Tiệm ăn đầy nghẹt người nhưng Emma thấy ngay Granier. Gã đang nói chuyện với một người đàn bà tóc vàng ở độ tuổi trung niên. Và trưng ra nụ cười của kẻ mưu phản. Hai người ngồi đối diện nhau, xung quanh cái bàn tận cùng sân hiên, kê sát vách kính chắn gió. Bên phải hắn là vịnh Arromanches trải dài, theo nhịp thủy triều xuống thì phơi ra bộ xương bằng sắt của nó – những con đê được lắp đặt cách đây sáu mươi năm bởi quân Đồng minh để đổ bộ trang thiết bị. Ngày nay, chúng han gỉ, lạnh lùng nằm trơ đó, để mặc những con sóng mài giũa. Đó là đòn trả thù của biển cả trước sự dã man.
Bà bạn của Granier ăn mặc lịch sự, vóc dáng trông rất thể thao dù tóc đã điểm bạc. Emma thích đôi vai săn chắc, nửa người trên thẳng thớm của bà. Bà đã xoay ghế và duỗi thẳng đôi chân dọc theo bàn. Cái quần chít dài, đen bó sát hai chân tạo cho bà dáng vẻ nhanh nhẹn. Một người chơi thể thao đẳng cấp cao, chắc thế rồi. Hay nói đúng hơn, một cựu vận động viên. Vì khuôn mặt, rám nắng nhưng có nếp nhăn, để lộ tuổi bà. Khoảng sáu mươi.
— Chào Jean-Philippe! - Emma nói khi đến gần bàn, vừa thở hổn hển.
Nàng đã đi như chạy qua ba trăm thước, khoảng cách giữa khách sạn Overlord và tiệm ăn La Marine.
— Emma! Tới rồi à? Cô chạy à? Chắc chắn cô chạy còn nhanh hơn là cô bơi!
Emma không có hơi sức đâu mà nghe những lời lẽ nịnh đầm đó. Nàng quay sang bà bạn của Granier để chào. Vừa nhìn mặt bà ngay trước mình, nàng tự nhủ là đã biết, đã gặp bà trước đó. Nhưng Granier buột miệng trước rồi.
— Emma, đây là Lydie. Lydie, đây là Emma, - gã nói.
Không một từ nào thêm vào. Granier ghét phục tùng các lề thói xã giao và không do dự để làm người khác cảm thấy như thế.
Rồi không để cho người này lẫn người kia có thì giờ trả lời, gã tiếp ngay:
— Nhưng tôi ngốc quá, chắc chắn là hai người biết nhau bởi vì cả hai đều tham dự đại hội! Emma Shannon, đây là Lydie Besson. Lydie, đây là Emma.
— Tôi có dự nghe bài phát biểu của bà sáng nay, - Lydie Besson mở lời.
Bất thình lình Emma nhớ lại nàng đã gặp bà này ở đâu trước đó: ở trường múa của Opéra de Paris. Bà là giám đốc trường.
— Cô chắc là mẹ của Rebecca Shannon.
— Vâng, tôi nghĩ là chúng ta đã gặp nhau khi tôi đi đăng ký học. Cũng như ở buổi trình diễn Hồ thiên nga, phải thế không? Một kỷ niệm rất đẹp. Tôi đến từ San Francisco để xem và tôi không hối tiếc chút nào.
— Tôi biết là chúng ta gặp nhau ở đây không phải để nói về con gái cô, - Lydie nói, - nhưng nó làm được những điều kỳ diệu. Tôi đặt nhiều tin tưởng ở nó.
Bà hoàn tất câu nói bằng cách quay sang Granier:
— Đó là một nghệ sĩ múa đã hiểu được từ khi còn nhỏ bí mật của sự thành công, đó là làm việc, làm việc, và vẫn là làm việc.
Emma nghiến răng. Ngay một khi bà giám đốc trường múa biết được là tất cả công việc đã hoàn tất cho tới nay trở nên vô ích, là Rebecca bây giờ thích giữ trẻ hơn là múa ba-lê, thì bà sẽ té ngửa. Nhưng Emma không hé miệng nói ra những dự định của con gái mình. Chuyện Rebecca muốn từ bỏ tham vọng một đời người chỉ vì một biến cố nhỏ thì vượt quá sức tưởng tượng của nàng. Vả lại, nó có chắc chắn là mang thai không? Cuộc nói chuyện với nó quá ngắn ngủi đến mức Emma thấy khó mà tin thực sự vào chuyện này.
