Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5
Bài Ca Đầu Tiên

❊ ❊ ❊

Dan Xấu Xí đứng đó với ba Hộp Thiếc. Những chiếc dùi cui điện đang được chúng giơ lên kêu tách tách. Hai tên đứng tựa vào thanh kim loại của những tấm lưới trong Khu Ươm Tơ. Đằng sau chúng, những người phụ nữ của các nhà Mu và Upsilon quấn lụa tơ thu được từ lũ nhện sâu quanh những cái cọc dài bằng bạc. Họ lắc đầu đầy ngụ ý về phía tôi, như thể nhắc tôi đừng có ngốc. Chúng tôi đã đi quá khu vực cho phép. Điều này đồng nghĩa với một trận đòn, nhưng nếu tôi kháng cự lại, nó sẽ là cái chết. Chúng sẽ giết Eo và sẽ giết tôi.

“Darrow…” Eo thì thầm.

Tôi bước tới chắn giữa Eo và đám Hộp Thiếc, nhưng tôi không chống cự. Tôi sẽ không để chúng tôi phải chết chỉ vì một khoảnh khắc ngắm nhìn các vì sao. Tôi chìa hai bàn tay ra để chúng biết tôi sẽ nộp mình.

“Lũ Chim Lặn,” Dan Xấu Xí tặc lưỡi nói với những tên còn lại. “Con kiến cứng cỏi nhất thì vẫn chỉ là một con kiến mà thôi.” Hắn vung cây dùi cui điện nện vào bụng tôi. Cảm giác giống như bị một con rắn hổ lục cắn và bị một cái ủng đá vào cùng một lúc. Tôi ngã vật ra há hốc miệng thở hắt, hai bàn tay nắm lấy tấm cửa lưới sắt. Dòng điện trườn đi vùn vụt theo các mạch máu của tôi. Tôi cảm thấy mật trào lên cổ họng đắng ngắt. “Nện một cú nào, Chim Lặn,” Dan thì thào. Hắn ném một cây dùi cui điện xuống trước mặt tôi. “Làm ơn đi. Hãy nện một cú nào. Không hệ lụy gì đâu. Chỉ là chút vui đùa giữa các chàng trai thôi mà. Hãy nện một cú ra trò xem nào.”

“Làm đi, Darrow!” Eo hét lên.

Tôi không ngốc. Tôi giơ hai bàn tay lên nộp mình và Dan thở dài thất vọng trong lúc hắn bập còng từ vào hai cổ tay của tôi. Eo đã muốn tôi làm gì? Em nguyền rủa những lúc chúng còng hai tay em lại và lôi chúng tôi rời khỏi Khu Ươm Tơ tới xà lim. Như vậy có nghĩa là đánh đòn. Nhưng sẽ chỉ đánh đòn mà thôi vì tôi không nhặt cây dùi cui lên, vì tôi đã không nghe theo lời Eo.

Image

Ba ngày trôi qua trong xà lim ở Nồi tôi mới gặp lại Eo. Bridge, một trong những Hộp Thiếc già tử tế hơn một chút đã cho chúng tôi gặp nhau; ông ta cho chúng tôi chạm vào người nhau. Tôi tự hỏi liệu em có nhổ nước bọt vào tôi, nguyền rủa tôi vì sự vô dụng mà tôi đã thể hiện hay không. Nhưng em chỉ nắm lấy các ngón tay của tôi và đưa lên môi em, rồi môi em tìm đến môi tôi.

“Darrow.” Đôi môi em lướt qua tai tôi. Hơi thở thật ấm áp, còn đôi môi nứt nẻ, run rẩy. Em thật mong manh khi ôm hôn tôi - một cô gái bé bỏng, chỉ toàn xương xẩu gói trong làn da xanh xao. Hai đầu gối em run run và em rùng mình nép vào tôi. vẻ ấm áp tôi nhìn thấy trên khuôn mặt em khi chúng tôi ngắm Mặt Trời mọc đã tan biến, rời bỏ em như một ký ức đã phai nhạt. Nhưng tôi hầu như không nhìn thấy gì khác ngoài đôi mắt và mái tóc em. Tôi đưa hai cánh tay ôm em và lắng nghe tiếng rì rầm ở dưới Khu Sinh Hoạt Chung đông đúc. Những khuôn mặt của người thân và người thuộc cùng một nhà nhìn hai vợ chồng tôi chăm chú trong khi chúng tôi đứng bên mép đài khổ hình, nơi bọn chứng sẽ phạt đòn chúng tôi. Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ dưới ánh mắt chăm chú của họ, dưới ánh đèn vàng vọt.

