Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
37
Phía Nam

❊ ❊ ❊

“Quỷ tha ma bắt!” tôi rên lên trong khi Ngựa Hoang bôi thuốc mỡ lên lưng tôi trong phòng chỉ huy. Cô dùng một ngón tay gõ nhẹ lên lưng tôi. “Sao thế?” tôi rên rẩm.

“Thước đo một con người là những gì anh ta làm khi có quyền lực.” Cô bật cười. “Cậu giễu cợt anh ta về Cicero rồi sau đó lại thở ra Plato.

“Plato lâu đời hơn. Ông ta ăn đứt Cicero. Ái!”

“Và còn anh em máu mủ là gì nữa hả? Cái đó hoàn toàn chẳng có ý nghĩa gì hết. Cậu hoàn toàn cũng có thể nói cậu và anh ta là anh em họ.”

“Không gì gắn kết người ta bằng cùng chịu đau đớn.”

“À, thêm một chút đau đớn nhé.” Cô gỡ một mẩu da trên vết thương. Tôi hét lên.

“Cùng chịu…” tôi rùng mình. “Chứ không phải giáng xuống. Điên à… ái!”

“Cậu kêu như một cô gái vậy. Cứ nghĩ những người tử vì đạo cứng rắn lắm cơ đấy. Nhưng mà phải rồi, cậu có thể đã gào thét như điên. Trong cơn sốt khi cậu bị đâm, có lẽ vậy. Mà nhân tiện cho cậu hay cậu đã làm Pax bị sang chấn. Anh ta khóc tướng lên. Làm khá lắm.”

Đúng là tôi nghe thấy tiếng Pax khụt khịt từ trong kho vũ khí.

“Nhưng có hiệu quả, phải không nào?”

“Hẳn rồi, Nhà Tiên Tri. Cậu đã biến mình thành một thứ được tôn thờ,” cô khô khan giễu cợt. “Bọn họ đang dựng tượng đài của cậu dưới sân đấy. Rồi quỳ gối xuống cầu bái sự khôn ngoan của cậu. Ôi đức ông quyền uy. Tôi sẽ phá lên cười khi họ phát hiện ra họ không ưa cậu và có thể nọc cậu ra quất roi bất cứ khi nào họ làm một chuyện xấu xa. Giờ thì nằm im nào, Phàm Phu. Và không nói gì nữa. Cậu làm phiền tôi đấy.”

“Cô biết không, khi chúng ta tốt nghiệp, có khi cô nên cân nhắc trở thành một cô nàng Hồng. Cử chỉ của cô thật dịu dàng.”

Cô nhếch mép cười. “Định bán tôi vào một Vườn Hồng chắc? Ái chà! Cái đó có thể làm bố tôi ửng hồng đấy. Ồ, thôi cựa quậy đi nào. Thứ thuốc này đâu đến nỗi tệ thế chứ.”

Image

Ngày hôm sau, tôi tổ chức lại đạo quân của mình. Tôi giao cho Ngựa Hoang nhiệm vụ chọn ra sáu đội thám báo, mỗi đội ba người. Tôi có năm mươi sáu chiến binh; quá nửa là các nô lệ. Tôi yêu cầu cô ghép một thành viên Nhà Ceres vào mỗi nhóm, chọn từ những người tham vọng nhất. Các nhóm thám báo được trang bị sáu trong số tám Thiết Bị Liên Lạc tôi tìm thấy trong phòng chỉ huy của Nhà Ceres. Đó là những chiếc tai nghe sơ khai nhiễu loẹt xoẹt, song chúng đem tới cho đội quân của tôi một thứ tôi chưa bao giờ có - một bước tiến hóa vượt qua tín hiệu khói.

“Vậy tôi đoán cậu có một kế hoạch khác chứ không chỉ định lao xuống phía Nam như một đoàn quân Mông Cổ…” Ngựa Hoang nói.

“Tất nhiên. Chúng ta sẽ đi tìm Nhà Apollo.” Đúng như lời hứa của tôi với Fitchner.

Các toán thám báo lên đường rời Nhà Ceres tối hôm đó, tỏa về phía Nam theo sáu hướng. Đội quân của tôi theo sau lúc tảng sáng, ngay trước khi Mặt Trời mùa đông ló dạng. Tôi sẽ không để phí mất cơ hội này. Mùa đông buộc các Nhà phải rút vào các pháo đài. Tuyết dày và những khe núi bị che kín làm kỵ binh trở nên vụng về, ít hữu dụng. Trò chơi chậm lại, nhưng tôi thì không. Mars và Jupiter có thể tiếp tục đánh nhau, tôi chẳng bận tâm. Tôi sẽ quay lại giải quyết cả hai sau.

