Cả ngày ở cơ quan tôi cứ thấp thỏm đứng ngồi không yên, tiền mặt, sổ tiết kiệm trong nhà tuy đã chuyển đổi hết, nhưng đồ đạc vẫn còn chất đầy nhà, riêng tượng phật bằng vàng trị giá từ mấy trăm ngàn đến hàng triệu đô cũng có mười mấy pho, đồ đạc trong mấy chiếc xe tải nhất thời cũng chưa tìm được nơi có thể di chuyển.
Tan sở về nhà, Quốc Lương vẫn chưa về, giúp việc nói Lưu Nhất Hạc gọi điện điều đi, nói là đi chiêu đãi Bộ trưởng Bộ Thương mại, tôi lại giật thót tim. Tôi vội gọi điện cho cậu em trai, nói cậu ấy lái xe đến, di chuyển một phần đồ đạc quý giá nhất trong nhà đi trước.
Tôi và em trai bận túi bụi đến hơn mười giờ đêm, một người bạn trong Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy lén gọi về cho tôi, báo là Quốc Lương xảy ra chuyện rồi, vừa chiêu đãi Bộ trưởng về ủy ban thì bị song quy luôn, lại bị đưa đi từ văn phòng của Lưu Nhất Hạc, không ngờ Lưu Nhất Hạc lại là kẻ đồng mưu với Tề Tú Anh.
Nói thật, trước khi sự việc xảy ra tim tôi cứ giật thon thót, nhưng khi sự việc xảy ra rồi tôi lại vô cùng bình tĩnh, đến tôi còn ngạc nhiên trước sự bình tĩnh lạ thường của mình, không ngờ mình lại là người can đảm đến thế. Đúng vậy, càng ở vào thời điểm đối diện với hiểm nguy càng không được phép kích động, cần phải bình tĩnh, tôi phải khống chế thật tốt từng múi cơ trên mặt mình. Đặt điện thoại xuống, bằng tất cả năng lượng bản năng có sẵn, tôi thầm hạ quyết tâm, phải tiến hành song song hai nhiệm vụ giải cứu Quốc Lương và tấn công Tề Tú Anh. Quan chức tham nhũng đông như kiến cỏ, tại sao chỉ có chồng tôi bị trừng phạt, tôi không tin trên hậu môn của Tề Tú Anh lại không dính chút phân nào, không có phân thì chắc chắn cũng phải có mùi thum thủm! Hôm nay gái già này sẽ đấu với mày một trận, mày là “đàn bà sắt” thì tao sẽ là “đàn bà gang”, mày là “Nữ Bao Công” thì tao sẽ là “Lão Phật Gia”. Bắt đầu từ bây giờ, chúng ta sẽ diễn một vở “Quan Công đánh Tần Quỳnh”, tao không tin công lý đều ở trong tay mày.
Người bạn trong Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy vừa báo với tôi, Quốc Lương bị song quy ở nhà khách trụ sở quân khu tỉnh, xem ra nhất thời chưa thể gặp mặt được. Trước mắt điều quan trọng nhất là phải giữ liên lạc được với Quốc Lương, muốn làm được việc này thì phải móc nối được với người của tổ chuyên án, nếu không thì đừng mơ điều gì cả.
Sau nhiều lần nghe ngóng, tôi biết trước mắt Quốc Lương bị song quy ở tầng 6 nhà khách trụ sở quân khu tỉnh, toàn bộ tòa nhà đều có công an canh gác, mỗi tầng cầu thang đều có hai cảnh vệ canh giữ, dù ra vào hay lên xuống lầu đều phải đăng ký. Tổ chuyên án cứ hai người một ca, hai giờ lại thay ca một lần, luân phiên canh giữ Quốc Lương. Quốc Lương hiện giờ giống như con thú bị nhốt trong lồng vậy, căn bản không thể ra khỏi phòng, trời nóng nực thế, cũng không biết trong phòng có điều hòa không.
