Chúng tôi bước đi tay trong tay cùng những người khác sống cùng khu cư trú qua các đường hầm tới Khu Sinh Hoạt Chung. Mặt Trăng rù rù trôi phía trên chúng tôi, trên MHN, ở tít trên cao, như vị trí của những Vầng Trán Hoàng Kim (hay Áng Hoàng Kim, nếu nói một cách chính xác) phải vậy. Chúng đang chiếu một cảnh tượng kinh hoàng về vụ đánh bom khủng bố giết chết một đội thợ mỏ Đỏ và một nhóm kỹ thuật viên Cam. Các Con Trai Của Ares là những kẻ chủ mưu. Biểu tượng kỳ lạ tượng trưng cho Ares, một chiếc mũ chiến dữ dằn với những luồng sáng nhọn hoắt tỏa ra từ trên đỉnh, rực cháy xuyên qua màn hình; máu rỉ từng giọt xuống từ những tia sáng nhọn hoắt đó. Hình ảnh những đứa trẻ bị thương xuất hiện. Các Con Trai Của Ares bị gọi là những kẻ sát hại bộ tộc, những kẻ reo rắc hỗn loạn. Bọn họ bị kết án. Cảnh sát và binh lính Xám của Hiệp Hội dọn dẹp đống đổ nát. Hai người lính thuộc Màu Đá Nham Thạch, chủng tộc có khổ người to gần gấp đôi tôi, được chiếu trên màn hình cùng những bác sĩ Vàng nhanh nhẹn đang đưa một số nạn nhân ra khỏi hiện trường vụ nổ.
Không có Con Trai Của Ares nào tại Lykos. Cuộc chiến vô nghĩa của họ không chạm đến chúng tôi; ấy vậy nhưng lại có một giải thưởng được đưa ra để đổi lấy thông tin về Ares, vua khủng bố. Chúng tôi đã nghe thông báo này cả nghìn lần, song nó vẫn có vẻ như một câu chuyện hư cấu. Các Con Trai Của Ares nghĩ chúng tôi bị ngược đãi, bởi vậy họ khiến cho tất cả mọi thứ nổ tung. Đó là một cơn thịnh nộ vô ích. Mọi thiệt hại họ gây ra đều làm chậm trễ quá trình chuẩn bị Sao Hỏa sẵn sàng cho các Màu khác. Chúng gây tổn thất cho nhân loại.
Trong đường hầm, nơi đám con trai thi nhau chạm tay lên trần, cư dân của khu cư trú vui vẻ đổ về vũ hội trao Vòng Nguyệt Quế. Vừa đi chúng tôi vừa hát bài hát trao Vòng Nguyệt Quế - một giai điệu hăm hở của người đàn ông tìm ra cô dâu của mình trên cánh đồng trải đầy vàng. Tiếng cười vang lên khi các cậu trai trẻ cố lao lên chạy theo các vách tường hay trổ tài nhào lộn chỉ để rồi ngã dập mặt xuống hay bị một cô gái qua mặt.
Bóng đèn được mắc dọc theo hành lang dài. Phía xa, ông chú Narol say mềm, giờ đây đã có vẻ già sọm ở tuổi ba mươi lăm, chơi cây đàn dây cho lũ trẻ nhảy quanh chân mọi người; đến cả ông cũng không thể cau có mãi. Ông khoác cây đàn qua vai bằng dây đeo để nó nằm bên hông, miếng tăng âm nhựa cùng bộ dây kim loại căng cứng hướng lên trần. Ngón cái bên phải búng nhẹ lên các dây đàn, trừ phi ngón trỏ hạ xuống hay khi ngón cái gảy từng dây đàn, trong lúc bàn tay trái gảy qua lần lượt từng dây trầm một. Làm đàn dây phát ra thứ âm thanh nào khác ngoài tiếng ai oán khó đến phát điên. Những ngón tay của chú Narol đủ khéo cho thử thách ấy, còn các ngón tay của tôi chỉ tạo ra thứ âm nhạc sầu thảm.
