Đời Công Chức

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi là nguyên Trưởng phòng nhà đất văn phòng thị ủy thành phố - Chu Văn Vũ

❊ ❊ ❊

Bình thường khi cùng Triệu Trung đánh mạt chược, anh ta thường mời tôi uống rượu, rồi huyên thuyên trời đất một hồi với nhau. Ngày xưa khi anh ta là Trưởng phòng Tổng hợp 2, anh ta nắm thằng con trai Chu Đại Vỹ của tôi trong tay, tôi không ít lần mời anh ta uống rượu, không chỉ uống rượu mà còn thường xuyên đi xông hơi mát xa, tất cả cũng chỉ vì mong thằng cha này đối xử với con trai mình tốt một chút để Chu Đại Vỹ có nhiều cơ hội rèn luyện. Nhưng thằng cha này lúc đó dựa vào quan hệ đặc biệt với Lưu Nhất Hạc, không những chẳng coi ai ra gì mà còn ngang ngược độc đoán, đến nỗi mọi người trong phòng đều oán giận than vãn. Triệu Trung nằm mơ cũng không ngờ rằng những người dưới trướng mình lại dám làm cuộc “dân nổi can qua” đến mức “con vua thất thế phải ra quét chùa”. Con người ta thường thì “mỗi lần ngã một lần bớt dại”, nhưng cũng là “gặp họa thành phúc”, trong cái rủi có cái may, tuy phải tiu nghỉu rời khỏi văn phòng Ủy ban, nhưng lại nhờ bao thầu chùa miếu mà thành đại phát, chỉ cần một chầu rượu là tôi hiểu hết con đường buôn bán của anh ta.

Tục ngữ có câu: “rượu vào lời ra”. Trong bữa tiệc, anh ta ngà ngà say rồi dốc hết “bầu tâm sự”: “Không giấu gì ông anh, vì sao tôi làm Trưởng phòng thất bại? Nguyên nhân rất đơn giản, không hiểu được bản chất của khống chế! Kỳ thực nhiều nơi trong hiện thực không có khống chế, ai cũng không thể thoát khỏi sự khống chế. Ý nghĩa chân thực của khống chế là làm cho người bị khống chế được hưởng thụ khống chế, khiến họ cảm thấy chỉ có bị khống chế mới được tự do, hạnh phúc. Khi còn làm Trưởng phòng, sao mọi người đều rủa tôi là chuyên chế? Bởi tôi khống chế cảm giác, mà không khống chế tư tưởng của họ! Khống chế cảm giác chỉ là bó buộc đối với thân thể, còn tư tưởng vẫn suy nghĩ tự do, một khi tư tưởng vẫn suy nghĩ tự do sẽ khiến người ta không yên phận. Tôi đã bị đánh bại bởi sự ‘không yên phận’ ấy. Đau rồi mới nhớ đến nỗi đau, tôi nhận ra, thành công của khống chế là khiến cho người bị không chế vẫn có cảm giác tốt đẹp, đắm chìm say mê trong khống chế, sùng bái khống chế, khiến khống chế trở thành ma lực có sức hấp dẫn vô cùng, khiến người bị khống chế cứ đi theo khống chế giống như hút thuốc phiện vậy. Phải làm thế nào để khi thoát khỏi sự khống chế họ sẽ rơi vào sự khống chế của mất khống chế, và họ phải hối hận. Bao giờ mới làm được điều này? Như vậy không những phải khống chế tư tưởng mọi người, mà còn phải khống chế linh hồn con người, đặc biệt đối với những con người luôn có suy nghĩ tự do. Linh hồn là thứ không có chỗ dựa nhất, cũng có thể nói, người càng có suy nghĩ, linh hồn càng đau khổ. Chúng ta không thể thỏa mãn dục vọng của tất cả mọi người, nhưng chúng ta có thể thông qua khống chế để vỗ về linh hồn của dục vọng. Đồng thời làm cho con người thỏa mãn dục vọng hưởng thụ hoang tưởng, trong hoang tưởng nhìn thấy hy vọng, mà hy vọng là khống chế linh hồn, càng thần phục linh hồn thì càng kề cận bờ bên kia, thông qua loại thần phục đạt đến giác ngộ, từ đó được giải thoát. Trong lúc người ta thần phục linh hồn thì sẽ thừa nhận, tin tưởng, thậm chí sùng bái khống chế. Bây giờ linh hồn ai mà chẳng cần được vỗ về an ủi, như vậy trình độ cao nhất của khống chế, chính là khống chế linh hồn, điểm này chỉ có tôn giáo mới đạt được. Mà hiện nay, chỉ có Phật giáo đi sâu vào lòng người nhất, ông anh, chùa chiền miếu mạo đã dẫn dắt người ta hướng thiện, phổ độ chúng sinh, lại kiếm được chút tiền hương khói, còn gì vui hơn nữa đây!”

Tôi nghe xong, vờ kính phục, nhưng chửi thầm: “Kiếm chút tiền hương khói cái con mẹ anh, cũng chỉ là phát tài nhờ linh hồn!”