Thoáng chốc đã mười mấy ngày trôi qua, ngay một chút tin tức của Quốc Lương tôi cũng không thu thập được. Ngày xảy ra chuyện, Quốc Lương mặc âu phục, bên trong chỉ có độc một chiếc áo sơ mi, trước đây ngày nào ông ấy cũng phải thay quần áo, trời nóng nực thế này, chiếc sơ mi mặc trên người mười mấy ngày, đáng lẽ phải thay từ lâu rồi mới phải, nhưng không có bất kỳ đại diện nào của tổ chức đến tìm tôi. Trong thời gian này tôi đã đến văn phòng của Lưu Nhất Hạc tìm hắn, tôi khóc lóc và nói: “Thị trưởng Lưu, Quốc Lương đã bị song quy rồi, anh ấy ở trong đó báo mộng cho em, nói rằng chỉ có Thị trưởng Lưu mới có thể cứu được anh ấy. Thị trưởng Lưu, em tin vào giấc mộng này, cầu xin anh hãy cứu lấy anh ấy! Anh đứng đầu cả một thành phố, nhất định sẽ biết tình hình của anh ấy, xin hãy nói cho em biết, Quốc Lương hiện giờ ra sao? Có phải chịu tội không, xin anh hãy nói cho em biết, kiếp sau dù làm trâu làm ngựa em cũng sẽ báo đáp anh.” Tôi khóc đến nước mắt nước mũi ròng ròng, dù có là gỗ đá cũng phải cảm động bởi sự chân tình của tôi, thế nhưng Lưu Nhất Hạc vẫn một mực lạnh lùng nói: “Trương Bội Phương, cô đừng quên cô là Phó viện trưởng Học viện hành chính thành phố, nhìn xem bộ dạng bây giờ của cô có giống ai không? Vụ án này do đích thân Bí thư Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy chủ trì, tôi lại không đi Ma Cao đánh bạc, tổ chức cũng không sắp xếp cho tôi vào gặp Quốc Lương, tôi sao có thể biết được tình hình của cậu ấy? Việc này tôi không thể nào giúp được.” Hắn đã thấy chết mà không cứu, nên tôi cũng không cần khách khí với hắn nữa, gạt nước mắt thẳng thừng nói: “Lưu Nhất Hạc, ông đừng tưởng tôi không biết ông đồng mưu với Tề Tú Anh, ông đã châm lửa thì hãy cẩn thận đừng để lửa thiêu chính mình, phải biết nước lửa vô tình! Trong tâm mọi người, Quốc Lương đã có nhiều cống hiến với Đông Châu như vậy, tôi không tin ông trời không có mắt.” Tôi có thể nhận thấy, Lưu Nhất Hạc đã bị tôi nói trúng tim đen, tôi phải cho hắn biết, tôi và Quốc Lương dù có làm ma cũng không tha cho hắn.
Mấy ngày sau khi đến tìm Lưu Nhất Hạc, đột nhiên tôi nhận được điện thoại của Trưởng phòng Tổng hợp 2 Dương Hằng Đạt, thông báo tôi chuẩn bị quần áo cho Quốc Lương, nói là người của tổ chuyên án đã tìm anh ta, đầu tôi bỗng lóe lên một suy nghĩ, Dương Hằng Đạt tiếp xúc được với người của tổ chuyên án, nhất định sẽ biết rõ tình hình của Quốc Lương. Chức vụ Dương Hằng Đạt tương đương với Chủ nhiệm văn phòng Quốc Lương, chắc chắn phải là kẻ chính thống nhất, hơn nữa anh ta lại từng là thư ký của lãnh đạo cũ, sao không thông qua Dương Hằng Đạt làm công tác tư tưởng với ông ấy chứ, nhờ ông ấy đứng ra nói giúp Quốc Lương một câu. Lãnh đạo cũ không chỉ có sức nặng bậc nhất ở Đông Châu, mà còn là người đức cao vọng trọng của tỉnh Thanh Giang, chỉ cần ông ta ra mặt nói giúp một câu, cán bộ kỳ cựu toàn tỉnh đều sẽ hưởng ứng, đến lúc đó Ủy ban nhân dân tỉnh, Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy sẽ chịu sức ép, đến lúc đó tôi không tin ả Tề Tú Anh dám đối đầu với cả lãnh đạo cũ.
Tôi chuẩn bị cho Quốc Lương mười mấy bộ quần áo, mang đến trước cổng Học viện Hành chính thành phố giao cho Dương Hằng Đạt, đầu tiên tôi ôn lại ơn tri ngộ của Quốc Lương với hắn, sau đó nhờ hắn làm công tác tư tưởng với lãnh đạo cũ. Điều khiến tôi không thể ngờ được là tuy hắn nhận lời làm công tác tư tưởng với lãnh đạo cũ, nhưng khi tôi hỏi hắn tiếp xúc với người của tổ chuyên án nghe ngóng được những gì, ngoài thông tin Hoàng Tiểu Minh đã được thả ra, hắn không nói thêm bất cứ điều gì nữa, chỉ nói không nghe ngóng được gì cả. Tôi cảm thấy Dương Hằng Đạt khá hời hợt, trong lòng hắn đã không còn chỗ cho Quốc Lương nữa rồi.
