Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 22
22

❊ ❊ ❊

— Taxi à? Thưa bà, đừng mất công nghĩ đến làm gì! Bà là người thứ hai mươi ngày hôm nay hỏi tôi xe. Chẳng còn chiếc nào ở Bayeux Taxis. Ở Caen cũng không. Xin lỗi, tôi có cuộc gọi khác.

Emma hầu như không thể chịu được sự thiếu nhã nhặn của mấy nhân viên lễ tân. Một lần nọ, nàng đã làm lớn chuyện, ở hội đồng quản trị của Motel 8, một hệ thống khách sạn trong đó công ty của nàng đã đầu tư hai mươi triệu đô-la và đang làm ăn thua lỗ. “Hễ một khách hàng than phiền là mười khách hàng bỏ đi trong im lặng!”

Nhưng ngày hôm nay tên nhân viên tội nghiệp đó có lý do biện hộ.

Emma đi cầu thang bộ để lên phòng nhanh hơn. Nàng đóng sầm cửa lại, hất tung đôi giày hiệu Tod’s về phía màn cửa, bật máy TV theo quán tính, và ngồi trên giường, hai chân gập lại. Tên của hãng taxi địa phương, Bayeux Taxis, được in rõ trong cuốn sổ chào mừng khách hàng đặt trên bàn đầu giường. Nàng cố gọi cho họ.

— A lô!

Im lặng ở đầu dây bên kia.

— Bayeux Taxis?

Một giọng nói mệt mỏi và ồm ồm trả lời. Âm thanh nghe không rõ. Một tài xế trả lời từ trong xe mình, chắc thế.

— A lô, tôi nghe. Có chuyện gì đây?

Emma tắt âm thanh của cái TV.

— Tôi cần một taxi đi Paris, tôi đang ở khách sạn Ovelord. Ông có xe chứ?

— Đi đâu?

— Paris, nói đúng hơn, Versailles.

Một tiếng cười vang lên thay câu trả lời.

— A, thưa bà, cái đó thì tôi xin lỗi! Chắc là bà không hề đi ra ngoài. Ngay việc từ đây ra tới xa lộ đã là không được rồi! Mọi người bị kẹt cứng trong vùng này… Với xe tải chở bã nguyên tử bị chặn trên xa lộ bốn làn xe, bà có nghe tin chứ? Một ngày nào đó có cái sẽ nổ tung ra, nó đang đe dọa chúng ta đó! Hơn nữa, bọn tôi hầu như chẳng còn dầu diesel nữa, tôi và các đồng nghiệp. Có vẻ như bọn tôi được ưu tiên, xe chữa lửa, xe taxi, xe cứu thương, nhưng các trạm xăng đã hết hàng dự trữ. Vài xe taxi còn chạy được tới Caen. Nói đúng hơn, những xe nào còn nhiên liệu. Phần tôi thì chỉ còn đủ cho một giờ là nhiều nhất…

Emma còn nghe tiếng xèo xèo khó chịu trong máy, rồi đường dây bị cắt. Nàng bấm lại số. Nhưng không thể gọi được cho hãng.

Không có taxi đi Versailles. Không còn taxi nào nữa. Nhưng còn mà. Đi Caen, nếu mọi chuyện suôn sẻ. Emma nhận ra là tâm trạng bối rối đã ngăn cản nàng suy nghĩ. Bayeux Taxis… Bayeux… Nàng cảm thấy bàn tay co quắp trên máy điện thoại di động. Bayeux! Nhưng có một chiếc xe dành sẵn cho nàng ở Bayeux cơ mà! Khi chuẩn bị cho chuyến đi chơi vùng Normandie với Rebecca, nàng đã đặt thuê trước một chiếc xe hơi ở hãng Hertz cho thứ bảy tuần sau để mà hai mẹ con có thể lái đi dạo quanh vùng. Tại sao nàng đã không nghĩ đến chuyện này sớm hơn? Văn phòng hãng cho thuê xe chắc mở cửa. Và có lẽ nàng có thể lấy xe sớm hơn một ngày. Số điện thoại đã ghi trong sổ. Mã số khách hàng của nàng cũng vậy. Để khi cần.

— Hertz, xin chào, Stéphanie sẵn sàng giúp ông bà.

— Chào bà, đây là bà Shannon, Emma Shannon. Xin bà nghe này… Tôi có thuê một xe cho ngày mai, thứ bảy, ở Bayeux, và tôi muốn biết là tôi có thể lấy xe từ ngày hôm nay không?

— Bà có mã số đặt xe chứ?

