Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
2
Khu Cư Trú

❊ ❊ ❊

Bộ đồ bảo hộ của tôi không chịu nổi sức nóng dưới này. Lớp ngoài cùng đã gần tan chảy. Chẳng mấy chốc nữa, lớp thứ hai cũng sẽ chảy theo. Rồi máy quét nhấp nháy màu trắng bạc và tôi có được thứ tôi tới đây để tìm. Tôi đã gần như không nhận ra. Quay cuồng và hoảng hốt, tôi nâng mình lên rời xa khỏi các mũi khoan. Bám từng tay một, tôi đu người lên, vội vã thoát khỏi cái nóng kinh hoàng. Rồi có thứ gì đó bị mắc lại. Bàn chân tôi kẹt ngay dưới một bánh răng gần một mũi khoan. Tôi hớp không khí vào trong cơn hoảng hốt bất ngờ. Nỗi kinh hoàng trào lên trong tôi. Tôi thấy gót ủng của mình tan chảy. Lớp thứ nhất bong xuống. Lớp thứ hai sủi bọt. Sau đó sẽ đến lượt da thịt của tôi.

Tôi gượng hít một hơi thật dài và nuốt những tiếng la hét đang dâng lên trong cổ họng. Tôi nhớ tới Lưỡi Hái. Tôi lôi Lưỡi Hái ở bao đựng sau lưng ra. Đó là một con dao lưỡi cong tàn nhẫn dài bằng chân tôi, được chuyên dùng để chặt rồi đốt tiệt trùng những phần bị mắc kẹt trong máy móc, giống như bàn chân tôi lúc này. Phần lớn mọi người đều phát hoảng khi bị mắc kẹt, vì thế Lưỡi Hái là một vũ khí tàn bạo hình bán nguyệt được dành riêng cho những bàn tay vụng về sử dụng. Ngay cả lúc chìm trong kinh hoàng, hai bàn tay tôi vẫn không vụng về. Tôi dùng Lưỡi Hái lia ba nhát, cắt đi lớp vật liệu nhựa nano thay vì da thịt. Đến lần đưa dao thứ ba, tôi cúi xuống và gỡ chân mình thoát ra. Trong lúc làm vậy, các khớp xương đốt ngón tay của tôi cọ vào rìa một mũi khoan. Một cơn đau như cắt lan khắp bàn tay. Tôi ngửi thấy mùi da thịt cháy nứt, nhưng tôi tiếp tục leo lên và rời đi, thoát xa khỏi cái nóng địa ngục, trở lại chỗ ngồi và cười phá lên không ngừng. Tôi muốn khóc thét lên.

Chú tôi đã đúng. Tôi đã sai. Nhưng quỷ bắt tôi đi nếu tôi để cho ông biết điều ấy.

“Ngu ngốc,” là lời nhận xét tử tế nhất của ông.

“Đồ điên! Đồ điên mắc dịch!” Loran hú lên.

“Khí ở mức tối thiểu,” tôi nói. “Khoan xuống đi chú.”

Image

Sợi tời giật giật gọi tôi khi tiếng còi vọng xuống. Tôi chống tay đẩy mình chui ra khỏi máy khoan, để nó lại dưới đường hầm sâu hút cho ca đêm, rồi đưa bàn tay mỏi rã rời quấn lấy sợi dây mà những người khác thả xuống giếng khoan sâu cả kilomet để giúp tôi trồi lên. Bất chấp vết bỏng rát buốt ở mu bàn tay, tôi vẫn trườn người lên theo đường dây cho tới khi ra khỏi giếng khoan. Kieran, Loran và tôi tới gia nhập cùng những người khác ở chỗ Thang Trọng Lực gần nhất. Những bóng đèn vàng thòng xuống từ trên trần đong đưa như những con nhện.

