đặt bàn tay lên ngực anh.
Nàng thèm nói chuyện với anh. Hay đúng hơn là không. Nàng chẳng biết nói gì bây giờ, nỗi xúc động làm nàng nghẹn họng. Đơn giản là nàng muốn ở bên anh. Ngả đầu lên vai anh.
Pierre đeo kính lại, nắm bàn tay phải Emma trong tay mình, và dùng cánh tay kia quàng vai và kéo nàng về phía mình. Hai người cứ gắn chặt với nhau như thế cả một phút dài. Rồi Emma ngẩng đầu lên và hai ánh mắt gặp nhau, trước khi cùng nhau quay sang hướng khác, xé lòng. Người này và người kia đều biết điều này có nghĩa là gì.
Trong vài phút nữa, Pierre sẽ vào phòng khách. Gọi cho Clara. Làm cho vợ yên tâm. Nói với Clara là anh yêu nàng. Emma, phần mình, phải liên lạc với Brad.
Brad sẽ lấy chuyến bay sớm nhất. Anh sẽ có mặt ở Roissy ngày mai hay ngày mốt. Anh sẽ đưa nàng về lại San Francisco. Ngay người Mỹ cũng nói bằng tiếng Pháp: C’est la vie[1].
— Em nghĩ là em đã quên nói cảm ơn anh, nàng buột miệng để phá vỡ im lặng. Có vẻ như anh đã báo cho công an. Anh đã làm cách nào?
Pierre khẽ nhếch mép cười.
— Em không đoán ra à?
— Không ra.
— Em giống như Barett ấy: có thiên tài, nhưng không hoàn hảo… Và khi những thiên tài lớn phạm những lỗi lầm nhỏ, thì trả giá đắt.
Anh chùi kính thêm một lần nữa, với phần dưới chiếc áo polo.
— Khi Barett và em, cả hai đi tìm Terry, hồi nãy, em nhớ không? Hai người đã ra khỏi phòng khách vài phút.
— Em nhớ. Rồi sao nữa?
— Chính xác ở chỗ rồi sao đó. Đoán xem…
— Nhưng anh không thể làm gì được cơ mà, anh bị trói và cột chặt vào ghế bành mà!
Lần này Pierre nhếch mép cười rộng hơn.
— Emma ơi! Em cũng vậy, em quên một chuyện: ở trong cái chuồng heo này mọi thứ hoạt động theo tiếng nói! Không chỉ TV và tủ lạnh đâu! Cả điện thoại nữa.
Emma nhìn Pierre, gần như không tin. Barett nói không sai. Người đàn ông này lẽ ra phải có chỗ của mình giữa những tên tuổi đầu đàn ngành phần mềm ở Controlware. Nhưng cái mà nàng cảm thấy nơi anh thì vượt xa lòng khâm phục.
Chưa gì mà nàng đã cảm thấy nỗi đau xé lòng của cảnh chia tay.
— Anh chỉ phải gọi số 17[2], Pierre nói tiếp. Nhưng anh không có thì giờ cho họ địa chỉ. Điều này giải thích tại sao họ mất hết hai tiếng đồng hồ mới tìm ra chúng ta. Anh đã không còn tin là họ đến.
Pierre bất chợt im miệng, bị những tiếng gào thét cắt ngang. Barett đứng ở bậc tam cấp biệt thự Trianon. Và ông gầm rú:
— Đây là nhà ta! Các ông có quyền gì đến đây hả? Ta là Dan Barett, nghe chưa! Dan Barett!
Emma và Pierre giật mình. Barett hét tên mình, lặp đi lặp lại cách quãng nhiều lần. Bị còng tay sau lưng, ông cứ vùng vẫy. Hai công an nhào tới giúp người đồng nghiệp đang cố giữ yên ông. Mặt mũi đỏ gay, miệng gào thét không ngớt, Barett thoát ra được và lảo đảo vài bước trên lối đi. Ông ngừng lại, rồi tiếp tục điệu luân vũ điên dại, đầu cứ lắc sang trái, sang phải, rồi lại đứng im, mắt tóe lửa.
— Ta là Dan Barett… Chính ta đã phát minh ra Shadows…
Đột nhiên ông thấy ra, ở cuối lối đi, người tình cũ.
— Emma ơi! Giúp ta với! Hãy nói với chúng nó ta là người quyền lực nhất thế gian!
Những giọt mồ hôi to bây giờ chảy trên trán ông. Các viên công an đứng yên quan sát cảnh múa may buồn cười và vô ích của người tù nhân tay đã vô còng.