Nàng đã biết trước câu hỏi này rồi.

— 00235678 H 12.

— Shannon, đúng rồi. Một xe Renault Laguna. Thứ bảy 15 tháng 9, trưa. Việc đặt xe của bà được ghi đúng ở đây.

— Vâng, cảm ơn. Nhưng bà có biết là tôi có thể dùng xe chiều nay không?

— Xin chờ một chút, tôi đi hỏi.

Nhạc Vivaldi bắt đầu tuôn ra. “Không bao giờ để nhạc kéo dài hơn một phút trong các doanh nghiệp được quản lý tốt. Qua ngưỡng này thì khách hàng phát bực.” Emma nhớ lại, dù không muốn, các tiêu chuẩn căn bản của một dịch vụ có chất lượng. Ở nước Pháp, họ hiếm khi áp dụng chúng.

— A lô, bà Shannon?

— Vâng.

— Đúng như tôi đã nghĩ. Xe cho bà thì có sẵn đó, nhưng chúng tôi không thể giao nó cho bà.

— Tại sao thế?

— Bình xăng trống không. Bà biết đấy, vì các biến cố xảy ra mà tất cả trạm bán xăng đều hết hàng dự trữ.

— Bà có một chiếc xe thuộc hạng khác nhưng đầy xăng không?

— Để tôi đi xem. Bà có thể gọi lại tôi trong mười lăm phút nữa chứ?

Gọi lại. Cứ còn phải gọi lại!

— Tại sao tôi phải gọi lại cơ chứ? Tại sao không phải là bà làm chuyện này?

Emma ném điện thoại di động lên gối, ngồi bên mép giường và dùng lòng bàn tay chà lên đầu tóc để lấy lại bình tĩnh. Nàng cầm lấy thiết bị điều khiển từ xa và bật TV. Đài CNN vẫn còn phát đi các hình ảnh lưu trữ của Barett. Người ta thấy chàng ở châu Phi, kiểm tra các kết quả của chương trình diệt trừ sốt rét của mình, rồi ở Calcutta, trong các khu ổ chuột. Người đàn ông giàu nhất thế giới, nhà doanh nghiệp phát đạt nhất, dần dần biến thành ân nhân của loài người. Từ vài tháng nay, Emma hay trêu chọc chàng về chuyện này để ngăn cản chàng trở nên quá tự phụ.

— Anh biết anh là gì chứ? - Nàng đã nói với chàng vài tuần trước đó. - Đứa con hoang của Mẹ Teresa và ông già Noel!

— Em cứ nói đùa! Nhưng em biết Carnegie đã nói gì không? “Ai chết giàu là chết vô phước.”

Chàng không nói giỡn chơi. Từ khi chàng quyết định dành cả tài sản mình cho việc xóa đói giảm nghèo, Dan muốn, giống như với các phần mềm, là người đứng nhất. Lớn nhất. Có khả năng nhất. Chàng quan sát công việc của các nhà tỉ phú khác đã bỏ tiền vào các tổ chức từ thiện: Gordon Moore, nhà phát minh ra chất bán dẫn, George Soros hay các Walton con, giống như chàng, đã lao vào công tác từ thiện trên qui mô lớn. Chàng theo dõi việc đầu tư của họ, vị trí của họ trên bảng xếp hạng các doanh nhân bác ái, số tiền họ bỏ ra cho sự nghiệp từ thiện của mình, và nhất là hiệu quả của tiền bạc mang tặng.

Trên TV, người bình luận thời sự của CNN phân tích sự sụt giảm của cổ phiếu Controlware trên sàn chứng khoán. Mất hết 17% trong hai ngày. Đúng là không có Dan, Controlware có nguy cơ trở thành một xí nghiệp giống như các xí nghiệp khác. Và nàng, Emma, nàng có nguy cơ trở thành một người đàn bà giống như những người đàn bà khác, bây giờ nàng có mất đi cái “punching-ball”[1] trí thức không? Một giọt lệ, lần nữa, ứa ra từ mắt nàng và vẽ ra một đường cong đen dưới mi mắt. Một quầng thâm buồn bã, giận dữ, bất lực, nàng sao biết được cơ chứ.