Granier kéo cái ghế trống từ bàn bên cạnh sang trước mặt Emma. Một cái ghế đẹp bằng gỗ sậm màu, bóng láng, mặt ghế bọc nệm xanh in hình tiệm La Marine. Người đàn bà Mỹ muốn nói là nàng không có thì giờ ngồi xuống, nhưng gã cắt ngang.
— Marielle, một café-noisette[1] cho bà đây! - Hắn ra lệnh cho cô phục vụ đang mang một dĩa vẹm cho bàn bên cạnh. - Đúng vậy chứ?
Emma gật đầu và ngồi lên mép ghế.
— Tôi chỉ ngồi được một phút thôi, - nàng vừa nói vừa tìm máy di động trong túi.
Rồi quay sang bà giám đốc trường múa:
— Bà biết đấy, Rebecca học tập rất siêng năng. Từ mười năm nay là ít nhất. Và nó sống như một nữ tu.
Nàng đã nói ra những từ này một cách máy móc, không tính đến tình hình mới. Nàng cắn môi và quay lại phía Granier.
Nàng cố gắng diễn tả bằng đôi mắt cái nhu cầu cấp bách nói chuyện với gã mà nàng cảm thấy. Nhưng tên nhà văn không hiểu ra. Lydie trả lời thế gã:
— Ô, Jean-Philippe biết thấu đáo tất cả mấy chuyện này. Một trong những cô cháu gái của anh là nghệ sĩ múa ngôi sao! Anh biết L’Opéra như lòng bàn tay mình.
Granier gật gù, nhếch mép cười.
— Thật sao?
Đến từ thành phố Carrara nước Ý, cẩm thạch ở đây nổi tiếng thế giới là đẹp và đắt.
— Cô biết đấy, tôi theo chủ nghĩa chiết trung, - gã trả lời. - Tôi lui tới, quen biết đủ thứ giới. Nhờ vậy mà tôi có thực phẩm nuôi dưỡng các tiểu thuyết của mình. Tất cả những nơi mà cái đẹp có mặt! - Gã kết luận, mắt nhìn hơi lâu trên bộ ngực Emma.
Nàng liếc nhìn đồng hồ trên điện thoại di động. 19.30. Làm sao mà Granier dám đùa giỡn vào lúc này? Nghịch lý thay, nàng không đủ sức ghét gã. Nàng thấy khó hiểu được con người thật của gã. Thích hưởng lạc và cay đắng vì vỡ mộng. Vô tư lự nhưng sáng tạo nhiều. Dù gì đi nữa, cũng thú vị. Trong những tình huống khác, nếu còn độc thân thì nàng có lẽ… Nhưng được rồi, nàng đến đây không phải vì chuyện này.
— Jean-Philippe này, tôi phải yêu cầu anh một việc. Gấp lắm.
Nhưng gã vẫn ngồi im. Thôi kệ, nàng sẽ nói với gã trước mặt bà cựu nghệ sĩ múa.
— Tất cả những gì cô muốn đều được chấp nhận trước, - tên nhà văn vừa cười vừa trả lời. - Chỉ cần là cô để tôi sửa lại các tấm ảnh.
Emma đành cười gượng.
— Nói đi, tôi có thể giúp cô việc gì? - Gã nói tiếp dịu dàng, nhìn sâu vào đôi mắt nàng.
Gã nhận ra là Emma đang sốt ruột nên tìm cách trấn tĩnh nàng. Đùa không xong, gã thử tỏ ra dễ thương.
— Jean-Phi, tôi để anh ở lại, - Lydie xen ngang. - Gặp lại sau nhé. Tôi sẽ cố tìm phương tiện để về lại Paris. Chào tạm biệt, bà Shannon. Chúng ta sẽ gặp lại nhau ở L’Opéra chứ?
— Rất sẵn lòng. Nếu các biến cố này cho phép!
Emma có cảm giác đang mang nặng trên vai tất cả sự căng thẳng của thế giới. Tên nhà văn và bà giám đốc L’Opéra không để lộ chút lo âu nào. Họ có hiểu qui mô ghê gớm của tấn thảm kịch không kia chứ?
Granier nhìn theo bà bạn đi ra, đưa tay cầm lại ly rượu vang và uống một ngụm trước khi quay sang Emma.
— Đáng lẽ cô nên đến dự buổi nói chuyện của Lydie sáng hôm qua. Bà dẫn dắt một trong các hội thảo ngoài chương trình chính thức: “Tư thế cơ thể và sự tự tin”, nếu tôi nhớ đúng. Tôi phải nói là vui mắt lắm. Toàn mấy mụ đàn bà ra sức nẩy vú tưng tưng ra đằng trước! Dù gì đi nữa thì cô đâu cần làm mấy thứ này.