Ông thường chơi đàn cho tôi nghe, dạy tôi nhảy những điệu mà bố tôi chưa bao giờ có cơ hội dạy. Thậm chí ông còn dạy tôi điệu nhảy bị cấm, điệu nhảy sẽ khiến ta bị giết. Chúng tôi dạy và học trong các khu mỏ cũ. Ông sẽ dùng một cây gậy mềm đánh vào hai bên mắt cá chân tôi cho tới khi tôi thuần thục những động tác vũ đạo quyết liệt, tay cầm một thanh kim loại, giống như một cây kiếm. Và khi tôi làm đúng, ông sẽ hôn lên trán tôi, nói với tôi rằng tôi đúng là con trai của bố. Chính những bài học của ông đã dạy tôi cách di chuyển, cho phép tôi thắng tất cả những đứa trẻ khác khi chúng tôi chơi đuổi bắt trong các đường hầm cũ.
“Các Hoàng Kim nhảy thành đôi, các Đá Nham Thạch nhảy thành cụm ba, bọn Xám nhảy thành nhóm mười hai người,” chú nói với tôi. “Chúng ta nhảy đơn, vì các Chim Lặn chỉ khoan một mình. Chỉ khi một mình một cậu nhóc mới có thể trở thành đàn ông.”
Tôi thấy nhớ những ngày đó, khi tôi còn nhỏ nên chẳng phán xét ông vì mùi rượu hơi thở ông phả ra. Hồi đó tôi mười một tuổi. Mới chỉ năm năm trước. Ấy vậy mà như thể đã cách cả đời người.
Tôi nhận được những cái vỗ lên lưng từ những người thuộc nhà Lambda, thậm chí cả người thợ làm bánh mì Varlo cũng nhướng mày với tôi và dúi cho Eo một miếng bánh mì. Hẳn họ đã nghe nói tới Vòng Nguyệt Quế. Eo cất miếng bánh mì vào trong váy để dành và đưa mắt nhìn tôi đầy tò mò.
“Anh đang cười nhăn nhở như một chàng khờ ấy,” em vừa nói vừa véo vào sườn tôi. “Anh đã làm gì vậy?”
Tôi nhún vai và cố xua vẻ cười cợt khỏi khuôn mặt mình. Nhưng không thể.
Con trai và con gái của Kieran, hai đứa cháu của tôi, chạy vụt qua. Đều vừa ba tuổi, cặp sinh đôi nhanh thoăn thoắt khiến vợ Kieran và mẹ tôi không thể đuổi kịp.
Nụ cười của mẹ tôi là nụ cười của một người phụ nữ đã chứng kiến cuộc sống có thể đem đến những gì và có thể khiến ta sửng sốt đến thế nào. “Có vẻ như con đã làm mình bị bỏng, con yêu quý,” mẹ nói khi nhìn thấy đôi bàn tay đi găng của tôi. Giọng bà thật chậm rãi, có ý chế giễu.
“Một vết bỏng rộp,” Eo nói thay tôi. “Cũng khá nặng.”
Mẹ nhún vai. “Bố nó từng về nhà trong tình trạng còn tệ hơn thế.”
Tôi đưa cánh tay quàng lên vai bà. Đôi vai đã gầy hơn so với hồi bà dạy cho tôi, như tất cả phụ nữ dạy cho con trai họ, những bài hát của dân tộc mình.
“Con nghe giọng mẹ hình như có chút lo lắng thì phải?” tôi hỏi.
“Lo lắng ư? Mẹ ấy à? Thằng ngốc.” Mẹ thở dài và chầm chậm nhoẻn cười. Tôi hôn lên má bà.