Để tránh sốt ruột và đau lòng, nàng bật máy tính và bắt đầu đọc thư điện tử. Nhưng nàng không thể trả lời, như thể cuộc sống cứ trôi theo dòng như trước đối với những người đang yêu cầu nàng ra quyết định hay đề nghị nàng những cơ hội đầu tư. Họ không hiểu là các mối bận tâm của họ không còn có ý nghĩa gì lớn khi thế giới phụ thuộc hoàn toàn vào một nhóm khủng bố mạnh nhất mà trái đất từng biết cho tới bây giờ sao? Họ không hiểu là cuộc đời họ từ rày về sau tùy thuộc vào ý thích của bọn tin tặc sao? Hơn nữa, mục tiêu sắp tới của bọn chúng là gì? Sự rối loạn toàn diện ở các đài kiểm soát không lưu? Một cuộc tấn công vi trùng? Một vụ nổ nguyên tử?

Không! Tự để bị lôi cuốn theo chiều hướng đó thì thật là vô ích. Emma phải chấm dứt nỗi kinh hãi. Nàng hít thở sâu để cố xua đuổi những ý nghĩ đen tối ra khỏi trí óc và bắt đầu xếp va-li: việc này bao giờ cũng tiết kiệm trước thời gian một khi nàng tìm được cách rời khỏi Arromanches.

Và bà nhân viên hãng Hertz đã không gọi lại, tất nhiên là thế rồi. Nàng cố gắng liên lạc với hãng nhưng không ngạc nhiên khi thấy đường dây điện thoại bị bận.

— Mẹ kiếp, làm sao ra khỏi đây?

Tàu lửa thì sao? Nhà ga Bayeux. Đó là chỗ mà Rebecca đã nói với nàng là sẽ xuống đó. Có lẽ còn có những chuyến tàu đi Paris chiều nay không? Nàng gọi cho quầy lễ tân khách sạn. Hai chục tiếng reo trong khoảng không. Một nhân viên nổi khùng. Tiếng í ới của các nữ đại biểu gây ồn ào trong máy. Trời nóng. Nàng cảm thấy kiệt sức.

— A lô?

— A lô?

— Lễ tân?

— Vâng, tất nhiên rồi. Xin bà vui lòng nói nhanh lên, chúng tôi bị quá tải rồi.

Nàng hít vào từ từ. Bây giờ thì không phải lúc để suy sụp.

— Emma Shannon đây, phòng 17. Tôi muốn biết có tàu lửa đi Paris chiều nay không?

— Thưa bà Shannon, nhân viên lễ tân trả lời bực dọc, chúng tôi vừa để tấm biển ở quầy lễ tân, bà không thấy à? Tất cả chuyến tàu đi Paris đều hủy bỏ. Nhà ga Saint-Lazare thì gần như đóng cửa. Ga du Nord cũng vậy. Vài TGV còn chạy nhưng họ đã đóng các đường tàu lớn. Và tôi không nói đến mấy đường tàu nhỏ đâu! Chúng tôi, ở đây, không có TGV, mà còn đi bằng “turbotrain”[2] đó! Vậy thì đừng nằm mơ.

— OK. Cảm ơn.

— Không có gì.

— Chờ chút xíu…

— Thưa bà Shannon, còn gì nữa?

— Phi trường Caen chắc cũng đóng cửa?

Emma đặt câu hỏi một cách bâng quơ. Nàng đã đáp xuống đó, ở Carpiquet, ba ngày trước. Chuyến bay thẳng từ Luân Đôn, nơi nàng đã dự buổi họp thường niên của Motel 8, thì thuận tiện để tiếp nối với đại hội WAC. Có thể có cơ may là có một hãng máy bay tư nhân khai thác đường bay Carpiquet-Orly, hay Roissy… Nhân viên lễ tân cười khẩy:

— Thưa bà Shannon, nếu bà có chiếc phản lực riêng thì bà lúc nào cũng có thể thử được mà…

Emma đặt điện thoại xuống. Lần này thì thở thật chậm để tự buộc mình thư giãn. Giá mà nàng thuê xe ở phi trường rồi lái về đây, như nàng thường làm mỗi khi đến Pháp! Brad, phần anh, thì có tài xế đón.

Brad. Vào lúc này, anh có vẻ xa xôi quá rồi! Từ sáng đến giờ nàng chẳng nghĩ gì đến anh cả. Những tin nhắn mà máy di động của nàng báo hiệu chắc là do anh gửi. Nói đúng hơn, ít nhất có một cái. Nàng chẳng rảnh chút nào để đọc chúng. Nàng bấm số hộp thoại[3] của mình: đúng là Brad rồi, anh tỏ ra lo lắng. Các cuộc mưu hại. Nỗi ám ảnh chung về thuốc mélatonine. Barett. Sàn chứng khoán. Controlware. Anh kể ra mọi chuyện như thể nàng không biết gì. Bên Mỹ, người ta lúc nào cũng có cảm tưởng là mình ở trung tâm thế giới. Là mọi sự đều xảy ra ở đây; là những người khác đều chậm chân, phải đi đàng sau. Brad lưỡng lự không biết có nên bán các cổ phiếu Controlware của mình không và hỏi ý kiến nàng. Tốt hơn là nên mua thêm chúng lúc này, nàng nghĩ. Anh lầm lạc rồi, tội nghiệp!

