Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38
Apollo Sụp Đổ

❊ ❊ ❊

Con gấu thật lớn - to hơn một con ngựa, lớn bằng cả một cỗ xe.

Trắng bệch như một cái xác không còn máu. Mắt đỏ ngầu và vàng rực. Những chiếc răng đen sắc như Kiếm Lưỡi Mềm dài bằng cả cẳng tay tôi. Chẳng có gì giống với những con gấu tôi từng thấy trên MHN. Một dải đỏ chạy dọc theo sống lưng nó. Các móng vuốt của con gấu trông như các ngón tay, mỗi chân trước có tám móng. Thật không tự nhiên. Con vật được các Nhà Tạo Tác tạo ra để làm kẻ đi săn. Nó đã được mang tới khu rừng này để giết người, chính xác là để giết tôi. Sevro và tôi từng nghe thấy tiếng rống của nó nhiều tháng trước khi chúng tôi đi thương thuyết với Nhà Diana. Giờ đây tôi cảm thấy nước bọt của nó.

Tôi đứng đờ ra đó trong một giây. Rồi con gấu lại rống lên và chồm tới.

Tôi lăn người đi, rồi chạy. Tôi chạy nhanh hơn bao giờ hết trong đời. Tôi bay lên. Nhưng con gấu còn nhanh hơn, cho dù kém linh hoạt hơn; khu rừng chấn động khi con quái vật ào ào đè rạp các bụi cây và thân cây lớn.

Tôi chạy tới bên một Cây Thần đồ sộ và nhào người qua bụi gai. Có tiếng mặt đất nứt răng rắc dưới chân tôi, và khi lá cây cùng tuyết vỡ vụn dưới bàn chân, tôi liền nhận ra mình đang đứng ở đâu. Tôi duy trì khoảng cách giữa mình và con gấu, đợi cho con vật xông qua bụi cây gai. Con quái vật xé toang bụi cây và lao về phía tôi. Tôi nhảy lùi lại. Sau đó, con gấu biến mất, nó gào lên khi tụt xuống tấm phủ che trên cái bẫy cắm đầy những mũi chông gỗ. Niềm vui của tôi chắc sẽ kéo dài lâu hơn nếu tôi không nhảy lùi lại và đạp chân xuống cái bẫy thứ hai. Mặt đất lộn nhào. À không, là tôi. Chân tôi bị giật ngược lên trên, và tôi bay lên lơ lửng trong không trung ở cuối một sợi thừng. Tôi lơ lửng ở đó hàng giờ, quá kinh hoàng không dám gọi đội quân của mình vì sợ Giám Thị Apollo. Mặt tôi căng rần rật và ngứa ran lên vì máu dồn xuống đầu. Thế rồi một giọng nói quen thuộc vang lên trong đêm.

“Được lắm, được lắm,” giọng nói mỉa mai vọng lại từ bên dưới. “Có vẻ như chúng ta có hai bộ da cần lột.”

Image

Sevro nhếch miệng cười khi tôi nói với cậu ta rằng tôi đã liên minh với Ngựa Hoang. Ở khu trại, nơi Ngựa Hoang đang chuẩn bị phái các toán tìm kiếm đi thăm dò tung tích của tôi, tiếng tăm của cậu ta đã đi nhanh hơn cậu ta trong hàng ngũ những người phương Bắc. Các thành viên nhà Minerva sợ cậu ta. Tactus và những Ngựa Chết khác thì lại vui ra mặt.

“Ái chà, không phải anh bạn rúc bụng ngựa của tôi đây sao!” Tactus dài giọng. “Sao lại tập tễnh thế kia, anh bạn?”

“Mẹ cậu cưỡi tôi thành te tua thế này đấy,” Sevro cười gằn.

“À, anh bạn phải kiễng chân hết cỡ chỉ để hôn vào cằm bà ấy.”

“Cằm bà ấy không phải là chỗ tôi cố hôn vào.”

Tactus vừa cười phá lên vừa vỗ tay, rồi kéo Sevro tới, ôm chầm lấy theo kiểu cách thật kinh khủng. Bọn họ là hai người rất đặc biệt. Song tôi đoán việc nằm trong bụng ngựa chết tạo nên một mối liên kết - tạo ra một cặp đôi kỳ quái.

“Cậu đã đi đâu vậy?” Ngựa Hoang kéo tôi ra một bên, khẽ hỏi.

“Chốc nữa,” tôi nói.

Giờ đây Sevro chỉ còn một mắt. Vậy ra cậu ta là con quỷ một mắt mà sứ giả Nhà Apollo đã cảnh báo với tôi.

“Tôi luôn tự hỏi Những Kẻ Gào Rú bé nhỏ các cậu là loại điên rồ nào,” Ngựa Hoang nói.

“Bé nhỏ à?” Sevro hỏi.

“Tôi… không có ý xúc phạm.”

Cậu ta cười hết cỡ. “Tôi bé nhỏ mà.”

“À, người Nhà Minerva chúng tôi cứ nghĩ các cậu là những bóng ma.” Cô vỗ vai cậu ta. “Các cậu không phải thế. Và tôi cũng không phải là một con ngựa hoang thực sự, nếu cậu đang nghĩ tới điều đó. Không hề có đuôi, cậu thấy chứ? Và không,” cô quay sang chặn họng Tactus. “Tôi chưa bao giờ mang một cái yên trên lưng, vì cậu sắp sửa hỏi điều đó.”

Đúng thế thật.

“Cô ta sẽ làm thế,” Sevro thì thầm riêng với tôi.

“Tôi thích họ,” Ngựa Hoang nói về Những Kẻ Gào Rú một lát sau đó. “Họ làm tôi cảm thấy mình cao.” .

“Hoààn hảoo!” Tactus cười gằn giơ bộ da lông của con gấu lên. “Nhìn này. Họ đã tìm ra thứ vừa cỡ với Pax.”

Trước khi chúng tôi tới chỗ nhóm người đang ngồi quanh đống lửa lớn được Pax nhóm lên, Sevro kéo tôi sang một bên và lấy ra một tấm chăn. Gói bên trong là Lưỡi Hái của tôi.