Tôi biết Triệu Trung mời tôi uống rượu không phải muốn học hỏi mánh khóe buôn bán của tôi. Trong khi uống rượu, chốc chốc anh ta lại thăm dò Robert, khiến tôi cảnh giác. Robert quan hệ mật thiết với Bành Quốc Lương, mà hai người cùng có sở thích “cờ bạc”, phải chăng Triệu Trung thu thập thông tin để cung cấp cho Lưu Nhất Hạc? Trên quan trường, một khi nắm chắc được “điểm yếu” của đối thủ thì không lo gì đối thủ không ngoan ngoãn nghe lời. Bành Quốc Lương và Lưu Nhất Hạc từ trước đến nay đều cùng tranh chức Phó Thị trưởng thường vụ, Bành Quốc Lương là kẻ không chịu dưới người khác, vì thế “hai hổ tương tranh” chỉ là chuyện sớm muộn.

Hiện giờ con tôi đang ở phòng Tổng hợp 2 phục vụ Bành Quốc Lương, Hồ Chiếm Phát lại có ý giới thiệu Đại Vỹ thay thế cậu ta làm thư ký cho Phó Thị trưởng Bành, nhưng tôi có gần hai mươi năm kinh nghiệm làm việc ở Thị ủy và kiến thức mấy năm lăn lộn trên thương trường, nên quá hiểu, nếu theo Bành Quốc Lương đó không phải là phúc mà là họa, vì thế tôi kiên quyết phản đối không cho Đại Vỹ làm thư ký cho Bành Quốc Lương, huống hồ đó chỉ là ý của Hồ Chiếm Phát chứ không phải chủ ý của Bành Quốc Lương. Theo Đại Vỹ thì Bành Quốc Lương có cảm tình với Hoàng Tiểu Minh hơn. Nhìn về thực lực, quả thực Hoàng Tiểu Minh có ưu thế hơn con trai tôi, nhưng cũng không thể nói con trai tôi kém hơn cậu ta được. Tài năng của con trai, tôi hiểu nhất, Đại Vỹ chỉ là thiếu cơ hội rèn luyện thực tiễn mà thôi. Bành Quốc Lương là con người như thế nào, chỉ cần qua sự việc khen thưởng người có công xúc tiến thương mại là đã rõ. Làm Thư ký Thị trưởng, con đường thăng tiến cũng rộng mở, nhưng nếu theo nhầm người thì cũng có thể rơi vào vòng xoáy thí mạng.

Hiện giờ, buôn bán cũng là nghề rất tạo quan hệ, đặc biệt là lĩnh vực mua bán nhà đất. Quan hệ cũng là làm chính trị, giống như công ty nhà đất của tôi, thường phải nhờ vả Hồ Chiếm Phát, cậu ta lợi dụng quyền chức, không ít lần ăn bớt của tôi. Nếu đi theo lãnh đạo không tốt, có khi thư ký trở thành công cụ hủ bại, trụy lạc của lãnh đạo. Tôi thấy Hồ Chiếm Phát trở thành cây ba-toong của Bành Quốc Lương từ lâu rồi, nhiều khi còn “lấy thế chư hầu ức hiếp thiên tử”, làm thư ký mà có chỗ dựa để không sợ ai như vậy, nhất định cậu ta đã nắm được thóp của Bành Quốc Lương. Hồ Chiếm Phát muốn con trai tôi thay thế chức thư ký của mình hẳn là có dự tính của bản thân rồi, muốn điều khiển từ xa Bành Quốc Lương đây mà. Nếu Hoàng Tiểu Minh lên thay thế, cậu ta sẽ khó bề mà thâu tóm. Kỳ thực Hồ Chiếm Phát nhầm to, hắn quên rằng con trai tôi là sinh viên giỏi về chính trị học, một khi làm thư ký của lãnh đạo sẽ nhận chỉ thị của lãnh đạo, chứ sao lại phải để thư ký tiền nhiệm điều khiển. Phải hiểu rằng, tiền đồ nằm trong tay người lãnh đạo. Nghĩ vậy nên tôi hết sức thuyết phục Triệu Trung giới thiệu con tôi làm Thư ký cho Thị trưởng Lưu, mặt khác tôi cũng cung cấp cho Triệu Trung về tình hình quan hệ giữa Robert với Bành Quốc Lương, đặc biệt là vấn đề “cờ bạc” của họ, đồng thời ngầm thông báo cho anh ta biết số tiền đánh bạc có thể cắt xén từ tiền thưởng cho người có công xúc tiến thương mại.

