Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7
7

❊ ❊ ❊

Emma cực chẳng đã mới trở lại phòng mình. Với anh chàng Pierre này mọi sự lúc nào cũng có cái vị “nửa chừng xuân”. Ngay cả các cuộc nói chuyện giữa hai người cũng gây ra thất vọng thế nào ấy, làm như bị treo lơ lửng. Những dịp hiếm hoi hai người ăn trưa với nhau, anh cũng chẳng tỏ ra cởi mở chút nào. Anh không để mình bộc lộ chuyện riêng tư, dù nhỏ nhặt nhất. Anh không để mất cảnh giác. Mẹ nàng thường nói, ta là bạn với ai đó khi ta có thể nói với người đó về “những điều làm ta đau khổ”. Vậy mà, với Pierre, hai người bao giờ cũng chỉ nói về những điều làm ta vừa lòng. Hay chẳng về gì cả. Hai người đáng ra có thể là bạn nhưng anh đã đặt một cái rây lọc lạnh lùng giữa họ. Tối nay chắc là thân xác họ đã lên tiếng, nhưng mặc dù vậy họ chẳng phá vỡ được màn băng.

Emma ngồi lên giường rồi mở laptop để cho yên tâm; máy bắt đầu chạy trong khi nàng tắm vòi hoa sen. Nàng quay lại, gõ mật khẩu rồi trở lại đánh răng. Khi ra khỏi phòng tắm trong bộ đồ ngủ màu xanh dương, để phòng mọi bất trắc, nàng thử kết nối Internet. Lần này, không một thông báo lỗi xuất hiện khiến nàng ngạc nhiên. Nàng gõ địa chỉ của công ty, và nó hiện ra ngay sau đó. Tuyệt vời. Mọi sự trở lại bình thường rồi!

Nàng rất kinh ngạc. Một lần nữa thế giới đã thoát khỏi Đại Số Dách, khỏi con virus toàn cầu ác nghiệt. Những nhà nghiên cứu chắc đã nhận dạng được những kẻ gây ra cuộc tấn công và đã chặn tay chúng. Công việc này của họ chắc là không dễ đâu, mất đến hai ngày mà, nhưng những nhà chuyên môn về virus đã tỏ ra hiệu quả thực sự, từ rày về sau. Nàng suýt gọi điện cho Pierre để báo tin nhưng dằn được: trong phòng mình chắc anh đang khám phá ra cùng một chuyện như nàng. Chắc anh đã thở phào nhẹ nhõm, nàng hình dung như thế trong đầu.

Nàng ngồi thoải mái trên giường, kê hai cái gối chèn lưng, và bắt đầu trả lời các thư của Brad. Lạ lùng là nàng thấy chúng tầm thường quá đỗi trong khung cảnh như thế. Chúng không nhắc gì đến, chắc vậy rồi, cuộc thảo luận của hai người trước khi nàng đi. Brad kể là các hoạt động của anh thì không bị thiệt hại lắm, anh lo lắng cho nàng, anh hồi hộp chờ tin nàng. Nàng hồi âm với vài thông tin, vỏn vẹn có mười hàng thôi, và chấm dứt bằng tiếng Pháp: “Em hạnh phúc vì anh có mặt trên đời!”. Bằng ngôn ngữ của Molière[1], vì đối với nàng câu này có vẻ nặng nghĩa hơn là bằng tiếng Anh. Đây không phải là lần đầu tiên nàng nhận ra như thế: khi diễn tả một tình cảm bằng tiếng Pháp, nàng thấy nó ít nông cạn hơn.

Nàng cũng hồi âm hai tin nhắn khẩn cấp bằng hai chữ OK ngắn gọn. Tính chung, nàng đã nhận được khoảng hai chục thư điện tử đề ngày hôm qua và hôm kia. Hai chục lần ít hơn thường lệ. Phần lớn chắc đã mất hút trong sự tắc nghẽn. Nàng sắp sửa đóng hộp thư thì ngay trước khi nhấp chuột, một đề thư nằm cuối danh sách làm nàng chú ý. Đề thư viết bằng tiếng Anh và đến từ công ty dịch vụ cảnh báo mà nàng thuê bao.

Báo động về mélatonine. Năm hành khách tử vong. Các chuyên gia lo ngại một dịch bệnh đã bắt đầu.