“Tôi giữ nó cẩn thận cho cậu sau khi tìm thấy nó trong bùn,” cậu ta nói “Và tôi đã mài cho nó sắc hơn; không còn là thời điểm để dùng lưỡi cùn nữa rồi.”

“Cậu là một người bạn. Tôi hy vọng cậu biết điều đó.” Tôi vỗ vai cậu ta. “Không phải chỉ là bạn trong trò chơi. Mà giờ là một người bạn thực sự, khi chúng ta rời khỏi nơi này. Cậu biết thế mà, đúng không?”

“Tôi không ngốc.” Song cậu ta vẫn đỏ mặt.

Bên đống lửa, tôi biết được từ Sevro rằng cậu ta cùng Những Kẻ Gào Rú, Cây Kế, Mặt Cau Có, Thằng Hề, Cỏ Dại và Peeble - những thành viên hạ cấp nhất trong Nhà cũ của tôi - đã ở lại không quá một ngày sau khi tôi biến mất.

“Cassius nói Chó Rừng đã hạ cậu,” Sevro nói với cái mồm đầy ắp bánh mì dính đầy mọt. “Những cái hạt thật ngon.” Cậu ta ăn cứ như đã nhiều tuần chưa được thấy thức ăn.

Chúng tôi ngồi bên đống lửa trong Rừng Lớn, trong quầng sáng tỏa ra từ những khúc gỗ đang cháy lách tách. Ngựa Hoang, Milia, Tactus và Pax tới cùng chúng tôi, ngồi tựa lưng vào một thân cây đổ trên tuyết. Tất cả chúng tôi đều quấn người trong lông thú như những con vật. Tôi ngồi sát bên Ngựa Hoang. Chân cô gác lên chân tôi dưới lớp lông thú. Bộ da lông gấu đang bốc mùi khó ngửi và kêu lách tách trên ngọn lửa. Mỡ nhỏ giọt xuống lửa. Pax sẽ mặc bộ lông này khi nó khô đi.

Sevro đi tìm Chó Rừng sau khi Cassius nói với cậu ta câu chuyện dối trá nọ. Anh bạn bé nhỏ của tôi không đi vào chi tiết. Cậu ta ghét các chi tiết. Cậu ta chỉ gõ vào hốc mắt trống không của mình và nói, “Chó Rừng nợ tôi.”

“Vậy là cậu đã trông thấy hắn?” tôi hỏi.

“Lúc đó tối om. Tôi thấy con dao của hắn. Thậm chí còn chẳng nghe thấy giọng nói của hắn. Tôi phải nhảy từ trên núi xuống. Một cú rơi thật cao để trở lại với những người còn lại trong nhóm.” Cậu ta nói thật thản nhiên. Song tôi đã để ý thấy cậu ta bước đi tập tễnh. “Chúng tôi không thể ở lại trong núi. Người của hắn… ở khắp nơi.”

“Nhưng chúng tôi đã mang theo một phần các ngọn núi” Cây Kế nói. Cô gái vỗ lên những chỏm da đầu đeo bên hông mình với một nụ cười từ mẫu. Ngựa Hoang rùng mình.

Hỗn loạn đã ngự trị ở phía Nam. Chỉ còn lại các Nhà Apollo, Venus, Mercury và Pluto, song tôi nghe nói Mercury đã bị đẩy tới chỗ chỉ còn là một đám lang thang vật vờ. Thật đáng tiếc. Tôi có cảm tình với Giám Thị của họ. Thiếu chút nữa ông ta đã chọn tôi trong cuộc Tuyển Lựa, và hẳn đã làm thế nếu ông ta có thể. Tôi tự hỏi sự tình sẽ ra sao nếu điều đó xảy ra.

“Sevro, với cái chân đó, cậu có thể chạy nhanh đến mức nào, trong khoảng hai kilomet chẳng hạn?” tôi hỏi.

Những người khác hoang mang trước câu hỏi, song Sevro chỉ nhún vai “Không khiến tôi chậm lại. Một phút rưỡi trong điều kiện trọng lực thấp này.”

Tôi thầm nhắc mình sau này sẽ nói cho cậu ta biết ý tưởng của tôi.

“Chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần phải thảo luận, Thần Chết,” Tactus mỉm cười. “Thế này nhé, tôi nghe nói cậu đã bị treo ngược người lơ lửng trong rừng vì mắc bẫy của quý cô đây.” Anh ta phát vào đùi Cây Kế bé nhỏ; mỉm cười khi để bàn tay mình nấn ná lại. Bộ sưu tập những mảnh da đầu là thứ đã thu hút cảm tình của anh ta. “Cậu không nghĩ cậu vừa lẩn tránh việc kể lại câu chuyện đó sao?”

Đó không phải là một câu chuyện vui vẻ như có lẽ anh ta đang đoán.

Tôi mân mê cái nhẫn của mình. Nói rõ câu chuyện với mọi người sẽ là ký án tử hình cho họ. Lúc này Apollo và Jupiter đang lắng nghe. Tôi nhìn Ngựa Hoang và cảm thấy trống rỗng. Tôi sẽ phải mạo hiểm với nguy cơ đánh mất cô chỉ để thắng trò chơi khốn kiếp của bọn họ. Nếu là người tốt, tôi cần giữ lại cái nhẫn. Tôi cần giữ miệng. Nhưng có những kế hoạch cần tiến hành, những vị thần cần bị vô hiệu hóa. Tôi tháo nhẫn của mình ra và vùi nó xuống tuyết. “Chúng ta hãy giả vờ trong một khoảnh khắc như thể chúng ta không phải tới từ các Nhà khác nhau,” tôi nói. “Chúng ta hãy cùng trò chuyện như những người bạn, không có nhẫn.”

Không còn ngựa, không còn khả năng cơ động, tôi không có chút lợi thế nào trước kẻ thù ở khu vực xung quanh. Thêm một bài học nữa cần học. Tôi tự tạo ra một lợi thế cho chính mình, một chiến lược mới. Tôi khiến họ sợ tôi.

