Emma im lặng leo lên cầu thang trước Barett và đi vào phòng “Moi”, theo lệnh ông. Ông chủ Controlware đóng cửa lại. Ngay lúc ông thả nắm cửa ra, màn hình nằm ở trên lò sưởi bật sáng và làm hiện ra hai bức chân dung xưa. Hai bản họa. Hay rất có thể là tranh khắc gỗ, Emma tự nhủ, nàng nhận ra một trong hai bức là chân dung Louis XIV.
Barett đi về phía cái living bed và quay sang Emma:
— Em biết tại sao ta chừa em ra không?
Đứng bên cạnh lò sưởi, nàng tập trung suy nghĩ trước khi trả lời:
— Bởi vì em bao giờ cũng trung thành với anh, phải không?
Barett ngồi xuống giường, rút khẩu súng ra khỏi túi và đặt nó bên cạnh. Ông vỗ vỗ lên vải phủ giường màu đỏ, nằm dài ra rồi ngồi dậy, như thể ông muốn thử mức độ tiện nghi của tấm nệm, rồi mỉm cười, lộ vẻ thoải mái.
— Những lời nói làm yên lòng của em sẽ không đủ cho ta đâu, người đẹp ơi, nếu chính ta không tin ở lòng trung thành của em. Vậy thì, suy nghĩ nữa đi.
Barett đùa với nàng. Trong khi Granier đang mất máu. Trong khi con nàng đang khóc nức nở và cũng sắp chết. Nàng liếc nhìn khẩu súng để trên giường. Làm sao tới gần nó đây?
— Có lẽ anh cần em cho phần tiếp theo, phải không? - Nàng nói liều, đẩy nhanh ra khỏi đầu hình ảnh Rebecca nằm úp mặt trong bụi bặm.
— Cũng không phải. Thế thì em không tìm ra à?
Vì Emma vẫn đứng, im lặng, trước ống khói, ông ra dấu bảo nàng đến ngồi bên cạnh ông.
— Emma này, nếu em đã có thể đi đến tận các hàng mật mã, đó là vì em đã vượt qua thành công sự kiểm tra. Em nhớ sự kiểm tra đó chứ? Em biết nó chứng minh cái gì không?
— Sự kiểm tra cảm xúc, anh muốn nói thế? - Nàng ngồi im trả lời.
— Chính xác. Vậy thì ta lặp lại câu hỏi: nó chứng minh cái gì?
Emma suy nghĩ vài giây. Barett bắt đầu lại những cuộc đấu trí với nàng, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. Trừ phi, lần này, nàng cảm thấy là nếu phạm lỗi thì khó mà tha thứ được. Người đàn ông trước mặt nàng không phải là chàng Dan Barett mà nàng biết rõ ngày xưa. Hay chọc ghẹo, chắc thế rồi, nhưng bao dung. Thích chế ngự nhưng hào phóng. Quỷ sứ lạnh lùng đối với những công ty cạnh tranh nhưng không bao giờ như thế với những người thân cận. Con người đó, về mặt nào đó, đã thực sự chết. Và Dan mới này, người đã bắn Granier, nhốt kín chính con gái mình, góp phần vào cái chết của hàng ngàn người: vậy còn gì nơi con người thiên tài lạc quan và bác ái mà nàng từng thích thú biết bao khi cùng nhau hình dung ra một thế giới mới?
Cái dáng này, từ nay oai vệ, mái tóc thẳng và lóng lánh bạc này, hai nếp nhăn lớn chắn ngang vầng trán này; nụ cười vừa kiêu ngạo vừa dịu dàng này: không một nét mặt, không một tật máy cơ nào khiến nàng nghi ngờ là mình đang đối mặt với một người khác. Chỉ có một Dan Barett mà thôi. Nhưng có lẽ chính ông lại nhận lệnh. Trong trường hợp này thì từ ai chứ? Nàng nhìn ông, sững sờ, mắt dán vào đôi xăng-đan của ông.
Barett tỏ ra bực tức.
— Đừng nhìn ta như thế nữa. Sao, em biết nó chứng minh cái gì chưa, sự kiểm tra đó?
— Em nghĩ là biết, - nàng bắt đầu, giọng còn lưỡng lự.
