“Con trai của Linus và Lexus au Andromedus, cả hai là thành viên Nhà Apollo. Cậu có muốn thỉnh cầu ưu đãi của Nhà Apollo không?” một người quản lý Hoàng Kim buồn tẻ hỏi tôi.
Lòng trung thành của các Hoàng Kim trước hết dành cho Màu, sau đó tới gia tộc, rồi tới hành tinh, rồi tới Nhà. Phần lớn các Nhà đều do một hoặc hai gia tộc quyền thế kiểm soát. Trên Sao Hỏa, gia tộc Augustus, gia tộc Bellona và gia tộc Arcos thao túng tất cả các gia tộc khác.
“Không,” tôi đáp.
Ông ta lướt thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. “Tốt thôi. Cậu nghĩ mình đã làm bài kiểm tra Hiểu Biết Tiếng Lóng thế nào? Đó là bài kiểm tra ngoại suy,” ông ta giải thích rõ hơn.
“Tôi nghĩ kết quả của tôi đã tự nói lên rồi.”
“Cậu đang không chú ý, Darrow. Tôi sẽ ghi chú lại điều này để trừ điểm cậu. Tôi đang yêu cầu cậu nói về kết quả của mình.”
“Tôi nghĩ tôi đã tè một bãi đáng tởm vào bài kiểm tra của ông, thưa ông.”
“À.” Ông ta mỉm cười. “Phải, cậu đã làm được thế. Quả vậy. Nhà Minerva tài trí có lẽ sẽ hợp với cậu. Hoặc Pluto, vì sự láu cá. Apollo vì niềm kiêu hãnh. Phải. Hừm. Được lắm, tôi có một bài kiểm tra cho cậu. Làm ơn hãy dốc tâm dốc sức hoàn thành nó. Các cuộc phỏng vấn sẽ bắt đầu khi cậu đã làm xong.”
Bài kiểm tra rất nhanh dưới hình thức một trò chơi nhập vai trong không gian ảo. Có một cái ly trên một quả đồi mà tôi cần phải lấy được. Nhiều chướng ngại nằm trên đường. Tôi vượt qua chúng một cách hợp lý nhất có thể, cố giấu sự bực bội khi một gã tiên nhỏ thó đánh cắp mất một chìa khóa mà tôi giành được. Nhưng mỗi bước trên đường đều có một trở ngại khốn kiếp nào đó, một điều phiền toái. Và nó luôn luôn không lường trước được. Luôn là thứ gì đó nằm ngoài giới hạn ngoại suy. Cuối cùng, tôi đoạt được cái ly, nhưng chỉ sau khi giết một lão phù thủy khó chịu và tàn nhẫn bắt cả giống loài tiên làm nô dịch bằng chính cây đũa thần của lão phù thủy kể trên. Tôi có thể để mặc đám tiên được yên. Nhưng bọn chúng khiến tôi ngứa mắt.
Không lâu sau đó, những người phỏng vấn lần lượt bước vào. Tôi được biết họ là các Giám Thị. Mỗi người đều là một Sẹo Vô Song. Bọn họ được Đại Thống Đốc lựa chọn để dạy dỗ và đại diện cho các sinh viên của từng Nhà trong Học Viện.
Muốn nói gì thì nói, các Giám Thị thật ấn tượng. Một người đàn ông Sẹo vạm vỡ với mái tóc như bờm sư tử và phù hiệu hình tia chớp cài trên cổ áo đại diện cho Nhà Jupiter, một phụ nữ nghiêm nghị với đôi mắt Hoàng Kim dịu dàng, và một người đàn ông sắc sảo với phù hiệu hình đôi chân có cánh trên cổ áo. Ông ta không thể ngồi yên và khuôn mặt trẻ con của ông ta dường như rất kinh ngạc trước đôi bàn tay của tôi. Ông ta yêu cầu tôi chơi một trò cùng ông ta, trong đó ông ta xòe hai bàn tay ra còn tôi đặt hai bàn tay úp xuống. Ông ta cố đập lên hai bàn tay tôi, nhưng không bao giờ thành công. Ông ta thích thú vỗ tay rồi bỏ cuộc.