Chiến thuật của tôi là phân tán. Tôi chia đội quân của mình thành sáu toán, mỗi toán gồm mười người dưới sự chỉ huy của tôi, Pax, Ngựa Hoang, Tactus, Milia, và, theo một lời đề xuất đáng ngạc nhiên từ Milia, Nyla. Tôi rất muốn giao cho Sevro đội quân riêng, song cậu ta và Những Kẻ Gào Rú nhất định không chịu rời khỏi tôi nữa. Họ trách bản thân về vết sẹo trên bụng tôi.

Đội quân của tôi nhắm tới các vị trí của Nhà Apollo như một bầy sói đói. Chúng tôi không tấn công lâu đài của họ, mà tập kích các pháo đài. Chúng tôi phóng hỏa đốt các kho dự trữ của họ. Chúng tôi bắn tên vào chân họ. Chúng tôi làm bẩn nguồn nước của đối phương, cho tù binh biết những tin tức sai lầm rồi để họ trốn thoát. Chúng tôi giết dê và lợn của họ. Chúng tôi dùng rìu phá hoại những chiếc thuyền để di chuyển trên sông của họ. Chúng tôi đánh cắp vũ khí. Tôi không cho phép bắt tù binh trừ phi đó là học viên từ các Nhà Venus, Juno hay Bacchus bị Nhà Apollo bắt làm nô lệ. Tất cả những người khác chúng tôi đều để cho họ trốn thoát. Nỗi sợ hãi và huyền thoại cần được lan rộng. Đội quân của tôi hiểu rõ điều này hơn bất cứ điều gì khác. Họ thực dụng. Họ kể cho nhau nghe những câu chuyện về tôi quanh lửa trại. Pax là người khơi mào câu chuyện; anh ta nghĩ tôi là một con người tạo nên huyền thoại. Nhiều chiến binh dưới quyền của tôi bắt đầu khắc hình Lưỡi Hái lên các thân cây và những bức tường. Tactus và Cây Kế xăm hình Lưỡi Hái lên da. Và những thành viên khéo tay hơn trong đội quân của tôi lấy những bộ lông sói nhuộm màu làm cờ hiệu, treo lên đầu các ngọn giáo khi ra trận.

Tôi tách riêng các nô lệ thuộc Nhà Ceres và các nô lệ bị bắt khác và tích hợp họ vào những toán quân khác nhau. Tôi biết sự trung thành của họ đang chuyển biến. Từng ít một. Họ bắt đầu nói về mình không phải như thành viên Nhà Ceres, Minerva hay Diana, mà theo tên toán quân của họ. Tôi phân phối bốn chiến binh Ceres, những người nhỏ con nhất, dưới quyền Sevro trong hàng ngũ Những Kẻ Gào Rú. Tôi không biết những người chuyên nướng bánh có được tạo ra để trở thành chiến binh cự phách như các thành viên hạ cấp Nhà Mars đã thể hiện hay không, nhưng nếu ai đó có thể làm họ rắn rỏi lên, người ấy chính là Sevro.

Nỗi sợ hãi gặm nhấm Nhà Apollo trong một tuần. Hàng ngũ của chúng tôi đông thêm. Quân số của họ giảm xuống. Các nô lệ được trả tự do kể cho chúng tôi nghe nỗi kinh hoàng trong lâu đài, sự lo lắng về việc tôi có thể bất ngờ xuất hiện từ trong bóng tối với bộ lông sói khủng khiếp để đốt phá và gieo rắc thương tật.

Tôi không sợ Nhà Apollo; bọn họ là những kẻ ngốc hậu đậu không thể thích ứng được với các chiến thuật của tôi. Điều tôi sợ là các Giám Thị và Chó Rừng. Với tôi, bọn họ giống nhau và chỉ là một. Sau lần Apollo ám hại tôi thất bại, tôi sợ rằng bọn họ sẽ thẳng tay hơn. Khi nào tôi sẽ thức dậy với một cây Kiếm Lưỡi Mềm kề sát sống lưng? Đây là trò chơi của họ. Tôi có thể chết bất cứ lúc nào. Tôi nhất định phải hủy diệt Nhà Apollo ngay lúc này, loại Giám Thị Apollo khỏi cuộc chơi trước khi quá muộn.

Các trợ thủ của tôi và tôi ngồi quanh đống lửa trong rừng để thảo luận về chiến thuật của ngày hôm sau. Chúng tôi còn cách lâu đài Nhà Apollo chưa đầy hai dặm, nhưng bọn họ không dám tấn công chúng tôi. Chúng tôi đang ở sâu trong rừng. Họ co cụm lại vì sợ chúng tôi. Chúng tôi cũng không tấn công họ. Tôi biết Giám Thị Apollo có thể phá hỏng thậm chí cả cuộc tấn công ban đêm khôn ngoan nhất.

Trước khi chúng tôi có thể bắt đầu, Nyla hỏi về Chó Rừng. Giọng nói của Sevro thật khẽ khi cậu ta kể lại những gì biết được trên núi. Tiếng cậu ta lớn lên khi nhận ra tất cả chúng tôi đang lắng nghe.

“Lâu đài của hắn nằm đâu đó trong vùng núi thấp. Ở dưới lòng đất chứ không phải trên các đỉnh núi cao. Ngay gần Nhà Vulcan. Vulcan đã khởi đầu thuận lợi. Nhanh chóng. Họ tấn công chớp nhoáng Nhà Pluto vào ngày thứ ba. Một đòn hiệu quả. Nhà Pluto chưa sẵn sàng. Thế là Chó Rừng nắm quyền chỉ huy, đưa thuộc hạ rút lui vào các đường hầm sâu của họ. Nhà Vulcan hò reo xông vào với các loại vũ khí tiên tiến chế tác tại các xưởng của họ. Có vẻ như mọi thứ sắp kết thúc. Chó Rừng đã có thể bị bắt làm nô lệ ngay từ tuần đầu tiên. Vậy là hắn đánh sập đường hầm - không sơ đồ, không đường ra - để bảo toàn cơ hội chiến thắng của hắn. Làm chết mười người thuộc Nhà của hắn, vô số Tuyển Lựa Cấp Cao. Các Robot Cấp Cứu không cứu được ai. Làm bốn mươi người khác mắc kẹt trong các đường hầm tối tăm. Đầy nước, không thức ăn. Những người đó bị mắc kẹt lại gần một tháng mới đào được đường ra.” Cậu ta mỉm cười và tôi nhớ vì sao Fitchner gọi cậu ta là Quỷ Lùn. “Đoán xem họ đã ăn gì?”