Ba trăm người thuộc nhà của tôi và nhà Gamma đều đã bám các ngón chân vào dưới lớp song kim loại khi chúng tôi tới chỗ cái Thang Trọng Lực hình chữ nhật. Tôi tránh xa chú mình - ông đang nổi điên nên rất dễ phỉ nhổ vào mặt tôi - và nhận được vài chục cú vỗ vào lưng vì màn trình diễn liều lĩnh vừa rồi. Những người trẻ như tôi nghĩ chúng tôi đã giành được Vòng Nguyệt Quế. Họ biết lượng helium-3 thô tôi khai thác được trong tháng; nó cao hơn của nhà Gamma. Những người lớn tuổi chỉ hầm hừ và nói chúng tôi là lũ ngốc. Tôi giấu bàn tay của mình đi và sục các ngón chân bám xuống.

Trọng lực thay đổi và chúng tôi bắn vọt lên trên. Một tay ma mới bên nhà Gamma chưa có đủ bụi của một tuần làm việc két dưới các móng tay quên luồn ngón chân bấu xuống dưới song kim loại. Thành thử cậu ta bị treo lơ lửng giữa không trung trong lúc cái thang lao vút lên sáu kilomet theo chiều thẳng đứng. Tai ai nấy ù lên.

“Ở đây có một gã Gamma thối tha nổi lềnh phềnh này,” Barlow phá lên cười nói với những người nhà Lambda.

Dù có vẻ nhỏ mọn, nhưng việc chứng kiến một tay nhà Gamma làm hỏng chuyện luôn là điều thú vị. Bọn họ có nhiều thức ăn hơn, nhiều thuốc hút hơn, có mọi thứ nhiều hơn vì Vòng Nguyệt Quế. Chúng tôi dần trở nên căm ghét họ. Nhưng mặt khác, chúng tôi cũng buộc phải căm ghét. Tôi tự hỏi giờ họ có căm ghét chúng tôi không.

Thế là đủ rồi. Tôi túm lấy làn vải nhựa nano bám bụi đỏ quạch của bộ Đồ Hầm Lò cậu nhóc kia đang mặc và kéo cậu ta xuống. Nhóc. Thật khôi hài. Cậu ta chỉ kém tôi chưa đầy ba tuổi.

Cậu ta mệt rã rời, nhưng khi nhìn thấy màu đỏ máu của bộ Đồ Hầm Lò tôi đang mặc, cậu ta cứng người lại, lẩn tránh ánh mắt của tôi, và trở thành người duy nhất trông thấy vết bỏng trên bàn tay tôi. Tôi nháy mắt với cậu ta và tôi nghĩ cậu nhóc đang bĩnh ra trong bộ đồ của mình. Tất cả chúng tôi thỉnh thoảng đều có lúc như thế. Tôi nhớ lại lúc tôi gặp Chim Lặn đầu tiên trong đời. Tôi đã nghĩ ông ta là một vị thần.

Giờ ông ta đã chết.

Phía trên đỉnh, tại trạm nghỉ, một cái hang xám xịt khổng lồ bằng bê tông và kim loại, chúng tôi cởi nửa trên bộ đồ bảo hộ ra và tắm đẫm mình trong thứ không khí trong lành, mát lạnh của một thế giới tách xa khỏi những mũi khoan nóng chảy. Tất cả mồ hôi và mùi hôi hám của chúng tôi gộp lại và nhanh chóng biến nơi này thành một bãi lầy. Đèn báo nhấp nháy phía xa, cảnh báo chúng tôi tránh xa khỏi những đường Tàu Ngang từ tính chạy từ phía bên kia trạm nghỉ.

Chúng tôi không đi lẫn vào với đám người nhà Gamma trong lúc đi tới Tàu Ngang thành một hàng tập tễnh những bộ đồ bảo hộ bám bụi đỏ quạch. Một nửa mang những chữ “L” của nhà Lambda, một nửa với hình những cây gậy nhà Gamma sơn màu đỏ sậm trên lưng. Hai Trưởng Nhà mặc đồ màu đỏ tím. Hai Chim Lặn mặc đồ đỏ máu.

Một toán Hộp Thiếc đứng quan sát trong khi chúng tôi nặng nhọc lê bước trên sàn bê tông đã mòn. Những bộ Cương Giáp Xám của chúng trông đơn giản và cũ rích, cũng bẩn thỉu chẳng kém gì mái tóc chúng. Thứ giáp này có thể chặn được một lưỡi dao thường, có thể cả một lưỡi dao ion, còn một lưỡi Dao Xung hay Kiếm Lưỡi Mềm sẽ đâm xuyên qua nó như qua một tờ giấy. Song chúng tôi chỉ thấy những thứ vũ khí đó ở trên Màn Hình Nổi Ba Chiều. Bọn Xám thậm chí còn chẳng buồn phô diễn sức mạnh. Dùi cui của chúng đeo lủng lẳng bên hông. Chúng biết chúng không cần dùng tới những món đồ ấy.

