Vũ Công nhìn xuyên qua tôi. Ông cao gần bằng tôi, chuyện hiếm gặp. Nhưng ông to con và rất già, có lẽ khoảng bốn mươi. Những sợi tóc bạc xoăn tít rũ xuống hai bên thái dương. Cả tá những vết sẹo hằn dấu trên cổ. Tôi đã thấy loại sẹo này trước đây. Vết cắn của rắn hổ lục hầm mỏ. Cánh tay trái của ông rũ xuống bất động. Tổn thương thần kinh. Nhưng đôi mắt ông khiến tôi bị thu hút; chúng sáng hơn phần lớn những đôi mắt khác, sự pha trộn của những tông màu đỏ thực sự chứ không phải màu đỏ đất. Ông có nụ cười của một người cha.
“Chắc cậu đang tự hỏi chúng tôi là ai,” Vũ Công nhẹ nhàng nói. Ông vạm vỡ nhưng giọng nói lại thật thanh thoát. Tám người Đỏ bên cạnh ông đều là nam giới, ngoại trừ Harmony, và họ nhìn ông bằng ánh mắt đầy tôn kính. Tất cả đều là thợ mỏ, tôi thầm nghĩ, mỗi người đều có đôi bàn tay vạm vỡ đầy sẹo của thợ mỏ chúng tôi. Họ cử động với sự uyển chuyển của chúng tôi. Hẳn một vài người trong số họ là thợ nhảy và thợ máy, như cách chúng tôi vẫn gọi những người chạy dọc theo các vách hầm và thực hiện những cú nhào lộn trong khi nhảy. Liệu có ai trong số họ là Chim Lặn?
“Cậu ta không băn khoăn gì đâu.” Harmony thong thả nói từng từ, nhấn nhá chứng trên lưỡi. Cô ta nắm chặt bàn tay Vũ Công trong lúc đi vòng qua ông để nhìn tôi. “Thằng lỏi khốn kiếp ấy đã nhận ra một giờ trước rồi.”
“À.” Vũ Công hiền hậu mỉm cưới với cô ta. “Tất nhiên là thế rồi, bằng không Ares đã chẳng yêu cầu chúng ta mạo hiểm để đưa cậu ta tới đây. Cậu có biết ‘đây’ là đâu không, Darrow?”
“Chẳng quan trọng,” tôi lẩm bẩm. Tôi đưa mắt nhìn quanh các vách tường, những con người đang có mặt, những bóng đèn đung đưa. Mọi thứ thật lạnh lẽo, thật bẩn thỉu. “Điều quan trọng là…” Tôi không thể kết thúc câu nói của mình. Ý nghĩ về Eo khiến cho giọng nói của tôi nghẹn lại. “Điều quan trọng là các người muốn gì ở tôi.”
“Phải, điều đó quan trọng,” Vũ Công nói. Bàn tay ông đặt lên vai tôi. “Nhưng chuyện đó có thể được. Ta ngạc nhiên là cậu vẫn còn có thể đứng vững. Những vết thương trên lưng cậu đang dính bẩn. Cậu sẽ cần thuốc chống nhiễm khuẩn và thuốc tái tạo da để ngăn quá trình lên sẹo.”
“Sẹo cũng chẳng quan trọng,” tôi nói. Tôi nhìn chằm chằm vào hai giọt máu nhỏ từ gấu áo sơ mi đang rớt xuống sàn. Các vết thương của tôi lại há miệng khi tôi chui lên khỏi mộ. “Eo… chết rồi phải không?”
“Phải. Cô ấy chết rồi. Chúng tôi không cứu được cô ấy, Darrow.”
“Sao lại không?” tôi hỏi.
“Chỉ là chúng tôi không thể.”
“Sao lại không?” tôi nhắc lại. Tôi trừng mắt với ông, trừng mắt với các thuộc hạ của ông, rồi rít lên từng từ. “Các người đã cứu tôi. Các người đã có thể cứu cô ấy. Cô ấy mới là người các ông muốn có. Kẻ tử đạo chết bầm. Cô ấy quan tâm tới tất cả những chuyện này. Hay Ares chỉ cần Con Trai mà không cần Con Gái?”