Nếu một con Chó Rừng bị kẹt trong một cái bẫy, nó sẽ nhai ngấu nghiến cái chân của chính mình. Ai đã nói với tôi điều đó nhỉ?

Ngọn lửa nổ lách tách giữa chúng tôi. Tôi đã trông đợi Ngựa Hoang nhúc nhích người bứt rứt một cách bất an, song thay vì thế điều tôi thấy từ cô là vẻ phẫn nộ khi các chi tiết được thuật lại. Nỗi phẫn nộ thuần chất. Quai hàm cô nghiến chặt, khuôn mặt tối sầm lại. Tôi nắm lấy bàn tay cô bên dưới tấm chăn, nhưng cô không nắm lại tay tôi.

“Làm thế nào cậu biết được tất cả những chuyện đó?” Pax lớn tiếng.

Sevro gõ móng tay lên một trong những con dao lưỡi cong của mình, để một tiếng đinh khe khẽ vọng vào màn đêm. Âm thanh vọng lại vào trong rừng, nhảy vọt qua các ngọn cây để rồi quay trở lại tai chúng tôi như một câu nói mơ hồ không rõ. Sau đó, tôi không thể nghe thấy gì vọng lại từ khu rừng nữa, không gì ngoài đống lửa. Tim tôi đập bồn chồn và tôi bắt gặp ánh mắt Sevro. Cậu ta sẽ phải tìm Tactus.

Một Trường Chắn Âm đã bao quanh chúng tôi.

“Xin chào, các cô cậu bé con,” một giọng nói vang lên từ màn đêm. “Một đống lửa sáng rực thế này rất nguy hiểm vào ban đêm. Và các cô cậu chẳng khác gì một bầy cún con, tất cả xúm xít sát vào nhau; không, đừng có nhổm dậy.” Giọng nói đầy âm điệu. Phù phiếm. Thật lạ khi nghe thấy nó sau bao tháng ngày gian khổ. Không có giọng nói của bất kỳ ai trong số chúng tôi nghe như vậy. Kẻ đó nhẹ nhàng bước vào ngồi xuống cạnh Pax. Apollo. Lần này ông ta không mang tới con gấu nào, chỉ có một cây giáo lớn, từ mũi nhỏ xuống những giọt đỏ sẫm lóng lánh.

“Giám Thị Apollo, xin chào mừng ông,” tôi nói. Lính canh được bố trí trên các tán cây trên đầu chúng tôi, những mũi tên của họ chĩa cả vào Giám Thị. Tôi vẫy tay bảo họ lui đi và hỏi viên Giám Thị vì sao ông ta lại ở đây, như thể chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau. Sự có mặt của ông ta gửi tới một thông điệp đơn giản: các bạn của tôi đang gặp nguy hiểm.

“Để bảo cậu quay về nhà, chàng du mục thân mến.” Ông ta mở một bình rượu vang và chìa nó vòng quanh. Không ai uống, ngoại trừ Sevro. Cậu ta cầm lấy bình rượu.

“Theo quy định các Giám Thị không được can thiệp vào cuộc chơi. Đó là nguyên tắc,” Pax bối rối nói. “Ông dựa vào quyền gì để tới đây? Thế này là chơi bẩn.”

Ngựa Hoang cũng hòa theo câu hỏi của anh ta.

Tay Giám Thị thở dài, song ông ta chưa kịp nói gì, Sevro đã đứng bật dậy và ợ. Cậu ta dợm bước đi.

“Anh bạn đi đâu vậy?” Apollo quát. “Không được rời khỏi đây.”

“Đi đái. Tôi uống sạch rượu vang của ông rồi. Thích tôi tè ra đây hơn à?” Cậu ta nghiêng đầu và áp tay lên cái bụng nho nhỏ của mình. “Có thể cả bĩnh ra nữa.”

Apollo chun mũi và quay lại nhìn chúng tôi, mặc kệ Sevro.

“Gây ảnh hưởng khó có thể bị coi là chơi bẩn được, anh bạn đô con của tôi,” ông ta giải thích. “Tôi chỉ muốn tốt cho các cô cậu thôi. Nói cho cùng, tôi ở đây để chỉ dẫn cho các cô cậu trong quá trình học tập. Tốt nhất là tất cả các cô cậu nên trở lên phía Bắc, chỉ vậy thôi. Hãy nói đó là chiến lược tốt hơn. Kết thúc cuộc chiến của các cô cậu ở đó, củng cố quyền lực của mình, rồi mở rộng ra. Đó là quy tắc của chiến tranh: đừng bao giờ bộc lộ bản thân khi ở thế yếu. Đừng xúi giục kẻ thù tấn công khi ta yếu hơn. Các cô cậu không có kỵ binh. Không nơi ẩn náu. Vũ khí thô sơ hơn. Các cô cậu đang không chịu học những gì nên học.”

Nụ cười của ông ta thật mời mọc. Nó bừng sáng trên khuôn mặt đẹp đẽ của ông ta như một vầng trăng lưỡi liềm trong khi ông ta mân mê xoay chiếc nhẫn trên tay, chờ đợi câu trả lời của chúng tôi.

“Ông thật tử tế khi muốn tốt cho chúng tôi,” Ngựa Hoang trả lời thật mỉa mai bằng Ngôn Ngữ Cao Cấp. “Tôi phải nói là rất tử tế! Tôi thấy ấm cả người. Nhất là khi nghĩ tới việc ông là đại diện của một Nhà khác. Nhưng hãy cho tôi biết, Giám Thị của tôi có biết ông ở đây không? Giám Thị Nhà Mars có biết không?” Cô hất hàm về phía Milia đang im lặng. “Cả Nhà Juno nữa? Có phải ông đang làm trò gì bất hảo đúng không, quý ông tốt bụng? Nếu không phải thế, cần gì tới Trường Chắn Âm? Hay vì những người khác đang quan sát?”

Đôi mắt Apollo sắc lại, dù nụ cười vẫn còn nguyên.

