Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7
Lazarus

❊ ❊ ❊

Tôi không thấy Eo khi chết đi. Những người thân của tôi tin rằng chúng tôi sẽ nhìn thấy người mình yêu quý khi sang thế giới bên kia. Họ đợi chúng ta trong một thung lũng xanh rờn, nơi mùi khói củi và mùi thịt hầm đặc quánh trong không khí. Có một Ông Già với sương phủ trên mũ giữ cho thung lũng được an toàn, và ông ta đứng cùng những người thân của ta để đợi ta dọc theo một con đường lát đá có lũ cừu gặm cỏ ven đường. Người ta kể sương mù ở đó mát mẻ, hoa cỏ thì ngọt ngào, và những ai được chôn cất sẽ đi dọc con đường đá nhanh hơn.

Nhưng tôi không hề thấy tình yêu của tôi. Tôi không hề thấy thung lũng. Tôi chẳng thấy gì ngoài những đốm sáng ma quái trong bóng tối. Tôi cảm thấy mình bị đè lên, và tôi biết, như bất cứ người thợ mỏ nào, rằng tôi đang bị chôn dưới đất. Tôi buột ra một tiếng thét không thành tiếng. Đất chui vào miệng tôi. Con hoảng loạn bao trùm lấy tôi. Tôi không thể thở, không thể cựa quậy. Đất ôm tôi chặt cứng cho tới khi cuối cùng tôi cũng dùng tay đào bới để giải thoát được cho mình, cảm nhận được không khí, gấp gáp thở hóp lấy ôxy, vừa hổn hển vừa phun đất phì phì.

Vài phút sau tôi mới ngước mắt nhìn lên trong tư thế quỳ gối. Tôi đang phủ phục trong một hầm mỏ, một đường hầm cũ đã bỏ hoang từ lâu nhưng vẫn còn kết nối với hệ thống thông gió. Nơi này sặc mùi đất bụi. Một đốm lửa duy nhất leo lét cháy bên cạnh mộ tôi, hất những chiếc bóng kỳ quái lên các vách tường. Nó làm mắt tôi bỏng rát cũng hệt như Mặt Trời lúc mọc trên mộ Eo.

Tôi chưa chết.

Để nhận ra điều ấy đòi hỏi nhiều thời gian hơn người ta vẫn tưởng. Nhưng có một vết bầm máu quanh cổ tôi, nơi dây thừng cứa vào da. Có đất dính trên những vết roi sau lưng tôi.

Dẫu vậy, tôi chưa chết.

Chú Narol đã kéo chân tôi không đủ mạnh. Nhưng chắc hẳn đám Hộp Thiếc đã phải kiểm tra, trừ phi chúng quá lười nhác. Cũng không phải quá sức tưởng tượng khi nghĩ như vậy, nhưng chắc chắn phải có một nguyên do nào khác nữa. Tôi đã quay cuồng vì chóng mặt khi bước lên giá treo cổ. Thậm chí ngay lúc này tôi vẫn cảm thấy có thứ gì đó trong mạch máu, một cảm giác mê man như thể tôi đã bị đánh thuốc. Narol đã làm chuyện này. Ông đã đánh thuốc mê tôi. Ông đã chôn tôi. Nhưng tại sao? Và ông làm sao để không bị bắt khi gỡ xác tôi xuống?

Khi một tiếng lục cục trầm trầm vọng lại từ bóng tối ngoài phạm vi của ngọn lửa, tôi biết mình sẽ có câu trả lời. Chiếc xe hộp trông giống một con bọ rùa bằng kim loại trên sáu bánh bò qua đỉnh dốc của một đường hầm dài. Tấm lưới đằng trước xe phả ra hơi nước khi nó dừng lại trước mặt tôi. Mười tám ngọn đèn làm tôi lóa mắt; những bóng người chui ra khỏi hai bên sườn xe, đi cắt qua quầng đèn pha tới chộp lấy tôi. Tôi quá choáng váng để chống cự. Bàn tay họ chai sạn như tay thợ mỏ, còn khuôn mặt họ lấp sau những cái mặt nạ quỷ. Ấy vậy nhưng họ lại dẫn tôi đi thật nhẹ nhàng, thay vì thúc ép tôi chui vào khoang xe.

