Đại Hí Cốt

Lượt đọc: 2846 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1854 Không Còn Lựa Chọn Nào Khác

❊ ❊ ❊

Chiếc xe việt dã bốn bánh xóc nảy trên con đường đất của nông trại Kualoa, Nina cảm thấy dạ dày mình như đang lộn ngược, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nôn ra. Cảm giác như có vô số quả bóng đại dương va đập, nảy bật trong bụng thật sự là sống không bằng chết. Chắc chắn là não cô đã úng nước rồi mới quyết định đi theo.

Thực ra, công việc của Nina đã tạm thời dừng lại. Khi cả đoàn phim bắt đầu bận rộn quay hình, cô có thể tranh thủ nghỉ ngơi chốc lát. Dù vẫn cần túc trực bất cứ lúc nào, nhưng ít nhất cũng không cần phải kè kè theo sát nữa, đây cũng là quãng thời gian nghỉ ngơi điều chỉnh hiếm hoi.

Cô cũng không biết mình bị làm sao nữa, thời gian nghỉ ngơi ngon lành không tận hưởng, lại nổi hứng đi theo đại quân đoàn phim tới đây. Giờ thì từng tế bào trên cơ thể cô đều đang hối hận. Cô cảm thấy chắc mình bị trúng tà rồi.

Khi tới hiện trường quay phim, Nina hít sâu những ngụm không khí trong lành, cảnh sắc xanh mướt trước mắt cuối cùng cũng giúp cái dạ dày đang biểu tình của cô dịu lại. Ánh mắt lướt qua một lượt, Nina lập tức nhìn thấy Lam Lễ – cô cũng không chắc là do Lam Lễ quá chói sáng nên luôn thu hút tầm mắt, hay là do bản thân cô đã hình thành thói quen tìm kiếm bóng dáng anh nên mới bắt gặp nhanh như vậy giữa đám đông.

Vừa di chuyển bước chân tìm một vị trí không cản trở lối đi, cô vừa chăm chú quan sát Lam Lễ, tò mò khám phá từng cử chỉ hành động của anh.

Lúc này, Lam Lễ đang thảo luận kịch bản với Colin và Bryce. Mặc dù khoảng cách quá xa để có thể bắt được nội dung cụ thể, nhưng qua thần thái và động tác, có thể thấy được sự chuyên tâm và nhập tâm của họ. Lam Lễ đang phác họa bản thiết kế trong đầu mình, Colin và Bryce nghiêm túc nghiêng tai lắng nghe, thỉnh thoảng Colin lại chen vào vài câu, còn Bryce thì luôn giữ sự tập trung cao độ, dường như đang cẩn thận nghiền ngẫm.

Không nghe thấy tiếng, nhưng khung cảnh này lại có một sức hút ma mị, khiến người ta không kìm lòng được mà khao khát: tò mò về nội dung thảo luận của họ, tò mò về hiệu quả diễn xuất, tò mò về phản ứng hóa học trong quá trình làm việc… Cảm giác này thực sự vô cùng kỳ diệu, mang đến cho Nina một góc nhìn khác để đánh giá lại Lam Lễ.

Hay nói cách khác, sau khi trút bỏ thành kiến và định kiến, tâm thái của Nina đã thay đổi, cảnh tượng hiện ra trước mắt tự nhiên cũng khác biệt. Người bi quan luôn nhìn thấy bi kịch, còn người lạc quan lại có thể nhìn thấy hy vọng, đây cũng là một cách giải thích khác cho câu "tính cách quyết định số phận".

"Cậu ta thực sự rất thông minh, phải không?"

Một giọng nói vang lên bên tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nina. Cô giật bắn mình, quay đầu lại rồi nhìn thấy Thomas Tuhr đang chắp tay sau lưng. Lúc này Nina mới nhận ra mình đã quá tập trung và xuất thần, cô thậm chí còn khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu chăm chú thưởng thức, dáng vẻ tâm trí để trên mây đó quả thực có chút chật vật, thảo nào cô không nhận ra sự xuất hiện của Thomas.

Nhận ra vẻ lúng túng của mình đã rơi vào mắt Thomas, Nina hơi ngượng ngùng điều chỉnh lại tư thế đứng, nhưng trong lòng lại không nhịn được mà chửi thề – gã Thomas này chưa bao giờ thích tới hiện trường quay phim, sao hôm nay lại xuất hiện? Lẽ nào Thomas đang giám sát họ mọi lúc mọi nơi? Hay là vì muốn giam hãm Lam Lễ mà gã đã trở nên nôn nóng đến mức này? Nếu vậy, mâu thuẫn giữa họ đã vượt xa dự tính rồi.

