Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 41 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
23
Chia Rẽ

❊ ❊ ❊

Mặc dù chúng tôi vẫn ngủ chung dưới một mái nhà, nhưng chỉ cần bốn ngày trôi qua cũng đã đủ để Nhà chia thành bốn nhóm. Antonia, có vẻ là con cháu một gia tộc sở hữu một vành đai vệ tinh khá lớn, thu hút được các Tuyển Lựa Trung Cấp: những kẻ nói nhiều, những kẻ không than vãn, những bộ óc, những kẻ phụ thuộc, những kẻ yếu đuối, những kẻ hợm hĩnh và những kẻ xu nịnh.

Titus thu hút phần lớn các Tuyển Lựa Cấp Cao và Trung Cấp: các nhân vật cơ bắp, những kẻ hung bạo, nhanh nhẹn, táo bạo, thông minh điển hình, những kẻ tham vọng, những nhân vật cơ hội, những lựa chọn hiển nhiên cho Nhà Mars. Cô nàng thần đồng piano lặng lẽ Cassandra cũng là của hắn. Tương tự là anh chàng Pollux cáu kỉnh và gã Vixus bệnh hoạn, kẻ run người lên vì khoan khoái chỉ với ý nghĩ đâm xuyên kim loại vào da thịt ai đó.

Nếu Cassius và tôi khéo léo hơn, chúng tôi đã có thể giành được các Tuyển Lựa Cấp Cao khỏi tay Titus. Thật tệ, đáng lẽ chúng tôi đã có thể lôi kéo tất cả mọi người sẵn sàng đi theo nếu chỉ nói với họ là họ cần phải tuân lệnh. Nói cho cùng, Cassius và tôi đã là những người mạnh nhất trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng rồi chúng tôi đã để Titus có đủ thời gian thách thức và để Antonia có thời gian thao túng những người khác.

“Quỷ bắt Antonia đi,” tôi nói.

Cassius bật cười, lắc mái tóc vàng óng trong khi chúng tôi hướng về phía Đông, đi dọc theo phần đất cao để tìm kiếm thêm các kho dự trữ được cất giấu. Đôi chân dài của tôi có thể băng qua một kilomet chỉ trong hơn một phút.

“Ồ, cậu sẽ phải trông đợi những thứ thế này từ cô ta thôi.

Nếu gia đình chúng tôi không cùng nhau đi nghỉ khi chúng tôi còn bé tẹo, có khi tôi đã gọi cô ta là một kẻ dân chủ ngay ngày đầu tiên. Nhưng cô ta không phải vậy. Cô ta giống Caesar hay… người ta vẫn gọi bọn họ là gì nhỉ, Tổng Thống à? - một kẻ độc tài khoác lên bộ trang phục của sự cần thiết.”

“Cô ta là một bãi phân trong bát rượu,” tôi nói.

“Thứ ví von kinh tởm đó nghĩa là gì vậy?” Cassius bật cười.

Chú Narol có thể nói cho anh ta hay.

“Sao cơ? À. Một lần tôi nghe được nó ở Yorkton từ một gã Đỏ Cấp Cao. Nghĩa là cô ta giống như con ruồi trong ly rượu vang vậy.”

“Một Đỏ Cấp Cao à?” Cassius dè bỉu. “Một trong những vú nuôi của tôi là Đỏ Cấp Cao. Tôi biết. Nghe thật lạ. Đáng lẽ phải là một Nâu. Nhưng bà ta kể chuyện cho tôi nghe trong khi tôi cố gắng ngủ.”

“Hay quá,” tôi nói.

“Tôi nghĩ bà ta là một kẻ thối tha tự cao tự đại. Tôi đã tìm cách bảo mẹ buộc bà ta phải câm miệng và để tôi yên, vì tất cả những gì bà ta muốn làm là kể lể về những thung sâu, những câu chuyện lãng mạn quái gở luôn kết thúc một cách buồn bã. Một tạo vật thảm hại.”

“Mẹ anh đã làm gì khi anh phàn nàn?”

