Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
26
Ngựa Hoang

❊ ❊ ❊

Phần nào đó trong Cassius đã biến mất. Cậu trai bất khả chiến bại tôi gặp lần đầu tiên giờ đã có gì đó khác biệt. Thất bại ê chề đã thay đổi anh ta.

Song tôi không thể đoán chắc là thay đổi như thế nào trong lúc duỗi thẳng các ngón tay ra cho anh ta và giúp anh ta chỉnh lại khớp vai. Anh ta gập người lại vì đau.

“Cảm ơn người anh em,” anh ta nói với tôi, và bám lấy mé đầu tôi để nâng mình dậy. Đây là lần đầu tiên anh ta nói thế. “Tôi đã thất bại trong thử thách.” Tôi không phản đối. “Tôi xông vào đó như một gã ngốc đần độn. Nếu chuyện này xảy ra ở bất cứ đâu khác, hẳn chúng đã giết tôi.”

Ít nhất chuyện này cũng không làm anh mất mạng,” tôi nói.

Cassius cười khùng khục. “Chỉ lòng tự tôn của tôi mất đi thôi.”

“Tốt. Một thứ anh có vô khối,” Roque mỉm cười nói. “Chúng ta cần cứu cô ấy về.” Những nét nhăn nhó của Cassius tan dần khi anh ta nhìn Roque, rồi nhìn sang tôi. “Quinn. Chúng ta cần cứu cô ấy về trước khi hắn lôi cô ấy lên tòa tháp của hắn.”

“Chúng ta sẽ làm thế.” Chắc chắn chúng tôi sẽ làm.

Image

Cassius và tôi đi về phía Đông theo kế hoạch của tôi, xa hơn so với chúng tôi từng đi trước đây. Chúng tôi bám lấy vùng cao nguyên phía Bắc, song đảm bảo chắc chắn là chúng tôi đi dọc theo các đỉnh núi cao có thể thấy rõ từ vùng đồng bằng trải rộng bên dưới. Tiến mãi về phía Đông, những cặp chân dài của chúng tôi mang chúng tôi đi thật nhanh và xa.

“Một kỵ sĩ ở phía Đông Nam,” tôi nói. Cassius không đưa mắt nhìn.

Chúng tôi băng qua lũng núi ẩm ướt, một hồ nước tối đen cho chúng tôi cơ hội để uống nước đối diện với một gia đình hươu Sao Hỏa. Bùn bê bết đầy chân chúng tôi. Lũ bọ bay vo vo trên mặt nước lạnh ngắt. Mặt đất có vẻ thật dễ chịu giữa các ngón tay khi tôi cúi người xuống uống nước. Tôi nhúng đầu xuống và cùng Cassius ăn một ít thịt cừu già mang theo. Thịt nhạt thếch. Bụng tôi co rút lại vì thứ protein đó.

“Theo anh chúng ta đã cách lâu đài bao xa về phía Đông rồi?” tôi hỏi Cassius, chỉ về phía sau lưng anh ta.

“Có thể là hai mươi kilomet. Khó ước lượng được. Có cảm giác xa hơn nhưng có thể chỉ là do chân tôi mỏi quá.” Anh ta đứng thẳng dậy, nhìn về phía tôi chỉ. “À. Thấy rồi.”

Một cô gái trên lưng con ngựa hoang đốm quan sát chúng tôi từ trên rìa lũng núi. Cô ta có một cây gậy dài che kín buộc vào yên. Không thể nhận ra cô ta thuộc về Nhà nào, nhưng tôi đã thấy cô gái này trước đây. Tôi nhớ rõ cô ta như mới ngày hôm qua. Cô gái đã gọi tôi là một gã Phàm Phu khi tôi nhảy khỏi con ngựa con mà Matteo đã ép tôi cưỡi lên.

“Tôi muốn có con ngựa của cô ta để cưỡi về Nhà,” Cassius nói với tôi. Anh ta không thể nhìn được bằng mắt trái nhưng điệu bộ táo tợn của anh ta đã trở lại, có chút hơi quá gượng gạo. “Này, em yêu!” anh ta gọi. “Chết tiệt, xương sườn đau quá. Quả là ngựa hạng nhất! Cô em thuộc Nhà nào hả?”

Tôi thấy lo ngại về chuyện này.

Cô gái thúc ngựa tới cách khoảng mười mét, nhưng cô ta đã may đè hai miếng vải che kín các phù hiệu trên tay áo và cổ. Khuôn mặt cô gái cũng bị bôi ba vệt chéo bằng nước quả việt quất trộn với mỡ động vật. Chúng tôi không biết liệu có phải cô từ Nhà Ceres tới hay không. Tôi hy vọng là không. Cô ta có thể tới từ phía những cánh rừng phía Nam, từ phía Đông, hay thậm chí từ vùng cao nguyên phía Đông Bắc tít đằng xa.

