“Suy tưởng cuối cùng của tôi sẽ dành cho ai? Hình ảnh cuối cùng nào mà tôi sẽ mang theo, vào lúc mà mọi sự chấm dứt?”
Từ vài phút rồi, từ khi anh biết, Pierre bỏ rơi màn hình và bàn phím và, dù không muốn, anh để mình bị lôi cuốn vào vòng xoắn ốc của những ý tưởng làm xáo trộn cả đầu óc. Câu hỏi của cái “suy tưởng cuối cùng”, từ nhiều năm nay, thỉnh thoảng vẫn xuất hiện. Nhưng cho tới bây giờ anh vẫn không bao giờ tìm ra được một câu trả lời bền vững. Clara ư? Cách đây năm năm thì nàng hẳn còn “có thể được chọn”. Nhưng ngày nay? Anh không tin thế nữa. Anh đã cảm thấy rõ ràng là nàng ít quan tâm đến những việc mà anh cố gắng làm từ một năm nay: trở về nhà sớm hơn vào buổi tối, không chấp nhận lên phi trường ngay từ chiều chủ nhật để sẵn sàng làm việc sáng thứ hai, giúp Gaétan làm bài tập về toán… Anh thổ lộ với Anita. Hai người cùng nhìn lại vào bản đồ những lãnh vực sống của anh. Bản đồ chỉ ra là cái phần đời sống dành cho công việc của anh thì quá quan trọng. Anh đã bắt đầu thay đổi, quân bình lại hệ thống các giá trị của mình. “Nhưng Clara tỏ ra bất cần là tôi về nhà sớm hơn,” anh thú nhận với Anita vào một buổi tối u uất. “Cô ấy thích tôi cày hơn, thích tôi kiếm ra cả đống tiền hơn để cô ấy có thể tiêu xài sau đó.”
Sự chẩn đoán của Anita thì thẳng thắn. Pierre đang đi qua cái mà cô bạn này gọi là một “lỗ hổng sinh tồn”. Những khát vọng của anh và của Clara đã khác nhau.
— Em đã lập trình cà phê cho anh, anh thích không?
Pierre giật mình và quay mặt lại.
Anh đã không nghe Emma trở lại trong phòng “Moi”. Nàng đã rời anh hai giờ trước để nghỉ ngơi một chút, vì biết rằng nàng chẳng thể giúp anh được gì.
— Trừ phi là anh đói, - nàng tiếp. - 21 giờ rồi đó, và ta chẳng ăn chút gì từ sáng đến giờ.
Nàng đứng ở ngưỡng cửa, rất thẳng người, vẻ mặt mệt mỏi, đường môi cong chán nản. Nàng không trang điểm, và mái tóc vẫn luôn kéo ra đằng sau. Nhưng nàng đã bỏ thì giờ thay quần áo, mặc cái quần dài hòa hợp với chiếc áo sơ mi mới, màu trắng và được ủi thẳng thớm. Lần này nàng có mang nịt ngực. Nhưng cổ áo sơ mi thì mở xuống khoảng chục centimét. Không đủ để lộ ra đôi vú, nhưng đủ để gợi ra dáng cong của chúng.
Anh nhắm mắt lại. Anh ước gì mình được mang đi xa bởi nỗi dịu ngọt mà anh đoán là ở trong tầm tay. Nhưng chuyện mà anh vừa phát hiện trên hệ thống đã ngăn cản anh.
— Cà phê à? Anh muốn uống lắm chứ, - anh vừa nói, vừa giấu vẻ bối rối. - Anh sẽ ăn sau, khi anh xong việc.
Một cái tủ nhỏ mở ra bên phải living bed. Một cái khay, được đặt trên ván kệ, mang cái tách với chút ít hơi nước trên miệng hiện ra.
Một tia cà phê đen chảy từ cái máy pha espresso[1] nhỏ.
Lại một vật dụng lạ mắt của Barett.
Emma bước về phía cái máy pha cà phê.