“Mẹ tôi ấy à? Ái chà! Bà bợp tai tôi và nói luôn có điều đáng để học hỏi từ bất kỳ ai. Kể cả một Đỏ Cấp Cao. Bố mẹ tôi thích giả bộ họ là những người cấp tiến. Làm tôi rối tinh.” Anh ta lắc đầu. “Nhưng Yorkton. Julian không thể tin là cậu tới từ Yorkton.”

Bóng tối quay trở lại trong tôi. Thậm chí nghĩ về Eo cũng không thể xua tan nó đi được. Thậm chí nghĩ tới sứ mệnh cao cả của tôi và mọi quyền nó trao cho tôi cũng không thể xua đi cảm giác tội lỗi. Tôi là người duy nhất không cần phải cảm thấy có tội về Nghi Lễ Vượt Qua, thế nhưng ngoài Roque, tôi nghĩ mình là người duy nhất cảm thấy điều đó. Tôi nhìn xuống hai bàn tay mình và nhớ tới máu của Julian.

Đột nhiên Cassius chỉ lên bầu trời phía Tây Nam. “Cái quái gì thế kia?”

Hàng chục Robot Cứu Thương nhấp nháy đèn hiệu túa ra từ lâu đài trên tòa núi lơ lửng Olympus. Chúng tôi nghe thấy tiếng còi hụ của chúng vang lên ngoài xa. Các Giám Thị lao theo chúng như những mũi tên rực lửa về hướng rặng núi phía Nam đằng xa. Cho dù chuyện gì xảy ra, một điều đã rõ: hỗn loạn đang ngự trị ở phía Nam.

Mặc dù nhóm của tôi vẫn tiếp tục ngủ trong lâu đài, chúng tôi chuyển từ tòa tháp cao ra chỗ tháp cổng để không phải đụng chạm với hội Titus. Để giữ an toàn, chúng tôi duy trì bí mật về việc nấu ăn của nhóm mình.

Chúng tôi gặp các thành viên trong nhóm để ăn tối bên một hồ nước ở vùng cao nguyên phía Bắc. Không phải tất cả họ đều là Tuyển Lựa Cấp Cao. Chúng tôi có vài người loại này - Cassius và Roque. Nhưng sau đó không còn ai thuộc số mười bảy người được chọn đầu tiên. Chúng tôi có một số Tuyển Lựa Trung Cấp - Quinn và Lea - song số còn lại đều là những học viên kém nhất, các Tuyển Lựa Hạ Cấp - Thằng Hề, Mặt Cau Có, Cỏ Dại, Hòn Cuội và Cây Kế. Điều này làm Cassius lo ngại cho dù cả những học viên kém nhất của Học Viện vẫn xứng đáng được xếp loại siêu nhân nếu so sánh với những người thuộc các Màu khác. Họ mạnh mẽ dẻo dai. Họ bền bỉ linh hoạt. Họ không bao giờ yêu cầu ta phải nhắc lại trừ phi có mục đích. Và họ chấp nhận mệnh lệnh của tôi, thậm chí còn đoán trước được những gì tôi sẽ yêu cầu họ làm tiếp theo. Tôi cho rằng đó là biểu hiện nguồn gốc xuất thân kém đặc quyền hơn của họ.

Phần lớn họ thông minh hơn tôi. Nhưng tôi có thứ độc nhất vô nhị họ gọi là sự khôn ngoan trực giác, được minh chứng qua điểm số cao tôi có trong bài kiểm tra trí tuệ ngoại suy. Mà chuyện đó cũng không phải quan trọng, tôi có trong tay diêm lưu huỳnh, và điều đó biến tôi trở thành thần Prometheus. Theo những gì tôi biết, cả Antonia lẫn Titus đều chưa có lửa. Vì thế tôi là người duy nhất có thể giúp mọi người no bụng. Tôi yêu cầu tất cả các thành viên trong nhóm của mình phải đi giết dê hoặc cừu. Không ai được phép ngồi không, cho dù Mặt Cau Có đã cố hết sức để làm thế. Họ không để ý thấy hai bàn tay tôi run rẩy khi tôi cắt cổ con dê đầu tiên của mình bằng một con dao. Đôi mắt con vật đầy tin tưởng, kế tiếp là sự hoảng loạn khi nó chết mà vẫn nghĩ tôi là bạn. Máu chảy ra thật ấm, giống như máu Julian. Cơ cổ con vật rất cứng. Tôi đã phái cứa bằng con dao cùn, hệt như Lea đã làm khi cô giết con cừu đầu tiên của mình, vừa làm vừa gào thét. Tôi cũng yêu cầu cô lột da con vật với Sự trợ giúp của Cây Kế. Khi cô không thể làm được, tôi tự tay cầm lấy tay cô, chỉ dẫn cho cô từ đầu đến cuối, truyền cho cô sức mạnh của tôi.