“Chào, Nhà Mars,” cô gái lên tiếng đầy kênh kiệu, đưa mắt nhìn phù hiệu trên áo chúng tôi.

Cassius cúi chào thật lâm li. Tôi chẳng buồn bận tâm.

“À, quả là tuyệt vời.” Tôi dùng giày đá vào một viên đá. “Chào… Ngựa Hoang. Phù hiệu đẹp đấy. Và ngựa nữa.” Tôi để cô gái biết có một con ngựa là một chuyện hiếm hoi.

Cô gái nhỏ nhắn, thanh mảnh. Nhưng nụ cười của cô ta thì không. Nó đầy vẻ giễu cợt. “Mấy cậu trai các vị đang làm gì tận sâu trong nội địa này vậy? Gặt ngũ cốc à?”

Tôi vỗ vào Lưỡi Hái của mình. “Chúng tôi đã có đủ ở nhà rồi.” Tôi chỉ về hướng lâu đài của chúng tôi.

Cô gái cố nín cười trước lời dối trá kém cỏi của tôi.

“Chắc vậy rồi.”

“Anh sẽ công bằng với cô em.” Cassius cố ép khuôn mặt tơi tả của mình nặn ra một nụ cười. “Cô em quả là đẹp mê hồn. Chắc cô em thuộc Nhà Venus. Hãy đánh anh với thứ được che dưới lớp vải trên yên ngựa của em, dù nó là gì đi nữa, và đưa anh về pháo đài của em. Anh sẽ là chàng Hồng của cô em nếu cô em hứa không chia sẻ anh với ai khác và ủ ấm cho anh mỗi đêm.” Anh ta bước một bước hơi loạng choạng về phía trước. “Và mỗi sáng.” Con ngựa hoang của cô gái lùi cả bốn vó lại sau cho tới khi anh ta từ bỏ ý định đánh cắp ngựa của cô ta.

“À, có phải anh là kẻ chuyên bỏ bùa không, chàng đẹp trai. Và với cây chĩa ba đó trong tay, anh chắc cũng là một chiến binh hàng đầu.” Cô gái chớp chớp mi mắt.

Cassius ưỡn ngực tỏ vẻ tán đồng.

Cô gái đợi anh ta hiểu ra.

Thế rồi anh ta cau mày.

“Chính thế. Ra vậy. Anh biết đấy, chúng tôi không có bất cứ công cụ nào trong pháo đài của mình ngoại trừ những thứ có liên quan tới vị thần của chúng tôi, vậy là… nhất định các anh đã chạm trán Nhà Ceres rồi.” Cô gái cúi người ra trước trên yên với vẻ nhạo báng. “Các anh không có hoa màu. Các anh chỉ tấn công những người có chúng, và rõ ràng các anh chẳng có món vũ khí nào khá hơn, nếu không các anh hẳn đã mang chúng bên người rồi. Vậy là Nhà Ceres cũng ở khu vực này. Nhiều khả năng ở dưới đồng bằng gần khu rừng để canh tác hoa mùa. Hay gần con sông lớn mà ai cũng nói đến.”

Cô gái sở hữu đôi mắt luôn cười cợt và cái miệng nhạo báng trên khuôn mặt hình trái tim. Mái tóc cô gái vàng óng tới mức nó ánh lên lấp lánh dưới nắng và đổ dài xuống sau lưng cô ta thành từng bím.

“Vậy ra các anh ở trong rừng hả?” cô gái hỏi. “Về phía Bắc, trên cao nguyên, nhiều khả năng là vậy. Ồ, chuyện này vui đây! Vũ khí của các anh nghèo nàn đến mức nào vậy? Rõ ràng là các anh không có ngựa. Một Nhà mới túng bấn làm sao.”

“Đồ khốn,” Cassius cố lên tiếng.

“Cô có vẻ rất kiêu hãnh về bản thân thì phải.” Tôi đặt Lưỡi Hái của mình lên vai.

Cô gái giơ một bàn tay lên rồi lắc qua lắc lại. “Kiểu như vậy. Kiểu như vậy. Còn kiêu hãnh hơn cả anh chàng Đẹp Trai kia nên tỏ ra. Trông anh ta đầy ắp những phế tích trên người.” Tôi thử dồn trọng lực lên các đầu ngón chân xem cô ta có nhận ra không. Cô gái thúc ngựa lùi lại. “Nào, nào, Thần Chết, anh bạn cũng định nhảy lên yên của tôi sao?”

“Tôi chỉ định hất cô xuống khỏi nó thôi, Ngựa Hoang.”

“Muốn lăn tròn trong bùn phải không? Được thôi, anh bạn nghĩ sao khi tôi hứa để anh lên đây ngồi cùng nếu anh cho tôi biết thêm manh mối về nơi mà lâu đài các anh tọa lạc? Có tháp à? Hay thấp tè? Tôi có thể là một chủ nhân tử tế.”

