Đời Công Chức

Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi là Bí thư Ban kỷ luật tỉnh - Tề Tú Anh

❊ ❊ ❊

Kể từ sau khi chồng tôi qua đời, Lâm Vĩnh Thanh đã trở thành niềm an ủi tinh thần lớn nhất của tôi. Ba mươi năm nay, tình cảm giữa hai chúng tôi lúc nào cũng thanh khiết như dòng suối nguồn. Từ khi về Thanh Giang làm việc đến nay, do bận trăm công nghìn việc, nên hai chúng tôi mới gặp nhau có hai lần. Điều khiến tôi bất ngờ là hai lần gặp mặt, Lâm Vĩnh Thanh như hai con người hoàn toàn khác nhau. Lần gặp thứ nhất, anh ấy vẫn như xưa, bất mãn hận đời, đến lần thứ hai anh ấy đã trở thành khách của Phó Thị trưởng Bành Quốc Lương, không biết anh ấy đã nhận được gì từ ông ta mà buông lời khen hết mức. Mấy lần họp báo cùng Phó Thị trưởng Bành, tôi thấy ông ta lạnh lùng như một tảng băng. Lâm Vĩnh Thanh là một người hướng nội, anh ấy cũng từng nói với tôi như vậy. Lâm Vĩnh Thanh không dễ khen người khác, cũng không phải là loại người “miệng nói như tàu hỏa chạy”. Tôi hiểu rõ từng nếp nghĩ, cách sống của anh ấy.

Tôi làm Bí thư Ban kỷ luật tỉnh đã hơn mười năm, kiểm tra phát hiện bao nhiêu vụ án lớn, án quan trọng. Những người vi phạm, trước khi bị công khai, thường tặng tôi nhiều thứ, người thì tặng tiền, tặng xe, tặng nhà… từ trước đến nay chưa có ai tặng tôi “sách tư tưởng” cả, cho nên nhìn nhận mọi chuyện từ góc độ này thì Bành Quốc Lương quả là con người không đơn giản. Hơn nữa, tập tư tưởng này lại viết những kiến giải rõ ràng mà thấu triệt, không biết đây là chấp bút của thư ký hay thực sự là kiến thức chính trị cơ bản của ông ta. Hiện nay rất ít cán bộ chịu đọc sách, thế mà vẫn có cán bộ chuyên tâm nghiên cứu, tự tay viết ra những điều tâm đắc của mình thành tập thế này thì đúng là quý như lông phượng, sừng lân. Nếu Bành Quốc Lương thực sự tự tay viết được cuốn nhận thức chính trị này, thì đây là một nhân tài khó kiếm. Mấy ngày tôi chịu khó lật từng trang để đọc, nhiều vấn đề kiến giải rất hay, ví như: “Nhân dân quan tâm đến quyền lợi của mình là việc hoàn toàn tự nhiên và chính đáng, nhưng một số cán bộ chúng ta chỉ tin tưởng ở báng súng, ở chuôi con dấu hay dây xâu tiền, không thấu hiểu được nỗi khổ và yêu cầu quyền lợi của nhân dân. Không thể ép nhân dân đi đến đường cùng mà thành sói, phải biết rằng, dân không sợ chết, ‘con giun xéo mãi cũng quằn’, kẻ chấp chính phải biết thả cho sói một con đường sống. Phải hiểu rằng, kẻ cầm quyền không phải là người chăn dê, mà chỉ là một con dê được chọn từ trong đàn dê mà thôi. Nhất thiết không được coi nhân dân là đàn bò, tự cho mình là người chăn bò. Nếu anh coi quần chúng là bò, quần chúng sẽ tranh giành làm người nuôi, vậy cuối cùng ai là bò, ai là dê cũng chưa thể biết. Hãy quay về ‘lấy dân làm gốc’, nhân dân làm chủ, cán bộ lãnh đạo là đầy tớ, đây mới là chân lý để giang sơn vững bền mãi mãi.”

