Các bạn tôi đang sát cánh bên tôi. Họ có ý gì khi nói vậy? Bạn nào? Các Con Trai Của Ares ư? Hay người bạn bí ẩn này có tính chung chung hơn, ám chỉ những người ủng hộ cơ hội của tôi tại Học Viện? Bọn họ có biết ý nghĩa của mặt dây chuyền hình Pegasus không? Hay họ chỉ giúp tôi đoàn tụ với một thứ mà họ nghĩ tôi sẽ thấy thiếu vắng?
Có quá nhiều câu hỏi; và chẳng câu nào có ý nghĩa. Chúng nằm ngoài trò chơi. Trò chơi. Còn gì nữa đây ngoài trò chơi? Mọi điều có thật trên thế giới, mọi mối quan hệ của tôi, mọi nguồn cảm hứng và nhu cầu của tôi, tất cả đều gói trọn trong trò chơi này, gói trọn trong việc tôi giành phần thắng. Để chiến thắng, tôi sẽ cần một đội quân, nhưng nó không thể được tạo thành từ các nô lệ. Không thể lại như thế. Lúc này đây tôi cần, giống như tôi sẽ cần khi đứng đầu một cuộc nổi dậy, những người đi theo chứ không phải nô lệ.
Người ta không thể được giải phóng bởi chính sự bất công đã đày ải họ.
Một tuần sau khi tôi tiêm thuốc cho Ngựa Hoang và cơn sốt của cô đã lui, chúng tôi lên đường đi về phía Bắc. Sức khỏe của cô ngày càng khá lên khi chúng tôi đi xa hơn. Những cơn ho biến mất, và nụ cười của cô quay trở lại. Đôi lúc cô cần nghỉ ngơi một chút, nhưng chẳng mấy chốc cô đã hồi phục tới mức gần như còn nhanh nhẹn hơn cả tôi. Cô cũng để tôi biết điều đó. Chúng tôi gây ra nhiều tiếng động nhất có thể khi di chuyển để thu hút những con mồi về phía mình. Tới đêm thứ sáu liên tiếp nhóm lên những đống lửa lớn một cách thái quá, chúng tôi có được con mồi đầu tiên.
Mấy Kẻ Bội Thề đi dọc theo một con suối, dựa vào âm thanh của nó để che giấu quá trình tiếp cận. Tôi thích họ ngay lập tức. Nếu đống lửa của chúng tôi không phải là một cái bẫy, bọn họ đã có thể khiến chúng tôi bị bất ngờ. Nhưng nó lại là một cái bẫy, và khi hai người bọn họ bước vào vòng ánh sáng, thiếu chút nữa chúng tôi đã định ụp bẫy. Thế nhưng nếu đủ khôn ngoan để đi dọc theo con suối, họ cũng sẽ đủ thông minh để giữ lại một người trong bóng tối. Tôi nghe thấy tiếng một mũi tên được áp vào dây cung. Sau đó là một tiếng la. Ngựa Hoang đã hạ kẻ ẩn mình trong bóng tối, Tôi hạ hai kẻ còn lại. Tôi vùng dậy khỏi đống tuyết, tuyết rơi lả tả khỏi bộ lông sói của tôi, và tôi đùng cây cung của mình đánh gục hai đối thủ từ phía sau.
Sau đó, kẻ bị Ngựa Hoang hạ gục ngồi xoa con mắt bị sưng húp bên đống lửa của chúng tôi trong khi tôi nói chuyện với nhân vật cầm đầu nhóm. Tên cô ta là Milia. Một cô gái cao ráo, với khuôn mặt dài và lưng hơi gù. Những mảnh vải rách rưới và những bộ lông thú đánh cắp che phủ thân hình gầy guộc của cô ta. Người còn lại không bị thương trong nhóm là Dax. Thấp người, khuôn mặt ưa nhìn, với ba ngón tay đã bị chết cóng vì giá buốt. Chúng tôi đưa cho họ thêm lông thú, và tôi nghĩ cử chỉ đó làm cho cuộc trao đổi trở nên khác hẳn.