Emma thấy mất hết kiên nhẫn.
— Jean-Philippe, xin anh vui lòng ngừng lại! Tôi cần biết là anh có thể cho tôi mượn xe không!
Trước khi gã có thì giờ trả lời, nàng giải thích ngay tại sao nàng nhất thiết phải đi Versailles. Những người thân cận của Dan tin chắc nàng là người duy nhất nắm giữ các hàng mật mã cho phép đóng lại cái backdoor. Thay vì nói thẳng với nàng, Dan đã gieo rắc những dấu hiệu mà nàng không hiểu được tầm quan trọng ngay lúc đó. Ví dụ như “Le Nôtre sẽ cứu vớt thế giới”.
— Một câu khó hiểu khác trở lại trong đầu hồi nãy khi tôi giao chìa khóa phòng ở quầy lễ tân. Cách đây một năm, trong một cuối tuần gặp nhau, Dan thấy tôi giấu chìa khóa nhà trong một cái cúp loe miệng gần cửa ra vào. Khiến Dan phát cười. Tôi nói với anh ấy: “Em làm như Ingrid Bergman trong Indiscret, anh nhớ phim này chứ? Lúc đó, anh ấy trả lời tôi: “Mỗi người có cái mình thích để theo. Phần anh thì anh đặt các chìa khóa của thế giới ở Versailles, giống như vua Louis XIV vậy.” Granier lắng nghe, lộ vẻ quan tâm xen lẫn tò mò.
— Barett yêu thích Versailles, tôi biết, - gã nhăn mặt nói. - Tôi ở đúng chỗ để biết điều này mà! Anh ta đã bắt tôi sục sạo điện Grand Trianon không sót một chỗ nào để cố tìm ra các bình đồ nguyên gốc của các ngôi vườn.
Thật điên mới làm thế. Và chẳng được cái mốc gì…
Khi thốt ra những từ cuối cùng này, Granier bất ngờ lộ vẻ bối rối. Emma tin chắc là gã nghĩ đến cô quản đốc bảo tàng người Thụy Điển đã cùng đi với hai người ngày nọ. Gã biết điều gì về cái chết của nàng không?
— Đúng là anh đã thổi gió vào lửa đam mê của anh ấy, - nàng nói tiếp. - Nhưng anh biết đấy, thất bại này không làm anh ấy ghét Versailles! Dan phải lòng nơi đó nhiều đến độ anh ấy rốt cuộc mua một biệt thự ở đó. Lộng lẫy! Anh ấy mời tôi đến đấy hai lần. Nhưng Amelia đâm ghét cái dinh thự nhỏ này. Cho nên Dan lấy nó làm nơi trú ẩn cho riêng mình, một lãnh địa độc quyền của anh. Nếu quả thật anh ấy muốn cất giấu các hàng mật mã trong một nơi chốn chỉ riêng mình biết, cách xa các cộng sự hay gia đình thì đây là một địa điểm lý tưởng.
— Tôi hiểu, - Granier nói, - vẻ mặt nghiêm túc, hầu như trầm trọng. Tất nhiên là tôi cho cô mượn xe rồi! Nhưng tôi không thể để cô đi một mình tới đó.
— Tôi đâu có đi một mình, có Pierre Chavannes nữa, cũng như… vì ngay cả khi tôi tìm được thuốc giải, chắc chắn là tôi không biết làm sao cho người ta uống. Tôi hầu như chẳng biết gì về lập trình cả. Đối với Pierre thì chỉ là trò chơi trẻ con.
Pierre! Emma bất thình lình nhận ra là nàng đã không bảo chàng đợi nàng. Khi hai người ăn trưa chung, chàng đã loay hoay suy nghĩ tìm phương cách di tản các thiết bị của mình. Và nếu chàng đã tìm ra giải pháp thì sao?
— Dù sao tôi đi cùng cô thì vẫn tốt hơn, - Granier nói.
Nàng đồng ý và bấm số máy Pierre. Bận. Có phải chàng đang nói chuyện với người khác hay đường dây điện thoại bị quá tải? Nàng gọi đến phòng chàng. Chẳng được gì hơn.
— Jean-Philippe, nghe này, tôi chạy về khách sạn. Tôi phải tìm ra anh ấy.
— Tôi đi cùng cô. Tiện thể tôi sắp xếp va-li luôn.