“Bố em cũng phải cắt thịt cho em nữa à?” Cây Kế chế giễu.

“Im đi,” Roque nói.

“Cô ấy có thể tự lo liệu cho bản thân, Roque. Lea, Cây Kế vừa hỏi em một câu kìa.” Lea chớp mắt nhìn tôi, đôi mắt mở to bối rối. “Hỏi cô ấy một câu nữa đi, Cây Kế.”

“Chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta phải đối phó với Titus, em sẽ lại la hét nữa à? Nhóc.” Cây Kế biết tôi muốn cô làm gì. Tôi đã yêu cầu cô làm điều đó cách đây ba mươi phút, trước khi tôi mang con dê tới cho Lea.

Tôi hất hàm về phía Lea để ra hiệu cho Cây Kế.

“Em sẽ khóc à?” Cây Kế hỏi. “Hãy lau nước mắt bằng…”

Lea hét lên và nhảy bổ vào cô kia. Hai cô gái lăn lộn đấm vào mặt nhau. Chẳng mấy chốc Cây Kế đã bóp chặt lấy cổ Lea. Roque cựa quậy bồn chồn cạnh tôi. Quinn ấn cậu ta ngồi xuống. Khuôn mặt Lea trở nên tím bầm. Hai bàn tay cô đập đập vào tay Cây Kế. Rồi cô gái xỉu đi. Tôi dành cho Cây Kế một cái gật đầu cảm ơn. Cô gái có làn da sẫm màu từ tốn gật đầu.

Sáng hôm sau, Lea đã tỏ ra cứng cỏi hơn. Cô thậm chí còn đủ can đảm để nắm lấy bàn tay Roque. Cô cũng tuyên bố mình là người nấu ăn giỏi hơn so với các thành viên còn lại của nhóm chúng tôi; nhưng thực tế chẳng phải vậy. Roque thử tay nghề của mình nhưng cậu ta cũng chẳng khá hơn. Ăn những thứ họ chế biến cũng giống như nuốt những miếng bọt biển dai ngoách khô queo. Thậm chí cả Quinn, bất chấp tất cả những câu chuyện cô kể, cũng không thể tạo ra một món ăn ra hồn.

Chúng tôi nấu thịt dê và hươu trên bếp lửa dã ngoại, cách lâu đài sáu kilomet, và làm chuyện này vào ban đêm dưới các khe núi để không làm lộ ra ánh lửa và khói. Chúng tôi không giết lũ cừu; thay vì làm thế chúng tôi tập trung chúng lại nhốt trong một công sự ở phía Bắc để trông giữ. Tôi có thể thu hút thêm nhiều người nữa vào nhóm của mình bằng thức ăn, song thức ăn là một nguy cơ cũng lớn như mối lợi. Titus và đám sát thủ của hắn sẽ làm gì nếu gã to xác đó phát hiện ra chúng tôi có lửa, thức ăn, nước sạch…

Tôi đang cùng Roque quay về lâu đài sau chuyến đi thám thính xuống phía Nam thì nghe thấy tiếng động vọng lại từ trong một lùm cây nhỏ. Bò lại gần hơn, chúng tôi nghe thấy tiếng gầm gừ và tiếng giật xé. Trông đợi sẽ thấy một bầy sói đang xé xác một con dê, chúng tôi ghé mắt nhìn qua bụi cây và phát hiện ra bốn đứa trong đám thuộc hạ của Titus đang ngồi xổm quanh một xác hươu. Khuôn mặt bọn họ tèm lem máu, đôi mắt tối sầm, hau háu trong khi cả đám dùng dao xẻo thịt ra khỏi con hươu chết. Năm ngày không lửa, năm ngày phải ăn quả dại còn xanh, và đám này đã biến thành những kẻ man rợ.