“Nói thật lòng, Giám Thị của các cô cậu không biết đám nhóc các cô cậu muốn chơi trò gì. Cô đã có cơ hội của mình, Virginia. Cô thua. Đừng cho phép bản thân tỏ ra cay cú. Darrow đây đã đánh bại cô một cách đàng hoàng và khôn ngoan. Hay mùa đông trải qua bên nhau đã làm các cô cậu mù quáng tới mức quên đi thực tế rằng chỉ có thể có một Nhà chiến thắng, một Thủ Lĩnh giành được vinh quang? Chẳng lẽ tất cả các cô cậu đều thực sự mù quáng tới mức đó? Cậu nhóc này… không thể đem tới cho các cô cậu bất cứ cái gì.”

Ông ta nhìn quanh từng người.

“Tôi sẽ nhắc lại, vì các cô cậu là một đám ngớ ngẩn: chiến thắng của Darrow không có nghĩa là các cô cậu cũng thắng. Sẽ không ai cho các người một chỗ tập sự hết, vì họ thấy cậu ta là chìa khóa thành công của các người. Các người chỉ đi theo - như tướng Ney hay Ajax Bé, và ai nhớ tới bọn họ chứ? Gã Thần Chết này thậm chí còn chẳng có gia huy. Cậu ta đang lợi dụng các người. Tất cả là vậy. Cậu ta đang làm phiền các người, hủy hoại cơ hội có được sự nghiệp xa hơn Năm Thứ Nhất này của các người.”

“Ông quả là phiền phức, nói ông đừng bực, Giám Thị,” Nyla nói, không có chút dịu dàng thường ngày nào.

“Và cô vẫn còn là một nô lệ.” Apollo chỉ vào dấu ấn của cô gái. “Phải chấp nhận đủ loại lạm dụng.”

“Chỉ cho tới khi tôi giành được quyền mặc một tấm áo choàng như họ.” Nyla chỉ về phía tấm lông sói của Ngựa Hoang.

“Lòng trung thánh của cô thật cảm động, nhưng…”

Pax chen vào. “Ông có chịu để tôi quật ông tóe máu ra không, Apollo? Darrow thì có đấy. Hãy để tôi quật roi vào người ông, và tôi sẽ tuân phục ông như một gã Hồng. Lời hứa danh dự trên nấm mồ các bậc tiền bối của tôi, những người nhà Telemanus và…”

“Ông chẳng hơn gì một tay Phàm Phu quan liêu,” Milia rít lên. “Làm ơn hãy biến đi.”

Các trợ thủ của tôi đều trung thành, và tôi rùng mình khi nghĩ tới những gì Tactus hay Sevro hẳn sẽ nói nếu họ ở bên đống lửa cùng chúng tôi. Tôi cúi người về phía trước và nhìn chằm chằm vào Apollo. Tôi vẫn cần khiêu khích ông ta.

“Chúng tôi cứng cựa, phải không? Hãy cất lời khuyên của ông, nhét nó vào cặp mông thối tha của ông và cuốn xéo đi.”

Ai đó bật cười trên không trung, tiếng cười của phụ nữ. Các Giám Thị khác đang quan sát từ bên trong Trường Chắn Âm. Tôi nhìn thấy các thân hình nổi lên trong đám khói. Có bao nhiêu người đang quan sát? Jupiter? Hay có thể là Venus, xét theo tiếng cười? Như thế thì thật hoàn hảo.

Ánh lửa bập bùng trên khuôn mặt Apollo. Ông ta đang tức giận.

“Đây là logic mà ta biết. Mùa đông có thể sẽ lạnh hơn, lũ nhóc. Khi ngoài trời lạnh cóng, mọi sinh vật sẽ chết. Như lũ sói. Như lũ gấu. Như lũ ngựa hoang.”

Tôi có một câu trả lời và nó dài dòng một cách hoàn hảo.

“Apollo, tôi tự hỏi chuyện gì sẽ xảy ra nếu những Người Tuyển Lựa phát hiện ra ông đang dàn xếp để con trai Đại Thống Đốc thắng cuộc? Nếu như họ biết ông đang…, nói thế nào nhỉ, sắp đặt trò chơi như một tay trùm tội phạm hạ tiện.”

Apollo chết sững người. Tôi tiếp tục.

“Khi ông tìm cách giết tôi trong rừng với con gấu ngu ngốc đó, ông đã thất bại. Giờ ông tới đây dùng tình cảnh của một gã ngốc tuyệt vọng ông đang lâm vào để đe dọa các bạn tôi khi họ không bị lung lạc theo ý tưởng phản bội lại tôi. Ông thực sự định giết hết chúng tôi chăng? Tôi biết ông có thể chỉnh sửa bất cứ điều gì ông thích trong băng theo dõi đưa cho những Người Tuyển Lựa xem. Nhưng ông sẽ giải thích với họ thế nào về chuyện tất cả chúng tôi đều chết hết?”

Các trợ thủ của tôi vờ ra vẻ choáng váng. Tôi nói tiếp.

“Hãy giả sử là một Thống Soái hạm đội, một Giáo Sĩ, hay bất cứ Người Tuyển Lựa của bất cứ Nhà nào khác phát hiện ra Đại Thống Đốc mua chuộc để các Giám Thị gian lận, loại bỏ các đối thủ cạnh tranh để con trai ông ta giành phần thắng còn con của họ thất bại. Liệu ông có nghĩ chuyện các Giám Thị bị mua chuộc sẽ có hậu quả không? Cho Đại Thống Đốc ấy? Ông có nghĩ họ có thể sẽ bận tâm tới việc con họ đang chết trong một trò chơi bị dàn xếp không? Hay ông đang được đút lót để làm hỏng hệ thống đánh giá dựa trên sự xuất sắc? Những người giỏi nhất sẽ vươn lên. Hay là những người quan hệ giỏi nhất?”

Quai hàm Apollo nghiến chặt.

Ông ta ngước nhìn lên các Giám Thị khác. Bọn họ khôn ngoan không lộ diện. Ông ta hẳn đã rút phải lá thăm không may và phải xuống dưới này, làm đại diện cho sự gian lận của họ. Các trợ thủ của tôi im lặng trong khi ông ta lên tiếng.

