Đến sáng, Fitchner đã bỏ đi. Gia huy để trên ghế của ông ta. Nó là một tấm sắt dài ba chục phân, trên đỉnh mang hình con sói đang tru của chúng tôi, một con rắn cuộn tròn lại dưới chân con sói, và dưới nữa là kim tự tháp có ngôi sao trên đỉnh của Hiệp Hội. Một chiếc cán gỗ sồi dài mét rưỡi cắm vào tấm sắt. Nếu lâu đài là nhà thì gia huy chính là danh dự của chúng tôi. Có nó, chúng tôi có thể biến kẻ thù thành nô lệ bằng cách ấn nó lên trán chúng. Một hình đầu sói khi đó sẽ xuất hiện cho tới khi một gia huy khác được ấn lên vầng trán đó. Các nô lệ phải tuân theo mệnh lệnh chúng tôi đưa ra hoặc vĩnh viễn phải chịu làm Kẻ Ô Danh.
Tôi ngồi đối diện với gia huy trong nhập nhoạng sáng, ăn những thức ăn thừa của Apollo. Một con sói tru lên ngoài màn sương mù. Tiếng tru của nó vọng vào qua khung cửa sổ cao của tháp phòng thủ. Antonia cao ráo là người đầu tiên tới gia nhập cùng tôi. Cô ta lướt vào như một tòa tháp cô độc hay một con nhện vàng kim xinh đẹp. Tôi vẫn chưa thể đoán được khuynh hướng tính cách của cô ta. Chúng tôi đưa mắt nhìn nhau nhưng không hề chào hỏi. Cô ta muốn chức Thủ Lĩnh.
Cassius và anh chàng Pollux hay cáu tha thẩn đi vào tiếp theo. Pollux hầm hừ về chuyện phải lên giường mà không có đám Hồng hầu hạ.
“Một gia huy xấu kinh hoàng, mọi người có thấy vậy không?” Antonia phàn nàn. “Chí ít bọn họ cũng nên tô điểm cho nó một chút màu sắc. Tôi nghĩ nó cần được son màu đỏ của thịnh nộ và máu.”
“Nó không nặng lắm.” Cassius cầm cán gia huy giơ lên. “Tôi đã nghĩ nó phải bằng vàng.” Anh ta ngắm nghía đầy ngưỡng mộ Bàn Tay Thủ Lĩnh bằng vàng bên trong khối đá đen. Cả anh ta cũng muốn nó. “Và bọn họ cho chúng ta một bản đồ. Hay lắm.”
Một tấm bản đồ mới khắc trên đá chiếm hết không gian của một trong các bức tường. Chi tiết về địa hình gần lâu đài chúng tôi thật ấn tượng. Phần lãnh thổ còn lại thì không được thế. Màn sương mù bất trắc của chiến tranh. Cassius vỗ vào lưng tôi và cũng bắt đầu ăn sáng. Anh ta không biết tôi đã nghe thấy anh ta lại khóc trong đêm. Chúng tôi chung nhau một chiếc giường tầng mới trong khu doanh trại tọa lạc bên trong tòa tháp cao của khu tháp phòng thủ. Nhiều người khác ngủ trong tòa tháp chính. Titus và đám bạn gã đã chiếm cứ tòa tháp thấp dù bọn họ không đủ đông để dùng hết không gian của nó.
Phần lớn thành viên trong Nhà đã thức giấc khi Sevro cầm chân một con sói đã chết lôi xềnh xệch về. Con sói đã được mổ bỏ ruột và lột da.
“Quỷ Lùn đã mang thức ăn về!” Cassius vỗ tay đầy trịch thượng. “Hừm. Chúng ta cần củi. Có ai biết cách nhóm lửa không?” Sevro biết. Cassius cười nhăn nhở. “Tất nhiên là cậu biết rồi, Quỷ Lùn.”
“Thấy cừu dễ giết quá à?” tôi hỏi. “Cậu lấy vũ khí ở đâu ra vậy?”
“Sinh ra đã có rồi.” Các móng tay cậu ta đầy máu.
Antonia chun mũi. “Cậu được nuôi dạy ở chỗ quái nào vậy?”
Sevro chìa ngón tay giữa về phía cô ta, đó là tất cả câu trả lời.
“À,” Antonia khịt mũi. “Tức là ở địa ngục.”
“Tôi chắc mọi người đều đã nhận ra, phải mất một thời gian nữa thì mới có người giành được đủ vạch thành tích để trở thành Thủ Lĩnh,” Cassius tuyên bố khi tất cả chúng tôi đã tập trung quanh bàn. “Thế nên tôi nghĩ chúng ta cần một chỉ huy trước khi chọn được Thủ Lĩnh.” Anh ta đứng dậy bước lùi ra xa khỏi Sevro để đặt tay lên rìa tấm gia huy. “Để có thể hoạt động, chúng ta nhất định phải đưa ra quyết định lập tức một cách thống nhất.”