Quả nhiên chưa đầy hai ngày sau, Lý Ngọc Dân gọi điện, bảo tôi phải đề phòng Dương Hằng Đạt, dặn tôi phải thật thận trọng khi nói chuyện với hắn, vì khi Lý Ngọc Dân báo cáo công việc với Lưu Nhất Hạc đã chạm mặt Dương Hằng Đạt ngay tại phòng làm việc của Lưu Nhất Hạc. Lý Ngọc Dân nói, từ sau khi Quốc Lương xảy ra chuyện, Dương Hằng Đạt thường xuyên đến văn phòng Lưu Nhất Hạc, tôi không biết tại sao Lý Ngọc Dân lại nói với tôi những điều đó, nhưng lời của Lý Ngọc Dân khiến tôi nhớ đến câu tục ngữ: biết người biết mặt khó biết lòng, không ngờ Dương Hằng Đạt lại ăn cây táo rào cây sung, đúng là hạng bán chúa cầu vinh!
Hai hôm nay tôi luôn cố gắng tìm Hoàng Tiểu Minh, cậu ta bị giữ lại trong đó mười mấy ngày, chắc chắn là người hiểu rõ tình hình trong đó nhất, nhưng di động của cậu ta kể từ lúc bị song quy đã bị tổ chuyên án thu giữ, nghe nói còn theo dõi số điện thoại gọi đến nữa, xem ra hiện tại cậu ta không dùng di động nữa rồi, di động của vợ cậu ta không hiểu vì lý do gì mà luôn trong tình trạng khóa máy, điện thoại nhà thì không có người bắt máy, tôi chỉ còn cách gửi tin nhắn vào di động của vợ câu ta, bảo họ nhanh chóng liên hệ lại cho tôi.
Từ sau khi Quốc Lương gặp nạn, tôi sợ điện thoại của mình bị theo dõi nên đã bỏ số cũ, đổi sang ba số mới, tôi dùng cả ba số điện thoại nhắn tin cho vợ Hoàng Tiểu Minh. Quả nhiên Hoàng Tiểu Minh đã gọi lại, chúng tôi hẹn gặp nhau tại quán trà Tĩnh Dạ Tư, tôi đã ngồi đợi sẵn trong phòng, còn Hoàng Tiểu Minh lại đến muộn.
Nói thật, Hoàng Tiểu Minh là thư ký của Quốc Lương, tuy gặp nhau không được lâu nhưng vừa thấy Hoàng Tiểu Minh, trong lòng tôi chợt dấy lên cảm xúc lẫn lộn, không sao ngăn được nước mắt, tâm trạng của Hoàng Tiểu Minh cũng có vẻ rối bời, mắt cũng hơi ươn ướt, nhưng giống như con cáo bị thương cần phải cảnh giác, tôi không biết trong mười mấy ngày này, cậu ta đã sống trong đó thế nào, nhưng có một điều chắc chắn là chỉ trong một đêm, cậu ta cũng giống như Quốc Lương, đều bị rơi từ thiên đường xuống địa ngục.
Trước tiên tôi nói mấy lời an ủi, sau đó bằng giọng điệu kiên định, tôi nói với cậu ta: “Tiểu Minh, anh chú bị oan, chúng ta nhất định phải nghĩ cách cứu anh ấy!”
Hoàng Tiểu Minh vừa nghe câu này, đột nhiên tỏ ra rất nghiêm túc, câu ta thành thật hỏi: “Cứu thế nào?”
Được lời như cởi tấm lòng, tôi bèn dốc hết suy nghĩ của mình: “Tiểu Minh, kẻ hại anh chú lần này chủ yếu là Lưu Nhất Hạc và Tề Tú Anh. Tề Tú Anh thì chú không cần quan tâm nhưng ở phòng Tổng hợp 2, chú không chỉ từng phục vụ cho Quốc Lương, mà còn từng phục vụ Lưu Nhất Hạc nữa, chú hiểu rõ hai người họ nhất, chị cầu xin chú một việc, chú hãy tranh thủ thời gian thu thập một số chứng cứ tham ô, gái gú của Lưu Nhất Hạc, viết thành báo cáo nhanh chóng giao cho chị, chị sẽ đến Bắc Kinh đòi lại chính nghĩa cho anh chú.”