Thomas dường như chẳng hề nhận ra sự khó xử của Nina, vẫn giữ tư thế thư thái chắp tay sau lưng ngắm nhìn: "Cậu ta luôn biết cách xây dựng hình tượng cho bản thân để đánh lừa tất cả mọi người. Nhìn xem, nếu tôi không biết rõ bộ mặt thật của cậu ta từ sớm, thì tôi cũng đã tin vào những lời lẽ tốt đẹp về ước mơ, về diễn xuất đó rồi, thật vĩ đại và cao thượng biết bao, quả thực khiến người ta nể phục."

Ý gì đây?

Nina nheo mắt lại, tỉ mỉ đánh giá Thomas: Lẽ nào tất cả những gì cô nhìn thấy đều là giả dối?

"Cô có biết không? Để dồn Vin Diesel vào đường cùng, cậu ta không tiếc lấy bản thân làm con cờ, thuyết phục Warner Bros và Disney đứng về phía mình, ngay cả Universal Pictures cũng không thoát khỏi sự tính toán của cậu ta." Ánh mắt Thomas vẫn luôn đặt trên người Lam Lễ, những lời lẽ ít ỏi đó tiết lộ thông tin thực sự quá mức kinh hoàng, khiến Nina nhất thời không kịp phản ứng lại. "Chưa hết, để dồn tôi vào góc chết nhằm nắm giữ quyền lực đoàn phim, cậu ta không tiếc hy sinh Bryce, định lợi dụng Bryce để tạo tin đồn, sau đó đổ hết lỗi lầm lên đầu tôi."

Nina cảm thấy đầu óc mình hơi quay cuồng: Tin này quá sốc! Nhưng… tại sao Lam Lễ lại làm vậy? Nina không hiểu ý nghĩ này từ đâu mà ra, nhưng nó cứ như chiếc đinh, bén rễ nảy mầm, luôn lởn vởn không tan. Hơn nữa, tại sao Thomas lại nói những nội tình này cho cô biết? Cô chỉ là một con tép riu thôi, không phải sao? Không kìm được, cô cũng nảy sinh chút nghi ngờ đối với lời nói của Thomas.

Thomas dường như nhận ra sự do dự của Nina, gã cũng hiểu đạo lý "quá thì bất cập", nên nói đến đó là dừng, không tiếp tục nữa mà quay sang nở một nụ cười nhạt với Nina: "Tôi chỉ muốn nói, Lam Lễ chưa bao giờ vô hại như vẻ bề ngoài. Cậu ta không phải thiên thần."

Nina tỉ mỉ nghiền ngẫm, trong đầu không kìm được lại nhớ về từng chút từng chút kể từ khi vào đoàn phim: Nếu Thomas thực sự lợi dụng họ để đối phó Lam Lễ, hy vọng hủy hoại danh tiếng của Lam Lễ từ gốc rễ, mà Lam Lễ đã nhìn thấu âm mưu từ đầu, vậy anh ta đã đối phó như thế nào?

Nina không còn là trẻ con nữa. Mọi chuyện chỉ dựa vào một cái miệng nói, thị phi đúng sai đều đã mất đi bộ mặt vốn có, vậy muốn vạch trần sương mù để nhìn thấu chân tướng, bắt buộc phải dựa vào chính mình.

Loáng thoáng, Nina dường như nhận ra điều gì đó, cô ngẩng phắt đầu nhìn lại Thomas, nhưng sau đó lập tức thu hồi ánh mắt – Mục đích thực sự của Thomas là gì? Chỉ đơn thuần là bôi nhọ Lam Lễ? Chỉ đơn thuần là lôi kéo Nina? Tất nhiên không chỉ có vậy, mục đích sâu xa nhất của gã là: tiết lộ chân tướng, rò rỉ kế hoạch, rồi yêu cầu Nina đứng về phía mình.

Đúng sai không quan trọng, chọn phe mới quan trọng.

Khóe miệng Nina nở nụ cười đắng chát – cô chỉ là một con tép riu, thực sự được Thomas "để mắt" tới; nếu được chọn, cô vẫn thích cách xử lý của Lam Lễ hơn, thản nhiên chấp nhận lời xin lỗi, thản nhiên đối mặt với sự kháng cự, thản nhiên đón nhận thử thách. Mặc dù thái độ của Lam Lễ khiến cô cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, nhưng ít nhất không hề bức người quá đáng.

Điều này có nghĩa là cô đã đưa ra lựa chọn sao?

Tất nhiên là không. Nếu những lựa chọn lợi ích và đúng sai trong cuộc sống thực tế đơn giản như vậy thì tốt biết mấy, cô còn cả một đội ngũ nhân viên cần phải chăm sóc, không phải chỉ riêng mình cô.

Ánh mắt nhẹ nhàng lướt qua Thomas, rồi hướng về phía Lam Lễ, cô phải làm sao đây?