Tất cả như một giấc mơ khi Eo nói với tôi rằng em yêu tôi. Bàn tay em níu lấy bàn tay tôi. Nhưng có điều gì đó thật lạ lùng trong mắt em. Chúng sẽ chỉ phạt đòn roi, song những lời em nói như những lời cuối cùng, đôi mắt em buồn nhưng không sợ hãi. Tôi thấy em đang chào tạm biệt. Một cơn ác mộng bùng lên trong tim tôi. Tôi có thể cảm thấy nó như một cái đinh cà dọc theo xương sống mình trong khi em thì thầm lời nhắn nhủ vào tai tôi. “Hãy bẻ gãy xiềng xích, anh yêu.”

Rồi sau đó tôi bị túm tóc lôi đi khỏi em. Nước mắt ròng ròng chảy xuống trên khuôn mặt em. Những giọt nước mắt ấy là dành cho tôi, dù tôi vẫn chưa hiểu vì sao. Tôi không thể nghĩ một điều gì. Thế giới đang bồng bềnh chao đảo. Tôi đang chìm xuống. Những bàn tay thô bạo ấn tôi quỳ xuống, rồi lôi tôi bật dậy. Tôi chưa bao giờ thấy Khu Sinh Hoạt Chung im ắng đến vậy. Tiếng bước chân của những kẻ đang giam giữ tôi vang vọng trong lúc chúng lôi tôi đi vòng quanh.

Đám Hộp Thiếc nhét tôi vào bộ Đồ Hầm Lò dành cho Chim Lặn của mình. Mùi khét lẹt của bộ đồ khiến tôi tướng mình đã an toàn, mình đang nắm quyền kiểm soát. Không phải thế. Tôi đã bị lôi xềnh xệch khỏi Eo tới đứng giữa trung tâm Khu Sinh Hoạt Chung và kéo lên mép đài khổ hình. Những bậc thang kim loại hoen gỉ, nhớp nhúa. Tôi đưa hai bàn tay nắm lấy thang và nhìn lên đỉnh đài. Hai mươi bốn Trưởng Nhà, mỗi người cầm một cây roi da. Họ đợi tôi trên đỉnh đài.

“Ôi, những dịp như thế này mới ghê sợ làm sao, các bạn của tôi,” Quản Lý Podginus lớn tiếng. Đôi ủng Trọng Lực màu đồng của lão kêu rù rù trên đầu tôi trong lúc lão lơ lửng giữa không trung. “Ôi, mối liên hệ kết nối chúng ta lại bị kéo căng ra khi một kẻ quyết định phá vỡ luật lệ đang bảo vệ tất cả chúng ta, vậy đấy.”

“Thậm chí cả những người nhỏ tuổi nhất, thậm chí cả những người tài giỏi nhất, cũng phải phục tùng Luật Lệ. Phục tùng Trật Tự! Không có hai điều ấy chúng ta chỉ là những con vật! Không có phục tùng, không có kỷ luật, sẽ không có thêm khu định cư nào nữa! Và những khu định cư ít ỏi đang có sẽ tan tành vì hỗn loạn! Con người sẽ bị giam hãm trên Trái Đất. Con người sẽ phải đầm mình trên hành tinh ấy mãi mãi cho đến ngày tận thế. Nhưng Trật Tự! Luật Lệ! Đây là những thứ mang tới sức mạnh cho giống loài chúng ta. Đáng nguyền rủa thay kẻ nào phá vỡ những nền tảng này.”

Bài diễn thuyết hùng hồn hơn hẳn bình thường. Podginus đang cố tạo ấn tượng về trí tuệ của lão với ai đó. Tôi ngước nhìn lên từ trên cầu thang và thấy một cảnh tượng chưa bao giờ nghĩ sẽ thấy bằng chính đôi mắt mình. Mắt tôi nhức nhối khi nhìn vào ông ta, khi phải thu nhận ánh hào quang chói lọi từ mái tóc của ông ta, từ Phù Hiệu của ông ta. Tôi thấy một Hoàng Kim. Ở chốn tối tăm buồn bã này, ông ta chính là những gì tôi hình dung về các thiên thần. Khoác áo màu vàng ánh kim và đen. Được bao bọc trong ánh Mặt Trời. Hình một cơn sư tử đang gầm ngự trên ngực ông ta.