“Bọn tử đạo chẳng đáng một xu.” Harmony vừa nói vừa ngáp.
Tôi lao vụt lên trước như một con rắn và chộp lấy cổ cô ta; cơn giận dữ lan đi giần giật qua khuôn mặt của tôi cho tới khi nó tê dại, và tôi cảm thấy nước mắt trào lên sau hai hốc mắt. Những cây súng sốc nhiệt kêu rền rĩ trong khi họ bao vây lấy tôi. Một cây gí thẳng vào sau gáy tôi. Tôi cảm thấy cái nòng lạnh ngắt.
“Buông cô ấy ra!” ai đó hét lên. “Buông ra, nhóc!”
Tôi nhổ nước bọt vào họ, lắc Harmony rồi hất cô ta sang một bên. Cô ta phủ phục dưới sàn, ho khan, rồi một lưỡi dao lóe sáng trên tay khi cô ta vùng dậy.
Vũ Công lao vào giữa hai chúng tôi. “Dừng lại! Cả hai người! Darrow, thôi nào!”
“Cô gái của cậu là một kẻ mơ mộng, nhóc con,” Harmony gắt lên với tôi từ phía bên kia Vũ Công. “Cũng vô giá trị như một ngọn lửa trên mặt nước vậy…”
“Harmony, im cái miệng chết tiệt của cô lại,” Vũ Công quát lên. “Cất những thứ đáng nguyền rủa kia đi.” Những cây súng sốc nhiệt im bặt. Theo sau là sự im lặng căng thẳng bao trùm, ông ghé sát người nói với tôi. Giọng ông rất khẽ. Hơi thở của tôi vẫn gấp gáp. “Darrow, chúng ta là bạn. Chúng ta là bạn. Lúc này đây, ta không thể trả lời thay Ares - tại sao ông ấy không thể giúp chúng ta cứu vợ cậu; ta chỉ là một trong những bàn tay của ông ấy. Ta không thể làm vơi đi nỗi đau. Ta cũng không thể trả lại vợ cho cậu. Nhưng Darrow, hãy nhìn ta. Hãy nhìn ta, Chim Lặn.” Tôi nhìn. Thẳng vào đôi mắt màu đỏ máu ấy. “Ta không thể làm được nhiều điều. Nhưng ta có để đem đến cho cậu công lý.”
Vũ Công bước tới chỗ Harmony và thì thầm điều gì đó, nhiều khả năng nói với cô ta rằng chúng tôi phải là bạn. Chúng tôi không thể. Nhưng tôi hứa sẽ không bóp cổ cô ta và cô ta hứa sẽ không đâm tôi.
Cô ta im lặng khi dẫn tôi rời khỏi những người khác, đi qua hành lang kim loại chật chội tới một cánh cửa nhỏ được mở ra bằng cách xoay một tay nắm. Bước chân chúng tôi vang vọng trên lối đi hoen gỉ. Căn phòng nhỏ ngổn ngang bàn và đồ y tế. Cô ta yêu cầu tôi cỏi đồ ra và ngồi lên một cái bàn lạnh để cô ta có thể vệ sinh các vết thương của tôi. Hai bàn tay cô ta không hề gượng nhẹ trong khi lau chùi đất bẩn khỏi phần lưng tơi tả của tôi. Tôi cố không hét lên.
“Cậu là một gã ngốc,” cô ta nói trong khi gắp đá ra khỏi một vết thương sâu. Tôi thở khò khè trong cơn đau và cố nói gì đó, nhưng cô ta lại chọc ngón tay vào lưng tôi, chặn họng tôi lại.
“Những kẻ mộng mơ như vợ cậu rất hạn chế, nhóc Chim Lặn ạ.” Cô ta đảm bảo chắc chắn để tôi không nói. “Hãy hiểu điều đó. Họ chỉ có được sức mạnh từ cái chết. Chết càng khổ sở, giọng nói của họ càng lớn, tiếng vọng của nó càng sâu. Nhưng vợ cậu đã hoàn thành sứ mệnh của cô ấy.”