— Vậy thì nói nhanh xem…
Nghĩa trang chó. Rebecca tức thở. Pierre nằm dài trong đường hầm. Bức màn bằng hình ảnh đó đột ngột tự xé ra. Emma thấy lại cồn cát ở Pilat.
— Sự kiểm tra đó tạo cơ hội cho em biết nếu, đúng hay không…
Nàng không dám đi xa hơn. Dan khích lệ nàng bằng cái nháy mắt thông đồng.
—… em còn yêu anh.
Barett đứng phắt dậy, tự hào ra mặt. Tự hào về mình. Tự hào về kỹ thuật của mình hay về tình cảm yêu đương mà ông gợi lên nơi Emma? Cồn cát Pilat, cái nồi cháy đen, traghetto ở Venise, vịnh Sausalito: nếu bộ óc Emma đã phản ứng trước các bức ảnh này, đó là vì sự quyến luyến mà nàng cảm thấy đối với người bạn tâm đầy ý hợp lâu năm nhất của mình vẫn còn sống động như thuở nào.
— Đó chính là điều mà ta muốn biết thực sự, - ông trả lời. - Và bây giờ ta không còn hoài nghi gì nữa. Em bao giờ cũng vẫn yêu ta. Như vậy em có thể hiểu tất cả.
Emma đứng cách giường vài thước, tái mét. Nàng chưa từng thấy, trên bộ mặt Barett, một vẻ hung hăng cao ngạo như thế. Barett là con sư tử sẵn sàng nhảy chồm tới, tin chắc ở sức mạnh của mình. Nhưng vì lý do gì mà ông bây giờ lại quan tâm đến chiều sâu tình cảm của nàng đối với ông? Trong một thời gian quá dài, chẳng phải chính ông đã gọi tình yêu của hai người là “tình bạn đẹp” hay sao?
Barett điên rồi, Emma tự nhủ. Điên đến độ đi kiểm tra, đến tận đáy não những người thân cận, có thực, cường độ và thời gian kéo dài của những tình cảm của họ. Nàng hết sức tránh đáp trả lời ông rằng, nếu việc kiểm tra cảm xúc tiết lộ sự hiện diện của một kỷ niệm tình yêu, nó lại không chứng minh gì cả về tình yêu hiện tại, tình yêu mà nàng cảm nhận đối với ông bây giờ. Đó là không nói đến những yếu tố khác đã ảnh hưởng, trong quá trình kiểm tra, đến cảm xúc của nàng, như sự hiện diện của Pierre bên cạnh nàng. Barett thường đánh giá quá cao hiệu quả các phần mềm của mình.
Emma đã yêu ông, người đàn ông đó, quả vậy. Không nghi ngờ gì nữa về chuyện này. Trong mười năm, ít nhất. Nàng đã rời xa nước Mỹ bởi vì nàng có thai với ông và ông thì không muốn có con. Nàng đã giấu ông chuyện Rebecca là con của hai người với mục đích duy nhất là để gìn giữ mối quan hệ đặc biệt của họ. Nàng hầu như không nói về Rebecca với ông, giấu kín việc nàng đi Pháp đều đặn để thăm con. Dù phải để ông nghĩ rằng nàng là một bà mẹ tồi, một người đàn bà ham làm ăn. Công ty là trước hết, gia đình thì lo sau. Phải lựa chọn thôi. Và nàng đã lựa chọn. Giống như Dan. Cuộc đời của riêng ông, chính là Controlware. Ông sẽ có con, ông quả quyết thế, chỉ khi nào ông có thể dành hết thời gian cho chúng. Barett không thích làm gì nửa chừng. Số không hay số một. Không bao giờ là 0,5 hay 0,8 cả.
Dần dần Emma hiểu ra là thái độ này, quả thật, biểu lộ một cấp độ đòi hỏi phi thường, nhưng trước hết cũng là tính ích kỷ sâu sắc. Rồi nàng cực kỳ ngạc nhiên vì ít lâu sau khi cuộc tình hai người tan vỡ để thỏa mãn sự đòi hỏi đó, Barett lại cưới Amelia, một trong những cộng sự của ông ở Controlware, làm vợ. Và vài tháng sau, ông báo cho nàng biết sự ra đời của Kevin.
