Trải qua cuộc đọ sức suốt một tháng, tổ chuyên án không khai thác được bất kỳ điều gì từ miệng tôi cả. Nếu không phải thằng ngu Ôn Hoa Kiên để hai mươi nghìn đô trên xe hôm bị song quy, thì chỉ cần dùng chiến lược tấn công vào đồng minh của chúng tôi, thì e tổ chuyên án vô dụng kia sẽ chẳng có được thứ gì. Nhưng do số tiền đó bị bắt quả tang, nên pháo đài đã bị phá từ mắt xích Ôn Hoa Kiên. Từ chỗ bị song quy, tức là nhà khách trụ sở quân khu tỉnh, tôi bị đưa đến phòng thẩm vấn viện kiểm sát tỉnh, Ôn Hoa Kiên, Trần Thực và Hồ Chiếm Phát cũng bị thẩm vấn cùng lúc, ba thằng ngu kia bị không khí trang nghiêm trong phòng thẩm vấn làm cho khiếp sợ, các ngón tay đặt trên đầu gối đều run lên cầm cập, đúng là một lũ cứt sàng từ trấu. Ôn Hoa Kiên và Trần Thực lập tức thừa nhận sự thật mỗi người chia nhau năm mươi nghìn đô. Hồ Chiếm Phát chỉ điểm ngay tại trận kẻ đứng sau cuốn Bút ký công chức là tôi, người ta nói có hoạn nạn mới thấy chân tình, thế nhưng tôi chẳng thấy được chút chân tình nào từ ba thằng ngu này, thứ tôi thấy được chỉ là chó cắn xé lẫn nhau mà thôi.
Nói thực, thấy pháo đài bị đột phá, trong lòng tôi lúc này cũng có chút hoảng sợ, nhưng tôi không để thế trận bị lung lay dù chỉ một phút, sở dĩ tôi giữ được sự điềm tĩnh này bởi tôi là công thần lớn nhất của thành phố Đông Châu trong lĩnh vực mời chào đầu tư, đừng nói là năm mươi nghìn đô, có thưởng cho tôi năm trăm nghìn đô cũng là lẽ đương nhiên. Huống hồ tôi đã nhanh trí đẩy năm mươi nghìn đô đó sang cho lãnh đạo cũ, ông ta đã lệnh cho tôi tập trung khoản tiền đó, để tổ chức một hội thảo nghiên cứu chuyên đề về liệu niệu pháp cho cán bộ hưu trí tại Hồng Kông, tuy cuối cùng ông ta không dùng đến khoản tiền này nữa, hôm xảy ra chuyện tôi giao cho Hoàng Tiểu Minh, nhưng không độc ác chẳng phải trượng phu, để tương lai có ngày quay trở lại, tôi cũng không nghĩ được nhiều, vuốt mặt cũng phải nể mũi, tôi cá tổ chuyên án cũng không dám đụng đến lãnh đạo cũ.
Đáng ngại nhất là con chó cái Ngưu Nguyệt Tiên, mẹ kiếp, mày đã cuốn gói bỏ chạy thì hãy chạy cho xa một chút, đừng để tổ chuyên án với sự hỗ trợ của cảnh sát Hồng Kông tìm được đến Malaysia, đẩy tao vào thế bị động đấy! May mà mình đã sớm nghĩ ra chiến lược ứng phó, đẩy hết toàn bộ trách nhiệm lên Lưu Nhất Hạc, để cổ phiếu H niêm yết tại thị trưởng Hồng Kông, mình đã giữ lại ba mươi triệu đô la Hồng Kông làm quỹ dự phòng linh hoạt, điều này chẳng có gì sai trái, huống hồ điều này chính xác là tôi đã từng báo cáo với Lưu Nhất Hạc, dù hắn ta không gật đầu nhưng cũng không phản đối. Còn chưa kể đến có qua có lại mới toại lòng nhau, việc chào mời đầu tư, chí ít cũng phải mua một số quà tặng cho doanh nhân nước ngoài, lẽ nào lại không cần đến tiền?
Dù tôi đã phân trần đủ lý đủ lẽ, nhưng công tố viên vẫn tuyên bố quyết định thực thi bắt giữ tôi, vậy là tôi bị nhốt vào trại giam thành phố Đông Châu. Kể từ khi bị nhốt, tổ chuyên án liên tục đến xét hỏi, tôi biết bên ngoài Bội Phương đang hao tâm tổn huyết mong lật lại vụ án, hơn hai mươi năm đầu gối tay ấp, tôi biết rõ khả năng hoạt động của cô ấy, quả nhiên tần suất xét hỏi dần dần giảm xuống.
