Cuộc kiểm tra của tôi diễn ra sau hai tháng rèn giũa tinh thần cùng Vũ Công, Tôi không ghi nhớ. Thậm chí tôi cũng chẳng thực sự học khi ở cùng ông. Thay vì thế, quá trình huấn luyện của ông được thiết kế để giúp đầu óc tôi tương thích với những bước chuyển dịch nhận thức. Chẳng hạn, nếu một con cá có 3.453 cái vảy ở bên trái và 3.453 cái vảy ở bên phải, bên nào của con cá có nhiều vảy hơn? Bên ngoài. Họ gọi đó là phép ngoại suy. Đó là cách giúp tôi biết mình cần ăn quân bài có hình Lưỡi Hái khi tôi gặp Vũ Công lần đầu tiên. Tôi rất giỏi trong chuyện này.
Tôi thấy thật mỉa mai khi Vũ Công và đồng bọn của ông có thể tạo ra một lý lịch giả cho tôi, một gia đình giả, một cuộc đời giả, nhưng lại không giả mạo được bài kiểm tra sát hạch. Vậy là ba tháng sau khi quá trình huấn luyện của tôi bắt đầu, tôi thực hiện cuộc kiểm tra trong một căn phòng sáng sủa bên cạnh một cô nàng Hoàng Kim ồn ào như một con chuột, không ngớt gõ bút lên cái vòng đeo tay bằng ngọc thạch. Cô ta có thể là một phần của cuộc kiểm tra, theo tất cả những gì tôi biết. Nhân lúc cô ta không nhìn, tôi giật cái bút khỏi tay cô ta và giấu vào ống tay áo của mình. Tôi là một Chim Lặn của Lykos. Thế nên phải đấy, tôi có thể đánh cắp cái bút của một cô nàng ngu ngốc mà cô ta không hề hay biết. Cô ta lóng ngóng nhìn quanh như thể vừa có phép lạ xảy ra. Rồi cô ta bắt đầu rên rỉ. Người ta không phát cho cô ta một cái bút khác, thế là cô ta khóc lóc chạy ra ngoài. Sau đó, viên Giám Thị nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu của ông ta và tua lại một đoạn phim từ Máy Quay Nano. Ông ta nhìn tôi và mỉm cười. Hóa ra những trò như vậy lại đáng được ngưỡng mộ.
Một cô nàng Hoàng Kim sắc như Kiếm Lưỡi Mềm không tán thành và dè bỉu “Kẻ trộm” vào tai tôi trong lúc đi vụt qua bên cạnh tôi ngoài hành lang. Matteo dặn tôi không được nói gì với bất cứ ai, vì tôi chưa sẵn sàng cho việc trò chuyện xã giao, vì thế tôi cố kìm một câu đáp trả rất Đỏ chực buột ra. Lời cô ta nói vẳng lại. Kẻ trộm. Cắt cổ. Thủ đoạn. Tàn nhẫn. Tất cả đều mô tả những gì cô ta nghĩ về tôi. Điều tức cười là phần lớn Hoàng Kim lại nhìn nhận cách gọi đó như một sự đề cao.
Một giọng nói du dương hướng về tôi.
“Tôi nghĩ thực ra cô ta vừa khen ngợi cậu. Vì thế đừng bận tâm. Cô ta xinh đẹp như một trái đào, nhưng bên trong thì thối ruỗng hết rồi. Tôi đã từng cắn thử một miếng, nếu cậu hiểu ý tôi đang nói. Thơm ngon, rồi lộn mửa. Nhân tiện, cú ra tay trong kia tuyệt lắm. Thiếu chút nữa tôi cũng đã tự tay móc mắt cô ả ngớ ngẩn đó ra rồi. Những tiếng gõ đáng nguyền rủa!”
