— Anh còn đủ xăng để tới được Paris không? - Emma hỏi.
Granier nhìn cái thước mực, lộ vẻ hoài nghi.
— Không chắc lắm. Tôi đã đổ đầy xăng ở Cherbourg trước khi đi, nhưng cái xe này hao xăng quá, và nhất là tôi chưa quen nó. Tôi mới có nó từ nửa tháng nay.
— Anh vừa mua nó à?
— Nói thật ra, một người bạn cho tôi mượn. Vả lại, chắc cô biết hắn. Ted Dubuisson. Hắn dẫn một chương trình TV trên Paris Première. Mấy nhà sản xuất sẵn sàng cho mượn bất cứ cái xe nào hắn muốn: hắn lo việc chạy thử xe mà!
Gã cười nhạo.
— Nhờ vậy mà hắn chẳng bao giờ dùng xe riêng của mình.
Và Granier thì sao? Pierre nghĩ, gã dùng xe của gã khi nào vậy cà?
Như thể đoán được ý nghĩ của anh chuyên viên tin học, tên nhà văn nói thêm:
— Phần tôi thì không có xe. Nói thẳng ra, tôi không thấy nó có ích lợi gì. Ở Paris tôi đi lại bằng xe Vespa, giống như mọi người.
Pierre để Emma ngồi phía trước, gần Granier. Thực tình mà nói, nàng đâu để anh chọn lựa, nhưng như thế thì cũng tiện cho anh. Cuộc hành trình sẽ kéo dài ít nhất ba giờ đồng hồ và ở phần sau chiếc Porsch, một cái 4x4 kiểu mới nhất, thì anh có thể xoay qua trở lại để ngủ một cách dễ chịu hơn. Sự thiếu ngủ đã bắt đầu đè nặng lên anh.
Họ vừa ra khỏi Colleville bằng cách chạy quá mức tốc độ cho phép, và Pierre giải thích cho hai người đồng hành việc gì đã dẫn anh đến nghĩa trang này: mẹ anh là mẹ đỡ đầu của ba cựu chiến binh Mỹ đã tham dự vào cuộc đổ bộ. Một ngày nọ, một trong ba người đó nhờ bà thay họ mang hoa đến đặt lên mộ của một đồng đội đã ngã xuống trên bãi biển năm 1944. Rồi sau đó cả chục người khác cũng yêu cầu bà làm cùng một việc này. Trong một thời gian dài, hàng năm vào dịp lễ Các thánh[1], bà đều trải qua một ngày ở nghĩa trang này. Bà đặt hoa lên mộ và chùi sáng tên người lính khắc trên đá bằng một nắm cát ướt. Một cách làm tăng giá trị của người chết… cho đến khi một cơn mưa rào kế tiếp rửa sạch cát và làm chìm cái tên vào sự vô danh của những hàng cây thánh giá trắng. Sau đó, Catherine Chavannes gửi các tấm ảnh chụp bia mộ đến các đứa “con đỡ đầu” của bà. Vào tuổi thiếu niên, Pierre đã đi hành hương ở Colleville này nhiều lần cùng với gia đình. Bây giờ thì mẹ anh đi lại khó khăn hơn, bà giao trách nhiệm cho hai đứa con, anh và cô em gái, mỗi khi họ có mặt trong vùng thì đến đây làm nhiệm vụ này.
— Anh rành đường chứ? - Emma buột miệng hỏi Granier, gã đang lái chiếc Porsch hết tốc lực xuyên qua cánh đồng.
Chân đạp lút ga. Pedal to the metal, như người Mẽo[2] nói. Emma không thấy thích thú lắm đâu – theo như cách nàng bám chặt vào cái nắm tay ở phía trên cửa -, nhưng nàng không phản đối. Granier đáng lẽ nên đi chậm hơn để tiết kiệm nhiên liệu. Với mỗi cú đạp thắng gấp, với mỗi lần tăng tốc, Pierre lại hình dung ra số lượng xăng bay mất. Xăng lúc này trở nên quý hiếm lắm đấy.
— Tôi xuống ở vùng này ít nhất sáu tháng mỗi năm, cô thấy địa hình rồi mà! - Granier trả lời câu hỏi của Emma.
Cùi chỏ đặt trên cửa xe, một bàn tay trên tay lái, gã giải thích cho hai bạn đồng hành là gã đã mua một “cái nhà làng quê” ở La Hague. Chính xác là ở Omonville-la-Petite, gần Port-Racine, một bến cảng nhỏ nhất nước Pháp, hắn xác định. Và rất gần ngôi nhà mà Jacques Prévert[3] đã sống.