Để phối hợp với Bội Phương, tôi không dám có ý định buông xuôi nào, ngày ngày chăm chỉ tập thể dục, trước đây lúc ở cương vị, căn bản không có thời gian tập thể dục, tiệc tùng xã giao liên miên khiến mỡ máu, huyết áp đều cao, cơ thể suy nhược đến mức một cái chống đẩy cũng không làm nổi, thậm chí đến khi lâm trận cũng phải nhờ đến sự trợ giúp của thuốc kích dục. Bây giờ thì tốt rồi, tôi đã có thời gian rèn luyện thân thể, ngày nào cũng kiên trì luyện chống đẩy và nằm ngửa gập bụng, tiến bộ rất nhanh, mỗi lần có thể chống được đến năm mươi cái, hơn nữa còn rất đúng chuẩn, cơ bắp dần săn chắc trở lại. Bao nhiên năm trong quan trường, biết rõ chỉ cần có bản lĩnh cao, không gì là không vượt qua được, tôi tin chắc chỉ cần Bội Phương không bỏ cuộc, nhất định tôi sẽ có cơ hội lại nhìn thấy ánh mặt trời. Để có được ngày đó, tôi phải giữ vững ý chí rèn luyện thân thể thật tốt, tuyệt đối không thể để mình gục ngã.
May mà đây là trại giam ở Đông Châu, trước đây khi tôi đang tại vị, mỗi dịp tết đến tôi thường hay đến thăm hỏi các sĩ quan cảnh sát, còn phát thưởng rất nhiều cho họ, nay gặp nạn, một số cán bộ quản giáo cũng rất thông cảm với tôi. Vì muốn động viên Bội Phương, tôi đã thông qua một cán bộ quản giáo gửi cho cô ấy một bức thư, tôi phải truyền niềm tin cho Bội Phương. Nói thật, khi tôi đặt bút viết thư, nước mắt tôi cứ thế tuôn ra, đến mức thấm ướt hết lá thư, cứ nghĩ đến những khó khăn một mình Bội Phương phải gánh chịu ở ngoài, tôi lại căm hận những kẻ hại mình, lấy việc phá nát gia đình người khác làm thành tích chính trị như Tề Tú Anh, Lưu Nhất Hạc. Tôi viết trong nước mắt: “Bội Phương yêu thương: Loáng một cái chúng ta đã ly biệt tròn một trăm ngày, xa nhau một trăm ngày mà như đã xa cách một trăm năm vậy. Trong một trăm ngày đêm này, không một giờ một khắc nào anh không nhớ đến em! Cưới nhau hơn hai mươi năm nay, hai chúng ta tuy hai mà một, lòng đã hiểu nhau, đã cùng nhau trải qua không biết bao nhiêu hoạn nạn, nhưng hoạn nạn lần này đến thật bất ngờ, thật thê thảm, khiến anh không lường trước được. Trong lúc khó khăn nhất, em đã khích lệ ý chí của anh bằng tình yêu vô bờ bến của mình, giống như nữ thần ban cho anh sự an ủi, ban cho anh niềm tin, mỗi lúc nhớ đến em, toàn thân anh như tràn đầy sức mạnh. Điều khiến anh cảm động nhất là trước sau em không hề có một câu trách móc hay oán giận anh, không những không rời bỏ anh mà còn phấn đấu quên mình, giương cao chính nghĩa, đòi lại công bằng cho anh! Một trăm ngày đêm qua, em đã dùng tình yêu để chứng minh, em không chỉ là người vợ đầu ấp tay gối của anh mà còn là thiên sứ đưa anh ra khỏi bóng tối, dẫn anh đến với ánh sáng. Anh không vui mừng vì qua cuộc đấu tranh bất khuất của em, anh có thể gặp dữ hóa lành, anh chỉ vui mừng hơn 20 năm trước mình đã có một lựa chọn chính xác, đó là chọn em làm bạn trăm năm trong cuộc đời đầy bão táp của mình. Anh tin chắc rằng, có em đi cùng trên chiếc thuyền vượt qua bão táp, bất cứ kỳ tích nào cũng có thể xảy ra…” Tôi tin Bội Phương sau khi đọc lá thư này, thấy tinh thần tôi không hề chao đảo, nhất định sẽ rất vui mừng, cô ấy sẽ bất chấp tất cả để lật lại vụ án cho tôi.
