Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6
Kẻ Tử Đạo

❊ ❊ ❊

Vì Eo, tôi không phản ứng. Tôi phẫn nộ. Tôi căm thù. Tất cả mọi xúc cảm. Nhưng tôi rời mắt khỏi em, ngay cả khi chúng đưa em đi và tròng thòng lọng vào cổ em. Tôi ngước mắt lên nhìn Bridge, và ông ta lặng lẽ tháo miếng bịt miệng cho tôi. Hai hàm răng của tôi sẽ không bao giờ như trước nữa. Nước mắt dâng trong đôi mắt ông già Hộp Thiếc. Tôi rời khỏi ông ta và đờ đẫn loạng choạng bước tới chân giá treo cổ để Eo có thể nhìn thấy tôi khi em chết. Đây là lựa chọn của em. Tôi sẽ ở bên em đến cuối cùng. Hai bàn tay tôi run lẩy bẩy. Những tiếng nấc vang lên từ đám đông đằng sau tôi.

“Cô muốn nói những lời cuối cùng với ai trước khi công lý được thực thi?” Podginus hỏi em. Lão đang diễn trò cảm thông trước máy quay.

Tôi đợi em nói ra tên tôi, nhưng em không làm thế. Đôi mắt em không hề rời khỏi tôi, nhưng em lại gọi tên em gái mình. “Dio.” Cái tên rung rẩy vang lên trong không trung. Giờ thì em mới thấy sợ. Tôi không phản ứng khi Dio leo lên cầu thang dẫn tới giá treo cổ; tôi không hiểu, nhưng tôi sẽ không ghen tị. Chuyện này không phải vì tôi. Tôi yêu em. Và em đã lựa chọn. Tôi không hiểu, nhưng tôi sẽ không để em chết mà biết đến bất kỳ điều gì khác ngoài tình yêu của tôi.

Dan Xấu Xí phải giúp Dio leo lên giá treo cổ; cô loạng choạng và đờ đẫn khi cúi người ghé sát vào chị gái. Những gì được nói ra tôi đều không nghe thấy; nhưng Dio thảng thốt kêu lên một tiếng rên rĩ sẽ ám ảnh tôi mãi mãi. Cô nhìn tôi trong khi khóc ròng. Vợ tôi đã nói gì với cô? Những người phụ nữ khóc. Những người đàn ông lau nước mắt. Người ta phải đánh ngất Dio để lôi cô đi, nhưng cô vẫn bám chặt lấy chân Eo mà khóc. Đại Thống Đốc gật đầu, cho dù hắn thậm chí chẳng thèm đủ bận tâm để quan sát Eo, cũng giống như bố tôi, bị treo cổ.

“Hãy sống vì nhiều điều hơn,” em thầm nói với tôi. Em cho tay vào túi lấy ra bông hồng tú cầu tôi đã tặng em. Bông hoa đã bị giập nát và bẹp gí. Rồi em hô lên thật to tới tất cả những người đang có mặt, “Hãy bẻ gãy xiềng xích!”

Cửa sập dưới hai bàn chân em mở ập xuống. Em ngã, và trong một khoảnh khắc, mái tóc em lơ lửng bồng bềnh quanh đầu, một quầng đỏ rực. Rồi hai bàn chân em hẫng đi trong không khí và em rơi xuống, cần cổ mảnh mai của em bị siết chặt. Đôi mắt mở thật to. Giá như tôi có thể cứu em khỏi cảnh này. Giá như tôi có thể bảo vệ em; nhưng thế giới thật lạnh lẽo và tàn nhẫn với tôi. Nó không diễn ra theo cách tôi mong muốn. Tôi yếu đuối. Tôi chứng kiến vợ mình chết và bông hồng tú cầu của tôi rơi khỏi bàn tay em. Máy quay ghi lại tất cả. Tôi hối hả ào tới để hôn lên mắt cá chân của em. Tôi ôm lấy đôi chân em. Tôi sẽ không để em bị hành hạ.

Trên Sao Hỏa không có đủ trọng lực, vì vậy ta phải kéo hai bàn chân xuống để bẻ gãy cổ. Chúng để những người thân yêu của nạn nhân làm việc đó .

Chẳng mấy chốc, không còn âm thanh nào nữa, kể cả tiếng nghiến kèn kẹt của dây thừng.

Vợ tôi quá nhẹ.

Em mới chỉ là một cô bé.