Khi màn đêm buông xuống vào ngày thứ hai của chuyến đi về phía Nam, chúng tôi thấy pháo đài Nhà Juno, vốn đã bị Nhà Jupiter chinh phục. Pháo đài này nằm về phía Tây, bên một phụ lưu của sông Argos. Xung quanh nó toàn núi non. Đằng sau những rặng núi đó là những bức tường lạnh giá cao sáu kilomet của Valles Marineris. Các thám báo của tôi cung cấp cho tôi tin tức về ba thám báo của kẻ thù, các kỵ mã, xuất hiện ven khu rừng phía Đông. Họ nghĩ đám này là người của Nhà Pluto, thủ hạ của Chó Rừng. Những con ngựa đều màu đen, và tóc các kỵ sĩ được nhuộm cùng màu. Họ buộc những mẩu xương trên tóc. Tôi được báo là những mẩu xương đó lách cách như những ống tre gõ vào nhau trong gió khi đám kỵ sĩ này phi ngựa lao đi.

Dù đám kỵ sĩ đó thuộc về ai, họ cũng không lúc nào lại gần. Không bao giờ rơi vào những cái bẫy của tôi. Báo cáo cho hay một cô gái chỉ huy đám thám mã này. Cô ta cưỡi một con ngựa lông ánh bạc phủ một tấm da có khâu những khúc xương còn chưa trắng phếch ra - có vẻ các Robot Cấp Cứu không mấy hiệu quả ở phía Nam. Lilath, tôi thầm nghĩ. Cô ta cùng các thám mã của mình biến mất về phía Nam khi một toán quân đông hơn xuất hiện từ phía Đông Nam và tiến men theo rìa Rừng Lớn.

Bây giờ đến lượt những đội quân lớn thực sự với kỵ binh nặng.

Một kỵ sĩ đi phía trước đội quân đông hơn. Anh ta cầm cờ hiệu mang hình cung thủ của Nhà Apollo. Anh ta có mái tóc dài, không tết thành bím, khuôn mặt khắc khổ do những cơn gió Đông thổi vào từ biển phía Nam. Một vết rách dài trên trán thiếu chút nữa đã làm anh ta mất cả hai mắt, đôi mắt lúc này đang nhìn trừng trừng về phía tôi như hai viên than cháy rực nằm trên một khuôn mặt như rèn bằng đồng thau.

Tôi bước tới gặp anh ta sau khi bảo đội quân của mình làm ra vẻ phờ phạc và ốm yếu nhất mà con người có thể phô ra được. Pax giả bộ thật kém cỏi. Ngựa Hoang buộc anh ta phải lết đi trên hai đầu gối để trông tương đối bình thường. Cô đứng trên vai anh ta để tạo ra một ấn tượng thật hài hước, rồi bắt đầu vo tuyết ném về phía vị tín sứ khi anh ta tới gần. Một hành động thật ngu ngốc, vô kỷ luật, và nó làm đội quân của tôi trông có vẻ vô cùng yếu kém.

Tôi vờ khập khiễng. Rồi ném đi tấm áo choàng lông sói. Vờ rùng mình vì lạnh. Tôi đảm bảo để thanh kiếm bằng thép siêu cứng của mình trông giống một cái gậy hơn là một món vũ khí. Tôi cúi gằm thân hình cao ráo của mình xuống khi anh ta lại gần và liếc mắt nhìn đội quân đang giả bộ của tôi. Bộ dạng ngập ngừng của tôi thiếu chút nữa bị phá hỏng bởi suýt buột miệng cười. Tôi vội nuốt nó xuống.

Giọng nói của anh ta nghe như thép cọ trên mặt đá thô nhám. Anh ta chẳng có chút khiếu hài hước nào, cũng chẳng hề nhận thức được rằng tất cả chúng tôi chỉ là những kẻ vị thành niên đang chơi một trò chơi, còn thế giới thực sự vẫn đang trôi qua bên ngoài thung lũng này. Ở phía Nam đã xảy ra những điều khiến họ quên việc đó. Vì vậy khi tôi dành cho anh ta một nụ cười khiêm nhường, anh ta không hề đáp lại. Anh ta là một người đàn ông. Không phải một cậu nhóc. Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên tôi thấy một người đã hoàn toàn biến đổi.