“Và ai trong số hai chàng ngốc các anh là người nên được chọn đây?” Antonia lạnh lùng hỏi. Đôi mắt to của cô ta liếc nhìn từ anh ta sang tôi. Cô nàng quay sang nhìn những người khác, giọng lần này ngọt như xi rô. “Vào lúc này, điều gì có thể khiến bất cứ ai trong chúng ta thích hợp với vai trò chỉ huy hơn người khác đây?”
“Họ kiếm cho chúng ta bữa tối… và cả bữa sáng,” Lea hiền lành lên tiếng từ bên cạnh Roque. Cô gái chỉ về phía những đồ ăn còn lại lấy từ cuộc picnic.
“Trong khi lao thẳng vào một cái bẫy…” Roque nhắc nhở mọi người.
Antonia gật đầu ra vẻ khôn ngoan. “Phải, phải. Một luận điểm sáng suốt đấy. Sự hấp tấp có thể làm hại chúng ta.”
“… nhưng họ đã chiến đấu để thoát bẫy,” Roque nói nốt, và giành được một cái liếc xéo nảy lửa của Antonia.
“Và dùng những cái chân bàn chống lại vũ khí thực thụ,” Titus lẩm bẩm tán thưởng một cách dè dặt. “Nhưng sau đó hai người họ đã bỏ chạy và để thức ăn lại đằng sau. Thế nên Fitchner mới là người cho chúng ta thức ăn. Bọn họ đã có thể làm thức ăn rơi vào tay kẻ thù, phân phát đồ ăn như đám Nâu vậy.”
“Phải, đó là một chút không như ý trong những gì đã xảy ra,” Cassius nói.
Titus nhún vai. “Tôi chỉ thấy cậu chạy cuống cuồng như một thằng nhóc Phàm Phu.”
Cassius trở nên lạnh lùng.
“Hãy để ý đến cách xử sự của mình, quý ông.”
Titus giơ hai tay lên. “Chỉ đơn thuần là quan sát thôi mà; sao phải tức tối thế, ông hoàng con?”
“Cậu hãy coi chừng cách cư xử của mình, quý ông, nếu không chúng ta sẽ phải thay lời lẽ bằng vũ khí đấy.” Cassius nắm lấy cây đinh ba chiến lợi phẩm của anh ta chỉ thẳng vào Titus. “Cậu nghe chưa, Titus au Ladros?”
Titus trừng mắt nhìn lại anh ta, rồi lại liếc nhìn tôi, cho rằng tôi cùng một phe với Cassius. Đột nhiên Cassius và tôi trở thành một đội trong mắt tất cả mọi người. Sự đời biến hóa thật khó lường. Chính Trị. Tôi thong thả múa tít con dao chiến lợi phẩm của mình trên các ngón tay. Cả bàn dõi theo lưỡi dao. Đặc biệt là Sevro. Bàn tay phải Đỏ của tôi đã khai thác một triệu mét khối helium-3 bằng sự khéo léo. Bàn tay trái, nửa triệu. Sự khéo léo của một gã Đỏ Hạ Cấp trung bình sẽ làm đám Hoàng Kim này phải sững sờ. Tôi làm bọn họ hoa mắt. Con dao trông như đôi cánh của một con chim ruồi trên các ngón tay nhanh nhẹn của tôi. Bề ngoài tôi có vẻ bình thản nhưng tâm trí tôi đang phi nước đại.
Tất cả chúng tôi đều đã giết người. Lần đó là bắt buộc. Còn giờ bọn họ thế nào? Titus đã nói thẳng thừng là hắn muốn giết người nữa. Tôi đoán chắc mình có thể chặn hắn lại ngay lúc này. Đâm con dao của tôi vào cổ gã to xác đó. Nhưng ý nghĩ này gần như khiến tôi buông rơi con dao. Tôi cảm thấy cái chết của Eo trên đôi bàn tay mình. Tôi nghe thấy những cú đấm thình thịch nhoe nhoét giáng xuống Julian đang chết dần. Tôi không chịu nổi cảnh đổ máu, nhất là khi chuyện đó không có vẻ cần thiết. Tôi có thể khiến gã to lớn xác hợm hĩnh này phải quỳ phục.