“Cô hiểu chúng tôi có thể bắt các người làm nô lệ, phải không?” Ngựa Hoang hỏi, giơ cây gia huy của cô lên. “Như thế các người sẽ trở thành những kẻ Hai Lần Bội Thề và hai lần bị nhục nhã khi trò chơi nầy kết thúc.”
Milia không hề có vẻ bận tâm. Dax thì có. Người còn lại chỉ nghe theo Milia.
“Tao cóc thèm bận tâm. Một lần hay hai lần thì có gì khác nhau,” Milia nói. Cả ba người đều mang dấu ấn nô lệ của Nhà Mars. Tôi không nhận ra họ, song nhẫn của họ cho hay họ thuộc Nhà Juno. “Thà mang nhục nhã còn hơn bầm giập đầu gối. Cô biết bố tôi chứ?”
“Tôi không quan tâm đến bố cô.”
“Bố tôi,” cô này khăng khăng, “là Gaius au Trachus, quan Chánh Án phụ trách Nam bán cầu Sao Hỏa.”
“Tôi vẫn không quan tâm.”
“Và ông tôi…”
“Tôi không quan tâm.”
“Vậy thì cô là đồ ngu,” cô ta dài giọng. “Hai lần ngu nếu cô nghĩ tới chuyện biến tôi thành nô lệ của cô. Tôi sẽ cắt cổ cô trong đêm.”
Tôi gật đầu với Ngựa Hoang. Cô đột ngột đứng lên cùng cây gia huy và gí nó vào đầu Milia. Dấu ấn của Nhà Mars biến thành dấu ấn của Nhà Minerva. Sau đó cô xóa dấu ấn Minerva đi. Đôi mắt Dax mở to.
“Ngay cả khi tôi trả tự do cho cô?” tôi hỏi Milia. “Cô vẫn tới cắt cổ tôi sao?”
Cô ta không biết phải nói gì.
“Mily,” Dax khẽ nói. “Cô nghĩ sao?”
“Không ách nô lệ,” tôi trình bày. “Không đánh đập. Nếu các người đào một hố vệ sinh, tôi sẽ đào hai hố cho trại. Nếu ai đó cắt cổ các người, tôi sẽ xé toang kẻ đó ra. Thế nào, mọi người chịu gia nhập đội quân của chúng tôi chứ?”
“Đội quân của cậu ấy,” Ngựa Hoang chữa lại. Tôi cau mày đưa mắt nhìn cô.
“Và cậu ta là ai?” Milia hỏi, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt tôi.
“Cậu ấy là Thần Chết.”
Phải mất một tuần để tập hợp được mười Kẻ Bội Thề. Theo như tôi nhìn nhận, mười người đó đã thể hiện quá rõ họ không muốn làm nô lệ. Vì thế họ có thể thích người đầu tiên mang lại cho họ động lực, thức ăn, lông thú, người không bắt họ phải liếm gót ủng. Phần lớn họ đã nghe nói về tôi, nhưng tất cả đều thất vọng vì tôi không có trong tay Lưỡi Hái từng dùng để đánh bại Pax. Có vẻ anh chàng này đã trở thành một huyền thoại. Bọn họ kể anh ta đã nhấc bổng và ném một con ngựa cùng kỵ sĩ xuống sông Argos khi các nô lệ Nhà Mars chiến đấu với nô lệ Nhà Jupiter.
Khi số lượng lớn dần, chúng tôi lẩn tránh các đội quân lớn hơn. Mars có thể là Nhà của tôi, nhưng giờ đây khi Roque đã chết và Cassius trở thành kẻ thù, chỉ còn lại Quinn và Sevro là bạn. Có thể cả Pollux nữa, song anh chàng này luôn gió chiều nào che chiều ấy. Đồ chuột khốn kiếp.
Tôi không thể quay về Nhà của mình. Ở đó không còn chỗ cho tôi. Tôi có thể từng là chỉ huy của họ, song tôi nhớ họ đã nhìn tôi ra sao. Và giờ đây điều cốt yếu là họ biết tôi còn sống.