“Chúng ta cần đưa diêm cho họ,” sau đó Roque nói với tôi. “Những tảng đá ở đây không tóe lửa khi quẹt vào nhau.”

“Không. Nếu chúng ta đưa diêm cho chúng thì Titus sẽ còn mạnh hơn.”

“Lúc này liệu chuyện đó có còn quan trọng nữa không? Bọn họ sẽ đổ bệnh nếu cứ tiếp tục ăn thịt sống. Bọn họ đã đổ bệnh rồi!”

“Thì chúng cứ việc bĩnh ra quần,” tôi gằn giọng. “Có những điều còn tồi tệ hơn.”

“Nói xem, Darrow. Tình thế nào xấu hơn. Titus nắm quyền và có Nhà Mars mạnh mẽ hay Darrow nắm quyền với Nhà Mars yếu ớt?”

“Tốt hơn cho ai kia?” tôi nóng nảy hỏi.

Cậu ta chỉ lắc đầu.

“Cứ để chúng làm thối rữa những cái bụng đáng tởm của chúng,” là quan điểm của Cassius. “Chúng đã tự chọn phe cho mình. Giờ hãy để chúng ỉa trong lựa chọn đó.”

Nhóm của tôi tán thành.

Tôi thích đội quân của mình, những kẻ dưới đáy, những Tuyển Lựa Hạ Cấp. Họ không có dòng dõi hay địa vị cao như các Tuyển Lựa Cấp Cao. Phần lớn họ cảm ơn tôi khi tôi cho họ thức ăn - ban đầu họ đã không làm thế. Họ không nhảy dựng lên đi theo Titus trong những cuộc tập kích lúc nửa đêm chỉ đơn giản để mua vui. Không, họ đi theo chúng tôi vì Cassius có sức cuốn hút như Mặt Trời, và trong vầng sáng của anh ta, cái bóng tôi tạo nên trông có vẻ như biết rõ mọi thứ nó làm. Thực ra thì không. Nó, cũng như tôi, được sinh ra trong một khu mỏ.

Dẫu vậy, bề ngoài có vẻ như tôi có một chiến lược nào đó. Tôi đã yêu cầu nhóm chúng tôi lập bản đồ lãnh thổ trên những tấm bảng kỹ thuật số mà chúng tôi tìm thấy trong một căn hầm ngập nước ở dưới đáy một khe vực, nhưng chúng tôi vẫn chưa có vũ khí nào ngoài Lưỡi Hái của tôi cùng vài con dao và cây gậy vót nhọn đầu. Thế nên mọi chiến lược chúng tôi có đều dựa trên thông tin thu thập được.

Điều tức cười là chỉ một nhóm có được một ý tưởng chết tiệt đang hoạt động ngon nghẻ. Và đó không phải là nhóm chúng tôi. Cũng không phải nhóm của Antonia. Và chắc chắn không phải là nhóm của Titus. Đó là nhóm của Sevro, và tôi gần như chắc chắn cậu ta là thành viên duy nhất của nhóm đó, trừ phi đến lúc này cậu ta đã kết nạp thêm vài con sói. Thật khó mà nói cậu ta đã làm vậy hay chưa. Nhà chúng tôi không có những bữa tối tập trung. Dù thỉnh thoảng chúng tôi thấy cậu ta chạy theo các triền đồi vào ban đêm trong bộ lông sói, trông, như Cassius mô tả không thể chính xác hơn, “như một thứ quỷ con lông lá đang phê ma túy.” Và có một lần Roque thậm chí còn nghe thấy sinh vật nào đó, không phải một con sói, tru lên trên vùng đất cao rậm rạp. Có những ngày Sevro đi loanh quanh hoàn toàn bình thường - nhục mạ mọi thứ chuyển động, ngoại trừ Quinn. Anh chàng dành một ngoại lệ cho cô, mang đến cho cô thịt và các loài nấm ăn được thay vì những lời nhục mạ. Tôi nghĩ Servo thích Quinn, cho dù cô thích Cassius.

