Trong khi những cái thùng có kết vòng nguyệt quế lọt vào tay nhà Gamma, tôi ngẫm nghĩ hành động này mới khôn ngoan làm sao. Chúng sẽ không để chúng tôi giành được Vòng Nguyệt Quế. Chúng không quan tâm đến việc kết quả tính toán không đúng. Chúng không quan tâm đến những chàng thanh niên la hét phản đối và những người già ngao ngán rên rẩm, vẫn những lời khuyên răn mệt mỏi cũ rích. Đây chỉ đơn giản là một màn thể hiện quyền lực. Đó là quyền lực họ nắm giữ. Họ quyết định ai thắng cuộc. Một trò chơi về sự xứng đáng với phần thắng được định đoạt nhờ xuất thân. Nó giúp duy trì trật tự thứ bậc. Nó giữ cho chúng tôi luôn nỗ lực phấn đấu nhưng không bao giờ mưu toan.
Thế nhưng bất chấp nỗi thất vọng, một phần trong chúng tôi không trách cứ Hiệp Hội. Chúng tôi trách cứ nhà Gamma, những kẻ nhận được phần thưởng. Tôi đoán một người chỉ có thể bị thù ghét nhiều đến thế là cùng. Và khi anh ta nhìn thấy xương sườn các con mình nhô ra dưới áo, trong khi nhà láng giềng bụng ai cũng căng tròn vì thịt hầm và bánh ngọt, thật khó để anh ta căm ghét ai khác ngoài những người láng giềng kia. Ta tưởng họ sẽ chia sẻ. Nhưng không.
Chú tôi nhún vai với tôi, còn những người khác nổi điên đỏ mặt tía tai. Loran trông như sắp xông tới đánh đám Hộp Thiếc và người nhà Gamma. Nhưng Eo không để tôi nổi nóng và bị cuốn vào đó. Em không để các khớp ngón tay tôi trắng bệch ra khi tôi siết chặt tay lại vì phẫn nộ. Em biết bản tính nóng nảy trong tôi còn rõ hơn cả mẹ tôi, và biết cách làm dịu đi cơn tức giận ấy trước cả khi nó kịp bùng lên. Mẹ tôi nhẹ nhàng mỉm cười trong lúc quan sát Eo cầm lấy cánh tay tôi. Bà yêu quý vợ tôi biết chừng nào.
“Nhảy với em nào,” Eo thì thầm. Em lớn tiếng yêu cầu những cây đàn dây khởi động và những chiếc trống vang lên. Không nghi ngờ gì nữa, cơn phẫn nộ đang cháy bỏng trong em. Em căm thù Hiệp Hội nhiều hơn tôi. Nhưng đây chính là lý do tôi yêu vợ mình.
Chẳng mấy chốc, giai điệu dồn dập của những cây đàn dây đã tràn ngập, những người già vỗ bàn tay lên mặt bàn. Những chiếc váy nhiều lớp tung bay. Những bàn chân giậm xuống và lướt đi. Và tôi ôm lấy vợ mình trong khi các nhà nối nhau vào vòng khiêu vũ trên khắp quảng trường cùng gia nhập với chúng tôi. Chúng tôi vã mồ hôi, chúng tôi phá lên cười và cố quên đi cơn phẫn nộ. Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, và giờ đây đã trưởng thành. Trong mắt em, tôi nhìn thấy trái tim mình. Trong hơi thở của em, tôi nghe thấy tâm hồn mình. Em là miền đất của tôi. Da thịt của tôi. Tình yêu của tôi.
Em vừa cười vang vừa kéo tôi đi. Chúng tôi tìm cách lách qua đám đông để được riêng tư. Thế nhưng em không dừng lại khi chúng tôi đã thoát ra. Em dắt tôi đi theo các lối đi bằng kim loại, qua những cái trần thấp tối tăm tới chỗ các đường hầm cũ, tới Khu Ươm Tơ, nơi phụ nữ làm việc. Nó nằm giữa các hầm khoan.
“Chính xác thì chúng ta đang đi đâu đây?” tôi hỏi.
“Nếu anh còn nhớ, em có quà dành cho anh. Và nếu anh xin lỗi vì món quà của anh đã tan biến, em sẽ tát cho anh một cái vào miệng đấy.”