— Bây giờ thì chính ở nơi đây, ở nước Pháp, mà mọi sự diễn biến, - nàng nói to.

Tại sao Emma tỏ ra chắc chắn là chìa khóa của backdoor nằm trong ngôi biệt thự của Barett ở Versailles như thế? Có phải vì Dan không làm chuyện gì tình cờ cả hay sao? Có phải Dan bao giờ cũng dựa vào nàng trong những giờ phút quyết định, dù hai người chỉ gặp nhau hai hay ba lần mỗi năm, ngoài cái cuối tuần “theo hợp đồng” nổi tiếng đã làm tốn hao bao giấy mực? Dan không kể cho nàng nghe tất cả chuyện đời chàng, và nàng cũng vậy, nhưng hễ lúc nào hai người đối diện nhau thì sự tiếp xúc trở nên thân thiết ngay lập tức, như thể hai người vừa mới chia tay nhau ngày hôm trước. Lúc đó, họ làm chuyện, theo lời họ, “cập nhật hóa” và “đồng bộ hóa” cho cả hai người. Sự thông đồng trí tuệ giữa hai người tái hiện một cách tự phát và hài hòa, giống như một cơ thể được huấn luyện kỹ càng đủ sức lao ra mà không cần khởi động làm nóng người. Khi nghĩ đến chuyện các cuộc gặp gỡ lâu ngày như thế này sẽ không bao giờ xảy ra nữa, nàng thấy cả cõi lòng tan nát.

Emma không nghe hết lời nhắn và bấm sang lời nhắn tiếp theo. Của Rebecca.

“Mom, con không thể đi Normandie…”

Hiển nhiên thôi. Emma bây giờ phải tự thú nhận: cuộc đi chơi ngắn ngày này xem như bỏ.

“… nhưng dù sao con phải nói chuyện với mẹ. Quan trọng lắm. Khẩn cấp lắm. Và… trầm trọng lắm.”

Có cái gì có thể quan trọng hơn và khẩn cấp hơn những biến cố sắp sửa đưa thế giới phương Tây đến chỗ hủy diệt?! Emma dằn lại cơn bực bội đầu tiên của mình. Nói cho cùng, con gái nàng không thể nào nhận ra tầm cỡ của sự đe dọa. Có thể nó bị chuyện gì nghiêm trọng không? Nó có bị bệnh nặng không? Giọng nó có vẻ ngập ngừng.

Thảm họa được loan báo trước đột ngột rơi xuống hàng thứ hai. Rebecca cần nàng. Rebecca đã gọi điện cho nàng. Đúng là nàng đã không chăm sóc con gái mình trong mười lăm năm đầu tiên của đời nó. Nàng sinh nó khi còn quá trẻ. Nàng phải làm việc, phải xây dựng cuộc sống của chính nàng. Vả lại, mẹ nàng, Anne-Laure, bà ngoại của Rebecca, ở sẵn đó. Một bà ngoại trẻ: bà chỉ mới bốn mươi ba tuổi khi đứa cháu ngoại ra đời, và người ta thường tưởng bà là mẹ nó. Trong suốt thời gian mà Anne-Laure ở đó, Emma biết là bà chăm sóc tốt, ngay cả tốt hơn – hay ít ra là sẵn sàng hơn – nàng. Chỉ khi bà ngoại đổ bệnh thì mẹ và con mới gần gũi nhau. Rebecca do dự rất nhiều giữa chuyện đi sang Mỹ sống với mẹ hay rời bỏ Opéra de Paris sau bao nhiêu cố gắng tập luyện để được nhận vào. Cuối cùng Emma đành quyết định để Rebecca tiếp tục ở lại Paris nhưng sang sống chung với Alice, bà dì của nó, có nhà ở khu Montmartre. Nhưng quyết định này đè nặng lên tâm trí nàng mãi.

Nàng phải gọi cho con. Nhanh lên. Ngay khi nàng nghe xong tin nhắn cuối cùng trong hộp thoại.

“Chào Emma. Đây là…”

Giọng nói làm nàng giật mình. Nàng nhận ra cái giọng người vỡ mộng của Granier.

