Đỏ Trỗi Dậy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
18
Đồng Môn

❊ ❊ ❊

Tôi cảm thấy dạ dày nặng nề chùng xuống trong khi bước đi cùng đám đông rôm rả chuyện trò vào phòng ăn. Đó là một gian sảnh rộng mênh mông - với sàn lát cẩm thạch trắng, những cột trụ, một vòm mái nổi giả lập bầu trời có những con chim đang bay trong ánh hoàng hôn. Học Viện không như những gì tôi trông đợi. Theo Augustus, các lớp học sẽ rất khắc nghiệt với các vị thần bé nhỏ này. Tôi khịt mũi nuốt xuống tiếng cười. Hãy để đám người này trải qua thử một năm trong khu mỏ.

Có mười hai chiếc bàn, mỗi bàn có một trăm chỗ ngồi được bày sẵn. Tên của chúng tôi bay lơ lửng phía trên ghế ngồi, được viết bằng các chữ cái vàng. Tên tôi bồng bềnh bên phải đầu một chiếc bàn. Đó là một vị trí danh dự. Học viên đầu tiên được tuyển lựa. Một vạch ngang duy nhất lơ lửng bên phải tên tôi. Lơ lửng bên trái là A-1. Người đầu tiên nhận được năm vạch ngang sẽ trở thành Thủ Lĩnh trong Nhà của mình. Mỗi vạch ngang là phần thưởng cho một hành động xuất sắc. Có vẻ như kết quả cao của tôi trong bài kiểm tra đầu vào là hành động xuất sắc đầu tiên.

“Tuyệt vời, một kẻ trộm dẫn đầu trong cuộc đua thành Thủ Lĩnh,” một giọng nói quen thuộc vang lên. Cô nàng hôm kiểm tra. Tôi đọc tên cô ta. Antonia au Severus. Cô ta có vẻ ngoài ưa nhìn đầy tàn nhẫn - gò má cao, một nụ cười thủ đoạn, đôi mắt đầy miệt thị. Mái tóc cô ta dài, mượt mà, vàng óng như được Midas chạm vào. Cô ta được sinh ra để bị ghét và để ghét. Lơ lửng cạnh tên cô ta là A-5. Đó là điểm số gần thứ nhì so với kết quả của tôi tại bàn này. Cassius, kẻ tôi đã gặp hôm kiểm tra, ngồi chéo góc đối diện với tôi. Cạnh nụ cười nở rộng của anh ta lấp lánh A-6. Anh ta đưa một bàn tay vuốt ngược các lọn tóc ra sau.

Một cậu con trai nữa ngồi trực tiếp đối diện với tôi; cạnh tên cậu ta lơ lửng -1 và một vạch vàng. Trong khi Cassius ườn ra uể oải, cậu con trai này, Priam, ngồi thẳng cứng người như một lưỡi kiếm. Khuôn mặt cậu ta như một thiên thần. Đôi mắt sắc bén tỉnh táo. Mái tóc chải cẩn thận. Cậu ta cũng cao bằng tôi, nhưng vai rộng hơn. Tôi không nghĩ từng thấy một người nào hoàn hảo như vậy. Một pho tượng mắc dịch. Tôi khám phá ra rằng cậu ta không tham gia Cuộc Tuyển Lựa. Cậu ta thuộc loại người ta gọi là Ngoại Hạng; những người như cậu ta không thể được tuyển lựa. Bố mẹ cậu ta chọn Nhà cho cậu ta. Rồi tôi khám phá ra lý do. Bà mẹ tai tiếng của cậu ta, một phụ nữ thuộc gia tộc Bellona, sở hữu hai vệ tinh của Sao Hỏa.

“Số phận lại đưa chúng ta tới bên nhau,” Cassius cười với tôi. “Và Antonia nữa. Em yêu! Có vẻ như bố chúng ta đã cùng mưu toan để đặt anh và em cạnh nhau.”

Antonia đáp lại bằng một cái bĩu môi, “Nhớ nhắc tôi gửi lời cảm ơn ông ấy.”

“Toni! Không cần phải khó chịu thế đâu.” Anh ta xua xua một ngón tay. “Giờ hãy dành cho anh một nụ cười như một con búp bê ngoan ngoãn nào.”