“Nếu họ thực sự phát hiện ra, lũ nhóc, chắc chắn sẽ có hậu quả với tất cả các người,” Apollo đe dọa. “Thế nên hãy liệu mà giữ gìn cái lưỡi của mình khi các người vẫn còn nó.”

“Nếu không thì sao?” Ngựa Hoang gay gắt hỏi. “Ông nghĩ ông sẽ làm gì?”

“Cô phải là người rõ hơn ai hết,” ông ta nói. Tôi không hiểu ý ông ta, song màn diễn này đã hoàn thành mục đích. Tôi đã đếm từng giây kể từ khi Sevro rời đi. Các Giám Thị thì không. Tôi quay sang Ngựa Hoang.

“Sevro có thể chạy hết hai kilomet trong bao lâu?”

“Một phút rưỡi trong điều kiện trọng lực này, tôi tin là vậy. Dù cậu ta là một anh chàng dối trá loắt choắt, và do vậy nhiều khả năng còn nhanh hơn.”

“Và lâu đài Nhà Apollo cách đây bao xa?”

“À, tôi đoán khoảng ba kilomet, có thể hơn một chút.”

Apollo đứng vụt dậy, nhìn quanh tìm kiếm Sevro.

“Tuyệt vời,” tôi nói. “Ngựa Hoang, thử đoán xem tôi thích nhất điều gì ở Trường Chắn Âm nào?”

“Là không có một âm thanh nào có thể thoát ra ngoài?”

“Không. Là không có một âm thanh nào có thể lọt vào trong.”

Apollo tắt Trường Chắn Âm và chúng tôi nghe thấy những tiếng tru. Chúng vọng lại từ phía xa, cách chúng tôi hơn ba kilomet. Từ các mặt lũy. Từ lâu đài Nhà Apollo. Các Robot Cấp Cứu đang réo còi lao về phía tiếng la hét, lao ngang qua bầu trời phía xa.

“Venus! Cô không canh chừng chúng nó sao? Cô là đồ ngu…” Apollo gằn giọng quát lên không trung trống trải.

“Thằng nhóc đó đã tháo nhẫn ra,” một người phụ nữ vô hình la lên. “Tất cả bọn chúng đều tháo nhẫn ra! Tôi không thể thấy gì hết nếu chúng không đeo nhẫn, và ở trong một Trường Chắn Âm thì lại càng không!”

“Nhưng đến lúc này tất cả bọn họ đã trở lại rồi,” tôi nói. “Vì vậy hãy bật thiết bị thu dữ liệu của ông lên và cho tôi biết ông thấy gì.”

“Đồ nhóc con…” Hai bàn tay Apollo siết lại. Tôi nháy mắt đáp trả. Ngựa Hoang bước tới giữa chúng tôi, cả Pax cũng vậy.

“A ha,” Pax hô lớn, gõ cây rìu to tướng của anh ta vào ngực. Lớp áo giáp bên trong bộ lông sói của anh ta kêu lên thình thình thành nhịp. “A ha!”

Tuyết bay tung lên khi Apollo lao vùn vụt ra khỏi khu rừng, các Giám Thị khác bám theo sát gót. Bọn họ sẽ tới quá trễ. Họ cứ việc chỉnh sửa, can thiệp thế nào tùy thích, trận chiến đánh bại Nhà Apollo đã bắt đầu, và Sevro cùng Tactus đã chiếm được các tường thành.

Các trợ thủ của tôi và tôi tới chiến địa đúng lúc để thấy Tactus leo lên tòa tháp cao nhất, cắm một con dao giữa hai hàm răng. Lên tới đó, đứng trên rìa lan can tòa tháp cao cả trăm mét như một nhà vô địch Hy Lạp bất cần, anh ta tụt quần xuống đái lên cờ hiệu Nhà Apollo. Anh ta đã phải bò qua phân để đoạt được nó. Các nô lệ mà chúng tôi bắt được trong suốt một tuần qua đã cho chúng tôi biết điểm yếu của lâu đài - các hố cầu tiêu - vậy nên Tactus, Sevro và Những Kẻ Gào Rú đã khai thác chi tiết này hiệu quả một cách đáng kinh ngạc về thời gian. Các chiến binh Nhà Apollo bừng tỉnh thì đã thấy những con quỷ người bê bết phân. Ôi, các nhà chinh phục của tôi tỏa ra mùi mới kinh khủng làm sao khi họ mở toang cổng cho tôi. Bên trong là cả một mớ hỗn loạn.

Tòa lâu đài rất cao, màu trắng, được trang hoàng lộng lẫy. Sân chính lâu đài hình tròn, có sáu khung cửa lớn dẫn tới sáu tòa tháp đồ sộ xoáy trôn ốc. Cừu và bò chen chúc trong những ngăn chuồng dựng tạm ở góc xa trong sân. Các lính canh của Nhà Apollo đã rút về phía đó. Thêm nhiều đồng đội của họ ùa tới từ các cửa dẫn lên tháp phía sau. Người của tôi bị áp đảo một chọi ba. Nhưng họ là những người tự do chứ không phải nô lệ. Họ sẽ chiến đấu tốt hơn. Song quân số không phải là thứ khiến cho thế trận đổi chiều trước đội quân xâm lược của tôi. Mà đó là Thủ Lĩnh Nhà Apollo, Novas. Giám Thị đã cho anh chàng này thứ vũ khí bắn xung điện của chính ông ta. Một cây giáo chập chờn những tia sáng đỏ lựng. Đầu mũi của nó chạm vào một trong các Ngựa Chết của Nhà Diana, và cô gái lộn ngược về phía sau ba mét, trông hệt như một món đồ chơi quằn quại lăn lộn trên mặt đất khi các bánh xe của nó bị trật khỏi đường ray.

Tôi tập hợp lực lượng lại gần bốt gác cổng, ngay bên trong sân. Nhiều người khác, như Tactus, vẫn còn ở trong các tòa tháp. Tôi có Pax, Milia, Nyla, Ngựa Hoang và ba mươi người nữa trong tay. Thủ Lĩnh phe đối phương cũng tập hợp lực lượng của anh ta lại. Chỉ riêng món vũ khí của anh ta cũng đủ để tiêu diệt chúng tôi.