Một cuộc chạm trán lạ lùng nữa diễn ra khi một người đàn ông đẹp đẽ với mái tóc uốn quăn phỏng vấn tôi. Trên cổ áo ông ta có hình cây cung. Apollo. Ông ta hỏi tôi tin bản thân mình thu hút tới mức nào và có vẻ không vui khi tôi không đưa ra cùng ước lượng như ông ta. Dẫu vậy, tôi nghĩ ông ta thích tôi, vì ông ta hỏi tôi muốn một ngày kia trở thành người như thế nào.
“Thống Soái của một hạm đội,” tôi nói.
“Cậu có thể làm những điều lớn lao với một hạm đội. Nhưng là một ý tưởng cao xa,” ông ta thở dài, nhấn mạnh từng chữ với tiếng rừ rừ như của một con mèo. “Có lẽ quá cao xa với gia đình cậu. Có thể lắm nếu cậu có một người bảo trợ hay xuất thân trong một gia đình khá hơn. Phải, nếu vậy thì có thể lắm.” Ông ta nhìn xuống thiết bị hiển thị dữ liệu của mình. “Nhưng khó có khả năng do xuất thân của cậu. Hừm. Chúc may mắn.”
Tôi ngồi một mình trong khoảng một giờ hay hơn cho tới khi một người đàn ông rầu rĩ tới gia nhập cùng tôi. Khuôn mặt khốn khổ của ông ta méo mó như một lưỡi rìu, song ông ta lại có Sẹo và một thanh kiếm lủng lẳng bên hông. Tên ông ta là Fitchner. Một miếng kẹo cao su choán kín miệng ông ta. Bộ đồng phục ông ta mặc có màu đen khảm vàng, và bộ đồ gần như giấu kín cái bụng hơi phệ chìa ra phía trước bất chấp mùi chất chuyển hóa thoang thoảng. Như nhiều người khác, ông ta mang trên mình các phù hiệu cá nhân. Một con sói hai đầu bằng vàng ròng trang trí cổ áo người đàn ông. Và những biểu tượng lạ mắt hình bàn tay được gắn trên cổ tay áo.
“Người ta giao cho ta những con chó điên,” ông ta nói. “Họ giao cho ta những gã sát thủ của dòng dõi chúng ta, những kẻ đầy ắp nước tiểu, napan[1] và giấm.” Ông ta hít hít không khí. “Cậu sặc mùi phân.”
Tôi không nói gì. Ông ta tựa người vào cửa và cau mày nhìn cánh cửa như thể nó xúc phạm ông ta theo cách nào đó. Rồi ông ta quay lại tôi, khịt mũi thô thiển.
“Vấn đề là những người Nhà Mars chúng ta luôn bốc cháy. Thoạt đầu lũ nhóc kiểm soát Học Viện. Thế rồi bọn họ phát hiện ra napan tồn tại trong khoảng…” Ông ta bật ngón tay. Tôi không trả lời. Ông ta thở dài và ngồi phịch xuống một chiếc ghế. Sau một hồi quan sát, ông ta đứng dậy và đấm vào mặt tôi. “Nếu cậu đấm trả, cậu sẽ bị tống cổ về nhà, Phàm Phu.”
Tôi đá vào cẳng chân ông ta.
Ông ta tập tễnh lùi ra, vừa đi vừa cười phá lên như chú Narol lúc say khướt.
Tôi không bị tống cổ về nhà. Thay vì thế, tôi thấy mình đi cùng một trăm người khác vào một căn phòng rộng có những chiếc Ghế Bay và một bức tường lớn có một bộ khung bằng ngà nổi bật. Bộ khung này tạo thành một bàn cờ trên tường, mười cột đứng, mười hàng ngang. Tôi được đưa lên một thang nâng lên hàng giữa, cách mặt sàn chừng mười lăm mét. Chín mươi chín học viên khác được đưa lên cho tới khi tất cả các ô đều được lấp kín. Đây là nhóm đầu bảng, những học viên giỏi nhất. Tôi nhìn ra từ ô của mình, ngước nhìn lên trên. Bàn chân một cô gái thò ra từ ô phía trên đầu tôi. Những con số và chữ cái xuất hiện phía trước ô của tôi. Số liệu thống kê về tôi. Tôi được cho là liều lĩnh và vượt trội về trực giác và trung thành cũng như, đáng chú ý hơn cả, sự hung hãn.