Tôi nói với sự phẫn nộ tột bậc, ngược lại Hoàng Tiểu Minh im lặng hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Chị dâu, có lẽ em đành phải khiến chị thất vọng rồi, nếu hỏi em về chuyện công việc, em có thể trả lời rõ ràng minh bạch, còn những chuyện khác em thực sự không biết gì hết.” Nói xong, cậu ta liền đứng dậy ra về.
Từ cửa sổ nhìn xuống, tôi thấy anh trai hắn là Hoàng Tiểu Quang đang đứng hút thuốc trước chiếc Honda màu trắng, sau khi Hoàng Tiểu Minh ra đến nơi, hai người to nhỏ với nhau mấy câu rồi lên xe, chiếc xe vừa đi khuất, lòng tôi lại trĩu như tảng băng chìm dưới đáy biển, cảm giác cô đơn hoang vắng đè chặt lên họng khiến tôi không thể nào thở được, tôi uống một hơi hết sạch trà trong ly, đứng lên rời khỏi quán trà.
Quả là thói đời thay đổi khôn lường, tôi vừa lái xe vừa gạt nước mắt, bỗng tiếng chuông di động reo, quan trọng nhất với tôi hiện giờ là tin tức của Quốc Lương, chỉ cần Quốc Lương trụ được, tôi rất hy vọng về tương lai. Đúng là ông trời không tuyệt đường của ai bao giờ, đúng lúc định gọi cho Hứa Trí Thái, không ngờ hắn lại chủ động gọi, hắn nói với tôi trong điện thoại: “Chị ạ, em đã làm Phó phòng mười mấy năm nay, từng phục vụ mấy vị Phó Thị trưởng thường vụ, nhưng chỉ có Phó Thị trưởng Bành là đánh giá cao tài năng của em. Hai tháng trước, Phó Thị trưởng Bành đã hứa chuẩn bị đề bạt Dương Hằng Đạt làm Phó chủ nhiệm văn phòng, sau đó bổ nhiệm em làm Trưởng phòng, không ngờ trời không chiều ý người, nhưng chị ạ, kẻ sĩ có thể chết vì tri kỷ, em không thể trơ mắt nhìn Tề Tú Anh hủy hoại thanh danh của một Phó Thị trưởng suốt đời cặm cụi cần mẫn làm việc như thế. Đồng nghiệp cũ, bằng hữu tốt của em là Lâm Vĩnh Thanh có quan hệ không bình thường với Tề Tú Anh, cậu Lâm nghe thấy thông tin Phó Thị trưởng Bành bị Tề Tú Anh song quy thì tỏ ra rất ngạc nhiên. Phó Thị trưởng Bành đối xử với cậu ấy không bạc, căn biệt thự 150m2 cậu ta đang ở chính do Phó Thị trưởng Bành giải quyết cho, theo lẽ thường, ăn quả phải nhớ kẻ trồng cây. Chị ạ, Vĩnh Thanh muốn gặp chị, anh ấy nói muốn cứu Phó thị trưởng Bành, anh ấy sẽ cố gắng hết sức mình.”
Nghe được những lời của Hứa Trí Thái, trong lòng tôi như có một dòng nước ấm tuôn trào, người ta đều nói dậu đổ thì bìm leo, không ngờ trên đời này vẫn còn người thực sự muốn đền đáp ơn nghĩa. Tôi từng nghe Quốc Lương nhắc đến Lâm Vĩnh Thanh, anh ta không chỉ là bạn học cũ mà còn là người tình cũ của Tề Tú Anh, trước khi xảy ra chuyện Quốc Lương đã dặn nhất định phải lợi dụng Lâm Vĩnh Thanh, không ngờ Lâm Vĩnh Thanh lại là kẻ biết đền đáp ơn nghĩa. Sớm biết vậy, trước khi gặp nạn Quốc Lương nên đề bạt anh ta làm Tổng biên tập Đông Châu nhật báo, đề bạt Hứa Trí Thái làm Phó chủ nhiệm văn phòng mới phải. Giờ tôi mới hiểu cái cảm giác có quyền mà không được sử dụng, hết hạn ắt vô giá trị, một khi vụ án của Quốc Lương được lật lại, phục hồi nguyên chức, nhất định sẽ luận công ban thưởng.
Tôi hẹn thời gian và địa điểm gặp Hứa Trí Thái, sau đó đến ngân hàng rút mấy chục nghìn đô, tôi sẽ biến Lâm Vĩnh Thanh thành quả bom hẹn giờ, nếu Tề Tú Anh ngoan ngoãn chịu thua thì thôi, nếu vẫn cứng đầu thì cả hai sẽ chết chung một lỗ!