Rất nhanh chóng, tên quản giáo tôi mua chuộc được đã hồi báo cho tôi một tin tốt lành, cố gắng của Bội Phương đã bắt đầu có hiệu quả. Đầu tiên cô ấy đã mời được hai luật sư giỏi nhất từ Bắc Kinh về, liên tục chất vấn tổ chuyên án, yêu cầu được kiểm tra hồ sơ vụ án, căn cứ theo thủ tục tố tụng pháp lý, luật sư thụ lý án của bị cáo, ban đầu chỉ có thể tìm hiểu tội trạng của bị cáo, không thể tiếp xúc với hồ sơ vụ án, nhưng hai luật sư này không chỉ tiếp xúc được với hồ sơ vụ án, mà còn tìm được rất nhiều kẽ hở. Điều đáng khích lệ hơn là Lâm Vĩnh Thanh đã viết liền ba tài liệu tham khảo nội bộ, lúc này tổ chuyên án do Tề Tú Anh lãnh đạo đang chịu sức ép lớn chưa từng có. Sau khi một số lãnh đạo cao cấp xem trong tài liệu tham khảo nội bộ, đã lần lượt phê duyệt chỉ thị lên đó, và chuyển cho Ủy ban nhân dân tỉnh Thanh Giang. Tất cả những dấu hiệu này cho thấy, đêm tối sắp qua, bình minh sắp đến.
Thế nhưng, mấy ngày sau, tình hình bỗng nhiên có sự thay đổi, tôi bị cảnh sát áp tải đến một nhà giam ở thành phố Xương Sơn, bị giam ở đất khách tuyệt nhiên không phải là điềm lành. Kinh nghiệm cho tôi biết, sức ép từ các phương diện chắc chắn đã chọc giận Tề Tú Anh. Theo hiểu biết của tôi về ả cứng đầu này, chỉ cẩn ả nhận định sự việc chuẩn xác, chín trâu cũng không kéo nổi ả quay lại, ả là loại người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, nhưng cho dù xương của Tề Tú Anh mày có cứng đến đâu, cũng không thể cứng bằng ý chí của tao được!
Sau khi đến nhà giam ở thành phố Xương Sơn, tôi rơi vào sự cô đơn khủng khiếp, bởi tin tức bên ngoài không thể lọt vào được, bọn quản giáo ở đây khác hẳn ở nhà giam Đông Châu, tên nào tên nấy đều tỏ ra hung hăng táo tợn với tôi. Tôi không tin giam ở đất khách có thể ngăn được tôi liên hệ với bên ngoài, tôi tin chắc chắn Bội Phương sẽ có cách đột phá hàng rào an ninh này. Đương nhiên, cuộc đời cô ấy không quen với việc phải mở rộng các mối quan hệ, nhưng trước đây tôi từng nói với cô ấy, chỉ cần em có tinh thần của con nhện, em sẽ dệt được mạng lưới ngày càng lớn. Thực chất, toàn bộ đất nước Trung Quốc chính là chiếc mạng nhện khổng lồ, ai lại không phải là con nhện trên mạng nhện đó chứ? Ai lại không phải là con mồi trên mạng nhện? Ngay đến tôi nằm trong bốn bức tường, cũng không thoát khỏi mạng nhện khổng lồ đó, tôi tin chắc rằng, tấm lưới đó không thể bị phá vỡ, bởi nó đã được dệt năm nghìn năm nay rồi, nó kiên cố chẳng khác gì Vạn lý Trường thành.