Thấy một nụ hồng tú cầu đỏ như máu mọc trồi ra từ trên vách hầm, tôi hái nó và đưa cho em. “Quà của anh,” tôi nói. “Anh thực sự đã định làm cho em ngạc nhiên.”
Em cười khúc khích. “Thế thì được. Nửa trong là của em. Nửa ngoài là của anh. Không! Đừng có động vào nó. Em sẽ giữ nửa của anh.” Tôi ngửi thấy mùi hồng tú cầu trên bàn tay em. Mùi của nó thật khó chịu, giống như mùi gỉ sắt và những món hầm đạm bạc của mẹ.
Ở trong Khu Ươm Tơ, những con nhện sâu to bằng bắp đùi, trên mình phủ đầy lông màu nâu và đen, sở hữu bộ chân dài khẳng khiu, đang hối hả nhả tơ quanh chúng tôi. Chúng bò dọc theo những thanh xà, những cái chân mảnh khảnh hoàn toàn tương phản với phần bụng khệ nệ. Eo dẫn tôi lên tầng cao nhất của Khu Ươm Tơ. Những tấm lưới kim loại cũ kĩ phủ đầy tơ. Tôi rùng mình ớn lạnh khi nhìn vào những sinh vật ở bên trên và phía dưới; lũ rắn hổ lục hầm mỏ thì tôi hiểu, còn đám nhện sâu thì không. Các Nhà Chế Tác của Hiệp Hội tạo ra loài vật này. Bật cười, Eo dẫn tôi tới một vách tường, gạt một tấm màn tơ dày sang bên, để lộ ra một đường ống kim loại han gỉ.
“Đường thông gió,” em nói. “Cách đây một tuần vữa trát trên tường bị bong để lộ ra nó. Cả một đường ống cũ nữa.”
“Eo, chúng sẽ phạt đòn nếu tìm thấy chúng ta. Chúng ta không được phép…”
“Em sẽ không để chúng làm hỏng cả món quà này nữa.” Em hôn lên mũi tôi. “Thôi nào, Chim Lặn. Trong đường hầm này thậm chí còn chẳng có lấy một máy khoan nóng chảy.”
Tôi đi theo em qua một loạt những ngã rẽ trong đường thông gió nhỏ cho tới khi chui ra ngoài qua một tấm cửa lưới sắt vào một thế giới của những âm thanh không thuộc về con người. Một tiếng rù rù khe khẽ trong bóng tối. Em cầm lấy tay tôi. Đó là thứ duy nhất quen thuộc.
“Cái gì vậy?” tôi hỏi về âm thanh.
“Những con vật,” em nói, rồi dẫn tôi vào màn đêm lạ lẫm. Có thứ gì đó mềm mềm dưới chân tôi. Tôi bồn chồn để em kéo mình tiến về phía trước. “Cỏ. Cây. Darrow, cây cối. Chúng ta đang ở trong một khu rừng.”
Có mùi của hoa. Rồi ánh sáng trong bóng tối. Những con vật lập lòe với phần bụng màu xanh lục dập dờn trong màn đêm. Những con bọ lớn cánh lấp lánh ngũ sắc bay lên từ bóng tối. Chúng rộn ràng màu sắc và sức sống. Tôi nín thở còn Eo bật cười khi một con bướm bay ngang qua gần tới mức tôi có thể chạm vào nó.
Chúng hiện diện trong các bài hát của chúng tôi, tất cả những sinh vật này, nhưng chúng tôi mới chỉ nhìn thấy chúng trên MHN. Màu của chúng không hề giống với bất cứ thứ gì tôi có thể tin. Đôi mắt tôi đã không thấy gì ngoài đất, ánh chớp của mũi khoan, những người Đỏ khác và màu xám của bê tông và kim loại. MHN luôn là cửa sổ để tôi nhìn thấy các màu sắc qua đó. Nhưng đây là một cảnh tượng khác hẳn.
Màu sắc của những sinh vật đang bồng bềnh làm mắt tôi bỏng nhức. Tôi rùng mình, bật cười và đưa tay ra với những sinh vật đang dập dờn trước mặt trong bóng tối. Trở lại là một đứa trẻ, tôi khum hai bàn tay chụp lấy chúng và nhìn lên mái trần trong suốt của căn phòng. Đó là một tấm vòm hình bong bóng trong suốt hướng lên bầu trời.
