Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 39
39

❊ ❊ ❊

Emma ngồi im trên living bed.

— Khủng khiếp quá, Pierre, khủng khiếp quá! Phải chận nó lại! Ta không thể ngồi ở đây như đồ…

— Đúng vậy, như đồ “con”[1]. Người ta nói thế đó, trong tiếng Pháp.

Pierre hẳn là có thể thô bỉ hơn. Nhưng anh cố gắng suy luận. Anh chờ Emma nhảy lên chụp cái điện thoại di động của nàng. Gọi cho công an. Gọi cho các cơ quan tình báo. Gọi cho một trong những bà bạn làm lớn, hội viên của WAC. Hay gọi cho Nhà Trắng, tại sao không? Nhưng đó có phải là giải pháp tốt không?

Có cái gì đó làm anh khó chịu nhưng anh không biết tại sao.

Emma vẫn bất động, ngồi như dính chặt trước màn hình, đôi mắt đẫm lệ. Chắc là nàng còn nghĩ đến những người bạn ở Sunnyvale hay Cupertino. Hay là Dan. Đột nhiên, nàng lên tiếng:

— Pierre! Bọn khủng bố có biết không? Chúng có biết là mình biết không?

Pierre ép hai bàn tay vào thái dương, như thể làm nhẹ đi áp lực đang đè nặng lên người.

— Chúng không biết, chắc chắn thế! Nếu mà ta không thảo luận với chúng.

— Thảo luận à?

— Đúng, hay là tán gẫu, buôn chuyện, nếu em thích nói thế hơn. Em thấy không, ở đó, phía dưới màn hình? Cái biểu tượng đó? Hộp thoại của chúng đấy. Một loại MSN[2] nội bộ, riêng trong hệ thống. Owen Makresh, Dmitri Krashni… Chúng có thể trao đổi với nhau trực tiếp.

— Và về phần mình, ta có thể nhập vào được không?

Anh tỏ ra do dự một chút rồi trả lời:

— Được, nhưng nói sao đây với em… Bây giờ, ta chỉ đứng trước ngôi nhà của chúng, đại loại như vậy. Và chúng không thể nhận ra sự có mặt của ta. Nhưng nếu ta đẩy cửa…

— Thì ta không thể tháo lui được nữa.

— Em hiểu hết rồi đó.

— Vậy thì, ta làm gì đây? Ta báo động cho ai, trước tiên?

Pierre nhận ra là nàng còn hoang mang hơn cả anh nữa.

— Thông thường, - anh nói, - thì người ta phải gọi cho IICC.

— IICC?

— Đúng, công an tin học, nếu em thích hơn.

— Vậy thì gọi đi chứ!

— Từ từ đã Emma. Ta có chút thì giờ mà, phải không?

Anh hẳn là không biết giải thích tại sao, nhưng anh thấy báo động với chính quyền thì có vẻ mạo hiểm quá. Anh muốn tranh thủ thời gian hơn. Suy nghĩ thêm. Anh có cảm tưởng như đã bỏ qua một yếu tố quan trọng, nhưng yếu tố nào đây?

— Sao vậy kìa? Ngược lại, phải làm gấp lên chứ!

— Cuộc tấn công sắp tới chỉ sẽ xảy ra vào ngày 24 tháng 9. Từ đây đến đó…

— Từ đây đến đó à?

Emma nhìn thẳng vào mắt Pierre. Lần này, anh không thấy vẻ quả quyết thường lệ mà là nỗi lo âu bất thường, và dịu dàng gần như van nài. Như thể cái lớp vỏ bảo vệ của Mrs. Shannon, chief executive officer của Berkings & Shannon, đã tan chảy dưới sự căng thẳng.

Pierre dang tay quàng vai nàng.

— Đến đó đi, - anh thầm thì.

Nàng không có thời gian để trả lời. Anh đã ghé mặt lại gần, và môi anh chạm qua môi nàng. Một vuốt ve vụng trộm. Một nụ hôn lóe sáng.

Pierre lùi lại vài centimét để nhìn người đàn bà trẻ này. Chỉ cần bắt gặp ánh mắt nàng là đủ để anh ham muốn nàng. Anh cảm thấy bắt buộc phải nói ra điều này với nàng:

— Anh thèm yêu em lắm, - anh thì thầm, - chỉ nhìn em thôi… Không chạm đến người em. Em hiểu chứ?

Anh không chỉ muốn là nàng hiểu hay nàng đoán được nỗi ham muốn của anh. Anh muốn nàng cảm nó, muốn nàng thấy nó. Anh muốn nàng không hạ ánh mắt trước sức mạnh không gì cưỡng lại được mà nàng khởi động nơi anh.

Emma biết là không có vẻ gì “cao ngạo đàn ông” trong thái độ của anh, không có gì tự phụ hay giả tạo, đơn giản là một cách nói lên tình yêu của anh khi những từ ngữ của tình yêu này bị cấm cản.