Emma dựa người vào cánh cửa chuồng ngựa. Sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Barett, chỉ cách nàng vài thước, giãy giụa một cách thống thiết như người mắc bệnh “danse de Saint-Guy”[3]. Dưới mắt đám công an có mặt, người đàn ông đó chắc chắn chỉ là một tên vừa mất tự chủ, giận dữ quá lố. Một hồ sơ như bao nhiêu hồ sơ khác: Một ông Chavannes nào đó đã gọi cứu nạn khẩn cấp vào lúc bốn giờ sáng. Chủ đề: một kẻ cuồng nộ dọa giết năm người. Mức độ khẩn cấp: ưu tiên. Họ đã đến. Họ đã bắt hắn. Không có chuyện bẻ khóa vào nhà ăn trộm. Công việc đơn điệu hàng ngày của công an. Nhất là dạo này.
Barett bây giờ bớt nhảy múa loạn xạ hơn. Ông đến gần bức tường bao quanh nhà và ngồi xuống đất. Rồi ông im bặt.
Emma và Pierre thấy ông cúi đầu, đưa ánh mắt nặng nề nhìn về phía các bác sĩ và công an đang ở quanh ông, rồi, một cách chậm rãi, ông bắt đầu đung đưa người từ trước ra sau.
Các viên công an tiến lại gần ông. Một y tá chạy về xe cứu thương, mở cánh cửa sau và lấy ra từ thành trong xe một bọc huyết thanh và một chai ôxy.
Emma và Pierre nhìn nhau, rụng rời. Người y tá không biết điều gì đã xảy ra nhưng anh ta không có lý do gì mà vội vã đến thế. Dan Barett không sắp chết đến nơi. Ông chỉ đơn giản là sắp mất trí nhớ, và ông cũng biết thế. Sản phẩm đã giết Strandberg chắc chắn là được điều chỉnh tốt hơn trong loại mới này. Nhưng nó vẫn cứ xâm lấn từ từ bộ óc ông. Những cơ cấu nối giữa các tế bào thần kinh của ông sẽ yếu dần. Những cầu nối dày đặc, những dây buộc hết sức bền dai giữa những khu vực trong vỏ não của ông sẽ bị vỡ nát, không tránh được. Những lối vào cái trí nhớ phi thường của ông sẽ từ từ nút lại. Tất nhiên là theo một thứ tự chính xác, giống như ở những nạn nhân khác. Khu vực trí nhớ trực tiếp sụp đổ đầu tiên. Rồi đến khu vực của lô-gích, của sự phát biểu ý nghĩ. Sau đó, toàn bộ các trạng thái cảm xúc sẽ bị xóa đi. Cuối cùng, nếu sản phẩm đó mạnh thì khu vực của trí nhớ sâu kín, tức là trí nhớ bản sắc, sẽ bị phá hủy.
Emma quay mắt sang chỗ khác, không đủ sức đối đầu lâu hơn nữa với hình ảnh trước mặt. Ngồi bệt dưới đất, bị mặt nạ ôxy che kín cả mũi lẫn miệng, Barett bây giờ nhìn đăm đăm lên bầu trời đang tỏ dần. Ánh bình minh mờ mờ đầu tiên hiện ra giữa các đám mây. Bên kia ngôi biệt thự, khu vườn cũng sáng dần. Và phía bên ngoài bức tường bao quanh nhà, trong công viên của lâu đài, mặt trời sắp khởi đầu cung đường cong bất tử của mình, lên cao phía trên lâu đài, chào hỏi Latone, vuốt ve Grand Canal để, chiều tối nay, đến đậu trên cỗ xe Apollon.
Và trong vài ngày nữa, có lẽ trong vài giờ nữa, con người đang đối diện họ, cúi rạp thân mình trên sỏi đá của biệt thự Trianon, con người đã ngự trị trên các bộ nhớ của thế giới, con người-thần linh đã nắm giữ Trí nhớ nguyên thủy của Nhân loại, sẽ tự làm trống rỗng trí nhớ của riêng mình.
❀ ❀ ❀
[1] “Đời là thế” hay “Đời mà!”.
[2] Ở Pháp, số điện thoại này dùng để gọi khẩn cấp công an và hiến binh.
[3] Một hội chứng thần kinh gây co giật tay chân không kiểm soát được… do bác sĩ người Anh, Thomas Sydenham (1624-1689) khám phá ra.