Nửa số thành viên các nhà đã say mèm khi chúng tôi tới Khu Sinh Hoạt Chung. Không chỉ là một dân tộc ưa nhảy, chúng tôi còn là một dân tộc ưa say xỉn. Chuyện này thì đám Hộp Thiếc mặc kệ chúng tôi. Nếu treo cổ một người mà không có lý do thực sự, có thể chúng sẽ phải nghe vài lời phàn nàn từ các khu cư trú. Nhưng nếu buộc chúng tôi phải tỉnh táo, chúng sẽ mất một tháng trời để hồi phục tổn thất. Eo là một trong số những người cho rằng thứ nấm ma quỷ mà chúng tôi chưng cất không có nguồn gốc từ Sao Hỏa, em nói chúng được đưa tới đây để biến chúng tôi trở thành nô lệ của rượu. Em luôn đưa ra lý lẽ này mỗi khi mẹ tôi cất một mẻ mới, mẹ thường trả lời bằng một hớp rượu và nói, “Thà để một ly rượu làm chủ nhân của ta còn hơn một gã đàn ông. Thứ xiềng xích này có vị thật ngọt ngào.”
Chúng sẽ còn ngọt ngào hơn với món xi rô mà chúng tôi sẽ có được từ phần thưởng của Vòng Nguyệt Quế. Chúng tạo thêm vị cho rượu, như vị dâu và một thứ được gọi là quế. Có lẽ thậm chí tôi sẽ có cả một cây đàn dây mới được làm bằng gỗ thay vì kim loại. Đôi lúc bọn họ cung cấp cả những cây đàn như thế. Cây đàn của tôi đã cũ kĩ, xước mòn. Tôi đã chơi nó quá lâu. Nhưng nó là cây đàn của bố để lại.
Phía trước chúng tôi, âm nhạc ngập tràn trong Khu Sinh Hoạt Chung - những giai điệu thô tục của tiếng đập gõ ngẫu hứng và những cây đàn dây ai oán. Gia nhập cùng chúng tôi là những người nhà Omega và Upsilon, hồ hởi xô đẩy nhau đi về phía các tửu quán. Cửa các tửu quán đều đã mở toang để khói và tiếng huyên náo trong đó cuộn lại trôi xuống quảng trường Khu Sinh Hoạt Chung. Bàn được xếp vòng quanh quảng trường, và một không gian được để trống quanh các giá treo cổ ở trung tâm làm chỗ khiêu vũ.
Nơi ở của các thành viên nhà Gamma chiếm trọn vài tầng kế tiếp phía trên, rồi tới các kho tiếp tế, một bức tường thẳng đứng, rồi tiếp nữa, ở tít trên cao, tận trên trần, là một vòm kim loại lõm có những trạm quan sát gắn kính nano. Chúng tôi gọi nơi đó là Nồi. Đó chính là pháo đài mà những kẻ canh giữ chúng tôi sống và ngủ. Bên trên nó là bề mặt không thể sinh sống được của hành tinh này - một bề mặt hoang vu tôi mới chỉ thấy trên MHN. Thứ đồng vị helium-3 mà chúng tôi khai thác được cho là sẽ làm thay đổi điều đó.
Các vũ công, nghệ sĩ tung hứng và ca sĩ tham gia lễ trao Vòng Nguyệt Quế đều đã khởi sự. Nhìn thấy Loran và Kieran, Eo liền lớn tiếng gọi. Họ đang ngồi tại một cái bàn dài chật ních người gần Giọt Ướt, tửu quán nơi người già nhất nhà chúng tôi, Ol’Ripper, ngự trị và ba hoa kể đủ thứ chuyện cho đám khách say mèm. Ông già đã say lịm đi ngay tại bàn tối nay. Thật tiếc. Tôi những muốn ông lão chứng kiến cuối cùng tôi cũng giành được Vòng Nguyệt Quế.