“Và các người chỉ còn là một mớ tàn dư rách rưới đến từ phía Bắc,” Novas, Thủ Lĩnh Nhà Apollo, chế giễu. Anh ta cố đoán xem chúng tôi là thành viên Nhà nào. Tôi đã sắp xếp để đảm bảo anh ta nhìn thấy gia huy Nhà Ceres. Đôi mắt anh ta lóe sáng. Anh ta muốn có nó cho vinh quang của chính mình. Anh ta cũng vui vẻ nhận ra quá nửa đội quân năm mươi sáu người của tôi là những nô lệ. “Các người sẽ không tồn tại được lâu ở phía Nam đâu. Có lẽ các người muốn có nơi trú ẩn chống lại cái lạnh chăng? Thức ăn nóng hổi và giường ngủ chăng? Phương Nam rất khắc nghiệt.”

“Tôi không tin là nó có thể kinh khủng hơn phương Bắc, anh bạn,” tôi nói. “Ở đó họ có Kiếm Lưỡi Mềm và Giáp Xung. Các Giám Thị đã không ưu ái chúng tôi.”

“Họ không ở đó để ưu ái các người, đồ yếu đuối,” anh ta nói. “Họ giúp những ai biết tự giúp mình.”

“Chúng tôi đã tự giúp mình hết sức có thể,” tôi hiền lành nói.

Anh ta nhổ nước bọt xuống đất. “Đồ trẻ con. Đừng có thút thít ở đây. Phương Nam không lắng nghe tiếng khóc.”

“Nhưng… nhưng phương Nam không thể tồi tệ hơn phương Bắc.” Tôi rùng mình và kể cho anh ta về Thần Chết tới từ vùng cao nguyên. Một con quái vật. Một kẻ hung tàn. Một sát thủ. Những điều thật xấu xa, tồi tệ.

Anh ta gật đầu khi tôi nói tới Thần Chết. Vậy là anh ta đã nghe nói về tôi.

“Gã Thần Chết của các người chết rồi. Tiếc thật. Tôi rất muốn được tự mình thử sức với hắn.”

“Hắn ta là một con quỷ!” tôi phản đối.

“Ở đây chúng tôi cũng có những con quỷ của mình. Có con quái vật một mắt trong rừng và một con quái vật còn khủng khiếp hơn trên rặng núi phía Tây. Chó Rừng,” anh ta để hở ra trong khi tiếp tục bài giáo huấn của mình. Tôi sẽ được phép gia nhập Nhà Apollo với tư cách lính đánh thuê, không phải nô lệ, không bao giờ là nô lệ. Anh ta sẽ giúp tôi đánh bại Chó Rừng, sau đó lấy lại phương Bắc. Chúng tôi sẽ là đồng minh. Anh ta nghĩ tôi yếu đuối và ngu ngốc.

Tôi nhìn xuống cái nhẫn của mình. Giám Thị Nhà Apollo sẽ biết những gì tôi nói ở đây. Tôi muốn ông ta biết tôi sắp hủy diệt Nhà của ông ta. Nếu ông ta muốn tìm cách ngăn cản tôi, đây là lời mời dành cho ông ta.

“Không,” tôi nói với Novas. “Gia đình tôi sẽ xấu hổ vì tôi. Tôi sẽ chẳng là gì cả với họ nếu gia nhập cùng anh. Không. Tôi xin lỗi.” Trong thâm tâm tôi mỉm cười. “Chúng tôi có đủ thức ăn để hành quân qua vùng đất của anh. Nếu anh để chúng tôi đi, chúng tôi sẽ không cho phép…”

Anh ta tát vào mặt tôi.

“Mày là một Phàm Phu,” anh ta nói. “Hãy làm đôi môi lẩy bẩy của mày cứng cỏi lại. Mày làm mất mặt Màu của mày.” Anh ta cúi người xuống trên yên để kề sát lại tôi. “Mày đang bị kẹt giữa những người khổng lồ, và mày sẽ bị nghiền nát. Nhưng hãy trở thành một thằng đàn ông trước khi chúng ta tới tìm mày. Tao không đánh nhau với trẻ con.”

Đúng lúc đó Ngựa Hoang ném một quả bóng tuyết vào đầu anh ta; hiển nhiên cô ngắm rất chuẩn và tiếng cười của cô cũng thật lớn.