Bất chấp giao tranh giữa Nhà Mars và Nhà Jupiter, Nhà Ceres kiên cường vẫn đứng vững vàng bên sông, không bị chinh phục. Đằng sau các bức tường cao của họ, khói nướng bánh mì vẫn bay lên. Những toán chiến binh cưỡi ngựa từ cả hai đạo quân quần thảo ngoài đồng trống quanh Nhà Ceres, mặc sức băng qua sông Argos đóng băng. Bọn họ lúc này mang theo những thanh Kiếm Ion tích điện thấp để có thể giật và vô hiệu hóa nhau bằng một cú chạm vào bề mặt kim loại. Đám Robot Cấp Cứu rền rĩ trên bãi chiến trường khi những lần chạm trán biến thành loạn đả, chữa lành cho các học viên bị thương khi họ chảy máu hay rên la vì những cái xương gãy. Chiến binh xuất sắc nhất của mỗi đội quân mặc Giáp Ion để hộ thân chống lại các vũ khí mới. Chiến mã va vào nhau. Những mũi tên lớn bay vun vút. Các nô lệ tấn công lẫn nhau bằng những vũ khí đơn sơ, cũ kĩ hơn trên vùng đất bằng phẳng rộng rãi ngăn cách vùng cao nguyên và con sông lớn Argos. Một cảnh tượng thật ngoạn mục khi chứng kiến - nhưng ngu ngốc, thật ngu ngốc.
Tôi cùng Ngựa Hoang và Milia quan sát trong lúc hai toán chiến binh mặc giáp của Mars và Jupiter lao vào nhau băng qua vùng đất trống bằng phẳng phía trước Tháp Phobos. Những lá cờ hiệu tung bay. Những con ngựa giẫm lên lớp tuyết dày. Đó là một cuộc chạm trán hào hùng khi hai đợt thủy triều bằng kim loại ập vào nhau. Thương xung điện gây choáng lóe tia lửa điện khi chạm vào những lá khiên rộng và các bộ áo giáp. Những thanh kiếm sáng chói va vào những lưỡi kiếm khác cũng sáng chói không kém. Các Tuyển Lựa Cấp Cao chiến đấu với Tuyển Lựa Cấp Cao. Các nô lệ chạy bộ thành từng toán hàng chục người ập vào nhau, những con tốt trên bàn cờ khổng lồ này.
Tôi thấy Pax mặc một bộ giáp màu huyết dụ cồng kềnh trông cũ kĩ tới mức chả khác gì một bộ Đồ Hầm Lò. Tôi bật cười khi anh ta ngáng ngã một con ngựa cùng kỵ sĩ. Song nếu có tồn tại hình ảnh một Hiệp Sĩ hoàn hảo, thì đó không phải là Pax. Không, nó phải là Cassius. Lúc này tôi đã thấy anh ta. Áo giáp của anh ta sáng lên khi anh ta đánh ngã hết đối thủ này tới đối thủ khác, phi nước đại xuyên qua hàng ngũ kẻ thù, thanh kiếm trong tay anh ta rít lên chém sang trái rồi sang phải, múa tít như một lưỡi lửa. Anh ta có thể chiến đấu, song tôi choáng váng khi thấy anh ta lựa chọn cách chiến đấu mới ngu ngốc làm sao - kiêu hãnh lao vào giữa kẻ thù cùng một toán kỵ sĩ cầm thương, bắt sống đối phương. Rồi sau đó, các chiến binh còn sót lại của đối phương tập hợp lại và gây ra cho anh ta điều tương tự. Hết lần này tới lần khác, không bên nào giành được lợi thế đáng kể.
“Thật đúng là lũ ngốc,” tôi nói với Ngựa Hoang. “Mấy bộ giáp bóng bẩy và mấy thanh kiếm đó làm bọn họ mù quáng. Tôi biết. Có thể nếu họ đâm đầu vào nhau thêm ba hay bốn lần nữa, may ra sẽ ăn thua.”
“Bọn họ có chiến thuật đấy,” cô nói. “Nhìn xem, đằng kia có một đội hình mũi dùi. Và một mũi nghi binh ở đằng kia sẽ chuyển thành cú đánh tạt sườn.”
“Dẫu vậy tôi vẫn đúng.”
“Dẫu vậy cậu không sai.” Cô quan sát thêm một lát. “Giống như cuộc chiến nho nhỏ của chúng ta, chỉ có điều không có cậu chạy lăng xăng tru lên dọa người khác như một con sói trông trăng.” Ngựa Hoang thở dài và áp một bàn tay lên vai tôi. “À phải, những ngày xưa cũ đẹp đẽ.”