Sứ mệnh của em. Nghe thật lạnh lùng, xa cách và buồn bã, như thể định mênh dành cho cô gái hay cười của tôi chẳng là gì khác ngoài cái chết. Những lời Harmony nói như cắt sâu vào tôi, và tôi nhìn chằm chằm vào mặt lưới kim loại trước khi quay sang đôi mắt giận dữ của cô ta.
“Vậy thì sứ mệnh của cô là gì?” tôi hỏi.
Cô ta giơ hai bàn tay lên, cả hai đều dính bê bết đất và máu. “Cùng như của cậu thôi nhóc, Chim Lặn. Để biến giấc mơ thành hiện thực.”
Sau khi Harmony đã lau sạch đất bẩn khỏi lưng tôi và cho tôi một liều thuốc chống nhiễm khuẩn, cô ta đưa tôi tới một căn phòng cạnh các máy phát điện đang rù rù. Khu nhà tắm có những cái giường nhỏ kê thành hàng và một vòi xối nước. Cô ta để tôi lại dưới vòi. Vòi hoa sen là một thứ thật khủng khiếp. Cho dù nó nhẹ nhàng hơn luồng không khí ở Buồng Xối, trong nửa thời gian tôi có cảm giác như mình đang chết đuối, nửa thời gian còn lại là cảm giác trộn lẫn giữa mê man và đau đớn cùng cực. Tôi bật vòi nước nóng cho tới khi hơi nước bốc lên dày đặc và cảm giác đau đớn đâm xuyên vào lưng.
Khi đã sạch sẽ rồi, tôi mặc lên người những thứ lạ lùng mà họ chuẩn bị cho tôi. Đó không phải một bộ áo liền quần hay đồ vải thô tự dệt như tôi vẫn quen mặc. Chất liệu này bóng mượt, lịch thiệp, giống như thứ mà ai đó thuộc một Màu khác hẳn sẽ mặc.
Vũ Công bước vào phòng khi tôi đang mặc dở đồ. Bàn chân trái của ông kéo lê sau người, cũng vô dụng gần như cánh tay trái. Thế nhưng ông vẫn là một người thật ấn tượng, vạm vỡ hơn cả Barlow, đẹp trai hơn tôi bất chấp tuổi tác và những vết rắn cắn thành sẹo trên cổ. Ông mang theo một cái bát thiếc và ngồi xuống một chiếc giường làm nó kêu cọt kẹt dưới sức nặng của mình.
“Chúng tôi đã cứu mạng cậu, Darrow. Vì thế mạng sống của cậu thuộc về chúng tôi, cậu nhất trí chứ?”
“Chú tôi mới là người cứu mạng tôi,” tôi nói.
“Tay bợm rượu đó ư?” Vũ Công dè bỉu. “Điều tốt nhất ông ta từng làm là nói cho chúng tôi biết về cậu. Và đáng ra ông ta phải làm điều đó từ khi cậu còn nhỏ, nhưng ông ta đã giữ bí mật về cậu. Ông ta là người cung cấp tin tức cho chúng tôi từ trước cả khi bố cậu chết, cậu biết đấy.”
“Có phải ông ấy đã bị treo cổ?”
“Vì đã gỡ cậu xuống ư? Tôi hy vọng là không. Chúng tôi đã đưa cho chú cậu một thiết bị gây nhiễu để tắt những chiếc camera cũ kĩ của chúng. Ông ấy đã thực hiện công việc của một con ma.”
Chú Narol. Trưởng Nhà, nhưng say khướt như một gã ngốc. Tôi vẫn luôn nghĩ ông bạc nhược. Và ông vẫn thế. Không người mạnh mẽ nào lại uống nhiều hoặc cay đắng như ông. Nhưng ông không đáng phải nhận sự khinh miệt của tôi. Nhưng tại sao ông không cứu Eo?
“Các người làm như thể ông chú chết tiệt của tôi đã mắc nợ các người không bằng,” tôi nói.
“Ông ấy nợ đồng bào mình.”