Giọng nói bóng bẩy đó tới từ một thanh niên vừa bước ra từ các bản anh hùng ca Hy Lạp. Từ người anh ta tỏa ra đầy ắp sự ngạo mạn và vẻ đẹp. Lịch lãm không chê vào đâu được. Tôi chưa bao giờ thấy nụ cười nào rộng đến thế, phô ra hàm răng trắng đến thế, làn da nhẵn nhụi và bóng láng đến thế. Anh ta là tất cả những gì tôi căm ghét.
Anh ta vỗ vai tôi và bắt tay tôi theo một trong số vài kiểu làm quen không quá nghi thức. Tôi hơi bóp nhẹ bàn tay. Anh ta cũng có cái nắm tay chắc nịch, nhưng khi anh ta tìm cách thiết lập sự áp đảo, tôi liền siết chặt bàn tay anh ta cho tới khi anh ta phải giật nó ra. Một thoáng lo ngại lóe lên trong mắt anh ta.
“Chúa ơi, tay anh bạn như kìm vậy!” Anh ta tặc lưỡi. Anh ta nhanh chóng tự xung tên là Cassius, và tôi thật may khi anh ta chẳng dành cho tôi mấy thời gian để nói, vì anh ta cau mày khi tôi lên tiếng. Khẩu âm của tôi vẫn chưa hoàn hảo.
“Darrow,” anh ta nhắc lại. “Chà, một cái tên không Màu. À…” Anh ta nhìn vào thiết bị hiển thị dữ liệu của mình, lần theo tiểu sử cá nhân của tôi. “À, anh bạn đến từ nơi chẳng có ai cả. Một hành tinh xa xôi quê mùa. Chẳng lạ gì khi Antonia lại dè bỉu cách xử sự của cậu. Nhưng nghe này, tôi sẽ tha thứ cho cậu về điều đó nếu cậu nói cho tôi biết cậu thực hiện bài kiểm tra như thế nào?”
“Ồ, cậu sẽ tha thứ cho tôi?”
Anh ta nhíu mày. “Tôi đang cố tỏ ra tử tế đây. Những người Bellona chúng tôi không phải là các phần tử cải cách, nhưng chúng tôi biết những người cừ khôi có thể có xuất thân thấp kém. Hãy phối hợp với tôi, anh bạn.”
Vì vẻ bề ngoài của Cassius, tôi cảm thấy muốn khiêu khích anh ta.
“Phải nói rằng tôi đã trông đợi bài kiểm tra phải khó hơn. Có thể tôi đã trả lời sai câu hỏi về cây nến, nhưng ngoài ra…”
Cassius quan sát tôi với nụ cười hết cỡ đầy độ lượng. Đôi mắt sống động của anh ta lướt qua lướt lại trên mặt tôi trong khi tôi tự hỏi có phải mẹ anh ta đã uốn tóc cho anh ta vào buổi sáng bằng những thanh cuốn mạ vàng hay không.
“Với hai bàn tay như của cậu, chắc hẳn cậu phải là một nỗi kinh hoàng với thanh kiếm trong tay,” anh ta nói bằng vẻ kẻ cả.
“Tôi cũng tàm tạm,” tôi nói dối. Matteo sẽ không cho tôi động tới thứ đó.
“Khiêm tốn quá! Có phải cậu đã được các Tu Sĩ nuôi dưỡng không vậy, anh bạn? Thôi quên đi. Tôi sẽ tới Agea sau bài kiểm tra thể chất. Đi cùng tôi chứ? Tôi nghe nói các Nhà Tạo Tác đã làm được vài kỳ tích ngoạn mục với các quý cô mới ở Cám Dỗ. Và họ vừa mới lắp đặt sàn phản trọng lực ở Tryst; chúng ta có thể bay bồng bềnh mà không cần tới Ủng Trọng Lực. Cậu nói sao, anh bạn? Việc này có làm cậu hứng thú không?” Anh ta vỗ lên một trong những cái cánh của mình và nháy mắt. “Có rất nhiều đào ở đó. Không quả nào thối cả”
“Thật tiếc là tôi không thể.”