Đọc tập tài liệu của Bành Quốc Lương khiến tôi chợt thấy bối rối. Một người có trình độ lý luận cao, có lập trường vững vàng, có tư tưởng trong sáng như thế, vì sao lại bị nhiều người viết thư tố giác đến vậy? So sánh lại với vụ Bút ký công chức không kém phần rắc rối. Tôi cảm thấy ê kíp của Ủy ban thành phố Đông Châu có vấn đề. Bất luận là Tuyển tập nhận thức của Bành Quốc Lương hay sự thần bí của Bút ký công chức, đằng sau nó đều ẩn chứa những cơ mưu. Để phá giải được cơ mưu này chỉ có một biện pháp duy nhất là phải nhanh chóng tìm ra kẻ gửi Bút ký công chức.

Hai ngày trước, người này lại gửi cho tôi hai trang Bút ký công chức, tôi vừa đọc vừa cảm thấy trang bút ký này chắc chắn tự tay Lưu Nhất Hạc viết. Chính vì có cảm giác như vậy, tôi mới hoài nghi trong đó có sự ngụy tạo. Không chừng có kẻ dùng cách này để cài bẫy, hại Lưu Nhất Hạc. Nếu thực sự như vậy, kẻ này quả là dày công khổ cực, không những bắt chước bút ký mà còn bắt chước cả cách nói của Lưu Nhất Hạc. Điều này rất khó, ai có thể bỏ nhiều công phu như thế để hại một Thị trưởng của thành phố Đông Châu chứ?

Từ lần đầu nhận được Bút ký công chức, tôi đã kiểm tra lại toàn bộ quá trình trưởng thành của Lưu Nhất Hạc, nhận thấy anh ta ở đâu, cương vị nào cũng là người chân chính, dám nghĩ dám làm, quả là một ông chủ nhỏ dám “ấn đầu trâu uống nước”. Vừa nhậm chức Thị trưởng Đông Châu, anh ta đã dùng toàn bộ bốn mặt báo, đăng tải tình hình phân công và điện thoại liên hệ của từng cán bộ lãnh đạo Đảng các cấp từ Thị trưởng, tám khu, bốn huyện hai trấn trực thuộc, và chỉ trong một thời gian ngắn ngủi Đông Châu nhật báo vừa ra đã hết. Người ta thường nói “cây ngay không sợ chết đứng”. Phương pháp này cứng rắn, nếu không đủ mạnh cũng không kéo nổi sự chú ý của cán bộ các cấp có hướng đi xuống. Theo lời anh ta nói thì “làm nghề đánh thép, trước tiên mình phải cứng”.

Trong Bút ký thường nhắc đến tên của một đại gia, là Triệu Trung, có quan hệ rất không bình thường với Lưu Nhất Hạc. Mấy năm gần đây, hiện tượng cán bộ lãnh đạo “đi đêm” với các đại gia rất nghiêm trọng. Hôm trước tôi nhận được bút ký, trong đó Lưu Nhất Hạc tự thuật: “Các ông chủ xí nghiệp tư nhân đi lại với tôi, ít ỏi mà đều là tinh tuyển, Triệu Trung là một trong số đó, đối với các xí nghiệp tư nhân tài giỏi, tôi luôn nhiệt tình nâng đỡ ủng hộ, không cần nói cái giá phải trả, bởi dẫu sao xí nghiệp là nửa giang sơn của thành phố Đông Châu này. Tôi rất ghét đem việc giúp đỡ doanh nghiệp tư nhân nói thành ‘kề cận tài khoản lớn’, lẽ nào xí nghiệp dân doanh, xí nghiệp tư nhân không phải là thành phần quan trọng của chủ nghĩa xã hội sao? Không cần sự ủng hộ của Thị trưởng sao? Loạn nhịp đàn, trong lòng tôi, bất kể ông Tổng giám đốc xí nghiệp quốc doanh hay ông chủ xí nghiệp dân doanh, đều đáng được đối xử công bằng, thông qua tiếp xúc tôi thấy ông chủ của xí nghiệp tư nhân, doanh nhân còn biết trọng nghĩa hơn. Lấy Triệu Trung ra mà nói, mỗi lần tôi đi nước ngoài là anh ta phái người tiền trạm trước, sau đó sẽ đích thân đi cùng. Một lần tôi ở nước ngoài về, vừa đến sân bay thủ đô, anh ta đã sắp xếp một diễn viên điện ảnh nổi tiếng đến tặng hoa, có tình có nghĩa như thế thực khiến tôi vô cùng cảm động, dần dần tôi quý trọng các ông chủ tư nhân, kết tình hữu nghị thân thiết với họ, đến mức họ tôn xưng tôi là ‘Lưu đại ca’, họ thành khách quen thuộc nhà tôi, đến cả con vẹt nhà tôi cũng rất thích chào họ là: ‘Chào ông chủ!’.”