Tại bữa tiệc của chúng tôi, nơi gần như chẳng có đủ thức ăn để mỗi người được một nắm con con, đồ uống và các vũ điệu đóng vai trò trung tâm. Loran rót cho tôi một cốc rượu trước cả khi tôi kịp ngồi xuống. Cậu ta luôn cố làm người khác uống say để có thể buộc những sợi ruy băng ngớ ngẩn lên tóc họ. Cậu ta mở đường cho Eo tới ngồi xuống bên cạnh vợ mình, Dio, em gái của Eo, dù không sinh cùng ngày nhưng giống hệt Eo chẳng khác gì em sinh đôi.
Tình cảm Loran dành cho Eo chẳng khác gì tình cảm mà Liam, anh trai của Eo dành cho em, nhưng tôi biết cậu ta đã từng phải lòng em, cũng mê mẩn chẳng kém gì tình cảm cậu ta có với Dio. Kỳ thực, cậu ta đã quỳ gối tỏ tình với vợ tôi khi em mười bốn tuổi. Nhưng nói cho cùng, có tới một nửa các cậu con trai trong tộc cũng đã làm như cậu ta. Chẳng có gì phải bận tâm cả. Em đã đưa ra lựa chọn của mình rõ ràng, nhanh chóng.
Mấy đứa con của Kieran bám quanh anh. Vợ anh hôn lên môi chồng; còn vợ tôi hôn lên trán anh và vò mái tóc đỏ của anh rối bù. Sau một ngày dài ở Khu Ươm Tơ thu nhặt thứ tơ của ấu trùng nhện, tôi không hiểu nổi bằng cách nào các cô vợ lại có thể trở nên đáng yêu đến thế. Tôi sinh ra đã bảnh bao với khuôn mặt gầy gò góc cạnh, nhưng các hầm mỏ đã làm nốt nhiệm vụ để biến đổi tôi. Tôi cao và vẫn đang lớn lên. Mái tóc vẫn giống màu máu khô lâu ngày, đôi đồng tử vẫn có màu đỏ quạch cũng như đồng tử của Octavia au Lune có màu vàng kim. Làn da tôi săn chắc và sáng màu, nhưng trên người tôi chi chít sẹo - vết bỏng, vết cắt. Chẳng mấy chốc trông tôi cũng sẽ cứng rắn như Dago hay uể oải như chú Narol.
Nhưng những người phụ nữ, họ quả là vượt quá mức chúng tôi có thể hiểu, quá mức tôi có thể hiểu. Duyên dáng và hoạt bát dù phải làm việc ở Khu Ươm Tơ, dù mang những đứa con trong bụng. Họ mặc váy nhiều tầng dài quá đầu gối và những chiếc áo mang sáu sắc đỏ khác nhau. Không bao giờ mặc thứ gì khác. Luôn là màu đỏ. Họ là trái tim của các nhà. Và trông họ rồi sẽ còn xinh đẹp hơn biết bao khi mang trên mình những chiếc nơ, những dải ruy băng và đăng ten nhập khẩu đựng trong các hộp phần thưởng đi kèm Vòng Nguyệt Quế.
Tôi sờ lên những Phù Hiệu trên hai bàn tay mình, một ký hiệu xương xẩu. Một vòng tròn Đỏ thô kệch với một mũi tên và hai nét gạch ngang. Trông có vẻ cũng hợp. Nhưng với Eo thì không. Mái tóc và đôi mắt em có thể giống chúng tôi, nhưng em hoàn toàn có thể là một trong những Vầng Trán Hoàng Kim chúng tôi thấy trên Màn Hình Nổi. Em xứng đáng được như vậy. Thế rồi tôi thấy em nện thật mạnh lên đầu Loran trong khi cậu ta ném một cốc rượu Ma ra đằng sau. Chúa ơi, nếu ngài đang xếp loại mọi thứ, hãy đặt em đúng chỗ. Tôi mỉm cười. Nhưng khi nhìn ra phía sau em, nụ cười của tôi tan biến. Phía trên những vũ công đang nhảy, giữa hàng trăm chiếc váy đang xòe tung, hàng trăm đôi giày đang giậm xuống và hàng trăm bàn tay đang vỗ, một bộ hài cốt đơn độc đang đu đưa trên giá treo cổ cao ngất, lạnh lẽo. Những người khác không để ý tới nó. Với tôi, nó là một cái bóng, một lời nhắc nhở về số phận của bố tôi.
