Đời Công Chức

Lượt đọc: 59 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi là kẻ đầu têu

❊ ❊ ❊

Trên đời này, kẻ đần độn nhất cũng chưa hẳn là trong sạch, Lưu Nhất Hạc tự cho mình là: thanh – chính – liêm – khiết, dưới gầm trời này làm gì vẫn có chuyện hoang đường như vậy? “Tố giác” – hai chữ này rất chính thống, “nặc danh” – hai chữ này đen tối, “hãm hại” – hai chữ này rất khó nghe, chẳng qua tôi chỉ muốn trả lại bộ mặt vốn có của sự việc. Sở dĩ tôi làm thế vì cơ bản tôi không tin trên đời này lại tồn tại bộ mặt vốn có nào. Tất cả đều bị chủ nghĩa hư vô nô dịch, trong một thế giới không phân rõ thế nào là trắng, thế nào là đen, ai có can đảm khiêu vũ dưới mũi kiếm của Damocles, người đó có thể leo lên bậc cao hơn trên con đường làm quan. Ai cản trở tôi leo lên cao, tôi sẽ khua gươm của Damocles, hất anh ta xuống dưới.

Vậy mà hiện nay kiếm của Damocles không nằm trong tay tôi, mà bị Lưu Nhất Hạc cướp trước, làm thế nào đây? Vẫn là ông chủ trí cao nhất đẳng, ông ta cảnh cáo tôi, trong tình huống nào, tôi cũng chỉ được chọn trí, không thể tấn công. Sau khi suy nghĩ kỹ, phương pháp tốt nhất là mượn tay người khác đánh gục Lưu Nhất Hạc, vậy mượn tay ai có sức mạnh nhất? Mãi đến khi Tề Tú Anh từ tỉnh K điều về làm Bí thư Ban kỷ luật tỉnh, tôi mới nghĩ ra, vị “Nữ Bao Công” này ghét ác như kẻ thù, chỉ cần cái “ác” của Lưu Nhất Hạc thường xuyên hiển hiện trước mặt Tề Tú Anh, thì chẳng lo Tề Tú Anh không thẳng tay với Lưu Nhất Hạc. Chỉ cần Ban kiểm tra kỷ luật lập án kiểm tra Lưu Nhất Hạc, điều tra đến cuối cùng, cho dù không điều tra được gì thì Lưu Nhất Hạc cũng thân bại danh liệt. Huống hồ chẳng lẽ lại không điều tra ra được gì sao? Thường có câu “tân quan thăng chức, cần ba bó đuốc”, đem những cái “ác” của Lưu Nhất Hạc bày ra trước mắt Tề Tú Anh cũng có nghĩa giúp bà ta châm một bó đuốc. Đây là chứng tích gửi tới tận tay, ai bảo rằng vịt đã bị hầm chín vẫn còn bay được?

Vậy phải dùng phương thức nào để đưa cái “ác” của Lưu Nhất Hạc đến tận tay Tề Tú Anh mà thần không biết, quỷ không hay? Vẫn là thủ đoạn cao minh của ông chủ, ông ta phát hiện chữ của tôi giống hệt chữ Lưu Nhất Hạc, mà tôi còn rất có khiếu về thư pháp, bất luận là viết cứng hay viết mềm, tôi đều thích. Thế là ông ta tùy cơ ứng biến, trong lòng bỗng nảy âm mưu, trải qua một đợt ngấm ngầm chỉ bảo, tôi đã hiểu ra.

Tôi khổ công trong ba tháng để luyện chữ của Lưu Nhất Hạc. Tôi có khả năng thiên phú về thư pháp, có kỹ năng mô phỏng cực tốt, cũng giống diễn viên danh tiếng mô phỏng âm thanh, học ai giống người đó, tôi mô phỏng theo chữ của ai là giống hệt chữ người đó. Thực ra Lưu Nhất Hạc cũng là một tay thư pháp xuất chúng, ông ta viết bằng bất kỳ loại bút nào, bút lông hay bút chì, bút mực... cũng đều có phong cách thư pháp của Vương Hi Chi(1). Người xem nhìn là biết tác phẩm của Lưu Nhất Hạc sắp vượt qua Lan Đình Tự(2), nhưng dù đã hình thành phong cách của mình, ông ta vẫn không thoát khỏi phong cách thư pháp của Vương Hi Chi. Thế bút hùng hồn, thanh thoát khỏe khoắn, chỉ có điều tính cách của Lưu Nhất Hạc cứng rắn, trong quá trình tập thư pháp không thể thần phục phong cách thư pháp của Vương Hi Chi, cho nên mất đi cái hồn của thư pháp Vương Hi Chi, nhìn sơ qua rất giống, nhưng cái hồn vẫn là Lưu Nhất Hạc một tay che cả bầu trời.