Cô gái nhìn tôi từ đầu đến chân đầy ranh mãnh. Đôi mắt cô ta ánh lên long lanh như mắt cáo. Đây vẫn là một trò chơi với cô ta, nghĩa là Nhà của cô ta là một nơi văn minh. Tôi cảm thấy ghen tị trong lúc ngắm nhìn cô gái. Cassius không hề nói láo; cô ta quả là đáng chiêm ngưỡng. Song tôi còn muốn hất cô ta lộn xuống khỏi con ngựa hoang kia hơn. Bàn chân của tôi đã mỏi nhừ và chúng tôi đang chơi một trò nguy hiểm.

“Cô là Tuyển Lựa thứ mấy?” tôi hỏi, thầm ước mình chú ý nhiều hơn lúc Cuộc Tuyển Lựa diễn ra.

“Cao hơn cậu đấy, Thần Chết. Tôi nhớ Mercury có vẻ đã muốn cậu lắm kia đấy, nhưng các Nhà Tuyển Dụng của ông ta không để ông ta chọn cậu ngay từ vòng đầu. Có gì đó liên quan tới hệ số hung hãn của cậu.”

“Cô còn được chọn trước tôi cơ à? Thế thì cô không thuộc Nhà Mercury, vì họ chọn một anh chàng khác thay vì tôi, và cũng không thuộc Nhà Jupiter, vì bọn họ chọn một đứa nhóc quái đản đáng tởm.” Tôi cố nhớ xem còn ai khác nữa được chọn trước mình, nhưng không thể, vậy là tôi mỉm cười. “Có lẽ cô không nên cao ngạo như thế. Khi đó tôi sẽ không thể biết cô là Tuyển Lựa nào.

Tôi phát hiện thấy con dao dưới chiếc khăn choàng dài màu đen của cô gái, song vẫn không thể nhớ nổi cô ta trong cuộc Tuyển Lựa. Vì tôi đã không để ý cho lắm. Cassius đáng lẽ phải nhớ được cô nàng này nếu tính tới cách anh ta nhìn các cô gái, song có thể giờ anh ta chỉ nghĩ được tới Quinn và cái tai đã mất của cô.

Việc của chúng tôi đã hoàn tất. Chúng tôi có thể bỏ Ngựa Hoang lại. Cô gái đủ khôn ngoan để đoán ra những gì còn lại. Song rời đi thực sự là vấn đề khi không có ngựa, và tôi không nghĩ Ngựa Hoang thực sự cần tới con ngựa của cô ta.

Tôi vờ làm bộ chán nản. Cassius cẩn thận không rời mắt khỏi những ngọn đồi xung quanh. Rồi tôi đột ngột vùng dậy như thể tôi vừa nhìn thấy gì đó.

Tôi thì thầm “Rắn” vào tai anh ta trong khi nhìn về phía hai chân trước con ngựa. Anh ta cũng nhìn theo, và lúc đó cô gái cũng cử động một cách vô thức. Dù nhận ra đây là một mẹo lừa, cô ta cũng cúi người ra trước để nhìn xuống chân ngựa. Tôi vút tới để vượt qua khoảng cách mười mét. Tôi rất nhanh. Cả cô gái cũng vậy, song cô ta hơi mất thăng bằng một chút và buộc phải ngả người ra sau để giật cương thúc con ngựa quay đi. Nó loạng choạng lùi lại trên bùn. Tôi nhào tới cô gái, bàn tay phải mạnh mẽ của tôi chộp lấy những bím tóc dài của cô ta đúng lúc con ngựa vọt đi. Tôi cố lôi cô ta lộn xuống khỏi yên, song cô ta tuột đi mất.

Tôi bị bỏ lại với một nắm tóc vàng óng cuộn tròn lại trong bàn tay. Con ngựa hoang vọt đi, còn cô gái phá lên cười, đồng thời chửi rủa vì bị đứt tóc. Sau đó cây chĩa ba của Cassius lắc lư vút lên trong không khí và đâm vào con ngựa. Cả cô gái lẫn con vật đổ ập xuống mặt cỏ bùn lầy.

“Chết tiệt, Cassius!” tôi hét lên.

“Xin lỗi!”

“Anh có thể giết cô ta mất!”

“Tôi biết! Tôi biết! Xin lỗi!”

Tôi chạy lại xem cô gái có bị gãy cổ hay không. Nếu có thì mọi việc hỏng hết. Cô ta không cựa quậy. Tôi cúi xuống xem mạch cô gái và cảm thấy một lưỡi dao nhọn kề sát vào hạ bộ mình. Bàn tay tôi đã lập tức hạ xuống đó để vặn cổ tay cô ta đi. Tôi đoạt lấy con dao và đè gí cô gái xuống.

“Tôi đã biết cậu muốn lăn trong bùn cùng tôi mà.” Đôi môi cô ta mỉm cười gian xảo. Rồi chúng chu ra như thể cô nàng muốn một cái hôn. Tôi lùi lại. Thay vì một cái hôn, cô gái huýt sáo và tình hình trở nên phức tạp hơn một chút.