Một cú sốc. Dan lấy vợ. Dan đẩy xe nôi. Dan ẵm em bé. Trong trường hợp như thế, nàng nhận ra là nếu ông đã bước qua ngưỡng cửa với một người đàn bà khác, đó là vì ông không bao giờ thực sự yêu nàng. Đối với ông, nàng bao giờ cũng chỉ là một kẻ thông đồng trí thức không hơn không kém. Nỗi ham muốn nàng nơi ông lúc nào cũng là phụ thôi, điều này giải thích tại sao ông đã sống những năm “quan hệ ảo” của hai người mà không thấy thất vọng về tính dục lắm.
Dan, chuộng lý tính, ưa phân tích, chọn nhị nguyên, có thể nào cảm nhận được tình yêu – một thứ tình cảm tự bản chất là phi lý – đối với con người, tất nhiên là không hoàn hảo, không giải thích được, không?
Nàng đã không yêu ông nữa từ lâu lắm rồi. Nhưng trước phần mềm nhận dạng cảm xúc, nàng đã hụt hẫng. Không chỉ vì Pierre đâu. Khi những kỷ niệm xa xưa trở về trong trí nhớ, chúng cũng chở về theo phần cặn bã của tình cảm đã đi theo những kỷ niệm đó từ lúc ban đầu. Chúng khai quật những cảm xúc đã vùi chôn. Cơn đam mê thoáng qua mà bộ não Emma đã phát khởi trước hình ảnh của cồn cát Pilat, của cái nồi cháy đen rõ ràng là có thực, nhưng chúng gửi trả về một con người đã không còn hiện hữu nữa. Tệ hơn nữa: một con người mà giờ đây nàng thấy ghê tởm. Một con người sắp sửa sát hại đứa con gái của họ.
Nàng không thể nén lại lâu hơn nữa lời lẽ mà nàng chặn trong cổ họng từ khi nàng đóng lại cánh cửa xuống đường hầm.
— Dan này?
— Cái gì?
— Granier đó… Anh không lẽ để anh ta…
Barett duỗi dài đôi chân, chống người trên hai cánh tay căng ra phía sau, ngẩng đầu lên, thư giãn.
— Chết, em muốn nói thế chứ gì? Chết như con chuột cống trong đường hầm của các nhà vua? Em đừng lo, hắn sẽ không cảm thấy gì hết.
Emma cố gắng nhìn Barett, thẳng vào đôi mắt. Chúng long lanh vẻ cao ngạo. Nàng chưa bao giờ thấy ông quá tin chắc vào sức mạnh của mình đến thế.
— Thật tuyệt vời, khẩu súng lục này! - Ông thở dài, bàn tay vuốt ve món vũ khí để bên cạnh mình.
Ông chĩa nòng súng dưới mũi Emma và tiếp:
— Nó bắn ra những viên đạn, giống như mọi súng lục khác. Nhưng những viên đạn nhỏ xíu à. Và hầu như không vào sâu trong da. Viên đạn khi đó tự mở và xả ra một phân tử nhỏ tự phát tán trong cơ thể. Người ta làm ra những thứ hay ho lắm ở Nanotech, em biết…
Emma, cả người run rẩy, cố sức giữ cho đầu óc tỉnh táo. Nanotech. Nàng biết mà. Một trong những xí nghiệp mà Dan Barett đã bỏ tiền đầu tư. Một trong những xí nghiệp dẫn đầu trong ngành công nghệ nano. Sự sản xuất của cái vô cùng nhỏ. Khoa học ở một phần tỉ mét. Những ổ cứng có kích cỡ bằng đầu mũi kim. Những máy quay phim cực nhỏ, bằng viên thuốc cảm. Và như vậy, tại sao không, những viên đạn phát tán các phân tử trong cơ thể con người.
Nàng lại nghĩ đến Granier.
— Anh muốn nói là anh đã truyền vào anh ta một…
— Một thứ thuốc nhỏ xíu thôi, đến từ Alzacorp. Nó xóa bỏ trí nhớ. Nó chùi sạch những khái niệm cơ bản cuối cùng được ghi trên ổ cứng con người, em thấy chứ?