Novas không phản ứng. Chỉ có con ngựa xoay mình lại để đưa anh ta quay về chỗ toán chiến binh đang tiến tới của anh ta. Tôi quan sát Novas rời đi, và cảm thấy sự bất an len lỏi trong người mình.

“Cưỡi ngựa về nhà đi, cung thủ nhóc con!” Tactus gọi lớn. “Cưỡi ngựa về với mẹ đi!”

Novas về tới chỗ ba mươi kỵ binh hạng nặng của anh ta. Lực lượng kỵ binh chúng tôi có chỉ là các thám mã. Họ không thể đối đầu với những thanh Kiếm Ion và Thương Ion trong một cuộc chạm trán trực diện, ngay cả khi có những dải tuyết dày làm lũ ngựa nặng nề hơn lúng túng. Vũ khí của chúng tôi vẫn là thép siêu cứng. Áo giáp chỉ có các tấm cường lực hay da lông sói. Tôi thậm chí còn không mặc giáp. Tôi không dự định thực hiện một trận đánh phải cần tới chiến giáp trong một khoảng thời gian nữa. Chúng tôi vẫn chưa có chiến tích nào sau khi chiếm pháo đài Nhà Ceres cùng gia huy của họ. Các Giám Thị đã quay lưng lại với tôi, nhưng thời tiết thì không. Thường thì bộ binh luôn gục ngã như thân lúa mì khô trước kỵ binh, nhưng tuyết phủ dày và độ sâu đầy bất trắc của lớp tuyết đã bảo vệ chúng tôi.

Tối hôm đó chúng tôi đóng trại bên bờ Tây của con sông, ở gần các rặng núi hơn, cách xa khỏi vùng đất bằng phẳng trống trải nằm phía trước Rừng Lớn tối tăm. Các kỵ binh hạng nặng của Nhà Apollo giờ đây buộc phải vượt qua mặt sông đóng băng trong đêm nếu muốn tập kích khu trại của chúng tôi trong lúc chúng tôi đang ngủ. Tôi biết bọn họ sẽ cố thử làm vậy khi họ nghĩ chúng tôi yếu đuối, đã chín muồi để bị khuất phục. Bọn họ đã thất bại thảm hại. Những kẻ kiêu ngạo. Khi trời chạng vạng, tôi cử Pax và các chiến binh to khỏe của anh ta cầm rìu đi đập yếu bớt lớp băng dày trên sông gần khu trại của chúng tôi. Chúng tôi nghe thấy tiếng ngựa hí lên thê thảm và những thân hình rơi xuống nước trong đêm. Đám Robot Cấp Cứu hú còi hạ xuống cứu tính mạng các học viên. Các cậu con trai và các cô gái này đã bị loại khỏi cuộc chơi.

Chúng tôi tiếp tục tiến xuống phía Nam, nhắm tới nơi các thám báo của tôi đoán lâu đài của Nhà Apollo tọa lạc. Tối đến, chúng tôi ăn uống chu đáo. Các món xúp được nấu bằng thịt và xương của những con mồi do các thám báo của tôi săn về. Bánh mì được trữ sẵn trong các túi đựng tạm. Thức ăn là thứ giữ cho đội quân của tôi hài lòng. Như người con vĩ đại của đảo Corse từng nói, “Một đạo quân diễu binh dựa vào dạ dày của nó.” Ấy thế nhưng cả ông ta cũng đã không mấy thành công trong mùa đông.

Ngựa Hoang bước đi bên cạnh khi tôi dẫn đầu đoàn quân. Mặc dù quấn mình trong bộ lông sói cũng dày như của tôi, cô không thể bắt kịp tôi. Và trong khi chúng tôi bước đi trên tuyết dày, gần như tôi muốn bật cười khi chứng kiến cô cố gắng bắt kịp. Nhưng nếu bước chậm lại, tôi liền nhận được một cái quắc mắt giận dữ. Bím tóc của cô vung vẩy trong lúc cô cố đuổi cho kịp. Khi chúng tôi tới những chỗ dễ đi hơn, cô đưa mắt liếc nhìn sang tôi. Cái mũi xấc xược của cô đỏ lựng như một quả anh đào vì lạnh, song đôi mắt cô thì giống như mật ong nóng bỏng.

“Cậu ngủ không được ngon lắm,” cô nói.

“Đã có lúc nào tôi ngủ ngon sao?”

“Khi cậu ngủ cạnh tôi. Cậu đã la hét trong tuần đầu tiên ở rừng. Sau thời gian đó, cậu ngủ yên như một chú bé con vậy.”