“Ngựa Hoang, gia huy sẵn sàng đó chưa?” tôi hỏi. Tôi cảm thấy bàn tay cô đang áp lên lưng tôi, ngay dưới tấm giáp che ngực của tôi. Tôi không đội mũ chiến. Tóc tôi được buộc lại bằng một dải dây da. Khuôn mặt tôi trát bồ hóng đen nhẻm. Bàn tay phải của tôi cầm Lưỡi Hái. Trong bàn tay trái là một cây kích sốc nhiệt được làm ngắn lại. Nyla cầm trong tay gia huy Nhà Ceres.

“Pax, chúng tôi là liềm gặt lúa. Các cô gái, các cô là những người hái lượm.”

Người của tôi trong các tòa tháp tru lên trong khi vừa chạy vừa nhảy xuống từ vị trí của họ trên cao để gia nhập trận chiến, ập xuống sân từ mọi hướng. Những bộ lông sói bẩn thỉu của họ sặc mùi xú uế. Những viên đá lát sân nằm giữa người của tôi và các thành viên Nhà Apollo chìm dưới tuyết sâu tới tận mắt cá chân. Các Giám Thị thấp thoáng trên không, chờ đợi cây Giáo Xung nhanh chóng kết liễu đội quân của tôi.

“Hạ Thủ Lĩnh của bọn họ,” Ngựa Hoang thì thầm vào tai tôi. Cô chỉ vào cậu thanh niên cao to, cứng rắn nọ rồi phát vào mông tôi. “Hãy nói hắn là của cậu.”

“Tiến thêm hai mươi mét rồi dừng lại, Pax.” Anh ta gật đầu sau khi nghe lệnh của tôi.

“Tên Thủ Lĩnh là của tôi!” Tôi hét lớn với cả đội quân của mình và đối phương. “Novas, đồ điếm đáng tởm. Mày là của tao. Đồ ốc sên uống nước tiểu. Đống phân thối tha.” Trong khi kẻ xâm lăng cao lớn, điên rồ với Lưỡi Hái trên tay nhục mạ Thủ Lĩnh của họ, đám người Nhà Apollo vô thức thu mình lui lại. “Bắt số còn lại làm nô lệ!” tôi hô vang.

Rồi Pax và tôi xông lên.

Những người khác ùa theo, cố gắng bám sát tôi. Tôi để Pax vượt lên trước mình. Anh ta hét lớn, vung cây rìu chiến lên rồi ập tới chỗ Novas và đám cận vệ - những cậu con trai và con gái mặc áo giáp dày với dấu bàn tay màu đỏ sẫm trên mũ chiến. Họ dẫn đầu đội tiên phong của đối phương, xông thẳng về phía Pax, hạ giáo xuống để chặn bước tiến điên cuồng của anh ta. Tất cả bọn họ đều cao lớn, những gã sát thủ nhanh nhẹn đã từ lâu trở nên quá ngạo mạn để hiểu rằng bọn họ đang gặp nguy hiểm hay cảm thấy sợ hãi khi họ chuẩn bị giao chiến với Pax.

Rồi Pax dừng lại.

Không dừng nhịp chạy, tôi nhảy lên để bàn tay anh ta đỡ lấy bàn chân tôi; tôi đạp chân lao tới và anh ta tung tôi nhào về phía trước mười mét. Tôi hét lớn trên suốt quãng đường, như một tạo vật lao ra từ con ác mộng quái gở, cho tới khi đổ ập vào đám cận vệ. Ba trong số chúng ngã xuống. Một cây giáo nào đó chạm trúng bụng và trượt đi theo các dẻ sườn của tôi, làm tôi quay cuồng đúng lúc một cây đinh ba đâm xuyên qua không khí ở nơi cái đầu của tôi từng hiện diện. Tôi đứng lên, đảo người xoay ngang, vung chân quét đi. Tôi xoay người tránh khỏi một cú đâm và chém thật mạnh chéo xuống khi trở lại sau cú xoay người, đánh gãy xương đòn một đối thủ cao to. Một cây giáo nữa nhắm vào tôi; tôi hất nó sang một bên và lao theo suốt chiều dài cây giáo, nhảy tới thúc đầu gối vào mặt một Tuyển Lựa Cấp Cao Nhà Apollo. Anh chàng này ngã vật ra sau lôi theo cả tôi, đầu gối tôi mắc kẹt trong tấm che mặt của chiếc mũ chiến mà anh ta đội. Tôi điên cuồng ra đòn trong khi ập xuống nhờ lợi thế trên cao, đánh ngất thêm ba Tuyển Lựa Cấp Cao nữa bằng những cú đấm móc cho tới khi tôi rơi xuống đất trở lại.

Chúng tôi ngã đập xuống tuyết. Anh chàng Tuyển Lựa Cấp Cao bị vỡ mũi, và anh ta ngất đi, đầu gối tôi tê bại và rướm máu vì cú va chạm khi tôi rút nó ra khỏi mũ của anh ta. Tôi lăn người đi, đoán chắc sẽ có những ngọn giáo đâm vào mình. Nhưng không có. Tôi đã đánh tan đầu não đội quân Nhà Apollo bằng một đòn công kích điên rồ; Pax cùng đội quân của tôi ùa tới vây quanh như một bức rèm sắt cho tới khi chỉ còn lại tôi với Novas ở trung tâm cơn hỗn loạn. Anh ta cao to, mạnh mẽ. Một cú vung giáo thành vòng cung của anh ta phá tan khiên che của một Kẻ Gào Rú. Anh ta đánh Milia lùi lại và dùng giáo đánh trúng cánh tay Pax, quật anh ta ngã vật ra đất như một món đồ chơi. Tôi còn cao hơn và khỏe hơn anh ta.

“Novas, đồ bé gái nhóc con!” tôi hét lớn. “Đồ điếm Hồng mau nước mắt.”

Đôi mắt anh ta long lên khi thấy tôi tới gần.