Thế rồi tiếng thình thịch của Lễ Tiễn Biệt bắt đầu. Những nắm tay đấm lên lồng ngực. Hàng nghìn nắm tay. Thật nhanh, như nhịp tim đập. Rồi chậm dần. Một nhịp đấm mỗi giây. Một nhịp sau năm giây. Sau mười giây. Rồi không vang lên nữa, và đám đông than khóc tản đi như bụi trên lòng bàn tay khi các đường hầm cũ rền rĩ trong những cơn gió sâu.

Còn đám Hoàng Kim, bọn chúng bay đi.

Image

Bố Eo, Loran và Kieran ngồi cạnh cửa nhà tôi suốt đêm. Họ nói họ ở đó để làm bạn với tôi. Nhưng thực chất là để canh chừng tôi, để đảm bảo rằng tôi sẽ không chết. Tôi muốn chết. Mẹ băng bó các vết thương cho tôi bằng những mảnh lụa mà em gái tôi, Leanna, lấy cắp từ Khu Ươm Tơ.

“Hãy giữ cho vết thương khô, nếu không con sẽ bị sẹo đấy.”

Những vết sẹo có là gì chứ? Chúng đâu có quan trọng. Eo sẽ không thấy chúng, vậy sao tôi phải bận tâm? Em sẽ không đưa bàn tay vuốt dọc lưng tôi. Em sẽ không bao giờ hôn lên những vết thương của tôi nữa.

Em đã ra đi.

Tôi nằm ngửa trên giường để có thể cảm thấy đau mà quên đi vợ mình. Nhưng tôi không thể. Ngay cả lúc này em vẫn đang bị treo. Sáng ra, tôi sẽ đi ngang qua em trên đường tới mỏ. Chẳng mấy chốc em sẽ bốc mùi, chẳng mấy chốc em sẽ thối rữa. Người vợ xinh đẹp của tôi đã tỏa sáng quá rực rỡ, vì thế em không thể sống lâu. Tôi vẫn cảm thấy cổ em gãy dưới hai bàn tay tôi; lúc này đây chúng đang run rẩy trong đêm.

Có một đường hầm bí mật mà tôi đã đào trong phòng ngủ của mình từ lâu để có thể lẻn ra ngoài khi còn là một đứa trẻ. Giờ tôi lại dùng nó. Tôi chui ra khỏi lối đi bí mật, lặng lẽ leo xuống từ chỗ ở của mình, để những người thân không bao giờ thấy tôi lẩn đi trong ánh sáng mờ ảo.

Cả khu cư trú đều im ắng. Im ắng, chỉ còn MHN đang chiếu cảnh vợ tôi chết trên nền một bài hát. Chúng chủ định cho thấy sự vô ích của việc bất phục tùng. Và chúng đã thành công, nhưng trên đoạn phim được chiếu còn một thứ khác nữa. Chúng chiếu cảnh phạt roi tôi, cảnh phạt roi Eo, và cảnh toàn bộ bài hát của em. Sau khi em chết, chúng chiếu lại cả đoạn phim, một điều dường như đem đến hiệu ứng không mong muốn. Dù em không phải là vợ tôi, tôi vẫn thấy một người đã khuất, một bài hát đẹp đẽ của cô gái trẻ bị sợi thừng của những kẻ tàn bạo làm cho câm lặng.

Sau đó, MHN chuyển sang đen kịt trong vài giây. Trước đó nó chưa bao giờ đen kịt như thế. Và Octavia au Lune quay lại với thông điệp cũ. Như thể có ai đó vừa đột nhập vào hệ thống phát hình, vì vợ tôi lại chập chờn xuất hiện trên màn hình khổng lồ .

“Hãy bẻ gãy xiềng xích!” em hét lớn. Rồi em biến mất và màn hình lại tối đen. Nó kêu lạo xạo. Hình ảnh quay trở lại. Vợ tôi lại hét lên câu nói đó một lần nữa. Rồi lại tối đen. Chương trình thông thường được phát, rồi lại bị cắt ngang bởi tiếng hét của em thêm một lần cuối cùng, và đến đoạn phim tôi kéo hai chân em xuống. Rồi lặng thinh.

