Cửa Mật

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 40
40

❊ ❊ ❊

Jean-Philippe Granier để các chìa khóa xe Porsch và cặp kính râm lên trên tủ có ngăn kéo kiểu Louis XV. Gã đã cạo râu, thay quần dài và áo veste sậm màu bằng quần jean với sơ mi vàng nhạt hở ngực. Gã châm lửa một điếu thuốc; từ chuyến đi bằng xe hơi gã bắt đầu hút thuốc lại. Gã hít vào một hơi, thở dài, và tự rót cho mình một ly whisky. Ngày hôm trước Emma đã chỉ cho gã thấy chỗ giấu bar rượu: một cái tủ làm lạnh được chèn khít trong bức vách ngăn phòng, bên trái lò sưởi.

Tên nhà văn tỏ vẻ bực mình. Sau khi đi lên, đi xuống một cách vô ích các ngôi vườn suốt cả buổi sáng, gã muốn tạt qua căn hộ của mình. Nhưng ở mỗi ngã tư, xe cộ dồn đống khiến giao thông bị tê liệt. Gã mất ba tiếng đồng hồ mới đến được Paris và cũng mất chừng đó giờ để trở lại Versailles. Đã thế lại còn phải dùng đến mấy cái mánh của dân Paris là chọn đi các con lộ nhỏ ở Marnes-la-Coquette và các lối đi trong công viên Saint-Cloud. Và tất cả thời gian đó thì không mở máy lạnh, để tiết kiệm những giọt xăng cuối cùng.

— Tưởng như đang ở Bagdad! - Gã nói với Emma ngay lúc nàng bước vào phòng khách. - Đèn đỏ không hoạt động, các đại lý xăng dầu thì hết hàng, công an cảnh sát khắp nơi… Nhưng cô đã ở đâu? Tôi gọi cô khi về đến đây, cô không nghe sao?

— Tôi không nghe, - Emma trả lời, ánh mắt lơ đễnh. - Tôi làm việc trên lầu, với Pierre. Jean-Philippe, có phiền không nếu anh tắt điếu thuốc? Dan không chịu nổi người ta hút trong ngôi nhà này.

Nàng vừa tắm vòi hoa sen xong. Hai thái dương và một phần món tóc buộc ngược mà nàng búi lại trên đầu bằng một cái kẹp đồi mồi để khỏi bị ướt, thì còn ẩm ướt. Nhưng Granier có vẻ không để ý.

— Cô không nghe tiếng còi hụ sao? - Gã vừa nói, vừa đưa mắt tìm cái gạt tàn để dụi điếu thuốc.

Gã đi ra sân hiên kề bên phòng khách và đến gần cửa ra vườn. Cửa tự động mở ra. Granier ném điếu thuốc xuống ngưỡng cửa, không dụi tắt nó.

Lúc này là 23 giờ và trời tối đen. Mẩu thuốc lá còn cháy một lát trên cỏ. Xa hơn, vài ngọn đèn chiếu soi sáng các bồn phun nước, các pho tượng và căn nhà nhỏ dành cho âm nhạc.

— Còn có một tai nạn ngay gần đây, - gã nói, tay ném gói thuốc lá Marlboro lên cái bàn thấp, - một sự cố chập mạch đã gây ra hỏa hoạn ở nhà ga Versailles-Chantiers, lính chữa lửa bị quá tải…

— Thực sự là tôi có nghe tiếng còi hụ, - Emma trả lời. - Gần đến nỗi khiến tôi thậm chí có lúc nghĩ là cảnh sát sắp xông vào nhà này.

Nàng nhìn thẳng vào mắt Granier.

— Thôi, đó không phải là chuyện để nói. Pierre đã khám phá ra những chuyện trầm trọng trên hệ thống.

— Trên Internet à?

Granier nhíu mày, nghi hoặc, như thể để cho người đối thoại biết là, đối với gã, tất cả những gì xảy ra trên Internet đều là ảo, theo nghĩa đầu tiên của từ này. Lý thuyết, không thực. Emma bắt đầu kể cho gã nghe những biến cố xảy ra chiều vừa qua nhưng không thấy hứng thú chi cả. Nàng nói với giọng mệt mỏi, đơn giản hóa quá mức thứ tự thời gian của các biến cố và bỏ qua không đề cập đến hai giai đoạn: việc phát hiện con đường hầm và sự khám phá ra định lý về sự hiện hữu của Thượng đế. Nàng không muốn nói với gã về đề tài này chút nào. Tại sao, mẹ kiếp, nàng không tài nào tin cậy gã? Dù biết là cần thiết!