Tôi lạnh lùng đưa mắt nhìn Titus. Nụ cười của hắn hiện lên từ từ, vẻ khinh khỉnh phải tinh ý lắm mới nhận thấy. Hắn đang thách thức tôi. Tôi sẽ phải đánh hắn hoặc làm gì đó nếu hắn không nhìn đi chỗ khác - tôi nghĩ đó là điều những con sói vẫn làm.
Con dao của tôi quay vun vút. Và đột nhiên Titus phá lên cười. Hắn nhìn đi chỗ khác. Tim tôi đập chậm lại. Tôi đã thắng. Tôi ghét những trò chính trị. Nhất là trong một căn phòng đầy ắp những kẻ mạnh.
“Tất nhiên là tôi nghe thấy cậu, Cassius. Cậu đứng cách xa có ba mét thôi mà,” Titus cười khùng khục.
Titus không nghĩ hắn đủ mạnh để thách thức công khai Cassius và tôi, ngay cả với đám thủ hạ trong tay. Hắn đã thấy những gì chúng tôi làm với đám con trai Nhà Ceres. Nhưng vậy là các đường ranh giới đã được vạch ra. Tôi đột ngột đứng dậy, xác nhận là tôi ủng hộ Cassius. Chuyện này tước đi mọi động lực của Titus.
“Có ai ở đây không muốn một trong hai chúng tôi chỉ huy không?” tôi hỏi.
“Tôi không muốn Antonia chỉ huy. Cô ta là một con điếm,” Sevro nói.
Antonia nhún vai tán thành nhưng lại vênh mặt lên.
“Cassi, tại sao anh lại phải hối hả tìm cho chúng ta một chỉ huy vậy chứ?” cô ta hỏi.
“Nếu không có một chỉ huy, chúng ta sẽ bị chia rẽ và làm theo cách mỗi người nghĩ là tốt nhất,” Cassius nói. “Và đó là điều sẽ làm chúng ta thua.”
“Thay vì làm thứ mà anh nghĩ là tốt nhất,” cô nàng nói kèm theo một nụ cười nhẹ nhàng và gật đầu. “Tôi hiểu rồi.”
“Đừng dành cho tôi sự chiếu cố đó, Antonia. Priam thậm chí cũng đồng ý chúng ta cần một chỉ huy.”
“Priam là ai cơ?” Titus bật cười. Hắn cố thu hút sự chú ý về phía mình thêm lần nữa. Tất cả những đứa trẻ Hoàng Kim trên hành tinh này đều biết Priam. Giờ đây Titus cố thể hiện rõ ai là người đã giết cậu ta, và những người khác đều ghi nhận. Động lực được tái lập. Chỉ có điều tôi biết Titus không hề giết Priam. Người ta sẽ không ghép một người như hắn với Priam. Họ sẽ chọn một kẻ yếu kém nào đó cho vị trí này. Vậy là Titus không chỉ thích gây hấn mà còn là kẻ dối trá.
“À, tôi hiểu rồi. Vì anh thì thụt với Priam, thế nên anh biết cần phải làm gì đúng không Cassius? Anh biết rõ hơn tất cả chúng tôi phải không?” Antonia khoát tay chỉ quanh bàn. “Anh đang nói với chúng tôi là chúng tôi hoàn toàn vô vọng nếu không có sự dẫn dắt của anh chứ gì?”
Cô ta đã bẫy Cassius, và cả tôi nữa.
“Nghe này, các chàng trai, tôi biết các anh hăm hở muốn chỉ huy,” cô ta nói tiếp, “tôi hiểu điều đó. Vốn dĩ, tất cả chúng ta đều là những chỉ huy. Mỗi con người có mặt trong phòng này đều là một thiên tài bẩm sinh, một Thủ Lĩnh bẩm sinh. Nhưng đó là lý do vì sao hệ thống đánh giá thành tích chọn Thủ Lĩnh tồn tại. Khi ai đó giành được năm vạch thành tích và sẵn sàng để làm Thủ Lĩnh, chúng ta sẽ có một chỉ huy.
“Cho tới lúc đó, tôi nói chúng ta nên đợi. Nếu Cassius hay Darrow giành được đủ thành tích, thì sẽ là như thế. Tôi sẽ làm theo mọi thứ họ ra lệnh, tuân phục như một ả Hồng, ngu ngốc như một gã Đỏ.” Cô ta ra hiệu về phía những người khác. “Cho tới lúc đó, tôi nghĩ mỗi người trong các bạn cũng nên có một cơ hội để giành lấy chức chỉ huy… Nói cho cùng, điều đó có thể sẽ quyết định sự nghiệp của các bạn!”