Khuôn mặt ông ta già nua, nghiêm khắc, và đầy quyền uy. Mái tóc ông ta sáng rực, được chải lật ra sau áp sát da. Đôi môi mỏng không có chút dấu vết của một nụ cười hay của một nét cau có, và đường vạch duy nhất tôi thấy là vết sẹo dài chạy theo gò má phải của ông ta.

Tôi đã biết được từ MHN là chỉ những thành viên tinh hoa nhất của Hoàng Kim mới mang vết sẹo như thế, Người Mang Vết Sẹo Vô Song, bọn họ gọi những người này như thế - những người đàn ông đàn bà của Màu thống trị đã tốt nghiệp Học Viện, nơi họ được học các bí mật cho phép nhân loại một ngày kia định cư trên tất cả các hành tinh của Hệ Mặt Trời.

Ông ta không nói với chúng tôi. Ông ta nói với một Hoàng Kim khác, một người cao, gầy, gầy tới mức thoạt đầu tôi nghĩ đó là một phụ nữ. Không có vết sẹo, khuôn mặt người đàn ông này được phủ một lớp sáp lạ lùng để làm nổi bật màu sắc trên hai gò má và che đi những nếp nhăn. Đôi môi hắn sáng lên. Và mái tóc hắn lấp lánh theo kiểu khác hẳn mái tóc của vị thượng cấp. Người đàn ông này trông như một tạo vật quái gở. Hắn cũng nghĩ vậy về chúng tôi. Hắn hít hít không khí đầy khinh miệt. Tên Hoàng Kim lớn tuổi hơn khe khẽ nói chuyện với hắn, chứ không nói với chúng tôi.

Mà tại sao ông ta phải nói với chúng tôi chứ? Chúng tôi không đáng được nhận những lời nói của một Hoàng Kim. Tôi chẳng hề muốn nhìn vào ông ta. Tôi có cảm giác mình làm vấy bẩn dáng vẻ cao sang màu vàng và đen của ông ta bằng đôi mắt đỏ của mình. Cảm giác hổ thẹn lan ra trong tôi, và sau đó tôi hiểu tại sao.

Tôi biết khuôn mặt của ông ta. Đó là khuôn mặt mà tất cả đàn ông đàn bà tại các khu định cư hẳn đều biết. Bên cạnh Octavia au Lune, đây là khuôn mặt nổi tiếng nhất trên Sao Hỏa - khuôn mặt của Nero au Augustus. Đại Thống Đốc của Sao Hỏa đã tới để chứng kiến tôi bị phạt đòn, và ông ta đã mang theo một đoàn tùy tùng. Hai Quạ (gọi một cách chính xác là Đá Nham Thạch) lặng lẽ lơ lửng đằng sau ông ta. Những chiếc mũ trụ hình đầu lâu chúng đội thật hợp với màu của chúng. Chúng được sinh ra để giết người. Chúng cao hơn tôi phải đến sáu mươi phân. Trên mỗi bàn tay to quá khổ có tám ngón tay. Người ta tạo ra chúng nhằm phục vụ chiến tranh, và nhìn bề ngoài chúng cũng giống như những con rắn hổ lục ám ảnh các khu mỏ. Cả hai đều là những loài bò sát.

Còn có thêm một tá những người khác trong đoàn tùy tùng của ông ta, bao gồm một Hoàng Kim thấp kém hơn, có vẻ là đồ đệ của ông ta. Người đàn ông này thậm chí còn đẹp hơn Đại Thống Đốc và có vẻ không thích gã Hoàng Kim gầy gò bộ dạng đàn bà kia. Và có cả một đội máy quay hình ảnh nổi gồm các thành viên Lục, các sinh vật tí hơn nếu so sánh với những gã Quạ. Tóc của đám người này sẫm màu. Không xanh lục như đôi mắt và phù hiệu trên bàn tay chúng, vẻ phấn khích điên cuồng hiện rõ trong những con mắt ấy. Không mấy khi bọn chúng có dịp mang các Chim Lặn ra bêu gương, vì vậy chúng muốn biến tôi thành một màn trình diễn. Tôi tự hỏi có bao nhiêu cộng đồng khai mỏ nữa đang theo dõi. Chắc là tất cả, nếu Đại Thống Đốc có mặt tại đây.