— Em đã lập trình cà phê cho anh từ dưới nhà. Hẳn là nó chạy đó! Nhưng này, anh có chắc là không sao chứ? Trông anh trắng bệch như chết vậy.
Pierre đẩy bàn phím ra và đứng lên.
— Còn em thì sao? - Anh hỏi với giọng cứng rắn, để tránh khéo câu hỏi cũng như để tỏ ra tỉnh táo.
Câu trả lời của Emma vang ra.
— Em vừa xem tin tức. Ở Zurich, hình như có một con vi khuẩn trong nước uống được đã gây bệnh cho khoảng một trăm người. Lyon đã hoàn toàn không còn được cấp nước. Bộ phận phụ trách khủng hoảng ở Matignon[2] đã yêu cầu tất cả các tỉnh trưởng Pháp kiểm soát chặt chẽ những hệ thống nước trong tỉnh của mình. Anh có thực sự nghĩ là chính những tên khủng bố…
— Anh có bằng chứng về chuyện này, bây giờ đây.
— Xin lỗi? Bằng chứng về chuyện gì chứ? - Emma hỏi lại, lộ vẻ lơ đãng, đưa tay cầm cái tách. - Em thấy ra là đáng lẽ em phải mang lọ đường lên đây, nó không có sẵn đường trong máy…
— Chuyện này… đó là giới hạn của công nghệ cao đấy.
Nàng hơi mỉm cười.
— Em xuống lại dưới nhà lấy đường cho anh!
— Thôi, bỏ qua đi, anh không bao giờ uống với đường. Vả lại, mình có chuyện khác để làm.
Pierre dùng một tay chỉ màn hình máy tính, tay kia cầm tách cà phê do Emma đưa cho. Một lần nữa, anh có cảm tưởng là nàng để cho các ngón tay hai người chạm nhẹ nhau, một cách cố ý. Nếu như có thể thấy đôi môi anh, Emma hẳn là nhận ra chúng đang run rẩy nhẹ.
Anh ngồi xuống lại trước máy tính, uống một ngụm đầu tiên, hai mắt dán chặt vào màn hình, rồi quay sang phía Emma.
— Em biết đấy, giật gân quá sức!
— Xảy ra cái gì vậy?
— Anh không biết bắt đầu từ đâu…
— Anh đã tìm ra cái gì?
— Tốt nhất là anh chỉ cho em thấy.
Anh nói thêm, giọng đã hạ xuống:
— Anh đã vào trong hệ thống của bọn khủng bố.
— Úi chà!
Anh không phản ứng gì trước tiếng reo khâm phục của người đàn bà trẻ. Hai bàn tay anh vẫn để bên trên bàn phím, các ngón tay xòe ra, bất động.
Emma ngồi bên cạnh anh, đối diện máy tính. Thoạt nhìn vào, nàng chỉ thấy một màn hình đen với các ký tự màu trắng rải rác đây đó. Có những tiêu đề ngắn, bằng tiếng Anh nhưng khó hiểu.
Flooding
ESP
Boston Airport
Operation
DB
Traffic Pharma op
…
Nàng đưa tay cầm con chuột và quay về phía Pierre.
— Để em làm nghe?
— Làm đi!
Nàng nhấp chuột trên từ đầu tiên. Một văn bản hiện ra. Theo sau là nhiều bản khác. Những câu trả lời cho bản văn thứ nhất. Một cuộc đối thoại. Giống như trên một blog. Chắc là có ít nhất khoảng ba chục người ký tên, tên của họ hiện ra ở cuối mỗi bản văn ngắn. Pierre ra dấu bảo nàng dừng con trỏ trên một trong những cái tên đó một lát.
— Owen… Owen Makresh. Lạ lùng thật. Cái tên này nói lên cái gì đó với anh, - anh thầm thì.
— Một trong những bạn tin tặc cũ của anh phải không?
Owen Makresh. Dmitri Krashni. Salim Nehma. Bob Linderoth. Kadin Bondarenko… Và một tên T bí hiểm, nhận bản sao của tất cả văn bản. Chắc chắn là tên cầm đầu mạng lưới rồi.