Triệu Trung nghe xong, tròng mắt xanh lên như mắt sói, nhưng có một chuyện tôi giấu không nói. Tôi và tập đoàn Vạn Thông của Hồng Kông cùng hợp tác xây dựng hoa viên Hà Cảng, trong đó khu “Hoa Lê Uyển” có hai chục căn biệt thự, đây là những căn biệt thự đắt nhất thành phố Đông Châu. Khi biệt thự còn trên sơ đồ, Robert bảo tôi giữ hộ một căn, tôi cho rằng anh ta giữ lại để đón vợ con từ Hồng Kông sang ở. Không ngờ, khi hoàn công định giá xong, tôi phát hiện Robert tặng căn biệt thự đó cho một phụ nữ lạ, tên là Mâu Quế Trân. Tôi từng gặp vợ Robert, không phải tên là Mâu Quế Trân, bèn nói đùa: “Định lập ‘cơ sở hai’ à?” Robert nói thẳng băng: “Phẩm chất tôi có gì không tốt đâu, nói thật với anh, người mua ngôi biệt thự này là em gái vợ của Trần Thực – Cục trưởng Cục tài chính thành phố đấy.” Lúc đó tôi nghe xong toát mồ hôi lạnh.

Nhưng tôi vẫn bán tín bán nghi, bèn ngầm tìm hiểu xem Trần Thực có em gái vợ hay không. Kết quả vợ Trần Thực chỉ có một em trai, không có em gái. Tôi không hiểu vì sao Robert phải nói dối tôi, chỉ biết ngôi biệt thự này trị giá một trăm tỷ, mà Mâu Quế Trân chỉ giao hai chục tỷ. Cho dù em vợ của Trần Thực mua thì Robert cũng không thể giảm nhiều đến thế, điều này càng khiến lòng hiếu kỳ của tôi tăng thêm. Tôi ngầm để ý xem rốt cuộc là vị Bồ Tát nào có phép thần thông như vậy, kết quả ngôi biệt thự vẫn chưa có ai đến ở, 19 căn biệt thự khác đều là của các ông chủ giàu có nhất thành phố Đông Châu, đương nhiên tôi cũng là một trong những số đó.

Một tối, tôi cùng bạn bè chén tạc chén thù mãi tới nửa đêm mới về, lúc lái xe đi ngang ngôi biệt thự ấy, thấy hai chiếc xe Mercedes đậu trước cửa, tôi bỗng cảnh giác, dừng xe ở một chỗ tối để quan sát. Đợi hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng thấy hai người một nam một nữ từ trong biệt thự đi ra. Nhờ ánh đèn hắt trước nhà, tôi nhìn rõ đó là Bành Quốc Lương và Âu Bối Bối. Tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tài xế thuần thục mở cửa xe, Âu Bối Bối chui vào xe trước, sau đó là Bành Quốc Lương, “tài xế” chính xác là Hồ Chiếm Phát!

Chiếc xe đi rồi mà rất lâu sau tim tôi vẫn không đập bình tĩnh lại được. Lúc đó trong tôi chỉ có một ý niệm duy nhất: kiên quyết ngăn không để Đại Vỹ con tôi làm thư ký cho Bành Quốc Lương. Từ lâu tôi đã nghe nói ông ta không chỉ mê cờ bạc, mà còn háo sắc! Người ta thường nói: Thỏ không ăn cỏ gần hang, loại súc sinh này đến cả Âu Bối Bối ngay bên cạnh cũng không tha, nước này thì Vương Triều Quyền thảm rồi! Tôi nghe Đại Vỹ nói Âu Bối Bối rất hám danh, coi thường chồng nhưng tình cảm của Vương Triều Quyền đối với Âu Bối Bối lại rất sâu nặng. Nếu cậu ta biết Phó Thị trưởng thường vụ “cắm sừng” cho mình, chắc là đau khổ lắm.

Việc này tôi vẫn giấu kín trong lòng, đến cả Đại Vỹ tôi cũng không nói cho biết, Âu Bối Bối dù sao cũng là đồng nghiệp của Đại Vỹ. Mặt khác tôi không dám nói với Triệu Trung, vì việc này cũng dính líu tới việc hợp tác của tôi với Robert, nhưng không giống như việc đánh bạc. Anh ta đánh bạc là hành vi cá nhân của anh ta, tiền đánh bạc cũng là của riêng anh ta. Nhưng căn biệt thự này không chỉ do tôi và Robert cùng hợp tác làm, mà còn phải báo cáo với tổng bộ và Chủ tịch hội đồng quản trị tập đoàn Vạn Thông, vì thế nó nằm trong tổng ngạch của bên thương cảng phụ trách.

Nhưng tôi phải nói với một người, đó là Thượng Tiểu Quỳnh, con dâu tương lai của tôi. Con trai tôi đặt biệt hiệu cho Tiểu Quỳnh là “mèo mun”, tôi cảm thấy biệt hiệu này rất xác đáng, bởi công việc của Tiểu Quỳnh là bắt “chuột”. Tôi nghe Đại Vỹ nói, hiện nay Tiểu Quỳnh đang làm việc trong Ủy ban với chức phận tạp vụ để thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt. Tôi không biết nhiệm vụ ấy là gì, nhưng tôi nhờ cô bé kiểm tra giùm xem Mâu Quế Trân là ai? Chưa đến mười ngày, Tiểu Quỳnh cho tôi biết Mâu Quế Trân là tên thật trong chứng minh nhân dân của Trương Bội Phương, vợ Bành Quốc Lương. Tôi nghe xong mà vô cùng kinh ngạc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.