Bao năm nay, Lâm Vĩnh Thanh là nơi gửi gắm tình cảm duy nhất của tôi, nhưng có chết tôi cũng không ngờ anh ta lại chà đạp lên tình cảm suốt hơn hai mươi năm của chúng tôi như thế. Chỉ vì một căn nhà mà anh ta muốn thông qua tôi để can thiệp thay cho Bành Quốc Lương, bảo tôi “đối xử khoan hồng”, “hạ thủ lưu tình”, tôi từ chối thẳng thừng thỉnh cầu vô lý của anh ta, anh ta lại làm trái lương tri của một phóng viên, dấu nhẹm lương tâm viết tài liệu tham khảo nội bộ, hơn nữa còn viết liền ba bài, bên trong đầy những lời lẽ phỉ báng, vu khống. Lấy tên là “giảm nhẹ tác động tiêu cực”, chỉ trích tổ chuyên án bất chấp đại cuộc cải cách mở cửa, bất chấp công lao của Bành Quốc Lương và cộng sự, triển khai bắt giữ sai trái đối với ông ta. Không chỉ có vậy, còn chĩa thẳng mũi nhọn vào tôi và con trai tôi, nói tôi là hậu đài của công ty bất động sản của con trai tôi, con trai tôi nhắm trúng khu đất gần sở thú, vu khống tôi đích thân gọi điện cho Bành Quốc Lương, mong ông ta phê chuẩn khu đất này cho nó. Nhưng do khu đất này là đất phố, nên Bành Quốc Lương giữ vững nguyên tắc kiên quyết không phê chuẩn, trong thời gian đó con trai tôi đã nhiều lần làm việc với Quốc Lương, nhưng Bành Quốc Lương đều không thỏa hiệp, bài viết còn vu khống tôi mượn tay quyền lực để báo thù ông ta.
Sau khi đọc đi đọc lại bài Nội tham đến mấy lượt, tôi tức đến ói máu, đúng là tôi có mắt như mù, người mà tôi gửi gắm tình cảm, vừa đối diện với lợi ích, linh hồn đã trở nên biến dạng như vậy, thật là cay đắng. Nhưng đáng sợ nhất là kẻ đã lôi Lâm Vĩnh Thanh xuống nước, kẻ này tên là Hứa Trí Thái, là Phó phòng Tổng hợp 2 văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố Đông Châu, cũng từng là phóng viên của Đông Châu nhật báo, một “nhân vật nhỏ” luôn đôn đáo khắp nơi tìm kiếm cơ hội leo lên. Bành Quốc Lương đã bị “tạm giam xét hỏi”, hắn ta vẫn cố bám trụ trên “tàu cướp biển” không chịu xuống, không những thế, hắn còn lôi cả Vĩnh Thanh lên con “tàu cướp biển” đó, tự cho mình biết tôi có tình cảm với Lâm Vĩnh Thanh, muốn lợi dụng tình cảm giữa chúng tôi lật lại vụ án, vọng tưởng sau khi Bành Quốc Lương “chịu đựng oan uổng” được phục hồi chức vị, hắn sẽ trở thành tri kỷ trong lúc hoạn nạn của ông ta, ảo tưởng có thể thông qua cái gọi là trượng nghĩa này hòng thu lợi, đúng là một kẻ đầu cơ, việc làm này so với việc đánh bạc của Bành Quốc Lương có gì khác nhau? Đáng thương cho sự “thiển cận” của “tên tép riu” này, tuy nhiên cái “thiển cận” này lại đang tạo ra sức ép rất lớn cho tổ chuyên án chúng tôi.