— Và càng ngày càng có nhiều nhà văn đến cư ngụ ở vùng Cotentin. Này, các bạn có đọc cuốn sách mới nhất của Didier Decoin[4] chưa? Ông ta nói về ngôi nhà mình ở La Hague. Ông ta cũng yêu thích chỗ này lắm. Tôi sẽ mời các bạn đến chơi, một ngày nào đó. Các bạn sẽ thấy! Người ở miệt dưới đó thì bộc trực…
Pierre tự hỏi làm sao Granier có thể sống còn giữa những người “bộc trực” đó. Ba người chưa đi hết mười lăm phút mà Granier đã tung ra trong câu chuyện hàng chục cái tên của các ngôi sao màn ảnh nhỏ. Tất nhiên là với giọng chế giễu nhưng nhìn chung thì cũng gây được chút ít hiệu quả. Và Emma lại ra vẻ khuyến khích tên nhà văn, như thể nàng thích thú lắm với cái chuyện name dropping[5] dồn dập này.
— Xin lỗi cắt ngang cuộc nói chuyện hứng thú của quý vị, nhưng tôi có thể mở ra-đi-ô được chứ? - Pierre yêu cầu.
Bất kể thứ gì còn hơn nghe những lời tỉ tê của họ. Ở Colleville, Emma đã không ngần ngại bi thảm hóa tình hình để Pierre vội vàng đi theo nàng, vậy mà bây giờ nàng bắt anh phải chịu đựng sự bông lơn phù phiếm này. Khiến anh cũng tự hỏi không biết nàng cố ý làm thế để quên đi cơn sốt tình dục hồi nãy không.
Đài France Info, 22 giờ 15. Tin tức, Hervé Chatignac.
Một mẩu tin ngắn làm mọi người chợt tỉnh.
Cuộc biểu dương lực lượng của bọn khủng bố vẫn tiếp tục. Ba tai nạn máy bay đã xảy ra ở Hawaii, ở Venezuela và ở Scotland. “Năm trăm người chết tất cả, và may là đã không nhiều hơn”, người đọc tin nói, vì hai trong ba tai nạn này, xảy ra khi máy bay hạ cánh do sự rối loạn chức năng của đài kiểm soát không lưu, đã để lại những người sống sót. “Chỉ có năm trăm người chết thôi.” Pierre nêu ra sự lệch hướng của biên tập viên đài phát thanh đó. Lại thêm một người thích thú trong việc loan báo các thảm họa. Từ ba hôm nay các nhà báo tha hồ mà loan tin. Pierre nhớ lại ý tưởng mà anh đã gợi ra với Franck vào một buổi tối cao hứng: lập ra một đài phát thanh chỉ đưa ra các tin tức vui vẻ và lạc quan. Đài phát thanh Tin Vui. Franck đáp trả là một khái niệm như thế đã có rồi mà. Ở Triều Tiên. Pierre đành nín thinh.
Người đọc tin vẫn đề cập đến sự hiện hữu của một vận đen.
Những điều tình cờ đến không phải lúc. Hay những mưu hại khủng bố có mục tiêu. Có thể là giả thuyết trộm cắp tin học chưa được thẩm tra chăng? Khó tin lắm. Ai có quyền lợi để “bảo vệ” dân chúng một cách giả tạo như thế khi mà các tai nạn trong các nhà máy điện hay ở các phi trường, khoan nói đến những cái chết dính dáng đến thuốc mélatonine, bây giờ lên đến hàng chục người, gây ra nỗi kinh hoàng trong mỗi nước bị nạn? Người ta đương đầu tốt hơn với sự nguy hiểm khi người ta có thể rõ ràng gọi tên nó ra.
— Nhưng tóm lại, tại sao họ không nói ra sự thật? - Pierre kêu lên.
— Xuỵt! - Granier ra lệnh.
Đài France Info đang đề cập đến sự cố xảy ra ở vùng Normandie, trên xa lộ vành đai của thành phố Caen.
Hai xe tải Mercedes chở mười công-te-nơ, mỗi cái chứa mười lăm ký plutonium, để mang đến cho nhà máy điện Marcoule ở tỉnh Gard, và chiếc này chạy sau chiếc kia, đã tông nhau trên đường vào cầu cạn Calix. Dĩ nhiên là plutonium được bảo quản trong từng hộp được hàn kín, và các hộp này thì lại đặt trong công-te-nơ, rồi được phủ lên bằng một lớp vỏ bọc sắt, nhưng tổ chức Greenpeace giải thích là việc bảo quản này, tuy là đủ trong điều kiện chuyên chở bình thường, nhưng có thể sẽ không chịu nổi hỏa hoạn khi bị chìm sâu dưới nước hay khi bị rơi xuống hơn chín thước. Điều gây ngạc nhiên nhất là hai xe tải này, được theo dõi bằng GPS, được hai xe công an đi theo hộ tống, và được các xe mô tô của hiến binh dẫn đường, không phải là nạn nhân của một hành động khủng bố, nếu ta tin theo bản tường trình chính thức, mà là của một tai nạn xe cộ thông thường. Người tài xế xe đầu đã đạp thắng gấp khi thấy một con vật xuất hiện bất ngờ – một con chó bécgiê Đức to, theo lời những nhân chứng đầu tiên – ngay trước bánh xe, trên đường vào cầu cạn, và chiếc xe thứ hai đã tông mạnh vào đuôi xe trước. Cảnh sát đã khoanh vùng để bảo đảm an ninh từ nhiều tiếng đồng hồ, nhưng trong thủ phủ vùng Basse-Normandie thì người ta rất lo lắng. Nhiều cư dân đã bắt đầu rời thành phố.