“Đồng bào.” Tôi bật cười trước cách gọi ấy. “Có gia đình. Có cộng đồng. Thậm chí có thể có các khu cư trú và khu mỏ nữa, nhưng đồng bào ư? Đồng bào. Và các người xử sự như thể các người là đại diện của tôi, như thể các người có quyền với tính mạng của tôi. Nhưng các người chỉ là một lũ điên, cả đám Các Con Trai Của Ares các người.” Giọng tôi lạc đi trong sự khinh miệt. “Những kẻ ngu ngốc chẳng thể làm được gì ngoài việc cho nổ tung mọi thứ. Như những đứa trẻ đá vào ổ rắn hổ lục trong con bực tức.”
Đó là điều tôi muốn làm. Tôi muốn đá, muốn quật. Đó là lý do vì sao tôi sỉ nhục ông, vì sao tôi nhổ nước bọt vào họ cho dù chẳng có lý do thực sự nào để ghét họ.
Những đường nét trên khuôn mặt ưa nhìn của Vũ Công biến thành một nụ cười mệt mỏi, và chỉ tới lúc đó tôi mới nhận ra cánh tay đã liệt của ông yếu ớt đến mức nào - gầy hơn cánh tay phải vạm vỡ của ông, rũ xuống như một cuống hoa héo. Nhưng bất chấp cánh tay tàn phế, ở Vũ Công vẫn có vẻ đe dọa ngấm ngầm, ít hiển nhiên hơn Harmony. Nó hiện lên khi tôi cười vào mặt ông, khi tôi mỉa mai ông và những giấc mơ của ông.
“Những người cung cấp tin tồn tại để cung cấp tin tức cho chúng tôi, giúp chúng tôi tìm ra những người đặc biệt để chúng tôi có thể đưa các phần tử Đỏ cừ khôi nhất rời khỏi các khu mỏ.”
“Để ông có thể lợi dụng chúng tôi.”
Vũ Công mỉm cười với đôi môi mím chặt và cầm cái bát lên khỏi giường. “Chúng ta sẽ chơi một trò để xem cậu có phải là một trong những người đặc biệt này không, Darrow. Nếu cậu thắng, tôi sẽ đưa cậu đi xem một thứ rất ít người Đỏ Hạ Cấp từng được thấy.”
Người Đỏ Hạ Cấp. Tôi chưa từng nghe thấy cách gọi này.
“Còn nếu tôi thua?”
“Thì cậu không phải là một người đặc biệt và thế là đám Hoàng Kim lại thắng.”
Tôi do dự trước đề nghị này.
Ông chìa ra một cái bát và giải thích luật chơi. “Trong bát có hai quân bài. Một quân có hình lưỡi hái của Thần Chết. Quân kia mang hình con cừu. Chọn phải lưỡi hái cậu sẽ thua. Chọn được con cừu cậu sẽ thắng.”
Tôi nhận thấy giọng nói của ông thay đổi tông độ khi nói tới câu cuối cùng. Đây là một thử thách. Nghĩa là không có yếu tố may mắn ở đây. Như vậy nó nhất định được dùng để đánh giá trí tuệ của tôi, đồng nghĩa với việc có một cái bẫy. Cách duy nhất để trò chơi có thể đánh giá trí tuệ của tôi là cả hai quân bài đều mang hình lưỡi hái; đó là biến số duy nhất có thể thay đổi. Thật đơn giản. Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp đẽ của Vũ Công. Đây là một trò chơi đã được sắp đặt; tôi đã quá quen với những trò này, và thường thì tôi tuân theo nguyên tắc. Nhưng lần này thì không.
“Tôi sẽ chơi.”
Tôi đưa tay vào bát lấy ra một quân bài, cẩn thận để chỉ một mình tôi thấy nó. Một Lưỡi Hái. Đôi mắt Vũ Công không hề rời khỏi mắt tôi.
“Tôi thắng,” tôi nói.
Ông đưa tay định lấy quân bài để xem, nhưng tôi đã nhét quân bài vào miệng trước khi ông kịp cầm lấy. Ông không bao giờ thấy tôi đã rút được gì. Vũ Công quan sát tôi nhai quân bài giấy. Tôi nuốt chửng và cầm quân bài còn lại trong bát lên ném về phía ông ta. Một lưỡi hái.