— Và sao nữa? Cô sẽ làm gì đây? - Granier chặn nàng lại, tuy đã nghe một cách lơ là.

— Bọn tôi cố biết thêm. Pierre đang tập hợp các thông tin. Sau đó, bọn tôi sẽ liên lạc với các chuyên gia đấu tranh chống tội phạm tin học. Hay các quan chức chính phủ. Cái hiệu quả nhất…

Nàng ngừng một chút.

— Trước tiên, ta phải chắc chắn rằng cuộc tấn công tiếp theo là cuộc mà Pierre đã phát hiện, và nó sẽ chỉ xảy ra trong mười ngày tới. Về nguyên tắc, điều này được chỉ ra bởi cái mạng web mà trên đó…

Granier cắt ngang sự giải thích của nàng, và nói to:

— Truyền hình. Bật lên.

Emma suýt nữa buột miệng bảo gã là sự điều khiển không hoạt động theo tiếng Pháp, hay với giọng nói của gã, nhưng nàng lầm: màn hình lớn nhất bật sáng. Và gã không cần đổi đài để nghe tin tức. Tất cả các hệ thống TV lớn tiếp tục nói đến những thảm họa những ngày vừa qua và những hậu quả của chúng: vụ nổ ở nhà máy điện Marseille và những sự cố mất điện lặp đi lặp lại nhiều lần ở các nhà máy điện vùng Đông Hoa Kỳ. Người ta cũng đề cập đến việc nhà máy điện hạt nhân Susquehanna đóng cửa. Sự tê liệt này đã phát động hàng loạt quyết định ngừng hoạt động các lò phản ứng trên thế giới, đóng lại vì những lý do an toàn. Thiếu điện ở rất nhiều nơi. Nhưng còn có thứ đáng lo sợ hơn nhiều. Các hệ thống nước bị nhiễm khuẩn ở Lyon, Hong Kong, Zurich và bây giờ ở Manchester và Berlin khiến dân chúng hốt hoảng. Người ta sắp hàng dài chờ đợi trước những cửa hàng nước khoáng dã chiến mọc ra trên những bãi đậu xe của các siêu thị. Trong các bệnh viện, các khoa cấp cứu đều quá tải. Nhiều thành phố đã trưng dụng các phòng tập thể dục để đặt giường nhằm tiếp nhận cư dân không thể về nhà và những trang bị sơ cứu, nhất là cho sự truyền dịch. Ở Pháp, Công đoàn bác sĩ cấp cứu vừa ra tuyên bố là mọi người đang tiến dần tới một tai họa lớn. Mười lăm ngàn người chết vào mùa hè năm 2003, mùa hè nóng bức, sẽ trở thành một tin vặt tầm thường nếu đem so với hậu quả của cuộc đầu độc toàn diện trong các hệ thống cấp nước uống được. Vào lúc này, những vi khuẩn có mặt trong các thành phố bị hại không gây chết người. Nhưng câu hỏi được tất cả các hệ thống TV đặt ra là: nếu, ngày mai, một con vi khuẩn khác được đưa vào trong nước?

Tình trạng giao thông tê liệt trong vài thủ đô lớn ở phương Tây làm tăng thêm sự hốt hoảng. Nhiều tổng thống, thủ tướng can thiệp trên truyền hình, phát sóng trực tiếp. Ngày mai, họ sẽ đến Washington dự cuộc họp thượng đỉnh của G8. Chủ tịch nước Trung Quốc và Thủ tướng Ấn Độ cũng được mời dự. Hai nước họ thì không bị hại, các cuộc tấn công tới bây giờ đều nhắm vào các nước giàu có nhất. Nhưng có lẽ đó chỉ là loạt đạn đầu. Các chuyên gia đưa ra những giả thuyết kỳ cục nhất. Không một thảm họa nào được ai lên tiếng nhận trách nhiệm, và không ai mang lại bằng chứng về mối liên hệ có thể có giữa hàng loạt tai họa và sự tê liệt tin học xảy ra tuần trước.