Đọc đến đây, kết hợp với việc phân tích từ việc làm đến tính cách Lưu Nhất Hạc, tôi đoán chắc chắn có kẻ cài bẫy hại Thị trưởng Lưu, không biết ai là người gửi Bút ký công chức, liệu rằng hắn có phải chỉ là sứ giả của kẻ đứng sau tấm màn bí mật này? Trước mắt, tình hình chống tiêu cực rất phức tạp, án liên hoàn, án băng nhóm, án trong án, ngày càng gia tăng. Các phần tử tiêu cực kết thành liên minh, có cả những liên kết có tính tập đoàn. Mục đích của kẻ muốn hại Lưu Nhất Hạc là gì? Nếu hắn đứng sau tấm màn và có kẻ làm sứ giả, thì vì sao cái tên làm tay sai lại trung thành với kẻ đứng sau tấm màn như vậy? Điểm mấu chốt là người gài bẫy hại Lưu Nhất Hạc có phải là thành phần tiêu cực sa đọa không? Nếu thế chắc hẳn vì muốn che đậy sự sa đọa mà hại Lưu Nhất Hạc, và nếu vậy cũng chắc chắn Lưu Nhất Hạc nắm rõ sự việc sa đọa của chúng. Nếu không phải là phần tử sa đọa, theo cá tính và phong cách cứng rắn của Lưu Nhất Hạc thì kẻ đắc tội với anh ta là ai? Chúng muốn báo thù chăng? Đương nhiên còn một khả năng, đó là trong hang ổ đấu đá nhau, cũng có thể cả ba trường hợp trên quyện với nhau.

Nói thực, tôi thích giải quyết những vụ phức tạp, càng phức tạp càng thú vị, tôi thích thả dây dài câu cá lớn, chỉ có điều, cá càng lớn, càng lặn dưới vùng nước sâu, mồi cá bình thường sẽ không có tác dụng. Chọn mồi câu rất quan trọng, mồi hấp dẫn nhất đối với cá lớn là các loại cá nhỏ. Kẻ gửi “Bút ký” nhất định chỉ là cá nhỏ, người này là mồi câu tốt nhất. Nhưng con cá nhỏ này cũng rất xảo quyệt, Thượng Tiểu Quỳnh vào làm trong ban tạp vụ, “nằm vùng” ở văn phòng Ủy ban đã ba tháng mà vẫn chưa tìm ra dấu vết gì. Tôi vẫn cho là kẻ này ẩn mình ngay bên cạnh Lưu Nhất Hạc, lẽ nào tôi phán đoán sai? Không thể, người này không những bắt chước được bút tích mà còn mô phỏng cả cách nói của Lưu Nhất Hạc, nhất định là người bên cạnh anh ta.

