Tôi đã vượt qua thử thách. Cuộc chiến dai dẳng với Nhà Minerva đã kết thúc. Và tôi cũng đã bẫy được Nhà Diana.
Nhà Diana có ba lựa chọn trước trận đánh. Họ có thể bán đứng tôi cho Nhà Minerva và bắt Nhà của tôi làm nô lệ, nhưng tôi đã cử Cassius phái các toán tuần tiễu để chặn bắt bất cứ kỵ sĩ nào. Họ có thể chấp nhận đề nghị của tôi. Hoặc có thể tới lâu đài của chúng tôi và thử chiếm nó. Tôi sẽ không bận tâm nếu họ chọn phương án này; đó là một cái bẫy. Chúng tôi không để lại chút nước nào trong lâu đài và có thể dễ dàng vây hãm bọn họ.
Giờ đây họ có trong tay pháo đài của Nhà Minerva, còn chúng tôi ở ngoài đồng trống. Họ có thể tuân thủ thỏa thuận của họ. Khi đó chúng tôi sẽ có gia huy; họ sẽ có pháo đài và tất cả cư dân của nó, Nhưng tôi biết họ sẽ trở nên tham lam. Và đúng vậy. Cổng đóng lại, và họ nghĩ đã có trong tay một căn cứ chiến lược. Tốt. Đó chính là lý do tại sao tôi để Sevro ở bên trong cùng họ.
Những cột khói nhanh chóng bốc lên. Cậu ta phá hủy kho lương thực trong lúc bọn họ bắt người Nhà Minerva làm nô lệ và canh giữ tường thành đề phòng đội quân của tôi. Sau đó, cậu ta sẽ ném phân xuống làm ô nhiễm giếng nước rồi cùng Những Kẻ Gào Rú của mình ẩn nấp dưới các tầng hầm.
Nhà Diana không quen với kiểu chiến tranh này. Họ chưa bao giờ thực sự rời khỏi khu rừng của mình. Chẳng cần phải kiên nhẫn cho lắm để đợi họ chui ra. Ba ngày trôi qua, và họ có vẻ vẫn còn ngạc nhiên vì chúng tôi không rời đi. Thay vì thế, chúng tôi đóng trại ở phía Bắc và phía Nam pháo đài, với các kỵ sĩ và lửa trại được bố trí khắp xung quanh để họ không thể đào thoát trong đêm. Họ khát. Thủ Lĩnh của họ, Tamara, không chịu gặp tôi. Cô ta quá xấu hổ vì bị mắc kẹt trong sự phản bội của mình.
Cuối cùng, tới ngày thứ tư, Tamara đề nghị trao cho tôi mười nô lệ Minerva cũng như tất cả chiến binh bị bắt làm nô lệ của chúng tôi nếu tôi đồng ý cho cô ta quay về nhà. Tôi cử Lea tới bảo cô ta đi chết đi. Lea cười khúc khích như một đứa trẻ khi quay về. Cô xoắn tóc vặn vẹo, tóm lấy cánh tay tôi, dựa sát người vào để nhại lại vẻ tuyệt vọng của Tamara.
“Làm ơn hãy đàng hoàng!” cô rên rỉ. “Anh không phải là người biết giữ lời sao?”
Khi bọn họ tìm cách đột kích thoát ra vào tối thứ năm, chúng tôi bắt sống gần như tất cả. Ngoại trừ Tamara. Cô ta rơi từ trên ngựa xuống và bị xéo chết trong bùn.
“Yên của cô ta bị cắt đứt dây buộc phía dưới.” Sevro chỉ cho tôi đoạn dây da bị cắt lìa gọn ghẽ. “Tactus chăng?”
“Có thể lắm.”
“Mẹ hắn là một Thượng Nghị Sĩ, bố hắn là một Pháp Quan.” Sevro nhổ nước bọt. “Tôi đã gặp hắn khi bọn tôi còn là những thằng nhóc. Hắn từng đánh một cô gái sống dở chết dở khi cô ta không chịu hôn lên má hắn. Gã con hoang điên dại.”
“Quên chuyện này đi,” tôi nói. “Chúng ta không thể chứng minh được gì hết.” Tactus là nô lệ của chúng tôi, cũng như tất cả các thành viên Nhà Diana và Minerva. Thậm chí cả Pax. Tôi cùng Cassius và Roque ngồi trên ngựa quan sát trong khi các nô lệ mới của chúng tôi ra sức chất củi và cỏ khô rải khắp pháo đài Nhà Minerva. Họ châm một đống lửa lớn, và ba chúng tôi chúc mừng lẫn nhau vì chiến thắng.
“Đây sẽ là vạch thành tích cuối cùng của cậu,” Cassius nói với tôi. “Nó sẽ biến cậu thành Thủ Lĩnh, người anh em.” Anh ta vỗ vai tôi, và tôi chỉ thấy một chút ghen tị nhức nhối trong mắt anh ta. “Không thể có lựa chọn tốt hơn.”