“Chỉ đơn giản là quân bài có con cừu nhìn quá ngon lành đến phát thèm,” tôi nói.
“Hoàn toàn có thể hiểu được.”
Tròng đỏ trong mắt ông sáng lên lấp lánh, và Vũ Công để cái bát sang một bên. vẻ ấm áp thân thiện trả lại với ông, như thể ông chưa từng là một mối đe dọa. “Cậu có biết vì sao chúng tôi lại tự xưng là Các Con Trai Của Ares không, Darrow? Với người La Mã, Mars[1] là thần chiến tranh - một vị thần của chiến công, thần bảo vệ tổ ấm và gia đình. Chính trực và đáng tôn kính. Nhưng Mars là một kẻ giả danh. Đó là phiên bản được lãng mạn hóa của vị thần Hy Lạp Ares.”
Vũ Công châm một điếu thuốc và đưa điếu khác cho tôi. Các máy phát điện lại chạy rù rù và điếu thuốc làm tôi chìm vào một màn sương mờ trong khi làn khói của nó uốn lượn trong phổi tôi.
“Ares là một gã khốn, kẻ bảo trợ xấu xa cho sự điên rồ, bạo lực, khát máu và tàn sát,” ông nói.
“Vậy là bằng cách tự gọi tên mình theo tên ông ta, các vị muốn ám chỉ sự thật về mọi thứ bên trong Hiệp Hội. Đáng yêu đấy.”
“Đại khái là vậy. Lũ Hoàng Kim muốn chúng ta lãng quên lịch sử. Và phần lớn chúng ta đã quên, hay chưa bao giờ được dạy về nó. Nhưng ta biết đám Hoàng Kim đã vươn lên nắm quyền như thế nào hàng trăm năm trước. Chúng gọi đó là Cuộc Chinh Phục. Chúng tàn sát bất cứ ai phản đối chúng. Tàn sát các thành phố, lục địa. Không lâu trước đây, chúng đã biến cả một thế giới - Rhea - thành tro bụi. Lãnh Chúa Ash đã dùng vũ khí hạt nhân đẩy nó vào quên lãng. Chúng hành động theo cơn cuồng bạo của Ares. Và giờ chúng tôi là những đứa con của cơn cuồng bạo đó.”
“Có phải ông là Ares không?” tôi hỏi, giọng thì thào. Các thế giới. Chúng đã hủy diệt các thế giới. Nhưng Rhea cách xa Trái Đất hơn nhiều so với Sao Hỏa. Đó là một trong những vệ tinh của Sao Thổ, tôi nghĩ vậy. Tại sao chúng lại dùng vũ khí hạt nhân để hủy diệt thế giới xa xôi đó?
“Không. Ta không phải là Ares,” ông trả lời.
“Nhưng ông thuộc về ông ta.”
“Ta không thuộc về ai cả ngoài Harmony và người của ta. Ta giống cậu, Darrow, sinh ra trong một cộng đồng chuyên đào đất, những người thợ mỏ ở thuộc địa Tyros. Chỉ là ta biết nhiều hơn về thế giới.” Ông cau mày trước vẻ bồn chồn của tôi. “Cậu nghĩ ta là một tên khủng bố. Ta không phải vậy.”
“Không ư?” tôi hỏi.
Ông tựa người ra sau và rít một hơi thuốc.
“Hãy hình dung một cái bàn đầy bọ chét bám,” ông giải thích. “Những con bọ sẽ nhảy hoài nhảy mãi những độ cao không xác định. Rồi một người tới và úp ngược một cái lọ thủy tinh lên trên lũ bọ chét. Những con bọ nhảy lên, bị đập vào đáy lọ, và không thể nhảy xa hơn nữa. Sau đó, người kia nhấc cái lọ đi, mặc dù vậy lũ bọ chét vẫn không nhảy lên cao hơn mức chúng đã trở nên quen thuộc, vì chúng vẫn tin rằng có một cái trần kính.” Ông nhả khói ra. Tôi nhìn thấy đôi mắt ông sáng lên qua làn khói như đầu điếu thuốc đang cháy của ông. “Chúng ta là những con bọ nhảy cao. Giờ hãy để ta cho cậu thấy cao tới mức nào.”