Đài truyền hình cũng phổ biến vài hình ảnh đám tang của Dan Barett vào cuối buổi sáng ở Boston. Emma ước gì xem được cả chương trình phát sóng trên màn ảnh nhỏ, thay cho sự hiện diện tại chỗ. Nhưng Dan không phải là chủ tịch nước, cũng không là hoàng thân quốc thích. Nên không có phát sóng trực tiếp. CNN chỉ đưa ra vài đoạn chính của lễ tang: những giọt nước mắt của Amelia, vài câu nói của Puttman – khuôn mặt hốc hác vì mệt mỏi và căng thẳng -, quan tài đưa xuống huyệt mộ, những nắm đất và những đóa hoa hồng ném xuống từ từ phủ lên nó. Nàng ước gì mình đặt lên đó một bông lúa mì. Nàng hình dung thân xác của Dan ở bên trong, tự hỏi chàng được mặc áo quần thế nào và không biết Amelia có bỏ theo cặp kính của chàng không.

Nàng cảm thấy trào dâng trong lòng một đợt sóng buồn bã, nhưng, kỷ niệm về những giây phút mà nàng vừa trải qua với Pierre bỗng xen vào giữa. “Lừa dối” Dan ngay trên chiếc giường riêng của chàng, ngay trong ngày người ta đưa chàng xuống mộ: ý tưởng này làm ngừng dòng nước mắt sắp sửa trào ra. Nàng siết chặt nắm tay. Nàng thề. Nàng sẽ giữ gìn tất cả những lời hứa hẹn mà hai người đã trao nhau.

Granier chuyển sang đài TF1. Các nhà báo nói nhiều về thảm họa Marseille, gây ra nhiều chết chóc nhất ở châu Âu cho tới lúc đó.

— Jean-Philippe, xin anh vui lòng để lại đài CNN! - Nàng van nài.

Lạ lùng thay, các phương tiện truyền thông ít có dông dài về sự việc mélatonine đã gây ra trên ba trăm cái chết. Một vài nhà báo điều tra về xuất xứ những hộp thuốc bị cáo buộc và khả năng tìm ra “đường dây” phân phối. Ông chủ của tập đoàn dược phẩm, sở hữu nhà máy ở Ấn Độ chế tạo thuốc này, đã tổ chức một cuộc họp báo để khẳng định lại là cơ sở sản xuất của ông làm việc theo những tiêu chuẩn chất lượng và an toàn nghiêm khắc nhất, và không một điều bất thường nào được phát hiện trong hệ thống tin học trung tâm.

Internet cũng hoạt động bình thường. Sự tê liệt xảy ra vào ngày thứ ba vừa qua – mà các nhà báo đặt cho cái tên “mardinoircom”[1] – thì được tả như một sự cố đơn giản. Không ai thấy ở đó là một biến cố nền tảng, tạo điều kiện cho bọn tin tặc có sẵn một cái pass[2] để chúng có thể kiểm soát những máy tính theo ý chúng chọn. Dĩ nhiên, các chuyên gia có nhắc đến sự việc là một tổ chức khủng bố đã tìm ra cách thâm nhập vào hệ thống trung tâm của vài mạng web nhạy cảm, nhưng chẳng ai có vẻ hiểu là tất cả những máy tính trên thế giới từ nay đều bị mở ra để cho một bọn cuồng tín có thể nắm lấy quyền điều khiển của hệ thống bất cứ lúc nào. Các phương tiện truyền thông thiếu một cái nhìn toàn cục. Các nhà chức trách, về phần mình, có nắm được tin tức hay hơn không?

Và, trước hết, ai đứng đằng sau giật dây chuyện này? Câu hỏi trở đi, trở lại không ngớt, và các nhà báo đưa mi-crô vào miệng người nào chịu đứng ra trả lời. Một người gợi ý, để bắt đầu, nên tìm xem tội ác này sẽ mang lợi cho ai, và ám chỉ là người đầu tiên hưởng lợi từ cuộc khủng hoảng có lẽ là Controlware; công ty này có thể lợi dụng tình trạng hốt hoảng chung để tung ra trên thị trường, vài tháng sớm hơn dự định, Shadows 10.0, cái hệ điều hành “không thể sai được” loan báo từ một năm nay.

— Nghịch lý thảm hại làm sao! - Một người hâm mộ hãng Apple đay nghiến trên CNN.