Barett đằng hắng lấy giọng:
— Than ôi, đôi khi hơi quá hiệu nghiệm. Nhất là đối với bọn đàn bà tò mò tọc mạch…
Emma dợm người lùi ra sau, về phía cửa ra vào.
— Cứ ở lại, Emma! Em đừng sợ gì cả, - Barett nói tiếp, đưa tay cho nàng. - Ta muốn nói về thứ pin-up Thụy Điển đó.
Emma hầu như đứng thở.
— Kathrin Strandberg sao? - Nàng ấp úng.
— Đúng đấy! Một thứ đàn bà chuyên gợi tình đàn ông. Đã thông thái như vậy thì… Nàng đến gặp lại ta ở Boston. Nàng đã phạm sai lầm là khám phá ra cái bằng chứng thứ tư, tức là công thức về sự hiện hữu của Thượng đế. Ta buộc phải làm cho nàng uống mélatonine để mà nàng quên…
— Thứ mélatonine nhiễm độc!
— Nhiễm độc… nhiễm độc à… Em nói hơi quá đấy! Một loại thuốc đơn giản, nhỏ nhoi, xóa nhòa những kỷ niệm gây khó chịu. Cùng một loại như những viên đạn của ta, giấu trong những viên mélatonine. Makresh là một thanh niên tài giỏi. Anh ta vào trong máy tính và…
— Nhưng Kathrin Strandberg đâu chỉ uống mélatonne! - Emma cắt ngang. - Cô ấy chết thảm, trong tình trạng khủng khiếp!
Barett đưa hai cánh tay lên, một cử chỉ tỏ ra bất lực.
— Em hãy tin là ta lấy làm tiếc. Em biết ta mà, ta là người điều độ. Ta thích những thứ sạch sẽ, ngăn nắp. Nhưng mấy tên thầu phụ đôi khi có quá nhiều tưởng tượng. Ta chưa bao giờ hé miệng nói với chúng về cái công thức đó! Nhưng Thượng đế là một đề tài đã gợi hứng cho chúng, và những người tử vì đạo của Ngài còn hơn thế nữa! Nữ thánh Sainte-Catherine đó, da thịt bị bánh xe có răng cưa xé nát mà vẫn không chối bỏ đức tin, em thấy không? Chuyện này đã cho chúng vài ý tưởng.
Emma lùi người lại để dựa vào tường. Nàng sắp ngã xuống đất. Cung cách mà Barett phát âm mấy từ “bánh xe có răng cưa” và cái nhếch mép cười gượng theo sau lời nói đã làm nàng lạnh người. Nàng ước gì có thể đưa tay chụp vai ông, lắc mạnh người ông, hét lên, để đưa ông ra khỏi cơn cuồng loạn. “Dan! Anh điên quá rồi! Anh không phải là anh nữa. Trở lại đi!”. Nhưng cả người nàng bị tê liệt.
Nàng hít vào rất sâu. Nàng phải đứng vững. Nàng phải tiếp tục làm cho Barett nói ra. Tạo lòng tin cậy. Chắc chắn là ông sẽ buông lỏng chú ý trong vài giây. Trong trường hợp này, nàng sẽ đánh xoáy khẩu súng của ông.
— Có phải Kathrin Strandberg đã phát hiện ra công thức về sự hiện hữu của Thượng đế không?
— Phải.
— Cái của Le Nôtre? 00 = 1?
— Chính xác.
— Và cô ấy đã làm cách nào?
Barett đối diện với Emma. Ông đã di chuyển về phía cửa sổ và đứng tựa vào đó. Thỉnh thoảng, ông đưa mắt hờ hững liếc nhìn xuống ngôi vườn bên dưới, về hướng thôn Hoàng hậu. Bất chợt ông thấy các hòn bi màu xanh được trang trí với những hình rồng mà Pierre đã để lại trên lò sưởi.
Ông đặt khẩu súng lục vào chỗ chúng và mỗi tay cầm lên một hòn bi.