Cô ta thật khôn ngoan. Và cô ta đã nhấn chìm chúng tôi. Tất cả mọi người trong phòng chắc hẳn đều đang ước gì bọn họ đã quyết đoán hơn ngay từ đầu, ước gì họ có thể có một cơ hội khác để khiến mọi người để ý tới mình. Giờ đây Antonia đã đem nó tới cho họ. Đây sẽ là sự hỗn loạn. Và cuối cùng cô ta có thể trở thành Thủ Lĩnh. Quả là một con nhện đích thực.
“Nhìn kìa!” Lea lên tiếng từ bên cạnh Roque.
Một chiếc tù và rúc lên bên ngoài lâu đài.
Tấm gia huy chọn đúng khoảnh khắc đó để sáng bừng lên. Rắn và sói bỏ màu của sắt để chuyển sang ánh vàng kim loại lóng lánh. Không chỉ có vậy, cả tấm bản đồ đá trên tường cũng sống dậy. Hiệu kỳ hình sói của chúng tôi phấp phới trên biểu tượng thu nhỏ tòa lâu đài của chúng tôi. Hiệu kỳ của Nhà Ceres cũng vậy. Không có lâu đài nào khác được đánh dấu trên bản đồ, nhưng hiệu kỳ của các Nhà chưa bị khám phá đang tung bay trên phần chú dẫn của bản đồ. Không nghi ngờ gì nữa, đám kiêu kỳ ấy sẽ tìm thấy nhà của mình ngay khi chúng tôi thám sát khu vực lãnh thổ xung quanh.
Trò chơi đã bắt đầu. Và giờ tất cả mọi người đều muốn trở thành Thủ Lĩnh.
Tôi đã hiểu vì sao Dân Chủ lại là bất hợp pháp. Đầu tiên là la hét vang. Thất vọng. Do dự. Bất đồng. Rồi đến lượt các ý tưởng. Trinh sát. Cố thủ. Kiếm thức ăn. Đặt bẫy. Oanh tạc. Cướp phá. Phòng thủ. Tấn công. Pollux nhổ nước bọt. Titus nện anh chàng bất tỉnh. Antonia bỏ đi. Sevro nói gì đó đầy ác ý với Titus và lôi con sói của cậu ta chuồn đi đâu không rõ, chẳng hề nhóm lửa. Chẳng khác gì đội khoan hầm mỏ của nhà Lambda chúng tôi mỗi khi Trưởng Nhà nghỉ ốm một giờ. Cũng chính nhờ thế mà tôi học được là mình có thể khoan. Barlow lén bỏ đi hút thuốc, thế là tôi leo lên máy khoan và làm những gì tôi nghĩ là tốt nhất. Tôi cũng làm điều tương tự vào lúc này khi lũ trẻ con kia cãi cọ nhau.
Cassius, Roque và Lea - người luôn theo sát Roque mọi nơi - đi cùng tôi, cho dù có lẽ Cassius nghĩ chúng tôi đi theo anh ta. Chúng tôi nhất trí là những người khác sẽ không biết phải làm gì, và tất yếu sẽ không làm gì cả trong ngày hôm nay. Họ sẽ canh gác lâu đài hoặc mò đi tìm củi đốt, hay xúm lại canh chừng quanh cái gia huy vì sợ nó biến mất.
Tôi không biết phải làm gì. Tôi không biết liệu có phải kẻ thù của chúng tôi đang băng qua các ngọn đồi tiến về phía chúng tôi hay không. Tôi không rõ liệu có phải chúng đang kết hợp với nhau để chống lại Nhà Mars. Tôi thậm chí còn không biết phải chơi trò chơi khốn kiếp này thế nào nữa. Nhưng vì một lý do nào đó, tôi đoán không phải tất cả các Nhà khác đều sẽ rơi vào cảnh chia rẽ thế này. Các thành viên Nhà Mars chúng tôi có vẻ dễ bất đồng.
Tôi hỏi Cassius anh ta nghĩ chúng tôi nên làm gì.
“Đã CÓ lần tôi thách một gã ngốc huênh hoang quyết đấu vì thiếu tôn trọng gia đình tôi - một gã công tử bột nhà Augustus. Hắn ta rất bài bản - buộc chặt găng tay lại, buộc mái tóc rất đẹp của hắn ra sau gáy, quất vun vút thanh Kiếm Lưỡi Mềm như hắn vẫn làm trước mỗi buổi tập đáng tởm hắn từng thực hiện tại Câu Lạc Bộ Võ Thuật Agea.”
“Rồi sao?”