Shadows vừa biểu lộ các điểm yếu của mình trước bàn dân thiên hạ, và bây giờ ta phải tin tưởng, lại một lần nữa, vào Controlware để nghĩ ra một sản phẩm hoàn hảo mới, có phải thế không? Siêu thực quá đi!

Một nhà phân tích tài chánh rất có tiếng ở Wall Street xác nhận là công ty do Dan Barett lập ra sẽ thắng lớn trong vụ việc này. Puttman, được phỏng vấn sau đó, đã nhận lỗi nhưng không nói gì về cái backdoor.

“Không có hệ thống nào, cho tới ngày nay, là không thể sai lầm một trăm phần trăm” ông ta giải thích một cách cơ bản. Rồi tiếp tục, bằng thứ ngôn ngữ cứng nhắc và lặp đi lặp lại của một ông chủ quá quen với việc trao đổi với công chúng thời khủng hoảng: “Tôi mong muốn thiết tha gửi tất cả những lời hối tiếc và lời xin lỗi chân thành nhất của chúng tôi đến các công ty nạn nhân của những sự xâm nhập. Controlware không khước từ mọi trách nhiệm trong sự rối loạn chức năng mang tính tội phạm này, nhưng tôi mong muốn nói ra là chính chúng tôi cũng bị khổ sở bởi những cuộc tấn công nhằm phá hoại tiến trình tăng tốc đưa ra thị trường của Shadows 10.0”

Emma, ngồi trên trường kỷ màu đỏ thẫm đặt đối diện màn hình trên tường, nhìn không rời mắt khuôn mặt của Puttman, quan sát kỹ càng những thói tật vô thức có thể làm lộ ra tính hai mặt của ông ta. Puttman mặc bộ đồ lớn màu sáng và cà vạt hơi lệch sang một bên. Ông ta ăn nói một cách trịnh trọng, đứng trước bàn giấy của mình, và khuôn mặt thì có vẻ ít mệt mỏi hơn là trên những hình ảnh trong đám tang Barett được phát sóng vài giây trước đó. Chỉ có mấy giọt mồ hôi đọng trên trán mới làm lộ ra tâm trạng căng thẳng của ông.

— Tôi không hiểu, - Granier bất chợt buột miệng khi đến gần Emma, tay cầm ly rượu. - Các người thì đủ sức xác định vị trí tổng hành dinh của đám tin tặc, trong khi chính các kỹ sư của Controlware thì tỏ ra bất lực hay sao? Tuy rằng họ bị tấn công trực tiếp? Nhưng dù sao họ cũng biết rõ các cuộc tấn công đến từ đâu chứ?

— Không chắc đâu… Pierre chỉ xác định được vị trí của chúng bởi vì anh ấy đã có thể xem xét kỹ lưỡng những tập tin âm nhạc và anh ấy có các chìa khóa của cái backdoor…

— Các người đã tìm ra cái “bague d’or” danh tiếng của mình! Và các người không nói ra! Chúc mừng đấy! Các người thực sự là những… nói sao đây, tin tặc, phải thế không? Những tin tặc thượng hạng! Thế thì các người đã gọi cho Puttman để cho ông ấy các chìa khóa đó không? Mọi sự được giải quyết rồi à?

Granier, một lần nữa, đã chỉ ra đúng điểm đáng ngại của sự việc. Puttman. Nếu có một cơ may trên mười, theo đó ông ta là kẻ đứng sau những cuộc tấn công, là ông tự mình đã mở backdoor ra, thì họ sẽ không đánh liều nói ra cho Puttman biết là họ có bản sao các chìa khóa.

— Trái với Dan, tôi không bao giờ thích được Puttman, - Emma thú nhận. - Người đàn ông này, đối với tôi, bao giờ cũng có vẻ…

— Tôi rót cho cô một chút Porto nhé?

Jean-Philippe Granier đúng là có nghệ thuật chuyển ý tưởng này sang ý tưởng khác, không trung gian. Gã hỏi, nhưng không nghe câu trả lời. Tuy vậy, Emma vẫn cảm ơn gã cho cử chỉ này: một ly rượu sẽ làm dịu bớt sự kích động trong đầu nàng, chỉ tội không giúp nàng nhìn sự việc rõ ràng hơn.

Nàng nốc, hầu như một hơi, một ly đầy Porto mà gã đưa cho, và vì gã để chai rượu trên cái bàn thấp, nàng rót thêm ly thứ hai.