Người đàn bà trẻ nín thở, không cử động. Nàng để cho các ngón tay Pierre rờ nhẹ đôi vú và vuốt ve khuôn mặt nàng. Anh đưa cả hai bàn tay ôm lấy đôi má nàng rồi nhìn nàng đăm đăm. Hai vệt đen đã khô, ngay phía trên những quầng thâm quanh mắt, tạo thành hai nét vẽ vụng về, nguệch ngoạc trên làn da trắng của nàng.

Không phù hợp với những tiêu chuẩn sắc đẹp, Pierre vẫn thấy cách trang điểm này hấp dẫn. Dù thế nào đi nữa, nó hấp dẫn hơn nhiều những lớp kem, lớp phấn và vẻ ngoài đứng đắn mà Emma phô trương khi nàng ngồi chễm chệ trên khán đài WAC với những người bạn của nàng. Nhà nhiếp ảnh nữ người Pháp Bettina Rheims một ngày kia đã thực hiện một xê-ri ảnh chân dung các ngôi sao không trang điểm gì hết. Anh còn nhớ những hình ảnh “mộc” đó. Laetitia Casta, Béatrice Dalle, Milla Jovovich[3], mắt đỏ, lông mi ẩm ướt, một vết sẹo nhỏ như chỉ hồng chạy dưới bẹn rám nâu.

Sắc đẹp, đó là cái gì còn lại sau khi son phấn đã trôi đi.

Và nhất là sự dịu dàng cực kỳ quyến rũ này. Lụa của đồ lót mà Emma mặc dưới áo sơ mi. Mùi nước hoa dịu nhẹ đã cuốn anh đi trong đêm hôm ấy ngoài bãi biển. Làn da mát dịu của hai bầu vú mà giờ đây anh ve vuốt và cảm thấy dưới các ngón tay hai đầu vú chắc, săn cứng. Trong đời mình anh không có kỷ niệm đã vuốt ve những bộ ngực mịn như nhung như vậy.

Giờ đây, nàng cũng mở mắt ra. Và luồn bàn tay dưới áo sơ mi Pierre. Các ngón tay nàng chạm nhẹ ngực, bụng anh, ngừng lại rồi lại tiếp tục trên các dấu vết vụng trộm của chúng. Trong đời mình, anh chưa từng được mơn trớn bởi đôi tay nghệ sĩ dương cầm như vậy.

Khi Pierre kéo dây áo ngực Emma xuống để hôn lên bầu vú phải, nàng để người ngả ra sau, trên living bed. Anh giữ nàng lại.

— Emma, - anh thì thào. - Đứng dậy!

Nàng không hỏi anh tại sao. Anh giúp nàng đứng lên, hôn rất lâu lên môi nàng, rồi tuột áo quần nàng. Nàng nhìn anh, ngoan ngoãn, im lặng, ánh mắt vô định. Mỗi cử chỉ của Pierre, mỗi cái nhìn đều làm tăng niềm ham muốn khoái cảm của nàng. Không người đàn ông nào, cho tới bây giờ, đã đáp ứng đúng như thế nỗi chờ mong này mà nàng không biết bày tỏ ra sao. Như thể anh đoán được những ham muốn của nàng, như thể anh là nàng. Lần đầu tiên trong đời, nàng làm tình trong sự giao cảm tuyệt đối.

— Anh là giấc mơ của đàn bà con gái, - nàng nói nhỏ giọng.

Có lẽ anh không hiểu điều nàng muốn nói. Nhưng anh phải biết ít nhất một lần trong đời anh là anh đã thỏa mãn, vượt quá cái có thể hình dung được, những giấc mơ của một người đàn bà, những khát vọng sâu sắc nhất của nàng.

Một lát sau, anh đối diện nàng, không còn áo quần trên người, như nàng.

Anh quỳ xuống và bắt đầu ôm hôn người nàng. Bụng, hai chân, rồi đôi vú, ngực, chỗ lõm ở cổ tay. Đôi vú, thêm một lần nữa, rất lâu, tận hốc cổ. Trong khi vuốt ve đôi chân nàng, anh cảm thấy trong tóc mình các ngón tay dịu dàng của Emma phát ra cơn run đều đặn. Và khi ngược lên lại khuôn mặt nàng, khi môi nàng hòa lẫn với môi anh, anh nhìn đôi hoa tai nàng lung lay. Tới bây giờ anh không chú ý đến món đồ trang sức này. Chúng làm thành từ một cái khuyên bạc có móc những sợi chỉ nhỏ màu đen đính những viên ngọc trai đỏ thẫm. Món nữ trang mang tính nghệ sĩ giang hồ. Nữ trang của đứa trẻ trốn học đi chơi. Trong khoảnh khắc nhìn đồ trang trí này, anh thấy tiêu tan trong tâm trí mình hình ảnh của người đàn bà mặc bộ áo váy nghiêm túc, hình ảnh của người đàn bà giỏi việc ngồi chễm chệ trong ban lãnh đạo Berkings & Shannon. Anh cảm thấy biến đi, như trong một giấc mơ mà anh hẳn là không dám tưởng tượng ra, pho tượng bằng cẩm thạch lạnh lùng của Emma Shannon. Nỗi ham muốn càng tràn ngập nàng thì nó càng tan biến đi giữa hai bàn tay anh.