“Chúa trên cao, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có lúc thấy điều này từ người bạn tuấn tú của chúng ta,” Roque nói. “Sự khiêm nhường! Cassius, có đúng là anh không đấy?”
Cassius nhún vai. “Trò chơi này chỉ là một năm trong cuộc đời chúng ta, có khi còn ít hơn. Sau đó, chúng ta sẽ bước vào quá trình tập sự hay tới các viện hàn lâm. Tiếp theo, chúng ta sẽ có cuộc sống riêng của mỗi người. Tôi chỉ thấy mừng là cả ba chúng ta thuộc về cùng một Nhà - những phần thưởng xứng đáng rốt cuộc sẽ có cho tất cả chúng ta.”
Tôi bóp vai anh ta. “Đồng ý.”
Anh ta vẫn nhìn xuống, không thể đón nhận ánh mắt của chúng tôi cho tới khi tìm lại được giọng nói.
“Có thể… tôi đã mất em trai ở đây. Nỗi đau ấy sẽ không phai nhạt. Nhưng tôi cảm thấy như thể đã có thêm hai người anh em nữa.” Anh ta ngước nhìn lên thật kiêu hãnh. “Và tôi thực sự cảm thấy thế, các chàng trai. Thực sự cảm thấy thế. Chúng ta sẽ phải tự tạo nên niềm tự hào cho mình ở đây. Đánh bại thêm vài Nhà nữa, chiến thắng cả trò chơi khốn nạn này; nhưng bố tôi sẽ cần các sĩ quan cho các chiến hạm trong hạm đội của ông… nghĩa là nếu các cậu quan tâm. Nhà Bellona luôn cần các Pháp Quan để giúp chúng tôi mạnh hơn.”
Anh ta nói câu cuối cùng một cách dè dặt, như thể chúng tôi có điều gì đó tốt hơn để làm.
Tôi nắm lấy vai anh ta thêm lần nữa và gật đầu ngay cả khi Roque nói gì đó đầy ra vẻ về việc trở thành một Chính Khách, vì cậu ta ưa cử người khác tới với cái chết của họ hơn là tự mình làm việc đó. Các Con Trai Của Ares sẽ chảy nước dãi nếu tôi trở thành một Pháp Quan của Nhà Bellona.
“Và đừng lo, Roque, tôi sẽ nhắc tới thi tài của cậu với bố tôi,” Cassius bật cười. “Ông ấy luôn muốn có một chiến binh thi sĩ.”
“Tất nhiên,” Roque thêm thắt. “Hãy đảm bảo để Thống Soái Bellona thân mến biết tôi là một bậc thầy về ẩn dụ, đồng thời là một gã khốn với các vần ép.”
“Roque gã khốn[1]… ôi Chúa ơi,” tôi bật cười khi Sevro phi ngựa tới cùng Quinn và một cô gái trên một con ngựa thuộc loại tôi chưa từng thấy trước đây. Cô gái bị chụp một cái túi trên đầu. Quinn cho biết đây là một tín sứ từ Nhà Pluto.
Tên cô ta là Lilath, và họ bắt gặp cô ta đang chờ gần bìa rừng. Cô ta muốn nói chuyện với Cassius.
Lilath từng là một cô gái có khuôn mặt tròn trịa với đôi gò má tươi cười, nhưng giờ thì không còn vậy nữa. Đôi gò má đó đã hóp lại, mới bị bỏng, rỗ lỗ chỗ và toát ra vẻ tàn nhẫn. Cô gái đã chứng kiến cái đói, và ở cô ta có một vẻ lạnh lùng tôi không thể nhận ra. Tôi thấy phát hoảng. Tôi có cảm giác như Mickey khi anh ta nhìn tôi. Tôi là một tạo vật lạnh lùng, lặng lẽ anh ta không hiểu nổi. Cô gái này cũng thế. Cảm giác này cũng giống như nhìn vào một con cá dưới lòng sông.
Những lời Lilath nói vang lên thật chậm rãi, lưu lại trong không gian.
“Tôi tới từ chỗ Chó Rừng.”
“Nếu có thể, cô hãy gọi hắn bằng tên thật,” tôi đề xuất.
“Tôi không tới đây để nói với anh,” cô ta nói không chút cảm xúc. “Tôi tới tìm Cassius.