Tôi nghe thấy tiếng vó ngựa.

Tất cả mọi người đều có những con ngựa khốn kiếp này, trừ chúng tôi.

Cô gái nháy mắt và tôi giật mảnh vải che trên phù hiệu của cô ta. Nhà Minerva. Những người Hy Lạp chắc hẳn sẽ gọi là Nhà Athena. Tất nhiên rồi. Mười bảy con ngựa ập xuống thung lũng hẹp từ trên sườn đồi. Các kỵ sĩ có trong tay kích gây choáng. Bọn họ làm thế quái nào lại có được kích gây choáng chứ?

“Đến lúc chạy rồi, Thần Chết,” Ngựa Hoang chế nhạo. “Quân của tôi đến rồi.”

Chẳng có chạy chiếc gì cả. Cassius lặn xuống hồ nước. Tôi nhổm dậy khỏi Ngựa Hoang, lội bùn theo sau anh ta, rồi lao mình từ trên bờ xuống để gia nhập cùng anh ta dưới nước. Tôi không biết bơi, nhưng tôi học rất nhanh.

Đám kỵ sĩ Nhà Minerva chế nhạo Cassius và tôi trong khi chúng tôi khỏa nước ở chính giữa cái hồ nhỏ. Lúc này là mùa hè, song nước ở đây lạnh cóng và rất sâu. Hoàng hôn đang sắp sập xuống. Tứ chi tôi đờ đẫn. Đám Nhà Minerva vẫn lượn quanh hồ, chờ chúng tôi kiệt sức. Nhưng chúng tôi không chịu thua. Tôi có ba cái túi bằng vật liệu siêu bền trong túi quần. Tôi thổi chúng căng phồng lên rồi đưa hai cái cho Cassius, giữ lại một cái cho mình. Mấy cái túi giúp chúng tôi nổi, và vì không kẻ nào trong đám Nhà Minerva có vẻ định bơi ra gặp chúng tôi, tạm thời chúng tôi vẫn an toàn.

“Đáng lẽ tới lúc này Roque đã phải thắp nó lên rồi,” tôi nói với Cassius sau khi đã bơi được vài giờ. Anh ta đang ở trong tình trạng rất tệ vì các vết thương và cái lạnh.

“Roque sẽ thắp nó lên. Hãy tin tưởng… quý ông… hãy tin tưởng.”

“Đáng lẽ theo dự tính chúng ta cũng phải về gần tới nhà rồi.”

“À, dù sao kế hoạch này vẫn còn diễn ra tốt hơn so với kế hoạch của tôi.”

“Trông cô có vẻ buồn chán, Ngựa Hoang!” tôi hô lớn lên với hai hàm răng đang va lập cập. “Lại đây bơi nào.”

“Và để bị hạ thân nhiệt à? Tôi không ngốc. Tôi thuộc Nhà Minerva, không phải Nhà Mars, nhớ đấy!” Cô gái bật cười từ trên bờ. “Thay vì thế tôi sẽ sưởi ấm mình bằng bếp lửa tại lâu đài của các vị. Hiểu chưa?” Cô ta chỉ ra phía sau chúng tôi và nói nhanh với ba cậu con trai cao lớn, trong đó có một anh chàng trông bự con chẳng khác gì một gã Đá Nham Thạch - với đôi vai như một đám mây dông khổng lồ.

Một cột khói dày đặc bốc lên ngoài xa.

Cuối cùng cũng xuất hiện.

“Làm thế quái nào đám thối tha đó lại qua được bài thử thách chứ?” tôi hỏi thành tiếng thật to. “Đám khốn ấy đã làm mất lâu đài của chúng ta.”

“Nếu bọn mình quay về được, tôi sẽ nhận chúng chết ngụp trong chính nước tiểu của chúng,” Cassius đáp lại còn lớn tiếng hơn. “Ngoại trừ Antonia. Cô ta quá đẹp để làm thế.”

Răng chúng tôi va lập cập.

Mười tám tay kỵ sĩ nghĩ Nhà Mars là một đám ngu ngốc, không có ngựa và hoàn toàn chưa được chuẩn bị sẵn sàng.

“Thần Chết, Đẹp Trai, giờ tôi đành phải chia tay hai vị vậy!” Ngựa Hoang gọi chúng tôi. “Cố đừng chết đuối trước khi tôi trở lại cùng gia huy Nhà các vị. Hai vị có thể trở thành đôi hộ vệ bảnh trai của tôi. Và hai vị có thể có những cái mũ tương xứng! Song chúng tôi sẽ phải dạy cho hai vị cách suy nghĩ khôn ngoan hơn!”

Cô ta phi nước đại cùng mười lăm kỵ sĩ khác, gã Hoàng Kim to hộ pháp thúc ngựa đi sát bên cạnh như một cái bóng khổng lồ. Đám thuộc hạ của cô ta vừa phi ngựa vừa hò reo. Cô ta cũng để người lại làm bạn với chúng tôi. Hai kỵ sĩ với kích gây choáng. Mấy món công cụ nhà nông của chúng tôi vẫn nằm lại trong bùn bên bờ hồ.