“Có phải cô đang mời tôi trở lại không đấy?” tôi hỏi.

“Tôi chưa từng bảo cậu đi.” Cô chờ đợi. “Vậy sao cậu lại làm thế?”

“Cô làm tôi phân tâm,” tôi nói.

Cô khẽ bật cười đoạn lùi lại bước đi bên cạnh Pax. Tôi bị bỏ lại, bối rối vì câu trả lời của mình cũng như những lời cô nói. Tôi không bao giờ nghĩ Ngựa Hoang lại bận tâm theo cách này hay cách khác nếu tôi rời đi. Một nụ cười ngốc nghếch bừng lên trên khuôn mặt tôi. Tactus bắt gặp.

“Mê mẩn như một kẻ si tình vậy,” anh ta lẩm bẩm.

Tôi ném một vốc tuyết lên đầu anh ta. “Đừng có nói thêm lời nào nữa.”

“Nhưng tôi cần nói thêm một từ nữa, một từ nghiêm chỉnh”. Anh ta bước lại gần hơn, hít một hơi thật sâu. “Cơn đau sau lưng có làm cậu cương cứng lên như nó gây ra với tôi không?” Anh ta phá lên cười.

“Anh không bao giờ nghiêm túc à?”

Đôi mắt sắc sảo của anh ta lóe sáng. “Ô, cậu không muốn tôi nghiêm túc đâu.”

“Thế còn nghe lời thì sao?”

Anh ta vỗ tay. “À, cậu biết tôi không có hứng thú với ý tưởng về một cái dây đeo cổ chó mà.”

“Anh có nhìn thấy cái dây đeo cổ chó nào ở đâu không?” tôi hỏi, chỉ tay vào trán anh ta, nơi đã có thể là vị trí của dấu ấn nô lệ.

“Và vì cậu biết tôi không cần đến một cái dây đeo cổ chó, có lẽ sẽ tốt hơn nếu cậu nói cho tôi biết chúng ta đang đi đâu. Như thế tôi sẽ trở nên… hữu dụng hơn.”

Không phải anh ta đang thách thức tôi, vì anh ta nói rất khẽ. Sau trận roi cả hai chúng tôi đều phải nhận, anh ta cư xử với tôi theo một cách trung thành đến phát sợ. Bất chấp những cái cười mỉm, những cái cười khẩy chế nhạo hay những lần phá lên cười, tôi có được sự phục tùng từ anh ta. Và câu hỏi anh ta đưa ra hoàn toàn chân thành.

“Chúng ta sẽ hủy hoại Nhà Apollo,” tôi nói với anh ta.

“Nhưng tại sao lại là Apollo?” anh ta hỏi. “Có phải chúng ta chỉ đang lần lượt triệt hạ từng Nhà một cách ngẫu nhiên, hay tôi nên biết điều gì khác đây?”

Ngữ điệu của anh ta làm tôi bất giác quay đầu sang bên. Anh ta luôn làm tôi nhớ tới một loài mèo cỡ lớn nào đó. Có thể do bộ dạng vờn mồi của anh ta khi di chuyển. Như thể anh ta có thể giết con mồi nào đó mà thậm chí không cần gồng các múi cơ. Hoặc vì tôi có thể hình dung ra anh ta cuộn người lại trên một cái đệm và liếm cả người mình sạch tình tươm.

“Tôi đã thấy các dấu vết trên tuyết, Thần Chết,” anh ta khẽ nói. “Những vết lún trên tuyết, chính xác là thế. Và đó không phải là vết bàn chân.”

“Móng vuốt à? Hay móng ngựa?”

“Không, Thủ Lĩnh thân mến.” Anh ta bước lại gần hơn. “Những vết lún thẳng tắp.” Tôi hiểu ý anh ta. “Những đôi ủng Trọng Lực bay rất thấp. Làm ơn hãy cho tôi biết vì sao các Giám Thị lại bám theo chúng ta? Và tại sao họ lại mặc Áo Tàng Hình?”

Tất cả những tiếng thì thầm của anh ta chẳng ích lợi gì vì những cái nhẫn chúng tôi đeo. Thế nhưng anh ta không biết điều đó.

“Vì bọn họ e sợ chúng ta,” tôi nói với anh ta.

“Ý cậu là sợ cậu.” Anh ta quan sát tôi. “Cậu biết điều gì mà tôi không biết vậy? Cậu đã nói gì với Ngựa Hoang mà không cho chúng tôi biết?”