Con ngựa của cô gái nhỏ thó, gầy guộc. Các móng của nó đã mẻ. Những lớp vải phủ thêm làm cái yên của cô ta to phồng ra. Tôi không thấy vũ khí nào khác ngoài một cây nỏ. Bọn họ là một Nhà tọa lạc trên núi - nhiều phục trang hơn do khí hậu lạnh hơn, ngựa nhỏ hơn cho những chuyến đi khó khăn hơn. Trừ phi đây là trò lừa gạt. Tôi yêu cầu cô gái cho tôi xem nhẫn của cô ta. Đó là một cái cây tang tóc - cây bách của Pluto. Bộ rễ của nó đâm xuyên vào lòng đất. Cô ta đã mất hai ngón tay. Những vết cháy hàn lại phần đầu, vậy là họ có các vũ khí ion. Mái tóc của cô ta kêu lách cách khi cô ta di chuyển. Tôi không biết vì sao.
Cô ta lặng lẽ nhìn tôi, như để so sánh tôi với chủ nhân của mình.
Có vẻ tôi là kẻ bị đánh giá thấp hơn.
“Cassius au Bellona, chủ nhân của tôi muốn Thần Chết.” Cô gái nói tiếp khi chưa ai trong chúng tôi kịp nói một lời. Chúng tôi quá ngạc nhiên. “Sống. Hoặc chết. Chúng tôi không quan tâm. Để đổi lấy hắn, các người sẽ nhận được năm mươi món vũ khí này cho… quân đội của các người.”
Cô gái ném về phía anh ta hai lưỡi Kiếm Ion.
“Cô có thể nói với chủ nhân của cô rằng hắn nên tự mình tới đối mặt với tôi,” tôi nói.
“Tôi không có lời nào để nói với những kẻ đã chết,” Lilath nói vào khoảng không. “Chủ nhân của tôi đã đánh dấu Thần Chết. Trước khi mùa đông tới, hắn ta sẽ chết. Bởi một bàn tay nào đó.”
“Cô có thể cuốn xéo đi được rồi đấy,” Cassius đáp.
Cô gái ném về phía Cassius một cái túi nhỏ. “Để giúp anh quyết định.”
Cô ta không nói gì thêm nữa. Quinn nhướng mày lên và nhún vai bối rối trong khi dẫn Lilath đi.
Tôi nhìn vào cái túi nhỏ Cassius giữ trên tay. Cảm giác hoảng loạn xâm chiếm lấy tôi. Bên trong là cái gì?
“Mở nó ra đi,” tôi nói.
“Không. Cô ta điên như một ả Tím vậy, cô ả đó,” Cassius bật cười. “Không cần thiết phải để cô ta lây nhiễm sang chúng ta.” Thế nhưng anh ta vẫn nhét cái túi vào ủng. Tôi muốn hét lên ra lệnh cho anh ta mở nó, nhưng tôi vẫn mỉm cười như thể chẳng có gì để lo lắng.
“Có gì đó không ổn với cô ta. Không có vẻ như người bình thường,” tôi dửng dưng nói.
“Giống như một trong những con sói đang đói ngấu của chúng ta vậy.” Cassius cầm cây Kiếm Ion lên múa thử một đường. Có tiếng gió rít lên. “Ít nhất chúng ta cũng có hai thanh kiếm này. Giờ tôi đã có thể dạy cậu cách quyết đấu cho đúng kiểu. Những thanh kiếm này sẽ xuyên thấu qua Giáp Cường Lực. Thực sự là những vũ khí nguy hiểm.”
Chó Rừng biết về tôi. Ý nghĩ làm tôi rùng mình. Những lời Roque nói còn tệ hơn.
“Cậu có để ý thấy mái tóc của cô ta kêu lách cách không?” cậu ta hỏi. Khuôn mặt cậu ta trắng bệch. “Các bím tóc của cô ta buộc đầy răng.”
Chúng tôi phải chuẩn bị để đón tiếp đội quân của Chó Rừng. Điều đó đồng nghĩa với việc phải củng cố lực lượng của tôi và loại trừ những mối đe dọa còn sót lại. Tôi cần tiêu diệt tàn dư của Nhà Diana ở Rừng Lớn. Và tôi cần Nhà Ceres. Tôi phái Cassius cùng Những Kẻ Gào Rú và một tá kỵ sĩ tới tiêu diệt tàn dư của Nhà Diana. Tôi đưa lực lượng còn lại của mình cùng đám nô lệ trở về lâu đài của chúng tôi để chuẩn bị đương đầu với Chó Rừng. Tôi vẫn chưa đưa ra được kế hoạch, nhưng tôi sẽ sẵn sàng tiếp đón nếu hắn thò đầu ra.
“Sau khi đã ngủ trong bụng ngựa chết, Những Kẻ Gào Rú của chúng ta có lẽ sẽ xua bọn họ ra khỏi Rừng Lớn bằng mùi!” Cassius bật cười trong khi thúc ngựa rời khỏi đội hình chính. “Tôi sẽ tung Quỷ Lùn tấn công bọn họ và quay về thậm chí trước cả khi cậu kịp lên giường.”