Cô nàng ngoắc ngón tay giơ lên về phía anh ta. “Quẳng anh ra ngoài cửa sổ thì đúng hơn, Cassi.”

“Grào.” Cassius gửi một cái hôn gió về phía cô nàng. Cô ta tảng lờ nó. “Vậy đấy, Priam, tôi đoán cậu và tôi sẽ phải cư xử dịu dàng với những gã ngốc này, phải không nhỉ?”

“Ồ, với tôi họ trông có vẻ khá cừ khôi đấy,” Priam nghiêm túc đáp. “Tôi cho rằng chúng ta sẽ ăn ý với tư cách một nhóm.”

Họ nói với nhau bằng Ngôn Ngữ Thượng Lưu.

“Nếu những món cặn bã từ Cuộc Tuyển Lựa không bó chân bó tay chúng ta, anh bạn thân mến!” Anh ta đưa tay chỉ về phía cuối bàn và bắt đầu điểm qua từng người. “Mặt Cau Có, vì những lý do quá rõ ràng. Thằng Hề vì mái tóc bồng bềnh lố bịch kia. Cỏ Dại vì, ừ thì, cậu ta gầy tong. Ái chà! Cô bạn, cô bạn là Cây Kế vì cái mũi khoằm xuống hệt như một cây kế. Và… cậu nhóc chưa cai sữa ngay đằng kia cạnh anh chàng có vẻ Đồng Thau, cái Hòn Cuội bé con kia kìa.”

“Tôi nghĩ có lẽ họ sẽ làm anh ngạc nhiên đấy,” Priam nói để bảo vệ cho đầu đằng xa của chiếc bàn. “Họ có thể không cao hay vạm vỡ, hoặc thông minh, như anh và tôi, nếu trí thông minh thực sự được đánh giá qua bài kiểm tra đó, nhưng tôi không nghĩ nói rằng họ sẽ là xương sống của nhóm chúng ta chỉ là lời nói lịch sự. Muối của đất, nếu anh thích gọi như vậy. Những người cừ khôi.”

Tôi thấy cậu nhóc loắt choắt trên phi thuyền, Sevro, ngồi tận cuối bàn. Muối của đất không muốn kết bạn. Và tôi cũng không. Cassius liếc nhìn con số -1 của tôi. Tôi thấy anh ta thừa nhận Priam có thể đã giành được điểm số tốt hơn mình, song Cassius có dụng ý khi nói anh ta chưa bao giờ nghe nói tới bố mẹ tôi.

“Nào, Darrow thân mến, anh bạn đã ăn gian thế nào?” anh ta hỏi. Antonia liếc mắt nhìn sang trong khi đang dở chuyện với Arria, một cô gái nhỏ nhắn có mái tóc quăn và đôi má lúm đồng tiền.

“Ồ, thôi nào, anh bạn,” tôi bật cười. “Họ đã cử đội Kiểm Tra Chất Lượng tới tìm tôi. Tôi đã ăn gian thế nào ấy à? Không thể. Anh bạn có gian lận không? Điểm số của anh bạn cũng cao đấy.”

Tôi nói bằng Ngôn Ngữ Trung Lưu. Dùng nó thoải mái hơn thứ Ngôn Ngữ Thượng Lưu chết bằm Priam vẫn huyên thuyên.

“Tôi? Gian lận! Không. Chỉ là chưa đủ nỗ lực thôi, có vẻ là thế,” Cassius đáp. “Nếu tôi thông minh, đáng lẽ tôi đã dành ít thời gian hơn với các cô nàng và nhiều hơn cho học hành, giống như cậu vậy.”

Anh ta cố nói với tôi là nếu cố gắng anh ta hẳn đã có thể làm tốt chẳng kém gì tôi. Nhưng anh ta đã quá bận bịu để có thể dành cho bài kiểm tra đủ sự nỗ lực. Nếu tôi muốn làm bạn với anh ta, tôi sẽ phải để anh ta thoải mái ba hoa kiểu đó.

“Anh bạn học à?” tôi hỏi. Tôi chợt cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn làm anh ta bẽ mặt. “Tôi chẳng học gì cả.”

Không gian xung quanh bỗng lạnh ngắt.

Đáng lẽ tôi không nên nói thế. Dạ dày tôi thắt lại. Cách cư xử.