“Anh muốn biết ư, Tactus?” Tôi vẫn chưa quên những tội lỗi của anh ta, nhưng tôi đặt tay lên vai anh ta và kéo lại gần như một người em trai. Tôi biết sức mạnh có được từ sự tiếp xúc đó. “Vậy thì hãy loại bỏ Nhà Apollo ra khỏi cái bản đồ đáng tởm đó, khi ấy tôi sẽ nói cho anh biết.”

Đôi môi anh ta biến thành một nụ cười hoang dã. “Rất vinh hạnh, Thần Chết thân mến.”

Chúng tôi tránh xa các vùng đồng bằng trống trải và bám theo con sông khi tiến xa hơn xuống phía Nam, lắng nghe thám báo đưa tin về vị trí của các kẻ thù trong vùng. Nhà Apollo dường như kiểm soát mọi thứ. Tất cả những gì chúng tôi thấy về Chó Rừng là những toán thám báo nhỏ của hắn. Có điều gì đó lạ lùng ở các chiến binh của hắn, điều gì đó làm người ta thấy lạnh tim. Có đến cả nghìn lần, tôi nghĩ tới kẻ thù của mình. Điều gì khiến gã con trai có khuôn mặt không ai biết kia đáng sợ đến thế? Hắn có cao không? Rắn rỏi? To vâm? Béo? Hay xấu xí? Và điều gì làm nên tên tuổi, danh tiếng của hắn? Dường như chẳng ai biết.

Các thám báo Nhà Pluto không bao giờ lại gần bất chấp những hành động khiêu khích của chúng tôi. Tôi lệnh cho Pax giơ cao cờ hiệu Nhà Ceres, để bất cứ kỵ sĩ Nhà Apollo nào ở phạm vi vài dặm xung quanh cũng thấy nó phấp phới. Mỗi người đều nhận thấy cơ hội giành lấy vinh quang. Các toán kỵ binh ùa tới chỗ chúng tôi. Đám thám báo này nghĩ họ có thể đoạt lấy chiến lợi phẩm của chúng tôi và nâng cao địa vị của bản thân trong Nhà. Họ ngu ngốc xông tới theo từng nhóm ba, bốn người, và chúng tôi tiêu diệt bọn họ bằng các cung thủ Nhà Ceres, các tay giáo Nhà Minerva, hay bằng những cây giáo vùi dưới tuyết. Dần dà, chúng tôi đe dọa bọn họ như lũ sói dồn ép bầy nai sừng tấm. Song chúng tôi luôn để bọn họ tẩu thoát. Tôi muốn bọn họ phải tức điên lên khi tôi tới trước cửa nhà họ. Những nô lệ như bọn họ sẽ làm chúng tôi bị chậm lại.

Tối đó, Pax và Ngựa Hoang ngồi cùng tôi bên một đống lửa nhỏ và kể cho tôi nghe cuộc sống của họ trước khi vào trường. Pax là một kẻ nổi loạn nếu người ta thả lỏng anh ta - một diễn giả nhiệt tình đến mức đáng kinh ngạc có xu hướng khen ngợi mọi thứ trong các câu chuyện của mình, kể cả những kẻ xấu, vì thế có đến nửa thời gian ta chẳng thể biết nổi ai tốt ai xấu. Anh ta kể cho chúng tôi nghe lần bẻ gãy đôi cây trượng của ông bố, và một lần khác bị nhầm là một Đá Nham Thạch, và thiếu chút nữa bị đưa tới Agoge, nơi huấn luyện cách tác chiến trong không gian.

“Tôi đoán cậu có thể sẽ nói tôi luôn mơ được trở thành một Đá Nham Thạch,” anh ta lớn tiếng.

Khi còn bé, anh ta từng lẻn ra khỏi dinh thự mùa hè của gia đình tại New Zealand, Trái Đất, và gia nhập cùng các Đá Nham Thạch khi những người này thực hành Nagoge, một phần huấn luyện thiết yếu hằng đêm, trong đó đám chiến binh này đi trộm cướp nhằm bổ sung cho khẩu phần còm cõi họ được phát trong kỳ huấn luyện Agoge. Anh ta sẽ vật lộn tranh cướp những mẩu đồ ăn với bọn họ. Anh ta kể rằng mình luôn giành phần thắng, cho tới khi gặp Helga. Ngựa Hoang và tôi đưa mắt nhìn nhau và cố không bật cười khi anh chàng phóng đại hết cỡ sự tròn trịa của Helga, đôi nắm tay chắc nịch và cặp đùi mũm mĩm của cô ta.

