Đời Công Chức

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngưu Nguyệt Tiên - Nguyên Chủ nhiệm văn phòng Cục thương mại Đông Châu tại Hồng Kông

❊ ❊ ❊

Từ sau khi Bành Quốc Lương lên làm trợ lý Thị trưởng thành phố Đông Châu, văn phòng Cục thương mại Đông Châu tại Hồng Kông giải thể, tôi cũng không về Đông Châu mà ở lại Hồng Kông mưu cầu phát triển, đây cũng là ý của Quốc Lương. Tôi tận dụng cơ sở cũ của văn phòng Cục thương mại Đông Châu để mở một công ty mậu dịch. Đương nhiên nếu không có sự ủng hộ của Quốc Lương thì sao tôi có thể cáng đáng nổi công ty này chứ. Quốc Lương quả là người có tầm nhìn xa trông rộng đối với công ty mậu dịch này. Thực chất công ty này là của anh ấy, tôi chẳng qua chỉ là lãnh đạo trên danh nghĩa mà thôi. Quốc Lương thường nói: “Chốn quan trường nhiều sóng gió quỷ quyệt, biết đâu có ngày phong ba đột biến, tốt nhất cũng phải có một nơi quay về trú ngụ.”

Mấy năm ở Hồng Kông tôi chỉ làm mỗi việc, đó là rửa tiền cho Quốc Lương. Tôi phải chuyển một lượng tiền rất lớn của anh ấy vòng qua Philippines, Singapore, Malaysia. Quốc Lương điểm nào cũng tốt, chỉ là không biết nhìn người. Từ sau khi trọng dụng Ôn Hoa Kiên và Trần Thực, lại mắc tật đánh bạc, nhất là từ khi quen với Robert của tập đoàn Vạn Thông, không những đi Ma Cao mà còn lên cả thuyền đánh bạc ở Hồng Kông, tiền của mấy năm hao công tổn sức kiếm, nay biến thành tiền sòng bạc, nghĩ mà đau lòng. Nhưng Quốc Lương là một nam tử hán, anh ấy vừa có trí tuệ của đàn ông, lại có sự mẫn cảm của phụ nữ. Tôi tin nếu anh ấy bỏ chính trị theo thương nghiệp thì chắc chắn sẽ rất dễ phát tài. Anh ấy thường nói, cuộc sống giống như một sòng bạc lớn. Thực ra tình trường cũng là sòng bạc. Tôi và Quốc Lương lúc mới yêu nhau, sòng bài ấy cũng bắt đầu mở, cũng may, hồi nhỏ tôi đã ưa sống mạo hiểm, bao nhiêu năm nay đánh bạc, tôi cảm thấy trong mối quan hệ với Quốc Lương, tôi có thành tựu rất lớn, đó là điều không hề hoài nghi. Quốc Lương thường nói tôi là một phụ nữ có trí huệ của đàn ông, lại có tất cả sự mẫn cảm của nữ giới, là một kỳ nữ toàn tài. Thực ra tôi cũng không phải là kỳ nữ gì, chẳng qua chỉ là biết cái gì cần thiết hơn mà thôi.

Từ trước đến nay tôi chưa từng muốn tiến tới hôn nhân, nhưng tôi thích kiếm tìm tình yêu; tôi không tính toán hình thức mà chỉ coi trọng thực chất. Mối tình khiến tôi khâm phục nhất thế gian là giữa Jean Paul Sartre(1) và Simonede Beauvoir(2). Với nhiều hôn ước khác nhau, rất nhiều người đem tình yêu của họ tôn thành tình yêu kiểu Platus(3) kinh điển, tôi lại không cho là vậy. Cái gì là tình yêu Platus kinh điển? Nhất định là theo đuổi sự gắn chặt tâm linh, bài xích nhục dục. Platus cho rằng, khi tâm linh đang tịnh tuyệt nhục thể hướng tới chân lý, tư tưởng lúc này mới là tốt nhất. Nếu đang lúc linh hồn bị cám dỗ của tội ác nhục dục, mà người ta theo đuổi nguyện vọng của chân lý thì không bao giờ đạt được thỏa mãn. Trong lúc nhân loại không có nhu cầu mãnh liệt đối với nhục dục, cõi lòng sẽ ôn hòa, thì nhục dục là biểu hiện của thú tính trong nhân tính, là bản tính của mỗi sinh vật thể. Sở dĩ người được gọi là động vật cao cấp, bởi trong bản tính của người, nhân tính mạnh hơn thú tính, có tinh thần giao lưu tốt đẹp, và có đạo đức. Tôi không học triết học, nhưng hiểu được rằng không có nhục dục thì không có nhân loại. Nếu lý luận mà không nhìn thẳng vào nền tảng sự thực nhất định chỉ là lời nói dối.