Những tên khủng bố có thể điều khiển từ xa tai nạn tiềm tàng thảm họa mới này không? Ngay lúc ý tưởng đó nổi lên trong đầu, Pierre tự hỏi có phải anh cũng đang chịu thua nỗi sợ hãi chung. Anh bị giằng co bởi hai tình cảm đối chọi nhau.
Một bên là nỗi bi quan tột cùng: bọn khủng bố có những phương tiện để loại bỏ ra khỏi bản đồ toàn bộ các thành phố, và chúng sẽ không bỏ qua dịp này đâu, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Mặt khác, đúng cái cảm tưởng là chuyện đó lại không phải là điều mà chúng mong muốn: các thảm họa, tất nhiên, đều bi đát, nhưng so sánh với những gì mà các thảm họa này có thể trở thành, thì chúng giống như tiếng chuông cảnh báo thôi. Một hình thức đe dọa. “Các người có thấy chúng tôi làm gì không? Này, chúng tôi có thể làm ngàn lần tệ hại hơn nếu các người không chịu chấp nhận những gì mà chúng tôi muốn.”
Ngoại trừ chuyện chúng chẳng đưa ra yêu sách gì cả…
Đêm đã xuống mà Pierre không để ý. Phía trước, hai người đồng hành im lặng, họ chắc cũng như anh, đang đắm chìm trong suy tư. Các ngọn đèn pha của chiếc Porsch quét một chùm tia sáng hợm hĩnh trên con đường vắng lặng. Đầu tựa lên cửa kính, Emma có vẻ thiu thỉu ngủ. Pierre hẳn muốn bắt chước nàng nhưng không tài nào chợp mắt. Đến gần nhà máy điện Porcheville, trong vùng Yvelines, Granier hớn hở báo là còn đủ xăng chạy đến Versailles. Từ khi vào đường cao tốc, gã đã thôi lái như đua xe nữa, giữ kim chỉ tốc độ ở mức một trăm ba mươi cây số giờ. Lái xe Porsch dưới hai trăm cây số giờ chắc chắn là đáng buồn thật. Nhưng gã còn giữ được một chút lương tri.
— Còn xa không? - Emma hỏi, giọng chán nản, đưa bàn tay vuốt tóc.
— Nhiều nhất là nửa giờ, - tên nhà văn trả lời.
Hai mươi phút sau, ngã ba Rocquencourt đã hiện ra trước mắt. Emma mở máy GPS.
— Mình đi đến số 57, đường Faubourg-Saint-Antoine, - nàng nói, - tôi đã kiểm tra trên cái Palm của mình. Ta phải ra bằng ngả Verseilles-trung tâm. Nếu tôi nhớ rõ thì chắc mình không đến phía bên lâu đài, nhưng ở phía Tây, bên phía Trianon. Dù sao thì GPS sẽ chỉ ra tất cả mấy thứ này. Dan luôn nói rằng…
Một tiếng còi điếc tai chặn ngang lời nói hăm hở của Emma. Granier lái sang làn đường bên trái đúng ngay lúc một chiếc xe khác, do một người đàn bà cầm lái, vượt qua mặt. Gã rẽ ngoặt kịp thời, buột miệng đả kích mấy “mụ đàn bà trả tiền bảo hiểm xe ít đắt hơn với cái cớ là các mụ có ít tai nạn hơn”.
— Nhưng người ta đâu có tính đến các tai nạn mà mấy mụ gián tiếp gây ra! - Gã càu nhàu, nhìn theo chiếc xe chạy nhanh phía trước.
Emma không tiếp tục câu nói. Càng tốt chứ sao, Pierre nghĩ, khỏi phải biết đến cái mà “Dan luôn nói”. Kỷ niệm về những chuyến trốn đi chơi riêng giữa người đàn bà Mỹ này với Barett khiến anh bực tức.
Vào 1 giờ 30 sáng, những trục đường lớn của thành phố hoàng gia vắng tanh. Bên trên những mái nhà, ở phía xa, người ta phân biệt được ánh đèn màu xanh và cam nhấp nháy, phụt thẳng lên trời.