— Một cú may mắn! - Ông trả lời, hai tay gõ hai hòn bi lên nhau. - Cách đây vừa mới nửa tháng, bà vợ của ông kiến trúc sư cảnh quan khởi đầu chuyện này đó, Blandine Costello, đã tìm được một cái túi con mà chồng bà giấu trong lưng dựa của chiếc trường kỷ. Nó đựng lá thư của Le Nôtre gửi cho đứa cháu trai của mình. Một văn bản độc nhất của Le Nôtre mà anh chưa từng nghe nói đến cho đến ngày này… Làm sao mà cái tư liệu này lọt vào trong tay Michel Costello? Bí ẩn! Dù sao đi nữa, bà góa phụ không biết làm gì với nó.
Vừa nói, ông vừa gõ nhịp với hai hòn bi. Emma có cảm tưởng đang nghe tiếng roi quất.
— May mắn thay, Blandine Costello vội vàng điện thoại cho Strandberg. Hai người này và ta đã cùng gặp nhau cách đây vài năm, nhưng chỉ có Kathrin là còn liên lạc với bà ấy. Ta bảo Kathrin đi xuống Aix rồi đến gặp lại ta ở Boston. Ta đã hứa tặng một số tiền lớn cho viện bảo tàng của nàng. Nàng vui lắm. Ngay cả khi ta khuyên nàng nên uống viên thuốc chống jetlag… Sau đó thì nàng đi Pháp để dự đại hội của mấy bà chị.
Câu chuyện kể của Dan đã khiến nàng có thì giờ tỉnh táo lại.
— Nhưng cũng phải bịt miệng bà Costello nữa hay sao?
— Khó mà làm khác được.
— Anh vẫn dùng mấy tên thầu phụ đó à?
— Luôn luôn. Đối với Blandine Costello, các tên thầu phụ của ta đã đi quá xa. Chúng bắt bà phải chịu cùng số phận với thánh bản mệnh của bà, nữ thánh Blandine đó: lưới, vỉ nướng, cột chân treo ngược đầu…
Giọng điệu thì dựa trên sự kiện, tỏ vẻ bất liên quan. Phương pháp Barett. Ông đưa ra mục tiêu. Sau đó, các thủ hạ tự lo nghĩ ra phương tiện. Và báo cáo kết quả. Emma chống chọi để đừng thấy ra trong đầu hình ảnh cơn hấp hối của Blandine Costello và Kathrin Strandberg. Câu chuyện kể của Barett làm nàng buồn nôn.
— Nhưng đã là quá khứ rồi, mấy thứ đó. Những thiệt hại phụ, xảy ra bên cạnh đường đi! - Barett bất ngờ kêu lên, tay đặt lại những hòn bi lên trên lò sưởi để cầm lại khẩu súng.
Ông bước về phía living bed, đưa tay ra trước Emma thêm một lần nữa để mời nàng đến với mình.
— Emma, em và ta, từ nay về sau, hai ta đều gắn bó với nhau bằng sự hiểu biết một bí mật lớn nhất của Lịch sử. Như Le Nôtre với Louis XIV. Nhìn này!
Barett ngừng bước, đặt khẩu súng xuống cái bàn nhỏ bên cạnh máy tính, quay người về phía màn hình đã mở ra phía trên lò sưởi. Ông im lặng một lát, hai mắt ngước nhìn hình ảnh hiện ra.
— Ta giới thiệu với em André Le Nôtre, người làm vườn của nhà vua, và Louis Đại Vương, còn gọi là Thái Dương Vương, một đấng quân vương nhìn xa trông rộng nhất mà trời đất đã sinh ra, - ông trịnh trọng nói to. - Em có biết là tình bạn giữa hai người kéo dài hơn bốn mươi năm không? Le Nôtre là người duy nhất ở Versailles, trong suốt thời gian này, chưa bao giờ bị thất sủng. Ông gặp nhà vua hầu như hàng ngày để dạo chơi trên những lối đi, để sáng tạo ra những đài nước, những khóm cây, để nghĩ ra hệ thống thủy lợi… Ông là người bạn tâm tình của nhà vua, không phải để nói chuyện chính trị hay chiến tranh, nhưng để nói về cái cực kỳ quý giá mà nhà vua sở hữu: ngôi vườn Versailles, một tác phẩm vĩ đại của ngài! Ông cũng là người duy nhất ở triều đình có thể buộc Thái Dương Vương phải trả giá cao! Em thấy có ghê không? Ông làm vườn già này cũng tự cho phép mình đi thăm Fouquet, kẻ thù của vua, ở pháo đài Pignerol, nơi mà Louis XIV giam cầm ông này!