“Ng-Ngựa Hoang là một cô ả qu-quyến r-rũ,” Cassius cố run rẩy nói thành lời.

“Cô ta th-thật đ-đáng g-gờm.”

“L-Làm t-tôi nhớ t-tới m-mẹ t-tôi.”

“C-có g-gì không ổn v-với a-anh r-rồi đ-đấy.”

Anh ta gật đầu tán thành. “Vậy là… kế-kế h-hoạch có v-vẻ t-thành c-công.”

Nếu chúng tôi có thể thoát ra khỏi hồ mà không bị bắt.

Đêm đã buông xuống hẳn, và cùng với màn đêm vang lên tiếng tru của những con sói trên vùng cao nguyên đầy sương mù. Chúng tôi bắt đầu chìm xuống khi không khí bên trong những cái túi bằng vật liệu siêu bền của chúng tôi xì dần. Chúng tôi có thể có cơ hội lẻn đi trong đêm tối, song mấy tay Minerva còn lại không phải đang lười nhác ngồi bên một đống lửa. Chúng di chuyển trong bóng tối, khiến chúng tôi thậm chí chẳng thể biết chúng đang ở đâu. Tại sao đám này lại không chịu ngu ngốc ngồi trong lâu đài của chúng và đánh lộn lẫn nhau như các thành viên Nhà chúng tôi chứ?

Tôi sẽ lại trở thành một nô lệ. Có thể không phải một nô lệ thực sự, nhưng điều đó cũng chẳng quan trọng. Tôi sẽ không thua cuộc. Tôi không thể thua cuộc. Eo sẽ chết vô ích nếu tôi để mình bị chết chìm tại đây, nếu tôi để kế hoạch của mình thất bại. Thế nhưng tôi không biết làm cách nào để đánh bại kẻ thù. Chúng thông minh và bất lợi đang nghiêng hẳn về phía tôi. Giấc mơ của Eo cùng tôi chìm xuống lòng hồ tối tăm, và khi tôi sắp sửa bơi vào bờ bất chấp hậu quả thì có thứ gì đó làm lũ ngựa phát hoảng.

Rồi một tiếng hét xé toạc màn đêm vọng tới trên mặt nước.

Cảm giác sợ hãi chạy dọc sống lưng của tôi khi thứ gì đó tru lên. Không phải một con sói. Tạo vật ấy không thể là thứ tôi đang nghĩ được. Những tia sáng xanh lóe chớp khi một cây kích gây choáng vung lên trong không trung. Thằng nhóc la lên chửi rủa lần nữa. Một con dao đã đâm trúng cậu ta. Ai đó chạy tới ứng cứu cậu ta và tia chớp điện lại phóng ra xanh lét. Tôi thấy một con sói đen đứng trên một thân người trong khi một kẻ nữa ngã xuống. Bóng đêm lại bao trùm. Im lặng, rồi tiếng còi ai oán của những Robot Cấp Cứu đang bay xuống từ Olympus.

Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

“An toàn rồi. Rời khỏi nước nào, cá ươn.”

Chúng tôi bơi vào bờ và nằm phục xuống bùn thở hổn hển. Tình trạng giảm thân nhiệt nhẹ đã xảy ra. Nó không giết chết chúng tôi song các ngón tay của tôi vẫn còn tê cứng đờ dại trong lúc bùn len vào giữa chúng. Cả người tôi run bần bật như một anh chàng Thợ Khoan trong lúc làm việc.

“Quỷ Lùn, đồ quái đản. Là cậu hả?” tôi gọi.

Phe nhóm thứ tư hiện ra từ bóng tối. Cậu ta khoác bộ da của con sói bị cậu ta giết. Bộ da trùm kín từ trên đầu xuống tận cẳng chân. Gã choắt khốn kiếp. Những mảng màu vàng kim loại trên bộ đồng phục đen của cậu ta đã được trát phủ lên đầy bùn. Cả khuôn mặt cậu ta cũng thế.

Cassius trườn tới bằng hai đầu gối để ôm lấy Sevro. “Ôi, a-anh bạn đ-đẹp tr-trai quá, Quỷ Lùn. Ch-chàng tr-trai t-tuấn t-tú, t-tuấn t-tú. Và hôi hám.”

“Gã này đang phê nấm à?” Quỷ Lùn hỏi trong khi nhìn tôi qua vai Cassius. “Thôi sờ soạng tôi đi, đồ Phàm Phu.” Cậu ta đẩy Cassius ra, trông có vẻ lúng túng.

“Cậu g-giết h-hai gã này à?” tôi vừa hỏi vừa rùng mình. Tôi cúi xuống bọn họ và cởi những bộ quần áo khô ráo của họ ra thay cho mình. Tôi cảm thấy mạch của họ vẫn đập.