— Tưởng như đang ở trong phim của Luc Besson, - Pierre thầm thì.
Anh thấy hối hận ngay tức khắc về câu nhận xét, vì anh có lẽ sẽ không đủ sức cắt nghĩa nó nếu bị hỏi. Nhưng cả Granier, đang chăm chú lái xe, lẫn Emma, đang tìm cách tăng âm cái GPS, không nghe gì cả.
Họ đi xuyên qua mấy ngã tư trước khi hiểu ra cái gì đã gây ra không khí lạ lùng này: các đèn giao thông ba màu không hoạt động nữa. Trên một đại lộ, hai xe hơi tông nhau, hư hỏng nặng. Những người trên xe đã bỏ đi, nhưng còi hụ của một chiếc xe cảnh sát gắn đèn pha quay trên nóc vẫn vang rền gần đó.
Đúng hai giờ sáng thì chiếc xe 4x4 do Granier lái đậu lại giữa một chiếc Jaguar và một chiếc Mercedes hạng A màu vàng, trên một lối đi bên hông chạy dọc theo ngôi nhà của Barett. Từ bên ngoài, người ta không thể nhìn thấy rõ ngôi biệt thự. Một bức tường cao bao quanh bảo vệ nó. Cửa chính lớn bằng gỗ màu lục mang biển báo: “Ngôi nhà này được đặt dưới sự giám sát sinh trắc”.
— Chờ tôi một chút, tôi đánh thức người gác dan. Anh ta sẽ mở cửa cho tôi, anh ta biết tôi mà, - Emma nói khi bước xuống xe.
Nàng bấm chuông lần đầu, không thấy gì. Rồi bấm chuông lại, lâu hơn. Một chùm tia sáng bật lên đột ngột, soi sáng nàng. Một giọng nói vang lên trong điện thoại nội bộ. Emma tự giới thiệu. Cuối cùng, cánh cửa mở hé và để hiện ra một thanh niên để râu mép, tóc uốn quăn, mang đôi giày chạy không tất, khoác thêm áo bơ-lu-dông trên bộ áo ngủ-quần lửng. Nàng nói qua nói lại một lát với hắn rồi quay lại chiếc 4x4.
— Jean-Philippe, anh có thể giúp người gác dan mở cửa chính không? Hắn nói là hệ thống sinh trắc bị hỏng.
Granier ra khỏi xe, đi vào trong bằng cửa nhỏ nằm sát bên cửa chính mà người gác dan mở sẵn.
Ngay lúc đó, trong xe, điện thoại di động của Granier bắt đầu rung lên trên đế của nó, gần bảng đồng hồ xe. Màn hình hiện ra hàng chữ: “Số bị giấu”. Một cách máy móc Emma đưa tay bốc nó lên nhưng chợt nhớ ra là không phải điện thoại của mình.
— Jean-Philippe, có điện thoại cho anh đó! Tôi nghe dùm được không?
Nàng cầm lên, không chờ trả lời và áp nó vào tai mình.
— A lô? - Một giọng nữ vang lên.
— A lô? - Emma nói. - Bà có thể chờ một chút không? Jean-Philippe Granier sắp…
Nàng không có thì giờ nói hết câu: người bên kia đầu dây đã cắt ngang.
Sau một lát im lặng thì Granier hiện ra bên cửa xe.
— Tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra, - Emma xin lỗi. - Người đó đã cắt trước khi tôi kịp nói là anh đang đến! Tôi rất tiếc.
— Đừng lo. Nếu là chuyện quan trọng thì họ sẽ gọi lại, - tên nhà văn trả lời, giọng bình thản.
Gã ngồi lại chỗ cũ, sau tay lái của chiếc 4x4, miệng mỉm cười. Nhưng Pierre hẳn sẽ thề rằng đã thấy, một giây trước đó, mắt gã lóe lên một tia nhìn kinh hãi trước ngọn đèn pha chói lòa.
❀ ❀ ❀
[1] La Toussaint, ngày 1 tháng 11.
[2] Ricain, từ bình dân chỉ người Mỹ với ý chê bai, khinh thị.
[3] Jacques Prévert (1900-1977), nhà thơ, nhà biên kịch điện ảnh Pháp nổi tiếng.
[4] Sinh năm 1945, nhà văn và nhà biên kịch điện ảnh Pháp. Được giải Goncourt năm 1977 với tiểu thuyết “John L’Enfer”. Hiện là Tổng thư ký L’Académie Goncourt, nơi trao giải văn học cùng tên.
[5] Tiếng Anh, chỉ cái thói ưa nêu tên các nhân vật quan trọng hay nổi tiếng trong khi nói chuyện với người khác để ngụ ý là mình cũng quan trọng không kém vì quen biết họ.