Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31
Ngựa Hoang Gục Ngã

❊ ❊ ❊

Tôi phi ngựa đi, ăn mặc sẵn sàng cho chiến đấu. Toàn một màu đen. Mái tóc hoang dại được buộc túm lại bằng ruột dê. Hai cẳng tay đeo ống bảo vệ bằng thép cường lực cướp được trong những lần giao tranh trước. Bộ giáp bằng thép cường lực của tôi đen trũi, rất nhẹ; nó sẽ hất trở lại bất cứ cú đòn nào từ các món vũ khí kém hơn một lưỡi Kiếm Ion hay một thanh Kiếm Lưỡi Mềm. Đôi ủng của tôi bết bùn. Từng vạch màu đen và đỏ chạy ngang qua mặt tôi. Lưỡi Hái nằm sau lưng tôi. Những con dao găm gài khắp nơi trên người. Chín hình đầu lâu xương chéo và sáu hình chó sói phủ kín hai bên hông Quietus. Lea đã vẽ chúng. Mỗi đầu lâu xương chéo là một đối thủ đã bị loại khỏi vòng chiến, thường sau đó được các Robot Cấp Cứu chữa lành vết thương và đẩy trở lại cuộc chơi. Mỗi con sói là một nô lệ. Cassius cưỡi ngựa đi cạnh tôi. Anh ta tỏa sáng mờ ảo. Bộ giáp thép cường lực anh ta nhận được khi chia chiến lợi phẩm được lau bóng loáng lên chẳng kém gì thanh kiếm và mái tóc của anh ta, những lọn tóc xoăn bung ra như những chiếc lò xo vàng quanh cái đầu hoàn hảo của Cassius. Cứ như thể anh ta chưa từng bị người khác đứng quanh và tè lên mình.

“Chẹp, tôi thực sự nghĩ mình là tia chớp,” Cassius tuyên bố, “Còn cậu, anh bạn ủ ê của tôi, là sét.”

“Thế tôi là gì?” Roque hỏi, thúc con ngựa của cậu ta lao tới cạnh chúng tôi. Bùn bắn tung tóe. “Gió chăng?”

“Có quá nhiều gió trong cậu,” tôi khịt mũi. “Thứ gió nóng giãy.”

Các thành viên khác trong Nhà cưỡi ngựa đi sau chúng tôi. Tất cả ngoại trừ Quinn và June, họ ở lại để canh giữ lâu đài. Đây là một canh bạc mạo hiểm. Chúng tôi cưỡi ngựa đi chậm rãi để Nhà Minerva biết chúng tôi đang tới. Điều họ không biết là tôi đã có mặt ở chỗ họ trong đêm, trước đó vài giờ, và lúc này Sevro đang ở đó. Bùn vẫn còn đang bám vào dưới các móng tay tôi.

Các thám báo Nhà Minerva vun vút băng qua những đỉnh đồi lởm chởm đá trong vùng lãnh địa của họ. Bọn họ ra vẻ bày trò giễu cợt chúng tôi, song kỳ thực họ đang đếm số lượng để hiểu rõ hơn chiến thuật của chúng tôi. Thế nhưng họ có vẻ bối rối khi chúng tôi phi ngựa vào vùng đất cỏ mọc cao và có những cây ô liu. Bối rối tới mức họ rút các thám báo về ẩn nấp sau tường thành. Chúng tôi chưa bao giờ tới với toàn bộ lực lượng như thế này. Những Kẻ Gào Rú, các thám báo của chúng tôi, thản nhiên cưỡi những con ngựa đen phơi ra trước tầm mắt, khoác áo choàng đen bay phần phật như những đôi cánh quạ. Các sát thủ Tuyển Lựa Cấp Cao của Nhà chúng tôi đóng vai trò tiên phong của lực lượng chủ lực - Vixus tàn bạo, Pollux gai góc, Cassandra hằn học, rất nhiều thành viên thuộc nhóm Titus. Các nô lệ chạy theo sau chủ nhân, những người đã bắt được họ.

Tôi phi ngựa xông tới, Cassius và Antonia kèm hai bên. Hôm nay cô ta cầm trên tay thanh gia huy. Chỉ có vài cung thủ đứng chốt ở tường thành, vì vậy tôi bảo Cassius kiểm tra để đảm bảo chúng tôi không bị phục kích bên sườn trong trường hợp có người Nhà Minerva nấp gần đó. Anh ta thúc ngựa phóng đi.