Sự từ chối dịch vụ được phân tán với qui mô khổng lồ. Tài liệu này liên quan tới hàng loạt cuộc tấn công vào hệ thống Internet. Cuộc tấn công vào ngày thứ ba vừa qua, chắc thế. Anh nhớ lại buổi thảo luận ở nhà hàng La Marine. Pierre lúc đó giải thích là bằng cách nào mà bọn tin tặc đã phổ biến một ca khúc nhiễm độc đến hàng triệu máy tính. Granier, tỏ vẻ nghi hoặc và hơi buồn cười với cái “bague d’or” của anh ta, vẫn cứ nhắc lại là những chuyên viên tin học đã làm khiếp sợ, một cách vô ích, đồng bào mình với cái bug của năm 2000, cốt chỉ để bán các phần mềm chống virus.
Nàng kéo màn hình chạy.
— Có phải là bản báo cáo về cơn sóng thần tin học đây không?
— Không phải báo cáo đâu. Thủ tục tấn công đấy!
Tất cả đều được diễn tả một cách chi tiết. Đây này: tất cả cơ chế khởi động cuộc tấn công đã làm tê liệt thế giới năm ngày trước đó. Danh sách tất cả những máy chủ sơ cấp bị nhắm đến. Danh sách những ca khúc được ưa chuộng nhất, xếp theo từng nước. Những đĩa hát rất thành công đã phục vụ như phương tiện chuyên chở cho bọn khủng bố để đưa con virus đang ngủ vào trong hàng triệu máy tính mà người sử dụng không biết chi cả. Đây này: con virus đã được lập trình để thức dậy và tự động khởi động, ngày 11 tháng 9, vào lúc 8 giờ 46 phút, theo giờ New York, gây cho Internet bị vỡ chỗ phình mạch trên qui mô khổng lồ, và mở ra cái backdoor đáng ghét đó trong mỗi máy tính bị lây nhiễm.
— Nhưng anh đã làm cách nào để vào được trong đó?
— Anh sẽ giải thích cho em sau, phức tạp lắm.
Anh cũng có quyền giữ cho mình các bí mật chứ, nói cho cùng.
— Và anh đã cảnh báo cho ai?
— Không ai cả. Anh chỉ mới…
— Nhưng anh điên quá rồi hay sao? Phải gọi cho Nhà Trắng,[3] FBI,…
Pierre chụp cánh tay nàng ngay lúc nàng đứng dậy.
— Chờ chút, em chưa thấy gì cả.
Anh nhấp chuột trên những tiêu đề khác, từng cái một, không thả cổ tay nàng ra. Emma thấy mở ra hàng loạt khoảng mười lăm tài liệu, tương tự như cái mà nàng vừa đọc qua. Ngày tháng, địa điểm, mục tiêu. Các tiêu đề lần này thì không mơ hồ. Và có vài địa điểm thì quen thuộc lắm. Nàng nhặt nhạnh một vài cái tên trong số đó, một cách ngẫu nhiên.
04/08 02.20 pm.
Nhà máy dược phẩm Meliton G, Boston
11/09 06.15 am.
Nhà máy Atofina, Marseille
11/09 06.16 pm.
Nhà máy điện, Syracuse, New York
11/09 06.17 am.
Nhà máy điện hạt nhân Susquehanna, Pennsylvania
12/09 06.18 am.
Nhà máy điện, Ottawa
12/09 06.19 am.
Nhà máy điện, Cleveland
13/09 07.30 am.
Các nhà thuốc Tây, miền Đông Hoa Kỳ, Tokyo
13/09 04.00 am.
Hệ thống GSP
13/09 06.50 pm.
Hệ thống quản lý giao thông, Paris, Luân Đôn, Berlin
13/09 06.10 pm.