Chúng tôi bảo cô kể cho chúng tôi nghe về cậu ta, nhưng cô không chịu. Cô là người trung thành, và có lẽ vì thế cô làm tôi nhớ về nhà mình. Cô luôn kể những câu chuyện hay, gần như đều là những lời bịa đặt được tô vẽ hào nhoáng. Sức sống tỏa ra từ con người cô, hệt như sức sống từng tồn tại trong vợ tôi. Cô là người cuối cùng trong chúng tôi gọi Quỷ Lùn là “Sevro”. Cô cũng là người duy nhất biết cậu ta sống ở đâu. Thậm chí sau tất cả những lần thám thính, chúng tôi cũng không thể tìm ra chút dấu vết nào về nơi cậu ta ngủ. Tất cả những gì tôi biết là cậu ta đi săn mồi ở bên kia vùng cao nguyên. Tôi biết Titus đã phái người đi thám thính để theo dõi cậu ta, song tôi không tin bọn họ thành công. Đám này thậm chí còn chẳng bám theo nổi tôi. Tôi biết điều đó làm Titus rất bực bội.

“Tôi nghĩ cậu ta đang ngồi thủ dâm trong các bụi cây,” Cassius tặc lưỡi. “Cứ vậy đợi tất cả chúng ta tự giết nhau.”

Khi Lea tập tễnh quay trở về lâu đài, Roque tới tìm Cassius và tôi.

“Chúng đánh cô ấy,” cậu ta nói. “Không quá nặng tay, nhưng chúng đã đá vào bụng cô ấy và cướp đi những gì cô ấy kiếm được trong ngày.”

“Ai?” Cassius nổi nóng. “Ai là kẻ tấn công?”

“Không quan trọng. Điều quan trọng là bọn chúng đói. Thế nên hãy thôi chơi trò ăn miếng trả miếng đi. Không thể thế này mãi được” Roque nói. “Đám đệ tử của Titus đang chết đói. Các cậu trông đợi chúng sẽ làm gì đây? Chết tiệt, gã to xác đang săn lùng Quỷ Lùn vì hắn cần lửa và thức ăn. Nếu chúng ta cung cấp cho hắn những thứ đó, chúng ta có thể thống nhất Nhà, duy trì sự văn minh. Có khi cả Antonia cũng sẽ khiến nhóm của cô ta trở nên biết điều.”

“Antonia? Biết điều ư?” Cassius hỏi, bật cười hô hố.

“Kể cả nếu điều đó diễn ra, Titus vẫn sẽ là người mạnh nhất,” tôi nói. “Và như thế sẽ chẳng giải quyết được gì cả.”

“À. Phải. Đó là điều cậu không thể chịu được, một người khác nắm quyền lực. Tốt thôi.” Roque vuốt mái tóc dài của cậu ta. “Hãy nói với Vixus hay Pollux. Hãy loại bỏ Thủ Lĩnh của họ nếu các cậu nhất thiết phải thế. Nhưng hãy hàn gắn Nhà, Darrow. Nếu không chúng ta sẽ thua khi một Nhà khác tới gõ cửa.”

Đến ngày thứ sáu, tôi làm theo lời khuyên của cậu ta. Biết Titus ra ngoài đi tập kích, tôi mạo hiểm tới tìm Vixus ở tháp phòng thủ chính. Thật không may, Titus quay về sớm hơn dự kiến.

“Trông anh bạn có vẻ tươi tỉnh và hoạt bát quá nhỉ,” hắn nói với tôi trước khi tôi kịp tìm thấy Vixus trong các hành lang đá của tòa tháp phòng thủ. Hắn chặn đường tôi lại bằng thân hình to con của mình - đôi vai gần như vươn ra hết bề rộng của bức tường. Tôi cảm thấy một người khác trên hành lang phía sau lưng mình. Vixus và hai người khác. Dạ dày tôi hơi thắt lại một chút. Thật ngu mới đi làm việc này. “Tôi có thể hỏi anh bạn đang đi đâu không nhỉ?”