Đường đi lối lại đều im ắng khi tôi lần bước tới Khu Sinh Hoạt Chung. Những người làm ca đêm sẽ sớm quay trở về. Rồi tôi nghe thấy một tiếng động, và một người đàn ông bước xuống đường phía trước tôi. Khuôn mặt chú tôi liếc nhìn tôi ranh mãnh từ trong bóng tối. Chỉ có một bóng đèn treo lủng lẳng phía trên đầu ông, chiếu sáng cái chai ông cầm trên tay và chiếc sơ mi đỏ đã sờn rách.

“Mày đúng là con trai của bố mày, thằng nhóc khốn kiếp. Ngu ngốc và tự phụ.”

Hai bàn tay tôi siết lại. “Chú đến để chặn cháu à?”

Ông lầm bầm. “Tao đã không thể ngăn bố mày giết chết chính cái thân xác khốn khổ của ông ấy. Và bố mày là một gã khốn khổ còn khá hơn mày nhiều. Ông ấy còn biết kiềm chế hơn.”

Tôi bước tới trước. “Cháu không cần sự cho phép của chú.”

“Không, thằng nhóc thích sinh sự, mày không cần.” Chú tôi lùa một bàn tay vào tóc. “Nhưng dù sao cũng đừng làm điều mày định làm. Nó sẽ làm mẹ mày tan nát; mày có thể nghĩ bà ấy không biết mày đã lẻn ra ngoài. Bà ấy có biết đấy. Và nói với tao. Nói là mày sẽ chết như anh trai tao, như cô bé của mày.”

“Nếu mẹ cháu biết, bà hẳn đã ngăn cháu rồi.”

“Không. Bà ấy để mặc đám đàn ông chúng ta phạm sai lầm. Nhưng đây chắc chắn không phải là điều cô bé của mày muốn.”

Tôi chỉ ngón tay vào chú mình. “Chú không biết gì hết. Không biết cô ấy muốn gì đâu.” Eo nói tôi không hiểu làm một người tử vì đạo là như thế nào. Tôi sẽ chứng minh cho em thấy là tôi biết.

“Trúng phóc,” chú tôi nói, kèm theo một cái nhún vai. “Vậy thì tao sẽ đi với mày, vì đầu mày chỉ toàn là đá.” ông tặc lưỡi. “Đám Lambda chúng ta quả rất thích thòng lọng.”

Ông ném cho tôi cái chai của mình, và tôi dè dặt bước lại gần ông.

“Tao đã cố thuyết phục bố mày từ bỏ màn phản kháng nho nhỏ của ông ấy, mày biết đấy. Nói với ông ấy rằng ngôn từ và những điệu nhảy cũng chẳng có ý nghĩa nhiều hơn bụi đất. Cố đánh bố mày. Ông ấy đã cho tao đo đất.” Chú tôi vung một cú đấm móc phải. “Đến một lúc nào đó trong đời, ta sẽ biết như thế nào là một người đã hạ quyết tâm và cản trở sẽ là sỉ nhục họ.”

Tôi uống một hớp từ cái chai của ông rồi trả nó lại. Thứ rượu này có vị lạ lùng và nặng hơn thường lệ. Lạ lùng. Chú tôi thúc tôi uống cạn chai.

“Mày hạ quyết tâm rồi chứ?” chú tôi hỏi, rồi vỗ trán. “Tất nhiên là thế rồi. Tao quên mất, tao đã dạy mày nhảy.”

“Ương bướng như một con rắn hổ lục hầm mỏ, chẳng phải chú vẫn nói thế sao?” tôi lặng lẽ nói, cho phép mình khẽ mỉm cười.

Tôi im lặng bước đi bên chú một lúc. Ông đặt một tay lên vai tôi. Một tiếng nấc muốn thoát ra khỏi lồng ngực tôi. Tôi nuốt nó vào.

“Cô ấy đã rời bỏ cháu,” tôi thì thầm. “Cứ thế mà rời bỏ cháu.”

“Chắc chắn phải có lý do. Con bé ấy không phải là một đứa ngốc.”

Nước mắt trào ra khi tôi bước vào Khu Sinh Hoạt Chung. Chú tôi đưa một cánh tay ôm ghì lấy tôi và hôn lên đỉnh đầu tôi. Đó là tất cả những gì ông có thể dành cho tôi. Ông không phải là người được sinh ra để thể hiện sự trìu mến. Khuôn mặt ông tái nhợt, ma quái. Mới ba mươi lăm tuổi mà đã thật già nua, mệt mỏi. Một vết sẹo làm môi trên của ông méo mó. Những đốm bạc lác đác trên mái tóc dày của ông.