Anh ước gì giữ được nàng như thế này, làm đông lại ánh mắt mơ hồ và điên dại của nàng. Nhưng rồi một nỗi ham muốn tương tự cuốn cả anh đi.

Khi anh vào bên trong nàng, trên giường của Dan Barett, khuôn mặt của con người đã đưa họ đến tận đây, ông chủ Controlware, xẹt ngang trong đầu anh. Pierre đang làm tình với người đàn bà mà Barett đã yêu trước anh, có lẽ trên chiếc giường này. Một hình ảnh tục tằn hiện ra trước mắt anh. Barett thu âm giọng nói Emma trong lúc mây mưa. Có thể nào ông ta đã lập trình những tiếng kêu khoái lạc của nàng bằng MP3 giống như ông đã thu tiếng nàng khi nàng phát âm “Le Nôtre”, “số không” hay “một” không? Có khi nào những tiếng kêu ấy sắp sửa khởi động, kia kìa, trong vài giây, thể hiện các dữ kiện bằng hình ảnh trên màn hình, hay cho phát ra một thứ nhạc nhục cảm qua các loa gắn trong giường không? Hay là tồi tệ hơn, phát ra giọng nói của chính nàng, báo rằng “đây là lần thứ hai và lần cuối cùng” không? Pierre loạn trí rồi. Loạn trí hơn cả Barett. Loạn trí, có lẽ, bởi vì anh chỉ còn vài giờ đồng hồ để sống.

Nhưng Emma không kêu la, nàng chỉ khẽ rên rỉ. Và anh thích những âm thanh rên rỉ vì khoái lạc này, anh gọi chúng đến mà. Như trên bãi biển ở mũi Manvieux, anh không đủ sức cưỡng lại sự lôi cuốn mãnh liệt của chúng. Tận bây giờ anh chưa từng cảm nhận, trong thân thể người đàn bà, một sự nóng bỏng đến thế.

Anh đẩy nàng nằm nghiêng nhưng nàng chồm lên người anh. Tóc nàng bay bay. Ngồi trên bụng anh, đầu ngửa và hai cánh tay chống ra sau để giữ thăng bằng, nàng có vẻ như dâng tặng anh cả bộ ngực đẹp đẽ của mình. Anh nắm lấy hai bên hông nàng, kéo nàng thật mạnh về phía mình để còn vào sâu trong nàng hơn nữa. Anh có cảm tưởng là chính nàng mới vào sâu trong anh, chứ không phải ngược lại, khi hai người hợp nhất một cách nóng bỏng. Nàng có anh.

Anh còn thời gian tự hỏi, để đổi hướng suy nghĩ và kéo dài cơn khoái lạc, là sự cuốn hút không kiểm soát này chỉ hoàn toàn do mình nỗi sợ hãi cái chết gây ra hay sao. Hay là do ý chí thách thức cái chết.

Chết. Yêu. Yêu đến chết. Chết vì yêu. Hai từ này quay nhiều vòng lệch hướng, đau khổ và vui sướng. Hai bàn tay người đàn bà trẻ bây giờ níu cứng anh. Nàng không ngừng lẩn tránh đôi môi anh, để rồi trở lại, mãnh liệt hơn, căng thẳng, nóng bỏng, van xin.

Cuối cùng anh giữ yên nàng, khuôn mặt anh áp sát khuôn mặt nàng, môi anh dính chặt môi nàng, ngay vào lúc anh tan ra trong nàng.

Anh cảm thấy lúc đó có một tấm lụa mênh mông trùm lên anh, bao bọc anh. Rồi hầu như tức khắc, một ánh chớp màu xanh xẻ rạch nó. Một đốm sáng phá hoại quay tròn trong căn phòng.

Cơn múa may khật khùng của một cái đèn pha quay.

Bên ngoài, các xe cảnh sát và xe cứu thương mở còi hụ chát chúa trên đại lộ.

❀ ❀ ❀

[1] In nghiêng trong nguyên tác. Từ tục tĩu, chỉ cơ quan sinh dục đàn bà; ở đây có nghĩa “đồ ngu”.

[2] Viết tắt của Microsoft Network, mạng thông tin rất nổi tiếng của hãng Microsoft.

[3] Các nữ diễn viên điện ảnh Pháp.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.