Tuân phục là thứ phẩm hạnh cao nhất.

Tay đại úy Xám, Dan Xấu Xí, một gã khốn béo nhẫy, ném một hòn cuội về phía tôi. Dù nước da hắn đã sạm đen vì tiếp xúc với Mặt Trời, mái tóc hắn vẫn xám như tất cả những kẻ khác thuộc về Màu của hắn. Mái tóc lưa thưa rối bết rủ xuống trên hai mắt hắn - hai cục nước đá được lăn vào tro. Phù hiệu cho Màu của hắn, một biểu tượng hình khối màu xám trông giống số bốn với mấy vạch kẻ bên cạnh, được ghi lên mỗi bên bàn tay và cổ tay. Tàn nhẫn và lạnh lẽo, như tất cả những gã Xám.

Tôi nghe nói người ta đã điều Dan Xấu Xí về từ mặt trận Âu - Á, cho dù nơi đó là chỗ nào đi nữa, sau khi hắn bị cụt tay và bọn chúng không muốn mua cho hắn một cánh tay mới. Bây giờ hắn có một cánh tay thay thế kiểu cũ. Hắn cảm thấy bất an về nó, vì thế tôi cố tình để hắn thấy tôi liếc nhìn cánh tay này.

“Ta thấy chú mày có một ngày rất hào hứng, cưng ạ.” Giọng hắn cũng nặng nề và cũ kĩ như mớ không khí bên trong bộ Đồ Hầm Lò của tôi. “Giờ chú mày đã là một người hùng can đảm rồi phải không nào, Darrow? Ta luôn nghĩ rồi chú mày sẽ là một người hùng can đảm.”

“Ông mới là người hùng,” tôi vừa nói vừa hất hàm về phía cánh tay giả của hắn.

“Và chú mày nghĩ mình khôn ranh phải không nào?”

“Chỉ là một Đỏ thôi.”

Hắn nháy mắt với tôi. “Hãy gửi lời chào của ta tới con chim bé bỏng của chú mày. Một quả chín muồi để thưởng thức.” Hắn liếm liếm môi. “Thậm chí cả với một gã đã vô dụng.”

“Chưa bao giờ thấy con chim nào.” Ngoại trừ trên MHN[1].

“Chẳng phải đáng tiếc sao,” hắn cười khẩy. “Đợi đã, chú mày đi đâu thế?” hắn hỏi khi tôi quay đi. “Cúi đầu chào các bề trên của chú mày một cái sẽ chẳng phí công đâu, chú mày không thấy thế sao?” Hắn cười hềnh hệch với đám đồng bọn. Mặc kệ lời giễu cợt của hắn, tôi quay người lại cúi chào thật thấp. Chú tôi trông thấy hành động này bèn quay nhìn đi chỗ khác đầy vẻ kinh tởm.

Chúng tôi bỏ bọn Xám lại sau lưng. Tôi chẳng ngại cúi chào, nhưng nhiều khả năng tôi sẽ cắt cổ Dan Xấu Xí nếu lúc nào đó có cơ hội. Cũng giống như nói tôi sẽ làm một chuyến tới Sao Kim trên Tàu Tên Lửa nếu lúc nào đó tôi có hứng với chuyện này.

“Này, Dago. Dago!” Loran gọi Chim Lặn của nhà Gamma. Hắn ta là một huyền thoại; tất cả các Chim Lặn khác chỉ là một tia sáng lóe lên rồi vụt tắt. Tôi có thể giỏi hơn hắn ta. “Anh đã moi lên được gì vậy?”

Dago, một miếng da cũ nhợt nhạt với nụ cười tự mãn dán lên làm khuôn mặt, châm một điếu thuốc dài và phà ra một đám khói.

“Không biết,” hắn ta dài giọng lè nhè.