Pháo đài Nhà Minerva được bao quanh bởi một vành đai đất trống rộng một trăm mét bị biến thành bùn lầy sau những cơn mưa như trút nước tuần trước đó. Đây chính là vùng đất chết. Chỉ cần đặt chân vào vành đai là các cung thủ sẽ tìm cách giết ngựa của ta. Nếu ta không chịu rút lui, bọn họ sẽ tìm cách giết ta. Gần hai mươi con ngựa của cả hai Nhà nằm phơi ra khắp chiến địa. Mới hai hôm trước, Cassius vừa chỉ huy một đạt tấn công dữ dội nhằm vào một toán quân Nhà Minerva ở ngay trước cổng lâu đài của họ.

Phía ngoài vành đai chết chóc là bãi cỏ. Cả một biển cỏ đôi chỗ mọc cao tới mức Sevro có thể đứng thẳng người mà vẫn không bị trông thấy. Chúng tôi đứng lại bên rìa vành đai bùn lầy, giữa một thảm hoa dại mùa thu. Mặt đất dưới chân dính bết dẻo quánh và Quietus hí lên khe khẽ bên dưới tôi.

“Pax!” Rồi tôi hét lớn. “Pax”

Tôi ném cái tên đó đập vào các bức tường cho tới khi cổng chính pháo đài nặng nề mở toang, như nó từng nặng nề mở ra vào tối hôm Cassius và tôi lén đột nhập vào trong. Ngựa Hoang phi ngựa ra. Cô ta phi nước kiệu thong thả qua bùn và dừng lại trước mặt chúng tôi. Đôi mắt cô ta thu nhận tất cả.

“Sẽ là một cuộc đấu tay đôi chăng?” cô ta vừa hỏi vừa cười hết cỡ. “Pax của Nhà Minerva Sáng Suốt Và Cao Quý chống lại Thần Chết của Nhà Đồ Tể Khát Máu chăng?”

“Cô làm nó nghe có vẻ hấp dẫn quá,” Antonia ngáp. Cô ta không có lấy một hạt bụi bên người.

Ngựa Hoang phớt lờ cô ta.

“Và chắc anh không cho ai nấp ngoài bụi cỏ kia chờ phục kích chúng tôi khi chúng tôi xông ra hỗ trợ cho đấu thủ của mình chứ?” Ngựa Hoang hỏi tôi. “Hay chúng tôi nên đốt cỏ để tìm xem sao?”

“Chúng tôi đã mang tất cả mọi người tới,” Antonia nói. “Cô biết số lượng của chúng tôi còn gì.”

“Phải. Tôi biết đếm. Cảm ơn.” Ngựa Hoang không nhìn cô ta. Chỉ nhìn tôi. Cô ta có vẻ lo lắng; cô ta hạ giọng. “Pax sẽ làm anh đau đấy.”

“Pax, mấy viên bi của anh bạn thế nào rồi?” tôi gọi với ra đằng sau cô ta. Cô ta cau mày khi một tiếng trống đột ngột vang lên từ trong pháo đài. Chỉ có điều đó không phải là tiếng trống. Pax bước ra khỏi cổng. Cây rìu chiến của anh ta đang đập lên khiên. Ngựa Hoang lớn tiếng yêu cầu anh ta lui lại, và anh ta tuân theo như một con chó, song những cú đập rìu lên khiên không dừng lại. Chúng tôi đồng ý rằng cái giá của cuộc đấu sẽ là tất cả các nô lệ còn lại của hai bên. Một chiến lợi phẩm đáng giá.

“Tôi nghĩ Đẹp Trai là chuyên gia đấu tay đôi thì phải?” Ngựa Hoang nói, rồi nhún vai. Đôi mắt cô ta vẫn nhìn về phía đám cỏ. “Anh chàng điên kia đâu? Cái bóng của anh - kẻ dẫn đầu bầy sói đó? Có phải cậu ta đang nấp trong cỏ không? Tôi không muốn cậu ta bật dậy sau lưng tôi lần nữa đâu.”