Nói thật, tôi vẫn thích cốt cách thư pháp của Lưu Nhất Hạc, bởi từ tâm can, tôi là người như thế, chỉ là người thấp cổ bé họng, nên nhất định phải ngấm ngầm bắt chước. Tính cách của tôi và Lưu Nhất Hạc cũng giống nhau, chỉ có điều ông ta là Thị trưởng, còn tôi thì không, điều này khiến tôi nảy sinh một thứ cảm giác ngụy tạo, giống như đồ gốm Thanh Hoa: Lưu Nhất Hạc – ông ta là vật thật, có một không hai; còn tôi lại là vật giống như đúc nhưng chỉ là thứ giả; đây thực sự là bất công của thế giới. Chúng ta đều hô to khẩu hiệu tôn trọng nhân tài, tuy tôi không được liệt vào hạng “Thiên Lý mã” nhưng cũng được tính là “Bách Lý mã”, “Thập Lý mã”. Mặt khác, ai quy định thiên tài chỉ là “Thiên Lý mã”, lẽ nào “Thiên Lý lừa”, “Thiên Lý trâu”, “Thiên Lý lạc đà”... không là nhân tài? Ngoài những“gia súc” trên, còn “Thiên Lý cẩu”, “Thiên Lý sói”, “Thiên Lý hổ”… Tôi chẳng thèm là “Thiên Lý mã”, thà mình là một con “Thiên Lý cẩu” còn hơn.

Trên quan trường, ai cản đường tôi và ông chủ, tôi sẽ không chút nể tình xông vào tấn công, đớp thẳng vào của quý của hắn, để hắn thấy được sự lợi hại của “Thiên Lý cẩu”. Thực ra Lưu Nhất Hạc tuổi Tuất, cũng thuộc loại “Thiên Lý cẩu”, nếu không thì không thể “mắt chó nhìn phía dưới người”. Chúng tôi đều mang tính của cẩu, nhưng có một điều duy nhất khác nhau là: Lưu Nhất Hạc là kẻ phản nghịch của cẩu. Cẩu thì sống mà không tin vào bất cứ tín ngưỡng nào, kẻ phản nghịch cẩu thì khác, họ dùng “tương lai” để thay thế cho bờ bên kia. Họ cho rằng thế giới này, ngoài việc gác chân sau đúng chuẩn lên để xả nước tiểu, còn chẳng có “thế giới quan” gì sất, có thì vẫn có, nhưng là “thế giới quan ải”, “thế giới quan tài”.

Đối mặt với “thế giới quan ải” và “thế giới quan tài”, số phận chỉ như con thiên nga đen, vĩnh viễn bay sau hàng vạn con thiên nga trắng, tôi không biết đây là tất nhiên hay ngẫu nhiên, chỉ biết, phàm là thần thánh, tất cả chỉ là giáo điều, trên thế giới không hề có cái gọi là phương pháp luận. Phương pháp luận chính là triết học, mỗi con người đều có triết học của riêng mình, triết học của tôi là không dựa vào giá trị để dẫn dắt hành động của nhân loại về phía trước, bao giờ người ta mới rời xa được sự lôi cuốn của lợi ích? Tôi không tin thế giới quan của Lưu Nhất Hạc, giá trị quan không có lợi để chạy theo sao? Cho dù không có, tôi cũng sẽ tạo ra nó, đây chính là tôi làm cái “ác” của Lưu Nhất Hạc hiển hiện trước mắt Tề Tú Anh, phương thức hiển hiện là dùng chính khẩu khí và thế giới nội tâm của Lưu Nhất Hạc để viết: tôi hoàn toàn thay Lưu Nhất Hạc viết cuốn “Bút ký”. Viết xong, tôi đọc lại từ đầu đến cuối, cảm thấy đạt đến trình độ có thể xuất bản. Nếu xuất bản thì lượng tiêu thụ chắc chắn sẽ rất lớn, tiền nhuận bút không ít, ai chẳng muốn đào sâu vào những thứ bẩn thỉu nằm trong ngõ ngách đen tối nào đó của nội tâm một vị Thị trưởng thành phố chứ, nếu vậy có cơ hội đọc được cuốn bút ký này không uổng chút nào.