Granier không nói gì nữa. Whisky cầm tay, vẻ mặt lãnh đạm, gã ngắm những hình ảnh Central Park bị cơn hỏa hoạn tàn phá. Cảnh tượng thật là đau lòng. North Woods bị cháy tan hoang. Ramble cũng thế. Ta thấy những thân cành cháy đen của những cây phong, cây anh đào đen châu Mỹ, cây minh quyết Địa Trung Hải, cả hàng trăm cây. Những cư dân lớn tuổi của New York khóc trước ống kính TV, thương tiếc “gã khổng lồ” của công viên: một cây du Anh, trồng năm 1860. Tên nhà văn cười rúc rích:

— Dân Pháp đã phản ứng giống y chang kiểu này khi cây sồi của Marie Antoinette trốc ngã năm 1999, trong một trận bão… Người ta hẳn nói đó là một thảm nạn quốc gia! Sau đó, thân cây chết được trưng bày trước điện Grand Trianon, và dân chúng sắp hàng để rờ vuốt nó, như một thánh cốt! Chuyện này đã mê hoặc ông bạn Dan của cô khi hai chúng tôi đi đến đó…

— Xuỵt! - Emma cắt ngang.

Nàng cố xem TV. Thảm họa ở Central Park có vẻ, đối với nàng, gần như cũng tượng trưng như thảm họa ở World Trade Center, dù nó ít gây chết chóc hơn. Hai phần ba lá phổi xanh của New York đã tan thành khói. Chỉ những phần công viên gần bể chứa nước và hồ nhỏ thì còn giữ được nguyên vẹn. Đám cháy đã làm bốn người chết, là những thường dân đến giúp lính chữa lửa bị quá tải.

Tuy nhiên, nhờ rượu giúp, Emma bắt đầu xả bớt áp lực căng thẳng. Cái thông tin quan trọng nhất thì không lên truyền hình. Nó nằm trong tay nàng và trong tay Pierre. Hai người, và chỉ hai người họ thôi, biết cách đóng lại cái backdoor của Shadows. Bây giờ, đơn giản là chỉ còn tìm ra cho đúng người nhận thông tin này, người có thể khai thác nó một cách hiệu quả nhất. Người, tổ chức, chính phủ, tức ai đó có thể ngăn chận tức khắc bọn tin tặc.

— Emma!

Pierre vừa bước vào phòng. Trông anh có vẻ căng thẳng hơn bao giờ hết.

— Có chuyện gì vậy?

Nhìn anh đến gần, Emma muốn lao tới gặp anh. Sự lôi cuốn không thể cưỡng được này, thêm một lần nữa, những tiếng đập câm lặng này trong lồng ngực làm nàng nhớ lại – ý tưởng mới ngu ngốc làm sao – thời kỳ mà nàng đợi Rebecca, mười tám năm trước, thời kỳ mà bào thai ngọ nguậy trong bụng nàng, dù nàng không muốn.

Sự so sánh với ký ức thời mang thai của nàng thì quấy rầy thật. Thế nhưng, thân xác nàng không đóng kịch. Toàn bộ con người nàng lớn tiếng bày tỏ rằng người đàn ông này là hiện thân của giấc mơ nàng. Nàng chắc chắn về điều này. Chỉ đơn giản là nàng không thể nói ra với anh. Một vài giấc mơ được thực hiện quá trễ để thay đổi dòng chảy của một đời người.

Nàng vẫn ngồi trên trường kỷ. Pierre tiến về phía nàng, và nhìn nàng chăm chú, sau cặp kính.

— Emma này! Thật là giật gân. Owen Makresh. Anh biết y!

— Owen… Ai thế?

— Cái anh chàng, em biết đấy, cái anh chàng ký những tin nhắn trên hệ thống đó.

— Em chưa hiểu, giải thích đi!

Granier, ngồi dạng chân trên chỗ dựa tay cua chiếc ghế bành thấp nằm tận cùng phía bên kia căn phòng, đặt cái ly xuống đất.

— Chúng tôi nóng ruột lắm, - anh ta buột miệng, giọng mỉa mai như không.

Pierre bị những gì mình vừa phát hiện ám ảnh, đến nỗi không nhận ra sự có mặt của tên nhà văn.