“Không.” Sevro nghểnh đầu lên nhìn tôi. “Tôi nên làm thế à?”

“T-tại s-sao cậu lại h-hỏi t-tôi cứ n-như tôi là Th-thống S-soái của cậu thế hả?” tôi bật cười. “Cậu biết thế là thế nào mà.”

Sevro nhún vai. “Cậu giống tôi.” Cậu ta nhìn Cassius đầy khinh miệt. “Và theo cách nào đó vẫn giống cả anh ta. Nào, tôi có nên giết hai gã này không?” cậu ta dửng dưng hỏi.

Cassius và tôi nhìn nhau sững sờ.

“Kh-không,” chúng tôi nhất trí đúng lúc các Robot Cấp Cứu tới để đưa hai anh chàng Minerva đi. Cậu ta đã làm bọn họ bị thương đủ nặng để loại bọn họ khỏi cuộc chơi.

“Vậy l-làm ơ-on hãy nói xem cậu l-lang th-thang ng-ngoài này với b-bộ l-lông s-sói trên ng-người làm gì hả?” Cassius hỏi.

“Roque nói đám các cậu sẽ đi về phía Đông,” Sevro nói cộc lốc. “Kế hoạch vẫn tiếp tục, cậu ta nói thế.”

“Đ-đám Nhà Minerva đã tới lâu đài chưa?” tôi hỏi.

Sevro nhổ nước bọt xuống cỏ. Hai mặt trăng sinh đôi hắt những cái bóng kỳ quái lên khuôn mặt tối sẫm của cậu ta. “Làm thế quái nào tôi biết được? Chúng đi ngang qua tôi trên đường tới đây. Nhưng các cậu không có cơ hội nào hết, cậu biết quá rồi còn gì. Đây là một kế hoạch tắc tị.” Liệu có phải Sevro đang thực sự giúp chúng tôi không? Tất nhiên sự giúp đỡ của cậu ta bắt đầu bằng việc liệt kê ra những điểm yếu kém của chúng tôi. “Nếu đám Minerva đột phá vào được tháp phòng thủ, bọn họ sẽ tiêu diệt Titus và chiếm đoạt lãnh thổ của chúng ta.”

“Phải. Mục đích là thế mà.” tôi nói.

“Bọn họ sẽ chiếm gia huy của chúng ta…”

“Đó là một ng-nguy cơ chúng ta phải chấp nhận.”

“… thế nên tôi đã đánh cắp gia huy khỏi tháp phòng thủ và chôn nó trong rừng.”

Đáng ra tôi đã phải nghĩ tới việc này.

“Cậu đã đánh cắp nó. Chỉ thế thôi à.” Cassius bắt đầu bật cười. “Thằng nhóc điên rồ. Cậu là một gã điên hạng nhất. Tuyển lựa thứ một trăm. Điên số một.”

Servo có vẻ bực bội. Hài lòng. Nhưng bực bội. “Ngay cả vậy đi nữa, cũng không thể đảm bảo chúng sẽ rời khỏi lãnh địa của chúng ta.”

“Cậu c-có c-cao k-kiến gì k-không?” tôi hỏi, vẫn run rẩy nhưng nôn nóng. Cậu ta đã có thể ra tay giúp chúng tôi từ trước.

“Kiếm thứ để trao đổi với chúng sau khi bọn chúng đã làm xong việc hạ bệ Titus, tất nhiên rồi.”

“Phải. Ph-phải. Tôi hiểu rồi.” Tôi rũ bỏ những cơn run rẩy cuối cùng khỏi cơ thể. “Nhưng bằng cách nào?”

Sevro nhún vai. “Chúng ta sẽ đoạt gia huy Nhà Minerva.”

“Đ-đợi đã,” Cassius nói. “Cậu biết làm việc đó như thế nào sao?”

Sevro khịt mũi. “Thế cậu nghĩ tôi đã làm gì suốt thời gian vừa rồi hả, đồ nhung lụa thối tha? Tự sướng trong các bụi cây chắc?”

Cassius và tôi nhìn nhau.

“Kiểu như vậy,” tôi nói.

“Phải, đúng thế,” Cassius tán thành.

Chúng tôi cưỡi những con ngựa Nhà Minerva đi về phía Đông cao nguyên. Tôi không phải là một kỵ sĩ cừ. Cassius thì tất nhiên là phải, vậy nên tôi học được cách bám thật chắc lấy những dẻ sườn bầm tím của anh ta. Mặt chúng tôi trát đầy bùn. Như thế trông sẽ giống như những cái bóng trong đêm, vì vậy đối phương sẽ thấy những con ngựa, cây kích, phù hiệu của chúng tôi và tin chúng tôi là đồng đội của họ.