“Thôi nào!”

“Không quan tâm. Số lượng thô chẳng bao giờ quan trọng, Lambda.”

“Chẳng quan trọng cái con khỉ! Hắn đã moi lên được bao nhiêu trong tuần ấy nhỉ?” Loran hỏi khi chúng tôi chen nhau lên tàu. Tất cả mọi người đều đang châm thuốc và lấy rượu ra uống. Song ai cũng lắng nghe chăm chú.

“Chín nghìn tám trăm hai mươi mốt kilo,” một tay Gamma huênh hoang. Nghe tới đây, tôi tựa người ra sau và mỉm cười; tôi nghe thấy tiếng reo hân hoan của các thành viên Lambda trẻ. Những người lớn tuổi không phản ứng. Tôi mải băn khoán tự hỏi Eo sẽ làm gì với số đường kiếm được của tháng này. Trước đây chúng tôi chưa bao giờ giành được đường, chỉ kiếm nổi qua cờ bạc. Và hoa quả nữa. Tôi nghe nói Vòng Nguyệt Quế đem đến cho ta hoa quả. Rất có thể Eo sẽ mang tất cả cho những đứa bé đang đói chỉ để chứng minh với Hiệp Hội rằng em không cần phần thưởng của họ. Còn tôi? Tôi sẽ ăn hoa quả và chơi trò chính trị với một cái bụng no nê. Nhưng vợ tôi rất đam mê các lý tưởng, còn tôi chẳng có mối đam mê nào khác ngoài em.

“Vẫn chưa thắng được,” Dago lè nhè trong khi đoàn tàu bắt đầu chạy đi. “Darrow vẫn còn là một con cún, nhưng đủ khôn để biết điều đó. Phải không nào, Darrow?”

“Cún hay không thì tôi cũng đã đánh bại cái mông lởm chởm của anh.”

“Mày chắc thế chứ?”

“Chắc muốn chết được.” Tôi nháy mắt và gửi một cái hôn gió cho hắn ta. “Vòng Nguyệt Quế là của chúng tôi. Lần này hãy bảo các em gái anh tới khu cư trú của tôi để lấy đường nhé.” Các bạn tôi cười phá lên và đập mặt nạ che mặt của bộ đồ bảo hộ lên đùi.

Dago nhìn tôi. Sau một lát, hắn ta rít một hơi thuốc thật dài. Điếu thuốc sáng lên và cháy rất nhanh. “Đây là mày,” anh ta nói với tôi. Chỉ sau nửa phút, điếu thuốc chỉ còn lại vỏ.

Sau khi ra khỏi Tàu Ngang, tôi cùng những người khác trong đội chen chúc chui dồn vào Buồng Xả. Nơi này lạnh lẽo, ẩm mốc, và có mùi đúng như bản chất của nó: một khu nhà kim loại chật chội, nơi hàng nghìn người trút bỏ những bộ Đồ Hầm Lò ra sau hàng tiếng đồng hồ tiểu tiện và vã mồ hôi trong đó để xả mình dưới các vòi thổi khí.

Tôi gỡ bộ đồ của mình ra như bóc vỏ, đội một cái chụp tóc lên đầu, rồi trần truồng bước vào đứng ở đường ống trong suốt gần nhất. Có tới hàng chục đường ống như vậy lắp thành hàng trong Buồng Xả. Ở đây không có những điệu nhảy, không có những cú nhào lộn huênh hoang; người bạn thân duy nhất ở đây là sự mệt mỏi kiệt quệ cùng tiếng các bàn tay vỗ nhẹ lên đùi, tạo thành một nhịp điệu ăn ý với âm thanh ù ù và tiếng xịt của những chiếc vòi thổi.

Cánh cửa mở vào đường ống của tôi xì xì đóng lại phía sau, làm lặng đi các điệu nhạc. Một tiếng rù rù quen thuộc vọng lại từ mô tơ, kéo theo một luồng chuyển động mạnh trong không gian và lực hút cộng hưởng khi không khí trộn đầy các phân tử chất diệt khuẩn rít lên phụt xuống từ phía trên cỗ máy và quất mạnh lên người tôi để tẩy đi lớp da chết và cuốn xuống đường thải dưới đáy ống. Quá trình này rất đau.