Khuôn mặt của Cassius méo lại và Antonia nhếch mép cười. Tôi đã sỉ nhục anh ta. Priam cau mày. Nếu muốn có một sự nghiệp trong hạm đội, nhiều khả năng tôi sẽ cần tới sự bảo trợ từ ông bố của Cassius au Bellona. Con trai một Thống Soái. Matteo đã dạy đi dạy lại tôi chuyện này. Quên mới dễ làm sao.

Hạm đội là nơi ẩn chứa quyền lực. Hạm đội hoặc chính quyền hoặc quân đội. Và tôi không thích chính quyền, đó là chưa kể tới kiểu sỉ nhục thế này chính là cách khơi mào các cuộc quyết đấu. Sự sợ hãi dần dần lan xuống sống lưng khi tôi hiểu ra lằn ranh giới hạn cần để ý khi bước chân mong manh tới chừng nào. Cassius biết cách quyết đấu. Còn tôi, bất chấp tất cả những kỹ năng mới của mình, không hề biết. Anh ta có thể xé tôi thành từng mảnh và trông anh ta có vẻ chỉ muốn làm điều đó.

“Tôi đùa đấy.” Tôi nghiêng đầu về phía Cassius. “Thôi nào, anh bạn. Làm thế nào tôi có thể đạt được điểm cao đến vậy mà không học chảy máu mắt ra chứ? Ước gì tôi đã dành nhiều thời gian hơn để chơi đùa bên ngoài như anh bạn - nói gì thì nói, bây giờ chúng ta đang ở cùng một chỗ. Tất cả việc học hành đó thế là cũng hữu ích cho tôi đấy chứ.”

Priam gật đầu tán thưởng trước lời đề nghị hòa giải.

“Tôi cá rằng đó là một quãng thời gian khốn khổ!” Cassius hả hê, nghiêng đầu ghi nhận kiểu xin lỗi đặc biệt của tôi. Tôi đã nghĩ màn diễn kịch sẽ qua mặt được anh ta. Cho dù sự kiêu hãnh sẽ làm anh ta mù quáng trước lời xin lỗi đột ngột của tôi; anh chàng Hoàng Kim có thể ngạo mạn, nhưng anh ta không ngu ngốc. Không ai trong bọn họ ngu ngốc, cần nhớ điều đó.

Sau đó, tôi khiến Matteo phải tự hào. Tôi tán chuyện với một cô gái tên là Quinn, đánh bạn và đùa cợt với Cassius và Priam - người nhiều khả năng chưa bao giờ chửi thề trong đời - và chìa tay ra cho một gã to vâm thô kệch tên là Titus có cái cổ to gần bằng bắp đùi tôi. Hắn siết tay tôi quá mạnh một cách có chủ ý. Hắn ngạc nhiên khi tôi thiếu chút nữa làm gãy bàn tay hắn, nhưng quỷ quái thật, cú siết tay của hắn thật khỏe. Hắn còn cao hơn cả Cassius và tôi, và có giọng nói như của một người khổng lồ, nhưng hắn cười nhăn nhở khi nhận ra nắm tay của tôi, nếu không phải còn gì khác nữa, còn mạnh hơn của hắn. Song có điều gì đó lạ lùng trong giọng nói của hắn. Một chút gì đó chắc chắn là khinh miệt. Cũng có cả một cậu con trai gầy như cọng lông vũ tên là Roque, có bộ dạng và cách nói năng như một thi sĩ. Nụ cười của cậu ta chậm rãi, ít xuất hiện, nhưng thành thật. Quả là hiếm.

“Cassius!” Julian gọi. Cassius đứng dậy và đưa một cánh tay quàng qua người cậu em sinh đôi gầy hơn, đẹp trai hơn của mình. Tôi đã không nhận ra điều này trước đó, nhưng họ là anh em. Anh em sinh đôi. Không giống hệt. Julian nói anh trai cậu ta đã ở Agea rồi.

“Darrow đây không phải là người như bề ngoài đâu,” Julian nói với cả bàn bằng khuôn mặt rất nghiêm nghị. Cậu ta có chút sở trường tạo kịch tính.

“Ý em có phải là…” Cassius đưa một bàn tay lên miệng.

Ngón tay tôi đặt xuống con dao cắt bít tết của tôi.