Có phán đoán chính xác mới có được hành động chính xác, trước tôi đã luôn rèn luyện tốt thân thể, thì nay là lúc tôi “nghỉ ngơi” trong viện an dưỡng, tôi nhớ một triết gia từng nói: Nếu không tin bất kỳ người nào cũng có thể sử dụng quyền lực đến trình độ cao nhất, thì anh sẽ không học tốt lịch sử. Tôi sẽ chống mắt lên để nhìn Tề Tú Anh sử dụng quyền lực đến cùng cực như thế nào, huống hồ lịch sử chính là một con điếm, trong đó ngoài sự giả dối ra, căn bản không thể có chỗ cho chân lý. Lịch sử Trung Quốc không thiếu gì những nhân vật giả danh đạo đức để hại người như Hải Thụy(1), dùng đạo đức để giết người, lấy chính nghĩa để giết người, thực chất đều là vứt đạo đức của thiên hạ cho chó giữ, vứt chính nghĩa của thiên hạ cho chó giữ. Vương Thế Trinh, trí thức cùng thời với Hải Thụy từng làm thơ bình luận về Hải Thụy rằng: “Trong bụng chẳng có trắng đen, chỉ có một tấc lòng son”, loại người chấp pháp không màng đến phải trái đúng sai, ngay đến trắng đen cũng không phân biệt được, tấc lòng son liệu có ý nghĩa gì? Ranke, nhà sử học lớn người Đức nói rất đúng, từ lịch sử nước Đức, thứ ông nhìn thấy là “ý tưởng của thượng đế”. Còn thứ tôi nhìn thấy là “ý tưởng của hoàng đế”. Chính nghĩa chẳng qua là một ngọn đèn đường, chỉ dựa vào một ngọn đèn đường sao chiếu sáng hết toàn bộ Đông Châu, huống hồ chính trị là một thế giới cũ kỹ và hắc ám.
Quan trường chẳng qua chỉ như một đấu trường mà thôi, trên con đường theo đuổi lý tưởng và niềm tin, xưa nay vốn đã thấm đầy máu, đúng như nhà sử học lớn người Anh Acton nói: “Phía sau kẻ mạnh cầm kiếm, luôn có một lũ hèn nhát cầm giẻ lau đuổi theo.” Theo cách tôi nhìn nhận, nếu chính nghĩa là “kẻ mạnh cầm kiếm”, thì bè lũ Tề Tú Anh chẳng qua là “lũ hèn nhát cầm giẻ lau”. Nếu không tại sao lại phải giam tôi ở đất khách, rõ ràng là biểu hiện của sự thiếu tự tin, cho rằng nhà giam thành phố Xương Sơn và nhà giam thành phố Đông Châu không cùng một bầu trời, đã thiếu tự tin như vậy, lại cũng dám nói đến chính nghĩa, thật chỉ tổ làm trò cười cho thiên hạ.
Thời gian hủy hoại tất cả luôn song hành với ký ức cứu vớt mọi thứ, tôi buộc lòng phải tận hưởng cuộc đối đầu này, chẳng trách Proust cho rằng, cuộc sống thực sự của con người chính là sống trong hồi ức. Nhưng vì mất đi mối liên hệ với thế giới bên ngoài, sau khi đến trại giam ở thành phố Xương Sơn, tôi chợt nhận ra, sống trong hồi ức còn hiện thực hơn sống trong hiện thực ở nơi đó lúc đó. Đương nhiên hồi ức về đàn bà là dịu dàng nhất, sự mềm mại của Âu Bối Bối, sự tươi non của Ngưu Nguyệt Tiên, tất cả đều hiện ra sống động trước mắt, nhưng điều khiến tôi ý thức sâu sắc hơn đó là những hồng nhan này không phải là bạc mệnh mà là bạc tình, thứ còn lại trong ký ức của tôi chỉ là chút cảm giác mờ nhạt, mơ hồ, buồn vui lẫn lộn. Người phụ nữ duy nhất trong mắt tôi có thể cho tôi sức mạnh chính là vợ tôi.
Quả nhiên, Bội Phương không làm tôi thất vọng. Một ngày nọ, một cán bộ quản giáo cao to dẫn viên chức bị giam giữ đi quét dọn vệ sinh môi trường, lúc chỉ còn lại mình tôi trong phòng, đột nhiên tên quản giáo này đưa cho tôi một chiếc di động, nói hãy gọi cho Bội Phương, tôi thật không dám tin đó là sự thực, kích động đến run hết cả tay, lúc nhận chiếc di động suýt chút nữa đã làm rơi nó xuống đất.
Tôi nói liền một mạch với vợ năm phút, nhưng kết quả cuộc nói chuyện hoàn toàn không mấy lạc quan, Bội Phương tuy không ngừng khích lệ tôi, nhưng việc lật lại vụ án không có tiến triển gì lớn, may là tôi lại có tay trong, ít nhất có thể thu được tin thức bên ngoài bất cứ lúc nào. Mặc dù vậy, tâm trạng tôi vẫn vô cùng nặng nề, hệt như câu nói trong Hồng lâu mộng: “Ầm ầm như sắp đổ đình, chập chờn như ngọn đèn xanh cạn dầu, vừa vui vẻ đã âu sầu, đời người biến đổi biết đâu mà lường.”