Thành phố này có những tòa nhà cao vút, công viên, sông ngòi, vườn tược và đài phun nước. Đó là một thành phố của những giấc mơ, một thành phố của nước trong veo và cây cối xanh tươi trên một hành tinh đỏ vốn được mô tả là trơ trọi như sa mạc khắc nghiệt nhất. Đây không phải là Sao Hỏa mà họ chiếu cho chúng tôi trên MHN. Đây không phải là một nơi không thích hợp cho con người. Đây là nơi chốn của dối trá, của giàu có và thừa thãi ê hề.
Tôi há hốc miệng ngỡ ngàng trước sự phũ phàng lố bịch. Những người đàn ông và phụ nữ đang bay qua. Họ lung linh sắc Hoàng Kim và Bạc. Tôi chỉ thấy những Màu đó trên bầu trời. Những đôi ủng Trọng Lực của họ đưa họ lướt đi như những vị thần, sử dụng thứ công nghệ hoàn hảo hơn thứ ủng Trọng Lực thô kệch mà những kẻ cai quản chúng tôi vẫn đi tại các khu mỏ. Một thanh niên lao vụt qua trước cửa sổ tôi đứng, làn da anh ta sáng bóng, mái tóc xõa tung phấp phới hất ra đằng sau trong lúc mang hai chai rượu vang tới một khu tháp vườn gần đó; anh ta đã say và bộ dạng lắc lư trên không của anh ta làm tôi nhớ tới lần tôi thấy hệ thống cung cấp dưỡng khí bên trong bộ Đồ Hầm Lò của một cậu Thợ Khoan bị hỏng; cậu ta há hốc miệng tìm kiếm ôxy trong khi chết dần, co quắp và quằn quại. Tay Hoàng Kim này cười phá lên như một gã điên và lượn một vòng vui vẻ. Bốn cô gái, không lớn tuổi hơn tôi là bao, bay theo sau anh ta trong một cuộc săn đuổi vui vẻ, vừa lảo đảo vừa cười khúc khích. Những bộ đồ bó sát dường như được làm bằng chất lỏng chảy xuống phủ quanh những đường cong trẻ trung của họ. Một mặt, họ có vẻ cùng độ tuổi với tôi, song mặt khác lại có vẻ ngốc nghếch đến ngớ ngẩn.
Tôi không hiểu.
Phía sau họ, phi thuyền lướt đi trên không dọc theo các đại lộ sáng ánh đèn hiệu. Những chiếc phi thuyền nhỏ, Cánh Đơn, như Vũ Công gọi, hộ tống những chiếc phi thuyền du ngoạn cấu trúc cực kỳ phức tạp. Dưới mặt đất, tôi thấy đàn ông và phụ nữ đi lại trên các đại lộ rộng lớn. Có những chiếc xe, đèn tín hiệu mã Màu dọc theo các tầng thấp hơn Vàng, Lơ, Cam, Lục, Hồng, hàng trăm sắc thái của một tá Màu tạo thành một trật tự thứ bậc thật phức tạp, thật xa lạ, đến mức tôi khó lòng nghĩ được đó là một khái niệm của con người. Các tòa nhà trên đường đều đồ sộ, một số lắp kính, một số bằng đá. Nhưng nhiều trong số đó làm tôi nhớ lại những tòa nhà tôi đã thấy trên MHN, những tòa nhà của người La Mã, lần này được xây dựng cho các vị thần thay vì cho con người.
Đằng sau thành phố, vốn trải dài gần ngút tầm mắt, bề mặt đỏ và trơ trụi của Sao Hỏa bị gián đoạn bởi màu lục của cỏ và những khu rừng đang vật lộn lớn lên. Bầu trời trên đầu xanh ngắt, đầy sao. Quá trình cải tạo môi trường đã hoàn tất.
Đây là tương lai. Đáng lẽ phải nhiều thế hệ nữa mới được như thế này.
Cuộc sống của tôi là một sự dối trá.