“Ồ.” Anh ta nhảy lên như thể vừa nhớ ra tôi là kẻ tới từ một hành tinh xa xôi quê mùa. “Đừng lo về chuyện đó, anh bạn thân mến, tôi sẽ trả tiền và lo mọi thứ.”
Tôi lịch sự từ chối, nhưng anh ta đã đi rồi. Trước khi rời đi, anh ta gõ lên thiết bị hiển thị dữ liệu của tôi. Màn hình nổi gắn ở phía trong cánh tay trái của tôi nhấp nháy. Kích thước khuôn mặt anh ta và thông tin về cuộc trò chuyện của chúng tôi được để lại - địa chỉ câu lạc bộ anh ta đã nhắc tới, những thông tin tham chiếu bách khoa về Agea, cũng như thông tin về gia đình anh ta. Nó cho biết tên anh ta là Cassius au Bellona. Con trai Pháp Quan Tiberius au Bellona, Thống Lĩnh Hạm Đội Sáu của Hiệp Hội, và có lẽ là người duy nhất trên Sao Hỏa sánh được với Đại Thống Đốc Augustus về quyền lực. Có vẻ như các gia tộc này căm ghét nhau. Dường như bọn họ có thói quen tệ hại là giết nhau. Quả là những con rắn hổ lục nhỏ.
Tôi đã nghĩ hẳn mình sẽ phát hoảng trước những con người này. Tôi đã nghĩ bọn chúng chắc phải là những vị thần trẻ tuổi. Nhưng ngoại trừ Cassius và Antonia, nhiều người khác chẳng tạo cho tôi chút ấn tượng nào. Chỉ có bảy mươi người trong phòng kiểm tra của tôi. Một số trông giống Cassius. Nhưng không phải tất cả đều đẹp. Không phải tất cả đều cao và đường bệ. Và rất ít người trong số bọn họ gây được ấn tượng với tôi trên tư cách đàn ông và phụ nữ. Bất chấp toàn bộ vẻ bề ngoài, bọn họ là những đứa trẻ với cảm nhận phóng đại thái quá về giá trị của bản thân; bọn họ không hề biết đến gian khổ. Những đứa trẻ con. Phần lớn là Phàm Phu và Đồng Thau.
Tiếp theo, họ kiểm tra cơ thể tôi. Tôi trần truồng ngồi xuống một cái ghế khí trong căn phòng trắng toát, trong khi các nhân viên kiểm tra Đồng của Ủy Ban Kiểm Tra Chất Lượng quan sát tôi qua Máy Quay Nano. “Hy vọng là các ông có góc nhìn tốt,” tôi nói.
Một công nhân Nâu bước vào và gắn một cái kẹp lên mũi tôi. Đôi mắt anh ta vô hồn. Không có chút tranh đấu nào ở người này, không có sự coi thường dành cho tôi. Nước da anh ta tái mét, cử chỉ của anh ta lóng ngóng, vụng về.
Tôi được yêu cầu nín thở lâu đến chừng nào phổi còn chịu được. Mười phút. Sau đó, người Nâu kia gỡ kẹp ra và rời đi. Tiếp theo, tôi phải hít vào một lần rồi thở ra. Tôi làm theo và nhận ra đột nhiên không còn ôxy trong phòng nữa. Khi tôi bắt đầu đổ nghiêng trên ghế, ôxy trở lại. Họ làm đông căn phòng và đo xem cần mất bao lâu để tôi run rẩy không kiểm soát được. Sau đó, họ gia nhiệt căn phòng để xem khi nào tim tôi bắt đầu đập khó khăn. Họ tăng cường trọng lực trong phòng cho tới khi tim tôi không thể bơm đủ máu và ôxy lên não. Sau đó, họ quan sát xem tôi có thể chịu đựng rung chấn nhiều đến mức nào cho tới khi nôn ọe. Tôi đã quen với việc ngồi trên một máy khoan cao chín mươi mét, thế nên họ đành bỏ cuộc.