Bầu trời. Đã có thời đó chỉ là một khái niệm xa lạ.
Tôi không nhìn thấy bề mặt Sao Hỏa, nhưng tôi có thể thấy quang cảnh nhìn từ hành tinh này. Những vì sao tỏa sáng dịu dàng và duyên dáng trên nền trời đen như nhung, như những ngọn đèn treo lơ lửng phía trên khu cư trú của chúng tôi. Trông Eo như có thể gia nhập cùng chúng. Khuôn mặt em bừng sáng khi em quan sát tôi, em bật cười khi tôi quỳ gối và hít vào thật sâu mùi cỏ. Đó là một thứ mùi lạ lùng, ngọt ngào và vương vấn, cho dù tôi không hề có ký ức nào về cỏ. Trong khi những con côn trùng rù rù gần ngay trong các bụi cỏ, trên các thân cây, tôi kéo em xuống, lần đầu tiên hôn em trong khi đôi mắt tôi mở to. Ngọn cây và tán lá nhè nhẹ đu đưa theo luồng không khí tới từ đường thông gió. Và tôi uống lấy âm thanh, mùi hương, cảnh vật trong khi tôi yêu em trên tấm đệm cỏ dưới một mái vòm đầy sao.
“Đó là Thiên hà Andromeda,” em nói với tôi sau đó, trong lúc chúng tôi đang nằm ngả người trên cỏ. Đám sinh vật phát ra những âm thanh nho nhỏ trong bóng tối. Bầu trời phía trên tôi đầy vẻ đe dọa. Nếu nhìn quá chăm chú, tôi sẽ quên mất sức hút của trọng lực và cảm thấy mình sắp rơi vào nó. Những cơn rùng mình tràn xuống dọc sống lưng. Tôi là một tạo vật của những xó góc hẻo lánh, của đường hầm và giếng khoan. Khu hầm mỏ là nhà của tôi, và một phần trong tôi muốn chạy trốn để đến với sự an toàn, chạy khỏi căn phòng xa lạ với các sinh vật và không gian rộng mênh mông này.
Eo quay người nhìn tôi và lần theo những vết sẹo bỏng hơi nóng chạy ngoằn ngoèo như những dòng sông xuống ngực tôi. Xuống xa hơn nữa, em tìm thấy những vết sẹo do rắn hổ lục hầm mỏ cắn dọc theo bụng. “Mẹ hay kể cho em nghe những câu chuyện về Andromeda. Bà đã vẽ bằng mực do gã Hộp Thiếc đó, Bridge, đưa cho. Hắn luôn thích bà, anh cũng biết đấy.”
Trong khi chúng tôi nằm bên nhau, em hít một hơi thật sâu, và tôi biết em đã dự định một điều gì đó, đã để dành một điều gì đó để nói vào khoảnh khắc này. Nơi này đã tạo động lực cho em.
“Anh đã giành được Vòng Nguyệt Quế, em và mọi người đều biết,” em nói với tôi.
“Em không cần phải an ủi anh. Anh không còn cảm thấy bực nữa. Chẳng quan trọng,” tôi nói. “Sau khi được thấy nơi này, chuyện ấy chẳng còn quan trọng nữa.”
“Anh đang nói gì thế?” em gay gắt hỏi. “Điều đó quan trọng hơn bao giờ hết. Anh giành được Vòng Nguyệt Quế, nhưng bọn chúng không cho anh có được nó.”
“Điều đó không quan trọng. Nơi này…”
“Nơi này tồn tại, nhưng bọn chúng không cho chúng ta tới đây, Darrow. Đám Xám muốn dành nó cho riêng mình. Chúng sẽ không chia sẻ.”
“Tại sao chúng phải làm thế chứ?” tôi bối rối hỏi.
“Bởi vì chúng ta đã tạo ra nó. Vì nó là của chúng ta!”
“Thật thế sao?” Ý nghĩ này thật lạ lẫm. Tất cả những gì tôi sở hữu là gia đình tôi và bản thân tôi. Mọi thứ khác đều là của Hiệp Hội. Chúng tôi đã không chi tiền để gửi những người tiên phong tới đây. Không có họ, chúng tôi hẳn đã ở Trái Đất đang chết dần như phần còn lại của nhân loại.