Sau đó, tôi chia tay Loran và Kieran khi hai người họ tới Khu Sinh Hoạt Chung để uống rượu và nhảy tại các tửu quán trước khi vũ điệu mừng Vòng Nguyệt Quế chính thức bắt đầu. Đám Hộp Thiếc sẽ phân phát khẩu phần lương thực và thông báo trao Vòng Nguyệt Quế vào lúc nửa đêm. Trước và sau thời điểm đó, những người làm ca ngày chúng tôi sẽ nhảy tưng bừng.

Các truyền thuyết nói rằng thần Mars là cha đẻ của nước mắt, kẻ thù của những vũ điệu và đàn luýt. Về phần thứ nhất, tôi đồng ý. Nhưng chúng tôi, những người sống tại khu di dân Lykos, một trong những khu di dân đầu tiên dưới bề mặt Sao Hỏa, là cộng đồng của những điệu nhảy, những bài hát và gia đình. Chúng tôi nhổ vào truyền thuyết ấy và tạo nên quyền con người của riêng mình. Đó là sự chống đối duy nhất của chúng tôi với Hiệp Hội đang thống trị. Nó đem đến cho chúng tôi một chút tự tôn. Bọn họ chẳng bận tâm đến chuyện chúng tôi nhảy hay hát, chừng nào chúng tôi ngoan ngoãn đào. Chừng nào chúng tôi tiếp tục chuẩn bị hành tinh sẵn sàng cho bọn họ. Dẫu vậy, để nhắc chúng tôi nhớ địa vị của mình, bọn họ chọn ra một bài hát và một điệu nhảy có thể bị trừng phạt bằng án tử hình.

Bố tôi đã nhảy điệu đó trước khi trút hơi thở cuối cùng. Tôi mới được thấy nó một lần, và cũng chỉ nghe bài hát đó một lần. Tôi đã không hiểu ý nghĩa của nó khi còn nhỏ, một bài hát về những thung lũng xa xôi, mù sương, những người yêu nhau đã mất, và Thần Chết sẽ dẫn dắt chúng ta tới ngôi nhà vô hình. Tôi còn bé và rất tò mò khi người phụ nữ hát bài đó lúc con trai bà bị treo cổ vì ăn cắp lương thực. Cậu ta hẳn đã có thể trở thành một chàng trai cao lớn, song chẳng bao giờ có đủ thức ăn để bọc thịt quanh xương mình. Mẹ cậu ta chết ngay sau đó. Người dân Lykos đã làm Lễ Tiễn Biệt dành cho họ - một màn dùng nắm tay đấm ngực thật bi ai, dần dần lặng xuống, cho tới khi các nắm tay, cũng như trái tim người phụ nữ kia, không còn vang lên tiếng đập nữa, và tất cả giải tán.

Âm thanh ấy đã ám ảnh tôi suốt đêm đó. Tôi khóc một mình trong căn bếp nhỏ xíu nhà mình, tự hỏi tại sao lại khóc vì họ mà không hề khóc vì bố mình. Trong lúc nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, tôi nghe thấy một tiếng động khe khẽ trên cánh cửa nhà mình. Khi mở cửa, tôi nhìn thấy một nụ hồng tú cầu nhỏ nằm trên nền đất đỏ, không có một bóng người, chỉ có dấu chân nhỏ nhắn của Eo trên đất. Đó là lần thứ hai em mang hoa tới sau cái chết.

Vì các bài hát và vũ điệu đã nằm sâu trong máu của chúng tôi, nên tôi cho rằng cũng chẳng lạ khi chính vì cả hai điều ấy mà tôi nhận ra mình yêu Eo. Không phải Eo Bé Bỏng. Không phải Eo của ngày xưa. Mà Eo của hiện tại. Em nói em yêu tôi trước cả khi bọn họ treo cổ bố tôi. Nhưng mãi đến khi, trong một tửu quán mù mịt khói, khi mái tóc đỏ quạch của em tung bay, đôi bàn chân em nhảy theo điệu đàn dây và hông đung đưa theo nhịp trống, trái tim tôi đã lỡ mất mấy nhịp đập. Không phải do những động tác nhào lộn hay xoay vòng của em. Không hề có những trò điên rồ huênh hoang thường thấy trong các điệu nhảy của giới thanh niên. Những điệu nhảy của em là một thứ chuyển động duyên dáng, kiêu hãnh. Không có tôi, em không muốn ăn gì. Không có em, tôi không thể sống.