Họ đo lượng ôxy truyền tới các bó cơ của tôi, đo nhịp tim, mật độ và chiều dài các sợi cơ, mức độ căng giãn của xương. Tất cả chẳng khác gì một cuộc tản bộ trong công viên sau địa ngục mà tôi đã trải qua với Harmony.
Họ bắt tôi ném bóng, sau đó bắt tôi đứng áp vào tường và yêu cầu tôi bắt những quả bóng nhỏ họ bắn vào tôi bằng một cái máy quay vòng. Đôi bàn tay Chim Lặn của tôi nhanh hơn chiếc máy của họ, vì thế họ gọi một tay kỹ sư Lục tới điều chỉnh lại cái máy cho tới khi nó bắn ra những trái hỏa tiễn thực sự. Cuối cùng, tôi bị một quả bóng bắn trúng trán. Tôi ngất đi trong chốc lát. Họ đo lại cả thời gian đó.
Sau cuộc kiểm tra về mắt, tai, mũi và miệng nữa là kết thúc. Tôi cảm thấy xa khỏi bản thân mình một cách mơ hồ sau cuộc kiểm tra. Như thể họ đã đo đạc cơ thể tôi, bộ óc của tôi nhưng không phải tôi. Tôi không có tương tác cá nhân với ai, ngoại trừ Cassius.
Tôi loạng choạng bước vào phòng thay đồ, đau nhức khắp người và bối rối. Có vài người khác đang thay đồ nên tôi cầm quần áo của mình và đi tiếp tới khu vực kín đáo hơn trong dãy dài những ngăn tủ nhựa khóa. Thế rồi tôi nghe thấy một tiếng huýt sáo lạ lùng. Một giai điệu mà tôi biết. Giai điệu đã vang vọng trong các giấc mơ của tôi. Giai điệu mà vì nó Eo đã chết. Tôi đi theo âm thanh và bắt gặp một cô gái đang thay đồ trong góc phòng. Cô ta quay lưng lại phía tôi, thân hình săn chắc thon gọn trong khi đang mặc áo vào. Tôi gây ra tiếng động. Cô gái đột ngột quay ngoắt lại, và trong một khoảnh khắc lúng túng, tôi đứng đó, mặt đỏ bừng. Các Hoàng Kim đáng lẽ phải không quan tâm tới chuyện khỏa thân. Nhưng tôi không thể ngăn được phản ứng của mình. Cô gái thật đẹp - khuôn mặt hình trái tim, môi đầy đặn, đôi mắt như muốn cười vào mặt ta. Nét cười hệt như lúc cô lao đi trên lưng ngựa. Đó chính là cô gái đã gọi tôi là Phàm Phu khi tôi cưỡi trên con ngựa con.
Một bên lông mày cô ta nhướng lên. Tôi không biết phải nói gì, vậy là trong lúc hoảng hốt, tôi quay người bước nhanh hết mức ra khỏi phòng thay đồ.
Một Hoàng Kim đáng lẽ đã không làm như vậy. Nhưng khi tôi ngồi cạnh Matteo trên chuyến tàu đưa chúng tôi trở về nhà, tôi nhớ lại khuôn mặt cô ta. Cô ta cũng đỏ mặt.
Đó là một chuyến bay ngắn, không đủ dài. Tôi quan sát Sao Hỏa qua sàn kính cường lực. Dù hành tinh đã được cải tạo, thực vật vẫn còn hiếm gặp trên đường bay của chúng tôi. Bề mặt hành tinh rải rác những dải màu xanh tại các thung lũng cũng như quanh đường xích đạo. Những vùng thực vật trông giống như các vết sẹo màu lục cắt qua bề mặt lỗ chỗ của Sao Hỏa.