“Darrow! Chẳng lẽ anh Đỏ tới mức không nhận ra những gì chúng đã làm với chúng ta sao?”
“Em ăn nói cẩn thận đấy,” tôi nghiêm khắc nói.
Quai hàm em gồ lên. “Em xin lỗi. Chỉ là… chúng ta đang bị xiềng xích, Darrow. Chúng ta không phải là những người định cư. À phải, chắc chắn chúng ta là thế rồi. Nhưng gọi chúng ta là nô lệ sẽ chính xác hơn. Chúng ta cầu xin thức ăn. Cầu xin Vòng Nguyệt Quế như lũ chó cầu xin những miếng vụn từ bàn ăn của chủ vậy.”
“Em có thể là một nô lệ,” tôi gắt. “Nhưng anh thì không. Anh không cầu xin. Anh kiếm sống. Anh là một Chim Lặn. Anh được sinh ra để hy sinh, để làm cho Sao Hỏa sẵn sàng đón nhận con người. Có sự cao quý trong việc phục tùng…”
Em giơ hai bàn tay lên. “Anh là một con búp bê biết nói à? Thở ra đúng những lời khốn kiếp chết tiệt của chúng. Bố anh đã nhìn nhận đúng. Có thể ông không hoàn hảo, nhưng ông đã nhìn nhận đúng.” Em giật một túm cỏ và nhổ bật nó lên khỏi mặt đất. Đó dường như là một hành động báng bổ.
“Chúng ta có quyền với mảnh đất này, Darrow. Mồ hôi và máu của chúng ta đã tưới lên mặt đất này. Thế nhưng nó lại thuộc về những kẻ Hoàng Kim, thuộc về Hiệp Hội. Mọi thứ đã diễn ra theo cách này bao lâu rồi? Một trăm năm, hay một trăm năm mươi năm làm những người tiên phong khai mỏ rồi chết? Máu của chúng ta và mệnh lệnh của chúng. Chúng ta chuẩn bị miền đất này cho các Màu chưa bao giờ đổ mồ hôi vì chúng ta, những Màu ngồi nhàn hạ trên ngai vàng ở Trái Đất xa xôi, những Màu chưa bao giờ đặt chân lên Sao Hỏa. Liệu có đáng để sống vì thứ đó không? Em sẽ nói lại, bố anh đã nhìn nhận đúng.”
Tôi lắc đầu nhìn em. “Eo, bố anh đã chết thậm chí từ trước khi ông kịp bước sang tuổi hai mươi lăm vì ông đã nhìn nhận đúng đấy.”
“Bố anh đã yếu đuối,” em thì thầm.
“Như thế có nghĩa là cái chết tiệt gì?” Máu dồn lên mặt tôi.
“Có nghĩa là ông đã quá kìm nén. Nghĩa là bố anh đã có giấc mơ đúng nhưng chết vì ông không sẵn sàng tranh đấu để biến nó thành hiện thực,” em gay gắt nói.
“Ông có một gia đình cần phải bảo vệ!”
“Ông còn yếu đuối hơn cả anh.”
“Cẩn thận đấy,” tôi rít lên.
“Cẩn thận ư? Những lời này từ Darrow, gã Chim Lặn điên của Lykos sao?” Em bật cười đầy vẻ bề trên. “Bố anh sinh ra là một người cẩn thận, phục tùng. Nhưng còn anh? Em đã không nghĩ vậy khi em cưới anh. Những người khác nói anh giống như một cái máy, vì họ nghĩ anh không biết sợ. Họ mù rồi. Họ không thấy nỗi sợ hãi trói buộc anh thế nào.”
Em cầm nụ hồng tú cầu lần theo xương đòn của tôi với một cử chỉ trìu mến đột ngột. Em là tạo vật của những tâm trạng. Bông hoa cũng có cùng màu như chiếc nhẫn cưới trên ngón tay em.
Tôi xoay lại chống người lên khuỷu tay để đối diện với em. “Nói ra đi nào. Em muốn gì?”
“Anh có biết vì sao em yêu anh không, Chim Lặn?” em hỏi.