— Makresh, đó là biệt danh của một tay thanh niên. Hay là tên thật của y, có lẽ thế. Tariq Reshmak. Một tay có ít nhiều tiếng tăm trong giới tin tặc. Cự phách về phần mềm. Thoạt tiên, là một tên tốt về mọi mặt. Người Indonésia. Học ở Bangalore. Bằng cấp cao của đại học Stanford. Y đã làm việc trong một thời gian dài ở Controlware, bộ phận phát triển phần mềm. Y rời công ty vào năm 2002 hay 2003 chi đó, bằng cách quả quyết là y sắp sửa lập ra công ty riêng của mình. Chuyện này đã gây ra dư luận trong giới.

Pierre ngẩng đầu và lần này thì nhìn chăm chú Emma và Granier một cách luân phiên.

— Sự thực là y gia nhập IICC.

— I cái gì? Granier hỏi.

— Internet Intrusion Complaint Center[3]. Không hề gì. Chỉ cần biết đó là một loại công an tin học, những biệt đội chống tin tặc, để nói một cách giản dị. Một tổ chức liên kết với FBI, và tất cả các vụ việc thuộc tội phạm tin học đều bắt nguồn từ nó. Nó báo động nhà chức trách ngay khi một mưu toan khả nghi bị phát hiện trên hệ thống. Nó xác định vị trí những tên tin tặc. Và ngược lại, nhà chức trách gọi đến nó ngay khi nghe phong thanh chuyện gì nghiêm trọng. Đó là một loại đài kiểm soát “không lưu” bí mật của Internet.

— Và Makresh thuộc về nó? - Emma hỏi. - Anh có chắc chắn là y không? Cùng một người mà anh biết?

— Trong giới này, người ta rất thích chơi với những biệt danh. Đó là một hình thức khiêu khích. Trong thực tế, người chủ biệt danh hầu như không liều gì cả, ẩn mình sau backdoor mà… Nhưng anh chắc chắn là y đó: những điều trùng hợp sao đáng lo ngại quá. Bọn tin tặc biết được tất cả những gì xảy ra trong cơ quan IICC!

Emma bước lại gần cửa lớn bằng kính mở ra vườn và đứng đó một lúc không nói gì, các ngón tay vân vê một lọn tóc. Chiếc áo sơ mi của nàng, hơi ngắn một chút, đôi lúc bị kéo lên để lộ phần dưới lưng nàng. Nhưng Pierre lần này không để mình mất tập trung. Sự hiện diện của Owen Makresh trong mạng lưới khủng bố làm phức tạp vụ việc. Báo động với IICC, như anh đã nghĩ tới một cách tự nhiên khi anh thâm nhập được vào hệ thống của Tổ chức, là điều nên tránh. Makresh sẽ biết được điều này tức khắc. Những phù thủy chưa lành nghề ở biệt thự Trianon sẽ bị lộ ngay.

Emma trở lại và nói:

— Pierre này, nếu em hiểu đúng thì ta không thể báo động với ai hết, phải không nào? Ta bị kẹt cứng?

Pierre gật đầu.

Granier buông người xuống chiếc ghế bành ở cuối phòng, rồi đưa tay mân mê tấm ảnh lồng kính điện tử đặt trên một cái kỷ nhỏ. Một bức ảnh đen trắng của Elsie de Wolfe mặc áo đầm dạ hội lộng lẫy chụp trước biệt thự Trianon. Tấm ảnh – trong thực tế, là một màn hình kỹ thuật số -, ngay khi ta cầm nó lên, thì nhường chỗ cho một câu trích dẫn của nhà trang trí nội thất: Tôi không thể vẽ, tôi không thể viết, tôi không thể hát. Nhưng tôi có thể trang hoàng và chăm sóc một ngôi nhà, và chiếu sáng nó, và sưởi ấm nó, và giữ nó sống động, hay đến nỗi làm cả thế giới ao ước, một chuẩn mực của sự hiếu khách hoàn hảo.

Tên nhà văn bất chợt ra khỏi sự lãnh đạm.

— Được rồi, sao cũng xong với tôi, tôi đi hút một điếu đây.

Gã nói thêm về phía Emma, miệng cười gượng gạo:

— Vâng, cô đừng lo, tôi đi ra ngoài…

Rồi hất cằm chỉ về bức chân dung Elsie:

— Bà hoàng của sự hiếu khách hoàn hảo chắc phải đội mồ sống dậy!