Có thể em sẽ chọc tôi vì đã nói vậy, nhưng em đúng là tinh thần của cộng đồng chúng tôi. Cuộc sống đã đối xử với chúng tôi thật nghiệt ngã. Chúng tôi phải hy sinh vì lợi ích của những kẻ chúng tôi không hề quen biết. Chúng tôi phải đào khoét để chuẩn bị Sao Hỏa sẵn sàng cho người khác. Việc này đã biến vài kẻ trong chúng tôi thành những người có tính khí tệ hại. Song lòng nhân hậu của Eo, tiếng cười của em, ý chí quật cường của em, là những gì tốt đẹp nhất có thể sản sinh từ ngôi nhà như nơi chúng tôi đang sống.

Tôi tới tìm em trong khu cư trú nhánh mà gia đình tôi đang sống, chỉ cách Khu Sinh Hoạt Chung nửa dặm đường hầm. Khu này là một trong số hai mươi tư khu cư trú nằm quanh Khu Sinh Hoạt Chung. Nó là những căn nhà xúm xít lại như một tổ ong được khoét vào vách tường của các khu mỏ cũ. Đá và đất là trần, là nền, là nhà của chúng tôi. Nhà là một gia đình lớn. Eo lớn lên cách nơi ở của tôi chỉ một tầm đá ném. Bố em giống như người bố đã mất của tôi.

Một hệ thống dây điện chằng chịt quấn lấy nhau chạy dọc theo trần hang như một rừng dây leo đen và đỏ. Các bóng đèn được treo dọc xuống từ khu rừng đó, nhẹ nhàng đung đưa trong khi không khí từ hệ thống cấp ôxy trung tâm của Khu Sinh Hoạt Chung di chuyển tuần hoàn. Ở trung tâm của khu cư trú lủng lẳng một Màn Hình Nổi khổng lồ. Đó là một cái hộp hình lập phương có hình ảnh ở mỗi mặt. Nhiều điểm ảnh đã chết đen, và hình ảnh mờ nhạt, mơ hồ, nhưng nó không bao giờ ngừng phát, không bao giờ bị tắt đi. Nó tưới ngập thứ ánh sáng nhợt nhạt lên khóm nhà của chúng tôi. Phát đi những đoạn phim từ Hiệp Hội.

Nơi ở của gia đình tôi được khoét vào đá cách tầng nền thấp nhất của khu cư trú một trăm mét. Một lối đi dốc dẫn từ đó xuống nền đất, dù ròng rọc và dây cáp cũng có thể đưa người lên tới những chỗ cao nhất của khu cư trú. Chỉ những người già hay tàn tật dùng những thứ đó. Mà chúng tôi có rất ít thành viên thuộc hai loại này.

Nơi ở của chúng tôi chỉ có ít phòng. Mãi đến tận gần đây Eo và tôi mới có được một phòng của riêng mình. Kieran và gia đình anh có hai phòng, mẹ và em gái tôi chung nhau phòng còn lại.

Tất cả các thành viên nhà Lambda tại Lykos đều sống tại khu cư trú của chúng tôi. Người của các nhà Omega và Upsilon, láng giềng của chúng tôi, chỉ ở cách xa một phút theo đường hầm lớn về hai phía. Tất cả chúng tôi đều có liên hệ với nhau. Ngoại trừ nhà Gamma. Họ sống tại Khu Sinh Hoạt Chung, phía trên các tửu quán, xưởng sửa chữa, hiệu tơ lụa và những khu chợ. Đám Hộp Thiếc sống trong một pháo đài tọa lạc ở trên cao hơn nữa, gần hơn với bề mặt trơ trụi của thế giới khắc nghiệt chúng tôi sống. Đó là nơi tọa lạc của các bến cảng dùng để tiếp tế lương thực từ Trái Đất tới cho chúng tôi, những người tiên phong bơ vơ tại đây.