Vũ Công đưa tôi đi dọc một hành lang ọp ẹp tới chỗ một thang máy kim loại hình trụ. Đó là một thiết bị hoen gỉ, nặng nề, và kêu rít lên kèn kẹt trong khi chúng tôi từ từ đi lên.
“Cậu cần biết rằng vợ cậu đã không chết một cách vô ích, Darrow. Chính những người Lục đã giúp chúng tôi can thiệp vào việc phát sóng. Chúng tôi đột nhập và chiếu phiên bản thực sự trên tất cả các MHN lắp đặt tại hành tinh này. Cả hành tinh, các nhà của hàng trăm nghìn cộng đồng thợ mỏ và những người sống tại các thành phố đều đã nghe bài hát của vợ cậu.”
“Ông toàn nói khoác,” tôi lầm bầm. “Số cộng đồng định cư chẳng có đến nửa chừng ấy.”
Ông trả lời tôi. “Họ nghe thấy bài hát của cô ấy và đã gọi cô ấy là Persephone.”
Tôi co rúm người, đưa mắt nhìn ông. Không. Đó không phải tên em. Em không phải là biểu tượng của họ. Em không thuộc về những kẻ du đãng với những cái tên bịa đặt này.
“Tên cô ấy là Eo,” tôi mỉa mai. “Và cô ấy thuộc về Lykos.”
“Giờ đây cô ấy thuộc về đồng bào của mình, Darrow. Và họ nhớ lại những câu chuyện xa xưa về một nữ thần bị bắt cóc khỏi gia đình bởi tay Thần Chết. Nhưng ngay cả khi nữ thần bị bắt cóc, cái chết cũng không thể mãi mãi giữ chân nàng. Nàng là Xử Nữ, là nữ thần của mùa Xuân với định mệnh sẽ trở lại sau mỗi mùa Đông, vẻ đẹp tái sinh có thể chạm tới cuộc sống thậm chí từ dưới mộ; đó là những gì họ nghĩ về vợ cậu.”
“Cô ấy sẽ không trở lại,” tôi nói để kết thúc cuộc trò chuyện. Thật vô ích khi tranh cãi với con người này. Ông ta cứ thao thao bất tuyệt.
Thang máy dừng lại, và chúng tôi chui ra một đường hầm nhỏ. Lần theo nó, chúng tôi tới một thang máy khác chế tạo bằng thứ kim loại sáng bóng hơn, được bảo trì chu đáo hơn. Hai người Con Trai cầm súng sốc nhiệt canh giữ nó. Chẳng mấy chốc chúng tôi lại đi lên tiếp.
“Cô ấy sẽ không trở lại, nhưng vẻ đẹp của cô ấy, giọng hát của cô ấy, sẽ vang vọng tới vô cùng thời gian. Cô ấy đã tin vào một điều lớn lao hơn bản thân mình, và cái chết đã đem đến cho giọng hát của vợ cậu sức mạnh mà nó không có khi cô ấy còn sống. Cô ấy tinh khiết, giống như bố cậu. Còn chúng ta, cậu và tôi” - ông dùng ngón trỏ ấn vào ngực tôi - “là những kẻ bẩn thỉu. Chúng ta được tạo ra để vấy máu. Những bàn tay thô bạo. Những trái tim vấy bẩn. Chúng ta là những tạo vật thấp kém hơn trong định mệnh lớn lao của vạn vật, song nếu không có các chiến binh như chúng ta, không ai ngoài những người tại Lykos nghe thấy bài hát của Eo. Không có bàn tay thô bạo của chúng ta, những giấc mơ của những trái tim tinh khiết sẽ không bao giờ trở thành hiện thực.”
“Nói thẳng ra đi,” tôi ngắt lời ông ta. “Ông muốn một điều gì đó ở tôi.”
“Trước đây cậu đã thử chết,” Vũ Công nói. “Cậu có muốn thử lại không?”