Viết xong, tôi đưa cho ông chủ xem, ông ấy lại lần nữa khẳng định tôi là một nhân tài xuất chúng. Tôi muốn gửi toàn bộ cuốn bút ký cho Tề Tú Anh, nhưng ông chủ không đồng ý, đề nghị tôi chỉ gửi hai ba trang một lần, muốn để Tề Tú Anh phải phát nôn như ăn phải ruồi nhặng theo định kỳ. Chiêu này của ông chủ thật cao siêu. Để gây ấn tượng với Tề Tú Anh, tôi đặt tên là Bút ký công chức, mỗi lần gửi đi tôi đều đánh máy lại cái tên này vào mảnh giấy nhỏ, dán lên góc của trang đầu bút ký.

Lần đầu tiên gửi Bút ký công chức, tôi không dám gửi từ nội thành, phải sang tận thành phố Xương Sơn để gửi. Vừa nghe tiếng “roạt” một tiếng của phong thư rơi trong thùng, tim tôi nhảy thình thịch như muốn vọt ra khỏi lồng ngực, đến nỗi một bà lão tưởng tôi bị bệnh tim. Gửi xong, tôi như tên trộm chui nhanh vào xe, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác tội lỗi, cái cảm giác này khiến người ta vừa sợ hãi, vừa khoái chí, lại như người nghiện đang say.

Giờ đây cứ cách hai tuần không gửi “Bút ký” một lần, tôi thấy khó chịu đến cào tim xé gan, giống như lên cơn nghiện vậy. Tôi phải nhanh chóng phóng xe đi tìm bưu điện. Tôi biết Tề Tú Anh, người mang danh hiệu “Nữ Bao Công”, sau khi nhận được Bút ký công chức sẽ nghĩ trăm phương nghìn kế để tìm tôi, còn tôi không thể để bà ta tìm ra, phương pháp của tôi là tuyệt đối không được để lộ vân tay, địa chỉ gửi thư phải khiến họ không thể tìm ra đầu mối. Đầu mối duy nhất tìm được chỉ là nội dung của Bút ký công chức, cũng chính là cái “ác” của Lưu Nhất Hạc.

Bài viết đầu tiên của tôi rất sáng tạo, lại văn chương, tôi đoán chắc, nếu Lưu Nhất Hạc đọc được chắc chắn tóc sẽ dựng ngược, lồng lộn lên như con lợn rừng. Tôi viết thế này:

“Hôm nay tại thành phố Xương Sơn, tôi đi cùng Phi Phi suốt hai tiếng đồng hồ, cô ấy không nỡ nói muốn mua gì, nhưng đôi mắt lại dán vào bộ váy. Tôi biết cô ấy thích, bảo thử, cô ấy nói không mua vì còn phải để dành tiền tổ chức sinh nhật. Ngày nào cũng lu bù với công việc, hình như tôi cũng quên sinh nhật của mình, vừa thứ hai, đã mong chóng đến chủ nhật để cùng Phi Phi vui vẻ thoải mái. Tôi nói, bộ váy cũng chưa đến ba trăm tám chục triệu, xá gì món tiền đó, cứ mua. Cô ấy vẫn dứt khoát không mua, còn nói yêu tôi là vì con người chứ không phải vì quyền và tiền. Đây chính là điều Phi Phi giày vò tôi nhất, cô ấy thuần khiết như thế, thậm chí còn vô cùng thánh thiện nữa, không chỉ yêu tôi mà còn rất tôn trọng tôi, không màng đến địa vị và tiền bạc của tôi, chỉ cần trái tim rực lửa của tôi thuộc về cô ấy, thì cô ấy đã cảm thấy là người hạnh phúc nhất trên đời rồi.