“Tôi muốn so sánh các bản đồ thám thính của chúng tôi với bản đồ chính trong phòng chỉ huy” tôi nói dối, biết rõ mình đang có một tấm bảng kỹ thuật số trong túi.

“À, anh bạn muốn so sánh các bản đồ thám thính với bản đồ chính… vì lợi ích của Nhà Mars sao, Darrow cao quý?”

“Còn có thể vì lợi ích nào khác chứ?” tôi hỏi. “Tất cả chúng ta đều thuộc về một phe, phải không nào?”

“À, chúng ta thuộc về một phe,” hắn nói. Titus phá lên cười đầy gian trá. “Vixus, nếu chúng ta thuộc về một phe, cậu có nghĩ tốt nhất là chúng ta nên chia sẻ với nhau những tấm bản đồ nhỏ của cậu ta không nhỉ?”

“Như thế sẽ là tốt nhất,” Vixus tán thành. “Những cây nấm. Những cái bản đồ. Như nhau cả thôi.” Nghĩa là hắn ta đã tấn công Lea. Đôi mắt của gã này không có chút sinh khí. Hệt như mắt quạ.

“Phải. Thế nên tôi sẽ xem qua giúp anh bạn, Darrow.” Titus giật lấy tập bản đồ thám thính của tôi. Tôi chẳng thể làm gì để ngăn cản hắn làm việc đó.

“Cậu có thể thoải mái dùng chúng,” tôi nói. “Chừng nào cậu biết có những đống lửa của kẻ thù ở xa phía Đông, và nhiều khả năng có kẻ thù trong Rừng Lớn ở phía Nam. Tấn công bất cứ kẻ nào cậu thích. Chỉ là đừng để bị tóm trong lúc quần đang tụt xuống.”

Titus hếch mũi lên hít hít không khí. Hắn không hề lắng nghe tôi.

“Vì chúng ta đang chia sẻ, Darrow.” Gã to xác lại hít hít lần nữa, xích lại gần cổ tôi hơn. “Có lẽ anh bạn sẽ chia sẻ với chúng tôi vì sao anh bạn lại có mùi như khói củi vậy.”

Tôi cứng người lại, không biết phải làm gì.

“Nhìn nó lúng túng kìa. Nhìn nó đang cố nghĩ ra một trò bịa đặt kìa.” Giọng Titus đầy vẻ ghê tởm. “Tao có thể ngửi thấy sự dối trá của mày. Ngửi thấy những lời dối trá chảy ra khỏi mày như mồ hôi.”

“Như một ả đàn bà đang hứng tình,” Pollux nói đầy châm biếm. Hắn nhún vai với tôi ra vẻ xin lỗi.

“Thật ghê tởm,” Vixus mỉa mai. “Hắn là một kẻ bẩn thỉu. Một tạo vật xấu xa, đàn bà.” Tôi không biết vì sao tôi lại nghĩ mình có thể làm gã này quay lưng lại với Titus.

“Mày là một thằng nhãi ăn bám,” Titus nói tiếp. “Gặm nhấm đạo đức vì mày sẽ không cam chịu tuân lệnh; chờ đợi các chàng trai cô gái cao quý của tao chết đói.” Bọn họ tiến lại gần tôi từ phía sau, từ hai bên. Titus rất to con. Pollux và Vixus hung tợn, to gần bằng tôi. “Mày là một tạo vật khốn kiếp. Một con dòi trong xương tủy chúng tao.”

Tôi bình thản nhún vai, cố làm bọn họ nghĩ tôi không lo lắng.

“Chúng ta có thể sửa chữa điều này,” tôi nói.

“Gì cơ?” Titus hỏi.

“Giải pháp rất đơn giản, anh bạn to xác,” tôi khuyên nhủ. “Đưa các chàng trai cô gái của anh bạn về nhà. Hãy dừng cướp phá Nhà Ceres mỗi ngày trước khi có Nhà nào khác tới vặn cổ tất cả các vị. Sau đó chúng ta sẽ nói chuyện về lửa, về thức ăn.”