Đã bao lần Octavia au Lune nói với dân Lykos rằng chúng tôi là những người tiên phong trên Sao Hỏa, rằng chúng tôi là những tâm hồn can trường hy sinh cho nhân loại, và không bao lâu nữa sự nhọc nhằn vì nhân loại của chúng tôi sẽ chấm dứt. Không bao lâu nữa các Màu mềm yếu hơn sẽ tới gia nhập cùng chúng tôi, khi Sao Hỏa trở thành nơi cư trú được. Nhưng họ vốn đã tới gia nhập cùng chúng tôi rồi. Trái Đất đã tới Sao Hỏa và những kẻ tiên phong chúng tôi bị bỏ lại dưới lòng đất, làm nô lệ, lao động khổ sai, chịu khổ cực để tạo dựng và duy trì nền tảng cho… cho đế chế này. Chúng tôi đúng là những kẻ như Eo luôn nói - những nô lệ của Hiệp Hội.
Vũ Công ngồi xuống một chiếc ghế sau lưng tôi và đợi cho tới khi tôi thốt nên lời. Ông nói một tiếng, các cửa sổ liền tối sầm lại. Tôi vẫn có thể thấy thành phố, nhưng Mặt Trời không còn làm tôi chói mắt nữa. Bên cạnh chúng tôi, thiết bị thấp bè, được gọi là piano, thì thầm một giai điệu thê lương.
“Bọn họ nói với chúng tôi rằng chúng tôi là hy vọng duy nhất của loài người,” tôi khẽ nói. “Rằng Trái Đất quá đông đúc, rằng tất cả đau khổ, tất cả hy sinh là vì nhân loại. Hy sinh là tốt. Phục tùng là phẩm hạnh cao nhất…”
Gã Hoàng Kim tươi cười đã tới tháp vườn gần đó; hắn ta đầu hàng trước các cô gái và những cái hôn của họ. Rồi chẳng mấy chốc nữa họ sẽ uống rượu vang và bắt đầu cuộc vui.
Vũ Công nói cho tôi nghe sự thật.
“Trái Đất không bị quá tải, Darrow. Bảy trăm năm trước, người ta đã đổ bộ lên vệ tinh của nó, Mặt Trăng. Vì rất khó phóng tàu vũ trụ trong điều kiện trọng lực và khí quyển của Trái Đất, nên Mặt Trăng đã trở thành cảng của Trái Đất để chinh phục các vệ tinh và hành tinh khác trong Hệ Mặt Trời.”
“Bảy trăm năm?” tôi thảng thốt, đột nhiên cảm thấy mình vô cùng ngớ ngẩn.
“Trên Mặt Trăng, hiệu quả và trật tự trở thành mối quan tâm hàng đầu. Trong không gian, mỗi buồng phổi đều phải có một mục đích nhất định. Vì thế những Màu đầu tiên dần dần được thiết lập và các Đỏ được phái tới Sao Hỏa để khai thác nhiên liệu cho loài người. Các cộng đồng cư dân khai mỏ được thiết lập ở đó vì Sao Hỏa có nồng độ helium-3 cao nhất, thứ được dùng để cải tạo khí hậu các hành tinh và vệ tinh khác.”
Ít nhất đây không phải là một lời nói dối.
“Vậy những hành tinh và vệ tinh khác, chúng có được cải tạo hay không?”
“Các mặt trăng nhỏ thì có. Và phần lớn các hành tinh. Hiển nhiên các hành tinh khí khổng lồ thì không.” Ông ngồi xuống một chiếc ghế. “Chính vào giai đoạn sơ khởi của quá trình Định Cư, những kẻ giàu có trên Mặt Trăng bắt đầu nhận ra Trái Đất chẳng là gì ngoài một nguồn bòn rút lợi ích của họ. Cho dù Mặt Trăng chinh phục Hệ Mặt Trời, họ vẫn bị đánh thuế và nằm dưới quyền sở hữu của các tập đoàn và quốc gia trên Trái Đất, song các tập đoàn và quốc gia ấy lại không thể áp đặt quyền sở hữu của họ. Vậy là Mặt Trăng nổi dậy - các Hoàng Kim cùng Hiệp Hội của họ chống lại các quốc gia trên Trái Đất. Trái Đất đánh trả và thua trận. Đó là Cuộc Chinh Phục. Kinh tế học biến Mặt Trăng thành trung tâm quyền lực và cảng của Hệ Mặt Trời. Và Hiệp Hội bắt đầu biến đổi thành như ngày nay - một đế chế dựng lên trên lưng những người Đỏ.”