“Rồi tôi bất ngờ xông về phía hắn và đâm xuyên qua miếng che đầu gối của hắn trong khi hắn vẫn đang quất vun vút thanh Kiếm Lưỡi Mềm của mình để chuẩn bị.” Anh ta nhận thấy vẻ không tán thành của Lea. “Sao chứ? Cuộc quyết đấu đã bắt đầu rồi. Tôi láu cá, nhưng tôi không phải là đồ súc sinh. Chỉ đơn giản là tôi thắng thôi.”
“Tôi có cảm tưởng tất cả các cậu đều nghĩ thế,” tôi nói. “Ý tôi là tất cả chúng ta”
Họ không nhận ra chỗ lỡ lời của tôi.
Cassius có lý. Nhà chúng tôi không thể tấn công kẻ thù trong trạng thái hiện tại, song một kẻ thù có thể tấn công chúng tôi trong khi chúng tôi loay hoay chuẩn bị, và hủy hoại hết mọi hy vọng leo cao trong Hiệp Hội của tôi. Vậy nên cần có thông tin. Chúng tôi cần biết liệu kẻ thù đang ở trong một thung lũng hẹp cách nửa kilomet về phía Bắc hay đang ở cách mười lăm kilomet về phía Nam. Liệu chúng tôi đang ở một góc của chiến trường hay ở chính trung tâm? Có kẻ thù nào trên phần cao nguyên không? Hay ở phía Bắc vùng cao nguyên?
Cassius và tôi nhất trí. Chúng tôi phải đi thám thính.
Chúng tôi chia nhau ra. Cassius và tôi đi tới Phobos, sau đó di chuyển ngược chiều kim đồng hồ. Lea và Roque tới Deimos và thám thính theo chiều kim đồng hồ. Chúng tôi sẽ gặp nhau lúc chạng vạng.
Chúng tôi không thấy một bóng người nào từ trên đỉnh Phobos. Vùng đất thấp hoàn toàn vắng bóng lũ ngựa và các chiến binh Nhà Ceres, còn vùng đất cao trải dài về phía Nam chỉ toàn những hồ nước nhỏ và những bầy dê. Tới phía Đông Nam, trên đỉnh một ngọn núi thấp lè tè, chúng tôi thoáng thấy một phần Rừng Lớn trải rộng ra phía Nam và Đông Nam. Từ những gì chúng tôi biết, có thể giấu kín cả một đội quân những người khổng lồ ở đó, và chúng tôi không thể điều tra được; sẽ mất nửa ngày chỉ để tới gần rìa khu rùng.
Cách lâu đài của chúng tôi chừng mười kilomet, chúng tôi tìm thấy một công sự bằng đá đã bị thời tiết bào mòn nằm trên một quả đồi thấp, khống chế một con đường độc đạo. Bên trong công sự có một cái hộp đựng đồ sinh tồn thiết yếu gồm có i ốt sát khuẩn, thức ăn, một chiếc la bàn, dây thừng, sáu chiếc túi bằng vật liệu siêu bền, một bàn chải đánh răng, diêm lưu huỳnh, và đồ băng bó đơn giản. Chúng tôi cho tất cả những vật dụng này vào một chiếc túi trong suốt bằng vật liệu siêu bền.
Vậy là đồ tiếp tế được cất giấu rải rác trong thung lũng. Có điều gì đó mách bảo tôi rằng còn có những thứ quan trọng hơn được cất giấu ngoài đồng hoang ngoài những hộp đựng đồ sinh tồn thiết yếu. Vũ khí chăng? Hay phương tiện vận chuyển? Áo giáp? Đồ công nghệ? Người ta không thể có ý định cho chúng tôi chiến đấu với gậy gộc, đá và công cụ kim loại. Và nếu người ta không muốn chúng tôi giết nhau, các vũ khí gậy choáng sốc sẽ phải sớm thay thế các vũ khí kim loại chúng tôi có trong tay.
Chúng tôi phải chịu những vết cháy nắng thê thảm vào ngày đầu tiên đó. Màn sương mù làm chúng dịu bớt lại khi chúng tôi quay về. Titus cùng đội của hắn, lúc này đã có sáu người, cũng vừa trở về sau một chuyến đi vô ích ra ngoài vùng đồng bằng trống trải. Bọn họ giết được hai con dê nhưng lại không có lửa để nấu, vì Sevro đã biến đi đâu đó. Tôi không nói gì với bọn họ về số diêm của tôi. Cassius và tôi nhất trí rằng nếu Titus muốn trở thành chỉ huy, ít nhất hắn cũng phải biết cách tạo ra lửa. Cho dù Sevro đang ở đâu, chắc cũng đồng ý như vậy. Mấy đệ tử của Titus dùng các món đồ kim loại quệt lên đá cố tạo ra những tia lửa, nhưng những tảng đá của lâu đài này không tóe ra lửa. Các Giám Thị quả là khôn ranh.