“Đúng đấy.” Julian nghiêm trang gật đầu.

“Không.” Cassius lắc đầu. “Cậu ta không phải là một cổ động viên của Yorkton đấy chứ? Julian, nói với anh là không phải thế đi! Darrow! Darrow, làm sao cậu có thể chứ? Họ chưa bao giờ thắng lấy một trận! Priam, cậu đã nghe thấy rồi chứ?”

Tôi giơ hai bàn tay lên xin lỗi. “Một lời nguyền khi ra đời, tôi đoán vậy. Tôi là sản phẩm của quá trình nuôi dạy tôi được hưởng thụ. Tôi cổ vũ cho những kẻ chuyên thua cuộc.” Tôi cố để không nói ra những lời này với vẻ khinh bỉ.

“Cậu ấy đã thú nhận với em trên phi thuyền.”

Julian hãnh diện được biết tôi. Hãnh diện khi anh trai cậu ta biết là cậu ta biết tôi. Cậu ta tìm kiếm sự ủng hộ của Cassius. Cassius cũng không hề làm ngơ với chuyện này; anh ta nhẹ nhàng ban phát một lời khen ngợi và Julian rời khỏi chỗ các Tuyển Lựa Hạng Cao và trở về chỗ ngồi Tuyển Lựa Hạng Trung của cậu ta ở giữa bàn với nụ cười hài lòng và đôi vai giương lên. Tôi không nghĩ Cassius có thể là kẻ tử tế.

Trong số những người tôi gặp, chỉ có Antonia công khai ghét tôi. Cô nàng không quan sát tôi như những người khác tại bàn. Từ phía cô ta, tôi chỉ cảm thấy một thái độ khinh thường xa lánh. Phút trước, cô ta còn đang cười đùa với Roque, phút sau cảm thấy ánh mắt tôi, cô ta lại trở nên băng giá. Cảm giác này đến từ cả hai phía.

Phòng ngủ của tôi như xuất hiện từ một giấc mơ. Vàng viền quanh một cửa sổ nhìn ra ngoài thung lũng. Một chiếc giường phủ đầy lụa, mền bông và xa tanh. Tôi nằm lên giường khi một người thợ mát xa Hồng bước vào và ở lại một giờ để xoa bóp cơ bắp cho tôi. Sau đó, ba người hầu Hồng yểu điệu bước vào thành hàng để chăm lo cho các nhu cầu của tôi. Tôi bảo họ sang phòng Cassius thay vì phục vụ tôi. Để làm dịu sự cám dỗ, tôi tắm nước lạnh dưới vòi sen rồi đắm mình vào một trải nghiệm bằng hình ảnh nổi của một thợ khoan tại cộng đồng khai mỏ Corinth. Tay Chim Lặn trong đoạn trải nghiệm này ít tài năng hơn so với tôi trước đây, nhưng tiếng mũi khoan, hơi nóng giả lập, bóng tối và những con rắn hổ lục, chúng làm tôi thấy dễ chịu đến mức tôi đeo dải băng cũ rách tướp màu đỏ sẫm lên đầu.

Thêm nhiều đồ ăn được đưa tới. Augustus chỉ toàn nói suông. Những lời thổi phồng rỗng tuếch. Đây là phiên bản gian khổ của bọn họ đây. Tôi cảm thấy tội lỗi khi ngủ thiếp đi với một cái dạ dày đầy ắp, nắm chặt lấy tấm mề đay có cánh hoa của Eo bên trong. Gia đình tôi tối nay sẽ lên giường với cái bụng đói. Tôi lẩm bẩm tên em. Tôi lấy nhẫn cưới ra khỏi túi áo và hôn lên nó. Cảm nhận nỗi đau. Chúng đã đánh cắp em đi. Nhưng em đã để chúng làm thế. Em rời bỏ tôi. Em để lại cho tôi nước mắt, nỗi đau và sự nhung nhớ. Em rời bỏ tôi để đem đến cho tôi sự căm phẫn, và tôi không kìm lòng được mà ghét em trong khoảnh khắc, dù ngoài khoảnh khắc đó ra chỉ toàn có tình yêu.

“Eo,” tôi thì thầm, và cái mề đay đóng lại.

own Dịch giả: Lê Đình Chi —★— ĐỎ TRỖI DẬY ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.