Tôi quan sát các Màu đi lại bên dưới. Họ thật nhỏ, thật khó để phân biệt được từ độ cao mà chúng tôi đang đứng - và mặt tôi cũng không quen với việc nhìn xa đến thế hay nhìn trong điều kiện nhiều ánh sáng đến thế.
“Những người Đỏ được cử tới Sao Hỏa năm trăm năm trước. Các Màu khác tới Sao Hỏa cách đây chừng ba trăm năm, trong khi tổ tiên của chúng ta vẫn đang lao động dưới bề mặt hành tinh. Họ sống trong các thành phố có khí hậu cô lập - những thành phố với các vòm khí quyển kín bao bọc phía trên - trong khi phần còn lại của hành tinh từ từ được cải tạo. Giờ đây các vòm khí quyển đang được gỡ xuống và thế giới đã trở nên thích hợp cho tất cả mọi người.
“Những người Đỏ Cấp Cao đảm nhiệm các vị trí công nhân bảo trì, vệ sinh, thu hoạch mùa màng, công nhân lắp ráp. Những người Đỏ Hạ Cấp là những kẻ như chúng ta, sinh ra dưới lòng đất - những nô lệ đúng nghĩa nhất. Tại các thành phố, những người Đỏ dám nhảy biến mất. Những người dám nói lên suy nghĩ của mình biến mất. Những ai cúi đầu chấp nhận quy định của Hiệp Hội và vị trí của họ trong Hiệp Hội, như tất cả các Màu đang làm, được tiếp tục sống trong cảnh tự do tương đối.”
Ông phả ra một đám khói dày.
Tôi cảm thấy như tâm trí đang rời khỏi cơ thể mình, như thể tôi đang quan sát quá trình thuộc địa hóa các thế giới, quá trình biến đổi của các giống người, qua những con mắt không phải của tôi. Sức hút của lịch sử kéo đồng bào tôi vào kiếp nô lệ. Chúng tôi là tầng dưới cùng của Hiệp Hội, là cát bụi. Eo đã luôn nói điều tương tự, dù em chưa bao giờ biết sự thật. Nếu em biết những chuyện này, em sẽ còn nói mãnh liệt hơn tới mức nào? Sự tồn tại này còn tồi tệ hơn những gì em từng có thể hình dung. Không khó để hiểu vì sao Các Con Trai Của Ares lại phản kháng.
“Năm trăm năm.” Tôi lắc đầu. “Đây là hành tinh chết tiệt của chúng ta.”
“Nhờ vào mồ hôi và sự khó nhọc mà nó được như vậy,” ông đồng ý.
“Vậy cần phải làm gì để đoạt lại nó?”
“Máu.” Vũ Công mỉm cười với tôi như một con mèo hoang ở khu cư trú. Có một con dã thú ẩn sau nụ cười hiền hậu như một người cha của ông.
Eo có lý. Cần phải dùng tới bạo lực.
Em là giọng nói, cũng như bố tôi. Vậy tôi sẽ là gì đây? Bàn tay báo thù chăng? Tôi không thể hiểu được tại sao một người thật tinh khiết, đầy tình yêu như em, lại muốn tôi đóng vai trò này. Nhưng đúng là em muốn vậy. Tôi nghĩ tới điệu nhảy cuối cùng của bố tôi. Tôi nghĩ tới mẹ tôi, tới Leanna, Kieran, Loran, bố mẹ Eo, chú Narol, Barlow, tới từng người tôi yêu quý. Tôi biết họ sẽ phải sống cực khổ đến thế nào và sẽ chết nhanh ra sao. Và giờ tôi biết vì sao.
Tôi nhìn xuống hai bàn tay mình. Chúng đúng như những gì Vũ Công mô tả - bị cắt, bị sẹo, bị cháy sém. Khi Eo hôn chúng, chúng trở nên dịu dàng vì tình yêu. Giờ khi em đã ra đi, chúng trở nên cứng rắn vì căm thù. Tôi siết chặt tay lại thành nắm đấm cho tới khi các khớp ngón tay trắng bệch ra như những khối băng.
“Nhiệm vụ của tôi là gì?”