Hèn chi, lúc đầu Thượng Tiểu Quỳnh nghi ngờ Lý Ngọc Dân, xét một cách toàn diện thì người này phù hợp là tên đầu sỏ, nhưng đây chỉ là loại người cơ hội, tính như sâu mọt, chẳng qua lợi dụng khe hở mà leo lên thôi. Tiểu Quỳnh còn trẻ, tuy có tham gia một số án, nhưng chưa có kinh nghiệm, lãng phí khá nhiều thời gian vì Lý Ngọc Dân. Chống phần tử tiêu cực không chỉ cần “đấu dũng” mà càng cần “đấu trí”, chính là “ma cao một thước, đạo cao một trượng”.

Vậy mà dù từ những vụ án lớn đã công khai rút ra nhiều kinh nghiệm trong chuyên môn điều tra giám sát, và kỹ năng chống tiêu cực, nhưng tôi ngày càng cảm thấy, trí tuệ của người chống tiêu cực vẫn bị trí tuệ của bọn tiêu cực dẫn dắt, vì sao vậy? Nghĩ đi nghĩ lại, muốn bè lũ tiêu cực hạn chế giảo hoạt, nhất thiết phải đi con đường “chế độ quyền lực tập trung”.

Không nghi ngờ gì nữa, chống tiêu cực xã hội mà chỉ đơn thuần dựa vào “Nữ Bao Công” thì chẳng có tác dụng gì. Thực ra “Nữ Bao Công” như tôi, chẳng qua cũng chỉ là một phụ nữ bình thường. Tên hồi nhỏ của tôi là Hắc Ni, rất thích mặc quần áo màu hồng, cho đến khi lớn, ngoài cha mẹ tôi chỉ có Lâm Vĩnh Thanh là người biết tên hồi nhỏ của tôi. Anh ấy từng trêu tôi, nói rằng trên người tôi có hai màu, màu hồng và màu đen, tôi không thích nghe, anh ấy cứ liến thoắng giải thích, tôi và bọn tiêu cực xã hội rất tương phản, tôi tim hồng mặt đen, còn bọn kia thì tim đen mặt hồng. Đừng nói là Lâm Vĩnh Thanh hướng nội, lúc ngẫu hứng thì cũng như dầu bôi trơn lưỡi đấy.

Chồng tôi qua đời đã hơn mười năm, nhưng tôi vẫn không tái giá, thứ nhất vì con, sợ con tủi thân, thứ hai vì Lâm Vĩnh Thanh. Tôi mong tìm được một người đàn ông có thể cùng nắm tay tôi cùng đi hết nửa cuộc đời còn lại. Phụ nữ dù có cứng rắn bao nhiêu cũng vẫn yếu mềm, thế gian làm gì có “thiết phu nhân”, gọi phụ nữ là “thiết lão bà”, chính là cách hủy hoại bản thân phụ nữ! Người phụ nữ nào chẳng thích được nũng nịu trong lòng người nam giới yêu mình, đối với tôi, niềm hạnh phúc này đã qua lâu lắm rồi. Tôi là người rất thích chụp ảnh, nhất là khi mặc quần áo màu hồng, vậy mà bây giờ chuyện ấy với tôi chỉ là dĩ vãng, những bức hình tôi chụp ngoài làm án ra chỉ là hội nghị, đến một tấm ảnh phong cảnh cũng không có. Ngạn ngữ có câu: “Rào tre lỗ chặt, chó hoang chui không vào”. Hy vọng xây dựng chế độ mới, có tính đột phá, tiến triển, đến lúc đó, chống tiêu cực chẳng cần đến “Nữ Bao Công” làm gì. “Nữ Bao Công” vốn dĩ cũng phải cùng chồng nuôi dạy con, đáng tiếc chồng tôi đã rời xa tôi mà đi rồi, Lâm Vĩnh Thanh rất muốn chắp nối với tôi, nhưng không biết có dựa nổi vào vai của anh ấy không?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.