“… Granier. Chúng ta đã không gặp lại nhau từ lúc ăn trưa, tiếc lắm đó. Tôi hy vọng là cô không để mình bị tác động bởi các biến cố.”

Làm sao mà gã dám ăn nói như thế? Làm sao mà không bị “tác động”, như anh ta nói, bởi bầu không khí càng lúc càng nặng trĩu lo âu, những tai nạn này, những cái chết không giải thích được này, những tên khủng bố đang dần dần nắm lấy quyền kiểm soát thế giới này? Đó là không nói đến cái chết của Dan…

“Tôi có đến nghe bài nói chuyện khai mạc của cô sáng nay, Granier nói tiếp. Tôi muốn nói về nó với cô. Chuyện là cuốn tiểu thuyết mà tôi đang viết cũng bàn về đề tài này. Nhân vật chính gặp một nữ doanh nhân… thôi, tôi sẽ kể thêm sau. Nhưng tôi muốn chúng ta nói chuyện với nhau về nó. Cô có thể gọi cho tôi ở số 06 11 72 22 01. Tôi ở đó tới ngày mai. Sau đó thì tôi quay về nhà mình ở La Hague. Hẹn gặp nhau sớm, tôi hy vọng thế.”

Emma cảm thấy tim mình đập tận thái dương. Granier! Tại sao nàng không nghĩ đến gã sớm hơn? Gã đến từ La Hague mà. Gã sẽ quay về đó. Gã có xe hơi. Gã có thể cho nàng mượn xe! Nàng đứng phắt dậy, và vừa bước về phía cửa sổ để lấy lại đôi giày nằm dưới màn cửa, vừa bấm phím số 4. Phím này cho phép gọi lại người cuối cùng gọi đến máy nàng.

Hãy bấm số điện thoại muốn gọi và chấm dứt bằng dấu thăng.

Chán mớ đời! Granier đã giấu số điện thoại của mình. Emma phải nghe lại tin nhắn để có thể bấm số.

“Xin chào, ông, bà đang gọi di động của Jean-Philippe Granier…” Bây giờ lại để máy ở chế độ tin nhắn bằng lời nói.

— Shit!

Nàng tắt và ném điện thoại lên giường.

— Tại sao thằng ngu này lại tắt máy cơ chứ?

Nàng nhìn quanh phòng tìm một chai nước khoáng nhỏ nhưng không thấy. Nàng chạy vào phòng tắm, vặn nước cho đầy ly rồi dừng lại trước gương một cách máy móc. Khuôn mặt nàng hõm vào, lộ vẻ mệt mỏi. Thuốc chải lông mi chảy nhòe tạo nên hai vòm cung màu đen nhạt dưới mi mắt. Nàng nhớ lại câu đùa mập mờ mà Bernie Puttman dám nói ra trong một buổi ăn tối với Barett. Nàng quen biết Puttman từ nhiều năm và anh ta có vẻ xem nàng như một người đàn ông, thường gọi nàng bằng họ chứ không bằng tên.

— Shannon này, - anh ta thốt ra, mỉm cười nơi khóe miệng, - ít ra em không cần mang xách tay…

Emma lúng túng nhìn anh ta, chờ những lời dễ thương sắp tiếp theo.

—… vì em đã có hai cái túi dưới cặp mắt tối nay!

Anh ta đã thốt ra những từ cuối này trong tiếng cười phá lên.

Đúng là thứ hành vi mất dạy tầm cỡ toàn cầu! Và Barett, thay vì bảo vệ nàng, lại mỉm cười một cách ngu ngốc. Dan biết tỏ ra hèn nhát khi muốn. Thế mà chàng lại tin cậy Puttman! Con bò mộng này có lẽ đang xúi giục một vụ cướp tin học lớn nhất trong Lịch sử.

Emma xem xét một lần nữa giả thuyết này. Không, nó không thể đứng vững được. Dĩ nhiên, chính Controlware sẽ hưởng lợi từ tội ác này, trong dài hạn: những biến cố từ mấy hôm nay đã trải thảm đỏ đón tiếp hệ điều hành mới, dự tính ra mắt vào năm 2008 và loan báo là “không thể xâm phạm được”. Nhưng tại sao xí nghiệp hàng đầu của công nghệ tin học thế giới lại cần gây ra bao nhiêu cái chết chỉ để làm cho phần mềm mới của mình trở nên thiết yếu? Nó có thể đạt mục đích này mà không gây ra nhiều thiệt hại như thế cơ mà.

Nàng giật mình, nhận ra là nàng đang để mình cuốn theo mối ác cảm xưa kia đối với Puttman – và tất nhiên, do sự căng thẳng của tình hình. Chút xíu nữa thì nàng đã quên mất Rebecca, tin nhắn đầu tiên trong máy, và cái giọng run rẩy của con gái nàng.