Trương Bội Phương biết rõ đạo lý “khi các việc đều quan trọng, nên tạo dư luận trước”, lợi dụng ba bài Nội tham táo tợn đến Bắc Kinh hoạt động, kêu gọi một số lãnh đạo về hưu có quan hệ với Trung Nam Hải “giương cao chính nghĩa” lật lại vụ án cho Bành Quốc Lương. Một lãnh đạo cũ sau khi đọc Nội tham, dưới sự xúi giục của Trương Bội Phương đã đích thân đến Trung Nam Hải “kêu oan” cho Bành Quốc Lương, còn trực tiếp gọi điện cho Bí thư tỉnh ủy can thiệp quá trình thụ lý vụ án. May thay đội ngũ lãnh đạo tỉnh ủy Thanh Giang là một ê kíp không phục tùng mù quáng, không tin lời xằng bậy, dũng cảm duy trì nguyên tắc. Bí thư tỉnh ủy đích thân tìm tôi nói chuyện: “Đồng chí Tú Anh, ba bài Nội tham hay một số thư nặc danh vu cáo hãm hại đồng chí, tôi đều xem cả rồi, tôi cho rằng thủ đoạn của những kẻ này vô cùng bỉ ổi, mục đích của tất cả những trò này chỉ có một, chính là muốn khiến cho Trung ương không tín nhiệm Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Giang nữa, tiếp đến đạt được mục đích không thể thụ lý vụ án. Nhưng đồng chí hãy nhớ rằng, Trung ương, Ủy ban kiểm tra Trung ương rất tín nhiệm Ủy ban kiểm tra tỉnh ủy, Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Giang, rất tín nhiệm đồng chí. Chính vì đồng chí kiên quyết điều tra vụ án, nên mới có người vu cáo như thế. Về tình hình con trai của đồng chí tôi đã làm rõ, một giảng viên đại học xuất sắc, vốn chưa từng mở bất kỳ công ty nào. Đồng chí Tú Anh, đường đời là dâu bể thăng trầm, có tỉnh ủy và nhân dân toàn tỉnh làm hậu thuẫn, bất kể vụ án của Bành Quốc Lương có gặp phải sự can thiệp quấy nhiễu nào, đồng chí cũng phải kiên quyết đến cùng.” Đây là sự ủng hộ và tín nhiệm to lớn dành cho tôi, tôi còn có thể nói gì được nữa chứ? Chỉ có thể dùng sự thực rành rành đóng bản án thép cho Bành Quốc Lương. Trương Bội Phương, bà muốn phản án đúng không? Tôi sẽ khiến bà vĩnh viễn không thể phản án.
Nhưng tôi cũng không thể không khâm phục người vợ đảm này của Bành Quốc Lương, một mình chống chọi với tổ chuyên án, bằng thủ đoạn hối lộ, bà ta đã nhanh chóng xây dựng được “đội cứu hộ” từ Bắc Kinh đến Đông Châu, từ Đảng ủy đến công – kiểm – pháp (công an, kiểm sát, tư pháp), từ cơ quan báo chí cho đến giảng viên đại học. Ban đầu tôi thực sự đã đánh giá thấp khả năng của Trương Bội Phương, trong trại giam Bành Quốc Lương tỏ ra rất kiêu căng ngạo mạn, xem trại giam đơn giản chỉ là một viện điều dưỡng. Để đánh vào sự kiêu căng ngạo mạn của hắn ta, tôi quyết định giam giữ nơi đất khách, chuyển đến trại giam thành phố Xương Sơn, không ngờ mới được một tháng, Trương Bội Phương đã cài được nội ứng, mua chuộc được một giám thị cấp một tên là Vũ Văn Trung làm liên lạc. Kể từ khi tổ chuyên án được thành lập, ả này đã tìm mọi thủ đoạn, dùng tiền mua chuộc, lợi dụng mối quan hệ của mình để hoạt động khắp nơi, lập kế hoạch phản án hòng tạo dư luận sai trái. Bành Quốc Lương càng ngoan cố hơn, liều chết không nhận tội, khiến vụ án trước sau vẫn chưa có tiến triển mang tính đột phá nào, muốn có bước đột phá, phải đập tan mộng tưởng đối kháng điều tra, mưu đồ phản án của bọn Bành Quốc Lương, phương pháp duy nhất là nhanh chóng cắt đứt liên hệ giữa Bành Quốc Lương, Trương Bội Phương với mạng lưới quan hệ. Sau khi tổ chuyên án nghiên cứu chu đáo, quyết định lập tức song quy bọn người Trương Bội Phương, Hứa Trí Thái và Lâm Vĩnh Thanh.