“Tôi muốn…” Tôi muốn gì đây? “Tôi muốn giết Augustus,” tôi nói, nhớ lại khuôn mặt lạnh lùng của gã Hoàng Kim khi y ra lệnh xử tử vợ tôi. Khuôn mặt thật xa lạ, dửng dưng. “Y sẽ không được sống trong khi Eo đã chết.” Tôi nghĩ tới Quản Lý Podginus và Dan Xấu Xí. Tôi sẽ giết cả bọn chúng nữa.
“Vậy là báo thù,” ông thở dài.
“Ông nói ông có thể mang đến cho tôi điều đó.”
“Tôi nói tôi sẽ trao cho cậu công lý. Báo thù là một thứ rỗng tuếch, Darrow.”
“Nó sẽ lấp đầy tôi. Hãy giúp tôi giết Đại Thống Đốc.”
“Darrow, cậu đặt mục tiêu quá thấp.” Thang máy tăng tốc. Tai tôi ù đi. Lên, lên, và lên mãi. Cái thang này lên cao tới đâu nhỉ? “Đại Thống Đốc chỉ đơn thuần là một trong số những Hoàng Kim quan trọng nhất trên Sao Hỏa.” Vũ Công đưa cho tôi một cặp kính màu. Tôi dè dặt đeo kính vào trong khi tim đập thình thịch trong lồng ngực. Chúng tôi đang lên bề mặt. “Cậu cần nhìn xa trông rộng hơn.”
Thang máy dừng lại. Cửa mở ra. Và mắt tôi chói lòa.
Đằng sau đôi kính, hai đồng tử của tôi co rút lại để thích ứng với ánh sáng. Khi cuối cùng cũng có thể mở mắt, tôi trông đợi sẽ thấy một bóng đèn khổng lồ sáng chói hay một quầng lửa, một nguồn sáng nào đó. Nhưng tôi chẳng thấy gì hết, ánh sáng tràn ngập khắp nơi, từ một nguồn xa xăm khó tin nổi là thực thể nào đó. Bản năng con người trong tôi biết sức mạnh này, biết nguồn gốc nguyên thủy của sự sống này. Mặt Trời. Ánh sáng ban ngày. Hai bàn tay tôi run rẩy, và tôi bước đi cùng Vũ Công ra khỏi thang máy. Ông không nói gì. Tôi ngờ rằng cho dù ông có nói tôi cũng chẳng nghe thấy .
Chúng tôi đứng trong một căn phòng có cấu trúc thật lạ lùng, chẳng giống bất cứ điều gì tôi đã từng tưởng tượng. Dưới chân tôi có một vật liệu cứng nhưng không phải là kim loại hay đá, gỗ. Tôi biết về chúng từ những bức ảnh về Trái Đất trên MHN. Một tấm thảm mang hàng nghìn sắc màu được trải lên mặt gỗ, êm ái dưới hai bàn chân tôi. Các bức tường xung quanh làm bằng gỗ đỏ, chạm khắc hình cây và hươu. Tiếng nhạc dịu dàng vang lên ngoài xa. Tôi hướng theo giai điệu đi sâu hơn vào trong phòng, về phía ánh sáng.
Tôi tìm thấy một tấm kính, một bức tường lớn để ánh Mặt Trời lọt vào chiếu sáng qua suốt chiều dài của một thiết bị to bè màu đen với những nốt màu trắng đang tự chơi nhạc trong căn phòng cao với ba bức tường và một khung cửa sổ kính dài. Mọi thứ đều bóng lộn. Phía sau thiết bị kia, phía sau tấm kính, trải ra một thứ tôi không hiểu. Tôi loạng choạng bước về phía cửa sổ, về phía ánh sáng, rồi ngã quỵ gối xuống, áp hai bàn tay vào lớp rào chắn. Tôi rên lên một tràng dài.
“Giờ thì cậu hiểu rồi đấy,” Vũ Công nói. “Chúng ta bị lừa gạt.”
Phía sau tấm kính trải ra một thành phố.
❀ ❀ ❀
[1] Cũng có nghĩa là Sao Hỏa.