Dù là những kẻ chuyên đào bới, chúng tôi lại không được phép chôn cất người đã khuất của mình. Đó là một quy định nữa của Hiệp Hội. Bố tôi đu đưa suốt hai tháng rồi bọn họ mới cắt dây hạ hài cốt ông xuống và nghiền xương ông thành bụi. Lúc ấy tôi mới sáu tuổi nhưng đã cố tìm cách gỡ ông xuống từ ngày đầu tiên. Chú tôi đã ngăn tôi lại. Tôi ghét chú vì ông ngăn cản tôi lại gần thi thể của bố. Sau này, tôi lại ghét ông vì khám phá ra ông thật bạc nhược: bố tôi chết có ý nghĩa, trong khi chú Narol sống, uống và phung phí cuộc đời mình.
“Chú ấy là một kẻ điên, rồi một ngày con sẽ thấy. Điên, xuất sắc và cao quý, Narol là người tốt nhất trong các anh em trai của bố,” bố tôi từng có lần nói vậy.
Giờ chú chỉ đơn giản là người anh em cuối cùng còn sống.
Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc bố phải thực hiện Vũ Điệu Quỷ, như những người già vẫn gọi cái chết do bị treo cổ. Ông là con người của ngôn từ và hòa bình. Nhưng quan điểm của ông là tự do, là luật pháp của chính chúng tôi. Những giấc mơ bố theo đuổi chính là vũ khí của ông. Di sản ông để lại là Cuộc Nổi Dậy Của Vũ Công. Nó chết theo bố tôi trên giá treo cổ. Chín người đồng thời phải nhảy Vũ Điệu Quỷ, giãy đạp và co giật, cho tới khi chỉ còn lại mình ông.
Thực ra đó cũng chẳng phải là một cuộc nổi dậy; họ nghĩ phản đối hòa bình sẽ thuyết phục được Hiệp Hội tăng khẩu phần lương thực. Vậy là họ trình diễn Vũ Điệu Mùa Gặt trước Thang Trọng Lực và tháo linh kiện của các máy khoan để chúng không vận hành được. Trò thí mạng đã thất bại. Chỉ giành lấy Vòng Nguyệt Quế mới có thể cho ta thêm lương thực.
Khi chú tôi ngồi xuống cùng cây đàn dây của ông thì đã gần mười một giờ. Ông nhìn tôi với ánh mắt khó chịu, say mèm như một gã ngốc trong ngày lễ Giáng sinh. Chúng tôi không nói với nhau lời nào, dù chú tôi dành cho Eo một lời chào thân mật và em cũng dành cho ông lời chào tương tự. Ai cũng yêu quý Eo.
Đúng lúc ấy mẹ Eo tới hôn lên sau gáy tôi và nói rất to, “Chúng ta đã biết tin rồi, chàng trai vàng. Vòng Nguyệt Quế! Con đúng là con trai của bố con,” thì chú tôi cựa mình.
“Có chuyện gì vậy chú?” tôi hỏi. “Có khí à?”
Hai lỗ mũi ông phình to ra. “Đồ nhãi con thối tha!”
Chú tôi lao qua bàn và trong nháy mắt, hai chú cháu tôi đã tóm lấy nhau vật lộn dưới đất. Ông to con, nhưng tôi đã vật ông xuống và nện vào mũi ông bằng bàn tay bị thương cho tới khi bố Eo và Kieran gỡ tôi ra. Chú Narol nhổ vào tôi. Bãi nhổ bao gồm nhiều máu và rượu hơn bất cứ thứ gì khác. Sau đó, chúng tôi lại ngồi uống ở hai đầu bàn đối diện. Mẹ tôi đảo mắt ngán ngẩm.