“Mày nghĩ mày có thể bảo chúng tao phải làm gì sao, Darrow? Đó là điều kiện phải không?” Vixus hỏi. “Mày nghĩ mày giỏi hơn vì có điểm cao hơn trong một bài kiểm tra nhỏ nhoi ngớ ngẩn sao? Vì các Giám Thị đã chọn mày đầu tiên sao?”

“Đúng thế đấy,” Titus tặc lưỡi. “Nó nghĩ nó xứng đáng là Thủ Lĩnh.”

Khuôn mặt diều hâu của Vixus ghé sát vào mặt tôi, đôi môi dè bỉu nhè ra từng từ. Khá đẹp khi ở tư thế nghỉ, cặp môi của hắn lúc này nhếch lên co lại thật tàn nhẫn, và hơi thở của hắn phả ra thật nặng mùi khi hắn nhìn tôi chằm chằm, cố làm tôi nghĩ hắn không hề bị ấn tượng. Vixus rặn ra một tràng cười khinh miệt. Tôi thấy hắn ngả đầu ra để nhổ nước bọt vào mặt tôi. Tôi để cho hắn làm. Ngụm nước bọt đập lên mặt tôi rồi chậm rãi chảy xuống má và môi tôi.

Titus quan sát với một nụ cười của sói. Đôi mắt hắn long lên; Vixus nhìn đầu lĩnh tìm kiếm sự cổ vũ. Pollux tiến lại gần hơn.

“Mày là một cái của quý bé tẹo mềm xìu,” Vixus nói. Mũi hắn gần như đè gập mũi tôi xuống. “Thế nên đó là thứ tao sẽ lấy đi từ mày, quý ông - cái của quý bé tẹo của mày.”

“Hoặc các người có thể để tôi đi,” tôi nói. “Các người có vẻ đang chặn cửa đấy.”

“Ái chà!” Vixus phá lên cười, quay sang nhìn đầu lĩnh. “Nó đang cố làm ra vẻ không sợ đấy, Titus. Cố tránh một cuộc đánh nhau.” Hắn nhìn tôi với đôi mắt vàng óng, chết chóc. “Tao đã đập nát những thằng nhóc hợm hĩnh như mày trong các câu lạc bộ quyết đấu cả nghìn lần rồi.”

“Thật sao?” tôi hỏi với vẻ không tin.

“Bẻ gãy chúng như những cành cây vậy. Rồi sau đó cướp lấy bạn gái của chúng làm trò chơi. Tao đã làm chúng nó mất mặt biết chừng nào trước mặt bố chúng nó. Tao đã làm những thằng nhóc như mày khóc lóc dầm dề.”

“Ồ, Vixus này,” tôi nói kèm theo một tiếng thở dài, cố giữ âm hưởng run rẩy của sự phẫn nộ và sợ hãi khỏi lộ ra trong giọng nói của mình. “Vixus, Vixus, Vixus. Không có thằng nhóc nào giống tao hết.”

Tôi nhìn lại về phía Titus để đảm bảo mắt chúng tôi gặp nhau khi tôi thoải mái vung bàn tay Chim Lặn của mình đi một vòng, như thể tôi đang nhảy, và chém ngay trên cổ Vixus ở chỗ tĩnh mạch cảnh với sức mạnh của một nhát búa. Cú đánh hạ gục hắn, song tôi vẫn nện hắn thêm một cú cùi chỏ, một cú thúc đầu gối, rồi chém bằng bàn tay còn lại của tôi, trong khi hắn đổ nhào xuống. Nếu gã trai trẻ này đứng chân vững hơn, cú đánh đầu tiên rất có thể đã làm cổ hắn gãy làm đôi. Thay vì thế, hắn đổ nhào sang bên trong trọng lực thấp, ngã ngang người ra và rùng mình trước cơn mưa đòn của tôi khi vật ra trên sàn. Đôi mắt hắn đờ dại. Cơn sợ hãi dâng lên trong bụng tôi. Cơ thể tôi quá mạnh mẽ.

Titus và những đứa khác quá choáng váng trước màn ra tay bất ngờ nên không kịp chặn tôi lại trong khi tôi quay người lướt khỏi các bàn tay đang vươn ra của chúng rồi chạy xuống hành lang.

Tôi đã không giết hắn.

Tôi đã không giết hắn.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.