Tôi và Phi Phi là cặp tình nhân, từ khi tôi còn là Phó Tỉnh trưởng đến Xương Sơn dự hội nghị, Phi Phi là phát thanh viên chủ trì chương trình tin tức của đài truyền hình Xương Sơn, cô ấy đến phòng tôi tại khách sạn để phỏng vấn, lúc ngồi nói chuyện phiếm, tôi nói cô ấy giống hoa khôi của trường tôi khi còn học đại học, tôi còn thành thực nói rằng, hồi đó hoa khôi ấy là nữ thần trong trái tim của tôi, nhưng tôi thấy mình không xứng nên không dám nghĩ tới. Không ngờ Phi Phi cũng chân thành, bảo tôi cũng giống một chàng trai ‘Bạch mã vương tử’ trong lòng cô ấy từ hồi đại học... Cứ thế, người nói, kẻ phụ họa rất vui vẻ, cũng rất tâm đầu ý hợp, sau đó chúng tôi lưu số điện thoại của nhau. Trở về Đông Châu chưa đầy một tuần thì tôi nhận được điện thoại của Phi Phi, nói chuyện qua lại một hồi, cô ấy thổ lộ rằng tôi đã hút hồn cô ấy, khiến cô ấy cứ mơ tưởng nhớ nhung. Tôi hứa cuối tuần sẽ tự lái xe đến Xương Sơn thăm cô ấy, thế rồi từ đó đến nay, tình cảm hai chúng tôi không sao dứt ra được.

Thoáng cái đã ba năm trôi qua, Phi Phi trở thành bến đậu của tâm hồn tôi. Tôi không cho rằng ngoại tình là vô đạo đức, càng không phải là sa đọa biến chất. Tôi trân trọng tất cả những gì tốt đẹp trong tình người. Hôm nay là sinh nhật của tôi, tôi cũng quên, trước đây tôi luôn mong đợi bà xã tổ chức cho tôi một buổi sinh nhật, nhưng cô ta “tâm nông trí cạn”, đến cả sinh nhật cha mẹ ruột, mà còn quên. Nhớ sinh nhật của tôi, ngoài thư ký ra, thì toàn thuộc hạ nịnh nọt, họ nhớ chẳng qua là vì quyền lực trong tay tôi có thể thay đổi vận mệnh của họ. Vì thế chỉ có Phi Phi là người thực sự đến với sinh nhật của tôi nhất.

Hai chúng tôi về nhà Phi Phi, đó là một căn biệt thự nhỏ ở ngoại ô. Vừa bước vào phòng, cô ấy khiến tôi vui đến kinh ngạc, trong phòng treo đầy những con hạc giấy đủ màu sắc. Phi Phi cho biết cô đã thức suốt năm đêm để gấp một nghìn con hạc giấy. Nhìn Phi Phi yêu kiều xinh đẹp, tim tôi bỗng như rơm khô gặp lửa bừng bừng bốc cháy. Hồn tôi như tan ra từng mảnh. Nếu ái tình được ví như mặt trời, thì ánh sáng nhất định ở ngoài mặt trời, đây chính là lý do chắc chắn nhất khi mỗi người đàn ông thành công đều tìm ái tình ngoài hôn nhân.”

Tại sao tôi lại hạ bút viết bút ký ngoại tình của Lưu Nhất Hạc trước mà không viết về tham ô, nhận hối lộ? Lý do rất đơn giản, Bí thư Ban kỷ luật Tề Tú Anh là một quả phụ hơn mười năm, chắc chắn sẽ không dung tha cho một cán bộ cao cấp, vẻ ngoài đạo mạo đàng hoàng mà chuyện hôn nhân lại có vấn đề “ăn trong bát, ngó trong nồi” như vậy. Nói đi cũng phải nói lại, vẫn là ông chủ tôi cao minh nhất. Lý luận sắc bén của ông ấy là, một người muốn giữ vững địa vị, hằng ngày luôn phải nghiên cứu cách giữ “cái ghế” của mình. Một người muốn nâng cao địa vị thì ngày nào cũng phải nghiên cứu sở thích và nhược điểm của người có quyền quyết định được vị trí của mình, đồng thời phải loại trừ những chướng ngại trên con đường thăng tiến. Thông qua việc gửi Bút ký công chức, tôi mới nhận ra một đạo lý: “Muốn thu hoạch mọi thứ trên con đường làm quan, thì phải không sợ chém đầu, không sợ ngồi tù, khai trừ Đảng, mất chức, ly hôn, đuổi việc... Nếu không thì chỉ có thể sống một cuộc đời ‘vâng vâng dạ dạ’.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.