Sevro không muốn đi mà không có tôi. Cậu ta không hiểu vì sao Cassius lại cần tới sự giúp đỡ của mình để giải quyết nốt tàn dư của Nhà Diana. Tôi nói với cậu ta sự thật.
“Cassius có một cái túi nhỏ trong ủng, cái túi Lilath đã đưa cho anh ta. Tôi muốn cậu đánh cắp nó.”
Đôi mắt cậu ta không phán xét. Ngay cả lúc này cũng không. Có những lúc tôi tự hỏi mình đã làm gì để có được sự trung thành đến vậy, rồi có những lúc khác tôi lại cố không đẩy vận may của mình đi quá xa bằng việc nuôi quá nhiều ảo tưởng.
Tối hôm đó, trong khi Cassius vây hãm người Nhà Diana trong Rừng Lớn, những người còn lại trong đội quân của chúng tôi tiệc tùng sau những bức tường cao của tòa lâu đài Nhà Mars, tọa lạc trên cao nguyên. Tòa tháp phòng thủ sạch sẽ, còn sân chính chìm trong không khí hội hè. Thậm chí cả các nô lệ cũng được chia phần món thịt dê nướng ướp cỏ xạ hương và thịt hươu rưới dầu ô liu của June. Các nô lệ cúi gằm xuống bối rối khi tôi đi ngang qua, kể cả Pax. Hình con sói đang tru trên trán đã xéo nát sự kiêu hãnh của anh ta. Chỉ mình Tactus đáp lại ánh mắt tôi. Làn da màu mật ong tối sẫm của anh ta trông giống nước da của Quinn, song đôi mắt anh ta nhắc tôi nhớ tới đôi mắt của một con rắn hổ lục hầm mỏ.
Anh ta nháy mắt với tôi.
Sau khi tôi chiến thắng Pax, các Tuyển Lựa Cấp Cao trong Nhà của tôi dường như cuối cùng cũng hoàn toàn chấp nhận sự chỉ huy của tôi, kể cả Antonia. Nó làm tôi nhớ lại cách tôi được đối xử trên đường phố sau khi Mickey tái tạo tôi. Ở đây tôi là Hoàng Kim. Tôi là quyền lực. Đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác như vậy kể từ khi kết án tử hình Titus. Không lâu nữa, Fitchner sẽ bay xuống trao cho tôi Bàn Tay Thủ Lĩnh từ tảng đá, và mọi thứ sẽ suôn sẻ.
Roque, Quinn, Lea và giờ cả Pollux cũng cùng ăn với tôi. Thậm chí đến cả Vixus và Cassandra, những người thường ngồi chung với Antonia, cũng tới ngỏ lời chúc mừng về chiến thắng. Họ bật cười và vỗ vai tôi. Cipio, món đồ chơi của Antonia, đang đếm số nô lệ đông đảo. Bản thân Antonia không tìm gặp tôi, song cô ta vẫn gật cái đầu Hoàng Kim của mình tán thưởng. Phép mầu đúng là đã xảy ra.
Tôi là Thủ Lĩnh. Tôi có năm vạch vàng. Không lâu nữa, Fitchner sẽ tới để trao tặng vinh dự. Đến sáng, Nhà Ceres sẽ sụp đổ. Quân số của họ chưa bằng một phần ba chúng tôi. Có trong tay lương thực của họ để nuôi sống đội quân của mình và dùng pháo đài của họ để làm căn cứ tác chiến, tôi sẽ nắm trong tay sức mạnh của bốn Nhà. Chúng tôi sẽ quét sạch những thế lực còn sót lại ở phía Bắc, sau đó tiến xuống phía Nam trước khi đợt tuyết đầu tiên kịp rơi xuống. Khi đó, tôi sẽ đối diện với Chó Rừng.
Roque tới đứng cạnh tôi trong khi chúng tôi quan sát buổi tiệc.
“Tôi đã nghĩ tới việc hôn Lea,” cậu ta đột nhiên nói với tôi. Tôi thấy cô gái đang cười cợt với vài Tuyển Lựa Trung Cấp gần một đống lửa. Cô đã cắt ngắn mái tóc, và dành cho chúng tôi một cái liếc mắt, điệu bộ cúi đầu khi Roque bắt được ánh mắt cô. Cậu ta cũng đỏ mặt và nhìn đi chỗ khác.
“Tôi cứ tưởng cậu không thích cô ấy. Cô ấy bám rịt lấy cậu như một chú cún con vậy.” Tôi bật cười.
“À, phải. Thoạt đầu cô ấy không làm tôi bận tâm vì tôi nghĩ cô ấy gắn bó với tôi như người ta bám lấy… bè cứu nạn để khỏi chìm nghỉm. Nhưng… cô ấy đã trưởng thành…”
Tôi nhìn sang cậu ta và phá lên cười. Tôi không thể thôi cười.