Tôi hô lớn gọi Sevro. Một bàn tay giơ lên giữa Những Kẻ Gào Rú. Bùn phủ kín những khuôn mặt hiện ra bên dưới các bộ lông sói đen. Ngựa Hoang đếm. Cả năm Kẻ Gào Rú đều có mặt. Thực ra, tất cả lực lượng của chúng tôi trừ một người, Quinn, đều có mặt. Song Ngựa Hoang vẫn không hài lòng. Chúng tôi phải lùi đội quân của mình lại sáu trăm mét tính từ rìa vành đai bùn lầy. Cô ta sẽ đốt sạch cỏ trong phạm vi một trăm mét kể từ chỗ chúng tôi đứng lúc này. Khi cỏ đã bị đốt trụi, phần đất bị đốt quang sẽ là đấu trường cho cuộc đấu tay đôi. Mười người được chọn phía cô ta sẽ cùng với mười người do tôi chọn tạo thành một vòng tròn, bên trong đó cuộc đấu diễn ra. Những người còn lại dưới quyền cô ta sẽ ở lại trong pháo đài, còn người của tôi sẽ ở yên cách xa sáu trăm mét.

“Không tin tôi sao?” tôi hỏi. “Không có người nào của tôi trong đám cỏ đâu.”

“Tốt. Thế thì sẽ không ai bị thiêu cháy.”

Không ai bị cháy. Khi lửa tàn và mặt đất chỉ còn lại tro, khói và bùn trong toàn bộ khu vực chiến đấu, tôi rời khỏi đội quân của mình. Mười người của tôi tháp tùng tôi. Pax đập rìu chiến của anh ta vào chiếc khiên chạm hình đầu một phụ nữ với mái tóc toàn là rắn, Medusa. Trước đây tôi chưa bao giờ chiến đấu với ai có cầm khiên. Áo giáp của anh ta bó sát người, che kín mọi chỗ ngoài các khớp. Tôi cầm một cây kích gây choáng trong bàn tay đã bôi đỏ, còn trong bàn tay bôi đen là Lưỡi Hái của mình.

Tim tôi đập thình thịch khi vòng người khép lại quanh chúng tôi. Cassius ra hiệu bảo tôi lại gần. Ngay cả trong ánh sáng lờ mờ, anh ta vẫn ánh lên đầy màu sắc. Anh ta chia sẻ với tôi một nụ cười mỉa mai.

“Đừng bao giờ dừng di chuyển. Cuộc đấu này cũng giống như Kravat vậy.” Anh ta nhìn Pax. “Và cậu nhanh nhẹn hơn gã con hoang đáng tởm này. Đúng không?” Tôi nhận được một cái nháy mắt. Anh ta đấm vào vai tôi. “Đúng không, người anh em?”

“Đúng.” Tôi nháy mắt đáp lại.

“Sét và chớp, người anh em. Sét và chớp!”

Pax có thân thể như một Đá Nham Thạch. Anh ta cao hơn hai mét mốt, dẻo dai, và di chuyển như một con báo khốn kiếp. Trong điều kiện trọng lực hệ số .37 thế này, anh ta có thể ném tôi đi ra xa tới ba mươi mét hay hơn thế. Tôi tự hỏi liệu anh ta nhảy cao tới mức nào. Tôi nhảy để thả lỏng hai chân. Gần ba mét. Tôi có thể dễ dàng nhảy vọt qua đầu anh ta. Mặt đất vẫn còn bốc khói.

“Nhảy. Nhảy đi, đồ châu chấu oắt con,” anh ta gầm gừ. “Đây sẽ là lần cuối cùng mày được dùng đôi chân của mày.”

“Gì cơ?” tôi hỏi.

“Tao nói đây sẽ là lần cuối cùng mày được dùng đôi chân của mày.”

“Lạ đấy,” tôi lẩm bẩm.

Anh ta chớp mắt nhìn tôi và cau mày. “Cái gì… lạ?”

“Nghe anh bạn nói như con gái ấy. Có chuyện gì xảy ra với mấy viên bi của anh bạn à?”