“Hãy chào họ giúp tao dưới cửu tuyền,” ông nói vào tai tôi, bộ râu của ông cọ lên cổ tôi. “Hãy gửi đến các anh tao một chén rượu mừng và vợ tao một cái hôn, đặc biệt là tới Vũ Công.”

“Vũ Công?”

“Rồi mày sẽ biết. Và nếu có gặp ông bà nội mày, hãy bảo với họ rằng chúng ta vẫn nhảy cho họ. Họ sẽ không phải cô đơn lâu nữa đâu.” Chú tôi bỏ đi, rồi dừng lại nói trong khi vẫn không quay người lại. “Hãy bẻ gãy xiềng xích. Rõ chưa?”

“Rõ.”

Ông bỏ tôi ở đó, tại Khu Sinh Hoạt Chung cùng người vợ đang đu đưa của tôi. Tôi biết các máy quay đang dõi theo tôi từ chỗ màn hình trong khi tôi leo lên giá treo cổ. Các bậc thang làm bằng kim loại, vì vậy không kêu cót két. Em bị treo lơ lửng như một con búp bê. Khuôn mặt em trắng bệch như phấn và mái tóc em khẽ lay động trong lúc những chiếc quạt thông gió chạy rù rù phía trên.

Khi dây thừng đã bị cắt bằng Lưỡi Hái mà tôi lấy cắp được từ khu mỏ, tôi chộp lấy đầu sợi dây bị cắt rời và nhẹ nhàng hạ em xuống. Tôi bế vợ trên tay và chúng tôi cùng nhau đi suốt đoạn đường từ quảng trường tới Khu Ươm Tơ. Những người làm ca đêm đang làm nốt những giờ cuối. Đám phụ nữ im lặng quan sát trong khi tôi bế Eo tới chỗ đường ống thông gió. Ở đó tôi thấy em gái tôi, Leanna. Cao và lặng lẽ hệt như mẹ tôi, con bé dõi theo tôi bằng đôi mắt nghiêm khắc, nhưng em không nói gì. Không ai trong số những người phụ nữ khác nói gì. Họ sẽ không buôn chuyện về nơi vợ tôi được chôn cất. Họ sẽ không nói, dù phần thưởng dành cho kẻ chỉ điểm là những thỏi sô cô la. Chỉ có năm người được chôn cất trong vòng ba thế hệ - và luôn có một người bị treo cổ vì điều đó.

Đây là hành động sau chót vì tình yêu. Bản cầu hồn im lặng dành cho Eo.

Đám phụ nữ bắt đầu khóc, và khi tôi đi ngang qua, họ đưa tay chạm lên khuôn mặt Eo, lên khuôn mặt tôi và giúp tôi mở đường thông gió. Tôi kéo vợ mình qua khoảng không gian chật hẹp bằng kim loại, đưa em tới nơi chúng tôi đã yêu nhau dưới các vì sao, nơi em đã nói cho tôi biết những dự định của mình mà tôi đã không lắng nghe. Tôi ôm lấy cơ thể không còn sự sống của em và hy vọng linh hồn em thấy tôi ở nơi chúng tôi đã từng hạnh phúc.

Tôi đào hố gần một gốc cây. Hai bàn tay tôi dính đầy bụi đất của xứ sở chúng tôi, cũng đỏ quạch như mái tóc em khi tôi cầm lấy bàn tay em và hôn lên nhẫn cưới của em. Tôi để phần ngoài của nụ hồng tú cầu lên trên trái tim em, lấy ra phần trong và cất vào nơi gần trái tim tôi. Rồi tôi hôn lên môi em và chôn cất em. Nhưng tôi nức nở òa khóc khi chưa kịp hoàn tất việc đó. Tôi bới lộ khuôn mặt em ra và lại hôn em, áp sát người vào em cho tới khi nhìn thấy Mặt Trời đỏ quạch mọc lên qua mái vòm nhân tạo hình bong bóng. Những màu sắc của nơi này làm đôi mắt tôi bỏng rát, và tôi không thể kim được nước mắt. Khi nhổm lên, tôi thấy dải băng quấn đầu của mình thò ra từ trong túi em. Em đã làm nó cho tôi để ngăn mồ hôi. Giờ đây tôi nhỏ nước mắt lên nó và cầm theo mình.