“Bố em cay cú vì ông đã chẳng làm được cái quái gì để giành lấy Vòng Nguyệt Quế. Chỉ biết chường mặt ra,” Loran nói về bố mình.
“Kẻ nhát cáy sẽ chẳng biết làm thế nào để giành được Vòng Nguyệt Quế dù nó có rơi vào lòng hắn đi chăng nữa,” tôi khinh miệt nói.
Bố Eo vỗ lên đầu tôi và quan sát con gái ông băng lại bàn tay bị bỏng của tôi dưới gầm bàn. Tôi lại đi găng vào. Ông nháy mắt với tôi.
Eo đã hiểu ra tất cả về chuyện Vòng Nguyệt Quế khi đám Hộp Thiếc tới nhưng em không phấn khích như tôi đã hy vọng. Em xoắn xoắn chiếc váy của mình trong hai bàn tay và mỉm cười với tôi. Song em cười giống nhăn mặt nhiều hơn. Tôi không hiểu vì sao em lại lo lắng đến thế. Chẳng có thành viên nào của các nhà khác lo lắng. Nhiều người tới bày tỏ sự tôn trọng; tất cả các Chim Lặn đều làm thế, trừ Dago. Hắn đang ngồi ở chỗ một nhóm bàn sáng bóng của nhà Gamma - chỉ những bàn đó mới có nhiều thức ăn hơn rượu - và hút một điếu thuốc.
“Nóng lòng muốn thấy gã đó phải ăn khẩu phần thông thường quá,” Loran cười khùng khục. “Trước đây Dago chưa bao giờ phải nếm đồ ăn của một tá điền.”
“Ấy thế nhưng chẳng hiểu sao hắn còn gầy hơn cả đàn bà,” Kieran nói thêm.
Tôi bật cười cùng Loran rồi dúi một miếng bánh mì đạm bạc cho Eo.
“Vui lên nào,” tôi bảo em. “Tối nay là để ăn mừng.”
“Em không đói,” em trả lời.
“Thậm chí dù bánh mì có ướp quế sao?” Và sẽ sớm là như vậy.
Em dành cho tôi nụ cười nửa miệng, như thể em biết điều gì đó mà tôi không biết.
Đến mười hai giờ, một nhóm Hộp Thiếc đi Ủng Trọng Lực hạ xuống từ Nồi. Áo giáp của chúng xấu xí nhem nhuốc. Phần lớn là những thanh niên và ông già được rút khỏi các cuộc chiến tranh trên Trái Đất. Nhưng đó không phải là điều quan trọng. Bọn chúng mang dùi cui và súng sốc nhiệt trong bao cài ở thắt lưng. Tôi chưa bao giờ thấy bất cứ loại vũ khí nào được đem ra dùng. Không cần thiết. Chúng có trong tay không khí, thức ăn, cảng. Chúng tôi không có lấy một cây súng sốc nhiệt để bắn. Nhưng không phải là Eo không muốn đánh cắp một khẩu.
Hàm em bạnh ra khi em quan sát đám Hộp Thiếc lơ lửng trên những đôi Ủng Trọng Lực, lúc này đi cùng Quản Lý Mỏ, Timony cu Podginus, một gã đàn ông nhỏ thó tóc màu đồng thuộc đám Tiền Xu (hay Đồng nếu nói một cách chính xác).
“Chú ý, chú ý. Lũ Hạ Tiện Bẩn Thỉu!” Dan Xấu Xí gọi lớn. Im lặng bao trùm lên những người đang hội hè trong khi đám Hộp Thiếc lơ lửng trên đầu chúng tôi. Đôi Ủng Trọng Lực mà Quản Lý Podnigus đang đi là đồ chất lượng tồi, vì thế lão nghiêng ngả trong không khí như một ông già. Thêm nhiều Hộp Thiếc nữa hạ xuống trên một Thang Trọng Lực trong khi Podginus xòe mở hai bàn tay nhỏ nhắn, móng tay cắt tỉa cẩn thận.