Trong xe, ánh sáng đỏ ngập màu máu. Tôi ngồi trên một cái ghế kim loại đã mòn, đối diện với hai người đã đưa tôi từ mộ lên. Mặt nạ của người phụ nữ có màu trắng bệch và vàng kim, và có sừng như quỷ sứ. Đôi mắt cô ta ánh lên vẻ tối tăm từ sau hai lỗ mắt. Người còn lại là một người đàn ông rụt rè. Anh ta có vẻ yếu đuối và lặng lẽ, dường như sợ tôi. Cái mặt nạ hình con dơi đang há miệng nhe răng không thể giấu nổi ánh mắt rụt rè của anh ta hay cách anh ta giấu hai bàn tay của mình - một biểu hiện của sự sợ hãi như chú Narol vẫn luôn khẳng định khi ông dạy tôi nhảy.

“Các vị là Các Con Trai Của Ares phải không?” tôi đoán chừng.

Anh chàng yếu ớt lưỡng lự, trong khi đôi mắt người phụ nữ có vẻ giễu cợt.

“Còn cậu là Lazarus,” người phụ nữ nói. Tôi cảm thấy giọng cô ta lạnh lùng, uể oải; nó đùa giỡn với đôi tai của tôi như một con mèo vờn nghịch một con chuột bị bắt.

“Tôi là Darrow.”

“Ôi, chúng tôi biết cậu là ai mà.”

“Đừng nói gì với cậu ta hết, Harmony!” anh chàng yếu đuối lắp bắp. “Vũ Công không bảo chúng ta bàn bạc gì với cậu ta hết cho tới khi về đến nhà.”

“Cảm ơn cậu, Ralph.” Harmony thở dài nhìn anh chàng yếu đuối và lắc đầu.

Sau khi nhận ra sai lầm của mình, anh chàng yếu đuối nhấp nhổm, bứt rứt trên ghế của mình, nhưng tôi không để tâm tới anh ta nữa. Ở đây, người phụ nữ mới là kẻ nắm quyền. Không như anh chàng yếu đuối, mặt nạ của cô ta giống như khuôn mặt của một bà già, một phù thủy của những thành phố đã sụp đổ trên Trái Đất, những kẻ dùng tủy xương của trẻ em để nấu xúp.

“Trông cậu thật thảm hại.” Harmony chìa tay ra sờ lên cổ tôi. Tôi chộp lấy bàn tay cô ta và siết mạnh. Xương cô ta giòn như nhựa rỗng trong bàn tay của một Chim Lặn. Anh chàng yếu đuối với lấy dùi cui điện của mình, nhưng Harmony ra hiệu bảo anh ta bình tình.

“Tại sao tôi chưa chết?” tôi hỏi. Sau vụ treo cổ, giọng tôi tựa như tiếng những viên sỏi cà trên kim loại.

“Vì Ares có một nhiệm vụ cho cậu, anh chàng Chim Lặn bé bỏng.”

Cô ta nhăn mặt khi tôi siết chặt bàn tay cô ta.

“Ares…” Trong đầu tôi lóe lên hình ảnh những vụ nổ bom, những bàn chân bàn tay bị đứt lìa khỏi thân, và những hỗn loạn. Ares. Tôi biết ông ta sẽ muốn loại nhiệm vụ nào. Tôi đang quá đờ đẫn nên chẳng thể biết mình sẽ nói gì khi ông ta đưa ra yêu cầu. Tâm trí tôi đang dồn cả vào Eo, chứ không phải cuộc đời này. Tôi chỉ là một cái vỏ. Tại sao tôi không thể cứ nằm yên dưới đất?

“Giờ tôi có thể thu bàn tay của mình về được rồi chứ?” Harmony hỏi.

“Nếu cô bỏ mặt nạ ra. Bằng không, tôi sẽ giữ chặt nó.”

Cô ta bật cười và lột chiếc mặt nạ đang đeo xuống. Khuôn mặt cô ta là ngày và đêm - nửa bên phải là một mớ da rách tả tơi sưng phồng biến dạng nhăn nheo thành những dải sẹo ngoằn ngoèo như những dòng sông. Một vết bỏng vì hơi nóng. Một hình ảnh quen thuộc, song không phải với phụ nữ. Hiếm khi có một phụ nữ trong đội khoan hầm lò.

Thế nhưng phần khuôn mặt không bị bỏng của cô ta mới thật đáng kinh ngạc. Cô ta thật đẹp, thậm chí còn đẹp hơn Eo. Làn da mềm mại, trắng như sữa, xương mặt nhô lên thanh tú. Song cô ta trông thật lạnh lùng, phẫn nộ và tàn nhẫn. Răng hàm dưới của cô ta nhấp nhô không đều, còn móng tay không được chăm sóc tử tế. Cả hai bên ủng cô ta đi đều gài dao. Tôi có thể đoán chắc điều đó qua cách cô ta nhìn xuống khi tôi chộp lấy tay cô ta.