Trước khi ra quyết định song quy với Lâm Vĩnh Thanh, suốt một đêm tôi không tài nào chợp mắt được, không ngờ tình bạn và tình yêu suốt hơn hai mươi năm qua với anh ta, cuối cùng lại trở thành hão huyền. Năm đó khi chồng tôi mất đi, nếu không có Lâm Vĩnh Thanh âm thầm giúp đỡ tôi và con trai, tôi thực sự không biết mình có vượt qua được không. Nghĩ đến những chuyện đã qua, nước mắt tôi cứ ứa ra không thể cầm được. Chuyện xưa không hề giống như mây khói, người ta đều nói tôi lòng gan dạ sắt, thực tế không phải vậy, là luật pháp không dung tình, huống hồ cuộc đấu tranh sinh tử này ngày càng nghiêm trọng, mức độ phức tạp của vụ án đã vượt quá sức tưởng tượng của người thường rồi.
Đầu mối đột phá để song quy Trương Bội Phương chính là Vũ Văn Trung. Thời gian gần đây, tổ chuyên án phát hiện Trương Bội Phương có sử dụng một chiếc di động số đuôi là 777 thường xuyên liên lạc với một chiếc di động khác có số đuôi là 888. Kết quả điều tra cho thấy hai chiếc di động này đều được mua ở thành phố Xương Sơn. Đặng Hoằng Xương cho rằng, Bành Quốc Lương đang bị tạm giam ở thành phố Xương Sơn, thời gian này di động của Trương Bội Phương thường xuyên liên lạc đến thành phố Xương Sơn, chắc chắn là con nhện này lại chăng lưới ở thành phố Xương Sơn rồi. Tôi hỏi Đặng Hoằng Xương, có còn manh mối gì khác không, cậu ta trả lời, số đuôi 777 ngoài thường xuyên liên lạc với số đuổi 888 ra, còn liên lạc với một số điện thoại cố định khác ở thành phố Xương Sơn, tôi lập tức chỉ thị tổ chuyên án cấp tốc đến Xương Sơn khống chế chủ nhân của chiếc điện thoại cố định này, không ngờ chủ nhân của nó chính là giám thị cấp một của trại giam thành phố Xương Sơn – Vũ Văn Trung.
Sau khi Vũ Văn Trung bị song quy ở thành phố Xương Sơn, tôi chỉ thị cho tổ chuyên án lập tức song quy bọn người Trương Bội Phương, Hứa Trí Thái và Lâm Vĩnh Thanh, tổ chuyên án thực hiện rất sạch sẽ gọn gàng. Tại phòng làm việc của Trương Bội Phương, Thượng Tiểu Quỳnh tìm được trong tủ hồ sơ một túi giấy, bên trong toàn là đơn kiện lên cấp trên và bản thảo phô tô, đối tượng tố cáo chủ yếu là tôi và Lưu Nhất Hạc. Ý đồ của Trương Bội Phương rất rõ ràng, chính là ôm ảo tưởng trộn nước với bùn, đánh lạc hướng sự chú ý của mọi người, hòng giúp Bành Quốc Lương tránh được tai kiếp này.