Các nhân viên lễ tân chỉ có thể cho nàng biết một điều duy nhất: Pierre chưa thanh toán tiền phòng. Vậy thì, trên nguyên tắc, chàng chưa rời khỏi Arromanches. Một người trong đám nhân viên đã thấy chàng đi ra ngoài khách sạn nhưng không biết chàng đi đâu. Làm gì đây? Tìm chàng ở đâu? Emma sắp sửa ngồi xuống một trong các chiếc ghế bành trong sảnh thì chợt thấy hai kỹ thuật viên đóng cửa phòng hội nghị lớn.
— Xin lỗi… Các ông có biết Pierre ở đâu không? - Nàng hấp tấp hỏi.
— Tôi nghĩ ông ấy đang muốn ăn một cái “steak” ngon, - người lớn tuổi nhất trả lời.
— Chắc là ông ấy đến tiệm La Marine đó, - người kia nối lời.
— Lâu chưa?
— Nửa giờ, có lẽ thế, - người đầu tiên tiếp, mắt liếc nhìn đồng hồ.
— Thế mà tôi từ đó về đây đấy! - Emma càu nhàu.
Đáng lẽ mình phải gặp chàng giữa đường chứ. Hay là trong trường hợp này chàng thì ngồi bên trong nhà hàng còn mình thì ở ngoài sân hiên với Granier. Thôi, chẳng quan trọng gì nữa, nàng tự nhủ. Nhưng nàng thấy một điềm gở qua những điều ngẫu nhiên bất lợi này. Nàng ra khỏi khác sạn và chạy tới La Marine cũng bằng con đường nàng vừa đi qua.
— Bà tìm ai đó phải không? - Một người đàn bà tóc búi chặt ngồi gần quầy tính tiền, và dù nhà hàng đông nghẹt khách vẫn thấy Emma đi vào, hỏi.
— Vâng. Một người muốn ăn “steak”, - Emma trả lời, mắt đảo quanh.
Bà chủ tiệm mỉm cười với nàng.
— Một ông to cao đi một mình, tóc nâu, khoảng ba mươi lăm, bốn mươi tuổi phải không?
— Chính xác.
— Tôi đã nói chuyện với ông ấy. Tụi tôi không còn thịt, có ai giao hàng cho đâu, do các biến cố mà! Nhưng khách hàng đành chịu ăn cá. Đúng ra, “đành chịu” là nói nhẹ đi lắm đó! Hôm nay tụi tôi có cá vây chân chần nước sôi, xốt va-ni và cải bắp trộn bơ, bà cho tôi biết cảm tưởng sau khi ăn…
— Ông ấy không còn ở đây ư?
— Ông ấy ăn chỉ trong mười lăm phút. Không muốn đụng đến con cá vây chân của tôi.
— Và bà biết ông ấy đi đâu không?
— Tôi nghĩ là ông ấy nói phải đến nghĩa địa Colleville.
— Nghĩa địa à? Vào giờ này sao?
— Ông ấy có chuyện phải làm ở đó, nếu tôi hiểu đúng.
— Nhưng ông ấy đi đến đó bằng cách nào?
— Ông ấy có chiếc xe tải chở thiết bị của mình, không phải sao? Ông không đủ xăng để về Marseille nhưng Colleville thì chỉ cách đây mười lăm cây số.
Emma cảm ơn bà chủ nhà hàng rồi ba chân bốn cẳng chạy đi gặp lại Granier ở khách sạn.
— Cái thằng khùng này! - Tên nhà văn kêu lên. - Nghĩa địa Colleville! Đi du lịch trong hoàn cảnh này, thật hết chỗ nói!
“Du lịch” không phải là từ mà Emma muốn dùng.
— Anh biết đấy, tôi cũng vậy, tôi đã dự định đi xuống đó với con gái tôi, ngày mai là nó phải đến đây. Mẹ con tôi định đi chơi ba ngày trong vùng này. Phong cảnh thật tuyệt vời, tôi thật sự thấy tiếc phải bỏ đi.
— Đúng thế, bờ biển vùng này đẹp tuyệt. Nhất là đi ngược lên phía Bắc, ở Cotentin, Goury, Barfleur… hoang dã hơn nhiều. Quanh đây thì có khá nhiều cờ Mỹ.
Granier bỗng dưng nhận ra mình vừa lỡ lời. Hay làm bộ nhận ra thế.
— Tôi thật là mất dạy! Tôi quên mất cô là người Mỹ.
— Chỉ một nửa thôi.
— Vậy là phần nửa tốt. Tôi có thể xin lỗi được chứ?