Anh chàng yếu đuối, Ralph, xấu xí mà chẳng có gì đáng chú ý - khuôn mặt đen sạm như một lưỡi rìu, cả hai hàm răng đều thưa rếch, cáu bẩn. Anh ta nhìn chằm chằm ra ngoài cửa khoang xe trong lúc chúng tôi chạy qua những đường hầm bỏ hoang cho tới khi đến một con đường trong hầm được lát phẳng và chiếu sáng để xe có thể chạy nhanh. Tôi không biết những người Đỏ này, dù họ mang Phù Hiệu Đỏ trên bàn tay, và tôi không tin họ. Họ không phải người nhà Lambda, không thuộc về Lykos. Rất có thể họ là Bạc.

Cuối cùng, tôi thấy những chiếc xe đặc dụng và xe hộp khác ở bên ngoài khoang. Tôi không rõ chúng tôi đang ở đâu, song điều đó chẳng khiến tôi bận tâm bằng nỗi phiền muộn đang cuộn trào trong lồng ngực. Chúng tôi càng đi xa và tôi càng có nhiều thời gian suy nghĩ, cơn đau càng trở nên tồi tệ. Tôi đưa ngón tay mân mê chiếc nhẫn cưới của mình. Eo đã chết. Em không đợi tôi ở cuối chuyến đi này. Tại sao tôi lại sống sót trong khi em thì không? Tại sao tôi lại kéo chân em xuống mạnh đến thế? Liệu có phải đáng lẽ em cũng được sống sót hay không? Tôi có cảm giác ruột gan mình trống rỗng như một hố đen. Một khối nặng khủng khiếp đè lên ngực tôi ngột ngạt, và tôi những muốn nhảy ra khỏi chiếc xe hộp để lao vào đường đi của một chiếc xe đặc dụng. Cái chết trở nên thật dễ dàng khi ta đã cố tìm đến nó.

Nhưng tôi không nhảy; tôi ngồi cùng Harmony và Ralph. Eo muốn nhiều hơn ở tôi. Tôi siết chặt dải băng quấn đầu màu đỏ chói trong tay.

Con đường hầm mở rộng ra một chút khi chúng tôi tới trạm kiểm soát được mấy gã Hộp Thiếc trang phục cũ kĩ canh gác. Cánh cổng điện thậm chí còn chẳng được nạp điện. Chúng để chiếc xe hộp đang đi đằng trước chúng tôi đi qua sau khi dùng máy quét quét lên một tấm panen gắn bên thành xe. Sau đó đến lượt chúng tôi, và tôi cựa mình bồn chồn trên ghế đồng thời với Ralph. Harmony cười khẩy trong lúc gã Hộp Thiếc tóc muối tiêu quét máy lên thành chiếc xe hộp và vẫy tay cho chúng tôi qua cổng.

“Chúng ta có mật mã. Những kẻ nô lệ chỉ toàn là lũ đầu đất. Đám Hộp Thiếc ở hầm mỏ là lũ đầu đất. Đám Xám tinh nhuệ hay những con quái vật Đá Nham Thạch mới là kẻ cậu cần cảnh giác. Nhưng chúng không lãng phí thì giờ của mình dưới này đâu”

Tôi cố thuyết phục bản thân rằng tất cả chuyện này không phải là một trò lừa gạt nào đó của đám Hoàng Kim, rằng Harmony và Ralph không phải là kẻ thù, khi chúng tôi rẽ khỏi con đường hầm chính vào một nhánh cụt toàn các khu nhà kho không lớn hơn Khu Sinh Hoạt Chung là bao. Những bóng đèn tỏa ánh sáng vàng gay gắt thả xuống từ các giá cố định. Nửa số bóng đèn đã cháy. Một bóng đèn chập chờn hết sáng lại tắt phía trên một gara nằm gần một nhà kho được đánh dấu bằng một biểu tượng kỳ dị vẽ bằng thứ son lạ lùng. Chúng tôi rẽ vào gara. Cửa đóng lại và Harmony ra hiệu cho tôi chui ra khỏi xe.

“Về đến nhà rồi,” cô nói. “Giờ là lúc gặp Vũ Công.”

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.