Nàng chọn tên Rebecca trong bảng số điện thoại và bấm nút gọi. Vài giây sau màn hình nhấp nháy.

Nghẽn mạng.

Emma tắt máy với một ngón tay co quắp. Tại sao Rebecca tìm cách gọi cho nàng? Nó muốn nói với nàng chuyện gì? Nó không phải loại người bốc điện thoại lên mà không có lý do chính đáng. Giống như Emma, nó không thích mất thì giờ. Giữa mẹ và con, hai người không điện thoại nhau để nói tầm phào, nhưng chỉ khi có chuyện gì đó để trao đổi. Đàn bà đóng góp quá nhiều vào lợi nhuận của các hãng điện thoại.

Emma bắt đầu quay tới, quay lui trong phòng như con thú trong chuồng. Nàng sẽ gọi cho Rebecca sau, nhưng trong khi chờ đợi, nàng nhất thiết phải gặp Granier; nàng vừa kiểm tra lại là gã không có mặt ở khách sạn. Nàng có nên đi xuống, rảo bước quanh sảnh, nhà hàng hay bãi biển với hy vọng gặp gã giữa đường không? Bấp bênh lắm! Có nên gọi cho dịch vụ thông tin để có số điện thoại cố định của gã không? Chắc là gã ở trong danh sách đỏ[4]. Nhưng một khi gã về lại La Hague thì đã quá trễ. Nàng bấm số di động của Granier một lần nữa và để lại tin nhắn, cố gắng giữ giọng nói cho điềm tĩnh.

“Chào Jean-Philippe, Emma Shannon đây. Tôi đã nhận tin nhắn của anh. Anh nhất thiết phải gọi lại cho tôi nghe. Tôi đang ở phòng 17. Rất quan trọng. Nên…”

Emma ngừng nói vì vừa nghe một tiếng bip trong tai. Một người nào đó tìm cách kết nối với nàng.

Cuộc gọi riêng tư.

Nàng nhận cuộc gọi này mà không hoàn tất lời nhắn cho Granier.

— A lô?

— Hello, mom?

Emma do dự vài giây trước khi trả lời.

— Rebecca? Con đó à?

— Yes, mom. Mẹ khỏe không?

— Khỏe, còn con sao? Con đang ở đâu?

Emma trả lời bằng tiếng Pháp. Thông thường thì nàng đối thoại với con bằng tiếng Anh. Một thái độ như thế có vẻ giả tạo khi hai người cùng có mặt ở Paris nhưng hai mẹ con đồng thuận trên mục tiêu này: Rebecca phải dùng được cả hai thứ tiếng.

Emma tự hỏi không biết sự lựa chọn này thì tiện lợi cho nàng một cách vô thức hay không. Khi không nắm vững một thứ tiếng thì người ta ít thổ lộ hơn. Có phải như thế mà nàng đã vô tình đẩy con mình vào thói kín kẽ, tránh phơi bày tâm sự của mình. Một ý thức phạm tội xâm chiếm tâm trí nàng. Như thể đoán được điều mà người mẹ đang nghĩ, Rebecca trả lời, bằng tiếng Pháp:

— Con vẫn ở Paris, mom, ở nhà. Con…

Nó nói thấp giọng. Nó không ở trong trạng thái bình thường rồi.

— Chuyện gì xảy ra vậy, Reb? - Emma dịu dàng hỏi con.

Thường thì nàng không bao giờ dùng tên tắt. Nàng ghét chuyện nhiều người nói về con cái mình bằng cách tròng cho chúng những cái tên gọi bày đặt ra ở thời kỳ còn ẵm ngửa này. Tí của mẹ, Tèo của ba, bé Ni của bà, bé Na của ông. Không thể chịu được. Con gái nàng, chỉ là Rebecca thôi. Dù sao đi nữa, đương sự cũng ghét những thứ gì ra vẻ “bé điệu” lắm. Các cô múa ba-lê thường chín chắn trước tuổi, họ phải chấp nhận biết bao hy sinh khổ ải để đạt tới đẳng cấp ngôi sao. Không đi chơi đêm, không tiệc tùng nhảy nhót với các bạn trai, phải ngủ ít nhất tám giờ mỗi đêm.

Mom, con phải nói chuyện với mẹ. Mẹ có ghé qua Paris không?