Nhóm của Titus ép những thành viên kém cỏi nhất, những Tuyển Lựa Hạ Cấp, phải đi lấy củi bất chấp việc bọn họ không hề có lửa. Tất cả họ đều phải nhịn đói tối hôm đó. Chỉ Roque và Lea là không phải nhịn. Hai người họ được chia một phần những thanh đồ ăn từ hộp đồ sinh tồn của chúng tôi. Tôi thích hai người này cho dù họ là Hoàng Kim, và tôi biện hộ cho việc thân thiết với họ bằng cách tự nhủ tôi chỉ làm thế để gây dựng thế lực cho mình. Cassius có vẻ nghĩ rằng cô gái Tuyển Lựa Trung Cấp nhanh nhẹn, Quinn, sẽ hữu ích. Nhưng anh ta có thể làm cho bản thân nghĩ như thế về phần lớn các cô gái đẹp.
Các phe nhóm lớn dần, và bài học đầu tiên cũng đã diễn ra.
Antonia tìm được một số chiến hữu cùng một anh chàng béo lùn quàu quạu tóc xoăn tên là Cipio, và cô nàng đã xoay xở phái đi các nhóm học viên được trang bị xẻng và rìu tìm thấy trong lâu đài tới đồn trú tại Deimos và Phobos. Cô ta có thể là một cô ả tinh quái được nuông chiều đến hư hỏng, nhưng ít nhất cô ta không hề ngu ngốc. Sau đó, nhóm của Titus đánh cắp rìu của phe kia khi bọn họ đang ngủ, và tôi cân nhắc lại quan điểm của mình.
Cassius và tôi cùng nhau đi thám thính. Vào ngày thứ ba, chúng tôi nhìn thấy khói bay lên ngoài xa, có lẽ cách chúng tôi chừng hai mươi kilomet về phía Đông. Làn khói đó như một tín hiệu trong nền trời chạng vạng. Hẳn các toán thám thính của kẻ thù cũng đã lần ra ngoài như chúng tôi. Nếu như nơi đó ở gần hơn hoặc chúng tôi có ngựa, hẳn chúng tôi đã tới điều tra. Hoặc nếu chúng tôi có nhiều người hơn, chúng tôi có thể xuất kích trong đêm và lên kế hoạch thực hiện một cuộc tập kích để bắt nô lệ. Khoảng cách và sự chia rẽ trong chúng tôi làm mọi thứ khác hẳn. Giữa chúng tôi và cột khói là các khe núi, vực thẳm đủ chỗ để ẩn giấu hàng toán quân. Rồi còn nhiều kilomet địa hình trống trải phải đi bộ qua một cách lộ liễu. Chúng tôi sẽ không thực hiện chuyến đi. Không thể khi một số Nhà khác có ngựa. Tôi không nói điều này với Cassius, nhưng tôi sợ. Vùng đất cao có vẻ an toàn, nhưng ngay ngoài kia thôi, ẩn trong cảnh vật bên dưới đang lẩn khuất từng toán những kẻ có bề ngoài của những vị thần nhỏ tuổi với bộ óc của những kẻ tâm thần. Những vị tiểu thần tôi vẫn chưa muốn phải chạm trán lúc này.
Viễn cảnh chạm trán các nhà khác càng trở nên đáng sợ hơn vì ý nghĩ ngay cả căn cứ của mình cũng không an toàn. Như Octavia au Lune luôn nói: không ai có thể theo đuổi bất cứ nỗ lực nào khi phải đối diện với xung đột nội bộ. Chúng tôi không thể để Titus tự tung tự tác quá lâu. Hắn đã trộm sạch số quả mọng Lea và Quinn hái về. Và sáng nay, gã to xác đó đã tìm cách thử gia huy trên người Quinn để xem nó có thể tạo ra nô lệ cho nhóm tấn công của hắn từ chính các thành viên Nhà Mars hay không. Nó không thể.
“Chúng ta cần tìm ra cách nào đó để đoàn kết toàn Nhà lại,” Cassius nói trong lúc chúng tôi đi thám thính vùng cao nguyên phía Bắc. “Học Viện sẽ ủng hộ chúng ta trong phần đời còn lại. Nếu thua, có thể chúng ta sẽ không bao giờ giành được địa vị, không bao giờ.”
“Và nếu chúng ta bị bắt làm nô lệ trong lúc trò chơi diễn ra?” tôi hỏi.
Anh ta nhìn tôi vẻ lo âu. “Còn tổn thất nào có thể tồi tệ hơn được nữa đây?”
Cứ như thể tôi cần thêm động lực vậy.