Trông chúng tôi giống như những con sói Hoàng Kim. Chúng tôi gầy gò hơn so với khi mới vào Học Viện. Bẩn thỉu hơn. Tóc chúng tôi dài ra. Chúng tôi có những vết sẹo. Tôi có nhiều hơn hầu hết những người khác. Tôi có vẻ đã quá phụ thuộc vào thịt đỏ. Một cái răng hàm của tôi bị mẻ. Nhưng tôi vẫn phá lên cười. Tôi cười cho tới khi bộ hàm của tôi không chịu nổi. Tôi đã quên mất chúng tôi là người, là những đứa trẻ có cảm xúc.
“Được rồi, đừng lãng phí nụ hôn đầu tiên,” tôi nói. “Đó là lời khuyên duy nhất của tôi.”
Tôi bảo cậu ta hãy đưa cô ấy tới nơi nào đó đặc biệt. Đưa cô ấy tới một nơi nào đó có ý nghĩa với cậu ta, với cô gái, với hai người họ. Tôi đã đưa Eo tới máy khoan của tôi - Loran và Barlow đã chọc tôi về điều đó. Lúc ấy máy khoan đang tắt và ở trong một đường hầm được thông gió, nhờ vậy chúng tôi không phải đội mũ của bộ Đồ Hầm Lồ, chỉ cần trông chừng lũ rắn hổ lục hầm mỏ. Dẫu vậy em vẫn vã mồ hôi vì kích động. Tóc bết lên khuôn mặt, lên cổ em. Em nắm lấy cổ tay tôi thật chặt, và chỉ buông ra khi em biết em đã có tôi. Khi tôi hôn em.
Tôi cười hết cỡ và phát vào mông Roque để chúc may mắn. Chú Narol nói đó là truyền thống. Ông đã dùng mặt một Lưỡi Hái để đét tôi. Tôi nghĩ ông đã nói dối.
Tối hôm đó, tôi mơ về Eo. Tôi không mấy khi ngủ mà không mơ về em. Những chiếc giường tầng trong tòa tháp cao của lâu đài vắng tanh. Roque, Lea, Cassius, Sevro, Những Kẻ Gào Rú, đều đã đi vắng cả. Ngoại trừ Quinn, tất cả bạn bè tôi đều không có ở lâu đài. Tôi là Thủ Lĩnh, thế nhưng tôi cảm thấy thật cô độc. Ngọn lửa nổ lách tách. Gió thu lạnh lẽo lùa vào. Con gió rền rĩ như tới từ những hầm mỏ bị bỏ hoang, làm tôi nghĩ tới vợ mình.
Eo, tôi thiếu vắng hơi ấm của em trên giường bên cạnh tôi. Tôi nhớ cần cổ của em. Tôi nhớ những cái hôn lên làn da mềm mại của em, ngửi mái tóc em, nếm đôi môi em trong khi em thì thầm nói em yêu tôi.
Thế rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân, và em tan biến.
Lea lao vào qua cửa phòng ngủ. Cô nói cuống quýt. Tôi gần như không hiểu cô nói gì. Tôi đứng dậy, cao sừng sững bên cạnh cô, và đặt một bàn tay lên vai để giúp cô bình tĩnh trở lại. Không thể. Đôi mắt hoảng loạn của cô nhìn tôi từ sau mái tóc cắt ngắn.
“Roque!” khóc lóc. “Roque đã ngã xuống một khe núi. Chân anh ấy bị gãy. Em không thể với tới anh ấy!”
Tôi vội vàng chạy theo cô tới mức không mang theo cả áo khoác lẫn Lưỡi Hái. Lâu đài đã chìm trong giấc ngủ, chỉ còn những người trực gác. Chúng tôi hối hả chạy băng qua cổng, quên cả lấy ngựa. Tôi lớn tiếng gọi những người khác tới giúp. Tôi không để ý xem Lea có làm thế không. Cô chạy phía trước, dẫn tôi xuống thung lũng hẹp, rồi chạy lên những quả đồi phía Bắc tới chỗ cái khe trên cao nguyên, nơi chúng tôi nhóm đống lửa đầu tiên. Sương mù buông dày. Màn đêm tối đen. Và tôi nhận ra mình mới ngốc làm sao.
Đây là một cái bẫy.
Tôi thôi không chạy theo Lea nữa. Tôi không nói gì với cô. Tôi không biết liệu chúng có ập tới từ phía sau mình hay không, vì thế tôi nằm bẹp và lăn xuống một cái rãnh, khiến cho tôi gần như biến mất trong sương mù. Tôi lấy dương xỉ che lên trên mình. Lúc này tôi đã nghe thấy chúng. Âm thanh của những thanh kiếm. Của những bước chân và những cây kích gây choáng. Tiếng chửi rủa. Chúng có bao nhiêu người ở ngoài kia? Lea hốt hoảng gọi tên tôi. Lúc này cô không còn một mình. Cô đã dẫn tôi tới chỗ bọn chúng. Tôi nghe thấy gã Vixus ranh mãnh. Tôi ngửi thấy mùi hoa của Cassandra. Cô ta luôn xoa chúng lên da để át đi mùi cơ thể.