— Mẹ sẽ cố hết sức. Dù sao đi nữa, mẹ cũng đã dự định như thế rồi. Nhưng bây giờ thì tai họa xảy ra lớn quá… Đường sá bị chặn hết. Không có taxi, tàu lửa cũng không, rồi máy bay không nốt, và dĩ nhiên, cũng không có xe mà thuê. Xăng cũng hết sạch. Phần con thì thế nào? Và dì Alice ra sao?

— Ổn cả. Trong khu phố thì hơi lộn xộn nơi mấy người hàng xóm. TV cho biết là hai phi trường Roissy và Orly đã đóng cửa. Họ cũng nói đến chiếc xe tải hỏng máy ở gần Caen. Nhưng, thế thì mẹ có đến Paris không?

Emma tự nhủ là con gái nàng hồi nhỏ đã thường nghe nàng viện ra những cái cớ dối trá “gặp phải việc quan trọng” mỗi khi nàng không thể đến thăm con đến nỗi lần này nó gần như không tin nàng nữa.

— Nhưng nói cho mẹ biết đi, con yêu, con có gì nói với mẹ đây?

— Mẹ nghe này, thật không dễ…

Emma đang chờ đợi cuộc gọi của Granier. Nàng mong Rebecca nhanh nhẹn hơn một chút. Con gái nàng bao giờ cũng hỏi ý kiến nàng trước những quyết định quan trọng, và Emma cố gắng để lúc nào cũng nghe con, dù ở xa đi nữa. Không phải là một loại mẹ gà mái, cũng không phải là một loại cha độc đoán. Nói đúng hơn, nàng là người hướng dẫn. Nhưng bất chợt nàng tự hỏi không biết mình có sai lầm không: nếu con gái nàng trên hết cần yêu thương, cần hơi ấm con người, cần cảm giác an tâm khi có sự hiện diện của mẹ, tất cả những thứ mà nàng, trái lại, đã không bao giờ cho con?

— Rebecca con yêu! Mẹ xin lỗi nhưng chúng mình không có nhiều thì giờ. Mẹ hứa là nếu mình ra khỏi khó khăn này, mẹ sẽ dẫn con đi chơi mười lăm ngày, tùy con chọn chỗ.

Nàng tưởng Rebecca sẽ phản đối như thường lệ vì nó không thể vắng mặt cả nửa tháng mà không phương hại đến trình độ múa của nó. Nhưng Rebecca im lặng.

Emma đành nói nhanh hơn.

— Rebecca, nghe mẹ này. Ở đây điện thoại bị cắt bất cứ lúc nào. Hãy nói nhanh điều mà con cần nói với mẹ. Ngay khi mẹ có thể đến Paris, mẹ sẽ gặp con ở nhà dì Alice.

Mom, điều mà con muốn nói với mẹ… là…

— Nói đi nào, Rebecca, come on!

Mom, con có thai.

Emma tách điện thoại ra khỏi tai một cách máy móc. Chắc chắn là nàng đã nghe lầm.

— Xin lỗi, Rebecca. Con nói sao?

— Con xét nghiệm cách đây một tuần và…

— Cái gì? You’re kidding! You’re not serious about that, are you?

“Con đùa! Con không nói nghiêm túc.” Emma, hoảng vía, đã chuyển sang tiếng Anh một cách máy móc.

— Rebecca, con có chắc không? Có khi chỉ là bị chậm trễ thôi!

— Mẹ, kinh nguyệt con bị trễ hai tuần, cho nên con đi mua dụng cụ thử thai ở nhà thuốc. Khi thấy kết quả, con nghĩ ngay đến chuyện làm IVG[5], đó là lý do tại sao con đã không nói chuyện này với mẹ. Nhưng con đổi ý…

— Rebecca, con gái nhỏ của mẹ! Thời buổi này đâu còn cái thứ tai nạn này nữa! Mẹ con mình đã nói chuyện này rồi, phải không nào? Ngoài ra, con đâu có nói với mẹ là con có bạn trai!

— Con không có “bạn trai”, theo nghĩa mẹ hiểu.

— Vậy thì con đã làm sao? Không lẽ là một gã qua đường sao? Rebecca ơi!

Im lặng.

— Con không biết ai là tác giả bào thai à?

— Biết chứ, chắc chắn mà! Và con yêu anh ấy!

— Nói mẹ nghe, một thằng đàn ông có vợ, phải thế không?

— Không, lúc này thì anh ấy không có vợ, nhưng…

Emma bực tức vung tay làm đổ cái đèn đầu giường.

Mom, chuyện gì vậy? Mẹ ổn chứ?