Emma lộ vẻ kinh ngạc. Barett, đứng trước màn hình plasma, ăn nói như một thầy giảng đạo. Hai bàn tay xoay tròn, dùng điệu bộ diễn tả theo một hình ảnh, đọc nhấn mạnh từng âm tiết của một từ, khoanh tròn một ý tưởng. Ông vua phần mềm có vẻ xúc động bởi lòng say đắm của mình trước những năm tháng vinh hoa của triều đình nước Pháp. Bị vẻ tráng lệ của Versailles mê hoặc, giống như Rockefeller, Benjamin Franklin, và biết bao người Mỹ trước ông. Có phải đó là việc tất nhiên nơi những người quyền thế, sự cuốn hút đến từ Thái Dương Vương mà họ cảm thấy không? Có phải một số mệnh tự nhiên thúc đẩy những người này, được quyền hành thỏa mãn, mơ ước đến một dự định còn lớn lao hơn nữa không? Một dự định vượt qua cái quyền lực – cuối cùng thì quá mong manh, quá thảm hại – mà sự thành công thương mại hay chính trị đem lại không? Đạt tới sức mạnh tột cùng, cái sức mạnh cho phép sở hữu chính mình và thế giới.
Ông chủ Controlware đang phá hủy thế giới của ngày hôm nay để chế ngự tốt hơn thế giới của ngày mai. Nhưng ông nói về cái gì mà nồng nhiệt đến thế? Về thế giới của ngày hôm qua. Thế giới của Louis XIV và của Le Nôtre. Một thế giới vườn tược, bể nước. Một vũ trụ những đài nước thần tiên.
Dan là một trẻ thơ. Một trẻ thơ-vua.
Giờ đây, khi thấy ông đã làm cho mình bớt sợ, Emma tiến một bước về phía ông.
— Dan này, anh nói là hai đứa chúng mình chia sẻ bí mật này, nhưng anh có nghĩ đến em chút nào không? Em đã khóc khi biết tin anh mất. Anh không có quyền đối xử với em như thế. Đáng lẽ anh phải kể những bí mật của anh cho em nghe, ít ra là thế.
Dịu dàng. Có lẽ nàng còn có thể làm ông mủi lòng nữa. Có lẽ nàng sẽ khơi dậy được than hồng. Tình yêu ngày tháng cũ.
Nàng nghe tiếng vọng của giọng nói chính mình vang lên trong phòng. Nàng cảm nhận được từ nó sự run rẩy, sự chấn động gần như đẫm nước mắt.
— Kể những bí mật của ta cho em à? - Barett hỏi lại. - Em hiểu anh dở quá. Bí mật là bí mật, cô nàng ơi! Em biết cái sơ đồ mà. Khi người ta chia sẻ một bí mật với người bạn gái thân nhất của mình, cô bạn này đem chia sẻ với người bạn gái thân nhất của cô ta. Vậy là chấm dứt bí mật! Ta đã không thể làm khác hơn là để cho ông bác sĩ của ta, Gilbert, một người thông đồng với ta từ lâu, biết chuyện. Nhưng ông ấy là người duy nhất, ta thề đó. Chính ông đã cung cấp giấy khai tử. Gilbert đó, em nhớ không?
Emma gật đầu.
— Một thiên tài. Em biết cái phát minh chót của ông không? Bây giờ, ông kiểm soát sức khỏe ta từ xa, hai mươi bốn giờ trên hai mươi bốn.
Barett kéo ống tay áo polo bên mặt lên và để cánh tay dưới mũi Emma. Rồi ông chỉ một cục u bé tí, cách cùi chỏ năm centimét.
— Em thấy cái nút này chứ?
Emma nghiêng đầu.
— Vâng. Người ta có thể tưởng là mụn cóc.