“Tôi cược là bố cậu đã giành thắng lợi vào năm của ông ấy. Ông ấy là Thủ Lĩnh phải không?” tôi hỏi. Để trở thành Thống Soái, ông ta chắc chắn đã phải thắng năm của mình.
“Phải. Tôi luôn biết ông ấy đã thắng vào năm của mình, dù tôi không có bất cứ ý tưởng chết tiệt nào về việc như thế nghĩa là gì cho tới khi chúng ta đến đây.”
Cả hai chúng tôi đều nhất trí là để gắn kết toàn Nhà lại với nhau, Titus cần phải ra đi. Nhưng tấn công gã này trực diện chỉ vô ích; cơ hội đó đã trôi qua ngay sau ngày đầu tiên. Nhóm của hắn đã trở nên quá lớn.
“Theo tôi chúng ta cần giết hắn trong lúc hắn đang ngủ,” Cassius đề xuất. “Cậu và tôi có thể làm được việc này.”
Những lời anh ta nói khiến tôi lạnh người. Chúng tôi không đi đến quyết định nào, song lời đề xuất nhắc tôi nhớ anh ta và tôi là những tạo vật khác nhau. Mà có thực sự là thế không? Cơn phẫn nộ của anh ta luôn tàn khốc, lạnh lẽo. Thế nhưng tôi chưa bao giờ thấy sự tức giận xuất hiện trở lại ở anh ta, dù là cạnh Titus. Anh ta luôn tươi tỉnh, cười đùa, thách thức các thành viên trong nhóm của Titus chạy thi và vật thi khi bọn họ không ra ngoài tập kích - giống như tôi khi ở quanh các kẻ thù của mình.
Trong khi tôi bị phần lớn các thành viên khác nhìn nhận đầy dè chừng, Cassius lại được tất cả, ngoại trừ các thành viên thuộc nhóm Titus, yêu mến. Anh ta thậm chí bắt đầu hẹn hò với Quinn. Tôi thích cô gái này. Cô đã giết một con hươu bằng bẫy, rồi kể một câu chuyện về việc đã dùng răng cắn chết con vật nọ ra sao. Thậm chí còn cho chúng tôi xem cả bằng chứng - những cái lông giắt vào răng của cô cùng vết cắn trên mình con hươu. Chúng tôi nghĩ mình đã có trong tay một Sevro khác xinh đẹp hơn cho tới khi cô gái cười phá lên quá ngặt nghẽo tới mức khó lòng tiếp tục được câu chuyện khoác lác đó. Cassius giúp cô gái gỡ lông hươu giắt trên răng ra. Tôi thích một kẻ nói dối tận tâm.
Tình hình xấu đi trong mấy ngày đầu tiên. Mọi người vẫn phải chịu đói vì chúng tôi vẫn chưa nhóm được lửa trong lâu đài, và vệ sinh nhanh chóng bị quên lãng khi hai trong số các cô gái Nhà chúng tôi bị đám kỵ sĩ Nhà Ceres bắt đi trong lúc đang tắm ngoài sông ngay dưới cửa lâu đài. Đám Hoàng Kim trở nên bối rối khi ngay cả những lỗ chân lông tinh tế của họ cũng bắt đầu bị bít tắc và bọn họ bắt đầu nổi mụn nhọt.
“Trông như một vết ong chích vậy!” Roque bật cười nói với Cassius và tôi. “Hay một Mặt Trời đang tỏa sáng ngoài xa!”
Tôi làm ra vẻ kinh ngạc khi thấy nó, cứ như thể tôi chưa bao giờ bị mụn nhọt trong cả quãng đời Đỏ của mình vậy.
Cassius cúi người xem xét cái mụn. “Người anh em, cái này thật là…” Thế rồi Roque nặn cái mụn bắn thẳng vào mặt Cassius, làm anh ta luống cuống bật lùi lại và ọe khan vì kinh tởm. Quinn bật cười ngặt nghẽo.
“Đôi lúc tôi băn khoăn,” Roque bắt đầu nói sau khi Cassius đã hoàn hồn, “về mục đích của tất cả chuyện này. Làm thế nào mà đây lại là phương pháp hữu hiệu nhất để thử nghiệm xem chúng có xứng đáng hay không, để đào luyện chúng ta thành những người có thể lãnh đạo Hiệp Hội?”
“Và đã lúc nào cậu đi tới một kết luận chưa?” Cassius cảnh giác hỏi. Giờ đây anh ta cẩn thận giữ khoảng cách.
“Các thi sĩ chẳng bao giờ kết luận đâu,” tôi nói.