Màn Hình Nổi phía trên đầu tôi đang chiếu những hình ảnh về các cuộc chiến tranh của nhân loại, kế tiếp là tiếng nhạc ầm vang khi những hình ảnh đắc thắng khải hoàn của Hiệp Hội vút qua. Biểu trưng của Hiệp Hội, một kim tự tháp vàng với ba vạch song song gắn vào ba mặt, một vòng tròn bao quanh tất cả, được khắc chìm vào màn hình. Giọng nói của Octavia au Lune, Hội Chủ già nua của Hiệp Hội, thuật lại cuộc chiến mà con người phải đối diện trong quá trình định cư trên các hành tinh và Mặt Trăng của Hệ Mặt Trời.

“Từ thuở bình minh của loài người, bản trường ca với tư cách một loài của chúng ta đã là một câu chuyện về chiến tranh bộ lạc. Đó là một cuộc chiến đầy thử thách, hy sinh, một cuộc tranh đấu đầy táo bạo để thách thức những giới hạn của tự nhiên. Giờ đây, nhờ bổn phận và sự phục tùng, chúng ta đoàn kết, nhưng cuộc tranh đấu của chúng ta không hề khác. Hỡi những người con trai và con gái của mọi Màu, chúng ta lại được cậy nhờ phải hy sinh một lần nữa. Vào thời khắc đẹp đẽ nhất này của mình, chúng ta rải những hạt giống tốt nhất có được tới các vì sao. Ở nơi nào chúng ta sẽ thành công đầu tiên? Sao Kim? Sao Thủy? Sao Hỏa? Hay trên các vệ tinh của Sao Mộc, Sao Hải Vương?”

Giọng nói trở nên trang trọng trong lúc khuôn mặt không tuổi với sắc màu vương giả của bà ta chăm chăm nhìn xuống từ Màn Hình Nổi. Hai bàn tay bà ta tỏa sáng với biểu tượng của Hoàng Kim gắn trên mu - một chấm đen ở tâm một vòng tròn có cánh - những cái cánh vàng hằn trên hai bên cẳng tay. Chỉ có một khiếm khuyết duy nhất làm xấu đi khuôn mặt Hoàng Kim của Octavia - một vết sẹo dài hình lưỡi liềm chạy dọc gò má phải. Bà ta có vẻ đẹp của một con chim săn mồi tàn ác.

“Các bạn Đỏ, những người tiên phong can đảm của Sao Hỏa - những người mạnh mẽ nhất của giống loài - hy sinh cho tiến bộ, hy sinh để mở đường cho tương lai. Cuộc đời của các bạn, dòng máu của các bạn là khoản ứng trước cho sự bất tử của loài người khi chúng ta vượt ra ngoài Trái Đất và Mặt Trăng. Các bạn tới nơi chúng tôi không thế tới. Các bạn chịu khổ sở để những người khác không phải chịu.”

“Tôi gửi lời chào các bạn. Tôi yêu quý các bạn. Thứ helium-3 các bạn khai thác là nguồn sống của quá trình hình thành đất sống. Không bao lâu nữa, hành tinh Đỏ sẽ có không khí hít thở được, có đất đai phù hợp cho sự sống. Và rất nhanh thôi, khi Sao Hỏa có thể ở được, khi các bạn, những người tiên phong can đảm, đã chuẩn bị sẵn sàng hành tinh Đỏ cho chúng tôi, các Màu yếu mềm hơn, chúng tôi sẽ tới gia nhập cùng các bạn, và các bạn sẽ được tôn vinh dưới vòm trời với sự trân trọng lớn nhất mà sức lao động của các bạn đã tạo nên. Mồ hôi và máu của các bạn đã khởi nguồn cho việc tạo nên đất sống!”

“Hỡi những người tiên phong can đảm, hãy luôn nhớ rằng phục tùng là phẩm hạnh cao nhất. Trên tất cả, phục tùng, tôn trọng, hy sinh, thứ bậc…”

Tôi không thấy ai trong bếp, nhưng có tiếng Eo trong phòng ngủ.

“Đứng yên!” em ra lệnh vọng qua cánh cửa. “Trong bất cứ hoàn cảnh nào cũng không được nhìn vào phòng này.”