“Thằng oắt…”

Ngựa Hoang phi nước kiệu tới cầm theo gia huy của họ và nói gì đó về việc các cô gái không bao giờ thách đấu ngớ ngẩn. “Cuộc quyết đấu sẽ tiếp diễn…”

“Cho tới khi có kẻ gục ngã,” Pax sốt ruột nói.

“Tới chết,” tôi chỉnh lại. Thực ra điều đó chẳng quan trọng. Lúc này tôi chỉ đang diễn trò với bọn họ. Tất cả những gì tôi phải làm là phát hiệu lệnh.

“Tới khi có kẻ gục ngã,” Ngựa Hoang xác nhận. Cô ta hoàn tất những điều cần thiết và cuộc quyết đấu bắt đầu. Gần như vậy. Một chuỗi những tiếng lốp bốp vang lên trên bầu trời báo hiệu các Giám Thị từ Olympus xuống quan sát chúng tôi. Họ bay xuống từ quả núi lơ lửng trên cao của họ, tới từ vài tòa tháp khác nhau. Mỗi người hôm nay đều đeo Phù Hiệu của mình, đội những chiếc mũ lộng lẫy khảm vàng. Áo giáp của họ quả là ngoạn mục. Họ không cần đến chúng, nhưng họ thích chưng diện. Ngày hôm nay, các Giám Thị còn mang theo một cái bàn. Nó bay lơ lửng trên bộ Nâng Trọng Lực riêng của mình, trên đó đặt những chai rượu vang lớn và những khay thức ăn, họ chuẩn bị tiệc tùng.

“Tôi hy vọng chúng tôi cũng đủ để mua vui,” tôi lớn tiếng gọi với lên. “Có thể thả ít rượu vang xuống được không? Lâu lắm rồi chưa được uống!”

“Chúc may mắn trước người khổng lồ, cậu nhóc trần tục đoản mệnh!” Mercury lớn tiếng gọi xuống. Khuôn mặt trẻ con của ông ta cười hân hoan, và ông ta điệu bộ cầm một chai rượu đưa lên môi. Một phần rượu rơi từ độ cao một phần tư dặm trên bầu trời xuống đập vào áo giáp của tôi. Rượu vang nhỏ giọt xuống như những giọt máu.

“Tao đoán là chúng ta phải cho họ thấy một màn trình diễn,” Pax oang oang nói.

Pax và tôi cùng cười hết cỡ. Việc tất cả họ cùng tới chứng kiến về mặt nào đó là một lời tán thưởng. Sau đó Neptune, chiếc mũ đội đầu mang hình đinh ba không ngớt lắc lư trong khi bà ta thưởng thức một quả trứng cút, lớn tiếng gọi chúng tôi bắt đầu, và cây rìu của Pax vung lên lướt về phía đôi chân tôi như một cây chổi xấu xa. Tôi biết anh ta muốn tôi nhảy lên, vì anh ta sắp sửa xông tới cùng cây khiên của mình để đập tôi từ trên không như đập ruồi. Vậy là tôi lùi lại, sau đó lao vút về phía trước trong khi cánh tay anh ta hoàn tất cú chém. Anh ta cũng di chuyển theo, nhưng hướng lên trên nhằm chờ sẵn, thế nên tôi lao vụt qua ngay bên cánh tay phải của anh ta và dùng hết sức đâm cây kích gây choáng vào nách anh ta. Cây kích gãy làm đôi. Song anh ta không ngã xuống bất chấp dòng điện chạy qua người. Thay vì thế, anh ta nện tôi một cú tay trái mạnh tới mức tôi bay ra khỏi vòng và đáp xuống bùn. Vỡ răng hàm. Miệng đầy bùn và máu. Bóng một cây roi nhoáng lên. Tôi đã kịp nhào người lăn tròn.

Tôi chống Lưỡi Hái xuống đất, loạng choạng đứng dậy. Bùn phủ kín người tôi. Tôi liếc nhìn về phía tường thành. Các chiến binh của họ dồn cả lên mặt thành - không thể không theo dõi cuộc chiến giữa các đấu thủ. Đạt được mục đích rồi. Tôi cần phát tín hiệu. Các cổng đều đang mở phòng trường hợp họ phải cử tiếp viện. Kỵ sĩ gần nhất của chúng tôi ở cách sáu trăm mét, quá xa. Tôi đã lên kế hoạch cho việc đó. Thế nhưng tôi vẫn không phát tín hiệu. Hôm nay tôi muốn có chiến thắng của chính mình, dù đó là một chiến thắng ích kỷ. Đội quân của tôi phải biết vì sao tôi chỉ huy.