Hệ thống cấp nước uống được Lyon, Zurich, Manchester, Hong Kong
— Chúa ơi! - Emma thầm thì, rút bàn tay ra như thể để tạo ra khoảng cách xa nhất có thể giữa nàng và nỗi kinh hoàng mà nàng phát hiện trên màn hình.
Cà phê của Pierre bắn ra dưới đất, làm thành một vết đen trên sàn gỗ.
Nhưng Emma hầu như không nghe tiếng tách sứ vỡ ra. Màng nhĩ nàng vang vang tiếng tim đập. Hai chân nàng run lên. Nàng có dưới mắt danh sách của tất cả các máy tính mà bọn khủng bố đã tấn công. Xếp theo thứ tự ngày tháng.
Và không phải hết đâu.
— Nhìn ngày tháng kìa, Pierre nói, kéo tập tin trên màn hình xuống từng hàng một. 24, 25, 26 tháng 9.
— Đó là những mục tiêu sắp tới của chúng.
24/09 02.08 pm.
Nhà máy Lipitrane, New Delhi
24/09 03.00 pm.
Nhà máy dược phẩm Alzeimid, Los Angeles
24/09 10.08 pm.
Trung tâm giao hàng của các nhà thuốc Tây, Cupertino
24/09 05.00 am.
Trung tâm phân phối dược phẩm, Sunnyvale
26/09 02.15 am.
Nhà máy Dolitor, New Delhi
27/09 10.13 pm.
Văn phòng các nhà thuốc Tây, Mountain View, Espoo
27/09 11.50 pm.
Công ty cung ứng dược phẩm, Kita-shinagawa
27/09 05.30 am.
ArtaGene, Singapour
27/09 06.00 am.
Alzacorp, Reykjavik
30/09 08.08 pm.
Biobank, Nhật Bản, Hokkaido
12/10 04.08 am.
Dự án Gien đơn bội Estonie, Tallin
14/10 11.08 pm.
InmeGeN, Mexico
30/10 01.38 am.
Karolinska Gen, Stockholm
31/10 04.50 am
Viện nghiên cứu Gien đơn bội, Bắc Kinh
03/11 05.30 am
TheraBio, Tel-Aviv
— Hôm nay là ngày 14 tháng 9, - Emma thầm thì. - Bọn khủng bố sẽ làm gì giữa ngày 14 và 30? Đi tắm biển à?
— Có thể tưởng như thế.
Những tên khủng bố có dự kiến một khoảng nghỉ kỹ thuật nhằm sửa soạn những cuộc tấn công mới không? Hay là chúng dành thời gian này để thương lượng trong vòng bí mật với các chính phủ?
Trên màn hình, một đứa mang tên Dmitri Krashni bắt đầu bằng cách đưa ra bản báo cáo về chiến dịch “Phi trường Boston” mà hắn gọi là cuộc “tổng diễn tập”. Một thành công. Hơn hai ngàn hộp đã được giao. Những tác dụng độc hại của mélatonine được phát tán trong nhiều thành phố lớn. Nhưng những tổn thất thì ít quan trọng hơn dự kiến.
Chiến dịch đó dự định sẽ được lặp lại, lần này thì ở qui mô lớn. Khoảng một chục thành phố sẽ bị tấn công, thông qua các nhà thuốc Tây nằm trong các khu phố “được chọn”, ở Cupertino, Sunnyvale, Dulles, Amsterdam, Kyoto, Tokyo (Kita-shinagawa), Berlin. Bọn tin tặc bắt đầu bằng cách thâm nhập vào hệ thống tin học của những nhà máy dược phẩm bào chế các thứ thuốc được các nhà thuốc Tây “bị chọn” bán ra. Chúng sửa đổi các định lượng dược chất trong quá trình chế tạo, biến hàng loạt thuốc men thành thuốc độc thực sự. Và vì chúng nắm được toàn bộ hệ thống sản xuất, chúng có thể quyết định biến đổi tất cả những gì chúng muốn: các số lượng được sản xuất, thời khóa biểu, các đơn đặt hàng, các địa điểm giao hàng.