“Vì khiếu hài hước của anh.”
Em bật cười khô khan. “Bởi vì anh nghĩ anh có thể giành được Vòng Nguyệt Quế. Kieran nói với em hôm nay anh đã khiến mình bị bỏng thế nào.”
Tôi thở dài. “Đồ chuột cống. Lúc nào cũng huyên thuyên. Cứ tưởng đáng ra đó là những gì đứa em trai hay làm chứ không phải là những ông anh.”
“Kieran đã sợ chết khiếp, Darrow. Không phải cho anh, như anh có thể nghĩ. Anh ấy sợ anh, vì anh ấy không thể làm những gì anh làm. Anh ấy thậm chí còn chẳng dám nghĩ tới chúng.”
Em luôn nói vòng vo với tôi. Tôi ghét những điều viển vông mà em lấy làm lẽ sống.
“Vậy em yêu anh vì em tin rằng anh nghĩ có những điều đáng để mạo hiểm sao?” tôi đoán. “Hay vì anh có tham vọng?”
“Vì anh có một bộ óc,” em trêu đùa.
Em làm tôi phải hỏi lại lần nữa. “Em muốn anh làm gì, Eo?”
“Hành động. Em muốn anh dùng tài năng của mình cho giấc mơ của bố anh. Em thấy cách mọi người nhìn anh, lấy anh làm tấm gương. Em muốn anh nghĩ việc sở hữu miền đất này, miền đất của chúng ta, là đáng để mạo hiểm.”
“Mạo hiểm tới mức nào?”
“Tính mạng của anh. Tính mạng của em.”
Tôi giễu cợt. “Em nóng lòng muốn rũ bỏ anh đến thế cơ à?”
“Hãy nói và họ sẽ lắng nghe,” em thúc giục. “Chỉ đơn giản vậy thôi. Mọi đôi tai đều đang mong mỏi một giọng nói dẫn dắt họ qua bóng tối.”
“Vĩ đại lắm, làm vậy để đám lính treo cổ anh sao? Anh là con trai của bố.”
“Anh sẽ không bị treo cổ.”
Tôi cười gay gắt. “Với một cô vợ như thế này thì có đấy.”
“Anh không sinh ra để trở thành một kẻ tử vì đạo.” Em thất vọng nằm xuống, thở dài. “Anh không thể thấy ý nghĩa của việc này.”
“À? Được lắm, vậy hãy nói cho anh biết đi Eo. Chết thì có ý nghĩa gì? Anh chỉ là con trai của một người chết vì nghĩa. Vậy hãy nói cho anh hay người đó đã làm được gì khi lấy mất của anh một người cha. Hãy nói cho anh biết điều gì tốt đẹp đã tới từ tất cả nỗi bất hạnh chết tiệt đó. Hãy cho anh biết tại sao việc anh phải học nhảy từ chú anh lại tốt hơn từ bố.” Tôi nói tiếp, “Cái chết của ông ấy có đem thức ăn đến bàn cho em không? Nó có làm cho cuộc sống của bất cứ ai trong chúng ta khá lên không? Chết cho một sự nghiệp chẳng đem đến điều quái quỷ gì hết. Nó chỉ tước khỏi chúng ta tiếng cười của ông ấy.” Tôi cảm thấy nước mắt nóng bỏng trên mắt mình. “Nó chỉ cướp đi một ông bố và một người chồng. Cuộc sống không công bằng thì đã làm sao chứ? Nếu chúng ta có gia đình, thì đó là tất cả những gì đáng giá.”
Vợ tôi liếm môi và dành thời gian cân nhắc câu trả lời.
“Cái chết không vô nghĩa như anh nói. Điều vô nghĩa là một cuộc sống không có tự do, Darrow. Là sống trong xiềng xích của sợ hãi, sợ mất mát, sợ chết. Em nói chúng ta phải phá bỏ xiềng xích đó. Hãy phá bỏ xiềng xích của nỗi sợ hãi, lúc ấy anh sẽ bẻ gãy mọi xiềng xích trói buộc chúng ta với Hoàng Kim, với Hiệp Hội. Anh có thể hình dung ra điều đó không? Sao Hỏa sẽ là của chúng ta. Nó sẽ thuộc về những người định cư đã phải sống như nô lệ ở đây, chết ở đây.” Khuôn mặt em trở nên dễ quan sát hơn vì màn đêm đã nhạt bớt phía trên vòm mái trong suốt. Nó đầy sức sống, rực cháy. “Nếu anh dẫn dắt những người khác tới tự do. Anh có thể làm điều đó, Darrow. Anh có thể khiến nó diễn ra.” Em dừng lời và tôi thấy đôi mắt em ướt long lanh. “Em thấy ớn lạnh. Anh đã được trao cho nhiều, rất nhiều, nhưng anh lại hướng tầm mắt nhìn xuống quá thấp.”