Emma mỉm cười với tên nhà văn. Nàng không giận gã. Đơn giản là gã có cái phản xạ bài Mỹ dễ dãi giống như nhiều người Pháp khác. Nhất là trong giới văn hóa. Thật không đơn giản chút nào, đối với những trí thức này, khi phải công nhận là đồng bào mình mê Star Wars đến phát khùng và Titanic[2] là cuốn phim đem lại lợi nhuận cao nhất ở nước Pháp trong lịch sử điện ảnh. Hay tệ hơn nữa, con cái của họ, sau khi xem phim, sẵn sàng “giết” cả cha lẫn mẹ để được đi ăn ở MacDo[3].
Nàng cũng không thể giận gã về những lời lẽ gã thốt ra đụng chạm đến Pierre: chính nàng thấy khó mà hình dung ông bạn đồng nghiệp cũ, trong hoàn cảnh bây giờ, lại chịu “đốt” một chút nhiên liệu quý hiếm để đi ngồi trầm tư trước mộ lính Mỹ.
— Ta làm gì bây giờ? - Tên nhà văn vừa hỏi vừa đặt bàn tay lên cổ tay Emma. - Ta đi không có hắn chứ?
Nàng cười nhẹ.
— Tôi đã giải thích với anh rồi. Tôi cần chuyên môn của anh ấy.
Nàng suýt chút nữa buột miệng “tôi cần anh ấy”. Nhưng nàng không muốn Granier đoán được chuyện gì đã xảy ra giữa hai người chút nào. Vì muốn kín đáo về đời sống riêng tư của mình, nàng tự nhủ. Nhưng cũng vì tên nhà văn không phải không làm nàng thích, dù nàng không hiểu rõ lắm các động cơ của gã. Gã có tìm cách quyến rũ nàng không, hay gã làm bộ thế? Gã có thành thật không, với nụ cười mỉa mai mà gã lúc nào cũng trưng ra, giữa hai câu nói? Ngay cả những cái nhìn đầy ngụ ý của gã cũng có vẻ cường điệu; nàng không thể thuộc loại đàn bà của gã, những ngôi sao điện ảnh và những người mẫu hạng nhất với bốn mươi kí lô mới là loại người gã kết bạn tình. Gã lớn hơn nàng mười tuổi nhưng chính nàng mới là quá già đối với gã.
— Vậy thì ta đi tìm hắn chứ?
— Tôi có thể cố gọi anh ấy, - Emma nói, đưa tay lục tìm máy di động trong túi xách.
— Điện thoại giờ không chạy lắm đâu.
Đúng vậy, sự liên lạc vẫn bị ngưng trệ.
— Anh có lý. Ta đi xuống đó thôi, - Emma nói, tay đóng túi xách lại. - Hy vọng là ta sẽ không gặp anh ta giữa đường mà không nhận ra. Anh biết theo đường nào để đi Colleville không?
— Dễ ợt. Chỉ có một đường thôi, và nó nằm ngay bên cạnh đây. Tôi đã đến nghĩa địa đó một lần, theo đoàn làm phim. Kịch bản thì dựa trên một trong những tiểu thuyết của tôi, Chiếc xe đạp màu hồng. Arditi đóng vai con trai đỡ đầu của Jean Moulin. Chín triệu khán giả truyền hình khi họ phát sóng tháng vừa qua trên France Télévisions. Thành công rực rỡ! Hơn nữa, họ đang quay phần tiếp theo ở Nice, tôi đã xuống ở đó ba ngày, đầu tuần này.
Emma nhìn Granier, tò mò pha lẫn ngạc nhiên. Ngày hôm trước, khi họ đề cập đến cái chết của Kathrin Strandberg, gã đã quả quyết là vào tối thứ ba, gã tham dự một chương trình truyền hình ở Paris. Nàng tự hỏi các công an điều tra về cái chết của Kathrin Strandberg có nghĩ đến việc thẩm vấn gã không.
❀ ❀ ❀
[1] Cà phê có cho thêm một chút sữa tươi để có màu hạt dẻ (nâu hung).
[2] Star Wars và Titanic là những cuốn phim do Hollywood sản xuất.
[3] Viết tắt của McDonald’s, tên tiệm chuyên bán thức ăn nhanh (fast food) cầm tay, nhất là thịt bò băm chiên (hamburger) kẹp trong bánh mì tròn, có mặt ở rất nhiều nơi trên thế giới, nổi tiếng đến mức trở thành một trong những biểu tượng của nước Mỹ, bên cạnh Coca- Cola, quần jeans, tượng Nữ thần Tự do…