Các miệng núi lửa ngập tràn nước, tạo thành những cái hồ lớn. Và lòng chảo Borealis, trải rộng ra trên Bắc bán cầu, đầy ắp nước ngọt cùng hệ sinh thái kỳ lạ. Các đồng bằng rộng lớn nơi những cơn cuồng phong cuốn tung đất trên bề mặt lên và quất qua các vùng đất canh tác. Bão tố và băng giá ngự trị các vùng cực, nơi các Đá Nham Thạch luyện tập và sống. Người ta nói thời tiết ở đó khắc nghiệt, lạnh giá, cho dù khí hậu ôn hòa giờ đã ngự trị trên phần lớn bề mặt Sao Hỏa.
Có một nghìn thành phố trên Sao Hỏa, mỗi thành phố do một Thống Đốc cai quản, Đại Thống Đốc kiểm soát tất cả. Mỗi thành phố được thiết lập ở trung tâm của một trăm cộng đồng khai mỏ. Các Thống Đốc kiểm soát những cộng đồng này, trong khi các Quản Lý mỏ như Podginus giám sát sự vụ hằng ngày.
Với từng ấy khu mỏ và quá nhiều thành phố như vậy, tôi đoán sự tình cờ thuần túy đã đưa Đại Thống Đốc và đoàn quay phim của ông ta tới nhà tôi. Sự tình cờ và vai trò Chim Lặn của tôi. Bọn họ muốn lấy tôi ra làm gương; Eo chỉ là chuyện vặt bên lề. Và hẳn em đã không hát nếu Đại Thống Đốc không ở đó. Những điều trớ trêu trong cuộc sống thật chẳng mấy hay ho.
“Học Viện sẽ như thế nào nếu tôi được nhận vào?” tôi hỏi Matteo trong khi nhìn qua cửa sổ.
“Đầy các lớp học, tôi đoán là vậy. Làm sao tôi biết được chứ?”
“Không có chút thông tin nào sao?”
“Không.
“Không ư?” tôi hỏi.
“À, tôi đoán là có một ít,” Matteo thừa nhận. “Có ba loại người tốt nghiệp: các Sẹo Vô Song, những Người Tốt Nghiệp, và những Kẻ Ô Danh. Các Sẹo Vô Song có thể thẳng tiến trong xã hội; những Người Tốt Nghiệp cũng có thể, nhưng triển vọng của họ khá hạn chế, và họ vẫn nhất thiết phải có được sẹo của mình; còn những Kẻ Ô Danh bị đưa tới các thuộc địa xa xôi, khắc nghiệt như Sao Diêm Vương để chỉ đạo những năm đầu của quá trình cải tạo khí hậu.”
“Một người cần làm thế nào để trở thành một Vô Song?”
“Tôi đoán là có một kiểu hệ thống xếp loại nào đó; có lẽ là một cuộc cạnh tranh. Tôi không biết. Nhưng Hoàng Kim là một giống người được tạo nên dựa trên sự chinh phục. Cũng là hợp lẽ nếu đó là một phần cuộc cạnh tranh của cậu.”
“Thật mơ hồ.” Tôi thở dài. “Đôi lúc anh cũng hữu dụng như một con chó cụt chân vậy.”
“Trò chơi trong xã hội Hoàng Kim là giành lấy sự bảo trợ, quý ông. Những hành động của cậu tại Học Viện sẽ đóng vai trò là một màn trình diễn bổ sung để giành lấy sự bảo trợ đó. Cậu cần một quá trình tập sự. Cậu cần một người đỡ đầu quyền thế.” Anh ta cười nhăn nhở. “Vì thế nếu muốn giúp đỡ cho sự nghiệp của chúng ta, hãy làm tốt hết mức mắc dịch cậu có thể. Hãy hình dung nếu cậu trở thành người tập sự dưới quyền một Pháp Quan. Sau thời gian mười năm, bản thân cậu có thể trở thành một Pháp Quan. Có thể cậu sẽ có một hạm đội! Hãy tưởng tượng những gì cậu có thể làm với một hạm đội, quý ông. Hãy thử tưởng tượng xem.”
Matteo chưa bao giờ nói tới những chuyện tưởng tượng như thế, vì vậy sự phấn khích trong mắt anh ta thật dễ lây. Nó làm tôi tưởng tượng.