Roque tặc lưỡi. “Không như phần lớn thi sĩ, đôi lúc tôi làm được. Và tôi có câu trả lời cho chúng ta về chuyện này.”
“Nói ra đi nào,” Cassius hối thúc.
“Cho dù tôi đã không thể hiểu được nó nếu không có sự chỉ dẫn từ quý cô đệ nhất trong chúng ta.” Roque thở dài. “Họ đưa chúng ta tới đây vì thung lũng này chính là nhân loại trước khi Hoàng Kim cai trị. Bị chia rẽ. Không thống nhất thậm chí ngay cả trong chính Nhà của chúng ta. Họ muốn chúng ta trải qua quá trình mà các bậc tiền bối của chúng ta đã phải trải qua. Từng bước một, trò chơi này sẽ dạy chúng ta những bài học mới. Trật tự thứ bậc bên trong trò chơi rồi sẽ hình thành. Chúng ta sẽ có các Đỏ, các Hoàng Kim, các Đồng.”
“Và các Hồng nữa chứ?” Cassius hỏi đầy hy vọng.
“Nghe có lý đấy,” tôi nói.
“Ồ, thế thì lạ lắm đây,” Cassius bật cười, mân mê chiếc nhẫn hình sói trên ngón tay của anh ta. “Các ông bố bà mẹ chắc sẽ nổi khùng lên nếu chuyện đó diễn ra. Có lẽ đó là lý do vì sao Titus liếc mắt nhìn đám con gái đểu thế. Có lẽ hắn muốn một món đồ chơi. Nói đến đồ chơi, hắn phái Vixus đi đâu rồi nhỉ?”
Tôi bật cười. Vixus, có lẽ là tay nguy hiểm nhất trong đám đệ tử của Titus, cùng những đứa khác đã xuất phát gần hai giờ trước theo lệnh Titus để tận dụng ưu thế độ cao của Tháp Phobos vào việc thám thính vùng đất bằng trống trải nhằm chuẩn bị một cuộc tập kích vào Nhà Ceres.
“Tốt nhất nên có Vixus ở phe chúng ta nếu chúng ta muốn chơi một màn,” tôi nói. “Cậu ta là cánh tay phải của Titus.”
Roque tiếp tục theo một dòng suy nghĩ khác.
“Tôi… không rõ về các Hồng,” Roque nói. Ý tưởng một Hoàng Kim trở thành Hồng làm cậu ta cảm thấy bị xúc phạm. “Nhưng… phần còn lại thì đơn giản. Đây là một phiên bản thu nhỏ của Hệ Mặt Trời.”
“Với tôi nó có vẻ giống như trò cướp cờ với những thanh kiếm, nếu cậu còn nhớ trò đó,” tôi đáp. Tôi chưa bao giờ chơi thể thao, song thời gian học tập cùng Matteo giúp tôi cập nhật về những trò mà đám trẻ này vẫn chơi trong các khu vườn của bố mẹ chúng.
“Phải.” Cassius gật đầu. Anh ta chạm một ngón tay lên ngực Roque làm ra vẻ nghiêm túc vờ vịt. “Đồng ý. Vậy cậu có thể giữ lấy những lời trao đổi chóng vánh của cậu và để nó vào nơi Mặt Trời không dám mọc, Roque. Chúng tôi, hai bộ óc vĩ đại, đã quyết định. Đây là một trò chơi cướp cờ.”
“Tôi hiểu.” Roque bật cười. “Không phải tất cả mọi người đều có thể hiểu những hình ảnh ẩn dụ và sự tinh tế như tôi. Nhưng đừng sợ, các chiến hữu cơ bắp, tôi sẽ có mặt ở đây để dẫn dắt các vị qua những điều nhức óc. Chẳng hạn, tôi có thể nói cho các cậu hay thử thách đầu tiên dành cho chúng ta là thống nhất nội bộ Nhà trước khi có kẻ thù tới gõ cửa.”
“Khốn kiếp,” tôi lầm bầm, đưa mắt nhìn xuống qua rìa lan can tường thành.
“Có gì sau mông cậu à?” Cassius hỏi.
“Có vẻ như trò chơi vừa bắt đầu rồi.” Tôi chỉ xuống dưới.
Ở phía đối diện của thung lũng hẹp, đúng nơi khu rừng tiếp giáp với đồng cỏ bằng phẳng, Vixus đang túm tóc một cô gái lôi đi. Nô lệ đầu tiên của Nhà Mars. Và không những chẳng hề phẫn nộ, tôi cảm thấy ghen tị. Ghen tị vì tôi đã không bắt được cô ta. Đệ tử của Titus đã làm được việc đó, và như thế nghĩa là uy tín giờ đây thuộc về Titus.