Lâu đài của Nhà Minerva tọa lạc ở một vùng đất dốc thoai thoải phủ đầy hoa dại và cây ô liu. Các mặt trăng tỏa sáng chiếu xuống cảnh vật tuyền một màu đen như mực. Cú kêu trên các cành cây xương xẩu phía trên. Khi chúng tôi tới gần pháo đài xây bằng đá sa thạch nằm vươn dài của họ, một giọng nói vang lên từ mặt lũy phía trên cổng quát chúng tôi dừng lại. Sevro với bộ lông sói của cậu ta không thể chường mặt ra được, vì vậy cậu ta phụ trách canh giữ đường lui.

“Chúng tôi đã tìm thấy Nhà Mars,” tôi gọi lên. “Này! Mở cái cổng mắc dịch này ra.”

“Mật khẩu,” anh chàng canh cổng uể oải hỏi từ trên mặt lũy.

“Ngực mông đầu!” tôi la lớn. Sevro đã nghe thấy mật khẩu này vào lần cuối cậu ta tới đây.

“Chuẩn. Virginia và nhóm tấn công đâu?” người canh cổng gọi xuống.

Là Ngựa Hoang sao?

“Đoạt lấy gia huy của bọn họ, anh bạn! Đám tè dầm đó còn chẳng có ngựa. Có khi chúng ta còn chiếm được lâu đài nữa!”

Tay gác cổng reo lên.

“Tin hay quá! Virginia đúng là một con quỷ. June đã chuẩn bị bữa tối. Hãy vào bếp kiếm thứ gì đó mà ăn, rồi sau đó lên chỗ tôi, nếu các cậu thích. Tôi đang chán ngấy đây và cần được giải trí một chút.”

Cánh cổng cót két mở ra rất chậm chạp. Tôi bật cười khi cuối cùng nó cũng nhích ra đủ rộng để hai chúng tôi sóng đôi thúc ngựa vào. Cassius và tôi thậm chí còn chẳng gặp phải những người trực canh. Lâu đài của bọn họ rất khác - khô ráo, sạch sẽ hơn, ít ngột ngạt hơn. Họ có những khu vườn, những cây ô liu nằm giữa các cây cột sa thạch của tầng dưới cùng.

Chúng tôi ẩn mình trong bóng tối khi hai cô gái bê những bình sữa đi ngang qua. Bọn họ không có đuốc hay lửa khiến kẻ thù có thể trông thấy từ xa, chỉ có những cây nến nhỏ. Điều này giúp cho việc lén lút lần theo thật dễ dàng. Có vẻ mấy cô gái khá xinh, vì Cassius làm bộ trên khuôn mặt và vờ bám theo họ lên cầu thang.

Sau khi cười chớp nhoáng với tôi, anh ta lén đi về phía các âm thanh từ bếp vọng tới trong khi tôi tìm kiếm phòng chỉ huy của đối phương. Tôi tìm thấy địa điểm này trên tầng ba. Các cửa sổ nhìn xuống đồng bằng tối om. Đối diện với các cửa sổ là tập bản đồ của Nhà Minerva. Một lá cờ cháy rực lơ lửng phía trên lâu đài của Nhà chúng tôi. Tôi không biết như thế có nghĩa là gì, nhưng chắc chắn không thể là tốt lành. Một pháo đài khác, của Nhà Diana, nằm ở phía Nam pháo đài Nhà Minerva trong Rừng Lớn. Đó là tất cả các pháo đài đã bị khám phá.

Bọn họ cũng có những bảng tính điểm để ghi lại các thành tích. Một thành viên nào đó tên là Pax có vẻ là một con ác mộng khủng khiếp. Anh chàng này đã đích thân bắt được tám nô lệ, và khiến các Robot Cấp Cứu phải xuống đưa chín học viên đi, vì thế tôi đoán anh ta chính là gã cao lớn như một tay Đá Nham Thạch.

Tôi không tìm thấy gia huy của họ trong phòng chỉ huy. Giống như chúng tôi, họ không ngốc đến mức để nó nằm phơi ra đó. Không sao, chúng tôi sẽ tìm ra nó theo cách của mình. Như đã bàn trước, tôi ngửi thấy mùi khói từ đống lửa Cassius nhóm bay vào qua các cửa sổ. Bọn họ có một phòng chỉ huy mới đẹp làm sao. Đẹp hơn nhiều so với của Nhà Mars.

Tôi đập vỡ mọi thứ.

Và khi đã phá hỏng bản đồ của họ, cũng như hoàn tất việc hủy hoại khuôn mặt một bức tượng Minerva, tôi dùng cái rìu đã tìm thấy để khắc tên Mars lên chiếc bàn hội ý tác chiến dài đẹp đẽ của họ. Tôi đã định khắc tên một Nhà khác nhằm đánh lạc hướng, nhưng tôi muốn bọn họ biết ai đã làm việc này. Nhà này quá thống nhất, quá quy củ và bình tĩnh. Bọn họ có một đầu lĩnh, những kẻ đi tấn công, những lính canh (những anh chàng ngây ngô), đầu bếp, những cây ô liu, sữa ấm, kích gây choáng, mật ong, chiến lược. Những thành viên Nhà Minerva. Những con lợn hợm hĩnh. Hãy để họ cảm thấy ít nhiều như Nhà Mars. Hãy để họ cảm thấy sự phẫn nộ. Sự hỗn loạn.