Milia quan sát chúng tôi với cái mũi chun lại.
“Thủ thuật mang lại chiến thắng cho các trận đánh. Chiến lược mang lại chiến thắng cho các cuộc chiến,” tôi nói.
“À phải. Ta là Thần Chết. Thần của bầy sói. Vua của chiến lược.” Ngựa Hoang véo má tôi. “Cậu đáng yêu quá đấy.”
Tôi đập mạnh cô một cái. Milia đảo mắt.
“Vậy chiến lược của chúng ta là gì, thưa đức ông?” Ngựa Hoang hỏi tôi.
Tôi càng kéo dài bất cứ cuộc xung đột nào với một kẻ thù, các Giám Thị sẽ càng có nhiều cơ hội để hủy hoại tôi. Cuộc nổi dậy của tôi phải nhanh chóng. Tôi không nói với cô điều này.
“Tốc độ là chiến lược của chúng ta,” tôi nói. “Tốc độ và sự định kiến tột cùng.”
Sáng hôm sau, toán chiến binh Nhà Mars phát hiện ra cây cầu bắc qua sông Metas của họ đã bị những cái cây đổ xuống trong đêm chặn ngang. Đúng như trông đợi, bọn họ quay trở lại lâu đài, lo sợ một cái bẫy nào đó. Lính canh của họ tại Phobos và Deimos không thể trông thấy chúng tôi; đám này nhìn xuống rồi gửi khói hiệu thông báo không có kẻ thù nào trong vạt rừng cằn cỗi trơ trụi nằm quanh cầu. Đám lính canh này không thấy chúng tôi vì chúng tôi đã nằm dán xuống đất ở nguyên một vị trí trong rừng cách cầu gần năm mươi mét suốt từ lúc trời còn tối mịt. Mỗi người trong số những Kẻ Bội Thề của tôi lúc này đã có một bộ lông sói màu trắng hay xám. Phải mất một tuần mới tìm được những con sói, nhưng có lẽ cũng bõ công. Cuộc đi săn tạo nên một mối liên kết. Mười chiến binh của tôi là một mớ hổ lốn. Những kẻ dối trá, những kẻ lừa đảo ma mãnh thà hủy hoại tương lai của họ còn hơn phải làm nô lệ trong trò chơi này. Nghĩa là một nhóm người kiêu hãnh, thực dụng, cho dù họ không trọng danh dự cho lắm. Đúng loại tôi cần. Khuôn mặt họ được bôi trắng bằng phân chim và đất sét xám, nhờ vậy chúng tôi có bộ dạng của những con thú mùa đông ma quái khi hơi thở phả ra từ miệng chúng tôi.
“Họ thích được ai đó đáng sợ đánh giá cao,” Milia nói với tôi tối hôm trước, giọng cô ta cũng lạnh lẽo và dễ gãy như những cột băng treo xuống từ những cây dương. “Cũng như tôi vậy.”
“Nhà Mars sẽ cắn câu,” Ngựa Hoang lúc này đang thì thầm với tôi. “Chẳng còn mấy đầu óc trong hàng ngũ của họ.” Chẳng còn mấy khi Roque đã ra đi. Cô chọn một chỗ trên tuyết gần sát tôi. Gần tới mức chân cô duỗi ra kề sát dọc theo chân tôi, còn khuôn mặt cô, xoay sang một bên trong khi cô nằm úp sấp, chỉ cách khuôn mặt tôi có vài phân dưới những tấm áo choàng lông màu trắng. Khi tôi hít vào, không khí đã ấm sẵn từ hơi thở của cô. Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên tôi nghĩ tới việc hôn cô. Tôi gạt bỏ ý nghĩ này đi, và viện tới hình ảnh đôi môi tinh nghịch của Eo.