Thính giả bên dưới được chia thành mười hai nhóm. Các nhóm ngồi sát vào nhau trên những chiếc Ghế Bay quanh những cây cờ hiệu màu vàng kim thẳng đứng. Tôi nhìn thấy một cung thủ, một tia chớp, một con cú, một con sói hai đầu, một vương miện lộn ngược, và một chiếc đinh ba giữa những biểu tượng khác. Một Giám Thị tháp tùng mỗi nhóm. Chỉ có họ là không che kín mặt. Những người khác đeo những chiếc mặt nạ nghi lễ, không đường nét, màu vàng kim và hơi giống với những con vật tượng trưng của Nhà họ. Giá như tôi biết trước việc này sẽ diễn ra, có khi tôi đã mang theo một quả bom hạt nhân. Họ là những Người Tuyển Lựa, những người đàn ông và phụ nữ danh giá nhất. Các Pháp Quan, Thống Soái, Hộ Dân Quan, Thẩm Phán và Thống Đốc ngồi đó quan sát tôi, cố gắng chọn các học viên mới cho Nhà của họ, cố tìm ra những chàng trai cô gái trẻ để họ có thể thử thách và cho tập sự. Bằng một quả bom, tôi đã có thể tiêu diệt hết những thành phần xuất sắc và tinh túy nhất trong nền cai trị Hoàng Kim của bọn chúng. Có lẽ sự liều lĩnh đang lên tiếng.
Cuộc Tuyển Lựa bắt đầu khi một thanh niên khổng lồ như người biến đổi gien được chọn trước tiên về Nhà của tia chớp. Nhà Jupiter. Tiếp theo, đến lượt những cô gái và chàng trai với vẻ đẹp và năng lực thể chất siêu nhiên. Tôi chỉ có thể đoán bọn họ cũng là những thiên tài. Đến lần lựa chọn thứ năm. Người phỏng vấn với khuôn mặt trẻ con mang hình đôi bàn chân có cánh bay lên chỗ tôi trên đôi ủng vàng. Vài Người Tuyển Lựa của Nhà Mercury cũng bay lên lơ lửng cùng ông ta. Họ lặng lẽ trao đổi với nhau trước khi hỏi tôi một câu.
“Bố mẹ cậu là ai? Thành tựu của gia đình cậu ra sao?”
Tôi nói cho họ nghe về gia đình giả mạo khiêm tốn của mình. Một trong số họ có vẻ đánh giá cao một họ hàng đã qua đời từ lâu của tôi. Nhưng bất chấp sự phản đối của viên Giám Thị, họ bỏ qua tôi để chọn một học viên có gia đình sở hữu chín mươi khu mỏ cùng quyền kiểm soát một trong những lục địa phía Nam Sao Hỏa.
Viên Giám Thị Nhà Mercury chửi rủa và ném cho tôi một nụ cười thoáng qua.
“Hy vọng cậu vẫn còn trong vòng tiếp theo,” ông ta nói.
Tiếp theo đến lượt một cô gái mảnh dẻ với nụ cười giễu cợt. Tôi gần như không để ý tới, và có những lúc thật khó thấy ai đang được chọn. Chúng tôi được sắp xếp theo một cách lạ lùng. Đến lượt chọn thứ mười, viên Giám Thị đã đấm tôi trong cuộc phỏng vấn bay về phía tôi. Có sự bất đồng trong số những Người Tuyển Lựa. Tôi có hai người ủng hộ nhiệt thành: một người cũng cao như Augustus, nhưng mái tóc bà ta bồng bềnh đổ xuống sống lưng thành ba bím. Người thứ hai to ngang hơn, không cao lắm. Ông ta đã già. Có thể thấy điều đó qua những vết sẹo và nếp nhăn trên đôi bàn tay đầy đặn của ông ta. Đôi bàn tay mang dấu ấn của một Hiệp Sĩ Olympic. Tôi nhận ra ông ta ngay lập tức dù không thấy mặt. Lom au Arcos. Hiệp Sĩ Cuồng Nộ, người quyền thế thứ ba trên Sao Hỏa, người đã lựa chọn phụng sự cho Hiệp Hội bằng cách canh giữ để Khế Ước của Hiệp Hội không bị xâm phạm, thay vì tìm kiếm địa vị chính trị. Khi ông ta chỉ vào tôi, Fitchner cười nhăn nhở.
Tôi được chọn thứ mười. Thứ mười trong một nghìn người.
❀ ❀ ❀
[1] Các loại chất lỏng dễ bắt cháy được sử dụng trong chiến tranh, thường là xăng được làm đông đặc.