Hôn ước giữa Jean Paul Sartre và Simonede Beauvoir quả thực khác với số đông, nhưng tuyệt không chỉ là cuộc hôn nhân tinh thần, bởi họ đồng thời hưởng thụ tình yêu tinh thần, hai bên không chỉ có khoái lạc nhục thể mà còn tự do hưởng thụ tình cảm. Jean Paul Sartre từng nói: “Muốn tìm hiểu quốc gia nào, biện pháp tốt nhất là ngủ với người phụ nữ của quốc gia ấy.” Thực ra triết lý của câu nói này có thể được đẩy xa hơn nữa, bởi muốn nắm chắc được viên “quan”, thì cách tốt nhất là “lên giường” với anh ta. Đó là nói mối quan hệ nguy hiểm, điều này hoàn toàn khác cái gọi là quan hệ hiểm nghèo, nếu không đầu tư thì không bao giờ có báo đáp.

Phải nói, sau khi Quốc Lương mê bạc, quan hệ giữa hai chúng tôi càng hiểm nghèo hơn. Nếu trước đây cây đại thụ mà tôi dựa vào là một cây có cành lá xum xuê tươi tốt, vậy mà bây giờ, tuy vẫn cao chọc trời nhưng cành khô nhánh héo, gió trên cao vừa thổi đã gãy cành ngả thân. Nếu trước đây tôi lên chiếc tàu hào hoa sang trọng, thong dong du lãm, thì bây giờ con tàu ấy đang lao vào vùng tam giác quỷ cùng sóng to gió lớn, rất có thể cột buồm nghiêng, tay lái gãy. Nếu nói trước đây tôi lên ngọn núi cao nguy nga tráng lệ, trong khí thế trên cao tuyệt đỉnh, thì bây giờ tôi thấy chân mình đạp lên núi băng, chỉ cần mặt trời lên là tan chảy, sụp lở hết.

Từ khi quan hệ giữa tôi và Quốc Lương xuất hiện tình trạng hiểm nghèo, tôi bắt đầu sống mạo hiểm. Tuy có chút báo đáp, nhưng lại không đạt được mục tiêu đã định, bây giờ mối hiểm nghèo ngày càng lớn, tôi nhất thiết phải lợi dụng hiểm nghèo để tăng thêm báo đáp, mà vẫn không bị sụp đổ cùng hiểm nghèo. Tôi đoán Quốc Lương sớm muộn cũng chết khổ trong “chuồng gà lớn”. Tôi đánh bạc cùng anh ấy trên tình trường cũng mười mấy năm rồi, đến lúc phải thu về cả vốn lẫn lời.