— Người ta có thể tưởng là em chưa hề thấy mụn cóc! Đó là toàn thể các bộ vi cảm biến, được ghép với một máy thu-phát, tất cả chứa đựng trong một viên nang nhỏ như hạt gạo. Từng giờ một, những bộ cảm biến đó tự động thực hiện một check up[1]. Các kết quả thì được lưu trong bộ nhớ của viên nang có chứa hồ sơ sức khỏe của ta. Sau đó chúng được chuyển đến PDA[2] của ta, và ta có thể đọc chúng trên đó. Cuối cùng, chúng được gửi đến máy tính của Gilbert. Nếu có vấn đề gì, máy tính đó sẽ báo động với đích thân Gilbert, cũng trên PDA của ông ấy. Gil quả quyết rằng, trong tình trạng y học hiện tại, với mấy thứ đó, ta có thể có thêm từ hai đến ba mươi năm để sống.
Barett bước ra xa để hạ ống tay áo xuống.
— Tức là ta sẽ sống tối thiểu một trăm mười năm. Nhưng đó chỉ là một giai đoạn. Một giai đoạn hướng về cuộc sống vĩnh cửu!
Quá đáng! Emma giấu mặt trong hai bàn tay. Rồi bằng một cử chỉ bức bối, như thể đó là một động tác duy nhất mà nàng dám làm, Emma giựt ra cái kẹp tóc bằng kim loại đang giữ tóc kiểu đuôi ngựa của nàng ra.
— Dan, anh điên quá rồi! - Nàng nói khe khẽ nhưng phát âm rõ ràng.
Nàng thấy tiếc ngay là đã nói ra lời này. Nếu nàng gợi dậy nỗi ngờ vực nơi Barett, mọi việc xem như chấm dứt.
— Emma! Đừng nói linh tinh! Hai ta giống nhau nhiều biết mấy.
“Đã giống nhau – có chút khác đấy chứ.” Nàng ước gì nói ra câu đối ứng này to thật to nhưng kịp dằn lại. Mình phải chơi trò này lâu chừng nào có thể.
Barett đã nói tiếp trước rồi:
— Chúng ta đang có trong tay cái bí mật của cuộc Sáng thế, Emma ơi! Cả hai ta. Như nhà vua với người làm vườn vậy.
— Nhưng để làm gì cơ chứ, Dan? Tại sao tất cả mấy chuyện này? - Nàng hỏi.
Nàng tiếp tục tìm cách chế ngự, khi được khi không, nỗi khiếp sợ mà người tình cũ gây ra trong lòng.
— Vậy thì em không hiểu à?
— Hiểu sao? Có phải thực sự cần thiết làm xáo trộn cả thế giới chỉ để thay thế tất cả những Shadow cũ trên hành tinh bằng cái 10.0 không?
Barett đưa hai cánh tay lên trời.
— Em yêu, chắc chắn là em mềm yếu hẳn đi! Tất cả mấy thứ đó, chỉ là tiểu tiết thôi mà! Chỉ là một màn khói ngụy trang! Việc này sẽ mang lại hàng tỉ đô-la cho Controlware, đúng đấy. Và quỹ từ thiện của ta cũng được hưởng theo. Như thế nó sẽ có thể tiếp tục chăm sóc người nghèo, người bệnh. Diệt trừ bệnh sốt rét, bệnh dịch tả, bệnh…
— Và không ai sẽ biết được chính anh là ân nhân.
— Ngược lại mới đúng chứ. Tất cả mọi người. Toàn thế giới sẽ suy tôn danh tiếng của ta. Kỷ niệm của ta. Emma, ôi Emma yêu của ta, chúa Giê su hẳn sẽ ra sao nếu không chết? Và Gandhi? Kennedy? Luther King?[3] Không là gì cả. Em hãy nhớ, chính cái chết mới thay đổi cuộc đời thành số mệnh. Chỉ có hậu thế mới đem lại quyền uy đích thực.
— Và Amelia thì sao? Và các con anh? Họ tin là anh đã chết! Bộ họ không thích anh sống với họ hơn sao?