Đã giữa trưa khi Cassius phái quân - phần lớn là nô lệ, vì sợ bị phục kích - ra dọn dẹp những thân cây đổ khỏi cây cầu. Trên thực tế, Cassius đã hành động quá chu toàn. Vì anh ta tin chắc mình đang chiến đấu với Nhà Jupiter, suy đoán của anh ta là lực lượng phục kích sẽ là một toán kỵ binh bất ngờ xông ra một khi cây cầu được dọn quang. Vì vậy, anh ta cho các kỵ sĩ của mình đi vòng qua sông, hướng về phía Nam băng qua vùng cao nguyên, rồi lượn vòng qua đầu cầu bên kia gần Phobos để bố trí mai phục chính lực lượng kỵ binh anh ta đoán sẽ tới từ Rừng Lớn hay vùng đồng bằng. Milia, cô gái khôn ngoan, báo cho tôi hay động thái của đám kỵ binh này bằng một tiếng tru từ chỗ ẩn náu của mình cách chỗ tôi gần một dặm, nơi cô đảm nhiệm vị trí cảnh giới từ trên những cây thông cao. Đã đến lúc di chuyển.
Mười người chúng tôi không tru lên hay hò hét khi băng qua vạt rừng trụi lá ập về phía các nô lệ đang làm việc. Bốn Tuyển Lựa Cấp Cao cưỡi ngựa giám sát việc dọn dẹp. Một trong số này là Cipio. Chúng tôi lao tới gấp gáp hơn. Chạy gấp hơn băng qua những thân cây trơ trụi, ập tới bên sườn bọn họ. Họ không thấy chúng tôi. Chúng tôi tỏa ra. Tranh đua với nhau để làm người ra đòn đầu tiên.
Tôi giành phần thắng.
Nhảy vọt về phía trước năm mét trong điều kiện trọng lực thấp, tôi bay ra khỏi vạt rừng như một con quỷ điên cuồng và dùng một thanh kiếm cùn chém trúng vai Cipio. Cậu ta ngã nhào từ trên yên xuống. Những con ngựa hí lên. Ngựa Hoang hạ thêm một Tuyển Lựa Cấp Cao khác bằng cây gia huy của cô. Các chiến binh của tôi ào tới trước, lặng lẽ như những cái bóng trắng và xám. Thêm hai Kẻ Bội Thề khác của tôi ập tới bên cạnh những con ngựa của các Tuyển Lựa Cấp Cao và tấn công các kỵ sĩ bằng gậy tày và rìu lưỡi cùn. Tôi đã ra lệnh không được giết người; tất cả kết thúc chỉ sau bốn giây. Lũ ngựa thậm chí còn không hề biết các kỵ sĩ của chúng biến đi đâu. Các chiến binh của tôi lao vút qua bên mấy con ngựa tới chỗ các nô lệ trong khi bọn họ đang dọn các cây gỗ đổ trên cầu. Một nửa còn không nghe thấy chúng tôi cho tới khi Ngựa Hoang đã biến sáu người thành nô lệ của Nhà Minerva và ra lệnh cho họ giúp chúng tôi khuất phục số còn lại. Sau đó có tiếng la hét vang lên và các nô lệ Nhà Mars quay lưỡi rìu của họ chống lại các chiến binh của tôi.
Những nô lệ vốn là thành viên Nhà Minerva nhận ra Ngựa Hoang và được phục hồi tự do khi cô xóa đi dấu ấn Nhà Mars. Chuyện này như một cơn thủy triều bỗng chốc đảo chiều. Sáu nô lệ trở thành người của chúng tôi. Họ ngáng ngã các nô lệ khác của Nhà Mars và đè sấp những người này xuống trong khi Ngựa Hoang chạy tới thu phục họ. Tám người, với cùng một cách thức. Rồi mười. Mười một, cho tới khi kẻ duy nhất còn lại gây rắc rối. Và anh ta lại chính là giải độc đắc. Pax. Thật may là anh ta không còn trên người bộ áo giáp của mình. Anh ta tới chỗ này để làm lao công, song vẫn cần tới bảy người trong phe chúng tôi mới đè được anh ta xuống đất. Anh ta gào thét và hét lớn tên mình. Tôi nhảy bổ vào nện một quả đấm đúng mặt anh chàng. Tôi nhổ nước bọt và phá lên cười trong lúc chúng tôi tiếp tục ập tới cho tới khi mười hai người chúng tôi ghìm chặt được con quái vật đột biến gien này xuống. Ngựa Hoang giải phóng anh ta khỏi dấu ấn của Nhà Mars và tiếng gào thét của anh ta trở thành tiếng cười có tông cao tới mức nghe giống như của một cô gái.