Chúng bày ra màn lột bỏ bộ đồ Hầm Lò vừa mới mặc lên người tôi. Tôi thấy mình trên MHN đang chiếu phía trên, thấy cái nhẫn cưới của tôi đong đưa trên sợi dây đeo cổ. Trông tôi trẻ hơn tôi vẫn cảm thấy về mình, và gầy hơn. Chúng lôi tôi lên cầu thang, đè tôi gập người úp lên một cái thùng kim loại bên cạnh nút thòng lọng bố tôi đã bị treo cổ. Tôi rùng mình khi chúng ấn tôi nằm vắt qua mặt thép lạnh ngắt và trói chặt hai tay tôi lại. Tôi ngửi thấy mùi da tổng hợp của những cây roi, nghe thấy tiếng một trong các Trưởng Nhà ho.

“Vì sự trường tồn, hãy để công lý được thực thi,” Podginus nói.

Rồi những cây roi quất xuống. Bốn mươi tám roi cả thảy. Những nhát quất không bao giờ là nhẹ nhàng, kể cả có đến từ chú tôi. Chúng không thể nhẹ nhàng. Những cây roi rít lên ai oán và cắn xé vào da thịt tôi, tạo nên một thứ âm thanh tang tóc kỳ quái khi vung lên trong không khí. Điệu nhạc của sự hãi hùng. Khi trận đòn kết thúc, tôi hầu như không còn mở mắt được nữa. Tôi đã ngất đi hai lần, và mỗi lần tỉnh lại tôi đều tự hỏi liệu người ta có thể thấy xương sống tôi trên MHN hay không.

Đó là một màn trình diễn, tất cả chỉ là một màn thể hiện quyền lực của bọn chúng. Bọn chúng để cho gã Hộp Thiếc Dan Xấu Xí xử sự đầy cảm thông như thể hắn thương hại tôi. Hắn thì thào những lời động viên vào tai tôi đủ lớn để máy quay ghi lại được. Và khi nhát roi cuối cùng quất xuống lưng tôi, hắn lao vào như để ngăn một nhát roi nữa giáng xuống. Một cách vô thức, tôi nghĩ hắn cứu tôi. Tôi thấy biết ơn. Tôi muốn hôn hắn.

Hắn là sự cứu rỗi. Song tôi biết tôi đã nhận đủ bốn mươi tám roi của mình.

Tiếp theo, chúng lôi tôi sang một bên. Chúng để lại vệt máu của tôi. Tôi biết chắc mình đã la hét, chắc tôi đã tự làm mình nhục mặt. Tôi nghe thấy chúng mang vợ tôi ra.

“Thậm chí cả người trẻ, thậm chí cả người đẹp cũng không thể thoát khỏi công lý. Chúng ta gìn giữ Trật Tự, Công Lý cho tất cả các Màu. Không có chúng, chúng ta sẽ gặp phải tình trạng vô chính phủ. Không có Phục Tùng, sẽ là hỗn loạn! Con người sẽ chết gục trên mặt cát đầy phóng xạ của Trái Đất. Họ sẽ phải uống nước từ những vùng biển nhiễm xạ. Nhất thiết phải có sự đồng nhất này. Vì sự trường tồn, hãy để công lý được thực thi.”

Những lời nói của Quản Lý Podginus ông ổng vang lên.

Không ai cảm thấy bị xúc phạm khi tôi bị đánh tả tơi, máu me đầy người. Nhưng khi Eo bị điệu lên đỉnh đài khổ hình, những tiếng la hét vang lên. Có những lời nguyền rủa. Thậm chí ngay cả lúc này em vẫn đẹp, dù đã cạn mất thứ ánh sáng mà tôi đã thấy em ba ngày trước. Ngay cả khi em nhìn tôi và để nước mắt chảy dài trên khuôn mặt, em vẫn là một thiên thần.

Tất cả chỉ vì một cuộc phiêu lưu nho nhỏ. Tất cả chỉ vì một buổi tối dưới trời sao cùng người con trai em yêu. Nhưng em vẫn thật bình thản. Nếu có sự sợ hãi, thì nó nằm ở họng tôi, vì tôi cảm thấy điều gì đó lạ lùng. Làn da em ớn lạnh khi bọn chúng ấn em nằm vắt lên cái thùng lạnh lẽo. Em rùng mình. Tôi ước gì máu của tôi đã làm cái thùng đó ấm hơn cho em.