"Hình tượng chuyên nghiệp của cậu ta luôn có tính lừa dối, phải không?" Thomas lại lên tiếng, dường như chỉ đang tán gẫu về thời tiết hôm nay hay việc chọn món ăn trưa, giọng điệu nhẹ bẫng tựa mây trời, "Ai có thể từ chối một diễn viên luôn giữ được sự kính nghiệp và nhập tâm trong lĩnh vực chuyên môn chứ? Ai cũng nói người đàn ông làm việc nghiêm túc mới là người quyến rũ nhất, nên cậu ta biết mình đang làm gì, cũng biết mình nên làm thế nào, đúng là một gã thông minh."

Nina không thể phản bác, quan trọng hơn là cô không muốn trả lời, thế nên chỉ có thể nở một nụ cười thật tươi để đáp lại Thomas, nhưng đáy mắt lại chẳng có lấy một tia ý cười. Cô cảm thấy mình như một con rối đang đeo mặt nạ, linh hồn và tinh thần đều đã bắt đầu tách rời, nhưng biểu cảm vẫn hoàn hảo không tì vết.

"Ngay cả tôi cũng sắp phải lòng cậu ta rồi." Giọng nói của Thomas lộ ra một tia âm lãnh, nội dung câu nói rõ ràng là ấm áp nhưng lại không hề cảm nhận được chút nhiệt độ nào, chỉ thấy một nỗi hàn ý khiến người ta kinh hãi.

Nina chỉ thấy mình như sắp không thở nổi nữa.

Thomas nói tiếp: "Bây giờ cô tới chỗ cái ao, có một phóng viên đang chờ ở đó, đây là danh thiếp của hắn. Cô dẫn hắn vào đoàn phim, chú ý đừng để hắn làm phiền đến công việc của đoàn, cũng đừng để hắn chạy lung tung. Nếu xảy ra tai nạn bất ngờ, thì tôi hoàn toàn không biết gì về việc này cả. Việc duy nhất hắn có thể làm là chụp ảnh, cô phải kè kè theo sát hắn, để hắn hoàn thành công việc, nhưng đừng để hắn soi mói lung tung. Sau khi hắn làm xong việc, cô hộ tống hắn rời đi là được."

Lam Lễ tưởng rằng chỉ mình cậu ta là người thông minh sao?

Nếu Lam Lễ đã dám tự cho mình là thông minh mà tung tin gió ra ngoài, dẫn dụ các phóng viên tới, thì đừng trách gã dẫn sói vào nhà, thuận nước đẩy thuyền thổi bùng tin đồn tình ái lên. Cho dù Lam Lễ có phủ nhận, gã cũng có cách để khiến Lam Lễ phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Nếu Lam Lễ tưởng gã sẽ nhẫn nhịn chịu đựng, bó tay chịu trói, thì cậu ta quá ngây thơ rồi.

Nina ngẩn người nhìn Thomas, gần như không thể tin vào tai mình: Thomas có biết mình đang làm gì không?

Nhưng… cô có thể từ chối sao?

Nghĩ đến đây, sâu trong lòng Nina bùng lên một ngọn lửa giận dữ đầy bất mãn, cứ thế cháy rực lên – Lam Lễ và Thomas, những con cá voi như vậy đánh nhau, cuối cùng người chịu tai họa lại là những con tôm tép như họ, thật là… uất ức. Nhưng cô biết làm sao đây? Cô còn có thể làm gì nữa? Vì cô chỉ là con tôm tép bị dắt mũi, ngoài việc thỏa hiệp và nghe lời, cô chẳng thể làm được gì nhiều.

Hơn nữa, Thomas không cho Nina cơ hội phản đối, gã quay đầu lại: "Tôi nói là ngay bây giờ."

Ngực Nina nghẹn lại một hơi, gần như không thể thở nổi, nhưng cô lại chẳng có đường lui để phản kháng. Ánh mắt lần nữa hướng về phía Lam Lễ, lúc này Lam Lễ vẫn đang thảo luận kịch bản, thần thái tập trung và nhập tâm khiến đôi mắt anh sáng lấp lánh, ánh mắt rơi trên người anh không thể nào dời đi được.

Xin lỗi nhé, Lam Lễ, cô thực sự không còn lựa chọn nào khác. Lập trường hiện tại là do Thomas thay cô chọn, ngoài việc chấp nhận ra, cô không làm được gì cả. Ngay khoảnh khắc này, Nina mới hiểu ra, thực ra sâu trong lòng cô đã đưa ra lựa chọn rồi, nhưng thực tế lại ép buộc cô đi ngược lại lựa chọn đó, đây chính là sự bất đắc dĩ của cuộc sống. Dường như thứ duy nhất cô có thể làm bây giờ là chấp nhận.

"Được." Nina lên tiếng đáp lại, rồi xoay người sải bước rời đi. Chưa bao giờ, Nina cảm nhận rõ rệt đến thế về sự ác ý lạnh lẽo từ giới hào môn danh lợi, cứ từng chút từng chút bóp méo linh hồn cô, cuối cùng biến chuyển thành một hình dáng mà ngay cả cô cũng không nhận ra.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.