Vừa may có chính sách khen thưởng cho cá nhân và đơn vị có công trong công tác Xúc tiến thương mại thu hút đầu tư, tôi đưa ra một ý kiến với Quốc Lương: “Sao không tận dụng cơ hội này để thành lập một công ty bảo hiểm tại Hồng Kông, tiền thưởng cho ai, cho bao nhiêu đều do anh ‘quyết’ là xong”. Bành Quốc Lương là một người thông minh tuyệt đỉnh, vừa nói là hiểu, anh ấy liền chọn Robert là mục tiêu số một. Thực ra Robert không phải nhà đầu tư, cũng không phải người dẫn dắt đầu tư, chẳng qua chỉ là đại diện của tập đoàn Vạn Thông bên Hồng Kông trú tại Đông Châu mà thôi. Thế nhưng Robert không chỉ là kẻ hư danh, mượn danh nghĩa thương nghiệp Hồng Kông, mà còn là người dẫn dắt Bành Quốc Lương, Ôn Hoa Kiên, Trần Thực lên thuyền đánh bạc. Robert không những có thể giả làm “công thần” để nhận tiền thưởng mà toàn bộ số tiền ấy đều về tay hắn. Có được bao nhiêu tiền thưởng hắn đều vui ra mặt, đây chẳng khác nào “lạy ông tôi ở bụi này”, để từ trên trời rơi vào cạm bẫy.

Ngày thành lập công ty, Quốc Lương gửi ba trăm triệu đô Hồng Kông tới, sau đó cùng Ôn Hoa Kiên và Trần Thực bay thẳng tới Hồng Kông, ở tại khách sạn Cảng Lệ. Việc thành lập công ty bảo hiểm lần này là do tôi đề xuất ý kiến. Tôi luôn muốn làm Chủ tịch Hội đồng quản trị, nên Quốc Lương rất hào phóng, không những đồng ý mà còn cho tôi đứng tên năm mươi phần trăm cổ phần, còn Ôn Hoa Kiên và Trần Thực năm mươi phần trăm. Sở dĩ Ôn Hoa Kiên và Trần Thực không tranh giành cổ phần với tôi, bởi họ hiểu rất rõ, số cổ phần của tôi thực ra cũng là tiền trong tay Bành Quốc Lương điều khiển. Kỳ thực họ đã nhầm, lần này tôi đã chuẩn bị rất kỹ, không những Bành Quốc Lương không thể điều khiển được số tiền năm mươi phần trăm cổ phần của tôi, mà đến cả cổ phần năm mươi phần trăm của Ôn Hoa Kiên và Trần Thực cũng đừng hòng nhảy ra khỏi bàn tay khống chế của tôi.

Để chúc mừng thành lập công ty, tôi muốn đến khách sạn Cảng Lệ mời mọi người uống rượu mừng, nhưng kết quả ba người “lên cơn nghiện bạc”, muốn đến Ma Cao giải nghiện, thế là tôi đành lái xe đưa họ đến bến cảng lên tàu đi Ma Cao, họ đã đi thì không bao giờ có chuyện “một ngày ở hai nơi”. Đợi đến khi gọi tôi đến cảng đón, thì ba người đều “mắt trũng quầng đen”.

Theo như bàn định từ trước, hôm ấy tôi chuẩn bị bốn mươi lăm vạn đô Mỹ đem đến khách sạn đưa cho Bành Quốc Lương, anh ấy trực tiếp gọi điện cho Robert, nói: “Để biểu dương những cống hiến to lớn của ngài Robert đối với công tác Xúc tiến thương mại và thu hút đầu tư tại thành phố Đông Châu, Ủy ban thành phố quyết định ban thưởng, hy vọng ngài tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp thương mại của Đông Châu.”

Robert đến khách sạn với bộ mặt hớn hở, nhận hai mươi lăm vạn đô la Mỹ, mừng như trúng số độc đắc vậy.

Robert đi rồi, Bành Quốc Lương rút ra hai mươi vạn đô la Mỹ còn dư lại, nói vẻ cảm động: “Xúc tiến thương mại thu hút đầu tư không dễ dàng, anh em chúng mình vất vả, chia mỗi người năm vạn nhé, đây là cá nhân tôi thưởng các cậu.”

Trần Thực thận trọng, lo lắng nói: “Trước tiên, cảm ơn sếp ban thưởng, nhưng số tiền này nhỡ mà lộ ra, chúng ta phải nói sao?”

Bành Quốc Lương nói với vẻ “trong đầu có sạn”: “Tiền thưởng bao nhiêu do tôi định đoạt, nếu ai hỏi số tiền hai mươi vạn đô la đi đâu, tôi tự có cách nói, các cậu cứ yên tâm!”