Khi chứng đánh Eo, tôi cố không nhìn. Nhưng bỏ rơi em còn đau đớn hơn. Đôi mắt em tìm kiếm mắt tôi. Chúng sáng long lanh như những viên ruby, giần giật sau mỗi cú đòn giáng xuống. Sẽ sớm kết thúc thôi, em yêu. Chúng mình sẽ sớm trở lại với cuộc sống. Chỉ còn nhát roi cuối cùng này thôi và chúng mình sẽ có lại mọi thứ. Nhưng liệu em có thể chịu được nhiều cú đánh đến vậy không?

“Dừng lại,” tôi nói với gã Hộp Thiếc đứng cạnh mình. “Dừng lại!” tôi cầu xin hắn. “Tôi sẽ làm bất cứ điều gì. Tôi sẽ phục tùng. Tôi sẽ chịu đòn thay cho cô ấy. Dừng lại, lũ khốn các người! Dừng lại!”

Đại Thống Đốc nhìn xuống tôi, song khuôn mặt ông ta ánh lên màu Hoàng Kim, nhẵn nhụi, không chút bận tâm. Tôi chẳng là gì ngoài một con kiến đẫm máu nhất trong đàn kiến.

Sự hy sinh của tôi sẽ gây ấn tượng với ông ta. Ông ta sẽ thấy cảm thông nếu tôi hạ mình, nếu tôi lao đầu vào ngọn lửa vì tình yêu. Ông ta sẽ thấy thương hại. Đó là cách câu chuyện diễn ra.

“Thưa ngài, hãy để tôi gánh phần trừng phạt của cô ấy!” tôi cầu xin. “Làm ơn!” Tôi cầu xin vì trong đôi mắt vợ mình, tôi nhìn thấy một điều khiến tôi kinh hãi. Tôi thấy sự phản kháng trong em khi người ta đánh lưng em tóe máu. Tôi thấy sự phẫn nộ tích tụ lại trong em. Có một lý do khiến em không sợ hãi.

“Không. Không. Không,” tôi cầu khẩn em. “Không, Eo. Làm ơn, không!”

“Bịt mồm đồ giẻ rách kia lại! Nó dám làm vấy bẩn đôi tai của ngài Đại Thống Đốc,” Podginus ra lệnh. Bridge nhét một cái nút miệng bằng đá vào mồm tôi. Tôi nôn ọe và la hét.

Khi nhát roi thứ mười ba quất xuống, lúc tôi đang thầm cầu xin em đừng làm thế, Eo nhìn chằm chằm vào mắt tôi một khoảnh khắc cuối cùng, rồi sau đó em bắt đầu hát. Đó là một âm thanh khe khẽ, một âm thanh tang tóc, như bài hát những hầm mỏ sâu hun hút thì thầm khi gió luồn qua những giếng khoan bị bỏ hoang. Đó là bài ca về cái chết và những lời than khóc, là bài hát bị cấm. Bài hát tôi mới từng nghe một lần.

Vì điều này, chúng sẽ giết em.

Giọng hát của em thật êm ái và chân thực, chưa bao giờ đẹp đến thế. Tiếng hát vang vọng khắp Khu Sinh Hoạt Chung, dâng lên như lời gọi siêu nhiên của một nàng tiên cá. Những cây roi dừng lại. Các Trưởng Nhà rùng mình. Thậm chí đám Hộp Thiếc cũng buồn bã lắc đầu khi chúng quay sang nói với nhau. Rất ít người thực sự thích nhìn thấy vẻ đẹp bị hủy hoại.

Podginus bối rối đưa mắt nhìn Đại Thống Đốc Augustus, kẻ đang hạ xuống trên đôi ủng Trọng Lực màu vàng kim để có thể quan sát gần hơn. Mái tóc tỏa sáng của ông ta long lanh phủ trên vầng trán cao quý. Hai gò má cao nổi bật dưới ánh sáng. Đôi mắt màu Hoàng Kim đó dò xét vợ tôi như thể em là một con sâu vừa đột nhiên xòe ra đôi cánh bướm. Vết sẹo của hắn cong lên khi hắn nói với giọng đầy ắp quyền lực.

“Cứ để cô ta hát,” hắn nói với Podginus, không bận tâm che giấu sự kinh ngạc của mình.