T… ự… ự d…o…o…o!” anh ta hét lên. Rồi nhảy bật dậy, tìm kiếm ai đó để nện. “Darrow au Andromedus!” anh ta hét lên với tôi, sẵn sàng nện vỡ mặt tôi cho tới khi Ngựa Hoang quát anh ta bình tĩnh lại.
“Cậu ấy ở phe chúng ta,” Ngựa Hoang nói.
“Thật à?” Pax hỏi. Khuôn mặt khổng lồ của anh ta biến thành một nụ cười. “Tin mới hay làm sao!” Và anh ta ôm chầm lấy tôi. T…ự… ự d…o…o…o, hỡi các anh em… và các chị em! Tự do ngọt ngào!” Chúng tôi bỏ Cipio và những Tuyển Lựa Cấp Cao còn lại nằm rên rỉ trên mặt đất.
Khói hiệu bốc lên từ Phobos và Deimos trong khi chúng tôi băng qua vạt rừng dưới thung lũng, đi vào trong các rặng núi thấp lên phía Bắc trước khi các kỵ sĩ Nhà Mars kịp vòng ngược trở lại từ bên kia cây cầu bị chặn để tấn công chúng tôi. Những người canh gác đã chứng kiến tất cả. Và hẳn bọn họ phải trải qua một phen kinh hoàng. Tất cả diễn ra trong vòng chưa tới một phút. Pax cứ cười ngặt nghẽo như một cô gái mãi không thôi.
Nhà Mars sẽ bị bối rối trước việc hàng ngũ của họ suy giảm đột ngột. Song tôi cần nhiều hơn thế. Tôi cần họ thay đổi cách nhìn nhận về tôi, như một vị chỉ huy đầy khiếm khuyết, bằng cái nhìn về một thứ gì đó siêu nhiên, một điều vượt quá khả năng hiểu biết của họ. Tôi cần phải giống như Chó Rừng - vô danh và siêu phàm.
Tối hôm đó, tôi bò trên tuyết ở phía Bắc lâu đài Nhà Mars. Các kỵ sĩ tuần tiễu qua thung lũng hẹp. Vó ngựa của họ đặt xuống thật nhẹ nhàng trên cỏ trong đêm. Tôi nghe thấy tiếng dây cương của họ kêu lạch cạch trong bóng tối. Tôi không thấy họ. Chiếc áo khoác lông sói của tôi cũng trắng toát như tuyết đang rơi xuống. Tôi kéo đầu trùm lên, vì thế trông tôi giống như một tạo vật canh giữ một tầng địa ngục còn lạnh lẽo hơn. Bề mặt đá có vẻ dốc hơn tôi nhớ. Thiếu chút nữa tôi đã ngã khi đẩy người trượt trên bề mặt đầy tuyết. Tôi chạm tới tường lâu đài. Những cây đuốc chập chờn trên mặt lũy. Gió thổi bạt những ngọn lửa đi. Ngựa Hoang hẳn sắp nổi lửa.
Tôi cởi áo khoác của mình ra cuộn tròn lại. Da tôi được bôi một lớp than củi. Tôi cắm những cái kẹp kim loại vào khoảng trống giữa các tảng đá. Chẳng khác gì lại được leo lên máy khoan, chỉ có điều giờ đây tôi mạnh mẽ hơn và không mặc Đồ Hầm Lò. Thật dễ dàng. Mặt dây chuyền hình Pegasus đập vào ngực trong khi tôi nâng mình lên. Tôi thậm chí còn không hề thở gấp khi lên tới đỉnh tường sáu phút sau đó.
Các ngón tay tôi bám vào đá ngay dưới mặt lũy. Tôi treo người lơ lửng, lắng nghe lính canh đi ngang qua. Tất nhiên đó là một nô lệ. Và cô ta không ngốc. Cô gái trông thấy tôi khi tôi nâng mình leo qua mặt lũy và chĩa giáo gí vào cổ tôi. Tôi giơ chiếc nhẫn Nhà Mars của mình lên, đồng thời đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng.