Gã chụp gói thuốc Marlboro nằm ngay trên cái kỷ nhỏ và biến mất ngoài sân hiên. Emma và Pierre nghe cánh cửa tự động mở ra vườn đóng lại bằng một tiếng clic gọn nhẹ.

Hai người nhìn nhau.

— Mình làm gì bây giờ?

— Ta phải liên lạc với ai đó ở trên mọi sự ngờ vực.

— Có lẽ em…

Một giọng cao bật vang đột ngột từ cuối hành lang đã ngăn Emma chấm dứt câu nói.

— Mẹ ơi! Mẹ có đó không?

Những bước chân dồn dập. Người đàn bà Mỹ vừa kịp dợm người về phía cửa phòng thì một bóng người đã hiện ra ở ngưỡng cửa.

— Rebecca! Con đấy à? Mẹ không còn nghĩ là con sẽ đến…

Một cô gái mảnh mai, thân thể mềm mại, tóc óng vàng, nhào vào vòng tay Emma. Hai mẹ con ôm chặt nhau rất lâu. Pierre cũng đứng dậy, nhưng giữ khoảng cách vài thước phía sau, tỏ ra sửng sốt. “Mẹ ơi”! Anh có nghe rõ không chứ? “Mẹ”? Vậy thì Emma có một đứa con sao? Và lớn tuổi hơn các đứa con của chính anh! Sao vậy được chứ? Vào thời điểm mà anh làm việc với nàng ở Paris, nàng chưa lấy chồng. Có lẽ nào sau đó nàng đã nhận cô gái này làm con nuôi không?

Những câu hỏi lung tung cứ lởn vởn trong đầu anh. Đêm kia, ngoài bãi biển, Emma có nhắc đến chồng nàng, Brad, một cách mơ hồ. Nhưng con gái họ thì không.

Đúng là ở Gold Beach, anh tự nhủ và nhếch mép cười dù không muốn, hai người đã không có thì giờ để kể chuyện đời mình cho nhau nghe.

— Rebecca, đây là Pierre, một bạn đồng nghiệp mà mẹ tình cờ gặp lại ở Arromanches. Pierre, đây là Rebecca.

Emma đã đặt bàn tay lên vai con gái mình, giục nó chào Pierre. Giọng nàng vẫn không lạc đi, cũng không có chút gì do dự trước bộ mặt kinh ngạc của người đồng nghiệp cũ. Những phản xạ của bà chủ tịch-tổng giám đốc đã trở lại.

Rebecca tiến tới, bước chân nhanh nhẹn. Xinh đẹp, nhỏ nhắn, cô mặc váy mini và áo thun màu hồng không tay làm nổi bật hai cánh tay mảnh mai. Nhỏ con hơn mẹ, cô có những nốt tàn nhang đậm hơn trên mặt và chân cổ. Tóc cắt ngắn nhưng vẫn để những món tóc quăn lòa xòa. Cô dang rộng tay, bàn tay chìa ra trước Pierre.

— Hai người đã gặp nhau rồi đó, - Emma mỉm cười, - nhưng tôi sẽ ngạc nhiên lắm nếu hai người còn nhớ. Hồi đó, Rebecca chắc được năm tuổi! Gặp nhau ở Jardin d’Acclimatation[4].

Nụ cười của Rebecca khiến Pierre nhớ đến nụ cười của Emma. Ánh mắt cũng vậy. Tối hơn, chắc thế rồi, nhưng cùng một chiều sâu, biểu cảm và tinh quái cùng lúc. Quan hệ mẹ con thấy rõ.

Rebecca. Jardin d’Acclimatation. Pierre nhớ lại buổi chiều đó, anh đã tình cờ gặp Emma trong công viên giải trí Neuilly. Anh đến đấy với Clara, khi đó đang mang thai Garance, và hai cháu gái, hai đứa con song sinh của em gái anh, được bảy hay tám tuổi gì đó. Anh gặp phải cô bạn đồng nghiệp đang mua que kẹo bông. Nàng đi chung với một người lạ, một người đàn ông lớn tuổi hơn nàng, khá đẹp trai và có dáng thể thao. Lại thêm một anh si tình bẽn lẽn, Pierre tự bảo lúc đó.

Pierre giải thích với Emma là anh đưa các cô cháu gái đi chơi. Emma vừa cười, vừa trả lời là nàng cũng vậy, rồi đưa que kẹo bông cho một cô gái nhỏ vừa mới cưỡi ngựa poney xong. Vậy là cháu gái nàng, anh tự nhủ.