“Nhưng, thưa ngài…”

“Không sinh vật nào ngoài con người sẵn sàng lao mình vào lửa, Đồng ạ. Hãy chiêm ngưỡng cảnh tượng này. Ông sẽ không được thấy lại nó một lần nữa đâu.” Rồi nói với đội máy quay: “Tiếp tục ghi hình. Chúng ta sẽ biên tập để cắt bớt những phần chúng ta cảm thấy không chấp nhận được.”

Những lời nói của hắn khiến sự hy sinh của em có vẻ vô ích biết chừng nào.

Nhưng với tôi chưa bao giờ Eo đẹp hơn khoảnh khắc đó. Đối diện với quyền lực lạnh lùng, em là ngọn lửa. Đây là cô gái đã nhảy múa trong tửu quán mờ mịt khói với mái tóc đỏ rực. Đây là cô gái đã tết cho tôi một chiếc nhẫn cưới bằng chính tóc của mình. Đây là cô gái đã chọn chết vì một bài hát về cái chết.

Tình yêu của em, tình yêu của em

Hãy nhớ những tiếng khóc

Khi mùa đông chết cho bầu trời xuân

Chúng gầm thét và gầm thét

Nhưng chúng ta đã bốc lấy những hạt giống của mình

Và gieo một bài ca

Chống lại sự tham lam của chúng

Dưới cửu nguyên

Hãy lắng nghe Thần Chết vung Lưỡi Hái, Thần Chết vung Lưỡi Hái

Thần Chết vung Lưỡi Hái dưới cửu nguyên

Hãy lắng nghe Thần Chết hát vang

Câu chuyện về một mùa đông đã chết

Con trai ta, con trai ta

Hãy nhớ những xiềng xích

Khi hoàng kim cai trị bằng dây cương sắt

Chúng ta gào thét và gào thét

Và vùng vẫy la hét

Dành cho chúng ta, một cửu nguyên

của những giấc mơ tốt đẹp hơn.

Cuối cùng, khi giọng hát của em vỡ òa và bài ca không còn lời nữa, tôi biết mình đã mất em. Em đã trở thành một thứ quan trọng hơn; và em đã đúng, tôi không hiểu gì cả.

“Một giai điệu lạ lùng. Nhưng đó là tất cả những gì ngươi có ư?” Đại Thống Đốc hỏi khi em đã hát xong. Hắn nhìn em nhưng nói thật lớn tiếng, với cả đám đông, hướng tới những người ở các khu định cư khác đang theo dõi. Đám tùy tùng của hắn cười khùng khục trước thứ vũ khí của Eo, một bài hát. Một bài hát thì có là gì, ngoài những nốt nhạc tan vào không khí? Cũng vô ích như một que diêm giữa cơn bão khi chống lại quyền lực của hắn. Hắn nhục mạ chúng tôi. “Có ai trong các ngươi muốn hát cùng cô ta hay không? Ta khẩn cầu các người đấy, hỡi những Đỏ can đảm của…” Hắn đưa mắt nhìn sang tay trợ lý, kẻ thầm mấp máy miệng nói ra cái tên. “Lykos, hãy gia nhập cùng cô ta ngay bây giờ nếu các ngươi muốn.”

Tôi gần như không thở được qua cục đá bịt miệng. Nó làm mẻ hai hàm răng tôi. Nước mắt tôi trào xuống, chảy ròng ròng trên khuôn mặt. Không một giọng nói nào cất lên từ đám đông. Tôi nhìn thấy mẹ tôi đang run lên vì phẫn uất. Kieran ôm chặt lấy vợ anh. Narol nhìn chằm chằm xuống đất. Loran bật khóc. Tất cả bọn họ đều ở đây, tất cả đều im lặng. Tất cả đều sợ hãi.

“Than ôi, thưa ngài, chúng ta thấy cô gái thật đơn độc trong sự quá khích của cô ta,” Podginus tuyên bố. Eo chỉ dành ánh mắt nhìn tôi. “Điều này cho thấy rõ ràng quan điểm của cô ta là của một kẻ ngoài lề, một kẻ bị từ bỏ. Có lẽ chúng ta nên tiến hành thôi chứ ạ?”

“Phải,” Đại Thống Đốc dửng dưng nói. “Tôi có một cuộc hẹn với Arcos. Treo cổ con chó cái bẩn thỉu đó lên đề phòng nó tiếp tục tru bậy.”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.