Kieran đấm vào mặt tôi khi thấy tôi quay về khu cư trú. Loran không nói nên lời, trong khi bố Eo loạng choạng tựa người vào một bức tường. Họ nghĩ họ đã bất lực với tôi. Tôi nghe thấy tiếng mẹ Eo khóc. Mẹ tôi không nói gì trong lúc nấu ăn cho tôi. Tôi thấy không được khỏe. Thật khó thở. Leanna đi vào giúp mẹ tôi nấu nướng, hôn lên đầu tôi trong lúc tôi ăn, nấn ná lại để ngửi mùi tóc tôi. Tôi phải dùng một tay để đưa thức ăn từ đĩa lên miệng. Mẹ nắm lấy bàn tay còn lại của tôi giữa đôi bàn tay chai sạn của bà. Bà ngắm nhìn nó thay vì nhìn tôi, như thể nhớ lại khi nó còn bé xíu, mềm mại và băn khoăn tự hỏi nó đã trở nên cứng rắn như vậy tự lúc nào.

Tôi ăn xong đúng lúc Dan Xấu Xí tới. Mẹ tôi không rời khỏi bàn khi tôi bị kéo đi. Đôi mắt bà vẫn nhìn đăm đăm vào chỗ lúc trước bàn tay tôi nằm. Tôi nghĩ bà tin rằng nếu bà không ngước lên, chuyện này sẽ không xảy ra. Thậm chí cả mẹ tôi cũng chỉ chịu đựng được bấy nhiêu.

Chúng sẽ treo cổ tôi trước mặt tất cả mọi người khi họ tập hợp đông đủ vào lúc chín giờ sáng. Không hiểu sao tôi cảm thấy chóng mặt. Tim tôi có cảm giác thật kỳ lạ, đập thật chậm. Tôi nghe thấy những lời Đại Thống Đốc nói với vợ tôi vang lên:

“Đó là tất cả sức mạnh của ngươi sao?”

Chủng tộc chúng tôi hát, chúng tôi nhảy, chúng tôi yêu. Đó là sức mạnh của chúng tôi. Nhưng chúng tôi còn đào bới nữa. Và rồi chúng tôi chết. Hiếm khi chúng tôi chọn cách hỏi tại sao. Lựa chọn đó là sức mạnh. Lựa chọn đó là vũ khí duy nhất của chúng tôi. Nhưng nó không đủ.

Chúng cho tôi nói lời cuối cùng. Tôi gọi Dio lên. Đôi mắt cô vằn máu và sưng mọng. Cô là một tạo vật mong manh, thật khác với chị cô biết bao.

“Lời trăng trối của Eo là gì?” tôi hỏi cô, dù miệng tôi cử động thật chậm và kỳ quặc.

Cô đưa mắt nhìn mẹ tôi, cuối cùng bà cũng đi theo tới đây, và bà đang lắc đầu. Có điều gì đó họ không nói với tôi. Một điều họ không muốn cho tôi biết. Một bí mật được giữ lại cho dù tôi sắp chết.

“Eo nói chị ấy yêu anh.”

Tôi không tin cô, nhưng tôi mỉm cười và hôn lên trán cô. Cô không đủ sức trả lời thêm bất kỳ câu hỏi nào nữa. Còn tôi đang chóng mặt. Chỉ nói thôi cũng khó.

“Anh sẽ nói với chị em là em gửi lời chào.”

Tôi không hát. Tôi được sinh ra cho những điều khác.

Cái chết của tôi thật điên rồ. Đó là tình yêu.

Nhưng Eo đã đúng, tôi không hiểu. Đây không phải là chiến thắng của tôi. Đây là sự ích kỷ. Em đã bảo tôi phải sống vì nhiều điều hơn nữa. Em muốn tôi chiến đấu. Nhưng giờ đây tôi lại sắp phải chết, bất chấp những gì em muốn. Tôi bỏ cuộc vì nỗi đau.

Tôi hoảng hốt như những kẻ tự sát thường hoảng hốt khi nhận ra sự rồ dại của mình.

Đã quá muộn.

Tôi cảm thấy cánh cửa dưới chân tôi mở ra. Cơ thể tôi rơi xuống. Dây thừng siết chặt lấy cổ tôi. Xương sống tôi kêu răng rắc. Ngàn mũi kim vô hình đang chọc vào thắt lưng. Kieran lảo đảo bước tới trước. Chú Narol đẩy anh ra. Vừa nháy mắt, ông vừa cầm lấy hai bàn chân tôi và kéo xuống.

Tôi hy vọng họ sẽ không chôn tôi.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.