Tổ chuyên án còn phát hiện trong cặp da của Trương Bội Phương một cuốn sổ tay, bên trong ngoài rất nhiều số điện thoại, còn xuất hiện nhiều lần dòng chữ “phu thị”, tôi cố ý sắp xếp Đặng Hoằng Xương và Thượng Tiểu Quỳnh nói chuyện với Trương Bội Phương. Ả ta lấp liếm, trong sổ tay đều là một số tài liệu tiểu thuyết mà cô ta ghi lại. Cô ta tự cho mình có kinh nghiệm sống phong phú, muốn viết một cuốn tiểu thuyết, trong sổ là những tình tiết cô ta hư cấu nên. Không ngờ Trương Bội Phương còn ngoan cố hơn cả Bành Quốc Lương, tôi đành phải tổ chức nhân viên tiến hành mở khóa rất nhiều văn bản khả nghi trong chiếc laptop, không mở khóa thì sẽ không biết, mở khóa thành công những văn bản này rồi, các đồng chí trong tổ chuyên án đều vui mừng phấn khởi. Những ghi chép trong cuốn sổ tay vốn là toàn bộ tình hình kể từ sau khi Bành Quốc Lương bị bại lộ, Trương Bội Phương đã ghi chép lại toàn bộ kế hoạch hoạt động phản án cho Bành Quốc Lương và tất cả các nhân vật trong ngoài câu kết quấy nhiễu quá trình thụ lý án bị cô ta kéo vào cuộc. Trong đó, dòng chữ “phu thị” xuất hiện nhiều lần chính là những chỉ thị của Bành Quốc Lương trong trại giam gửi ra cho Trương Bội Phương. Cuốn sổ tay này đúng là một chiếc hộp Pandora(1), trước tình hình tiến triển ì ạch trong vụ án Bành Quốc Lương, đây thực sự là câu thần chú “vừng ơi mở ra”. Giải mã được cuốn sổ này, tôi và các đồng chí trong tổ chuyên án đều có rất nhiều cảm xúc đan xen.
Tối đó về đến nhà đã nửa đêm, con trai tôi vẫn đang đọc sách, tôi hỏi nó đọc gì, nó cười nói, là tản văn của Borges, một bài văn nói về linh hồn, rất thú vị. Tôi ân cần nói: “Kể cho mẹ nghe đi.” Con trai tôi bỏ sách xuống nói: “Trong sách nói, có một tu sĩ người Ailen, tên là Fuerza, một lần ông ta bị bệnh, linh hồn bị thiên sứ bắt lên Thiên quốc, lúc bay lên, nhìn thấy cách chỗ mình không xa có bốn ngọn lửa lớn cháy đỏ rực giữa bầu trời đen tối, các thiên sứ giải thích rằng, bốn ngọn lửa đó lần lượt đại biểu cho bất hòa, bất công, vọng tưởng và tham lam, những ngọn lửa đó sẽ thiêu rụi thế giới. Fuerza nhìn ngọn lửa lớn bốc cháy ngùn ngụt đang không ngừng lan gần lại phía mình, vô cùng sợ hãi, các thiên sứ lại nói: ‘Lửa không phải do ngươi đốt thì sẽ không thiêu cháy ngươi.’ Quả nhiên, các thiên sứ rẽ lửa, đưa Fuerza lên Thiên quốc, nhìn thấy rất nhiều sự vật kỳ lạ. Trên đường trở lại mặt đất, bốn ngọn lửa lớn kia lại lần nữa áp sát ông ta, có một con quỷ quắp một linh hồn đang bị thiêu trong lửa quẳng về phía ông ta, đó là một linh hồn bị đẩy xuống địa ngục. Linh hồn đang bốc lửa này làm bỏng vai phải và cằm của Fuerza. Một thiên sứ nói: ‘Lửa mà ngươi châm giờ đã làm bỏng ngươi rồi, lúc còn sống ngươi từng nhận quần áo của một kẻ có tội, bây giờ là lúc ngươi bị trừng phạt.’ Vết sẹo để lại do Fuerza bị bỏng trong ảo giác cho đến lúc chết cũng không biến mất.”
Con trai vẫn kể thao thao bất tuyệt, nhưng tôi mệt quá nên thiếp đi. Trong mơ, tôi nhìn thấy một con quỷ mặt xanh nanh vàng đang quắp một linh hồn bốc cháy trong lửa quẳng về phía Lâm Vĩnh Thanh, linh hồn đang bốc cháy đó chính là Bành Quốc Lương.