“Tình yêu của họ quả là khủng,” tôi nói với Ngựa Hoang.

“Một tình yêu làm chấn động Trái Đất,” cô đáp.

Sáng hôm sau tôi thức dậy cạnh Tactus. Đôi mắt anh ta lạnh lùng như cơn gió giá buốt lúc rạng đông.

“Lũ ngựa của chúng ta đã quyết định chạy mất. Tất cả.” Anh ta dẫn chúng tôi tới chỗ các cậu con trai và các cô gái Nhà Ceres đang trông coi lũ ngựa. “Không ai trong số họ thấy gì. Một phút trước lũ ngựa vẫn còn đây; một phút sau chúng đã biến mất.”

“Lũ ngựa khốn khổ chắc đã bị hoảng loạn,” Pax rầu rĩ nói. “Tối qua trời có bão. Có lẽ chúng chạy trốn vào rừng.”

Ngựa Hoang cầm những sợi dây dùng để buộc ngựa trong đêm. Đều bị giật đứt làm đôi.

“Khỏe hơn vẻ bề ngoài của chúng,” cô nói đầy nghi ngờ.

“Tactus?” tôi hất hàm về phía hiện trường.

Anh ta nhìn sang Pax và Ngựa Hoang trước khi trả lời. “Có các dấu chân…”

“Nhưng.”

“Sao tôi còn phải hoài hơi chứ?” Anh ta nhún vai. “Cậu biết tôi định nói gì mà.”

Các Giám Thị đã làm đứt dây.

Tôi không nói với đội quân của mình về chuyện đã xảy ra, nhưng tin đồn lan ra nhanh chóng khi mọi người xúm lại kề sát nhau cho ấm. Ngựa Hoang không hỏi gì, vì cô biết tôi sẽ không nói với cô một số chuyện. Nói cho cùng, đâu phải đơn giản tôi tìm thấy thứ thuốc đã đưa cho cô trong rừng phía Bắc.

Tôi cố nhìn nhận phiền phức mới nhất này như một thử thách. Khi cuộc nổi dậy bắt đầu, những chuyện thế này sẽ xảy ra. Tôi cần phản ứng thế nào đây? Dẹp cơn tức giận đi. Dẹp nó đi và tiếp tục tiến bước. Với tôi, chuyện này nói quả là dễ hơn làm.

Chúng tôi đi trong rừng về phía Đông. Không có ngựa, chúng tôi không còn khả năng diễn trò ở vùng đất trống ven sông. Các thám báo cho tôi hay rằng lâu đài của Nhà Apollo ở gần đây. Làm thế nào tôi chiếm được nó khi không có ngựa? Khi không còn yếu tố tốc độ?

Khi đêm buông xuống, một khó khăn khác xuất hiện. Những chiếc nồi nấu xúp chúng tôi mang theo từ Nhà Ceres để nấu ăn đều bị đục thủng. Tất cả. Và chỗ bánh mì chúng tôi cẩn thận bọc giấy cất trong túi đều đầy mọt. Chúng lạo xạo như những cái hạt mọng nước khi tôi ăn bánh mì vào bữa tối. Với các Người Tuyển Lựa biến cố này sẽ có vẻ giống một bước ngoặt không may của thực tế. Song tôi biết điều này còn có ý nghĩa khác.

Các Giám Thị cảnh cáo tôi phải quay lại.

“Tại sao Cassius lại phản bội cậu?” Tối hôm đó Ngựa Hoang hỏi tôi khi chứng kiến tôi ngủ trong một cái hốc dưới một ụ tuyết. Các lính canh thành viên Nhà Diana của chúng tôi cảnh giới xung quanh trại từ trên các ngọn cây. “Đừng nói dối tôi.”

“Thực ra tôi là người phản bội anh ta,” tôi nói. “Tôi… người tôi phải giết trong Nghi Lễ Vượt Qua chính là em trai anh ta.”

Đôi mắt cô mở to. Và sau giây lát cô gật đầu. “Tôi có một người anh trai đã chết. Chuyện đó… chuyện đó không giống chuyện của cậu. Nhưng… một cái chết như vậy làm thay đổi mọi thứ.”

“Nó có làm cô thay đổi không?”