“Được thôi.” Tôi dừng lại.

Em bước ra một phút sau đó, bối rối và đỏ bừng. Mái tóc em phủ đầy bụi và sợi tơ. Tôi lùa bàn tay qua mái tóc rối bù. Em vừa ở Khu Ươm Tơ về, đó là nơi người ta thu hoạch Lụa Sinh Học.

“Em đã không vào Buồng Xả,” tôi mỉm cười nói.

“Không có thời gian. Em phải rời khỏi Khu Ươm Tơ để lấy một thứ.”

“Em đã lấy được thứ gì vậy?”

Em mỉm cười ngọt ngào. “Anh cưới em đâu phải vì em nói với anh mọi chuyện, nhớ đấy. Và đừng đi vào trong phòng đó.”

Tôi lao về phía cánh cửa. Em chặn tôi lại, rồi kéo dải băng ngăn mồ hôi tụt xuống che mắt tôi. Trán em tựa vào ngực tôi. Tôi bật cười, gỡ dải băng ra, nắm lấy vai em và đẩy em lùi lại vừa đủ để tôi nhìn vào mắt em.

“Nếu không thì sao?” tôi nhướng mày lên hỏi.

Em chỉ mỉm cười với tôi và nghển đầu lên. Tôi quay lưng lại cánh cửa kim loại. Tôi có thể không chớp mắt lao xuống hố khoan nóng chảy. Nhưng có những lời cảnh báo mặc kệ được, những lời khác thì không.

Em đứng kiễng chân lên và véo mũi tôi thật mạnh. “Cậu bé ngoan; em biết anh là người dễ huấn luyện mà,” em nói. Rồi mũi em nhăn lại vì ngửi thấy mùi cháy khét trên người tôi. Em không nâng niu tôi, không mắng mỏ, thậm chí chẳng nói gì ngoài “Em yêu anh,” với một chút lo lắng trong giọng nói.

Em gỡ những mảnh vụn của bộ Đồ Hầm Lò đã chảy ra khỏi vết thương chạy dài từ các khớp ngón tay tới tận cổ tay tôi, rồi băng chặt lại bằng một đoạn băng có kháng sinh và thuốc giảm đau.

“Em kiếm thứ đó ở đâu vậy?” tôi hỏi.

“Nếu em không lên lớp anh, thì anh cũng không được vặn hỏi em.”

Tôi hôn lên mũi em, mân mê đùa nghịch dải tóc mảnh bện lại quấn quanh ngón tay đeo nhẫn của em. Tóc tôi kết lại cùng những mẩu lụa làm thành nhẫn cưới cho em.

“Tối nay em có một bất ngờ dành cho anh,” em nói với tôi.

“Và anh cũng có một bất ngờ dành cho em,” tôi vừa nói vừa nghĩ tới Vòng Nguyệt Quế. Tôi đặt dải băng ngăn mồ hôi của mình lên đầu Eo như một chiếc vương miện. Em chun mũi khi thấy nó nhem nhép.

“À, phải rồi, thực ra em có hai điều bất ngờ dành cho anh, Darrow. Tiếc là anh đã không nghĩ trước. Anh đã có thể kiếm cho em một viên đường hay một tấm xa tanh hay… hay thậm chí là cà phê để uống cùng món quà thứ nhất.”

“Cà phê à!” tôi bật cười. “Em nghĩ em đã kết hôn với người thuộc Màu nào?”

Em thở dài. “Chẳng ích gì với một thợ hầm lò, không chút nào. Điên rồ, bướng bỉnh, liều lĩnh…”

“Khéo léo nữa nhỉ?” Tôi nói kèm theo nụ cười tinh quái trong lúc lướt bàn tay lên theo vạt váy em.

“Cứ cho là điều ấy cũng có lợi thế đi.” Em mỉm cười và gạt bàn tay tôi ra như thể nó là một con nhện. “Giờ thì đeo đôi găng tay này vào trừ phi anh muốn nghe đám phụ nữ cằn nhằn. Mẹ anh đi trước rồi đấy.”

❀ ❀ ❀

[1] Màn Hình Nổi.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.