Bây giờ anh hiểu đó là Rebecca, con gái của Emma. Người đàn ông đi chung với họ chắc là người cha.

Phần buổi chiều còn lại cũng trở về trong trí nhớ anh. Cảnh ghen tuông của Clara. Với nỗi bực tức và cái giọng chanh chua, nàng chê bai Emma Shannon đủ điều, dù chỉ trao đổi với người đàn bà Mỹ này không quá ba lời. Như thể nàng muốn ngăn chặn. Như thể nàng đoán được, trước cả Pierre, sự cuốn hút vô thức đẩy anh về phía Emma.

Emma âu yếm nhìn kỹ con gái. Cô đã trở thành người đàn bà xinh đẹp làm sao! Nàng không thể cản mình nhìn bụng cô, săn chắc và có bắp thịt nở, nàng tìm xem bụng Rebecca có tròn lên để xác nhận lời con gái nói hôm trước. Nhưng không có gì trong vẻ ngoài của cô, không có gì trong thái độ của cô chỉ ra là cô quan tâm đặc biệt đến đứa bé sơ sinh tương lai. Hơn nữa, cô cứ nhảy chỗ này, chỗ kia trong phòng, đảo mắt nhìn quanh. Rõ ràng là cô đang tìm cái gì đó. Hay ai đó. Cô nhìn qua cửa sổ quay ra hiên và ra vườn. Những ngọn đèn chiếu gắn trên cây phát ra một thứ ánh sáng vàng nhợt nhạt lên bãi cỏ và lên thân cây thông bá hương đứng sừng sững chính giữa. Ngoài xa, ta đoán đó là bóng của bức tường bao quanh nhà, sát ngay công viên của lâu đài. Chỉ một tí nữa thì Rebecca hẳn là có thể thấy ra những nấm mộ các con chó của Elsie.

Một bóng người tiến về ngôi nhà, đi sau một đốm nóng sáng nhỏ xíu, khi sáng lên, khi tối lại một cách đều đặn. Một lát sau, cánh cửa tự động mở ra và bóng người đó dừng lại.

— Jean-Philippe ơi!

Rebecca băng qua sân hiên và chạy đến Granier, lúc ấy vừa dụi xong đầu mẩu thuốc lá trên cỏ.

Tên nhà văn không kịp trả lời. Cô đã nhảy cẫng lên ôm choàng lấy gã.

— Jean-Philippe, em cứ tưởng là không thể đến đây được bao giờ! Kẹt xe kinh khiếp quá! Em sung sướng gặp lại anh biết mấy!

Granier, cười toe toét, ôm hông cô gái.

— Ồ Reb! Cưng của anh ơi!

Pierre lùi ra sau một bước để dựa vào lưng cái trường kỷ. Chưng hửng, anh liếc nhìn về phía Emma, thấy nàng chẳng tỏ ra ngạc nhiên chút nào. Nàng lặng lẽ dùng đầu chỉ anh cửa phòng khách.

— Đến với em, em sẽ giải thích cho anh.

Trong khi đó thì Rebecca ôm cổ Granier, đôi chân nghệ sĩ múa dài đẹp của cô quấn xung quanh hông gã, trông như cái đai. Về phần Granier, gã đã mất đi vẻ mặt chán chường. Với đôi môi tham lam, gã say sưa hôn cô gái trẻ, như thể gã muốn làm cho cô quên đi phần còn lại của thế giới.

❀ ❀ ❀

[1] Có thể tương đương tiếng Việt: “ngaythubaden.com”.

[2] Tiếng Anh, ở đây có nghĩa là giấy phép hay thẻ ra vào.

[3] “Trung tâm (giải quyết) Khiếu nại về sự Xâm phạm Internet”.

[4] Một công viên giải trí cho trẻ em rất lớn và nổi tiếng ở Paris, mở cửa từ năm 1860.

hà băng, quản lý các cổ phần đầu tư của mình bằng Internet, sưu tầm các phao cứu đắm và những cuộc đi chơi xa ở công viên quốc gia Yosemite, và đôi khi… Tất nhiên họ vẫn xuất hiện như một cặp đôi mỗi khi có thể. Nhưng chỉ mỗi khi có thể thô
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Christine Kerdellant - Éric Meyer

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.