“Không,” cô nói, như thể mới vừa nhận ra điều đó. “Song nó làm thay đổi gia đình tôi. Biến họ thành những con người đôi lúc tôi không nhận ra nữa. Tôi đoán cuộc sống là vậy.” Đột nhiên cô nhích người ra xa. “Tại sao cậu lại cho Cassius biết cậu đã giết em trai của anh ta? Cậu điên rồi sao, Thần Chết?”

“Tôi không nói với anh ta chuyện đó. Các Giám Thị đã làm vậy thông qua Chó Rừng. Họ đưa cho hắn một đoạn phim nổi.”

“Tôi hiểu rồi.” Đôi mắt cô trở nên lạnh lẽo. “Vậy là họ đang gian lận để giúp con trai Đại Thống Đốc.”

Tôi bỏ cô và hơi ấm của đống lửa ở lại để vào rừng đi tiểu. Không khí lạnh buốt. Những con cú kêu trên các cành cây, làm tôi cảm thấy như đang bị theo dõi trong đêm.

“Darrow?” Ngựa Hoang gọi từ trong bóng tối. Tôi quay người lại.

“Ngựa Hoang, cô đi theo tôi à?” Darrow. Không phải Thần Chết. Có gì đó khác thường. Điều gì đó trong cách cô gọi tên tôi, chỉ riêng việc cô nhắc tới tên tôi. Điều đó cũng giống như thấy một con mèo sủa. Nhưng tôi không thể thấy cô trong bóng tối.

“Tôi nghĩ tôi thấy thứ gì đó,” cô nói, vẫn chìm trong bóng tối, còn giọng nói vọng ra từ sâu hơn trong rừng. “Nó ở ngay đây. Nó sẽ khiến cậu bàng hoàng.”

Tôi đi theo giọng nói của cô. “Ngựa Hoang. Đừng rời khỏi trại. Ngựa Hoang.”

“Chúng ta đã rời khỏi nó rồi, anh yêu.”

Quanh tôi, những thân cây vươn thẳng lên cao đầy đe dọa. Cành của chúng vươn ra với lấy tôi. Khu rừng lặng thỉnh. Tối om. Đây là một cái bẫy. Tiếng nói không phải của Ngựa Hoang.

Các Giám Thị chăng? Hay Chó Rừng? Ai đó đang theo dõi tôi.

Khi có kẻ nào đó theo dõi ta mà ta không biết kẻ đó ở đâu, chỉ có một việc hợp lý để làm. Thay đổi tình thế đáng nguyền rủa đó, tìm cách lập lại thế cân bằng. Buộc kẻ đó phải tìm kiếm ta.

Tôi vụt lao đi. Lao nhanh trở lại phía đội quân của tôi. Sau đó tôi vụt nấp vào sau một cái cây, leo lên trên và đợi, quan sát xung quanh. Dao được rút ra, sẵn sàng để phóng đi. Áo khoác cuộn lại quanh người.

Im lặng.

Rồi có tiếng cành cây gãy. Có thứ gì đó đang di chuyển trong rừng. Thứ gì đó rất to.

“Pax?” tôi gọi xuống.

Không có tiếng trả lời.

Thế rồi tôi cảm thấy một bàn tay mạnh mẽ chạm lên vai mình. Cành cây tôi đang nằm phục lên trên oằn xuống dưới sức nặng mới trong khi một người tắt Áo Tàng Hình của ông ta và xuất hiện từ hư không. Tôi đã từng thấy ông ta. Mái tóc vàng lượn sóng của ông ta được cắt ngắn sát đầu và viền quanh khuôn mặt tối mờ mờ với đường nét như một vị thần, cằm ông ta như được tạc từ cẩm thạch, và đôi mắt long lanh thật ma quái, sáng lên như bộ giáp của ông ta. Giám Thị Apollo. Tạo vật to lớn lại di chuyển bên dưới chúng tôi.

“Darrow, Darrow, Darrow,” ông ta tặc lưỡi nói với tôi bằng giọng của Ngựa Hoang. “Cậu là một con rối được ưa thích, nhưng lại không chịu nhảy như cậu nên làm. Cậu có chịu thay đổi và quay lên phía Bắc không?”

“Tôi…”

“Từ chối hả? Không quan trọng.” Ông ta xô mạnh tôi khỏi cành cây. Tôi đập vào một cành cây khác trong lúc rơi xuống. Rồi rơi xuống tuyết. Tôi ngửi thấy nguy hiểm. Lông thú. Rồi con vật rống lên.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.