Tiếng chúng gọi nhau vang lên trong màn sương mù. Chúng biết tôi đã phát hiện ra cái bẫy. Tôi quay trở lại với đội quân của mình bằng cách nào đây? Tôi không dám cử động. Có bao nhiêu kẻ ngoài đó? Chúng tìm kiếm tôi. Nếu tôi chạy, liệu tôi có thoát được không? Hay tôi sẽ chết trên đầu một mũi kiếm? Tôi có hai con dao giắt trong ủng. Chỉ có thế. Tôi rút chúng ra.
“Này, Thần Chết!” Antonia gọi trong màn sương mù. Cô ta ở đâu đó gần tôi. “Này chỉ huy không biết sợ? Này, Thần Chết. Không cần trốn đâu, cưng. Chúng tôi không phát điên về chuyện anh ra lệnh cho chúng tôi như thể anh là vua của chúng tôi. Chúng tôi không phẫn nộ đến mức đủ để cắm ngập dao vào mắt anh. Không đâu. Cưng à!”
Chúng châm chọc giễu cợt, nhắm vào sự phù phiếm của tôi. Tôi chẳng bao giờ phù phiếm, song chúng không thể hiểu điều ấy. Một chiếc ủng đặt xuống ngay gần đầu tôi. Cặp mắt màu xanh lục nhìn xuyên qua màn đêm. Tôi nghĩ chúng thấy tôi. Không. Là Kính Nhìn Đêm. Ai đó đã cung cấp Kính Nhìn Đêm cho chúng. Tôi nghe thấy Vixus và Cassandra. Antonia trở nên mất kiên nhẫn.
“Thần Chết, nếu mày không ra đây, sẽ có hậu quả đấy.” Cô ta thở dài. “Hậu quả gì, mày muốn hỏi thế chứ gì? Sao chứ, tao sẽ cắt đứt cổ họng Lea bé bỏng đến tận xương.” Tôi nghe thấy một tiếng thét chói tai khi Lea bị túm tóc. “Người yêu của Roque…”
Tôi không chui ra. Chết tiệt. Tôi không chui ra. Tính mạng tôi không chỉ của riêng mình tôi. Nó là của Eo, của gia đình tôi. Tôi không thể vứt bỏ nó, không thể vì sự kiêu hãnh của bản thân, không thể vì Lea, không thể vì tránh nỗi đau mất đi một người bạn nữa. Liệu chúng có bắt được cả Roque không?
Hàm tôi nghiến chặt đến đau nhức. Tôi nghiến răng. Cả người tôi như muốn gào lên. Antonia sẽ không làm thế.
Cô ta không thể.
“Cơ hội cuối cùng đây, cưng, vẫn không à?” Tiếng thịt bị cắt vang lên, kéo theo là tiếng òng ọc và một tiếng phịch khi cơ thể đổ vật xuống đất. “Đáng tiếc.”
Trong im lặng, tôi thầm gào thét lên khi thấy Robot Cấp Cứu rền rĩ hú còi xuyên qua màn sương đêm. Bất chấp tất cả sức mạnh trong tay tôi, trong cơ thể tôi, tôi bất lực không thể ngăn cản chúng làm điều đó.
Tôi không cựa quậy cho tới tận sáng sớm, khi tôi biết chắc chúng đã đi. Các Robot Cấp Cứu không mang xác Lea đi. Đám Giám Thị bỏ cái xác lại để tôi biết cô đã chết, để tôi không thể bấu víu vào hy vọng rằng bằng cách nào đó cô đã được cứu sống. Lũ khốn kiếp. Thân hình cô thật mong manh trong cái chết. Như một con chim nhỏ rơi khỏi tổ. Tôi xếp đá chồng lên trên cô thành một ngôi mộ. Đống đá cao, nhưng chúng sẽ không thể ngăn được lũ sói.
Tôi không tìm thấy xác Roque, vì vậy tôi không biết chuyện gì đã xảy ra với cậu ấy. Liệu có phải bạn tôi đã chết rồi không?
Tôi cảm thấy mình như một bóng ma khi tìm đường đi qua vùng đất cao, vòng qua lâu đài để tránh đám thuộc hạ của Antonia. Tôi tìm tới con đường, Cassius sẽ đi theo khi từ Rừng Lớn trở về, nấp sau các lùm cây để tránh bị lộ. Đến giữa trưa, anh ta quay về, dẫn đầu một toán nhỏ kỵ sĩ và nô lệ. Anh ta thúc con ngựa của mình phi tới chào đón tôi khi tôi từ trong lùm cây bước ra.