“Vì sao tôi không nên báo động?” cô gái hỏi. Cô ta từng là thành viên Nhà Minerva.
“Người ta yêu cầu cô canh gác tường thành để đề phòng kẻ địch đúng không? Tôi tin chắc là thế. Nhưng tôi là người Nhà Mars. Chiếc nhẫn xác nhận như vậy. Thế nên tôi không thể là kẻ thù, phải không?”
Cô gái cau mày. “Thủ Lĩnh lệnh cho tôi canh gác tường thành đề phòng những kẻ đột nhập, và giết hoặc báo động…”
“Đây là nhà tôi. Tôi là Thủ Lĩnh chính đáng của Nhà Mars. Tôi là chủ nhân của cô và tôi lệnh cho cô tiếp tục canh gác tường thành đề phòng những kẻ đột nhập. Đây là lệnh.” Tôi nháy mắt. “Tôi thề là Virginia sẽ rất vui nếu cô nghiêm chỉnh làm theo đúng mệnh lệnh được giao.”
Cô gái ngẩng đầu lên khi nghe thấy tên thật của Ngựa Hoang và chăm chú nhìn tôi từ đầu đến chân.
“Thủ Lĩnh của tôi còn sống sao?”
“Nhà Minerva vẫn chưa sụp đổ,” tôi nói.
Cô gái mỉm cười hết cỡ tới độ gần như khuôn mặt cô ta muốn rách toạc ra. “À… nếu thế… tôi đoán đây là nhà anh. Tôi không thể ngăn anh đi vào đó. Tôi bị ràng buộc bởi lời thề phải tuân lệnh mà. Đợi đã… tôi biết anh. Người ta nói anh đã chết.”
“Nhờ Thủ Lĩnh của cô mà tôi còn sống.”
Qua cô gái, tôi biết rằng các thành viên của Nhà ngủ trong khi các nô lệ gác lâu đài ban đêm. Vấn đề với các nô lệ là thế. Họ luôn rất sẵn sàng tìm cách lẩn tránh phần nhiệm vụ của mình, và đầy hào hứng trong việc chia sẻ các bí mật. Tôi để cô gái lại đó và bí mật luồn vào tháp phòng thủ, sử dụng một chìa khóa mà cô ta tình cờ thả vào tay tôi.
Lén lút lần mò trong nhà của mình, tôi bị thôi thúc muốn tới thăm Cassius một chuyến. Nhưng tôi không ở đây để giết anh ta. Bạo lực là cách của kẻ ngốc. Đôi lúc tôi là kẻ ngốc, nhưng tối nay tôi cảm thấy mình khá khôn ngoan. Tôi cũng không tới để đánh cắp gia huy. Bọn họ chắc chắn sẽ canh phòng nó. Không. Tôi tới để nhắc nhở họ rằng từng có thời họ sợ tôi. Rằng tôi là kẻ cừ nhất trong số họ. Tôi có thể tới bất cứ nơi nào tôi thích. Làm bất cứ điều gì tôi thích.
Tôi luôn tránh trong bóng tối dù tôi có thể sử dụng cùng lý lẽ vừa rồi với tất cả các lính canh nô lệ của họ. Thay vì làm vậy, tôi khắc hình một Lưỡi Hái lên tất cả các cánh cửa trong tháp phòng thủ. Tôi lẻn vào phòng chỉ huy và khắc hình một Lưỡi Hái khác lên cái bàn lớn để tạo nên sự huyền bí. Tiếp theo, tôi khắc hình xương sọ lên ghế của Cassius và cắm thật sâu một con dao vào lưng tựa chiếc ghế gỗ để tạo ra tin đồn.
Trong khi rời đi đúng như cách tôi đã đến, tôi nhìn thấy triền đồi phía Bắc lâu đài bùng cháy. Củi khô xếp thành hình Lưỡi Hái của Thần Chết cháy rừng rực trong đêm.
Sevro, nếu cậu ta vẫn còn ở lại Nhà Mars, sẽ tìm đến tôi. Và tôi có thể cần đến sự giúp đỡ của anh chàng loắt choắt đó.