Tôi quay trở lại vòng đấu. Tôi chẳng có gì khôn ngoan để nói. Anh ta mạnh hơn. Tôi nhanh hơn. Đó là tất cả những gì chúng tôi đã học được về nhau. Cuộc đấu này không giống như của Cassius. Không có chiêu thức đẹp đẽ nào. Chỉ có sự tàn khốc. Anh ta nện tôi cật lực bằng cây khiên của mình. Tôi áp sát để anh ta không thể vung cây rìu lên. Chiếc khiên hủy hoại dần vai tôi. Mỗi nhát đánh làm cả người tôi đau đớn tột độ. Anh ta lại vung khiên quật tới và tôi nhảy lên, dùng bàn tay trái chống lên chiếc khiên và nhảy nhào lên phía trên anh ta. Một con dao vút ra từ cổ tay tôi, và tôi nhắm đâm vào mắt anh ta trong khi lao qua. Tôi đâm trượt và cạo kèn kẹt lên tấm che mặt của chiếc mũ trụ anh ta đội.

Tạo ra một chút khoảng cách giữa hai chúng tôi, tôi với lấy một con dao và thử một mánh quen thuộc. Anh ta khinh bỉ hất lưỡi dao bay đi bằng cây khiên của mình. Nhưng khi anh ta hạ nó xuống để nhìn tôi, tôi đã ở trên không, đáp thẳng xuống chiếc khiên bằng tất cả sức nặng của mình. Sự bất ngờ của cú va chạm làm cái khiên hạ xuống chỉ một chút ít. Tôi dùng bàn tay còn lại ném bùn vào mũ chiến của anh ta.

Mắt anh ta đã bị vô hiệu hóa. Một tay nắm chặt cây rìu. Tay kia giữ khiên. Không bàn tay nào rảnh để lau sạch bùn khỏi tấm che mặt. Mọi thứ sẽ thật đơn giản nếu anh ta có thể làm điều đó. Nhưng anh ta không thể. Tôi nện anh ta cả chục lần vào cổ tay cho tới khi anh ta buông chiếc rìu ra. Sau đó, tôi cầm thứ vũ khí quái gở đó lên và chém vào mũ chiến của anh ta. Lớp giáp không chịu vỡ. Anh ta nện tôi gần xỉu với chiếc khiên của mình. Tôi lại vung cây rìu nặng trĩu lên lần nữa và cuối cùng Pax gục xuống. Tôi quỳ một gối xuống, thở dốc.

Rồi tôi tru lên.

Tất cả họ cùng tru lên.

Những tiếng tru tràn ngập vùng đất của Nhà Minerva. Những tiếng tru từ đội quân ngoài xa của tôi. Từ mười sát thủ Tuyển Lựa Cấp Cao của tôi đã giúp tạo thành vòng ranh giới của cuộc quyết đấu. Từ bãi chiến trường. Ngựa Hoang nghe thấy những âm thanh khủng khiếp vang lên sau lưng mình, và cô ta quay ngựa lại. Khuôn mặt cô ta đầy vẻ kinh hoàng. Những tiếng tru vang lên từ các Giám Thị đang cười cợt, ngoại trừ Minerva, Apollo và Jupiter. Tiếng tru từ trong bụng những con ngựa chết nằm giữa bãi chiến trường. Từ gần cổng lâu đài đang mở toang của cô ta.

“Chúng ở dưới bùn!” Ngựa Hoang la lên.

Cô ta gần đúng. Song cô ta suy nghĩ như một Hoàng Kim. Ai đó la hét khi trông thấy Sevro và Những Kẻ Gào Rú của cậu ta mổ phanh những cái bụng đã được khâu lại của những con ngựa chết trương nằm rải rác trong bùn tới tận cổng lâu đài để chui ra. Như những con quỷ vừa chào đời, họ trồi ra từ giữa những búi ruột căng phồng, những cái dạ dày bị xẻ banh. Sáu chiến binh giỏi nhất Nhà Diana cùng lao ra với họ. Tactus và mái tóc dựng đứng của anh ta vọt ra từ trong bụng một con ngựa cái lông sáng. Anh ta chạy tới cùng cỏ Dại, Cây Kế và Thằng Hề. Tất cả chỉ cách những cánh cổng nặng nề chậm chạp không quá năm mươi mét.