“Em cứ nhắc lại mãi những lý lẽ quái quỷ đó,” tôi cay đắng nói. “Em nghĩ một giấc mơ là thứ đáng để đánh đổi cuộc sống. Anh không cho là vậy. Em nói chết đứng còn hơn sống quỳ. Anh nói tốt hơn là sống quỳ trên hai đầu gối.”
“Anh còn không phải là đang sống!” em bật lại. “Chúng ta là những cỗ máy với bộ óc máy, cuộc sống máy…”
“Và những trái tim máy nữa phải không?” tôi hỏi. “Anh là thế chứ gì?”
“Darrow…” .
“Em sống vì điều gì?” tôi đột ngột hỏi em. “Có phải vì anh không? Có phải vì gia đình và tình yêu? Hay vì một giấc mơ nào đó?”
“Đó không chỉ là một giấc mơ nào đó, Darrow. Em sống vì giấc mơ rằng các con của em sẽ được sinh ra trong tự do. Rằng chúng sẽ được trở thành người mà chúng muốn. Rằng chúng sẽ được làm chủ miền đất mà bố chúng đã trao lại cho chúng.”
“Anh sống vì em,” tôi buồn bã nói.
Em hôn lên má tôi. “Anh phải sống vì nhiều điều hơn nữa.”
Một sự im lặng khủng khiếp kéo dài, căng ra giữa hai chúng tôi. Em không hiểu những lời em nói đã vò xé trái tim tôi ra sao, không tin nổi em có thể dễ dàng hành hạ tôi đến thế nào. Vì em không yêu tôi như tôi yêu em. Tâm hồn em quá cao thượng. Còn tâm hồn tôi lại quá tầm thường. Chẳng lẽ tôi còn chưa đủ với em?
“Em nói em còn một món quà nữa dành cho anh?” tôi nói để thay đổi chủ đề.
Em lắc đầu. “Để lúc khác. Mặt Trời lên rồi. Ít nhất hãy cùng em ngắm nó một lần.”
Chúng tôi nằm im lặng và quan sát ánh sáng vươn dần lên bầu trời như thể đang có một đợt triều lửa dâng lên. Cảnh tượng này không giống bất cứ điều gì tôi từng mơ tới. Tôi không thể ngăn những giọt nước đang trào ra bên hai khóe mắt, trong khi thế giới phía trên kia sáng bừng lên, làm hé lộ những sắc màu xanh lục, nâu và vàng của những cái cây trong phòng. Thật đẹp. Đây là một giấc mơ.
Tôi lặng thinh trong khi chúng tôi quay về với cảnh âm u của những đường hầm xám xịt. Những giọt nước mắt vẫn đọng lại trên mắt tôi và khi sự hùng vĩ của những gì tôi đã thấy mờ dần đi, tôi tự hỏi Eo muốn gì ở tôi. Có phải em muốn tôi với lấy Lưỡi Hái và châm ngòi một cuộc nổi dậy? Tôi sẽ chết. Gia đình tôi sẽ chết. Em sẽ chết, và không gì có thể khiến tôi mạo hiểm tính mạng của em. Em biết điều đó.
Tôi đang vắt óc cố nghĩ xem món quà còn lại của em có thể là gì khi chúng tôi chui ra khỏi đường ống để tới Khu Ươm Tơ. Tôi chui ra khỏi đường ống trước, rồi đưa một bàn tay trở vào trong để đón em thì nghe thấy một giọng nói. Một giọng nói trơn nhẫy nặng khẩu âm từ Trái Đất.
“Lũ Đỏ ở trong vườn của chúng ta,” giọng nói thốt ra. “Chuyện lạ đây.”