Bài báo mà nàng cho chạy dưới mắt làm nàng lạnh người. Mang tựa đề “Bí ẩn của mélatonine”, nó nêu ra cái chết của năm người, hôm qua hay hôm kia, đã uống thuốc này để tránh những tác hại của jetlag. Giống y chang như Kathrin Strandberg. Tất cả mấy người này đều vừa trải qua một chuyến bay dài. Tất cả đều bị “chập mạch” trong những tiếng đồng hồ trước khi tắt thở, quên phắt cả nơi ăn, chốn ở, tên tuổi của những người thân yêu, đôi khi quên cả tên thánh của chính mình. Và các nguyên nhân của cái chết thì có vẻ tương tự: rối loạn hô hấp, phù người, tim ngưng đập, thường sau vài giờ hôn mê sâu. Hai nạn nhân chết ở Boston, một người khác ở Sydney, người thứ tư ở Francfort. Nạn nhân thứ năm, chính là quản đốc viện bảo tàng người Thụy Điển. Nhưng mặt khác, bài báo lại không nói gì về những hành động bạo lực trên thân xác mà cô đã chịu đựng. Người ta đang tiến hành những cuộc mổ tử thi nhưng không một bác sĩ nào có thể, cho tới lúc này, xác định được tiến trình chính xác của cái chết. Liệu có phải là những hiện tượng dị ứng riêng rẽ liên quan tới việc uống quá liều? Liệu có phải do cơ thể không dung nạp được mélatonine, một sự kỵ thuốc chưa bao giờ được phát hiện cho tới lúc này không? Liệu có phải là sự bắt đầu một cơn dịch bệnh không? Emma cũng tự hỏi làm sao tên nhà báo đã viết bài này lại kết nối được Sydney, Boston và Luân Đôn[2] với nhau. Và nhất là Arromanches. Thật khó tin là mỗi một trong các biến cố này lại được chỉ ra cho thấy từ một bản tin nhanh của hãng thông tấn.

Hơn một giờ sáng rồi. Emma cảm thấy khó mà ngủ được nhưng vẫn duỗi người nằm dài trong giường và kéo mền lên người. Tắt đèn xong thì nàng nghĩ ngay đến Pierre. Số mệnh đã sắp xếp hai người gặp lại nhau, và nàng cảm thấy mơ hồ là nếu cả hai chỉ dừng ở đây thì sẽ phí hoài cái gì đó. Chẳng có gì chứng tỏ hai người sinh ra để hợp ý, hợp lòng nhau, nhưng đối với nàng thì có vẻ cả hai cần hiểu nhau hơn. Dù muốn hay không, anh đã chiếm một chỗ trong vô thức của nàng, thay cho việc có được một chỗ trong đời nàng. Nàng nhắm mắt và thở vào một hơi sâu. Giấc mơ đó trở lại mạnh mẽ. Nàng đẩy nó ra khỏi đầu nhanh chóng: không, đây không phải là điều nàng mong ước. Tuy vậy, nàng thấy tiếc là đã không nói ra với Pierre cái cảm xúc xuất hiện trong nàng khi ở dưới cổng vòm. Nhưng cảm xúc gì chứ? Nói cho đúng, nàng đã cảm thấy gì? Liệu nàng có đủ sức giải thích nó không?

Nàng bật đèn lại. Máy điện thoại nằm kia, trên bàn đầu giường. Chỉ cần với tay. Quay số 928 để biết Pierre, giống như nàng, có cảm thấy bực tức, thất vọng vì tính hời hợt trong các trao đổi giữa hai người không? Nhưng chàng sẽ tin gì cơ chứ? Nàng chưa hề làm bước trước với đàn ông. Hơn nữa, đó không phải người đàn ông nàng yêu. Nếu mà nàng biết chính xác mình muốn gì thì đâu phải loay hoay thế này! Có lẽ, đơn giản thôi mà, nên nói chuyện với Pierre để biết anh rõ hơn. Phải rồi, ít ra là như vậy. Nhưng nhất là, cái mà nàng muốn đạt đến chính là cảm giác chắc chắn mình không bỏ lỡ một cái gì quan trọng.

Nàng tắt đèn đầu giường một lần nữa. Đàn bà không thể gọi cho đàn ông trước, giữa đêm khuya. Ngay các nhà phân tâm học cũng nói rằng, một thái độ như thế là nguy hiểm. Thật vậy, khi một quan hệ được tạo dựng trên một hành vi nền tảng như thế thì một sự bất quân bình sẽ xuất hiện sau đó. Đàn ông, đàn ông thực sự, chỉ có ham muốn đối với người đàn bà mà tự họ quyến rũ được.

Cho dù thế đi nữa, quan trọng gì nào? Với Pierre, đâu phải là vấn đề ham muốn. Về phần những quan hệ mà họ có thể tạo dựng, chúng không có nguy cơ đi rất xa được: hai người sống cách xa nhau cả mười ngàn cây số.

Vào 1 giờ 30 sáng, Emma ngồi trên giường và mò mẫm nhấc máy điện thoại.

❀ ❀ ❀

[1] Molière (tên thật: Jean-Baptiste Poquelin) (1622-1673), nhà soạn kịch vĩ đại của nước Pháp, tác giả các tuyệt tác tới nay vẫn còn được trình diễn trên các sân khấu thế giới như “Tartuffe” (1669), “Le Bourgeois gentilhomme” (1670), “Les femmes savantes” (1672), “Le Malade imaginaire” (1673)…

[2] Tác giả có lẽ đã nhầm lẫn ở đây. Phải viết Francfort (thay vì Luân Đôn) mới hợp lý, vì nạn nhân thứ tư chết ở Francfort.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.