Các thành viên Nhà Minerva làm nhiệm vụ canh phòng đều đã đứng lên mặt lũy để theo dõi cuộc quyết đấu. Bọn họ không thể đẩy lui cuộc tập kích chớp nhoáng bất ngờ của những chiến binh ma quỷ bằng cách đóng những cánh cổng nặng nề ì ạch của mình lại. Ở bên kia pháo đài, các chiến binh Nhà Diana lúc này hẳn đang chậm chạp leo lên tường thành nhờ những cuộn thừng họ vẫn dùng để leo lên những cái cây ngớ ngẩn. Phải. Những tiếng còi lúc này vang lên từ phía bên kia. Một lính canh đã trông thấy họ. Sẽ không có ai tới để giúp anh ta. Đội quân của tôi xông lên, kể cả Những Kẻ Gào Rú giả hiệu chúng tôi mượn từ Nhà Diana và được mặc đồ cho giống hệt Sevro cùng các thuộc hạ của cậu ta.

Chúng tôi tiêu diệt Nhà Minerva chỉ trong thời gian tính bằng phút. Ở trên cao, các Giám Thị vẫn đang cười ha hả. Tôi nghĩ họ đã say. Trận chiến đã an bài trước khi Ngựa Hoang kịp làm gì ngoài phi nước đại băng qua bãi bùn lầy chạy trốn, qua bãi cỏ cháy rụi vẫn còn bốc khói. Một tá kỵ sĩ thúc ngựa truy đuổi, trong đó có Vixus và Cassandra. Cô ta sẽ bị bắt trước khi đêm xuống, và vì tôi đã chứng kiến Vixus làm gì với các tù binh và những cái tai của họ, tôi liền trèo lên lưng Quietus và thúc ngựa đuổi theo.

Ngựa Hoang bỏ ngựa lại bên rìa một khu rừng nhỏ ở phía Nam. Chúng tôi xuống ngựa, để lại ba người canh gác ngựa đề phòng cô ta vòng trở lại. Cassandra xông vào rừng. Vixus theo tôi, cố tình bám chặt lấy tôi như thể tôi biết Ngựa Hoang đang trốn ở đâu. Tôi không thích chuyện này. Tôi không thích phải ở trong rừng cùng với Vixus và Cassandra. Việc đó cũng giống như bị một lưỡi dao kề vào sống lưng vậy. Bất cứ ai trong hai người bọn họ cũng có thể làm việc đó. Không như Pollux, bọn họ vẫn còn căm ghét tôi, và Những Kẻ Gào Rú của tôi cũng như Cassius đang ở cách xa. Thế nhưng không có con dao nào tìm tới tôi.

Tôi tìm thấy Ngựa Hoang một cách tình cờ. Hai con mắt màu vàng lộ ra từ một hố bùn. Chúng bắt gặp ánh mắt tôi. Vixus đang kè kè bên tôi. Anh ta chửi thề gì đó về việc hào hứng muốn hạ gục con ngựa cái đáng tởm đó đến mức nào, muốn chứng kiến cô ta khi bị thắng cương trông ra sao. Đứng đó, liếc mắt thật đểu cáng vào bụi cây, trông anh ta vặn vẹo, méo mó và quỷ quyệt - như một cái cây tơi tả sau một đám cháy. Anh ta rắn chắc hơn bất cứ ai tôi từng thấy trước đây, đến mức tất cả các mạch máu và đường gân của anh ta nổi căng lên dưới làn da săn chắc. Lưỡi anh ta lướt qua lướt lại trên hai hàm răng hoàn hảo. Tôi biết anh ta đang chọc tức tôi, vì thế tôi dẫn anh ta rời xa khỏi hố bùn.

Eo không đáng phải chết như một nô lệ của Hiệp Hội. Và bất chấp Màu của cô ta, Ngựa Hoang không đáng phải mang bất cứ thứ dây cương nào.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.