“Hỡi những người anh em tiên phong, thật tuyệt vời biết bao khi được chứng kiến lễ ăn mừng của các bạn. Tôi phải thú nhận,” lão cười khùng khục, “là tôi rất ưa thích niềm hạnh phúc có bản chất thuần phác của các bạn. Đồ uống đơn giản. Đồ ăn đơn giản. Điệu nhảy đơn giản. Ôi, các bạn phải có tâm hồn tinh tế biết nhường nào mới có thể vui như thế. Chao ôi, tôi ước gì mình cũng được vui đến vậy. Dạo này tôi thậm chí không thể tìm thấy thú vui bên ngoài hành tinh trong một nhà thổ Hồng sau bữa ăn với thịt lợn muối hảo hạng và bánh dứa! Thật buồn thay cho tôi! Tâm hồn của các bạn được nuông chiều làm sao. Giá như tôi có thể giống các bạn. Nhưng Màu của tôi là Màu của tôi, và với tư cách một Đồng, tôi bị nguyền phải sống cuộc đời tẻ nhạt của dữ liệu, của công việc văn phòng và quản lý.” Lão tặc lưỡi và những lọn tóc màu đồng lượn sóng bồng lên khi đôi Ủng Trọng Lực của lão di chuyển.
“Nhưng giờ hãy vào vấn đề: tất cả các hạn mức đều đạt, trừ các nhà Mu và Chi. Vì thế, họ sẽ không được nhận thịt bò, sữa, gia vị, đồ vệ sinh cá nhân, đồ giải trí hay dịch vụ nha khoa vào tháng này. Chỉ có yến mạch và các nhu yếu phẩm. Các bạn cũng hiểu những chuyến tàu từ quỹ đạo Trái Đất tới chỉ có thể mang theo từng ấy đồ tiếp tế cho các khu định cư. Nguồn tiếp tế quý giá! Và chúng ta cần trao chúng cho những ai làm tốt. Có lẽ đến quý sau, Mu và Chi, các bạn sẽ bớt lãng phí thời gian hơn!”
Mu và Chi đã mất mười hai người trong một vụ nổ khí như loại mà chú Narol đã sợ. Họ không hề lãng phí thời gian. Họ chỉ chết.
Lão quản lý nói tầm phào thêm một hồi trước khi vào vấn đề thực sự. Lão lấy Vòng Nguyệt Quế ra, giơ lên không trung, kẹp giữa các ngón tay mình. Nó được sơn giả vàng, nhưng cành nguyệt quế nhỏ dẫu sao vẫn sáng long lanh. Loran huých khuỷu tay vào tôi. Chú Narol quắc mắt cau có. Tôi ngả người ra sau, ý thức được những ánh mắt đang nhìn mình. Đám thanh niên noi theo tôi. Bọn trẻ ngưỡng mộ tất cả các Chim Lặn. Nhưng ánh mắt của cả những người già cũng đang dõi theo tôi, như Eo vẫn luôn nói, tôi là niềm tự hào, là chàng trai vàng của họ. Giờ tôi sẽ cho họ thấy một người đàn ông thực sự hành xử ra sao. Tôi sẽ không nhảy chồm chồm trong chiến thắng. Tôi sẽ chỉ mỉm cười và gật đầu.
“Và tôi có được vinh hạnh lớn lao thay mặt cho Đại Thống Đốc của Sao Hỏa, Nero au Augustus, tặng thưởng Vòng Nguyệt Quế về năng suất cùng kết quả hoàn hảo trong tháng, sự kiên cường đắc thắng và phục tùng, hy sinh, và…”
Nhà Gamma giành được Vòng Nguyệt Quế.
Còn chúng tôi thì không.