Cuộc chiến trở nên mang tính tập thể khi anh ta quay người về phía tôi như một con nai sừng tấm quay về phía con sói đầu đàn. Chúng tôi lao về phía nhau. Anh ta nhào tới trước. Tôi tránh đi, lăn người trượt theo suốt chiều dài cây giáo cho tới khi tôi đã ở sau lưng anh ta. Tiếp theo, bằng một cú chém xuống thật mạnh, như thể tôi đang đốn cây bằng Lưỡi Hái của mình, tôi chém gãy chân anh ta và đoạt lấy cây giáo.

Anh ta rên la như một đứa trẻ. Tôi ngồi trên ngực anh ta, lấy làm tự hào là tôi đã không rên la như thế khi đôi chân của tôi bị bẻ gãy và chỉnh nắn lại trong xưởng tạo tác của Mickey. Tôi làm bộ ngáp bất chấp cơn hỗn loạn đang quay cuồng quanh mình.

Ngựa Hoang nắm quyền chỉ huy trận đánh.

Chỉ có một thành viên Nhà Apollo trốn thoát. Một cô gái. Một cô gái nhanh nhẹn, song chỉ là một thành viên không quan trọng trong Nhà của họ. Bằng cách nào đó, cô ta đã nhảy từ trên tòa tháp cao nhất và nhẹ nhàng tiếp đất cùng gia huy của Nhà mình. Gần như một phép mầu. Song tôi đã thấy không gian trở nên méo mó xung quanh cô gái. Giám Thị Apollo duy trì được chỗ đứng của ông ta trong trò chơi. Cô ta tìm thấy một con ngựa và phi ngựa thoát khỏi đội quân không có ngựa của tôi. Pax phóng một cây giáo theo cô ta từ xa. Anh ta ngắm chuẩn và đáng lẽ đã quật ngã con ngựa bằng một cú xuyên qua cổ, song một cơn gió kỳ quái đã hất cây giáo đi chệch hướng một cách thật mầu nhiệm. Cuối cùng, Ngựa Hoang lấy một con ngựa từ tàu ngựa Nhà Apollo đuổi theo cô gái cùng hai Kẻ Gào Rú Cây Kế và Hòn Cuội. Cô bắt cô ta trở về, cúi gập người trên chính con ngựa của cô ta, dùng cây gia huy quất vào mông cô ta trong khi họ phi nước đại trở lại.

Đội quân của tôi reo lên khi Ngựa Hoang phi nước kiệu vào sân tòa lâu đài đã bị chinh phục. Chúng tôi trả tự do cho các nô lệ Nhà Ceres; họ đã giành được chỗ đứng trong đội quân của tôi. Tôi vẫy tay xuống chào Ngựa Hoang từ chỗ của mình cùng Sevro và Tactus trên mặt tường thành cao; chúng tôi thản nhiên thả chân xuống bên ngoài rìa tường. Nhà Apollo đã gục ngã trong vòng chưa tới ba mươi phút bất chấp sự can thiệp của Apollo với cây Giáo Xung.

Giám Thị Apollo trao đổi với Jupiter và Venus trên trời. Họ lấp lánh trong ánh bình minh như thể chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi biết ông ta sẽ phải rời khỏi trò chơi; gia huy và lâu đài đã bị chiếm. Ông ta không thể gây thêm tổn thương cho tôi được nữa.

“Ông xong rồi!” tôi giễu Apollo. “Nhà của ông đã sụp đổ!” Đội quân của tôi lại hô vang lên lần nữa. Tôi đắm mình trong âm thanh đó cùng không khí mùa đông khi Mặt Trời nhô lên khỏi đường chân trời phía Tây của Valles Marinerise. Phần lớn những giọng nói đó đáng lẽ là nô lệ. Thay vì thế, họ đi theo tôi một cách tự nguyện. Chẳng bao lâu nữa, thậm chí cả các thành viên Nhà Apollo cũng sẽ đi theo tôi.

Tôi phá lên cười như điên dại: ngọn lửa chiến thắng đang nóng rực trong các mạch máu của tôi. Chúng tôi đã đánh bại một Giám Thị. Song Jupiter vẫn có thể gây tổn hại cho chúng tôi. Nhà của ông ta vẫn chưa bị khuất phục, vẫn nguyên vẹn ở xa phía Bắc. Một cơn phẫn nộ nhanh chóng bùng lên trong tôi, kèm theo một cảm xúc khác, tối tăm hơn - sự ngạo mạn, cuồng nộ, ngạo mạn đến điên rồ. Tôi chộp lấy cây Giáo Xung, giơ cánh tay lên, phóng món vũ khí này mạnh hết sức bình sinh về phía mấy Giám Thị đang tụm lại. Đội quân của tôi dõi theo hành vi xấc xược này. Ba Giám Thị tản ra sau khi cây Giáo Xung xuyên qua lá chắn của họ. Họ quay sang nhìn tôi. Những đôi mắt tóe lửa. Nhưng cảm xúc trong tôi không thể dịu hẳn chỉ với một cú phóng giáo. Tôi căm ghét những kẻ ngu ngốc tính toán này. Tôi sẽ hủy hoại chúng.

“Jupiter! Ông sẽ là kẻ kế tiếp. Ông là kẻ kế tiếp, đồ phân chó!”

Sau đó Pax hô to tên tôi. Và rồi giọng Tactus cùng hòa vào, tiếp đến là Nyla từ một tòa tháp xa hơn. Và không lâu sau cả trăm giọng nói cùng hô vang tên tôi khắp tòa lâu đài bị chinh phục - từ dưới sân cho tới các mặt lũy và tòa tháp. Họ đập kiếm, giáo và khiên, rồi ném chúng về phía các Giám Thị. Hàng trăm vật thể bay đập vô hại vào lớp Khiên Xung, và rất nhiều người trong đội quân của tôi phải tản ra để không bị các món vũ khí rơi xuống làm bị thương, song đó quả là một cảnh tượng tuyệt vời, một âm thanh ngọt ngào của kim loại đập rầm rầm như mưa xuống nền đá. Thêm lần nữa, họ lại hô vang tên tôi. Họ hát vang tên của Thần Chết trước mặt các Giám Thị, vì họ biết giờ đây chúng tôi đang chiến đấu chống lại ai.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.