Ba người mới đó mắt đều quầng thâm, nhưng tay cầm nắm tiền xanh trong tay, trông ai cũng như vừa uống thuốc “hồi xuân” vậy.

Bành Quốc Lương là người có dục tính rất mạnh, nhưng lần nào cũng không bỏ được thuốc hồi xuân. Một lần, hai chúng tôi đang làm tình, bỗng có con chuột từ gầm giường xộc ra, làm Quốc Lương giật mình, khiến anh ấy lập tức mềm nhũn, tức mình anh ta ném rất nhiều thuốc hồi xuân vào góc biệt thự. Ngày hôm sau hai chúng tôi đang nằm trên giường xem ti vi, thấy chuột trong nhà đuổi nhau như điên, loạn xạ như nơi không người, đến mèo cũng kinh ngạc tròn mắt đứng ngây ra mà nhìn. Tôi bồn chồn hỏi: “Quốc Lương, chuột trong nhà mình làm sao như phát điên hết cả vậy?”

Bành Quốc Lương đắc ý, cười to: “Lũ chuột không phải phát điên mà là chúng đang phát tình đấy, em quên là hôm qua anh vứt gì vào góc nhà à?” Tôi chợt hiểu, đấm anh ấy một trận. Hẳn là những con chuột uống phải thuốc hồi xuân, đuổi nhau nhảy nhót lung tung, mệt đến lúc chết.

Nhìn những con chuột mệt lử sắp chết, tôi bỗng sợ hãi, tôi thấy mình giống như con chuột cái ăn phải thuốc hồi xuân kia, bị con chuột đực Bành Quốc Lương không rời được thuốc hồi xuân truy đuổi gần mười năm nay rồi, rốt cuộc chúng tôi có như những con chuột trúng độc kia, bức bối chịu không nổi mà chết chăng?

Càng nghĩ tôi càng sợ, uống nhiều thuốc hồi xuân nhất định sẽ phải phát ra, đàn ông uống nhiều thuốc hồi xuân, sau khi phát ra hết sẽ mềm như đám bùn nhão, quyền lực là liều thuốc hồi xuân khiến người ta mắc nghiện nhất, không chỉ nam giới nghiện mà nữ giới càng nghiện hơn. Đúng như câu nói nổi tiếng của Henry Alfred Kissinger(4): “Quyền lực của đàn ông là thuốc hồi xuân của phụ nữ.” Trên thực tế, quyền lực là thuốc hồi xuân của Bành Quốc Lương, Bành Quốc Lương là thuốc hồi xuân của tôi. Điều khiến tôi lo lắng không phải là hiệu lực của thuốc có lâu không, mà lo lắng tác dụng phụ của nó. Nhìn con chuột chết đi, tôi cảm nhận được phản ứng khi bị trúng độc thuốc, trong khi đó Bành Quốc Lương lại nhờ Robert chế ra một loại thuốc hồi xuân mới, vừa nuốt xuống, lập tức “thằng bé” vươn thẳng như một cái chày, ngày trước cái chày này đỏ rừng rực, giờ biến thành đen sì sì, giống như con rắn, tỏ ra khí thế lớn mạnh giả tạo. Con rắn ấy đã đông cứng, vội vàng chui vào động của tôi sưởi ấm. Lúc chui vào, nó không ngừng cắn xé, lúc đó tôi cảm thấy tim mình như đang bị nuốt chửng, giống như con rắn đang nuốt chuột, tôi căng mình giãy giụa, tưởng tượng như mèo phản kháng, mà mèo nhà thì lại phát cuồng lên giống hệt con chuột uống phải thuốc hồi xuân, tôi bỗng nhớ một câu nói của Simone de Beauvoir: “Đàn ông không phải trời sinh, mà là do quyền lực và tình dục tạo thành.” Nếu quyền lực là thuốc hồi xuân, tình dục chính là người phụ nữ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.