— Emma! Khi nào thì em mới chấp nhận là trong đời có cái còn quan trọng hơn con cái và mẹ chúng nó đây? Hồi nãy em đã hiểu rõ rồi mà, không phải vậy sao? Khi em nhốt con gái mình…
Emma bỗng chốc tin rằng đã nghe thấy tiếng hét của Rebecca bị nghẽn lại trong đường hầm. Nàng sắp ói mửa vì kinh hoảng. Barett vẫn nói tiếp:
— Emma, ngày mai, mọi thứ này sẽ bị lãng quên. Quyền lực của Controlware tăng gấp mười ư? Chỉ là biến cố bất ngờ thôi! Hàng ngàn mạng sống được tiền bạc của một quỹ từ thiện cứu vớt ư? Chúng có thấm gì không so với hàng triệu mạng sống khác mà ta sẽ cứu vớt trong nhiều thế kỷ? Trong thiên thu? Thượng đế đã sáng tạo ra thế giới nhưng Người đã để cho nó mục rữa. Mục rữa vì bệnh tật, bần cùng và khổ ải. Người đã nghĩ ra một sản phẩm tốt – con người – nhưng không dự trù bất cứ dịch vụ hậu mãi nào!
Barett ngừng một chút, dò xét Emma bằng ánh mắt để xem nàng có ưa thích cách nói khôi hài của ông không. Nàng nhìn ông, đờ đẫn. Mái tóc nâu dài bị xổ tung. Miệng biến dạng vì nhếch mép cười gượng. Trong những buổi họp hội đồng quản trị, trong những cuộc thương lượng căng thẳng, nàng đã học để gây ảo tưởng cho người khác bao nhiêu lần? Đây chính là lúc, hay không bao giờ nữa, để tập hợp những phản xạ cũ của nàng.
— Thượng đế đã tạo ra con người từ chỗ không có gì cả, tạ ơn Người! - Barett tiếp tục. - Nhưng phần tiếp theo của tác phẩm của Người chỉ là một lời kể lể dài dòng buồn bã về những nỗi đau khổ và những suy tàn. Làm sao chấp nhận được, mười lăm tỉ năm sau cuộc tạo thiên lập địa, là muỗi mòng vẫn còn giết chết con người cơ chứ? Một thế giới ngu độn đến thế thì không thể hiện hữu. Phải thiết lặp lại một cấu hình mới cho nó. Phải sáng tạo lại con người. Một con người sẽ không biết đến đau đớn cũng như bệnh tật. Một con người miễn nhiễm. Một con người mới, nhất định thế.
Và ông kết luận:
— Hệ thống bảo hiểm xã hội toàn cầu, sự bảo hộ phổ cập mà ta từng mơ ước, em thấy không? Ta cũng sẽ không cần mấy thứ này nữa: ta sẽ làm thế nào để bệnh tật tự nó biến mất! Và với nó, cũng biến theo sự bần cùng, nỗi đau khổ, và cái ác. Cái Ác, Emma ơi! Ta sẽ loại trừ cái Ác. Cái Ác, viết hoa.
Trước đó, Barett đã mở cửa sổ nhìn ra bầu trời đầy sao, và vừa thách thức cái hình dáng xa xôi của lâu đài Versailles, vừa rao giảng bài thuyết pháp của mình. Emma đứng vài thước sau ông. Lẽ ra nàng có thể chụp khẩu súng nằm trên mặt bàn nhỏ, nhưng nàng vẫn đứng đó, tê liệt cả người, đôi mắt trống rỗng, đăm đăm nhìn xuống lối đi dọc theo ngôi biệt thự và các căn nhà phụ, dẫn vào khu vườn và tới mộ phần lũ chó.
Ông vua phần mềm không đối thoại ngay cả với Thái Dương Vương một cách ngang hàng nữa. Hay ngay đến Thượng đế cũng không. Ông là Thượng đế.
❀ ❀ ❀
[1] Sự kiểm tra sức khỏe tổng quát.
[2] Viết tắt của Personal Digital Assistant, tiền thân của cái “smartphone” hiện nay.
[3] Cả ba nhân vật này đều bị ám sát chết. Gandhi (còn được gọi kính cẩn là Mahatma, Thánh, 18691948), nhà tranh đấu giành độc lập cho nước Ấn Độ từ thực dân Anh, theo con đường bất bạo động. Bị ám sát năm 1948. Về John F. Kennedy và Luther King, xem chú thích ở những trang trước.