“Người anh em!” anh ta gọi. “Tôi mang cho cậu một món quà đây!” Anh ta nhảy xuống ngựa và ôm tôi trước khi lấy một trong những tấm thảm của Nhà Diana ra và khoác lên vai tôi. Anh ta lùi lại khỏi tôi. “Trông cậu tái mét như một bóng ma vậy. Có chuyện gì thế?” Anh ta nhặt một cái lá ra khỏi tóc tôi. Có lẽ vào lúc đó Cassius nhìn thấy vẻ buồn rầu trong mắt tôi.
Sevro thúc ngựa lên đằng sau anh ta trong khi tôi kể cho họ nghe những gì đã diễn ra.
“Con chó cái,” Cassius lẩm bẩm. Sevro im lặng. “Lea tội nghiệp. Lea tội nghiệp. Cô ấy quả là dễ mến. Cậu có nghĩ Roque chết rồi không?”
“Tôi không biết,” tôi nói. “Đơn giản là không biết.”
“Đáng tởm thật.” Cassius lắc đầu.
“Hẳn một Giám Thị đã cung cấp Kính Nhìn Đêm cho Antonia,” Sevro suy luận. “Hoặc Chó Rừng mua chuộc cô ta. Rất khớp.”
“Ai bận tâm đến chuyện đó chứ?” Cassius hét lên, vung vẩy cánh tay. “Roque có thể đã bị thương hay chết ngoài đó rồi, anh bạn. Cậu rõ chưa hả?” Anh ta chộp lấy gáy tôi và kéo trán tôi chạm vào trán anh ta. “Chúng ta sẽ tìm cậu ấy, Darrow. Chúng ta sẽ tìm người anh em của chúng ta.”
Tôi gật đầu, một cảm giác đờ đẫn lan ra trong lồng ngực.
Antonia không hề trở về lâu đài của chúng tôi. Cả những kẻ đồng lõa với cô ta, Vixus và Cassandra, cũng vậy. Chúng đã không giết được tôi và buộc phải đào tẩu. Nhưng đi đâu?
Quinn giơ hai bàn tay lên không trung vẫy vẫy và la lớn gọi khi chúng tôi về tới cổng.
“Tôi không biết mọi người biến đi xó xỉnh nào rồi nữa! Đám nô lệ đông gấp bốn chúng tôi cho tới khi các anh trở về. Nhưng ổn rồi. Ổn rồi.” Cô gái nắm chặt lấy tay Cassius trong khi chúng tôi cho cô biết những gì đã xảy ra. Nước mắt trào ra trong mắt cô vì Lea, song cô không tin Roque đã chết. Cô cứ lắc đầu mãi. “Chúng ta có thể sai các nô lệ đi tìm Roque. Có thể cậu ấy bị thương và đang ẩn nấp ngoài kia. Đúng thế. Nhất định là thế.”
Chúng tôi không tìm thấy cậu ta. Tất cả các thành viên đều tham gia tìm kiếm. Không có lấy một dấu vết. Chúng tôi tập hợp lại bàn bạc trong phòng chỉ huy quanh chiếc bàn dài.
“Nhiều khả năng cậu ấy đã chết dưới đáy một khe rãnh nào đó,” tối hôm đó Sevro lên tiếng. Thiếu chút nữa tôi đã nện cậu ta. Song cậu ta có lý.
“Chó Rừng đã làm chuyện này,” tôi lẩm bẩm.
“Ai thèm bận tâm,” cậu ta nói.
“Sao Cơ?”
“Ý Sevro là việc này có phải do hắn làm hay không không quan trọng. Hiện giờ chúng ta không thể làm gì để chống lại Chó Rừng. Dù hắn có định lấy mạng anh, chúng ta cũng không ở vào vị thế có thể làm gì hắn,” Quinn tuyên bố. “Hãy đối phó với các láng giềng của chúng ta trước đã.”
“Ngu ngốc,” Sevro lẩm bẩm.
“Ngạc nhiên làm sao. Có vẻ Quỷ Lùn không tán thành,” Cassius gằn giọng. “Nếu có gì vướng ở cổ họng của cậu thì hãy phun ra đi, thằng lùn.”
“Đừng có lên giọng bề trên với tôi,” Sevro dè bỉu.
Cassius cười khẩy. “Đừng có tè vào chân tôi vì cậu chỉ đứng đến đầu gối của tôi.”
“Tôi ngang hàng với cậu không kém một phân.” vẻ mặt của Sevro khiến tôi phải bước tới, sợ rằng một con dao sẽ bất ngờ xuất hiện trong mắt Cassius.
“Ngang hàng với tôi à? về cái gì? Xuất thân à?” Cassius cười gằn. “Ồ, đợi đã, ý tôi là chiều cao, dáng bộ, trí tuệ, tiền bạc à? Tôi có nên dừng lại không nhỉ?”