Lần này, chiến dịch không liên quan tới mélatonine nhưng tới Lipitrane, thuốc chống cholestérol được bán nhiều nhất trên thế giới, và Dolitor, thuốc giảm đau rất có tiếng. Bọn tin tặc đã vào được các máy tính trung tâm của hai nhà máy chế tạo các loại thuốc này ở New Delhi.
Emma không có kiên nhẫn để tiếp tục đọc hết danh sách.
— Bọn chúng sẽ làm cho thế giới tràn ngập thuốc men bào chế bịp bợm!
— Các thứ thuốc phá hủy trí nhớ.
— Và làm chết người!
— Theo bề ngoài, mục tiêu ban đầu của chúng không phải là giết người nhưng biến đổi con người thành rau củ.
— Quả là điên rồ!
Pierre mở một tập tin khác mang tên Bhatnagar, New Delhi. Quá trình nắm lấy sự điều khiển cái máy tính trung tâm của nhà máy thuộc sở hữu công ty đa quốc gia Đức trong ngành bào chế dược phẩm, được đề cập đến một cách chi tiết. Địa điểm này là trung tâm chính sản xuất ra Nexor, một thứ thuốc dùng để chữa trị bệnh Alzheimer. Máy chủ đã bị “mở ra” vài tuần trước khi cuộc tấn công ngày 11 tháng 9 xảy ra. Chính ông Chủ tịch-Tổng giám đốc sáu tháng trước đã vô tâm vô ý đem con virus vào, khi ông nối kết điện thoại di động của mình với máy tính để bàn để nghe nhạc do con trai ông tải về. Đầu tháng tám, Krashni và các tên đồng lõa đã tìm ra hệ thống tin học nội bộ.
Phần tiếp theo thì khủng khiếp. Chúng vào được chương trình quy định việc chế tạo thuốc. Chúng thay đổi thành phần của thuốc. Trong ba ngày liên tiếp, nhà máy chỉ sản xuất ra thuốc giả.
— Pierre này, anh có hiểu ra việc chúng làm không?
Một lần nữa, cái giọng nói gấp gáp đó. Cách nói thúc đẩy đó. Nỗi kinh sợ xâm chiếm người đàn bà Mỹ khiến nàng tìm lại những phản xạ cũ của mình.
— Anh nghĩ là có. Chúng biến đổi các thứ thuốc thông dụng. Cái phân tử loại bỏ những tác dụng của jetlag thì được trộn lẫn với một chất nó làm…
— Nó làm cho mất trí nhớ nhanh hơn, đúng đó, làm mất nhanh hơn! Chính xác là như thế. Nó tấn công vỏ não, vào khu vực điều khiển sự suy nghĩ. Pierre…
Emma nắm lấy tay Pierre.
— Pierre… Chúng chế tạo loại thuốc đã giết chết Kathrin Strandberg đó! Và chúng sẽ làm cho thế giới tràn ngập với các loại thuốc khác nhưng có cùng tác dụng!
— Và chúng sẽ giết hại hàng nghìn người. Những người vô tội. Những người tin mình uống mélatonine thật, thuốc chống đau thật, hay thuốc chống cholestérol thật, rồi sau đó thì bị mất…
— Trí nhớ. Rồi chết. Giống như… giống như Dan.
— Phải đó, nhưng đối với ông ta, chắc là chúng cho uống thuốc trực tiếp. Anh cũng muốn tin vào sự ngẫu nhiên lắm, nhưng anh không hình dung ra được là ông ấy tự mình đi mua mélatonine ở Boston, phải vậy không?
Emma nghiến răng. Nàng không thể chịu đựng được nữa.
— Đồ quái vật! Tại sao chúng làm thế?
— Anh nghĩ mình đoán được, - Pierre trả lời, anh đã có thì giờ tiếp thu và hiểu những thông tin mà Emma phát hiện ra.
Anh đặt ngón tay lên màn hình, chỉ ra những hành động được dự kiến của bọn tin tặc.