Bây giờ thì chính Rebecca kiểm soát tình hình. Tiếng kêu xèo xèo trong điện thoại khiến Emma nghe được tiếng còn, tiếng mất.

— Mẹ, xin mẹ đừng nổi nóng! Con đã suy nghĩ kỹ. Con muốn có đứa bé này.

— Sao? Mẹ không hiểu con nói gì. But who is this fucking son of a bitch who dared[6]…?

— Ngừng lại, mom! Bình tĩnh đi mẹ. Dù sao đi nữa, mẹ không biết anh ấy mà, nhưng đó là một người đàng hoàng. Anh ấy là…

Emma không chịu nổi nữa. Các cuộc mưu hại. Chuyện tằng tịu với Pierre. Cái chết của Barett. Cái backdoor. Granier không gọi lại. Và bây giờ thì Rebecca mang thai.

— Rebecca, con nghe được không?

Đường dây đã bị cắt đứt. Tim đập thình thịch, Emma nhấn nút “Gọi lại”. Tiếng chuông reo cùng lúc điện thoại tự quay số máy của Rebecca. Cuộc gọi riêng tư hiện ra lần nữa. Emma đưa máy lên tai:

— Rebecca?

— Bà Shannon? Emma?

Giọng đàn ông. Emma đưa tay nắm chặt chốt cửa sổ, lo âu. Bên ngoài nạn kẹt xe đã chấm dứt.

— Emma, cô nghe được tôi chứ?

— Vâng, tôi đây.

— Granier đây, Jean-Philippe Granier. Cô đã muốn gọi tôi, đúng vậy không?

— A, Jean-Philippe, anh đấy à?

Emma đã tỉnh táo lại.

— Đúng thế, tôi muốn nói chuyện với anh. Cảm ơn đã gọi lại tôi.

— Cô đang ở đâu?

— Trong phòng tôi. Tôi đã tìm cách liên lạc với anh bởi vì… Anh nghe này, tôi phải gặp anh, khẩn cấp lắm. Tôi muốn giải thích trước mặt anh. Tôi cũng phải gọi cho con gái tôi…

— Vậy thì gọi lại tôi sau, được không? Cô biết rõ là chỉ cần hỏi là tôi ba chân bốn cẳng chạy tới trình diện ngay.

Tính hài hước của gã khiến nàng khó chịu.

— Tôi sẽ xong trong chốc lát thôi.

— Cô nghe đây, tôi có ý này. Tôi đang ngồi uống ở quán La Marine với một bà bạn. Bàn đầu tiên bên phải, ngoài sân hiên. Cô đến với bọn tôi chứ?

Giọng nói của Granier thì điềm tĩnh, hầu như vô tư lự. Trái ngược hẳn với giọng Emma. “Gã đàn ông này chắc chẳng bao giờ hốt hoảng”, nàng nghĩ thầm, thấy cảm phục một cách mơ hồ. Nhưng nếu đó chỉ là một tư thế bất thường thì sao? Nàng nghĩ đến Brad, đến tính cách bình tâm lặng lẽ của anh. Chính vẻ thanh thản hấp dẫn này là một trong những lý do khiến nàng lấy Brad làm chồng. Ngay cả khi Brad bày tỏ nỗi lo âu, chỉ bằng cách nói nó ra thì như thể anh đã gạt bỏ nó xong.

— Tôi sẽ đến đó năm phút nữa.

Một lần nữa chỉ còn tiếng bíp bíp đứt quãng, ám ảnh, của cuộc liên lạc điện thoại bị gián đoạn.

Emma cố gọi lại cho Rebecca. Vô ích. Không có cuộc gọi nào đi được nữa.

❀ ❀ ❀

[1] “punching-ball” là quả bóng da nhồi hoặc bơm căng treo lơ lửng hay đặt trên trụ để các võ sĩ tập đấm.

[2] Tàu lửa gắn động cơ mà năng lượng được một hay nhiều tua- bin khí đốt cung cấp.

[3] Một thiết bị cài sẵn trong điện thoại di động để ghi lại và lưu trữ các tin nhắn bằng lời nói mà người sử dụng có thể mở ra nghe bất cứ lúc nào hay gởi tới người khác.

[4] Khách hàng không muốn số máy của mình bị tiết lộ thì yêu cầu hãng điện thoại ghi tên mình vào danh sách “đỏ”, và nhân viên chỉ dẫn thông tin không được đưa số máy này cho người khác khi được hỏi.

[5] Viết tắt của “Interruption Volontaire de Grossesse” (Tự nguyện phá thai).

[6] “Nhưng đ. mẹ thằng chó đẻ nào đã dám…”

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.