Những tiếng la hét vang lên. Đám cháy Cassius gây ra lan rộng. Một cô gái chạy vào phòng chỉ huy. Tôi gần như khiến cô ta ngất xỉu khi vung cây rìu lên. Làm đau cô ta cũng chẳng ích gì. Chúng tôi không thể bắt tù binh, không dễ dàng gì. Vậy là tôi lấy cả Lưỡi Hái và cây kích gây choáng ra.

Khuôn mặt tôi đầy bùn. Mái tóc vàng kim của tôi xõa ra điên cuồng. Trông tôi như một con thịnh nộ.

“Có phải cô là June không?” tôi gầm lên.

“Kh-không… tại sao?”

“Cô biết nấu ăn chứ?”

Cô gái bật cười bất chấp nỗi sợ hãi. Ba cậu con trai rẽ vào từ góc nhà. Hai người trong bọn họ vạm vỡ hơn tôi nhưng lại thấp hơn. Tôi hét lên như một vị thần đang nổi giận. Ôi chao, bọn họ chạy nom mới hay làm sao.

“Kẻ địch!” bọn họ la lối. “Kẻ địch!”

“Chúng ở trong các tòa tháp!” tôi gào lên hết lần này tới lần khác để làm bọn họ rối loạn trong khi lao xuống cầu thang. “Ở các tầng trên cùng! Khắp nơi! Đông lắm! Hàng chục! Hàng chục! Bọn Nhà Mars đang ở đây! Nhà Mars đã tới!” Khói lan khắp nơi. Cả tiếng la hét của bọn họ cũng vậy.

“Nhà Mars!” bọn họ kêu la. “Nhà Mars đã tới!”

Một anh chàng trẻ tuổi lao vụt qua trước mặt tôi. Tôi chộp lấy cổ áo cậu ta và ném cậu ta qua một ô cửa sổ xuống khoảng sân bên dưới, làm đám đông thành viên Nhà Minerva đang xúm lại dưới đó dạt ra tứ tán. Tôi xông vào bếp. Đám cháy Cassius gây ra cũng không mấy kinh khủng. Chủ yếu là mỡ và cành cây. Một cô gái đang vừa la lối vừa dập nó.

“June!” tôi gọi to. Cô gái quay lại đâm thẳng vào cây kích gây choáng của tôi và rùng mình khi dòng điện chạy qua các sợi cơ của cô ta. Tôi đã cướp đầu bếp của bọn họ đi như vậy đấy.

Cassius gặp tôi đang vác June trên vai chạy băng qua các khu vườn Nhà Minerva.

“Cái quái gì thế này?”

“Cô ta là đầu bếp!” tôi giải thích.

Anh ta cười dữ tới múc gần như không thở nổi.

Đám người Nhà Minerva rơi vào cơn hỗn loạn, chạy nháo nhào khỏi doanh trại. Bọn họ nghĩ kẻ địch đã xâm nhập vào các tòa tháp của họ. Nghĩ rằng pháo đài của họ đang bị đốt sập. Nghĩ Nhà Mars đã dồn toàn lực tới tấn công. Cassius kéo tôi đi vào khu chuồng ngựa. Còn bảy con ngựa được để lại. Chúng tôi đánh cắp sáu con sau khi ném một cây nến vào kho cỏ rồi thúc ngựa lao ra qua cổng chính trong khi cả pháo đài chìm trong khói và sự hoảng loạn. Tôi không có gia huy của họ trong tay. Đúng như chúng tôi đã lên kế hoạch. Sevro nói pháo đài có một cổng sau được giấu kín. Chúng tôi đoán chắc ai đó đang cố hết sức chạy trốn khỏi một pháo đài sắp đổ sập hẳn sẽ dùng nó để đào tẩu, ai đó đang cố bảo vệ gia huy. Và chúng tôi đã đúng.

Sevro tới gia nhập cùng chúng tôi sau hai phút. Cậu ta tru lên dưới bộ lông sói khi xuất hiện. Đằng xa phía sau, đối phương chạy bộ đuổi theo cậu ta với những cây kích gây choáng. Giờ thì bọn họ mới là những kẻ không có ngựa. Và bọn họ không có bất cứ cơ hội nào để đoạt lại cây gia huy hình con cú đang lấp lánh mờ mờ trên bàn tay đầy bùn của cậu ta. Đặt cô nàng đầu bếp bất tỉnh vắt ngang yên ngựa của tôi, chúng tôi phi ngựa lao đi dưới màn đêm đầy sao trở lại vùng cao nguyên đang chìm trong giao tranh của mình, cả ba cùng phá lên cười, reo hò, và tru lên.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.