Quinn đưa chân đá mạnh vào ghế của anh ta.
“Anh bị làm sao thế hả?” cô gái gắt lên với anh ta. “Đừng bận tâm. Cứ im miệng lại là được.”
Sevro nhìn xuống đất. Tôi đột nhiên cảm thấy muốn áp một bàn tay lên vai cậu ta.
“Cậu đang nói gì thế, Sevro?” Quinn hỏi.
“Chẳng gì cả.”
“Thôi mà.”
“Cậu ta chẳng nói gì hết.” Cassius tặc lưỡi.
“Cassius.” Chỉ có tiếng nói của tôi mới có thể khiến anh ta im lặng. “Sevro, làm ơn nói đi.”
Sevro thở dài ngước lên nhìn tôi, hai má đỏ gay vì phẫn nộ. “Chỉ nghĩ tới việc chúng ta không thể nhấc mông rời khỏi đây trong khi Chó Rừng thoải mái làm bất cứ điều gì hắn muốn.” Cậu ta nhún vai. “Hãy phái tôi xuống phía Nam. Và để tôi gây rắc rối.”
“Rắc rối ư?” Cassius hỏi. “Cậu định làm gì, giết Chó Rừng chắc?”
“Phải.” Sevro lặng lẽ nhìn Cassius. “Tôi sẽ cắm một con dao vào cổ họng hắn rồi khoét một cái lỗ cho tới khi tôi thấy xương sống hắn.”
Sự căng thẳng đủ để làm tôi thấy bất an.
“Cậu đang đùa rồi,” Quinn khẽ nói.
“Cậu ta nghiêm chỉnh đấy.” Trán Cassius nhăn lại. “Và cậu ta sai. Chúng ta không phải là lũ quái vật. Ít nhất không phải cậu và tôi, Darrow. Các Pháp Quan Bellona không bao giờ cầm dao đâm lén ban đêm. Chúng tôi có năm trăm năm danh dự cần gìn giữ.”
“Toàn dối trá thối tha.” Sevro bác bỏ những gì anh ta nói bằng một cái phẩy tay.
“Nó nằm ở dòng dõi.” Cassius nghếch mũi lên cao thêm một chút.
Khóe miệng Sevro nhếch lên thật tàn nhẫn. “Cậu chỉ là một gã Phàm Phu nếu cậu tin tất cả những chuyện đó. Cậu nghĩ rằng ông bố cậu leo lên tới chức Thống Soái bằng cách tỏ vẻ là người có danh dự chắc?”
“Hãy gọi đó là tinh thần Hiệp Sĩ, Quỷ Lùn!” Cassius dè bỉu. “Tìm cách ám sát ai đó một cách máu lạnh là điều không đúng đắn, nhất là trong trường học lại càng không.”
“Tôi đồng ý với Cassius,” tôi lên tiếng, phá bỏ sự im lặng.
“Chẳng lạ.” Sevro đột ngột đứng dậy bỏ đi. Tôi hỏi cậu ta đi đâu.
“Rõ ràng cậu không cần tôi. Cậu đã có tất cả những lời khuyên cậu cần.”
“Sevro.”
“Tôi sẽ đi tìm trong các khe rãnh. Một lần nữa. Tôi cược là Bellona sẽ không làm thế. Sẽ không muốn làm bẩn đôi đầu gối quý báu của anh ta.” Cậu ta cúi chào Cassius đầy nhạo báng trước khi rời đi.
Quinn, Cassius và tôi ở lại trong phòng chỉ huy cho tới khi Cassius vừa ngáp vừa nói gì đó kiểu như cần nghỉ ngơi một chút trước khi bình minh tới lúc sáu giờ. Chỉ còn lại Quinn và tôi. Tóc cô đã cắt ngắn và lởm chởm, dù mái trước nằm ngay sát trên đôi mắt hẹp của cô. Cô ngồi thõng vai xuống như một cậu nhóc trên ghế và cạy móng tay.
“Cậu đang nghĩ gì thế?” cô hỏi tôi.
“Roque… và Lea!” Tôi nghe thấy tiếng ồng ọc vang lên trong tâm trí. Cùng với nó vang vọng tất cả những âm thanh của cái chết. Tiếng rắc của Eo. Sự im lặng của Julian khi cậu ta co quắp trong máu của chính mình. Tôi là Thần Chết và cái chết là bóng của tôi.
“Chỉ vậy thôi à?” cô gái hỏi.
“Tôi nghĩ chúng ta nên ngủ đi một chút,” tôi đáp.
Cô không nói gì trong khi nhìn tôi rời khỏi phòng.
❀ ❀ ❀
[1] Nguyên bản tiếng Anh: “Roque a rogue”, Darrow chơi chữ với tên của Roque.