— Các thành phố được nhắm đến, Emma. Nhìn này! Cupertino, Sunnyvale, Mountain View, Kita-shinagawa, Espoo… Em không thấy gì hết sao?
— Cupertino, có chứ. Là trụ sở của công ty Apple và…
— Đúng rồi. Và Sunnyvale, trụ sở của Oracle. Mountain View, trụ sở của Google. Espoo, của hãng Nokia, - Pierre phát âm rõ từng chữ một. - Đây là những thành phố mà những công ty cạnh tranh với Controlware đặt trụ sở. Những nơi mà tất cả những cán bộ lãnh đạo sống hay đến hội họp. Và mua thuốc men.
— Ác mộng!
Emma đưa hai tay ôm đầu và đạp chân xuống nệm của living bed. Nàng quen biết tất cả những người này. Họ là một phần thế giới nghề nghiệp của nàng. Vài người là bạn nàng.
— Tất cả những nhân vật có thế lực lớn thuộc những đại xí nghiệp công nghệ của thế giới bị lên án tử. Một cái chết chậm, ít nhiều trong ngắn hạn.
Bộ não lụi tàn, trí nhớ bị ruồng bỏ. Out of memory[4], như người ta nói trong ngành tin học. Một sự mỉa mai tàn nhẫn của số phận đối với những người đã làm giàu bằng cách cho tràn ngập thế giới với những bộ nhớ của mình. Đối với bọn khủng bố, các giáo hoàng của công nghệ cao sẽ chết từ những cái do chính mình tạo ra. Pierre buông người xuống trước lò sưởi, đầu nghiêng ra sau, rồi nhắm mắt lại.
Cuốn phim chạy trong trí anh, và anh chống chọi để khỏi đi đến tận cùng lập luận của mình. Nhưng làm sao mà cản được đây? Những người lãnh đạo những xí nghiệp công nghệ lớn, chết hay không còn khả năng suy luận. Cổ phiếu của xí nghiệp họ lao xuống dốc trên sàn chứng khoán. Trong vòng vài tuần, những tên tin tặc sẽ gây ra cuộc phá sản tài chánh lớn nhất trong lịch sử chủ nghĩa tư bản. Và loại bỏ, trong quá trình sụp đổ, những đối thủ của Controlware. Apple, Google, Sony, Palm, Nokia… Không người lèo lái, không động cơ, những con tàu say trong biển cạnh tranh toàn cầu. Những con quái vật đã bị hủy não. Bị đấm nốc-ao đứng. Chính Barett cũng chưa bao giờ làm được như thế.
Trong trường hợp đó, mảnh đất sẽ được dọn sạch để Controlware tiếp tục thống trị thế giới. Thế giới của máy chơi “game”, điện thoại và TV. Những thị trường mới của Controlware, những hoạt động này được công ty phát triển một cách tăng tốc từ khi Barett lui về hậu trường.
Pierre thấy trong ánh mắt Emma là nàng cũng đã suy luận như anh.
— Pierre…
— Ừ?
— Đằng sau những Krashni này, những Nehma này, là có ai đó. Tất nhiên thôi. Ai đó có quyền lợi để phá hủy các xí nghiệp đó, để đè bẹp thế giới công nghệ nhằm thống trị nó theo ý mình hơn sau đó.
Nàng im lặng một lát.
— Anh có tin là…
Pierre im lặng gật đầu.
Họ nghĩ tới cùng một người.
Bernie. Bernie Puttman. Nếu chỉ có một người thủ lợi trong tai họa lớn lao mà họ trải qua từ bốn ngày nay, thì chính là ông ta.
❀ ❀ ❀
[1] Từ tiếng Ý, chỉ cà phê được pha bằng cách cho nước sôi dưới áp suất đi qua lớp cà phê.
[2] Dinh Thủ tướng Pháp.
[3] Dinh Tổng thống Mỹ.
[4] Bộ nhớ của máy tính không còn chỗ để mở rộng hay tải xuống thêm các dữ liệu, các chương trình…